Tập 3 - Điều cao quý
Chương 47 - Trăng Tròn và Trăng Khuyết
0 Bình luận - Độ dài: 3,337 từ - Cập nhật:
—— Căn phòng rộng rãi nhưng lại rất đơn giản, chỉ có bàn, giường và tủ quần áo.
Ngoài ra chỉ có thêm một vài giá sách.
Nhưng toàn bộ số sách đó đều đã được đọc qua.
Vì thế, cô dành cả ngày nằm trên chiếc giường cạnh cửa sổ, ngắm nhìn thế giới bên ngoài.
Mặt trời lặn rồi lại mọc.
Chim bay, hoa nở, rồi đến một lúc nào đó cũng sẽ chết đi và héo tàn.
Không có chút cảm xúc đặc biệt nào dâng lên.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn theo, nghĩ rằng bản thân rồi cũng sẽ có một ngày như chúng.
Người hầu đang chăm sóc khu vườn nhận ra ánh mắt từ trong phòng, liền cúi đầu và tiếp tục làm việc.
Có lẽ vì muốn sớm rời khỏi tầm nhìn từ khung cửa sổ này mà động tác của cô ta trở nên khá cẩu thả.
Nếu là mình thì đã làm thế này… đã làm thế kia…
Vừa nghĩ, cô vừa phớt lờ người hầu đó và tiếp tục nhìn ngắm khu vườn.
Khi đã chán, cô chuyển sang lắng nghe tiếng chim và tiếng gió.
Nhưng khi tập trung sự chú ý vào đôi tai, tiếng bước chân đi lại trong dinh thự, tiếng kéo lê đồ vật cùng tạp âm của những cuộc trò chuyện hòa lẫn vào nhau dần hiện ra.
Trong đó có cả tiếng lăn của xe đẩy thức ăn.
Âm thanh ấy ngày một lớn dần lên dọc hành lang, rồi giọng nói vang lên.
“Cô đi đi, tôi không giỏi đối phó với Berry Ojou-sama lắm.”
“Tôi cũng chẳng muốn đâu, đáng sợ chết được. Chẳng biết cô ta đang nghĩ gì nữa.”
Những giọng thì thầm.
“Haaaa… trong khi Lazura Ojou-sama là một tiểu thư vừa đoan trang vừa tuyệt vời thế mà…”
“Chắc mọi thứ tốt đẹp đều dồn hết vào Lazura Ojou-sama rồi. Hôm nay tôi sẽ đi, nhưng mai là đến lượt cô đấy nhé.”
“Biết rồi, biết rồi. Vậy nhờ cô.”
Chiếc xe đẩy lăn tới trước phòng rồi dừng lại. Cánh cửa bị gõ vài lần và ngay sau đó được mở ra.
Vì họ biết sẽ không có lời đáp lại.
Người hầu mang đến trà và bánh.
Cô liếc nhìn nụ cười nhạt nhẽo đầy khúm núm ấy, rồi lập tức đưa mắt trở lại khung cửa sổ.
“… Cứ để ở đó. Khi nào muốn uống tôi sẽ tự uống.”
“Ơ… cái đó… còn việc dọn dẹp…”
“Tôi đã tự làm rồi. Với lại, từ ngày mai không cần mang trà đến nữa.”
“Nhưng Lazura Ojou-sama đã dặn—”
“Tôi đã nói là không cần… cô không nghe thấy sao?”
Nhìn vào gương mặt của người phụ nữ.
Giận dữ, nhục nhã, khó chịu.
Đủ loại cảm xúc hiện lên sau đôi mắt ấy.
“Từ giờ trở đi tôi sẽ tự dọn dẹp. Quần áo giặt xong tôi cũng sẽ để bên ngoài. Nếu tôi không gọi thì các người không cần phải tới nữa. Tôi thích ở một mình và chuyện đó không có gì bất tiện cả.”
Cô mỉm cười và tiếp tục.
“Với lại, chẳng phải cô thấy tôi rất đáng sợ sao? Cô cũng không cần phải miễn cưỡng đến đây làm gì.”
Người phụ nữ cứng đờ.
"Tôi đã luôn nghĩ chuyện này thật phiền phức. Nhưng nếu các người đến đây vì trách nhiệm công việc hay vì ý tốt, thì tôi sẽ cảm thấy hơi áy náy nên mới không nói ra...
Nhờ những lời vừa rồi của cô mà tôi thấy nhẹ nhõm hơn rồi. Cảm ơn. Mời về cho.”
“Kh-không… vừa rồi… chỉ là buộc miệng—”
“Không cần biện minh. Tôi cũng chẳng có hứng thú gì với cô.”
Cô lần nữa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lúc sau, người phụ nữ chủ động rời đi.
Cô không quan tâm họ nói gì về mình.
Cứ việc nói nếu họ thích. Vì đó là sự thật nên chẳng có gì để kiêng dè.
Như vậy thì dễ dàng hơn nhiều, tốt hơn hẳn việc phải tham gia vào mấy trò diễn kịch vô nghĩa.
Không vui, cũng chẳng đau khổ.
Rồi nếu có một ngày cô chết đi thì cuộc đời cũng chỉ đến đó, không việc gì phải bận tâm.
Mặt trời biến mất ở cuối đường chân trời, và vầng trăng tròn hoàn hảo dần nhô lên cao.
Màn đêm có vẻ sáng hơn thường lệ, ánh sáng dịu dàng lan tỏa.
Trong thế giới ấy, chỉ riêng vầng trăng tròn không chút sứt mẻ kia là đẹp đến vô hạn, và cô thích nó.
Khi đang ngắm nhìn cảnh tượng ấy thì lại có tiếng gõ cửa.
Cô chọn quyết định phớt lờ.
Mãi cho đến lần thứ ba như vậy.
Cô khẽ thở dài rồi nói: “Mời vào.”
“Đâyyyyyy, người hầu riêng của ngài, Lazura Argan, đã mang bữa tối tới rồi đây!”
Cô quay sang nhìn và nhíu mày.
Bộ váy tạp dề trắng đen của một người hầu. Chị ấy thậm chí còn cố tình mặc cả thứ đó.
Chị gái cô vốn là một người rất tùy hứng.
“Nghe nói Berry Ojou-sama dường như đang nổi giận nên tôi đã lo lắng lắm đó… ôi, Lazura đúng là một người hầu tận tụy quá đi mất.”
“… Em không muốn ăn.”
“Nào nào, đừng có giận dỗi như thế.”
Lazura kéo hai chiếc ghế lại cạnh xe đẩy một cách tùy tiện. Có vẻ vì lười chuẩn bị bàn mà chị ấy định dùng luôn cả chiếc xe này làm bàn ăn.
Chị cô lúc nào cũng cẩu thả và ghét rắc rối.
“Nào, Ojou-sama, lại đây đi.”
“A…”
Bị bế lên một cách nhẹ nhàng, cô liền quay mặt đi. Chứng kiến cảnh ấy, chị cô bật cười vui vẻ.
“Thật là, Berry nhẹ quá đó. Lại còn nhỏ nhắn nữa. Nếu không ăn uống đàng hoàng thì cơ thể em sẽ không khá lên được đâu.”
“… Có ăn thì cũng chẳng thay đổi được gì cả.”
“Đó là vì lúc nào em cũng làm ra cái gương mặt ủ rũ như vậy đó.”
“… Nee-sama sẽ không hiểu đâu.”
“Tất nhiên rồi. Vì chị đâu phải là em.”
Gương mặt của chị gái tiến lại gần, rồi chị ấy đặt một nụ hôn lên má cô.
“Nhưng dù không thể hiểu, chị vẫn yêu em, Berry.”
“Em ghét. Ghét bản thân mình, và cả Nee-sama nữa.”
“Toàn là nói dối. Chị biết rõ em thật sự, thật sự rất yêu chị mà.”
“Chẳng phải chị vừa nói là không hiểu cảm xúc của em sao?”
“Trên đời lúc nào cũng có ngoại lệ mà. Đừng để ý mấy chuyện nhỏ nhặt thế chứ.”
— Chị ấy cũng tươi sáng và dịu dàng như thế.
“Xem kìa, ngoan lắm. Chẳng phải đây là bằng chứng cho việc em yêu chị sao?”
Xinh đẹp, tài giỏi, thông minh — như vầng trăng tròn không chút sứt mẻ.
Còn bản thân cô chỉ là một cái bóng thừa thãi phủ lên vầng trăng tuyệt đẹp đó.
Khi tầm nhìn mờ đi, méo mó vì nước mắt, cô cảm nhận được cái ôm nhẹ nhàng từ chị gái.
Vừa để nước mắt làm bẩn chiếc tạp dề, cô vừa nói:
“… Xin hãy để em yên.”
“Sao chị làm vậy được chứ? Em là cô em gái thông minh và đáng yêu của chị mà.”
“Người như em chỉ là gánh nặng đối với Nee-sama thôi. Giá mà em chưa từng được sinh ra—”
“Nếu em tiếp tục thì chị sẽ giận đó.”
Dù nói thế, bàn tay xoa đầu và giọng nói của chị ấy vẫn vô cùng dịu dàng.
“… Và chị có thể sẽ khóc. Nếu không muốn làm người chị gái mà em yêu quý nhất phải khóc thì đừng nói ra những lời đó nữa, Berry.”
Trong căn phòng yên tĩnh, giọng nói của chị ấy vang vọng — thứ âm thanh cô yêu thích hơn bất cứ điều gì.
Trong trẻo và trang nhã.
Vì thế, mỗi khi khiến nó rung lên trong buồn bã, cô lại càng thêm ghét bản thân.
“Em nói rằng mình không sao. Nói rằng mình vẫn ổn. Rằng bản thân là thứ vô giá trị… Có lẽ với em thì điều đó thật sự chẳng là gì. Nhưng điều đó lại làm chị rất đau lòng.”
“… Nee-sama.”
“Dù em có hạ thấp bản thân mình đến mức nào đi nữa thì Berry vẫn là cô em gái quý giá, bảo vật quan trọng nhất của chị. Chị không muốn nghe người ta nói xấu em như thế.”
Chị ấy nâng má cô lên, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt vẫn đang tiếp tục trào ra.
“Hơn nữa, Berry, em không có quyền tự quyết định giá trị của bản thân đâu. Giá trị của em là do người khác quyết định. Dù có ủ rũ thế nào, dù ghét bản thân đến đâu, dù bao nhiêu người ghét em đi nữa, thì em vẫn là báu vật của chị. Từ giờ và mãi mãi về sau vẫn sẽ là như vậy.”
“Em… làm sao có thể…”
“Cứ nghe lời chị đi.”
Nói vậy, chị gái cô liền làm ra vẻ mặt hơi tức giận rồi mỉm cười.
“Berry là một cô bé mạnh mẽ mà… Em đâu có khóc vì cảm thấy bản thân đáng thương, mà là vì không muốn làm chị đau lòng, đúng không? Một cô em gái dịu dàng đến mức vì trân trọng chị mà bật khóc như vậy, làm sao có thể không có giá trị được chứ.”
— Chị không hề xem em là gánh nặng, nên hãy cứ thoải mái dựa dẫm vào chị bất cứ lúc nào.
Nụ cười rực rỡ của chị ấy sẽ mãi khắc sâu trong ký ức của cô.
◍◍◍◍◍✿✿✿◍◍◍◍◍
Phòng làm việc có phần nhộn nhịp hơn thường ngày.
Từ khi Kreschenta bắt đầu phụ giúp, khối lượng công việc của Selene đã giảm đi đáng kể.
Cảnh tượng công chúa phàn nàn với Selene và Anne rồi bị Selene gạt qua một bên trông thật thú vị. Berry cảm thấy vui khi Kreschenta đang dần thay đổi theo hướng tích cực.
Cô cất sách tài liệu đang cầm vào túi rồi đứng dậy.
Trời đã tối. Công việc hôm nay tạm thời xem như đã hoàn thành.
“Tôi sẽ mang những thứ này đến bộ phận hậu cần.”
“Ừm. Nhớ cẩn thận đấy. Ở đó có khá nhiều kẻ không ra gì đấy.”
“Fufu, vâng.”
Rời khỏi phòng, cô đi thẳng ra ngoài.
Không đặt chân đến những nơi không cần thiết, cứ thế tiến đến khu vực của bộ phận hậu cần.
Đúng là có nhiều tân binh, đặc biệt là những người xuất thân từ lính đánh thuê, có cách hành xử rất thô lỗ, và việc đi lang thang vào ban đêm chỉ tổ rước phiền phức vào người.
Hơn nữa, không phải lúc nào ánh mắt giám sát của những người lính kỳ cựu cũng bao quát hết được mọi nơi, nên cô quyết định đi trên đường chính.
Nhất là hiện tại, khi toàn bộ pháo đài bị bao trùm trong bầu không khí căng thẳng.
Công chúa Kreschenta, đứa con bị nguyền rủa của hoàng tộc, đã sát hại chính cha mình — Quốc vương Shelberza.
Và Krische, cô con gái nuôi của gia tộc Christand, cũng là đứa trẻ mang dòng máu đầy ô uế đó.
Christand đang lợi dụng họ để thao túng hoàng gia.
Christand là kẻ phản nghịch, và Vương quốc sẽ không có được bình yên nếu ông ta chưa bị tiêu diệt.
Gildanstein đã tung ra những tin đồn như vậy, và chúng đã lan đến tận pháo đài.
Thế giới này tồn tại ma lực, ma thạch, và có cả thứ được gọi là ma thuật.
Dòng máu ô uế. Đứa trẻ bị nguyền rủa.
Những từ ngữ ấy đã đủ để khơi dậy nỗi bất an trong dân chúng. Hơn nữa, vì tin tức xuất phát từ Kinh đô nên lại càng khiến người ta thêm tin tưởng.
Trong hàng ngũ binh lính cũng bắt đầu lan truyền những lời đồn đại về Krische, và không ít người tỏ ra lo lắng vì những câu chuyện đó.
Số lính gác được bố trí nhiều hơn thường lệ. Vừa cúi đầu đáp lại lời chào, Berry vừa hướng về phía bộ phận hậu cần.
Sau khi hoàn thành công việc, trên đường quay trở lại, cô nghe thấy những lời khiến bản thân phải nhíu mày.
“… Công chúa điện hạ thì còn đỡ, chứ còn Krische-sama thì khó nói lắm. Anh cũng nghe mấy lời đồn dạo gần đây rồi đúng không?”
Hai người lính có vẻ đang lấy nước từ giếng, trò chuyện trong lúc quay lưng về phía này, không hề để ý đến sự hiện diện của cô.
“Ừ. Một kẻ giết người chính hiệu. Có rất nhiều người bảo họ đã tận mắt chứng kiến chuyện cô ta vừa chặt xác đám cướp vừa cười nữa cơ.”
Từ khi đến đây, cô thường xuyên nhớ đến chị mình.
Có lẽ là vì cứ nghe phải những lời đồn ấy.
Cô chợt nghĩ, có lẽ ngày xưa chị ấy cũng từng mang tâm trạng như thế này.
Không nhận ra, cô đã dừng bước.
“Tôi đoán đầu óc cô ta thật sự không bình thường. Không hiểu sao Tướng quân lại nhận cái loại đó làm con nuôi nhỉ?”
“Thì tại cô ta giỏi chứ sao nữa. Trong trận chiến trước, nghe đâu một mình cô ta đã giết hàng trăm kẻ địch.”
Krische không bận tâm.
Thậm chí còn nghĩ rằng có thể tận dụng những lời đồn ấy làm lợi thế.
Sợ hãi cũng được, miễn là họ phục tùng.
Đơn giản, rõ ràng, không do dự — méo mó và đầy nguy hiểm.
“… Có thằng từng sống cùng làng với Krische-sama kể lại rằng cô ta đã như vậy từ nhỏ rồi.”
“Ghê thật…”
“Nghe đâu lý do cô ta không thể ở lại làng là vì năm mười hai tuổi cô ta đã tự tay giết rất nhiều tên cướp kéo tới làng và tạo ra một trận tắm máu. Thằng đó nói khi nhìn thấy gương mặt cô ta ở đây khiến nó lạnh cả sống lưng.”
À, thật ghê tởm, cô nghĩ.
Dù không muốn nghe nữa, nhưng tai cô vẫn tự nhiên hướng về phía giọng nói ấy.
Thính giác càng lúc càng nhạy bén hơn.
“Thậm chí người ta còn nói cô ta đã giết luôn cả mẹ nuôi của mình.”
“… Kinh quá.”
Cảm giác nóng rực đang dâng lên bỗng chốc nguội lạnh.
“Xin thứ lỗi…”
Trước khi kịp nhận ra, lời nói đã vô thức bật ra khỏi miệng từ khi nào.
Hai người lính nhận ra cô thì vội vàng chỉnh lại tư thế.
“… Tôi không thể cấm các anh nói những chuyện như vậy. Nếu các anh chịu trách nhiệm với lời nói của mình thì cứ việc nói nếu muốn. Ít nhất thì tôi cũng không có quyền can thiệp vào chuyện đó.”
Cô nhìn họ.
"Nhưng nếu được phép đưa ra một lời nhắc nhở, tôi nghĩ các anh nên chú ý xung quanh hơn một chút… Với các anh có thể đó chỉ là chuyện phiếm, nhưng sẽ có một vài người cảm thấy khó chịu khi nghe thấy.”
Sử dụng địa vị của mình.
Không phải để trừng phạt, mà chỉ đơn thuần bày tỏ sự khó chịu.
Đối phương sẽ tự suy diễn đủ thứ, bắt đầu hoảng loạn rồi hối hận.
Khi đang tự giễu cái bản chất chưa từng thay đổi của mình, thì bỗng có tiếng ai đó chạy tới.
“Berryyyy!”
Cô còn chưa kịp quay lại thì đã bị ôm chặt từ phía sau. Dù hơi giật mình, Berry vẫn nhận ra giọng nói đó là của ai.
“… Krische-sama.”
“Selene nói Berry đang đến chỗ bộ phận hậu cần nên Krische đã đi tới đây.”
Krische vòng sang bên cạnh, nắm lấy tay áo, ngước nhìn rồi nghiêng đầu.
Ánh mắt đó hướng về phía hai người lính, rồi lại quay về phía Berry.
“Berry, có chuyện gì sao?”
Giọng nói nghe có phần lạnh lẽo.
— Nếu cô nói là có thì sẽ thế nào nhỉ.
Một thoáng cám dỗ chợt lóe lên.
Dập tắt sự khó chịu và tức giận trong lòng, cô lắc đầu, mỉm cười, nói rằng bản thân chỉ đang có một cuộc trò chuyện nho nhỏ, rồi xoa đầu Krische.
“Ôi trời, người đổ mồ hôi rồi. Có chuyện gì vậy?”
“A… là do Krische đã chạy đến đây.”
Nói rồi, Krische lại liếc nhìn về phía hai người lính.
“Không sao cả.”
Sau khi nghe Berry xác nhận một lần nữa, Krische mới chịu từ bỏ.
Không phải vì cô muốn giúp đỡ hai người họ, cũng không phải vì muốn tỏ ra tử tế.
Chỉ là khi ở trước mặt Krische, cô muốn được trở nên thuần khiết như chính thiếu nữ ấy mà thôi.[note90683]
“… Vậy thì, chúng tôi xin phép.”
Nói vậy với hai người kia xong, cô nắm lấy tay Krische.
Đẩy những lời vừa nghe ra khỏi tâm trí, cô hỏi:
“Krische-sama thật sự không thích ngựa nhỉ? Người đã chạy từ tận trong rừng ra tận đây sao?”
“Vâng. Ơ, cái đó… mông Krische sẽ đau nên…”
“Fufu, vậy hãy ta tắm cùng nhau nhé. Người hẳn đang rất mệt mỏi sau khi chạy một quãng đường dài như vậy, đúng chứ?”
“… Krische sẽ tắm sau. Krische muốn cùng Berry ngâm mình trong bồn trước.”
Krische nói với vẻ hơi nũng nịu, khiến Berry bật cười khúc khích.
“Thế thì chúng ta về phòng lau người một chút trước khi nấu ăn nhé. Nhà bếp chắc vẫn đang bận, vậy nên hay là chúng ta sang uống trà cùng với Ojou-sama và những người khác nhỉ? Krische-sama hẳn cũng đã mệt rồi phải không?”
“Ehehe… có lẽ Krische hơi mệt một chút.”
Cô ấy tựa vào người, cọ sát vào cánh tay như thể đang muốn được cưng chiều.
“Mệt mỏi” là cái cớ yêu thích của Krische dạo gần đây. Cô ấy lúc nào cũng nghĩ ra những lý do dễ thương để được cưng chiều.
Krische thường xuyên ngượng ngùng bởi những chuyện rất kỳ lạ, và điều đó thật đáng yêu.
“… Vậy để cơn mệt mỏi tan biến, tôi sẽ dốc hết sức phục vụ Krische-sama đến khi người tan chảy mới thôi.”
“K-krische sẽ gặp rắc rối nếu bị tan chảy…”
“Ôi, người không thích sao?”
“Ư, ưm… không phải là không thích…”
Đôi má ửng đỏ, ánh mắt đảo quanh.
Hình ảnh của Krische trước mắt hoàn toàn trái ngược với những lời đồn — chỉ là một thiếu nữ đáng yêu hay ngượng ngùng.
—— Thích nấu ăn, thích ăn uống và thích được cưng chiều.
Sở trường là giết người.
Cô ấy méo mó.
Có thể bình thản giết người.
Nếu gọi người như vậy là kẻ điên hay kẻ bất thường thì có lẽ đúng là vậy.
Nhưng, ít nhất đối với tôi —
“Quay về phòng trước đã nhé. Sau đó uống trà, nấu ăn. Chúng ta sẽ tắm sau, thay vào đó cùng nhau ngâm mình cho đến khi Krische-sama tan chảy.”
“… Vâng.”
“Xin cứ làm nũng tùy thích. Vì Berry là người hầu yêu việc chiều chuộng Krische-sama hơn bất kì điều gì khác mà.”
Nói rồi, cô dịu dàng vuốt ve mái tóc bạc còn vương chút mồ hôi ấy.
Vầng trăng khuyết lấp lánh, làm những sợi bạc ánh lên rực rỡ.
[note90688]
Ghi chú
Đây không phải sự vị tha, mà là mong muốn được đứng ngang hàng trong mắt người mình coi trọng.
Cụm này vốn dùng để chỉ chu kỳ mặt trăng: tròn rồi lại khuyết đi.
Đây không dừng ở hình ảnh thiên nhiên mà còn là phép ẩn dụ cho cảm xúc và bản chất con người — đặc biệt là Berry. Bề ngoài cô giống như một người hầu hoàn hảo, tốt bụng và lý trí nhưng bên trong luôn tồn tại phần bị “khuyết”.
Hình ảnh mặt trăng cũng gắn liền với Krische, giống như với người chị gái mà Berry luôn ngưỡng mộ. Giờ đây, Krische trở thành một “mặt trăng” mới trong lòng Berry. Một cô bé bất thường, mang nhiều khiếm khuyết về đạo đức, nhưng bản chất lại thuần khiết và trong sáng như “Trăng tròn” vậy.
Well, đó chỉ là cách tui hiểu thôi, có thể sai hoặc có thể đúng.
0 Bình luận