Tập 3 - Điều cao quý
Chương 44 - Phương Pháp Để Có Được Hạnh Phúc
2 Bình luận - Độ dài: 3,598 từ - Cập nhật:
“Ta mong bản thân có thể duy trì một mối quan hệ tốt đẹp với Argan-sama và Selene-sama.”
Một tách trà nóng hổi.
Cầm chiếc đĩa lót trong tay, Kreschenta chăm chú nhìn tách trà trước mặt, hoàn toàn không hề uống lấy một ngụm.
Vẻ ngoài của nàng toát lên sự thanh lịch và trông như một người trưởng thành đầy suy tư, nhưng Selene biết rõ, giống như chị gái mình, Kreschenta cũng là kiểu người có “lưỡi mèo”.[note89519]
Nàng không uống, đơn giản vì trà còn quá nóng mà thôi. Khi nghĩ theo cách đó, cử chỉ ấy lại trở nên thật buồn cười.
Trông như thể đang chăm chú quan sát bề mặt trà và tao nhã thưởng thức hương thơm, nhưng thực tế, Kreschenta chỉ đang phán đoán xem nhiệt độ có đang quá nóng để uống hay không.
Tổng thể thì rất đoan trang, khả năng “đeo mặt nạ” còn khéo léo hơn cả Krische, nhưng rốt cuộc, bên trong hai người họ vẫn giống hệt nhau.[note89520]
Selene suýt thì bật cười, nhưng đã kịp thời kiềm nén lại. Ít nhất thì giờ là lúc để nói chuyện nghiêm túc.
Berry và những người khác, sau khi chuẩn bị trà xong, đã nhanh chóng rời đi.
Khi Berry nói rằng sẽ đi chuẩn bị món tráng miệng sau bữa ăn, Kreschenta ngay lập tức để lộ ra một chút phản ứng.
Vị công chúa đang ngồi trước mặt, giống như Krische, là một kẻ cực kỳ mê đồ ngọt.
Khi nãy, nàng và Krische đã âm thầm giằng co xem ai sẽ là người ăn miếng bánh bí ngô cuối cùng. Rồi, khi Anne tiện tay giật lấy miếng bánh sau đó cho vào đĩa của mình và nói: “Bỏ đi thì thật lãng phí”, cả hai đều đồng loạt cứng đờ.
Berry chỉ biết mỉm cười gượng gạo trước cảnh tượng ấy và dọn dẹp bàn ăn. Có lẽ đó là lý do cô ấy nói sẽ chuẩn bị thêm món tráng miệng.
Ở điểm này, Selene thấy Kreschenta thật sự rất đáng yêu, giống y như Krische.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể lơ là cảnh giác.
“Có vẻ như Selene-sama đang nghi ngờ ta, nên ta nghĩ ta cần có một cuộc trò chuyện với ngài.”
“Nghi ngờ… ý ngài là gì?”
“Đúng như những gì ta đã nói. Chắc hẳn Selene-sama cho rằng ta giống với Onee-sama, là một đứa trẻ bất thường, đúng chứ?”
Cuối cùng, Kreschenta lặng lẽ đặt tách trà xuống bàn, vẫn chưa chạm một ngụm nào.
Có vẻ như nó vẫn còn quá nóng để uống.
“Selene-sama, ta không thích những cuộc đối thoại được đánh bóng bằng lời lẽ giả tạo cho lắm. Nếu cả hai đều đã hiểu nhau rồi thì làm vậy chỉ phí thời gian thôi. Ngài có thể nói chuyện với ta như cách ngài vẫn thường nói với Onee-sama được không? Ngài cũng hiểu rằng ta không để tâm đến chuyện đó mà, đúng chứ? Chỉ cần lời nói có thể truyền tải được ý nghĩa đến đối phương, ta không bận tâm.”
“Nếu thần nói chuyện với công chúa điện hạ giống như cách nói với Krische, e rằng sẽ là bất kính với hoàng tộc đấy ạ.”
“Thôi thì, vì công chúa đã cho phép.” Selene nói xong liền với tay kéo tách trà của Kreschenta — vốn chỉ có một ít mật ong — lại gần.
Sau đó, đôi má Kreschenta nhanh chóng nóng lên, rồi nàng trừng mắt nhìn Selene, người đang cho thêm mật ong mát và rót thật nhiều sữa vào trà.
“À… là Argan-sama nhỉ?”
“Nếu cô đã nói vậy thì không cần phải bày ra mấy cái nghi thức xã giao rườm rà này nữa. Cho thật nhiều mật ong và sữa vào để hạ nhiệt độ của trà xuống mức vừa phải. Tôi thỉnh thoảng cũng muốn uống mấy thứ ngọt ngào như thế này, nên cô không cần phải xấu hổ đâu.”
Selene cũng làm điều tương tự với tách trà của mình, rồi đưa lại tách cho Kreschenta.
“Khi mệt mỏi, con người ta thường tìm đến những thứ ngọt ngào mà.”
Kreschenta lườm Selene trong một lúc, nhưng rồi vẫn dè dặt đưa tay ra, chậm rãi nhấp từng ngụm trà.
Rồi khóe môi nàng khẽ giãn ra đôi chút.
“Fufu, khẩu vị giống hệt Krische luôn nhỉ… Thật ra, tôi cũng không thích mấy cái nghi thức rắc rối này cho lắm. Đã vậy thì, tôi sẽ vui hơn nếu cô cứ đối xử với tôi như thường ngày.”
“Ta nghĩ mình đã diễn khá tốt rồi nhưng…”
“Tôi không phủ nhận là màn trình diễn ấy rất xuất sắc, nhưng những thứ được tô vẽ như vậy vốn dĩ khó mà che giấu một cách hoàn hảo mà."
Selene cũng nhấp một ngụm trà ngọt, thở ra nhẹ nhõm rồi nói tiếp:
“Krische là một đứa trẻ cực kỳ ngốc nghếch và đáng yêu. Có lẽ em ấy chính là hiện thân của sự thuần khiết và ngây thơ. Tôi yêu Krische… nhưng em ấy lại rất tàn nhẫn với những người mà bản thân không quan tâm, và điều đáng sợ là con bé có thể tước đi sinh mạng của người khác một cách quá dễ dàng. Thành thật mà nói, phần đó của em ấy thật sự rất đáng sợ.”
Cô đặt chiếc đĩa lót xuống và nhìn thẳng vào mắt Kreschenta.
“Vì thế, tôi cũng sợ cả cô, Kreschenta. Vì đã ở bên cạnh Krische đủ lâu nên tôi phần nào hiểu được lý lẽ của cô. Nhưng hai người không hoàn toàn giống nhau. Dù có thể cùng hướng đến một điều, nhưng cách tiếp cận chắc chắn sẽ có sự khác biệt. Ví dụ, lý do cô chủ động muốn có một cuộc trò chuyện với tôi lúc này là vì cô cho rằng, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì gia tộc Christand cũng sẽ không vứt bỏ cô, đúng chứ?”
“Vâng… cô quả thật rất tinh tường.”
Kreschenta đáp lại, giọng nói có chút ngưỡng mộ.
“Chiến tranh đã bùng nổ, nên dù tôi có nói gì hay thể hiện thái độ như thế nào đi nữa thì cũng đã muộn rồi… Tôi biết cô là kiểu người giống Krische từ lâu rồi. Vậy mà đến tận bây giờ cô mới tìm cơ hội cho một cuộc trò chuyện như thế này — hẳn là vì cô đã chắc chắn bản thân sẽ an toàn, dù trong bất kỳ trường hợp nào, đúng chứ?
… Thành thật mà nói, đó là một thủ đoạn hèn hạ. Và đó chính là điểm khác biệt giữa cô và Krische.”
“… Hèn hạ?”
“Phải. Tôi chắc rằng cô đã học được rất nhiều thứ, nhiều hơn hẳn Krische. Nhưng để tôi nói cho cô biết, đó không phải là cách cư xử thích hợp với người mà cô muốn thiết lập mối quan hệ thân thiết. Ít nhất thì, lòng tin không bao giờ sinh ra từ những thủ đoạn như vậy.”
Nói dứt lời, Selene mỉm cười.
“Điểm đáng yêu của Krische nằm ở chỗ em ấy thật sự rất ngốc nghếch. Em ấy không giỏi che giấu, luôn thẳng thắn và chân thành. Sẽ luôn cố gắng làm việc đến kiệt sức khi được nhờ vả, nhưng một khi được nuông chiều, em ấy sẽ đòi hỏi sự nuông chiều đến mức tan chảy. Nếu gọi Krische là một đứa trẻ ngốc nghếch, thì đúng là vậy. Nhưng em ấy thuần khiết hơn bất kỳ ai, và tôi thấy điều đó là thứ vừa đẹp đẽ vừa đáng yêu. Chính vì thế mà tôi mới yêu em ấy hơn bất kỳ ai và tin tưởng em ấy hơn bất kỳ ai.”
Bản chất giống nhau.
Có lẽ Selene cũng có thể yêu cô gái trước mắt này.
Nhưng cũng có thể là không.
“Cô rất thông minh, nên có lẽ cô có thể dùng sự thông minh đó để đạt được kết quả mình mong muốn. Nhưng thứ mà sự thông minh ấy mang lại, rốt cuộc chỉ là kết quả. Tôi không tin tưởng cô. Chắc hẳn những người xung quanh cũng vậy. Nếu thế, cô sẽ mãi mãi chỉ có một mình. Không ai tin tưởng, cũng chẳng tin tưởng ai, và dù có đạt được kết quả gì đi nữa, cô vẫn sẽ chết trong cô độc, không bao giờ biết đến cảm giác bình yên.”
Kreschenta nhíu mày một cách khó chịu, và Selene nhìn cảnh tượng ấy với vẻ nhẹ nhõm.
Những điều Selene nghe từ Berry chỉ là các mảnh ghép rời rạc, và rõ ràng Berry đang cố tình che giấu điều gì đó.
Nhưng nếu Kreschenta là người “rất giống” Krische, thì Selene có thể đoán được.
— Rằng vị công chúa này chính là kẻ đã phá vỡ trật tự của Vương quốc và đẩy gia tộc Christand vào trung tâm của mọi âm mưu.
Nàng đã lợi dụng Christand để giành lấy ngai vàng cho bản thân.
Nếu bản chất của nàng giống Krische, thì Selene biết Kreschenta đang khao khát điều gì.
Krische là một đứa trẻ kỳ lạ.
Nhưng thứ thiếu nữ ấy luôn tìm kiếm, từ đầu đến cuối, chỉ là một nơi mà bản thân có thể an tâm tồn tại.
Và Krische tin rằng nơi đó chính là gia tộc Christand, trong vòng tay của Berry.
Đó là lý do tại sao Krische yêu quý nơi này hơn bất kỳ ai khác, phụ thuộc và giữ trọn niềm tin thuần khiết vào nó.
Nếu cả hai mang cùng một bản chất, thì điều Kreschenta thực sự khao khát cũng chẳng có gì khác biệt — chỉ là một nơi có thể khiến nàng cảm thấy an tâm, giống như Krische.
Ít nhất thì, suy đoán của Selene có lẽ không hoàn toàn sai.
Kreschenta lộ rõ vẻ khó chịu.
“Nói thật thì, tôi cảm thấy rất không vui. Tôi, Otou-sama, Berry — và cả Krische. Không ai mong muốn chiến tranh cả.”
“Vậy nên… cô không thể thân thiết với ta nhỉ?”
“Ừ, đại khái là vậy. Ít nhất là nếu cô vẫn cứ như thế này thì tôi xin phép từ chối. Tôi không muốn bị lôi kéo, bị xoay vòng vì cái gọi là ‘kết quả’ mà cô theo đuổi. Thậm chí tôi còn nghĩ… có khi giết cô thì sẽ tốt hơn.”
Kreschenta nheo mắt lại.
Nhận ra ma lực quấn quanh cơ thể nàng công chúa trước mặt đang được mài giũa đến mức cực hạn, Selene chỉ giơ cả hai tay lên và bật cười.
“... Nhưng tôi sẽ không làm vậy. Cô biết vì sao không?”
“Vì cô sợ sao?”
“Thông minh thật đấy, nhưng cũng thật ngốc nghếch. Tôi biết một cô bé đáng sợ hơn cô nhiều.”
“Ngốc… ta sao?”
“Ừ. Y như Krische vậy. Rõ ràng có một cái đầu rất thông minh, nhưng lúc nào cũng suy nghĩ mọi thứ quá phức tạp, để rồi chẳng hiểu được những điều hết sức đơn giản.”
Selene khúc khích cười và nhẹ nhàng đưa tách trà lên môi.
“Lý do là vì Krische đã để cô sống. Nếu Krische không tha thứ cho những việc cô đã làm, thì liệu đầu cô có còn ở trên cổ hay không? Em ấy hoàn toàn có khả năng thực hiện điều đó. Nhưng Krische đã không làm vậy và vẫn để cô sống đến tận bây giờ… cô hiểu chuyện này có ý nghĩa gì không?”
“…”
“… Ít nhất thì Krische đang cố gắng chấp nhận cô. Em ấy muốn xem cô như một thành viên mới của gia đình mà mình có thể tin tưởng. Krische đã nghĩ như vậy. Là chị gái của Krische, tôi không muốn nghĩ, cũng không muốn nói với em ấy rằng quyết định của em ấy là một sai lầm.”
“Chuyện rất đơn giản,” Selene nói tiếp.
“Krische đã kéo cô vào trong hạnh phúc của mình và muốn cùng cô trở nên hạnh phúc. Em ấy muốn làm cô hạnh phúc và cũng muốn được cô mang lại hạnh phúc cho bản thân. Đứa trẻ đó tin rằng cô có thể làm được và đã tin tưởng cô.”
Selene ngừng nói, khẽ nhắm mắt rồi lại mở mắt ra lần nữa.
Và khi nhìn thẳng vào Kreschenta, cô nói:
“Điều tôi muốn nói là, đừng làm bất kỳ điều gì phản bội lại sự tin tưởng của con bé… đó là tất cả những gì tôi yêu cầu. Nếu cô có thể làm được, thì tôi xin thề bằng chính cái tên này, tôi sẽ cùng Krische tạo ra cho cô một nơi để cô thuộc về. Còn nghĩ thế nào là tùy cô.”
Kreschenta chỉ lặng lẽ nhìn lại Selene. Không hề nhúc nhích, như thể đang quan sát.
Một lúc sau, nàng thở dài rồi đáp lại bằng giọng điệu ngán ngẩm:
“Selene-sama nói những lời giống y như Argan-sama vậy… thật là một người kỳ lạ.”
“Nếu không kỳ lạ thì làm sao tôi có thể cưng chiều Krische được chứ. Dù không bằng Berry, nhưng Krische cũng rất thích tôi đấy. Nhưng còn với cô thì sao… tôi đang tự hỏi điều đó."[note89521]
“… Ta cũng đã nghe những lời tương tự từ Argan-sama.”
Kreschenta uống cạn tách trà đã nguội rồi đẩy nó về phía Selene.
Selene lặng lẽ rót thêm trà, cho vào thật nhiều mật ong và sữa như khi nãy.
Khi cô đưa tách trà lại cho Kreschenta, khóe môi nàng khẽ giãn ra đôi chút.
“Ta đã hứa với Onee-sama rằng sẽ không làm những chuyện như thế nữa. Ít nhất thì ta cũng sẽ bàn bạc trước. Bản thân ta cũng không muốn bị Onee-sama giết đâu. Ta đến đây để cùng Onee-sama tạo nên một nơi mà cả hai có thể yên tâm ở lại. Như vậy vẫn chưa đủ đáng tin sao?”
“Không, như thế là đủ rồi… dù sao cô vẫn còn là một đứa trẻ. Tôi sẽ bỏ qua chuyện lần này.”
“Vậy thì ta cũng sẽ giả vờ như không thấy sự vô lễ mà cô đã thể hiện hôm nay.”
“Vậy à?”
Selene khẽ cười, rồi hỏi.
“Trà ngon chứ?”
“… Cũng tạm.”
“Fufu, lát nữa Krische và Berry sẽ mang bánh quy đến. Cô cũng thích mà, đúng không?”
“… Ta không ghét chúng.”
“Không thành thật như Krische nhỉ, công chúa điện hạ… fufu, nhưng tôi thích điểm này của cô, nó thật sự rất đáng yêu. Thật đấy.”
Hai má Kreschenta đỏ lên, rồi nàng trừng mắt nhìn Selene.
“Ta đang thấy vô cùng khó chịu.”
“Vậy à. Nhưng mà, thôi thì hòa thuận với nhau nhé? Nếu cô là em gái của Krische, thì cô cũng sẽ là em gái của tôi.”
“... Xin đừng tự tiện xem ta là em gái của cô.”
Kreschenta đưa tách trà lên môi với vẻ mặt như đang muốn nói rằng ta đang rất tức giận.
Rồi khi cảm nhận hương vị ngọt ngào ấy trên đầu lưỡi, khoé miệng nàng lại khẽ nới lỏng một chút.
◍◍◍◍◍✿✿✿◍◍◍◍◍
Selene đi tuần quanh pháo đài, lắng nghe đủ loại than phiền của binh lính.
Từ huấn luyện tân binh, công tác hậu cần, cho đến những chuyện bất mãn của binh sĩ, rồi vắt óc suy nghĩ để giải quyết những lời than phiền ấy.
Nếu chỉ dựa vào những bản báo cáo đã qua nhiều tầng kiểm duyệt thì sớm muộn gì cũng sẽ hình thành một “bức tường” giữa người chỉ huy và cấp dưới.
Và một khi bức tường ấy xuất hiện, sự bất mãn sẽ âm thầm tích tụ từ lúc nào không hay.
Vì vậy, Selene cho rằng điều quan trọng là bản thân phải chủ động tạo ra một bầu không khí cởi mở, để có thể trò chuyện và trao đổi với những người lính trên cùng một góc nhìn.
Dĩ nhiên, cần phải phân định rõ ràng vị trí giữa một vị tướng và một người lính. Nhưng nếu ngay cả cảm xúc cũng bị tách biệt hoàn toàn, thì đó lại là một vấn đề.
Nỗi sợ hãi quá lớn sẽ sinh ra sự méo mó, và những méo mó ấy rồi sẽ dần phình to lên.
Với tư cách là người nắm giữ sinh mạng của họ trong tay, Selene cảm thấy mình cần có nghĩa vụ lắng nghe và tiếp nhận những lo âu, bất mãn mà những người lính không thể nói ra trước cấp trên.
Vì điều đó mà Selene đã giành được sự kính trọng chân thành từ những người lính và các chỉ huy dưới quyền.
Tuy nhiên, cách làm ấy không phải lúc nào cũng mang đến kết quả tốt đẹp.
Nếu vì muốn giành được niềm tin và sự tôn kính mà hành động như vậy, thì cô sẽ phải mang thêm vô số gánh nặng tinh thần không cần thiết.
Khi hoàn thành một vòng tuần tra và trở về, thứ chờ đợi Selene hẳn là một núi giấy tờ khổng lồ.
Dù trong lòng có cảm giác sắp trào ra tiếng thở dài, cô vẫn ra lệnh cho người lính hộ tống mình nghỉ ngơi, rồi mở cửa.
“… Hả?”
Trong phòng làm việc, Berry đang ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào đống giấy tờ — còn Kreschenta thì ngồi ngay ngắn trên bàn làm việc và phân loại tài liệu với vẻ mặt chán chường..
Vừa lúc thấy Selene bước vào, công chúa liền bĩu môi và trừng mắt nhìn, rồi chỉ tay về phía Anne — người đang run rẩy đứng một góc.
“Selene-sama, nếu cô định thuê người hầu, thì có thể chọn một người chu đáo hơn được không? Thật tình, chỉ vì người hầu này mà từ nãy đến giờ ta phải tốn gấp đôi — không, gấp ba lần công sức, cứ như thể ta mới là người hầu của cô ta vậy.”
“Ư… xin lỗi…”
“À ừm chuyện này…”
Thấy Selene vẫn chưa nắm được tình hình, Berry chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo.
Không hiểu sao, trông cô ấy có vẻ khá vui.
“Kreschenta-sama đã đến đây sau khi Ojou-sama đi tuần, và nói là muốn giúp đỡ tiểu thư ạ.”
“Dù sao thì nếu Selene-sama đột nhiên ngã quỵ thì sẽ rất phiền phức. Ta lại đang chẳng có việc gì làm, nên định đến giúp một tay thôi… nhưng mà người này từ nãy đến giờ cứ cản trở công việc của ta mãi.”
“X-xin lỗi, xin lỗi ạ……”
Nhìn Anne cúi đầu xin lỗi rối rít, Selene không nhịn được mà bật cười, rồi cô vội đưa tay che miệng.
Kreschenta nghiêng đầu, ôm xấp tài liệu trên bàn làm việc, đi sang một bên để nhường chỗ ngồi lại cho Selene và tự mình ngồi xuống ghế sofa.
“Ta đã lướt qua sơ và phân loại thành những thứ trông có vẻ quan trọng và những thứ không mấy quan trọng. Vì ta không nắm rõ tình hình quân sự thực tế nên khó mà nói là hoàn hảo được, nhưng xét đến hoàn cảnh hiện tại thì có nhiều tiền vẫn tốt hơn. Ta đã tự ý đóng dấu chấp thuận với các khoản tài trợ từ các thị trấn và làng mạc. Cũng có vài đề nghị từ các thương nhân, nhưng ta đã để chuyện đó sang một bên, vậy nên cô không cần lo lắng.”
Kreschenta tiếp tục sắp xếp giấy tờ một cách gọn gàng.
“Có một vài thị trấn và làng mạc đề xuất cung cấp hậu cần, nhưng những thứ ta thấy có thể nhận thì là bên này. Lấy từ những nơi vốn chẳng dư dả gì, nếu có chuyện thì sẽ khá phiền phức, nên với mấy khoản kia, ta nghĩ chỉ cần gửi lời cảm ơn đến họ là đủ… cô còn đứng ngây ra đó làm gì thế?”
“… Không, không có gì.”
Selene bước lại bên cạnh, đưa tay xoa đầu Kreschenta, rồi thản nhiên ngồi xuống. Vị công chúa trẻ tuổi lập tức đỏ mặt, trừng mắt nhìn lại.
“… Ta chỉ đang hợp tác một chút vì tương lai sau này thôi. Đừng có hiểu lầm.”
“Anne, cô có thể chuẩn bị chút bánh ngọt hay gì đó được không?”
“V-vâng ạ!”
Nghe vậy, Anne vội vã rời đi.
Tiễn cô ấy đi bằng ánh mắt, Selene lại xoa đầu Kreschenta lần nữa.
“Ừ. Nhưng tôi thật sự rất vui.”
“… Làm ơn dừng lại đi.”
"Đó là vì cô quá đáng yêu đấy."
“Có vẻ ngài không hiểu nên hãy để ta nói rõ. Thông thường, việc khen ai đó là "đáng yêu” chỉ dành cho những người có địa vị thấp hơn mình. Ta thông minh và ưu tú hơn cô rất nhiều. Vậy nên dùng những lời như vậy với ta là không phù hợp.”
“Đó chỉ là ý kiến chủ quan của cô thôi, Kreschenta. Tôi thấy chính những điểm đó của cô rất đáng yêu, nên tôi mới nói như vậy.”
Selene khúc khích cười, còn Kreschenta thì bực bội trừng mắt nhìn cô.
Tuy vậy, nàng cũng không hề gạt tay ra hay phản đối việc bị xoa đầu.
Ghi chú
Từ này nhấn mạnh vai trò người trên (chị – Selene) đối với người dưới (em – Krische): không chỉ có cảm xúc yêu mến, mà còn bao hàm hành động chăm sóc, dung túng và bảo vệ. Dịch thành “thích” thì bị nhẹ và hơi mất ý nghĩa của câu, nên dù đọc hơi lạ nhưng tui vẫn dịch là cưng chiều nha :v
2 Bình luận
🤘🤤