Tập 3 - Điều cao quý

Chương 46 - Đại bàng đầu hói

Chương 46 - Đại bàng đầu hói

Trong khu rừng là Krische và năm người khác đang bao quanh cô.

Mỗi người đều mang theo một thanh kiếm gỗ và đang trong tư thế chuẩn bị, trong khi Krische thì vẫn như thường lệ, chỉ đứng yên một chỗ và thậm chí còn không hề vào tư thế phòng thủ hay tấn công.

Ánh mắt cô không hướng về phía nào cụ thể.

Đôi mắt chỉ khẽ nheo lại, mơ hồ quan sát cảnh vật xung quanh.

Đối diện cô là Tiểu đội của Mia.

Tình thế hiện tại là năm đấu một — nhưng giờ đây đã không còn bất kỳ sự kiềm chế nào nữa.

Sau khi chứng kiến bảy tổ đội lần lượt bị cô gái này đánh bại mà không thể làm được gì, không còn một ai dám lơ là cảnh giác nữa.

Họ đã trải qua những buổi huấn luyện khắc nghiệt kéo dài suốt một tuần. Các bài tập phục kích, tập kích và cách ứng phó với chúng được lặp đi lặp lại theo phương thức sát với thực chiến. Thậm chí đã có một vài người chịu các thương tích nhẹ trong quá trình luyện tập.

Nhờ vào năng lực vượt trội, Kuro đã bắt đầu thể hiện được khả năng vượt trội so với những người lính bình thường. Trải qua những đợt huấn luyện nghiêm khắc trước đó, sự ngây thơ trong tâm trí của họ đã được loại bỏ hoàn toàn.

Các đợt tập kích giờ đây không còn chỉ đơn thuần là đánh từ bên sườn nữa, mà đã phát triển thành lối tấn công từ ba chiều bằng cách tận dụng cây cối trong rừng.

Nếu mục tiêu là một đoàn vận tải thông thường, nghe rằng họ có thể xử lý mọi chuyện chỉ trong chưa đầy một giờ.

Vào ngày thứ tư, Kuro đã chứng minh năng lực của mình trong buổi huấn luyện với đội bộ binh hạng nhẹ thuộc nhóm Đỏ.

Nhóm Đỏ vốn đã được thông báo từ trước rằng sẽ có một cuộc tập kích nhắm vào họ trong lúc hành quân.

Đối đầu với Kuro, phía Đỏ đã điều động tới hai Century tinh nhuệ. Đó là một nhiệm vụ có độ khó rất cao. Thế nhưng kết quả là Kuro vẫn tiêu diệt toàn bộ đội hình hành quân của nhóm Đỏ với tổn thất chỉ bảy người.

Đội Đỏ, vốn được thông báo rằng mình là lực lượng tinh nhuệ, đã vô cùng kinh ngạc trước kết quả đó.

Điều này càng khơi dậy tinh thần cải thiện bản thân vốn đã cao của họ, và nâng cao động lực huấn luyện. Trái lại, với Kuro, chiến thắng này lại dẫn họ đến sự kiêu ngạo.

Trước lực lượng của đội Đỏ, những người được rèn luyện như những binh lính tinh nhuệ, dù là nhờ phục kích, Kuro vẫn giành thắng lợi áp đảo.

Việc những thành viên của Kuro trở nên như vậy sau lần đầu tiên cảm nhận được năng lực của mình là điều có thể hiểu được.

Nhưng tất nhiên, Dagra không mong muốn điều này. Vì chuyện đó mà vào ngày hôm qua, ông đã liên lạc với Krische để nhờ cô đến “chấn chỉnh" họ.

Kết quả là các trận đấu tập theo hình thức năm đấu một được tổ chức.

Ban đầu, họ còn tỏ ra do dự khi năm người cùng lúc xông lên tấn công con gái của Tướng quân, nhưng khi thấy ba tổ đội đầu tiên bị hạ gục một cách dễ dàng, sự chủ quan ấy đã biến mất và mọi người bắt đầu nghiêm túc.

Thế nhưng bốn đội tiếp theo cũng dễ dàng bị đánh bại, sự kiêu ngạo vừa mới chớm nở bên trong họ như bị dội một gáo nước lạnh.

Tiểu đội do Mia chỉ huy là tổ đội trực tiếp dưới quyền đội trưởng — là lực lượng tinh nhuệ nhất.

Trên chiến trường, họ được sử dụng như đội cận vệ cho Centurion Dagra. Ngoài Mia ra, toàn bộ đều là những người lính xuất sắc với chiến thuật vượt trội.

Kuro — những cá nhân sở hữu ma lực nhưng vẫn có kỹ năng đủ để được tuyển chọn vào đội Đỏ — được phân công vào Tiểu đội này. Trong các cuộc đối đầu giữa các tiểu đội khác, họ luôn giành vị trí số một.

Mia tin rằng chỉ có Tiểu đội do cô chỉ huy mới có thể xoay chuyển bầu không khí lạnh lẽo đang bao trùm nơi đây sau chuỗi thất bại liên tiếp.

Năm đấu một.

Ưu thế quá rõ ràng. Tất cả những người có mặt đều là những kiếm sĩ bậc thầy.

Năng lực thể chất của họ cũng vượt xa những người lính bình thường.

Nhưng Krische vẫn tỏ ra rất bình thản, thậm chí còn nhường quyền ra tay trước và nói rằng họ có thể tấn công từ bất cứ đâu.

Mia ẩn mình trên ngọn cây gần đó chờ đợi thời cơ, bốn người còn lại thì bao vây từ bốn phía khác nhau.

Đối diện trực tiếp với Krische là Kalua, một nữ kiếm sĩ sở hữu kiếm thuật sánh ngang với Dagra.

Ít nhất thì họ sẽ có thể dồn cô ấy vào thế bí.

Nghĩ vậy, Mia liền dùng thanh kiếm gỗ trong tay gõ vào cành cây nhằm ra tín hiệu.

Kalua là người đầu tiên xông lên để chặn hướng di chuyển của Krische.

Mái tóc dài được buộc gọn phía sau lưng tung bay trong gió, bước tiến ấy đã dễ dàng rút ngắn khoảng cách giữa hai người — với tốc độ như một cơn bão, cô vung kiếm chém xuống.

Đó là một đòn đánh không hề có chút nương tay.

Với một Krische không hề mặc giáp, cho dù có thể đỡ được thì xương cũng sẽ gãy nát.

Hơi quá rồi — Mia hoảng hốt nghĩ, nhưng Krische chỉ khẽ xoay người né tránh.

Thân hình nhỏ bé ấy dường như lướt xuyên qua cơ thể Kalua.

Chỉ với một động tác vặn mình nhẹ nhàng, Krische đã vòng ra phía sau Kalua và tung một cú đá mạnh mẽ vào lưng cô ấy bằng lòng bàn chân.

“Ugh!?”

Cơ thể Kalua bị thổi bay, lăn đi như thể vừa bị một con ngựa tông trúng.

Cô cứ thế lăn thẳng đến trước mặt ba người đang định tận dụng sơ hở để chém Krische.

Chướng ngại vật bất ngờ xuất hiện khiến đội hình của ba người rối loạn — và ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh kiếm gỗ của người đứng cạnh Krische đã bị đánh bật.

Kalua tức tốc xoay người trên mặt đất, mượn đà và vung kiếm, nhưng vẫn dễ dàng bị né tránh. Cánh tay cô bị Krische dùng chân đè xuống, và chiếc mũ giáp bị gõ nhẹ bằng thanh kiếm gỗ.

Trong một trận chiến thật sự, đó là một đòn chí mạng — và vào thời điểm ấy, cô bị xem là đã chết.

Giữa lúc hỗn loạn, hai người còn lại trao đổi ánh mắt rồi tách sang hai bên trái phải, tạo thành thế bao vây.

Những người lính tinh nhuệ nhất của Kuro — ngay cả trong lúc hỗn loạn, họ vẫn biết rõ mình cần phải làm gì.

Không bỏ lỡ cơ hội ấy, Mia đạp mạnh vào cành cây và lao xuống chém Krische từ trên cao.

Thế nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, bóng dáng Krische đã biến mất —

“Mia, phía trên!”

— một cú chấn động giáng thẳng vào đầu khiến Mia ngã gục.

◍◍◍◍⁠◍✿✿✿◍◍◍◍◍

“Ý tưởng tấn công từ trên cây không tệ. Nhưng đó là trong trường hợp phục kích. Nếu Krische đã biết vị trí của chị rồi thì việc chị tiếp tục ẩn mình trên đó có ý nghĩa gì?”

“Vâng… tôi xin lỗi…”

Vừa cúi đầu, Mia vừa bị thanh kiếm gỗ gõ cốc cốc lên mũ giáp.

Krische khá thấp, nên khi Mia — người có chiều cao trung bình — cúi đầu xuống như hiện tại thì đầu của cô vừa vặn để thanh kiếm gỗ gõ vào.

Krische đã quan sát rất kỹ cách các huấn luyện quan chỉ dạy, rồi bắt chước họ như một “huấn luyện quan mẫu mực”. Nhưng cảnh tượng Krische ưỡn ngực ra vẻ oai phong với thân hình nhỏ bé ấy lại hoàn toàn không phù hợp với dáng vẻ đáng yêu của cô — trông chẳng khác gì một đứa trẻ đang cố giả vờ là người lớn.

Điều đó trông buồn cười hơn là đáng sợ, kỳ lạ thay, nó lại có phần đáng yêu, nhưng tất nhiên là không ai dám nói ra điều đó.

“Nếu làm vậy thì chị phải luôn di chuyển trên tán cây và tìm cách để đối phương không nắm được vị trí của bản thân. Tập kích từ trên không là một ý tưởng không tồi, nhưng xin hãy lưu ý rằng chị sẽ rơi vào trạng thái không thể tự vệ và lãng phí thời gian cho đến khi tiếp đất.”

Ngay khoảnh khắc Mia nhảy xuống, Krische đã lập tức bật ngược lên như thể hai người đang đổi chỗ cho nhau, rồi đá vào cành cây và giáng một cú cưc mạnh vào đầu Mia từ trên cao.

Đó là một thất bại hoàn toàn.

“Chị đã không tận dụng tốt Kalua. Ít nhất trong Tiểu đội này, Kalua là người tương đối mạnh, vậy mà chị lại để cô ấy tiến lên chiến đấu trực diện với Krische — đó là việc chỉ có kẻ ngốc mới làm. Nguyên tắc cơ bản của chiến thuật là gì?”

“Lấy người yếu làm mồi nhử, dùng người mạnh để đánh bại kẻ địch ạ.”

Cốc — đầu Mia lại bị gõ thêm một lần nữa.

“Nếu chị đã biết, tại sao lại không làm thế?”

“Vâng… tôi xin lỗi…”

“Xin lỗi là không đủ để bào chữa.”

“Ph—Phụ tá Quân đoàn trưởng!”

Kalua lắc mái tóc đen dài của mình, cất tiếng.

“Chính tôi đã đề xuất sẽ xông lên phía trước để câu giờ! Phụ tá Mia chỉ—”

“Vậy thì càng ngốc hơn.”

Cốc, cốc, cốc — ba cú gõ liên tiếp cứ thế rơi xuống đầu Mia.

Mia chỉ có thể nghiến răng chịu đựng cơn đau âm ỉ truyền qua chiếc mũ giáp và thầm nguyền rủa, không hiểu vì sao cô lại phải trải qua chuyện này.

“Đánh giá đúng tương quan chiến lực giữa hai bên là điều cơ bản nhất của một chỉ huy. Nếu đây là trận đấu đầu tiên thì có thể tha thứ, nhưng đây đã là trận thứ tám. Vậy mà chị vẫn không hiểu chênh lệch thực lực giữa Tiểu đội của mình và Krische sao?”

“Không… tôi, tôi tưởng là mình đã hiểu…”

“Đã hiểu vậy sao chị lại không làm?”

“Ư… cái đó là…”

“Phụ tá Quân đoàn trưởng, hãy giao phần còn lại cho tôi.”

Để chấm dứt cuộc đối đáp có vẻ như sẽ kéo dài vô tận, Dagra căng thẳng lên tiếng.

Krische khẽ liếc nhìn ông một cái rồi nói: “Vậy Krische sẽ giao lại cho ông.”

“Mia khá ưu tú nhưng lại dễ bị ý kiến người khác chi phối và thiếu quyết đoán. Krische muốn biến Mia thành một người như Dagra. Dagra có thể làm được điều đó không?”

“Đã hiểu. Tôi sẽ huấn luyện cô ấy thật nghiêm khắc.”

“Chúng ta đã phải chịu bảy thương vong khi đối đầu với chỉ hai trăm người. Nếu là tập kích bất ngờ, Krische muốn đơn vị này đánh đổi bảy thương vong để tiêu diệt một nghìn kẻ địch. Và hiện tại Kuro hoàn toàn chưa đạt yêu cầu.”

Lắc mái tóc bạc sang bên trái rồi lại bên phải, Krische chống hai tay lên hông và nói.

“Có lẽ chúng ta nên tăng cường huấn luyện phối hợp hơn là chỉ chú trọng kỹ năng cá nhân. Krische cảm thấy mọi người vẫn chưa thật sự hiểu vì sao Tiểu đội lúc nào cũng được tổ chức theo nhóm năm người. Kalua, lợi thế của một tổ đội là gì?”

“Th-thưa ngài, là để phối hợp năm người lại với nhau, và luôn sử dụng toàn bộ lực lượng ngay cả khi đối đầu với một kẻ địch nhầm đảm bảo ưu thế binh lực."

“Đúng vậy. Dù không tạo được tình huống năm đấu một, chỉ cần tạm thời tạo ra tình huống hai đấu một là đã có thể chiếm ưu thế. Mọi người lẽ ra phải có năng lực cơ bản vượt trội hơn các binh sĩ của đội Đỏ, ít nhất trong một trận chiến một đấu một sẽ không có ai thất bại. Thế nhưng kết quả lại là chúng ta chịu bảy thương vong — đó là vì những người lính của đội Đỏ đã tạo được ưu thế binh lực. Thật đáng xấu hổ.”

Hai má Krische hơi phồng lên đầy bất mãn rồi cô tiếp tục. Dáng vẻ ấy giống như một thiếu nữ đáng yêu.

“Krische đã hứa với Selene rằng sẽ biến mọi người thành một đơn vị có thể đánh bại kẻ địch với tỷ lệ tổn thất là một đổi mười. Với kết quả như hiện tại, Krische cảm thấy xấu hổ đến mức không dám báo cáo với Selene. Theo báo cáo của Dagra, có vẻ mọi người đã hài lòng với việc đánh đổi bảy thương vong để tiêu diệt hai trăm người. Krische rất thất vọng. Ít nhất nếu ở đây có một trăm Dagra thì yêu cầu của Krische hẳn có thể được đáp ứng — đó là chuyện mà mọi người đáng lẽ phải làm được.”

Các thành viên của Kuro đồng loạt nhìn về phía Dagra.

Dù bị đặt kỳ vọng khiến ông cảm thấy có phần khó xử, nhưng nhận được đánh giá cao từ một thiên tài như Krische cũng không phải là cảm giác tệ.

“Nghĩa vụ của một người lính là tiêu diệt kẻ địch. Trách nhiệm của mọi người là giết mà không để bị giết. Nếu không bị giết thì mọi người có thể giết thêm một kẻ địch khác. Nếu giúp đỡ đồng đội, họ có thể giết thêm nhiều kẻ địch nữa. Phối hợp là làm sao để đồng đội không bị giết, bản thân không bị giết mà vẫn có thể giết chết kẻ địch. Đó là điều Krische muốn mọi người hiểu.”

Lời nói của Krische quá sức trực diện.

Dagra bổ sung thêm:

“... Hãy nhìn sang bên cạnh. Quan sát gương mặt của đồng đội.”

Rồi ông bước lên một bước.

Selene đã nhờ Dagra hỗ trợ làm rõ lời nói của Krische — người vốn không giỏi giao tiếp và dễ gây hiểu lầm.

“Ta hiểu lý do các ngươi hài lòng với bản thân hiện tại và trở nên kiêu ngạo. Ta cũng nghĩ các ngươi là những cá nhân rất xuất sắc… nhưng chiến trường là nơi đầy rẫy gian khổ. Rồi sẽ đến một lúc, sự yếu kém của các ngươi sẽ phải trả giá bằng những gương mặt đang đứng bên cạnh. Từng người… từng người một sẽ lần lượt biến mất.”

Những người lính nhìn nhau rồi nhìn Dagra.

“Ta đã mất đi rất nhiều đồng đội, trong đó có cả những người bạn thân thiết. Có người tối qua vẫn còn cùng ta cười đùa trước đống lửa… mỗi lần như vậy, ta đều cảm thấy hối hận. Giá như bản thân có thể mạnh hơn một chút.”

Ông nhìn thẳng vào mắt của những người lính, chậm rãi dệt nên từng lời một bằng giọng điệu điềm tĩnh như thể đang trò chuyện với họ.

“Bắt các ngươi trải qua quá trình huấn luyện khắc nghiệt rồi lại đòi hỏi kết quả cao. Vì sao ư? Vì sự hối hận của ta — ta không muốn các ngươi phải nếm trải cảm giác tương tự. Ta không muốn các ngươi phải chứng kiến xác chết của những người đồng đội từng ngồi ăn chung một bữa cơm… Phụ tá Quân đoàn trưởng cũng muốn nói điều đó. Trong buổi huấn luyện lần này đã có bảy tổn thất — điều đó có nghĩa là trong một trận chiến thật sự, bảy người họ đã chết. Theo lý mà nói, vốn dĩ bảy người ấy đã không còn ở đây.”

Không cần quát tháo hay gầm lên giận dữ, Dagra vẫn thể hiện mình là một Centurion xuất sắc.

Giống như một người cha.

Ông luôn biết cách thu hút sự chú ý của họ, biết cách biến một cá nhân thành một khối thống nhất.

“Phối hợp là kỹ thuật để không bị giết. Đồng thời là kỹ thuật để bảo vệ đồng đội. Không phải bảo vệ bản thân, mà là bảo vệ đồng đội — và đồng đội sẽ bảo vệ lại các ngươi. Tuyệt đối đừng bao giờ quên điều đó.”

Nhìn vẻ mặt thấu hiểu của những người lính, Krische một lần nữa đánh giá Dagra cao thêm một bậc.

Quả nhiên, những việc như thế này giao cho Dagra là tốt nhất.

Lời của Krische vốn rất trực diện, nhưng nhờ phần diễn giải và tô điểm được Dagra đảm nhận mà nó đã trở nên hoàn chỉnh.

Dù vậy, sẽ tốt hơn nếu có thêm vài Dagra nữa.

Krische chuyển ánh nhìn sang Mia.

“Trước mắt, Mia. Chị phải hiểu được suy nghĩ của Dagra và có thể suy nghĩ ở cùng cấp độ với ông ấy. Sau đó, chị sẽ tạo ra thêm những Dagra khác. Hiểu chưa?”

“Ư… vâng…”

“Mục tiêu của Krische là biến tất cả những người ở đây thành Dagra. Vì vậy, trước hết chị phải trở thành Dagra thứ hai.”

Nói xong, Krische liền gọi một Tiểu đội khác đến và nói: “Hãy tiếp tục.”

Kết quả là hôm đó, việc huấn luyện được lặp đi lặp lại cho đến khi toàn bộ các Tiểu đội hoàn thành đủ ba lượt đấu tập.

◍◍◍◍⁠◍✿✿✿◍◍◍◍◍

“Trời ạ… không ngờ Usa-chan lại quái vật đến mức ấy.”[note90682]

“Đừng có gọi ‘Usa-chan’ như thế. Lỡ như chỉ huy Dagra nghe thấy thì sẽ bị mắng đó.”

Trong lúc tiến hành huấn luyện để hai Tiểu đội đấu với một Tiểu đội — mười đấu năm — thì một Tiểu đội khác lại phải dùng năm người đấu với một mình Krische.

Đến khi kết thúc thì ai nấy đều kiệt sức, nhưng vẫn phải chuẩn bị dựng trại.

Sau đó họ được lệnh nghỉ ngơi. Và Century Kuro, vốn thường được chia thành hai nhóm riêng biệt, thì hôm nay lại cùng nhau dựng trại tại một chỗ.

Kalua vừa nhặt cành cây vừa nói chuyện với Mia.

Dù là phụ nữ nhưng cô chính là một trong những người lính có kiếm thuật xuất sắc nhất trong đội. Vì ở cùng Tiểu đội với Mia nên hai người khá thân thiết.

Cô thuộc kiểu người khéo léo, ứng biến linh hoạt và làm gì cũng hoàn hảo. Với Mia, Kalua giống như một người chị gái hay lắng nghe những lời than thở của cô.

“Tớ ấy nhé, từng vô địch giải đấu kiếm thuật ở một thành phố khá lớn đấy. Sau khi đến đây và học được cách sử dụng ma lực, tớ đã nghĩ mình gần như vô địch thiên hạ rồi cơ…”

“Ngay cả chỉ huy Dagra cũng từng nghiêm mặt bảo rằng tuyệt đối đừng chọc vào cô ấy mà. Cậu cũng nghe tin đồn rồi còn gì? Kiểu như cô ấy tra tấn bọn cướp bằng cách chặt từng ngón tay rồi tới tứ chi của chúng mà không hề thay đổi sắc mặt.”

“Uwah… không biết chuyện đó có thật không nhỉ?”

“Ai biết. Nhưng mà… cô ấy giống kiểu sẽ làm như vậy lắm.”

“Đúng thật. Tớ có thể tưởng tượng cảnh Usa-chan làm vậy với vẻ mặt không biểu cảm—”

“Hai người đang nói về Krische à?”

—— Cả hai đông cứng tại chỗ.

Không một chút động tĩnh, từ phía sau vang lên một giọng nói trẻ con ngọt ngào.

Kalua lập tức quay người lại, đặt tay lên ngực chào theo kiểu quân đội. Thấy vậy, Mia cũng nhanh chóng làm theo.

Sau khi đáp lại lời chào ấy, Krische hỏi:

“Mia, Krische đang tìm Dagra. Chị có biết ông ấy đang ở đâu không?”

“Ch-chỉ huy Dagra đang đi kiểm tra lính gác ạ…”

“Vậy sao.”

Krische bĩu môi.

“Thôi được, Mia thì ổn rồi. Từ mai hãy tiếp tục huấn luyện như trước. Krische sẽ trở về; nếu có chuyện gì xảy ra thì hãy bảo Dagra báo cáo lại.”

“V-vâng, thưa ngài.”

“À, còn một điều Krische hơi thắc mắc… ‘Usa-chan’ là cách mọi người gọi Krische sao?”

Krische nghiêng đầu hỏi.

Đôi mắt vô cơ, không để lộ suy nghĩ.

Gương mặt búp bê không vương chút cảm xúc ấy chìm trong bóng tối dưới ánh hoàng hôn, khiến người ta vô thức cảm thấy rùng mình.

Gió khẽ lướt qua, lay động cành lá, như thể đang trêu đùa sự tĩnh lặng của nơi này.

Mia trừng mắt nhìn Kalua, và Kalua lắc đầu.

Một cuộc đối thoại không lời diễn ra trong chốc lát. Rồi Krische lại nghiêng đầu về phía ngược lại và hỏi:

“… Mia?”

“V-vâng… ừm… cái đó… x-xin lỗi ạ!”

“...? Sao chị lại xin lỗi?”

Mia suy nghĩ về ý nghĩa thật sự trong câu hỏi của Krische.

Phải chăng cô ấy thật sự không hiểu? Hay là đã hiểu rồi… và đang hỏi liệu Mia đang muốn chết sao?

Mia không thể đoán được ý định của Krische qua gương mặt vô cảm của cô ấy.

Mồ hôi lạnh lặng lẽ chảy xuống.

“Với lại, có một chút hiểu lầm. Khi tra tấn, Krische chỉ chặt tám ngón tay, chứ không hề chặt cả tứ chi. Tin đồn đúng là thứ đáng sợ.”

Nhớ lại lời Gallen từng nói: “Những tin đồn, bất kể tốt lẫn xấu, đều lan truyền rất nhanh”, Krische gật gù như thể đã hiểu.

Thực tế, cô hoàn toàn không hiểu gì cả.

Dù là ngón tay thay vì tứ chi thì mức độ kinh khủng ấy cũng chẳng hề thay đổi.

Cô không thể hiểu được cốt lõi của vấn đề.

Vì tin đồn đã được chính chủ xác nhận, nỗi sợ hãi của hai người họ ngược lại càng tăng lên.

“Bỏ qua chuyện đó. ‘Usa-chan’ là kiểu cách gọi mà mọi người phải xin lỗi khi dùng sao?”

“Kh-không, đó là…”

Cô gái trông còn nhỏ tuổi hơn cả mình này chính là một con quái vật. Mia lần nữa tin chắc vào điều đó.

Dagra và những người từng nhìn thấy Krische trên chiến trường — kể cả những lão binh dày dạn kinh nghiệm — cũng kính sợ và miêu tả cô theo nhiều cách như: “Không phải con người”, “Ác ma”, “Máu lạnh”, “Thần chết”.

Thanh kiếm cong bên hông cô đã giết chết hơn trăm người mà không hề có lấy một vết sứt mẻ. Ngay cả trên chiến trường, cô gái này vẫn đủ bình tĩnh tránh xương và áo giáp, và chỉ nhắm vào phần thịt mềm mà cắt xẻ.

Họ nói rằng không thể đặt cô ngang hàng với con người bình thường.

Và những lời cô vừa thốt ra lúc này đã khẳng định những lời đồn ấy hoàn toàn là sự thật.

Người lên tiếng thay Mia đang cứng đờ là Kalua.

“A… à! Nó giống như kiểu biệt danh thôi ạ, thưa Phụ tá Quân đoàn trưởng!”

“Biệt danh?”

“V-vâng! Vì mái tóc bạc và làn da trắng ngần, cùng vẻ ngoài xinh đẹp, đáng yêu của Phụ tá Quân đoàn trưởng, nên trong đơn vị chúng tôi gọi ngài là Usa-chan… như một cách để bày tỏ sự yêu mến!”

“Yêu mến…”

Krische suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Đây là lần đầu tiên Krische được người khác đặt biệt danh nên cảm thấy hơi lạ. Thì ra là vậy.”

“V-vâng! Dù có sự chênh lệch về cấp bậc, nhưng với tư cách là đồng đội của nhau, chúng tôi vẫn gọi như vậy để thể hiện sự yêu mến dành cho ngài! Nếu điều đó khiến ngài không hài lòng thì—”

“Không, không sao. Krische hiểu rồi. Nếu đó là cách bày tỏ sự yêu mến thì Krische không có gì để phàn nàn.”

Krische gật đầu, có vẻ rất vừa ý với cụm từ “bày tỏ sự yêu mến”.

Về cơ bản, cô khá thờ ơ với mọi người, nhưng được yêu mến thì vẫn tốt hơn là bị ghét bỏ.

Cô cũng không đòi hỏi người khác kính trọng mình nên cũng chẳng có lý do gì để khó chịu cả.

Thứ cô yêu cầu ở họ là sự phục tùng trên chiến trường.

So với việc ép họ phải nghe lệnh bằng nỗi sợ hãi, để họ tự nguyện nghe lệnh vì thiện cảm với cô vẫn tốt hơn.

Chỉ cần họ nói rằng cách gọi đó là để bày tỏ sự yêu mến, cô sẽ thẳng thắn chấp nhận nó.

Lấy thiện ý đáp lại thiện ý.

Ít nhất, ở một mức độ nào đó, Krische đã bắt đầu có được thứ “lòng tốt” mong manh như vậy.

Sau khi tự thuyết phục bản thân, Krische chuyển ánh mắt về phía bụi rậm ở đằng xa.

Không có ai ở đó.

“Có chuyện gì sao ạ…?”

“Là Dagra.”

Mia và Kalua nhíu mày. Một lúc sau, âm thanh xào xạc vang lên.

Từ trong cánh rừng u tối, Dagra chậm rãi bước ra.

Hai người nhìn Krische đầy kinh ngạc, còn Dagra thì nhìn lại họ với vẻ khó hiểu rồi lên tiếng:

“Phụ tá Quân đoàn trưởng, có chuyện gì không ổn sao?”

Krische nhìn chằm chằm Dagra.

Dagra là một người đàn ông có gương mặt dữ dằn, với cái đầu hói và chiếc mũi khoằm nổi bật như đại bàng.

Thân hình được rèn luyện chắc nịch.

Một vết sẹo cũ hằn sâu trên má, toát lên khí chất của một chiến binh anh dũng.

Yêu mến. Biệt danh.

Krische chăm chú quan sát gương mặt ấy và trầm ngâm suy nghĩ.

“Hửm…?”

“Đại bàng đầu hói.”

— Câu nói đó khiến cả ba người sững lại.

“Từ nay Krische sẽ gọi Dagra là ‘Đại bàng đầu hói’. Có vẻ như ở đây có văn hóa đặt biệt danh để thể hiện sự thân thiết.”

“Hả? À… hói…?”

“Đại bàng đầu hói. Đó là bởi vì Dagra có một chiếc đầu hói và mũi thì giống đại bàng. Krische nghĩ đó là một biệt danh rất hay.”

Thứ đó giống như biệt danh, mà chỉ đơn thuần là một lời xúc phạm.

Nhưng Krische lại mỉm cười, mặc kệ ba người đang cứng đờ.

Trong nhận thức của cô, đây là một ý tưởng vô cùng xuất sắc.

“Krische có làn da trắng và mái tóc bạc nên được gọi là Usa-chan. Đúng không, Mia?”

“Ể, ơ… chuyện đó…”

Kalua mới là người nói ra điều đó, nhưng Mia lại là người có cấp bậc cao hơn.

Krische luôn tuân thủ quy tắc, và theo lẽ tự nhiên, hướng trách nhiệm về phía Mia.

Cái đầu hói của Dagra đỏ bừng, gân xanh nổi lên chằng chịt, gương mặt dần trở nên méo mó vì tức giận.

Ánh mắt ấy hướng thẳng về phía Mia.

Cô cầu cứu Kalua, nhưng Kalua quyết định đảo mắt đi nơi khác.

“Về cơ bản, Đại bàng đầu hói sẽ là thuộc hạ trực tiếp của Krische, nên Krische muốn xây dựng một mối quan hệ tốt với Đại bàng đầu hói. Đặt biệt danh có vẻ là ý tưởng hay. Thế nào? Nếu Dagra không thích thì Krische cũng sẽ không ép.”

“K-không… được Phụ tá Quân đoàn trưởng đích thân đặt cho biệt danh… là, là vinh dự lớn lao nhất.”

“Ra là vậy. Thế thì từ bây giờ, Dagra sẽ là Đại bàng đầu hói.”

Đã không thể cứu vãn nữa.

Khi nghe nói rằng biệt danh mà cô đặt là một “vinh dự”, Krische hài lòng gật đầu, tự thấy mình vừa làm được một việc tốt.

“Krische sẽ trở về. Cứ làm theo như những gì Krische đã nói với Mia. Nếu có việc gì cần thì Đại bàng đầu hói hãy cử người truyền tin đến báo với Krische. Và cũng đừng quên việc báo cáo định kỳ.”

“… Vâng. Vậy thì giờ tôi sẽ nói chuyện thật kỹ lưỡng, thật cẩn thận với Mia về những việc cần làm vào ngày mai.”

"Hiểu rồi. Mia, hãy nghe lời của Đại bàng đầu hói.”

“V-vâng…”

Nói xong, Krische lon ton chạy vào rừng.

Có vẻ cô ấy không thích ngựa lắm. Lúc nãy khi đến đây cũng là đi bộ.

Có lẽ lúc về cũng sẽ đi bộ.

“Được rồi, Mia. Nói ta nghe rốt cuộc chuyện này là sao…”

“Kh-không phải tôi mà! L-là Kalua— Ủa!?”

Kalua đã biến mất không còn dấu vết.

Ngay khi Krische chạy đi, cô ấy đã lén lút chuồn mất.

“Kalua?... Ngay cả khi là do Kalua đi nữa, thì ngươi vẫn là một Phụ tá, là người giữ kỷ luật cho toàn đội. Ở ngay bên cạnh cô ta mà lại không ngăn cản, ngươi đang làm cái quái gì vậy hả, đồ ngốc này!!!”

Mia đã bị đánh vào đầu lần thứ hai trong ngày.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
“Usa-chan” (うさちゃん) nghĩa đen là “thỏ con”. Vì biệt danh này sẽ đi theo Krische đến hết truyện và mọi người còn phải nghe dài dài nên tui cứ để là Usa-chan cho nó dễ thương nha.
“Usa-chan” (うさちゃん) nghĩa đen là “thỏ con”. Vì biệt danh này sẽ đi theo Krische đến hết truyện và mọi người còn phải nghe dài dài nên tui cứ để là Usa-chan cho nó dễ thương nha.