Tập 02 - Buổi dự giờ của Amon
Life.2: Chiến dịch [Giao Hữu]
0 Bình luận - Độ dài: 7,120 từ - Cập nhật:
Phần 1
Tiếng bóng rổ nảy lên, tiếng giày thể thao va chạm xáo trộn trên sàn nhà.
Nhưng tất cả âm thanh đó đang bị áp đảo bởi những tiếng reo hò cuồng nhiệt vang vọng khắp nhà thể chất.
““““““Kyaaaa! Elta-sama!””””””
Trước mắt tôi là một mỹ thiếu niên đang khéo léo luồn lách qua hàng phòng thủ của đội đối phương một cách điêu luyện và thực hiện một cú ném bóng hoàn hảo.
“El ghê dữ! Không chỉ học giỏi mà thể thao cũng siêu nữa!”
Avi-buchou đứng cạnh tôi liên tục vỗ tay.
Tiết tiếp theo của lớp tôi là bóng chuyền nên tôi đã di chuyển đến nhà thể chất và tình cờ gặp lớp năm ba của Buchou ở đó.
Tất nhiên là nam nữ sẽ chia riêng, nhưng các senpai nữ lại đang say mê xem trận đấu của Elta-kun và những bạn nam khác... Ê mà khoan, từ lúc nào mà đám con gái lớp tôi cũng tham gia cổ vũ thế này!
“E-Elta-kun... có vẻ được nhiều người hâm mộ nhỉ...”
“Nghe nói còn có cả fanclub nữa. Bị gọi là hoàng tử khiến cậu ấy bối rối lắm.”
Elta-kun có vẻ rất nổi tiếng. Nhưng cậu ta lại lạnh lùng với tất cả mọi người... ấy thế mà chính cái sự lạnh lùng đó lại kích thích trái tim các cô gái... Haa, ghen tị cái sự nổi tiếng đó quá đi.
“Mà này, Lili-chan đâu rồi? Hai em cùng lớp đúng không?”
“Đang chạy hết tốc lực ngoài sân. Cậu ấy bảo là để khởi động cho bóng chuyền hay gì đó.”
Chạy marathon trước khi tập làm cái gì không biết. —A, có tiếng còi vang lên, có vẻ đội của Elta-kun thắng rồi. Cô ấy đang bị đám con trai vây quanh và nói chuyện gì đó.
Nhưng hình như có gì đó không ổn. Vẻ mặt của chàng hoàng tử ở giữa đám đông bỗng căng thẳng, dần dần cứng đờ lại.
Cuối cùng, mặt cô ấy chuyển đỏ và bối rối đảo mắt liên tục.
“—! M-Miyamoto!”
Elta-kun hét to và chỉ tay vào tôi như thể tìm thấy phao cứu sinh, rồi cổ chạy đến chỗ tôi.
“C-Cô đến cổ vũ tôi đấy à! Ừm, tôi đã thấy bóng dáng cô ở phía xa ngay từ đầu rồi!”
“Ờ không, tôi chỉ đến vì tiết sau là thể dục... và tình cờ là tiết trước kết thúc sớm thôi.”
Đột nhiên, Elta-kun bát ngờ ôm chầm lấy tôi. L-L-Là sao!?
Cảnh tượng này khiến tiềng hò reo vừa nãy biến mất, và thay bằng tiếng la hét chói tai của các cô gái.
(...X-Xin lỗi, Miyamoto. Cứ diễn theo tôi đi.)
Cô ấy thì thầm vào tai tôi... Kuu, cái mùi cơ thể ngọt ngào sau khi vận động này...
“Hiếm khi có dịp nên ta nghỉ giải lao cùng nhau nhé. Nhưng ở đây hơi ồn ào nên ra ngoài đi.”
“N-Nhưng mà, còn phải chuẩn bị cho tiết học.”
“Chỉ là chút thời gian ngắn ngủi cũng được. Tôi muốn ở bên cô dù chỉ thêm được một phút, một giây—!”
Có lẽ có chuyện gì đó khiến cô ấy muốn thoát khỏi đây nhanh chóng nên mới ra sức diễn vừa sến sẩm mà lại vừa chân thực như thế.
Rồi cổ nắm tay theo kiểu nửa cưỡng ép và định kéo tôi ra ngoài...
“—Khoan đã!”
Có một nữ sinh lạ mặt chắn đường chúng tôi.
“Tôi là người đại diện của [Hội tôn thờ Elta-sama từ khoảng cách mười bước chân]! Tôi không cho phép ai có hành vi gian lận!”
Hẳn đây là fanclub mà Buchou nhắc đến... Nhưng cái tên dài quá! Mà mười bước thì cũng xa quá rồi!
Khi tôi bối rối không biết làm gì thì Elta-kun lập tức đứng lên trước tôi.
“Xin hãy tránh đường— Cô ấy, là một người đặc biệt với tôi.”
Cô gái đứng chắn đường tái mét mặt mày vì nhận phải những lời quá đỗi thẳng thắn từ chàng hoàng tử.
“K-Không thể nào... Hoàng tử có bạn gái... Hựa!”
“““““Đại diện—!?”””””
Các cô gái khác chạy đến chỗ cô nàng vừa bất tỉnh nhân sự vì sốc.
“““““Miyamoto Zekka, không thể tha thứ!”””””
Bỗng dưng tôi bị oán hận dữ dội... Người vô hại như tôi đã làm gì đâu chứ!
Sau khi thoát khỏi nhà thể chất, Elta-kun kể cho tôi sự thật.
“Tôi không ngại tiếp xúc với con trai. Nhưng mọi người nói là sẽ đi thay đồ sau buổi tập.”
“T-Trường hợp đó đúng là khó thật... Lộ thân phận thì tiêu...”
“K-Không hẳn, đi vào phòng thay đồ thì vẫn ổn. Vì tôi có thể thay đồ rất nhanh."
Có vẻ như dù thấy xấu hổ chút khi nhìn cơ thể nam giới nhưng vẫn ở ngưỡng chịu được.
“N-Nhưng mà! Đ-Đi vệ sinh chung... thì không được!”
Hóa ra là theo dòng sự kiện thì sau khi thay đồ xong, đám con trai sẽ rủ nhau đi giải quyết nỗi buồn.
Ừm ừm, hiểu, cái văn hóa rủ nhau đi vệ sinh bí ẩn đó chứ gì.
Tôi cứ tưởng cái đó chỉ có con gái làm với nhau, nhưng hóa ra con trai cũng làm... Khoan đã!
“V-Vậy tức là chỉ vì không muốn đi toilet chung mà cậu nhờ tôi!?”
“Đúng thế!”
Ahaha. Trả lại cái cảm xúc rung động lúc được gọi là đặc biệt cho tôi!
“D-Dù sao thì, rất cảm ơn cô. Không có cô thì giờ không biết tôi ra sao nữa.”
Trông cổ như vừa thoát khỏi cửa tử vậy... Thôi thì giúp được gì cũng coi như là tốt rồi.
“Có lẽ để cảm ơn thì có hơi rẻ mạt. Nhưng chút nữa tôi sẽ đãi cô gì đó ở căng tin.”
“Thật sao!? À không, không cần đâu...”
“Đừng ngại. Cứ mua gì tùy thích, như vậy thì tôi cũng thấy nhẹ lòng hơn.”
Sau lời nói đầy tự tin của Elta-kun, tôi đã được chiêu đãi kha khá món ở căng tin trường.
Tuy nhiên, cảnh đó đã bị các học sinh khác nhìn thấy, và họ phao tin đồn rằng Miyamoto Zekka đang dùng chàng hoàng tử như một cái ví tiền di động, khiến fanclub của cô ấy muốn lấy mạng tôi... mà thôi chuyện đó kể sau. Aaa, tôi chỉ muốn sống bình yên thôi mà!
Phần 2
“—Tôi sẽ tóm lược lại một lượt về kế hoạch tác chiến lần này.”
Giờ nghỉ trưa, tôi được Schwert-san gọi ra một góc sân trường.
“Mà này, cậu lấy đâu ra lắm bánh mì kẹp thế? Bộ cậu bắt đầu đi trấn lột rồi hả?”
“C-Cậu nghĩ tôi là kiểu người thế nào vậy hả!? C-Cái này là được tặng để cảm ơn thôi!”
Tôi chia bánh mì cho Schwert-san, rồi hai chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện.
“Đây là kế hoạch do tôi, Buchou-san và Lunaire-san nghĩ ra. Miyamoto-san không có mặt hôm qua nên giờ tôi sẽ giải thích sơ. Khi thực hiện kế hoạch, hãy cố để ứng biến thật linh hoạt.”
Do giờ nghỉ trưa không kéo dài lâu nên cô ấy bỏ qua các chi tiết về cách thực hiện hay thực hiện thế nào.
Điều đó có nghĩa là tôi sẽ phải tự xoay xở, nhưng tôi tin vào nỗ lực của mọi người và sẽ hỗ trợ họ hết mình.
“Tên kế hoạch là— EMO.”
“E, M, O... nghĩa là gì?”
“Chiến dịch làm Elta vui để mong được hồi đáp— là vậy đấy!”[note80217]
Ừm, tôi tin tưởng mọi người, chắc chắn sẽ ổn thôi... chắc sẽ ổn thôi... đúng không?
“Ý tưởng của kế hoạch là ‘làm những điều mà một nm sinh trung học chắc chắn sẽ thích’. Bí quyết để marketing chính là xác định đối tượng là ai, và làm thế nào để khơi dậy những cảm xúc cần thiết trong họ—”
Schwert-san tự tin giải thích, nhưng tôi đã nhận ra một lỗi lớn trong kế hoạch này.
...Elta-kun, là con gái mà.
Tất nhiên tôi đã hứa sẽ giữ bí mật, nhưng dạ dày tôi lại bắt đầu thấy đau rồi.
“Fufufu! Với kế hoạch hoàn hảo này, chúng ta sẽ mua chuộc thành công tên đó và kiếm thật nhiều điểm—!”
— ○ ● ○ ─
Sau giờ học, các thành viên của Kiếm Huyền Bí bắt đầu triển khai kế hoạch EMO.
“—M-Mọi người sẽ dẫn tôi đi tham quan học viện?”
Tại đạo trường cũ, cô ấy tỏ vẻ bối rối trước gương mặt tươi rói của mọi người.
“Tôi rất cảm kích trước sự chu đáo của mọi người. Nhưng làm phiền thời gian quý báu của các cô thì áy náy quá.”
Cô ấy nói rằng chúng tôi hoạt động clb như bình thường mà không phải để tâm.
“Chúng tôi đã chuẩn bị rất nhiều cho ngày hôm nay đấy!”
“Đừng ngại. Tập luyện thì làm lúc nào mà chả được.”
“Một hiệp sĩ thì phải coi trọng lễ tiết. Đây là lúc để chúng ta đáp lễ!”
Trước áp lực dồn dập của ba người kia, cô ấy lúng túng nhìn về phía tôi.
“K-Không sao đâu. Kiếm Huyền Bí là như vậy mà.”
Mặc dù có ý định dụ dỗ, nhưng mong muốn làm cô ấy vui thì là thật.
“Nếu cả Miyamoto cũng nói thế thì... —Tôi hiểu rồi, xin nhờ mọi người hướng dẫn.”
Có lẽ vì không muốn từ chối nhiều lần, cô ấy cuối cùng cũng chịu đồng ý.
“Nhưng trong thời gian đó, tôi sẽ tiếp tục chấm điểm. Tuy biết là thất lễ, nhưng đó là công việc...”
Mọi người đều bảo không sao cả, và cả đám di chuyển đến tòa nhà chính.
(...Các cô có ý định gì vậy?)
Bất ngờ, Elta-kun thì thầm vào tai tôi ở một góc khuất.
(C-Cái gì mới được?)
(Các cô làm gì tử tế đến nỗi nghĩ ra một ý tưởng bình thường như dẫn tôi đi tham quan học viện.)
(Bọn tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy... Chắc thế.)
(Hay là các cô tính gài tôi? Đưa tôi đến một phòng học vắng người nào đó và làm nhục tôi?)
(Không đến mức nguy hiểm thế đâu!)
(Không đến mức!? Tôi sẽ không dễ dàng bị hạ gục đâu! Mà có thì ít nhất cũng kéo cô theo cùng!)
K-Không, đúng là không nguy hiểm nhưng mà... chắc sẽ có vài điều không hay ho cho lắm...
“Cả bọn cùng đi thôi! —Cả El nữa, nhanh nào!”
“A, O-Ojou-sama...!”
Buchou kéo tay Elta-kun dẫn đường.
Tôi đã thoát được màn truy vấn của Elta-kun, nhưng thật không biết mọi chuyện sẽ ra sao nữa—
Phần 3
Kế hoạch Giai đoạn 1: Clb Nữ Công Gia Chánh
Chúng tôi đến phòng thực hành nấu ăn, Avi-buchou giơ cao ly nước ép và lên tiếng.
“Trước hết là tiệc chào mừng! Nâng ly chúc mừng cho cuộc sống học đường của El nào!”
Nghe bảo đây cũng là phòng sinh hoạt của Clb Nữ Công Gia Chánh. Nhưng mà sao lắm dụng cụ săn bắn ở đây vậy...
“Mời mọi người thưởng thức”
Một người bạn của Buchou, Higama Narumi-san lần lượt mang các món ăn.
“Theo yêu cầu của Avi-san, chị đã làm một món karaage tuyệt đỉnh bảo đảm chưa bao giờ có!”
Để nhắc lại thì, mục tiêu của kế hoạch EMO là ‘làm những điều mà một nam sinh trung học sẽ thích’.
Có vẻ như Buchou đã nghĩ ‘giấc mơ của nam sinh trung học là được ăn một núi karaage’ và nhờ Higama-san làm món này... Nhưng mà không phải nhiều quá rồi sao?
“Avi-san đã yêu cầu làm 100 suất đó.”
““““100 suất!?””””
Buchou đặt tay lên vai cậu quản gia, đôi mắt lấp lánh như thể đó là điều hiển nhiên.
“Vì con trai ăn rất nhiều mà! Chừng này thì El ăn được hết đúng không!?”
“Ể. À, đ-đúng vậy... Tôi là con trai... nên có thể ăn hết được... Uuu...”
Elta-kun sắp khóc rồi! Với cả cho rằng tất cả con trai đều ăn nhiều là một định kiến đấy Buchou ới!
“Vậy, itadakimasu— Ngh! N-Ngon! Ngon lắm luôn!”
“Fufu. Được khen thế thì công sức chiến đấu với con quái điểu ở Satsuma của chị không uổng phí rồi.”
Clb Nữ Công Gia Chánh cũng biết chiến đấu ấy hả? Đừng có nói lại là mấy môn phái võ thuật kỳ lạ nữa đấy nhá? Mà quái điểu ở Satsuma là cái gì vậy?[note80231]
Tôi khựng đũa vì những lời đáng lo ngại đó. Nhưng khi nếm thử thì đúng là ngon thật—
“N-Ngon lắm!
Elta-kun sắp bật khóc đến nơi cố nở nụ cười.
Ban đầu cô ấy có vẻ căng thẳng, nhưng cũng cố ăn thêm một miếng, hai miếng, rồi ba miếng.
Bụng đã no, có thể nói giai đoạn đầu tiên của kế hoạch đã thành công.
—Sai lầm duy nhất là đặt quá nhiều. Hàng chục phần ăn còn lại cuối cùng để tôi xử hết. Bởi vì ánh mắt rưng rưng của người quản gia kia làm tôi không chịu được.
Bụng tôi có làm sao không á? Vẫn chứa thêm được đấy!
Kế hoạch Giai đoạn 2: Clb Shuriken
“Tiếp theo sẽ đến lượt Lilibette D. Lunaire này hướng dẫn— Nào, đi theo ta!”
Chúng tôi đi vào khu rừng nhỏ phía sau trường, đến trước một căn lều nhỏ và trên cửa có viết...
““Clb Shuriken?””
Tôi và Elta-kun đồng thành. Lilibette ưỡn ngực ra và kiêu hãnh trả lời.
“Ninja cực kỳ ngầu! Đặc biệt với con trai thì shuriken là thứ khiến họ phấn khích nhất! Bùng cháy lắm!”
Nàng hiệp sĩ có vẻ là người đang bùng cháy nhất mở cửa ra, nhưng không thấy ai ở trong cả.
Trong phòng chỉ có một chiếc TV, máy tính, và một đống băng đĩa game.
Dưới đệm ngồi ló ra một cái máy chơi game cầm tay đang chơi dở, chắc là do vội giấu...
“—Đừng động vào degozaru! Cái đó chưa save đâu!”
Có một giọng nói trên trần nhà! Và có một cô gái mặc một bộ trang phục kết hợp giữa đồng phục và đồ ninja xuất hiện! Là sao nữa má!?
“Hoan nghênh các vị đã ghé thăm tệ xá. Ta là đầu lĩnh của Clb Shuriken— Hattori Ranko của phái Iga degozaru.”
Cô ấy hạ cánh xuống sàn, và tự giới thiệu bằng một kiểu nói ninja sặc mùi giả tạo.
“Không ngờ... Ninja... thật sự tồn tại.”
Nhưng Elta-kun lại trông cực kỳ ấn tượng. Không hiểu sao mà hình như mấy người nước ngoài lại thích ninja một cách kỳ lạ.
“Không hổ là Ranko. Cô có thể nhận ra chúng ta đang đến gần và ẩn thân ngay lập tức.”
“Một ninja phải luôn ẩn mình. Và nếu bị hội học sinh bắt gặp đang chơi game thì sẽ bị phạt degozaru.”
Một ninja mà lại mê game... Cơ mà trong hội học sinh cũng có một gyaru chơi game suốt ngày mà có sao đâu nhỉ.
“Các vị đến đây lần này để học hỏi và trải nghiệm shuriken sao. Vậy thì chọn phái Iga là một lựa chọn sáng suốt đấy.”
“Phái Iga... vậy là vẫn còn những ninja khác tồn tại ở thời đại này sao?”
“Tất nhiên. Vẫn còn nhiều ninja đang ẩn mình trong bóng tối của Nhật Bản. Ở thị trấn này ngoài ta ra còn có Momochi-dono mở một lớp dạy nhẫn thuật. Nếu có hứng thú thì ta có thể giới thiệu.”
Sau khi nói chuyện qua lại vài câu, chúng tôi ra ngoài để trải nghiệm ném shuriken—Nhưng...
“Tôi ném trúng tất cả mục tiêu rồi... Như vậy được chưa?”
Giống như cách điều khiển dao điêu luyện, cô ấy đã sử dụng shuriken một cách hoàn hảo ngay lần thử đầu tiên.
“E-Elta-dono. K-Không hổ là người Lilibette-dono dẫn đến.”
“Tôi rất lấy làm vinh dự khi được một ninja chính hiệu khen ngợi. Nhưng chỉ thế này thì đơn giản thôi.”
“H-Hô. Đ-Đơn giản ư... N-Nhưng shuriken là thứ phải ném liên tiếp mới được...”
Và Elta-kun lại dễ dàng ném trúng các mục tiêu liên tiếp.
“...Fufufu, thú vị lắm! Để xem quý khách đây có thể theo kịp ta đến đâu!”
Sau đó Hattori-san đã bỏ luôn vai trò hướng dẫn và bắt đầu thi ném shuriken với Eltra-kun.
Đến cuối, cả hai đã chuyển qua dùng ngón chân để ném hàng loạt shuriken cùng lúc.
Giỏi ghê... nhưng đó có đúng là kỹ thuật của ninja không vậy? Mà thôi, có vẻ vui nên chắc không sao đâu nhỉ.
Kế hoạch Giai đoạn 3: Hội học sinh
“—Cuối cùng là lượt của mị.”
Trên đường lên tầng thượng, tôi lén hỏi Schwert-san về nội dung kế hoạch.
(Miyamoto-san. Điều mà mọi nam sinh trung học thích nhất— chính là những thứ ero!)
E-Ero!?
(Giống như vị Chủ Thần của bên tôi, muốn mê hoặc đàn ông thì cần phải có phụ nữ. Vì thế nên tôi đã nhờ một người quen là hậu bối ở hội học sinh. Tuy có hơi ngốc tý nhưng ngoại hình thì đáng yêu miễn bàn!)
(H-Hậu bối thì liên quan gì đến mấy chuyện ero chứ? Hơn nữa thì cậu tính gọi em ấy đến bằng cách nào?)
(Cứ nói là có một học sinh muốn bày tỏ tình cảm. Với giám khảo như tên đó thì trao đổi số liên lạc là chuyện dễ như bỡn. Thậm chí biết đâu còn hẹn hò và làm chuyện này chuyện nọ ngay và luôn được! Uhahahaha!)
Mỹ nhân kế... Cảm giác như đây là cái kế hoạch nông cạn nhất hôm nay vậy.
“Đến nơi rồi! Và đây chính là nàng hậu bối siêu cấp đáng yêu— Ặc, Fukukaichou!?”
Người đang đứng đó là phó hội trưởng đáng sợ của hội học sinh, Minamoto-senpai, hay còn gọi là Mina-senpai.
Nhưng hiện giờ tôi không thấy vẻ nghiêm khắc thường ngày của chị ấy đâu cả. Gương mặt đỏ au và liên tục chỉnh lại tóc mái thế kia, trông cứ như một thiếu nữ đang chờ đợi được tỏ tình lần đầu tiên trong đời—
“Hửm...? Đám ngốc Kiếm Huyền Bí...? Sao mấy người lại ở đây...?”
“M-Mina-senpai! Sao chị lại ở đây!? Cô hậu bối siêu đáng yêu của em đâu rồi!?”
“Ờ thì... con bé bảo chị mày đợi ở đây... nó nói là có ai đó muốn tỏ tình...”
Mặt senpai đỏ bừng. Có vẻ như cái này đi hơi xa so với kế hoạch thì phải.
(Con mắm óc bã đậu kia! Chắc chắn nó muốn trốn việc nên đẩy cho Mina-senpai đây mà!)
Tức là cô hậu bối đó đã sủi đột xuất và đẩy hết trách nhiệm sang cho Fukukaichou.
“—! Chẳng lẽ chuyện có người muốn tỏ tình với tôi là trò của mấy người—!”
Dường như đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, mặt Mina-senpai đổi sang màu đỏ của lửa giận
Chị ấy giận là phải. Schwert-san, cậu tính giải quyết quả bom này thế nào đây!?
“Ưm... Cái này... chẳng là...”
Không còn cách nào khác ngoài cúi đầu xin lỗi đâu. Thôi thì ít nhất tôi sẽ cúi cùng cậu— tôi liếc Schwert-san.
Nhưng không hiểu sao, mắt cô ấy lại sáng bừng lên như muốn nói “Không hổ là Miyamoto-san!”
“M-Miyamoto-san chính là người muốn bày tỏ tình cảm với Mina-senpai ạ!”
Con mắm gyaru này nói cái vẹo gì vậy!? Có nhìn với ánh mắt cầu xin thì tôi cũng có làm gì được đâu!
Tôi cố gắng tìm sự giúp đỡ từ những người còn lại— Nhưng tất cả đều gật đầu lia lịa như thể đang bảo “Giao hết cho cậu đấy”. Đồ máu lạnh!
“M-Miyamoto... muốn tỏ tình với tôi...?”

Mina-senpai ngạc nhiên tột độ, chuyển từ chế độ quỷ sang chế độ thiếu nữ.
Nhưng đột nhiên bảo là muốn bày tỏ tình cảm thì... Ugh, ánh mắt e thẹn của Mina-senpai dễ thương quá...
“C-Cái đó, ý là, em muốn nói là em rất biết ơn vì ngày thường Mina-senpai luôn giúp đỡ em.”
“Tại mày gây rối quá thôi... Với cả đừng có gọi chị là Mina.”
Là lệnh cấm gọi Mina quen thuộc, nhưng sao giọng điệu của chị ấy hôm nay yếu ớt lạ thường...
“...Tại sao lại là chị... Một đứa chỉ biết càm ràm, phiền phức... lại chẳng dễ thương gì...”
“K-Không phải đâu ạ! Em không nghĩ chị phiền phức chút nào hết!”
Đúng là chị ấy hay mắng mỏ tôi, nhưng đó cũng là minh chứng chị ấy đã luôn chăm chỉ làm công việc của hội học sinh.
“N-Nếu là ở trường cũ thì em đã bị giáo viên và các học sinh khác bỏ mặc rồi...”
Tôi luôn dính vào đủ loại rắc rối, đến muộn, suốt ngày làm loạn, nếu là người thường chắc chắn sẽ không muốn dây dưa gì đến tôi.
“Nhưng Mina-senpai luôn quan tâm đến em, và cả với Kiếm Huyền Bí nữa.”
Chị ấy có thể đuổi theo tôi đến tận cùng thế giới, nhưng cũng đủ chu đáo để cho tôi nước trái cây mỗi lần như vậy.
“V-Vậy nên, điều em muốn nói ở đây là...”
Sẽ không hay nếu nói dối ở đây. Tôi cúi đầu thật sâu để bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình.
“Thành thật cảm ơn chị vì đã luôn giúp đỡ em! Mina-senpai vừa ngầu vừa dễ thương lắm ạ!”
“Miyamoto... mày...”
“A, em có kiểm điểm lại vì đã gây rắc rối rồi ạ! V-Và, nếu được thì, em cũng muốn có một cuộc sống học đường nghiêm túc như Mina-senpai...”
Nhưng bằng cách nào đó mà sự cố vẫn tìm đến tôi. Thật kỳ lạ.
“T-Thế sao. Muốn giống chị... Ehehe...”
Lần đầu được nghe những lời như vậy, Mina-senpai không giấu nổi vẻ vui mừng dù vẫn cố giữ bình tĩnh.
“M-Miyamoto, vậy thì vào hội học sinh đi! Chị sẽ huấn luyện cho mày thật nghiêm khắc ở đó!”
Chị ấy ngượng ngùng đưa ra lời đề nghị đột ngột. Là sao rứa?
“Đến một ngày, mày có thể thay chị làm phó hội trưởng— Không, có thể làm hội trưởng!”
C-Chuyện này đang diễn biến theo chiều hướng hơi kỳ lạ thì phải? Chúng ta giãi bày hết những cảm xúc của mình rồi nên giờ kết thúc một cách êm thắm được không?
“K-Không, em không vào hội học sinh được...”
“Hả!? Không muốn chị mày chăm sóc à?”
Chị ấy lườm tôi với khuôn mặt còn đáng sợ hơn bình thường. Hiiiiiiii!
“Sang học kỳ ba sẽ có cuộc bầu cử hội học sinh. Và Miyamoto sẽ ứng cử làm hội trưởng. Chị sẽ nói với những thành viên khác— Có Minamoto Yoshika này giới thiệu, bảo đảm không ai dám ý kiến gì đâu nên cứ yên tâm!”
Mina-senpai cười rạng rỡ. Nhưng tôi chỉ thấy một mùi không ổn tý nào thôi! Kiếm Huyền Bí ơi cứu mị với!
“““Nhắm đến chức hội trưởng hội học sinh!”””
Cả đám giơ ngón cái lên và tươi cười với tôi. Đồ phản bội!
“Fufufu. Kiếm Huyền Bí là như vậy mà, phải không Miyamoto?”
Cuối cùng, Elta-kun không nhịn được mà bật cười, và thế là Game Set.
Phần 4
“—Rốt cuộc cái vụ dẫn đi tham quan học viện này là sao vậy?”
Trên đường từ tầng thượng về đạo trường cũ, Elta-kun hỏi khi tôi đang lầm lũi đi trên hành lang.
“Haha... Là gì nhỉ... Hahaha...”
“Trông cô ủ rũ quá rồi đấy. Một người sắp làm hội trưởng hội học sinh mà hành xử như thế có được không vậy?”
Elta-kun...! Cậu không liên quan nên mới dửng dưng chọc tôi như vậy hả...!?
Nhân tiện, Schwert-san, người gây ra cơ sự này đã khẩn cấp ngừng kế hoạch để đi làm việc của hội học sinh và vừa nịnh nọt vừa xin lỗi Fukukaichou—. Thôi thì cô ấy đã thành khẩn xin lỗi nên tôi bỏ qua vậy.
“Có vẻ chúng ta mất nhiều thời gian hơn dự kiến. Xin thứ lỗi, nhưng giờ em phải đến chỗ Penemune-sensei—.”
Lilibette có kế hoạch đến cơ sở nghiên cứu của các Đọa Thiên Sứ. Có vẻ như cô ấy đang nói lại với Avi-buchou trước khi rời đi.
“...Hôm nay, cũng không tệ.”
Và thế là, tôi và Elta-kun lại tự nhiên nói chuyện cùng nhau.
“Thật sao!? Tôi cứ ngỡ là mình chỉ tự tiện kéo cậu theo thôi!”
Không lẽ kế hoạch EMO đã thành công!? Khi tôi đang vui mừng vì Buchou đã tiến thêm một bước đến việc vượt qua bài kiểm tra...
“...Thật ra, đây là lần đầu tôi được đi học.”
Tôi bất giác dừng bước trước lời thú nhận đột ngột của Elta-kun.
“Vì gia tộc coi tôi như không tồn tại. Vậy nên họ nhồi nhét cho tôi những kiến thức phổ thông và kỹ thuật chiến đấu cần thiết cho nhiệm vụ... Nhưng tôi chưa bao giờ được đến trường cả.”
Lần đầu đến trường— khi nghe sự thật đó, tâm trí tôi trống rỗng.
Kế hoạch này là để làm cô ấy vui. Nhưng đó cũng chỉ là cách để vượt qua bài kiểm tra.
“Dù các cô có mục đích khác, thì tôi vẫn rất mãn nguyện vì được trải nghiệm cuộc sống học sinh thế này.”
Cảm ơn— Cô nói bằng một giọng nhỏ, rất nhỏ, cất lên những lời ấy.
Có lẽ, tôi vẫn chưa thực sự đối diện với những cảm xúc thật của cô ấy.
Tôi cứ ngỡ mình đã hiểu được Elta-kun sau khi nghe một phần câu chuyện của cô.
“Tuy bây giờ có hơi muộn... Nhưng cậu có điều gì thích hay muốn làm không?”
Niềm vui của cậu ấy— không, của cô ấy nằm ở nơi đâu?
Tôi muốn làm điều gì đó để Elta Satanachia có thể thật sự thấy vui vẻ.
“Tôi nói rồi, tôi đã mãn nguyện—”
Đang nói dở, đột nhiên cô ấy dừng lại trước cửa một phòng học.
Trên đó là một tấm biển nhỏ dễ thương ghi [Clb Thủ Công].
“Hai người đứng đó làm gì vậy?”
Buchou đã tiễn Lilibette xong, tiến lại gần khi thấy chúng tôi chậm trễ.
“C-Clb Thủ Công này là...”
“Là Clb chuyên về may vá đan lát các thứ. Trường cũ của Zekka-chan không có à?”
Tôi bất giác nhìn sang bên cạnh. Và thấy Elta-kun đang nhìn chằm chằm vào phòng học.
“B-Buchou! Em muốn vào đây tham quan!”
Có thể đây là hành động nằm ngoài kế hoạch. Nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này thì ai biết lần sau có đến không cơ chứ.
“Elta-kun cũng có hứng thú, phải không!?”
“T-Tôi thì... không hẳn...”
“Hể, El cũng tò mò về Clb Thủ Công sao!?”
Avi-buchou lộ vẻ ngạc nhiên khi thấy vậy.
“K-Không có... Tôi là con trai mà...”
“Hửm? Con trai hay con gái thì liên quan gì?”
“Thủ công có vẻ nữ tính quá... Với tôi thì sở thích đó là không được phép...”
“Ai quan tâm mấy chuyện kỳ cục đó chứ! Đây là trường học nên thích gì làm đó thôi!”
Buchou cười lớn, bảo đừng bận tâm những điều nhỏ nhặt như thế.
“Tinh sao đây? Nếu thực sự không thích thì bên này cũng không ép đâu nhé?”
Người quản gia im lặng một hồi lâu, sau đó cất tiếng bằng một giọng thì thầm nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
“...Tôi... có hơi tò mò một chút...”
Nghe vậy, tôi và Buchou nhìn nhau rồi gật đầu.
“Vậy thì quyết định rồi nhé! Giờ đi chào hỏi Clb Thủ Công nào!”
Avi-buchou gõ cửa. Giờ đã gần tối rồi, hi vọng họ vẫn còn hoạt động.
“—Vâng vâng, ai đó ạ?”
Một giọng nói thong thả vang lên từ trong phòng học.
Có một cô gái xinh đẹp bước ra— Từ từ, sao mặt Buchou tự nhiên tái mét rồi!?
(O-Ojou-sama... Tôi cảm thấy hào quang thánh linh từ người này... không lẽ là người của Giáo Hội...?)
(C-Có thể đúng là cô ấy đang cầm thánh giá...! Nhưng không cảm thấy địch ý nên chắc là không sao đâu...!)
Hai Ác Ma ứa mồ hôi lạnh, nhưng Buchou vẫn dũng cảm tiến lên một bước.
“Tôi là Avi Amon của Clb Nghiên Cứu Kiếm Huyền Bí! Chúng tôi muốn tham quan Clb Thủ Công có được không ạ!?”
“Tham quan... thật hiếm thấy. Tất nhiên rồi, rất hoan nghênh mọi người.”
Cô ấy có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn vui vẻ mời chúng tôi vào trong.
— ○ ● ○ —
Tuy Buchou và Elta-kun có một vẻ bất an trên mặt, nhưng khi nhìn vào trong phòng, sự lo lắng đó liền biến mất ngay lập tức.
“““—Ooh!”””
Trong căn phòng nhỏ bé, có rất nhiều tác phẩm đang được trưng bày, và tất cả đều vô cùng tuyệt vời.
“....D-Dễ thương quá!”
Trong số các tác phẩm đó, Elta-kun có vẻ bị thu hút bởi những con búp bê nhồi bông.
“Thật vui khi được khen như vậy. Tôi nghĩ đó là những tác phẩm mình làm tốt nhất đó.”
“C-Cô tự làm hết tất cả sao?”
“Vâng. Dù sao thì thường cũng chỉ có mình tôi ở Clb Thủ Công.”
Cô ấy khẽ cúi đầu, rồi giới thiệu cho chúng tôi về clb.
“Cho phép tôi giới thiệu lại, tôi là Iru Lagunte, học sinh năm hai và là hội trưởng Clb Thủ Công.”
Ngoài cô ấy ra thì các thành viên khác đều là thành viên ma, nên thực tế chỉ có mình Lagunte-san hoạt động ở chỗ này.
“Chúng tôi tự tay làm nhiều thứ, những tác phẩm tốt sẽ được gửi đi dự thi. Và vì tôi là tín đồ Công Giáo nên cũng trưng bày các tác phẩm tại những buổi hội chợ bán hàng từ thiện của nhà thờ ở thị trấn kế bên.”
Cô ấy không chỉ làm vì bản thân, mà còn vì nhà thờ đã luôn giúp đỡ cô.
“Có thể làm ra những tác phẩm tuyệt thế này. Nếu được thì tôi muốn mua hết toàn bộ.”
“Ufufu. Vậy xin hãy đến hội chợ từ thiện vào tháng tới nhé. Có rất nhiều tác phẩm thú vị ở đó. Lần trước có người tự xưng là ‘Nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới’ đã mang đến một bức tượng điêu khắc tuyệt đẹp.”
Elta-kun ôm một con búp bê nhồi bông và chăm chú lắng nghe... Thích đến mức đó luôn hả!?
Nhắc mới nhớ, chiếc túi lần trước cũng có những hoa văn dễ thương, có vẻ như người này rất thích những thứ đáng yêu.
“—Nếu được thì mọi người có muốn thử làm không?”
Thấy Elta-kun đang say sưa, Lagunte-san mỉm cười dịu dàng đề nghị.
“Làm những thứ phức tạp thì sẽ khá khó, nhưng cũng có những thứ dễ làm cho người mới bắt đầu.”
“K-Không, tôi thì... V-Với lại, cũng không còn nhiều thời gian...”
“Tôi thường hay ở lại muộn nên không sao đâu. Dù sao cũng chẳng mấy khi có dịp, nên là thử một chút nhé?”
Elta-kun lúng túng, nhìn về phía tôi và Avi-buchou.
“Làm thôi! Chị cũng muốn thử!”
“Em cũng muốn, vì hiếm có cơ hội thế này mà!”
Nghe vậy, Elta-kun bẽn lẽn cúi đầu với khuôn mặt đỏ bừng, và cô ấy đáp.
“...Nếu vậy thì, tôi cũng sẽ thử...”
Quyết định xong, Lagunte-san mang len và kim ra.
“Đây là len sợi. Bằng cách dùng kim chuyên dụng đan các sợi len vào nhau, chúng ta sẽ có thể tạo thành hình dạng mong muốn. —Tự ví dụ tác phẩm của mình thì hơi kỳ, nhưng căn bản sẽ là như thế này.”
Cô ấy cho chúng tôi xem các tác phẩm đan từ len của mình.
Chúng có kích thước nhỏ gọn nằm vừa trong lòng bàn tay, mang hình dáng của chó, mèo, chim chóc... Tất cả đều rất đẹp.
“Không chỉ động vật, ta còn có thể làm người thật, đồ ăn, hay nhân vật hư cấu nữa.”
Nói theo kiểu của người nghiệp dư như tôi thì chắc là giống làm thú nhồi bông.
“Tôi sẽ hướng dẫn mọi người, trước hết hãy chọn chủ đề mà mình muốn làm—”
Dưới sự hướng dẫn tận tình của Lagunte-san, chúng tôi bắt đầu đan len.
“““—Xong rồi!”””
Mất khá nhiều thời gian, nhưng tất cả đều đã hoàn thành tác phẩm của mình.
“Mọi người vất vả rồi. Ai cũng đều rất khéo tay.”
Lagunte-san khen ngợi chúng tôi. Rồi cả nhóm lần lượt xem thành phẩm của nhau.
“Tada! Của chị nè! Tuyệt lắm đúng không!”
“A, e-em biết rồi! Là P-Pteranodon đúng không ạ!?”
“...Là con quạ mà.”
Không phải— không phải do Buchou làm dở! Mà là do tôi không có mắt nhìn thôi!
“Của Zekka-chan thì...”
Ba người họ xem tác phẩm của tôi, nhưng đột nhiên tất cả im lặng.
“Em làm dựa theo Himejima Akeno-senpai của khối cấp ba ạ.”
Trên tay tôi là một con búp bê Yamato Nadeshiko được cách điệu.
“Đ-Đỉnh dữ! Em là chuyên gia à!? Nhưng hình như phần vếu hơi lớn thì phải—”
“Không hề! Thế này vẫn là chưa đủ! Vếu của Akeno-senpai còn tuyệt hơn vậy nhiều!”
Hình như tổ tiên của tôi có làm nghệ nhân. Có lẽ do di truyền nên tôi luôn được điểm A cho các môn nghệ thuật.
“Hồi trước Akeno-senpai đã tặng em bộ trang phục miko. Vì thế nên em muốn tặng lại cái này để cảm ơn.”
Không biết Senpai có thích không... Nhưng quan trọng là tấm lòng!
“E-Elta-kun làm gì vậy?”
Khi hỏi đến, cô ấy giấu tay đi như không muốn cho người khác xem.
“...Cho xem sẽ bị cười mất, vì tôi làm không tốt lắm...”
Vẻ mặt đó giống hệt lúc tôi phát hiện cô ấy là con gái.
Lagunte-san mỉm cười dịu dàng.
“Không có tác phẩm nào là hoàn hảo cả. Chúng ta chỉ cần tạo hình những gì mà mình yêu thích là được.”
Elta-kun vẫn còn do dự, nhưng cũng từ từ mở tay ra.
““Dễ thương quá...!””
Trong tay cô ấy là một chú cừu nhỏ làm bằng len.
Nhờ sự khéo léo thiên phú nên thật chẳng ai nghĩ nổi đây lại là tác phẩm đầu tay.
Thay vì cười cợt, chúng tôi đều vỗ tay. Khi tôi hỏi tại sao lại là cừu thì—
“Tôi chơi chữ quản gia và... cừu...”[note80526]
Mặt cô ấy ửng đỏ và cúi đầu xuống, có lẽ do nghĩ ý tưởng này quá đơn điệu.
“S-Sáng tạo lắm, tôi thấy hay mà!”
“Vậy à. Tôi cũng nghĩ nó không tệ cho lắm. Jamie thì...”
“J-Jamie?”
“Tên của con cừu này. Tên đầy đủ là Jamie J. B. Hunt, để giải thích thì...”
K-Không lẽ nghĩ cả tiểu sử cho nó luôn rồi hả!? Tính viết tiểu thuyết à!?
“Haha! Thân thiết thế thì giờ Jamie là cộng sự của El rồi!”
“Cộng sự...”
Sau những lời của Buchou, cô ấy trầm ngâm nhìn chú cừu.
Sau đó, Lagunte-san gói cẩn thận các tác phẩm để chúng tôi mang về.
Elta-kun ôm chặt lấy cộng sự mới Jamie vào lòng, như thể nó là một thứ rất trân quý vậy.
“...Hôm nay tôi đã học được rất nhiều điều mới.”
Trước khi rời Clb Thủ Công, Elta-kun lịch sự cúi chào Lagunte-san.
“Tôi có thể hỏi một câu thất lễ được không?”
“Vâng, là gì vậy?”
“...Một mình như vậy, cô không thấy cô đơn sao?”
Câu hỏi về việc chỉ có một mình Lagunte-san hoạt động trong clb toàn thành viên ma.
Nói thật thì, căn phòng này cũng rất nhỏ, điều kiện và môi trường không thể gọi là tốt được.
“Dù một mình, tôi vẫn làm vì đó là điều tôi yêu thích. Và vì tôi yêu thích nên tôi có thể tiếp tục.”
Cô nói dứt khoát. Tuy nhìn qua ngoại hình thì có vẻ mỏng manh, nhưng ý chí của cô ấy lại rất mạnh mẽ.
“Nhưng mà, nếu có thêm những người bạn mới thì tôi thật sự sẽ rất vui.”
“Dù có thể làm một mình sao...?”
“Sáng tạo vốn là một công việc cô đơn. Nhưng ngày hôm nay tôi đã rất vui.”
Cô ấy nhìn chúng tôi, những người hiếm hoi đến tham quan.
“Mọi người cùng làm hết mình, khoe thành phẩm của nhau, nói chuyện về chúng và cả những chuyện phiếm vu vơ— Có những người bạn có thể cùng chia sẻ sở thích, chỉ riêng điều đó thôi cũng là một điều quý giá.”
Cô nói rằng dù một mình thì vẫn có thể tận hưởng niềm vui.
Nhưng nếu có thể chia sẻ niềm vui với ai đó, thì nó sẽ còn nhân lên nhiều lần nữa.
“Mọi người của Clb Nghiên Cứu Kiếm Huyền Bí— và cả Elta-san. Xin cứ ghé qua bất cứ lúc nào tùy thích nhé.”
Khối cấp hai này dường như chỉ nổi bật với những clb chuyên về võ thuật. Nhưng cũng có những người nghiêm túc với sự sáng tạo và không ngừng cố gắng.
Tôi nhận ra một điều, rằng chiến đấu không phải chỉ có vung kiếm.
Nếu tôi trở thành hội trưởng hội học sinh, có lẽ tôi sẽ cấp một căn phòng lớn hơn cho họ.
Nhưng mà tôi làm hội trưởng á? Tuyệt đối không có chuyện đấy đâu nhá!
Phần 5
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi chúng tôi dẫn Elta-kun đi tham quan học viện.
Việc chấm điểm của cô ấy vẫn nghiêm khắc như trước, và tôi thì bị cái fanclub của cô ấy nhắm đến... Những điều gian nan vẫn tiếp diễn, nhưng tôi không nghĩ kế hoạch EMO là vô ích.
“Chào buổi sáng, Miyamoto.”
Khi tôi đến đạo trường cũ, Elta-kun tự nhiên chào tôi.
Thái độ của cô ấy với mọi người hình như đã dịu đi, có thể nói là dễ gần hơn trước.
“Giờ thì... trước hết, hôm nay tôi sẽ báo cáo tiến độ của bài kiểm tra.”
Elta-kun tiến lên một bước, nhìn mọi người một lượt, rồi bắt đầu nói với một giọng nghiêm túc hơn.
“Trong những ngày qua, tôi chủ yếu đánh giá mức độ thể hiện của Ojou-sama với tư cách một học sinh bình thường, bao gồm cả học tập và thái độ sống— Và có vẻ như Ojou-sama có khả năng sẽ đạt yêu cầu.”
Trước lời nói bất ngờ đó, chúng tôi đều đồng thanh “Oooh!” đầy phấn khích
“Tuy nhiên, điều đó chưa phải chắc chắn. Nếu Ojou-sama đi học muộn dù chỉ một lần trước khi bài kiểm tra kết thúc...”
Elta-kun liếc nhìn Buchou.
“Ahahaha! El không phải lo! Tôi chạy bộ nhiều lắm nên khỏe re à!”
“Tôi không lo về thể lực của Ojou-sama, mà là mong cô đi học đúng giờ hơn...”
Buchou vẫn lạc đề như mọi khi, khiến người quản gia thở dài vì càng lo hơn.
“Cậu đúng là tận tâm khi báo cáo tiến độ thế này đấy. Không hổ là hoàng tử đào hoa.”
“Ta nghĩ kết quả sẽ chỉ được công bố vào cuối bài kiểm tra. Rất biết ơn vị hoàng tử đào hoa này.”
“Mấy người chỉ muốn nói từ ‘đào hoa’ thôi đúng không! Mà dù con gái có thích tôi như một người khác giới thì cũng—”
Suýt buột miệng nói điều đó là vô nghĩa vì mình là cũng con gái, nhưng Elta-kun đã kịp bịt miệng lại.
“T-Tóm lại thì, tôi chỉ nói để bài kiểm tra diễn ra suôn sẻ thôi! Đừng hiểu lầm!”
Elta-kun hắng giọng đánh trống lảng, rồi quay lại nói chuyện với Buchou về bài kiểm tra.
“El đã nói có hai tiêu chí chính. Vậy cái còn lại là—”
“Đánh giá khả năng thể hiện của Ojou-sama với tư cách Ác Ma Thượng Cấp.”
Lượng ma lực, khả năng điều khiển ma lực, đặc tính, kỹ thuật chiến đấu, phẩm chất của một quân [Vua]... Tất cả đều sẽ được đánh giá.
“Đáng lẽ nếu Ojou-sama làm công việc giao kèo với con người thì tôi đã có thể chấm điểm...”
“Không, không phải là tôi không làm công việc Ác Ma đâu nhé! Đang tiến hành, đang tiến hành!”
“Nghe vậy tôi yên tâm rồi. Thế báo cáo tháng này gửi về Minh Giới cũng thuận lợi phải không ạ?”
“Uu, c-cái đó... nói sao ta... Tôi có động lực nhưng...”
Tóm lại là điểm Ác Ma Thượng Cấp của Buchou gần như bằng 0.
“Ojou-sama vẫn còn là học sinh trung học— Siest-sama cũng đã cân nhắc đến điều đó. Vậy nên, lần này chúng tôi sẽ thêm một ‘phần thi đặc biệt’ vào bài kiểm tra năng lực để đánh giá.”
“Phần thi đặc biệt? Là sao?”
“Tôi cũng chỉ được cho biết sơ qua thôi. Nghe nói đó là một trò chơi nhập vai trong không gian giả lập được đồng phát triển bởi cả Đọa Thiên Sứ và Ác Ma.”
Nghe đến Đọa Thiên Sứ, tôi lập tức nghĩ ngay đến Penemune-sensei. Có lẽ cô ấy cũng tham gia.
Mẹ của Buchou, Siest-san hẳn biết rõ thực tế công việc Ác Ma của con gái mình, nên cả hai đã cùng sẵn chuẩn bị từ trước.
“Siest-sama đề nghị tất cả mọi người cùng tham gia. Vậy nên mọi người hãy sắp xếp thời gian—”
Vì đang trong giai đoạn tự rèn luyện nên lịch trình của mỗi người mỗi khác, và Elta-kun đã sắp xếp một ngày phù hợp cho tất cả mọi người.
“Cảm ơn đã xếp lịch cho mọi người nhé El!”
“Không có gì, chỉ là trách nhiệm ứng cử viên quyến thuộc của Ojou-sama thôi ạ.”
Trước lời cảm ơn với nụ cười rạng rỡ của Buchou, người quản gia cũng mỉm cười quen thuộc.
Dù sao thì, có vẻ hai người này cũng dần hiểu nhau hơn rồi.
Phần thi đặc biệt, có là ma quỷ rắn rết gì xuất hiện[note85069]— thì chúng tôi cũng sẽ chiến đấu bằng toàn lực!
0 Bình luận