Web Novel

Chương 1: Mùi vị của biển không thể chạm tới (11)

Chương 1: Mùi vị của biển không thể chạm tới (11)

Sáng hôm sau, tôi vội vàng nhét chiếc găng tay bóng chày đặt cạnh kệ vào túi trước khi quên mất. Đó là việc đầu tiên tôi làm ngay sau khi thức dậy, tôi thậm chí còn chưa chải lại mái tóc rối bù của mình. Tôi đã làm mềm chiếc găng tay theo đúng hướng dẫn. Lẽ ra tôi nên chờ xem tình hình thế nào rồi mới rủ Togawa-san, chỉ là tôi không đủ kiên nhẫn.. Đã lâu lắm rồi tôi không chơi bắt bóng, hi vọng mọi thứ đâu vẫn vào đấy.

Lúc mua đôi găng tay ở cửa hàng thể thao, tôi còn được tặng thêm một quả bóng. Thú thật, tôi không rành về bóng chày lắm, tôi còn không biết có hai loại bóng là bóng mềm và bóng cứng cơ. Tôi từng nghe qua mấy thuật ngữ này nhưng chưa bao giờ để tâm tới. Đến giờ tôi mới nhận ra, à, thì ra người ta gọi đây là "bóng mềm". Tuy tên có chữ "mềm", cảm giác cầm nó trên tay vẫn khá cứng. Thật khó tin là trong bóng chày chuyên nghiệp, người ta còn dùng loại bóng cứng hơn để ném và đánh. 

Tôi đứng dậy, cầm túi đựng găng tay lên. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn còn vương chút mây mỏng, ánh bình minh vẫn còn xa.

"Hầy…"

Hôm nay tôi không bị đồng hồ báo thức gọi dậy, vậy mà vẫn có cảm giác hơi mệt.

Đừng có háo hức nữa. Lo mà chuẩn bị bữa trưa đi. Nghĩ vậy, tôi bước vào bếp.

Trong khoảng thời gian chuẩn bị đi làm, tôi đã tưởng tượng ra ít nhất mười cảnh Togawa-san phản ứng hờ hững trước trò ném bóng của tôi bày ra, khiến bầu không khí trở nên khó xử. Tôi nên chuẩn bị tinh thần kỹ càng trước như thế này, nếu nó thành sự thật thì ít nhiều tôi cũng sẽ không bị hụt hẫng.

"Ớ, găng tay đâu rồi? Chẳng lẽ đây là bước đầu tiên để tiến tới Koshien à?"

"Em không có ý định đi đến Koshien."

"Vậy thì em định đi đâu?"

"Đi làm."

Chồng tôi không chơi bóng chày, nhưng có vẻ anh ấy cũng rất thích môn thể thao này, hễ có trận bóng nào hay là bật tivi lên theo dõi. Đặc biệt là vào mùa giải bóng chày trung học mùa hè, cứ đến ngày nghỉ là anh ấy lại chăm chú xem. Chồng tôi không cổ vũ đội nào cả, chỉ đơn giản là tận hưởng trận đấu rồi vui vẻ ăn mừng cho đội giành chiến thắng thôi.

Một tay là chiếc túi của cửa hàng thể thao, tay còn lại là chiếc cặp thường ngày, tôi lên đường đến trường. Trên đường đi, tôi cứ suy nghĩ xem nên khoe chiếc găng tay này với Togawa-san như thế nào. Mới sáng sớm mà tôi đột nhiên mang găng tay ra khoe, thì có bị đánh giá là kỳ quặc không nhỉ? Hồi còn đi học mà có giáo viên nào đó đến gần tôi với một chiếc găng tay bóng chày, có lẽ tôi sẽ dè chừng lắm. Ờm, vậy thì không ổn rồi? Hay là thôi khỏi mang găng tay ra nữa? Trên suốt quãng đường đến trường, tôi đã đấu tranh tâm lý như thế ít nhất ba lần.

Trong suốt giờ sinh hoạt sáng, tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ xem nên làm thế nào để khoe chiếc găng tay. Khiến Togawa-san chú ý đến tôi có thể là chuyện tốt, cũng có thể không. Nếu chuyện đó ảnh hưởng đến công việc, thì chắc chắn không phải là điều đáng hoan nghênh.

Trong đầu tôi cứ mãi luẩn quẩn với những suy nghĩ vu vơ, vậy mà buổi sinh hoạt vẫn diễn ra suôn sẻ, tôi vẫn thao thao bất tuyệt như thường. Coi bộ tôi cũng khéo léo trong khoảng nói chuyện với học sinh. Hoặc là do lời tôi nói chẳng có chút ý nghĩa gì với học sinh.

Cuối cùng, tôi vẫn không nghĩ ra cách nào đến tận lúc kết thúc giờ sinh hoạt, nên tôi đành phải chọn cách đơn giản nhất: cứ trực tiếp gọi em ấy vậy. Tôi bước đến chỗ ngồi của Togawa-san. Tôi không thể lôi găng tay ra khoe với em ấy được, để học sinh khác nhìn thấy thì nguy mất. Tốt hơn là nên gọi em ấy đến phòng chuẩn bị giáo án.

"Togawa-san, có chút chuyện, lát nữa em có thể đi với cô được không?"

Nghe tiếng gọi, Togawa-san đang nói chuyện với bạn bè xung quanh, ngước lên nhìn tôi. Em ấy nhìn tôi vài giây rồi tươi cười hỏi lại.

“Có chuyện gì vậy, Sensei?”

Em ấy lúc nào cũng phản ứng hòa nhã, tôi không biết em ấy đang nghĩ gì về tôi nữa. Mà thôi, quan tâm làm gì, dù sao thì tôi cũng chỉ đơn giản là một giáo viên chủ nhiệm bình thường trong mắt em ấy thôi.

Tôi nhận ra ánh mắt của cả lớp đang hướng về phía này. Cả lớp đang sôi nổi trò chuyện bỗng rơi vào im lặng, bầu không khí này làm tôi có chút khó xử.

Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh hết mức và vào thẳng vấn đề.

"Trưa nay, em đến gặp cô được không?"

Togawa-san hơi nhíu mày, khó hiểu trước câu hỏi của tôi, khoảng lặng đó làm tôi không biết phải giải thích như thế nào.

"À, không phải là cô gọi em lên để trách phạt hay gì đâu."

Nói xong, tôi cảm thấy mình vụng về quá. Không vi phạm gì mà lại gọi học sinh ra gặp riêng? Tôi bắt đầu cuống lên vì khó xử. Bây giờ tôi mà nói gì thêm, kiểu gì cũng bị hiểu lầm cho xem.

"Được chứ. Vẫn là chỗ hôm trước phải không ạ?"

Togawa-san gật đầu đồng ý, như thể chẳng có gì to tát.

“Ừ.”

Tôi trả lời ngắn gọn rồi nhanh chóng rời đi, cố gắng không bước quá vội để tránh gây chú ý.

“Dạo này cô ấy sao thế nhỉ?”

“Hmm… chắc là đang tương tư ai đó chăng?”

Tôi nghe thấy mấy lời bông đùa của Togawa-san nhưng chẳng buồn đáp lại. Vờ như không nghe thấy gì, tôi rời khỏi lớp học trong im lặng. Ngay khi bước ra ngoài, tôi đi thẳng về phía tường để dựa trán vào.

“Mình đang làm cái gì thế này…”

Tôi đã tự đi vào vòng xoáy rối ren này. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại nhầm lẫn khoảng cách giữa bản thân và người khác như vậy.

Tôi cứ thế tựa vào tường, cho đến khi cơn hối hận chậm rãi xâm chiếm tôi hoàn toàn.

Cảm giác bồn chồn chạy vụt qua chân tôi như một cơn gió thoảng, khoảng thời gian dài đằng đẵng cuối cùng cũng trôi qua, nhường chỗ cho giờ nghỉ trưa. Có thể là do tôi thường dậy sớm, mà phải công nhận là khoảng thời gian từ sáng đến trưa dài kinh khủng. Tôi nên cảm thấy xấu hổ vì bản thân là giáo viên mà lại mong cho tiết học mau kết thúc.

Togawa Rin, rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào đối với tôi?

Trong lúc chờ em ấy đến, tôi không ngừng suy nghĩ về câu hỏi đó.

Togawa-san mãi vẫn chưa đến. Chắc em ấy quên rồi chăng? Khi tôi bắt đầu băn khoăn xem có nên đến lớp gọi em ấy không thì một tiếng gõ cửa vang lên.

"Mời vào."

Cánh cửa hé mở, khuôn mặt của Togawa-san lấp ló. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì em ấy đã đến.

"Chào em."

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh chào đón em ấy, đồng thời với tay ra phía sau ghế, nơi tôi đã giấu sẵn chiếc găng tay. Chắc chắn tư thế của tôi lúc này trông rất kỳ cục. Lẽ ra tôi nên hành động một cách tự nhiên hơn mới phải

Cảm giác như tôi cũng bị lây nhiễm bệnh "overthinking" của giới trẻ thời nay ấy.

"Em tưởng cô sẽ ră đón giống như lần trước nên mới không vào đó ạ."

"À… ra vậy. Xin lỗi em."

"Không sao đâu ạ."

Togawa-san chỉ cười cho qua, cứ như đã chuẩn bị sẵn biểu cảm đó từ trước khi bước vào đây. Em ấy lúc nào cũng tươi cười, không có vẻ gì là gay gắt. Chính vì thế nên em ấy mới khó để nắm bắt đến vậy.

Em ấy nhẹ bẫng tựa lông hồng.

Do Togawa-san cứ trôi đi mãi, tôi thường chẳng nhận ra sự hiện diện của em ấy.

"Sao cô lại gọi em đến đây thế? Tối qua cô đâu có gặp em đâu nhỉ?"

"Thật ra thì…"

Cuối cùng cũng đến khoảnh khắc này.

Sau bao lần đắn đo không biết nên thể hiện thế nào, tôi quyết định giơ cánh tay giấu sau lưng lên.

"Ta-da…"

Vừa nói xong, tôi lập tức hối hận. “Ta-da” nghe thật trẻ con. Giọng tôi nhỏ dần vì ngượng.

Nhưng nếu không phải "ta-da", thì tôi nên nói thế nào?

Tôi giơ chiếc găng tay lên một cách đầy vụng về. Phải chăng "bùm” sẽ hợp hơn? Có nên thử lại không? Chắc thôi, làm thế chỉ tổ làm tôi thêm xấu hổ.

Togawa-san mở to mắt kinh ngạc.

Tôi có cảm giác mặt mình đang tái đi. Hẳn là đã có cách hay hơn để khoe ra… Tôi nhìn chiếc găng tay với hy vọng mùi da thuộc của nó sẽ giúp tôi vượt qua tình huống này.

Và rồi—

Đôi mắt đang mở to của Togawa-san dần thu hẹp lại.

Khuôn mặt em ấy từ từ bừng sáng rực rỡ đến mức tôi gần như lóa mắt.

Nụ cười đó khác hẳn những lần trước.

So với nụ cười thường ngày trông như một chiếc mặt nạ, thì nụ cười bây giờ hoàn toàn khác biệt.

"Cô đã mua nó sao?"

"Ừm…"

"Vì muốn chơi bóng?"

"Ừ."

Đôi mắt của Togawa-san ngày càng mở to hơn, hiện lên sự phấn khích rõ rệt đến mức đáng sợ.

"Với em sao?"

Tôi không có khả năng tiên tri.

Đôi khi trong cuộc sống, ta có thể cảm nhận được một khoảnh khắc cụ thể.

Khoảnh khắc mà câu trả lời của ta sẽ quyết định xem ta có thể vượt qua một bậc thang nhỏ phía trước hay không.

Và nó đang ở ngay trước mặt tôi.

Tôi cảm nhận được điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!