Phần 1
“—Thế này hoàn toàn không phải cách hiệu quả để chiến đấu chút nào.”
Sân thượng của trường gần như đã bị phá hủy sau trận chiến của tôi với Elta-kun.
“Nhưng rốt cuộc thì, tôi đã thua thảm rồi.”
Cô ấy ngửa mặt lên trời với vẻ chán nản.
“Không hoàn thành nghĩa vụ hộ tống khi bị Anh Hùng Phái tập kích, thua cuộc dưới tay Miyamoto, cái gì cũng thất bại cả...”
“Đâu phải tất cả đều thất bại đâu. Elta-kun thật sự đã ngăn được tôi mà.”
Lý do chúng tôi đang nằm bẹp dí ra đây là vì cả hai đều đã kiệt sức, muốn nhúc nhích một ngón cũng không nổi.
Thế này thì không thể lập tức đuổi theo Buchou đến Minh Giới được.
Tôi đã thắng trận đấu nhưng lại thua cuộc chiến chạy đua về thời gian— thôi thì cũng coi như là hòa.
“Với lại, tuy tôi đã nói là chứng minh cho cậu thấy nhưng kết quả là Elta-kun lại vượt qua cả mong đợi của tôi.”
“Vượt qua? Tôi ư?”
“Cậu không phải cái máy, không phải con rối, cũng không phải một cô gái bình thường.”
Bởi lẽ, cô ấy đã sẵn sàng đánh đổi mạng sống chỉ vì một con thú bông.
“—Tôi không nghĩ cậu lại mềm yếu đến mức đó.”
Khi tôi mỉm cười nhìn sang, cô ấy nhăn mặt lại— nhưng rồi phá lên cười.
“Haha. Hahahahaha. Phải nhỉ, tôi đúng là một kẻ quá đỗi mềm yếu.”
Cười một lúc xong, cô ấy ôm cộng sự trân quý Jamie vào lòng.
“Kể từ khi tạo ra nhóc này, mỗi lần thấy yếu lòng hay chán nản, tôi đều trò chuyện tâm sự với nó.”
Cả lúc làm giám khảo cho phần thi đặc biệt của Buchou lẫn khi hộ tống cho chuyến đi chơi ở thị trấn, cô ấy luôn bí mật mang theo Jamie bên mình.
“Nói thật, tôi cũng thấy bất an khi phải chiến đấu với người mạnh như cô. Nhưng rồi tôi lại nghe thấy một tiếng nói “Hãy chiến đấu cùng nhau nào”.”
“Đúng là một cộng sự tuyệt vời nhỉ.”
“Ừ. Tuy nhiên trong tâm lý học thì đây chỉ là một hiện tượng gọi là “hiệu ứng vật gắn kết” mà thôi. Tôi biết rõ Jamie chỉ là một con thú nhồi bông. Ấy vậy mà, việc vứt bỏ nhóc này— tôi không thể làm được.”
Elta-kun bẽn lẽn, tự nhủ rằng bản thân vẫn còn non nớt.
“Và tôi muốn nhắc lại lần nữa, tôi tuyệt đối không quên chuyện cô lại giở hành vi đồi bại với tôi đâu.”
Uuu... Ngay cả khi đó là để loại bỏ lớp áo chống đâm thì, đúng là lần này tôi đã chủ động bóp vếu cô ấy thật.
“Mối nhục này chắc chắn tôi sẽ trả— Trong trận đấu tới, tôi nhất định sẽ tiêu diệt cô.”
Và thế là tôi lại nhận thêm một lời tuyên bố mình sẽ bị khử đẹp nữa.
“Nhưng mà với cái tính của cô thì... Chắc lại kiếm cớ thoái thác bằng cái lý do kỳ quặc nào đấy rồi chạy trốn cho mà xem.”
Độc thoại một hồi xong, Elta-kun nhìn tôi với một vẻ đắc ý.
“—Thế nên, hãy lập một lời hứa về trận đấu tiếp theo, với tư cách là bạn.”
Cô ấy mỉm cười như muốn bảo rằng “Nếu đem tình bạn ra cược thì cô sẽ không chạy trốn đâu nhỉ.”
“Ừm! Tôi hứa! Nhất định một ngày nào đó chúng ta sẽ lại phân thắng bại!”
Tôi lại kết thêm được bạn rồi. Một cô nàng Ác Ma rất đỗi dịu dàng và cực kỳ thích những thứ dễ thương.
“—Mà này, cô định nằm lăn ra đất đến bao giờ nữa hả?”
Dù cũng ở tình trạng tương tự, cô ấy lại lên giọng như đang trách mắng.
“Dậy nhanh lên và mau đi giúp Ojou-sama đi. Nghỉ thế là đủ rồi.”
“Chuyện đó thì tôi biết, nhưng nói thật là cả người tôi không động cựa nổi gì hết luôn...”
“Chẳng phải cô đã cướp lấy năng lượng nyuu gì đó từ tôi vào lúc quyết định đó sao? Không dùng nó được à?”
Oppai hùng vĩ của Elta-kun sau khi trải qua một pha đại biến hóa đã quay trở về kích thước “mỹ vếu” ban đầu.
Có lẽ do chúng ẩn chứa năng lượng nyuu rất dồi dào mà oppai của tôi sau khi hấp thụ đã biến về như cũ.
Cơ mà... hình như nó to lên một chút đúng không? El-pai dữ quá vậy?
[—Cô đã tiêu hao quá nhiều sinh lực. Aura thì có đủ nhưng nhục thể không theo nổi đâu.]
Oppai của tôi phát sáng lên và Tensei giải thích như kiểu không ngồi im được nữa.
[Và để ta nói trước khi cô lại tuyệt vọng. Đúng là oppai của cô sẽ tạm thời nhỏ lại nếu tiêu thụ một lượng lớn năng lượng nyuu, nhưng ta không nghĩ chúng sẽ nhỏ như thế mãi mãi đâu.]
“Ể!? Thật á!?”
[Năng lượng nyuu cũng là sinh lực. Đáng tiếc cho cô, chúng sẽ hồi phục qua việc ăn uống ngủ nghỉ đầy đủ.”
Giống như việc vận động mạnh đến mức kiệt sức nhưng không có nghĩa là thể lực sẽ mãi biến mất vậy. Đúng như Tensei nói, nếu ngủ nghỉ điều độ thì thể lực hồi phục là lẽ tất nhiên.
“K-Không đời nào... À khoan, thế nếu mình thức khuya và ăn kiêng thì sao...”
[Hại sức khỏe lắm, bỏ đi. Hơn nữa, dù ta có cực lực phản đối đi nữa, nhưng nếu liên tục lặp lại việc khiến nó nhỏ hơn thì ta e là vẫn có một khả năng nó sẽ giảm dần kích thước chút một—]
“Vẫn có khả năng! Banzai! Muôn năm!”
Tensei chỉ biết thở dài khi thấy tôi mừng như được mùa.
[—Còn cô, thiếu nữ Ác Ma kia. Oppai của cô chưa kết thúc đâu.]
“L-Là sao?”
[Nhờ kỹ thuật của Zekka mà oppai của cô đã được kích thích. Nhờ vậy mà vếu của cô sẽ lại phát triển.]
“Ngực tôi sẽ lớn lên... Dù tôi đã luôn ép chặt nó ngay từ khi còn nhỏ...?”
[Đừng coi thường sức mạnh của oppai. Ngoài ra thì, cô vốn dĩ đã có tiềm năng oppai rất lớn sẵn rồi. Đó là lý do Zekka có thể hồi phục nhiều aura đến thế chỉ bằng một lần sử dụng Tước đoạt.]
Tình yêu của Tensei với oppai là hàng thật giá thật. Tôi cũng khích lệ Elta-kun rằng lời của ông ta đã nói thì chắc chắn sẽ không sai.
“Ra vậy, một lần nữa, ngực của mình sẽ lớn lên.”
Cô ấy tự nhủ như đang tận hưởng niềm vui, hai tay ôm chặt lấy ngực mình.
“...Miyamoto, quả nhiên, cô phải đến Minh Giới.”
Nói xong, Elta-kun xoay xở mở ngụy không gian và lấy ra—
“Khi xuống tinh thần... thì phải dùng cái này đúng không?”
Trong tay cô ấy là một cái Magical☆Mate.
“Tôi sẽ trả ơn bằng những gì cô đã làm cho tôi. Ăn đi cho lại sức. Không cử động được cũng đâu phải vấn đề. Dùng nhiệt huyết để vượt qua tất cả cho đến cuối cùng— chẳng phải là cách làm của mấy người sao.”
Tôi nhận lấy cái Magical☆Mate. Trúng mánh rồi, là vị táo rồng bị sâu đục.
“Cảm ơn... Cậu ăn một nửa đi này.”
“Cô ăn hết đ— Hở, đã ăn xong rồi!? Mà khoan, cô đứng dậy được luôn!?”
Nạp lại năng lượng magical xong, tôi bật dậy ngay lập tức.
[Zekka.]
“T-Tôi biết mà...”
Không có chuyện tôi sung sức đâu. Cặp giò tôi đang run lẩy bẩy còn người thì như sắp ngã đến nơi nè. Dù chỉ là đang gồng thôi, nhưng đúng như Elta-kun nói, giờ không phải lúc để bỏ cuộc.
Buchou vẫn đang đợi mình—!
“Là bạn cô, thì tôi cũng đâu thể chịu thua kém được nhỉ.”
Elta-kun cũng nạp năng lượng magical và đứng lên trong tình trạng thương tích đầy mình.
“Bây giờ chúng ta phải dịch chuyển đến Minh Giới, nhưng mà...”
Cô ấy nhún vai làm điệu bó tay.
“Thú thật là tôi không còn đủ ma lực để dịch chuyển chúng ta đến Minh Giới nữa. Ban đầu tôi định để dành một ít ma lực còn sửa chữa sân thượng cơ... Nhưng giờ thì cạn sạch sẽ không chừa giọt nào rồi.”
Tôi cũng không biết ma pháp hay tiên thuật nào cho phép dịch chuyển được.
“Vốn dĩ đi từ Nhân Giới đến Minh Giới cũng không hề đơn giản. Ở dưới lòng đất thị trấn Kuoh có một chuyến tàu đi đến lãnh địa Gremory... Nhưng chúng ta không đến chỗ Ojou-sama ở lãnh địa Amon bằng đường đó được.”
Mà với tình hình này thì cũng chẳng biết tàu có còn chạy hay không.
Elta-kun ngầm bảo rằng dù tinh thần có cao đến đâu nhưng không giải quyết được vấn đề dịch chuyển thì cũng chịu.
“—Tôi đã hứa với Buchou rồi.”
Khi Elta-kun còn đang trầm ngâm tìm cách, tôi quyết định hành động theo cách của mình.
“Akeno-senpai đã dạy rằng, trước hết phải mong muốn một điều gì đó thật mãnh liệt.”
“Miyamoto...?”
“Và phải hình dung ra ngoại hình của Ác Ma mà mình muốn triệu hồi. Nếu có thể tưởng tượng ra được cặp vếu thì sẽ càng suôn sẻ.”
Vừa lẩm nhẩm bài chú triệu hồi theo cách của Clb Nghiên cứu Huyền bí, tôi vừa rút ra một tấm thẻ màu bạc trong túi áo ngực.
“Gia huy của Ma Vương Lucifer-sama...! Tại sao cô lại có cái đó...!”
Thực ra tôi đã định làm cái này từ lâu lắm rồi.
Tôi đã quá chậm trễ trong việc gọi chị ấy. Có khi nào sẽ bị xử tử vì tội lơ là trách nhiệm không nhỉ.
“Dù có như vậy, mình vẫn muốn đến giúp mọi người!”
Kẹp ma pháp trận đơn giản hóa trong kẽ ngón tay tay, tôi giơ nó lên trước mặt và hô lớn.
“—Summon! Oppai của onee-san hầu gái tóc bạc xinh đẹp!!!”[note90423]
Phần 2
Gia huy được khắc trên tấm thẻ lóe lên một ánh sáng màu đỏ thẫm rực rỡ.
Ngay sau đó là một tiếng sấm rền vang từ những đám mây trên đầu, cùng một cơn cuồng phong cuốn bay đống gạch đá quanh chúng tôi lên.
“...!”
Ma lực màu bạc từ từ dâng trào, còn tôi thì phải nai lưng ra cố mà chịu trước luồng sức mạnh áp đảo này.
Trong chớp mắt, ma pháp trận tỏa sáng rực rỡ nhất từ trước đến giờ, và một cột ánh sáng màu bạc như xuyên thủng những đám mây cũng xuất hiện.
“—Xác nhận lệnh triệu hồi từ Miyamoto Zekka-sama.”
Khi gió lốc và sấm sét đã dịu xuống, một Ác Ma tóc bạc đẹp tuyệt trần đã đứng đó.

“Grayfia Lucifuge, đã đến đây theo yêu cầu.”
Chị ấy cung kính cúi chào. Lần này, chị ấy không mặc bộ trang phục hầu gái mà là một bộ chiến phục tôn lên những đường cong trên cơ thể.
Mái tóc dài được tết thành ba bím, trông còn lộng lẫy hơn cả lần đầu gặp mặt nữa.
“...Đứng đầu Trung Thần Lục Gia của Lucifer! Queen of Devour tóc bạc!”
Đôi mắt ánh bạc liếc nhìn Elta-kun, khiến cô ấy suýt ngã quỵ trước sự xuất hiện đột ngột này.
“Tại sao... một Ác Ma đẳng cấp như ngài, lại xuất hiện từ một ma pháp trận đơn giản như thế...!”
“Bởi vì ta là Ác Ma giao ước với Miyamoto-sama.”
“—————!”
Elta-kun đứng hình, biểu cảm trên mặt ghi rõ dòng chữ không thể tin nổi.
“Có điều, Miyamoto-sama. Hình như cô gọi tôi hơi trễ thì phải?”
Chị ấy đưa mắt nhìn tôi và Elta-kun thương tích đầy mình, cùng sân thượng đã bị phá tan hoang.
“Tôi nhớ là đã dặn cô hãy báo cáo dù có là chuyện nhỏ nhất rồi mà nhỉ.”
“Chuyện... Chuyện đó thì em không có lời nào để bào chữa... Thành thật xin lỗi ạ!”
Đúng ra tôi phải liên lạc với Grayfia-san ngay từ lúc phát hiện ra Elta-kun có hành tung đáng ngờ, lại còn xảy ra chiến sự nữa thì càng phải làm— Ấy thế mà chẳng liên lạc thì chớ, tôi thậm chí còn tự mình giao chiến với cổ luôn.
“Cô chắc chắn đã biết chuyện gì đó. Vậy mà tuyệt nhiên không liên lạc gì với tôi. Nếu cô có lời biện minh nào thì tôi sẵn sàng nghe đây.”
“...E-Em không có ạ.”
“Cô không định đưa ra lời giải trình nào sao? Điều này có thể làm mối quan hệ sau này của chúng ta xấu đi đó?”
“...Kể cả thế thì... em cũng không có gì để nói ạ! Em xin lỗi!”
Việc lơ là nhiệm vụ liên lạc với Grayfia-san này, có xin lỗi bao nhiêu chắc cũng không đủ.
Nhưng tôi đã hứa sẽ giữ bí mật cho Elta-kun. Tuy biết là ích kỷ, nhưng tôi không thể làm vậy được.
Nếu bán đứng bạn bè để tự cứu chính mình, thì sao mà gọi là bạn bè được.
“Miyamoto...”
Lựa chọn quyết định đối mặt với cô ấy không hề sai lầm. Và vì không phải sai lầm nên chúng tôi mới có thể trở thành bạn.
—Tôi sẽ không hối hận về con đường mình đã chọn!
“T-Trái tim hay gì cũng được, cứ lấy đi thứ gì chị muốn ạ! N-Nhưng, n-nếu được thì, làm ơn hãy chừa hai cánh tay ra ạ!”
Tôi sẽ chấp nhận hình phạt vì đã dám lừa dối một Ác Ma. Chẳng còn cách nào khác ngoài đứng yên chờ chị ấy lấy đi bất cứ thứ gì mình muốn cả.
Nếu là trái tim thì chắc vẫn xoay xở được, nhưng tôi cần tay để cầm kiếm... À, nếu lấy được phần vếu thì càng tốt ạ. Vì có mất bao nhiêu vếu thì tôi cũng chẳng phiền đâu.
“—Fufu. Vậy ra đó là lý do Ojou-sama giới thiệu cô cho tôi.”
Khi tôi rụt rè mở đôi mắt nhắm chặt ra, mỹ nhân tóc bạc đang khẽ mỉm cười với vẻ “yare yare”.
“Miyamoto-sama ‘khá là dễ thương’, giờ tôi đã hiểu tại sao rồi.”
“A-Anou... G-Grayfia-san?”
Dù bị qua mặt, nhưng không hiểu sao Grayfia-san lại trông khá vui vẻ.
“Được rồi, Miyamoto-sama— không, Zekka-sama, tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô.”
“Ể!? Chị tha lỗi cho em sao ạ!?”
“Bất kể quá trình có thế nào, thì cô cũng đã gặt hái được nhiều kết quả đáng kể.”
Grayfia-san đảo mắt qua nhìn cậu quản gia mình đầy thương tích.
“—Có phải không, Elta Satanachia?”
Khoảnh khắc chị ấy cất lên những lời đó, cả bầu không khí như đứng lại. Tức là, người này vốn đã biết hết mọi chuyện.
“Đừng coi thường năng lực điều tra của ta. Tuy có hơi mất thời gian chút nhưng thân phận thật của cậu đã bị lộ từ lâu rồi.”
“Ra là vậy... Không hổ danh quân Hậu của Ma Vương Lucifer-sama...”
“Cậu đã giả mạo tên tuổi, giới tính, lý lịch và thực hiện các hành động bí mật mà không hề thông báo cho phía quản lý của học viện, tức gia tộc Gremory. Ngay cả khi có là một gia tộc lớn đang hành động trong bóng tối đi nữa thì như vậy cũng là đã đi quá giới hạn.”
Dù có mục đích rõ ràng là hộ tống, nhưng điều đó vẫn là không được phép.
“Hơn nữa, cậu còn phá hủy một phần của học viện. Chưa kể còn việc đe dọa gia tộc Amon qua việc nắm thóp điểm yếu của họ— Gia tộc Satanachia có nghĩa vụ phải giải trình chuỗi sự kiện này trước công chúng đấy.”
“Ngài định đưa những Ác Ma của gia tộc Satanachia ra ánh sáng và truy cứu họ sao...?”
"Với tư cách một người cũng xuất thân từ Lục Gia, ta khuyên cậu đừng cho rằng có thể thống trị mọi thứ trong bóng tối mãi mãi— Thế giới đang dần chuyển mình bởi một thế hệ mới.”
Họ bàn mấy chuyện chính trị cao siêu nên tôi chẳng hiểu mô tê gì cả.
Nhưng tôi biết, Grayfia-san muốn nhân cơ hội này để thanh lọc gia tộc Satanchia.
“...Sẽ chẳng có ai chịu ra mặt đâu. Họ sẽ lại khéo léo lẩn tránh như mọi khi thôi.”
“Vậy sao? Thế người đang ở trước mặt ta đây là ai?”
Elta-kun không khỏi nín thở khi bị đôi mắt màu bạc đó nhìn thấu.
“Zekka-sama đã coi cậu là bạn. Và cô ấy cũng đã cố gắng bảo vệ bí mật của cậu.”
“Tôi...”
“Nếu đã là bạn của cô ấy, thì hãy sống cho đường hoàng.”
Bị một Ác Ma có cùng xuất thân chất vấn, cô ấy ngẩng cao đầu.
“—Tôi là Elta Satanachia.”
Không cần phải lấy cái tên “Pruslas” nữa. Cô ấy đang muốn biết cuộc sống đầy giả tạo trước giờ thành một điều chân thực.
“Tôi sẽ đứng ra với tư cách Ác Ma của gia tộc Satanchia. Và tôi sẽ khai tất cả những gì mình biết.”
Dù không được thành viên gia tộc công nhận. Nhưng bằng cách chiến đấu với tôi, mọi bằng chứng về cả vật chất lẫn hoàn cảnh đều đã được xác lập. Hơn nữa, một Ác Ma lẫy lừng như Grayfia-san đã công nhận cô ấy là người của gia tộc Satanachia. Thế này thì tông gia có nói gì đi nữa cũng chẳng quan trọng.
Đại đa số quần chúng ở Minh Giới sẽ nhìn nhận Elta-kun là Elta Satanachia.
“Khả năng cao là họ sẽ gửi thích khách đến để bịt đầu mối. Tuy nhiên, chúng ta cũng không thể để một nhân chứng quý giá gặp nguy hiểm được— Nhân danh chủ nhân của ta, Sirzechs Lucifer, cậu sẽ được đặt dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt.”
Cách nói thì nghe có vẻ hơi cứng nhắc, nhưng thực tế thì có nghĩa là cô ấy sẽ được bảo vệ.
Cái tên thật sự của Elta-kun sẽ được khôi phục, và gia tộc Satanchia, những kẻ đã ngược đãi cô ấy sẽ bị dồn vào đường cùng... Grayfia-san hóa ra lại có thể vừa hiền từ mà lại vừa ra tay không chút khoan nhượng như vậy.
“Dù sao thì, nhờ có màn quậy phá của Zekka-sama mà chuyện tiến triển thuận lợi hơn dự kiến.”
“À dạ, cũng không có gì đâu ạ...”
“Biến cả sân thượng thành bình địa thế này. Cô đúng là năng động thật đấy.”
Đôi mắt của Grayfia-san không hề cười. X-Xin lỗi ạ...
“—Vậy, lý do cô triệu hồi tôi là gì?”
Phải rồi. Vấn đề chính là đây mới đúng.
“Em muốn nhờ chị đưa bọn em đến lãnh địa Amon. Thực ra thì Buchou và những người khác—”
“Được rồi.”
Tôi còn chưa nói xong, chị ấy đã dễ dàng đồng ý.
“Mới vừa rồi Xích Long Đế đã phục sinh và hạ gục Jabberwocky. Ngoài ra, Ma Vương Ajuka Beelzebub-sama cũng đã phát triển một chương trình chống ma thú. Nhờ sử dụng chương trình đó mà Diehauser Belial-sama cũng đã hạ được một con Bandersnatch.”
Chiến cực đã có một bước ngoặt lớn, có vẻ như tôi đã triệu hồi chị ấy vào đúng thời điểm tốt nhất.
“Tuy vậy thì chương trình chống ma thú vẫn chưa được phổ biến rộng rãi. Khó mà có thể nói trước được gì với tình hình hiện tại. Vậy nên tôi muốn tăng cường chiến lực cho Minh Giới càng nhiều càng tốt— Ở chiều ngược lại, chính tôi mới là người muốn nhờ mọi người giúp đỡ.”
Grayfia-san cười khổ. Bảo là sẽ sớm quay lại chiến tuyến ngay sau chuyện này.
“Vậy thì, tôi sẽ chuẩn bị dịch chuyển. Bằng ma lực của mình, tôi đảm bảo mọi người sẽ đến được lãnh địa Amon.”
Grayfia-san mỉm cười trấn an, rồi hướng một ma pháp trận màu bạc về phía chúng tôi.
“Chúc các vị may mắn— Cơ mà, việc bị triệu hồi bằng cách hét ‘oppai’ khiến tôi thấy có chút xấu hổ đấy.”
C-Chị ấy nghe thấy rồi!? Em thật sự, thật sự vô cùng xin lỗi ạ—!
0 Bình luận