Tập 02 - Buổi dự giờ của Amon

Life.EX: Trận chiến với Satanachia tại tòa học xá

Life.EX: Trận chiến với Satanachia tại tòa học xá

“—Từ đây ta có thể nhìn bao quát mọi thứ.”

Khi tôi lên sân thượng, Elta-kun cất tiếng khi vẫn quay lưng về phía tôi.

“Tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng được rằng sẽ có ngày mình được đến trường. Tôi sẽ không bao giờ quên cảnh sắc này.”

Cô ấy quay người lại không một đông tác thừa, cố giữ bình tĩnh mà nhìn vào mắt tôi.

“Đây là lần thứ hai tôi chiến đấu với cô như thế này nhỉ.”

Lần đầu là cái lúc tôi phát hiện ra cô ấy thật ra là con gái.

“Nghĩ lại thì, kể từ ngày đó, mọi thứ đều đã đi chệch hướng một cách kỳ lạ.”

“Thì lúc đầu tôi cũng có tưởng tượng được Elta-kun là con gái đâu.”

“Đó vốn là bí mật của tôi. Ấy thế mà đã bị cô phát hiện. Tôi cũng chưa quên việc mình đã bị làm nhục đâu.”

“C-Cái đó chỉ là tai nạn thôi mà. M-Mình bỏ qua đi được không?”

“Từ chối. Cô dám khen ngực tôi đẹp... đã thế lại còn b-bóp nữa, đó là lần đầu của tôi đó.”

Không biết do đó là những kỉ niệm đẹp hay vì thù dai, cô ấy cứ liên tục bắn những lời đay nghiến cực kỳ sắc bén.

“Nhưng trước khi kết thúc mọi chuyện, tôi xin được nói lời cảm tạ. Cảm ơn vì đã giữ kín bí mật của tôi.”

“Tôi, cũng muốn cảm ơn. Ngay cả lần này, cậu cũng để Buchou đi và đối đầu với tôi.”

“Tôi không có để cô ấy đi. Tôi chiến đấu với cô chính là vì nghĩ cho Ojou-sama.”

Biểu cảm của cô ấy đã hoàn toàn chuyển qua thần thái của một người đang thực thi nhiệm vụ, cổ rút từ trong ống tay áo ra một con dao và nắm chặt nó bằng tay phải.

“Chắc chắn tôi sẽ tiêu diệt cô vào một ngày nào đó— Ngày hôm ấy tôi đã tuyên bố như vậy.”

Đối với Elta-kun, tình huống này được dựng nên để thực hiện nhiệm vụ, và cũng để kết thúc mối lương duyên của chúng tôi.

“Một khi đã xác định được mục tiêu, tôi sẽ không bao giờ để nó thoát.”

Đứng từ đây cũng có thể nhìn thấy luồng ma lực đậm đặc bao quanh cô ấy.

“Thường thì tôi sẽ thiết lập một ngụy không gian. Nhưng lần này tôi đã đặt kết giới để ngăn người khác can thiệp.”

Toàn bộ thời gian công sức để tạo ra một không gian quy mô lớn, tất cả là vì trận chiến này.

“Và nếu đối phương là Miyamoto, thì càng không cần phải giấu diếm toàn lực làm gì.”

Đúng như lời giới thiệu của Siest-san, thực lực của cô ấy hoàn toàn xứng đáng để trở thành quân [Hậu], quân cờ mạnh nhất trong các quyến thuộc Evil Piece.

Dù chỉ mới học năm ba trung học cơ sở, lượng ma lực của cô ấy có khi phải ngang ngửa các senpai của khối trung học phổ thông.

“—Lên thôi, Tensei.”

Tôi cầm cộng sự của mình trong tay, đối mặt với cô ấy.

“Cô vốn sử dụng song kiếm phải không. Cứ dùng thêm một thanh nữa đi.”

Không như trận đấu với Lilibette, lần này tay trái tôi không có thanh kiếm nào cả.

Tôi bình tĩnh nhìn Elta-kun.

“Cánh tay trái bị bức tượng chém trúng vẫn còn đau phải không.”

“——!”

Khi tất cả cùng có mặt, cô ấy vẫn hành xử tự nhiên, nhưng đừng hòng qua mắt được tôi.

Tuy không đến mức không thể dùng để chiến đấu, nhưng chắc chắn không thể gọi đó là tình trạng tốt nhất.

Đó là lý do tôi chỉ sử dụng kiếm đơn. Nhưng không vấn đề gì cả. Tôi đã rèn luyện khả năng sử dụng nhất đao thành thục rồi.

“...Nói cách khác, cô đang chấp tôi một tay vì phép lịch sự sao?”

“Tôi không phủ nhận.”

Từ giờ, tôi sẽ chiến đấu để Buchou có thể đến Minh Giới.

Nhưng trận quyết đấu này không chỉ vì mình Buchou— mà còn vì tôi và Elta-kun nữa.

“Tôi muốn làm bạn với Elta-kun.”

Trước lời tuyên bố đột ngột, cô ấy chớp mắt liên hồi vì ngạc nhiên

“Cậu không phải là kẻ thù của tôi. Vậy nên tôi không muốn chiến đấu trên một thế bất công.”

Tôi thừa hiểu thế giới của những trận đấu là nơi buộc phải tung hết toàn lực, nhưng dù vậy, tôi vẫn chọn cách này.

“Tôi đã bảo cô là lối suy nghĩ đó quá ngây thơ rồi mà."

“Điều sai ở đây là tôi đã vô thức chọn làm vậy. Nhưng tôi biết mình là kẻ ngây thơ— Tôi chọn chấp cậu kể cả khi biết rằng điều đó có thể sẽ làm tổn thương cả hai ta.”

Tôi không hề có ý định sẽ đoạt mạng cô ấy, ngay cả khi đây có là trận chiến sinh tử đi chăng nữa.

“Tôi tin rằng dù con người có hành xử nghiêm khắc đến đâu, họ cũng chẳng bao giờ có thể vứt bỏ hoàn toàn sự ngây thơ được.”

Nếu thực sự có một ai đó có thể vứt bỏ điều đó đi, thì họ thật chẳng khác nào một con rối hay một cái máy cả.

“Tôi là một con rối, là một cái máy. Tôi không có ý chí của riêng mình. Vậy nên, tôi không thể trở thành bạn cô được.”

Cô ấy hằn học nói. Nhưng tôi biết rằng.

Chúng ta đã ăn uống cùng nhau, thêu thùa cùng nhau, dạo phố ở thị trấn cùng nhau—

Nếu cô ấy thật sự chỉ hộ tống như một con robot, thì niềm vui ngày hôm đó đã chẳng tồn tại.

“Lần này đến lượt tôi dạy cho cậu. Rằng sự ngây thơ không phải điều nên rũ bỏ đâu.”

Nếu lời nói không thể truyền đạt, thì tôi sẽ dùng thanh kiếm này thay lời nói.

“Vậy nên tôi sẽ chiến đấu và cho cậu thấy rằng— Cậu cũng chỉ là một cô gái bình thường như bao người thôi.”

Tôi sẽ chém tan cái nhận định bản thân cô ấy chỉ là con rối của gia tộc Satanachia đó.

Cậu có thể thay đổi. Cậu có thể được tự do.

Cũng như cách Rias-senpai đã soi sáng con đường cho tôi, tôi cũng muốn cô ấy được thấy giấc mơ đó.

“Thế thì tôi sẽ phủ định chúng qua trận chiến này rằng— Tôi khác với mấy người.”

Chẳng phải nói gì thêm nữa.

Cả hai chúng tôi trừng mắt nhìn nhau, báo hiệu trận đấu đã bắt đầu.

“Nhị Thiên Nhất Lưu, Miyamoto Zekka— tham chiến!”

“Elta Pruslas này— sẽ tiêu diệt cô!”

—○ ● ○—

Hoa lửa văng tung tóe, tiếng thở dốc hòa trộn. tiếng bước chân vang dội—

Một cuộc giằng co giữa công và thủ đến nghẹt thở, tận dụng mọi khoảng trốn có thể của sân thượng.

“Tensei!”

[Evolution!!!]

Tuy vậy tôi vẫn chưa cướp được năng lượng nyuu của cô ấy. Nhưng tôi vẫn có oppai của mình.

Tận dụng oppai hết mức có thể. Hạ kích cỡ vếu xuống vài milimet, tôi chuyển hóa nó thành nguồn sức mạnh khổng lồ.

“Lạc Hoa Lang Tịch—!”

“—The Oswald!”

Đòn tất sát của tôi đã bị lưỡi dao của Elta-kun chặn đứng ngay trước khi trúng đích.

Nhưng cô ấy cũng không thể triệt tiêu hoàn toàn uy lực, Elta-kun bị hất văng đi và lăn vài vòng trên đất vì không đủ sức chống lại.

“—Quả nhiên, về cận chiến thì tôi thua thiệt hơn hẳn— Đã vậy thì—!”

Elta-kun vứt bỏ vũ khí, dùng tay phải làm điểm tựa và nhảy vọt lên không trung.

Giữ khoảng cách với tôi, cô ấy dù nhăn mặt vì đau nhưng vẫn dùng cán tay trái dội xuống tôi một tràng ma lực như mưa.

“Nhị Thiên Nhất Lưu, Tử Dương Hoa!”

Uy lực của từng phát bắn không lớn. Dù không thể đánh văng hết toàn bộ thì tôi cũng có thể dùng tốc độ cực nhanh để chém hạ những đòn trúng thẳng vào mình.

Vài vết trầy xước này không thành vấn đề— Quan trọng là làm sao để đưa cô ấy vào tầm đánh của mình bây giờ.

“Nhị Thiên Nhất Lưu, Tẩu Lan!”

Tôi thi triển đấu khí để bứt tốc, áp sát cô ấy trong khi để lại những dư ảnh ở tầm mắt đối phương.

“Wise Fool!”

Không thể nắm bắt được tôi và khoảng cách cũng dần thu hẹp, cô ấy liền phóng ra hai sợi tơ từ cả hai tay.

Không phải đan nhiều sợi thành cả một tấm mạng nhện như lần trước, có điều—

“Tôi sẽ dùng tất cả để đánh bại cô!”

Do pha oanh tạc bằng ma lực như mưa lúc nãy, mặt sân thượng đã vỡ nát lỗ chỗ nhiều nơi.

Hai sợi tơ kéo dài sang hai bên trái phải, gộp đống gạch đá lại và nhấc bổng chúng lên như những tảng đá khổng lồ.

Rồi chúng ập đến từ cả hai phía như những cơn sóng nhằm nghiền nát tôi ở giữa.

“...Nếu giảm tốc thì... mình sẽ bị hạ từ phía trên...!”

Ra quyết định nhanh chóng, tôi đạp mạnh lên mặt sân thượng, đưa người xuống tầng dưới trong chớp mắt.

Trên đầu tôi vang lên tiếng va chạm của đống gạch đá— Không thể lãng phí thời gian tiếp đất, tôi ép mình phải thay đổi tư thế và bật ngược lại sân thượng bằng sức mạnh thuần túy.

“—! Từ đâu ra vậy—!”

Vì nhảy cao quá mức mình nghĩ, tôi đã thấy Elta-kun ngay trước mắt.

Sử dụng đống gạch vụn làm bàn đạp, tôi lao thẳng lên chỗ cô ấy như một mũi tên.

“Miyamoto!”

“Elta-kun!”

Kiếm và dao va chạm. Tiếng ma sát của kim loại vang lên chói tai.

“Tôi không thể sống như mấy người được!”

“Đó là bởi vì cậu đã từ bỏ thôi, chưa thử thì sao biết được!”

Muốn dùng năng lực của Tensei thì tôi phải nhắm vào ngực Elta-kun, nhưng hàng phòng thủ của cô ấy lại quá kiên cố.

Hơn nữa thì cổ cũng giấu đầy vũ khí khắp người, tôi phá hủy cái nào thì cái khác sẽ được lấy ra ngay lập tức.

“Có thể cô từng cô độc! Nhưng cô có gia đình! Và giờ còn có cả đồng đội nữa!”

“Elta-kun, cậu cũng là đồng đội của chúng tôi mà!”

“Sai rồi! Tôi luôn là kẻ thù của ai đó! Có ở đâu thì tôi cũng không có đồng minh nào cả!”

Do quá khứ đúng là thế nên cô ấy mới cố chấp đến vậy.

Từ khi sinh ra đã không có ai nương tựa, chỉ có thể tự mình sinh tồn bằng cách chiến đấu.

Chắc hẳn đó là những ngày tháng rất khắc nghiệt— Đến mức thật khó để tôi có thể tưởng tượng ra.

“Nếu thế thì cậu càng phải thay đổi...!”Keng! Tensei bị bật lại.

“Kiếm của mình... không chém xuyên qua được...?”

Tôi cứ ngỡ mình đã chém trúng vếu cô ấy, nhưng bộ trang phục quản gia đó đã cản Tensei lại.

“—Vũ khí chính của tôi là những sợi tơ thép được tạo nên từ ma lực của bản thân.”

Khẳng định kết quả diễn ra đúng như dự tính, cô ấy chĩa mũi dao vào tôi đang mất thăng bằng.

“—Sacred Gear của cô có thể cướp đoạt sức mạnh từ ngực. Thế nên tôi đã đối phó bằng cách trang bị một lớp giáp dưới ngực áo.”

Không, bộ đồ quản gia đã rách rồi. Thứ cản lưỡi kiếm của tôi là một lớp lót bên dưới.

“Áo chống đâm chuyên dụng cho quân đội, được dệt bằng toàn bộ tơ thép của tôi— Phiên bản đặc chế để đối phó Miyamoto Zekka.”

Đúng như lời tuyên bố chắc chắn sẽ tiêu diệt tôi, Elta-kun đã luôn nghiên cứu cách thức đối phó với tôi suốt thời gian qua.

Lý do cô ấy không dùng nhiều tơ thép như lần trước là bởi cổ đã chuyển chúng từ tấn công sang phòng ngự.

Tôi đã bị bắt bài một cách hoàn hảo, tuy có tránh được chỗ hiểm trong gang tấc nhưng lưỡi dao sắc lẹm vẫn cứa qua da thịt.

“Tôi biết ngày này sẽ tới— Ngay từ đầu tôi đã có dự cảm về khả năng này rồi.”

Vài nhát chém nửa mùa không thể xuyên qua lớp phòng ngự đó. Nhưng nếu tôi lùi bước thì đối thủ chỉ càng được nước lấn tới thôi.

Tạm thời ngưng tấn công bằng kiếm, tôi thu hẹp khoảng cách và định tung một cú thiết đầu công bất ngờ—

“Đúng như dự đoán!”

Đột nhiên sát khí của Elta-kun tăng vọt, cô ấy bỗng dưng chu môi lại.

Bên trong miệng có gì đó sáng lóe lên, và cổ thổi nó ra—

“—!”

Tôi vô thức ngừng tấn công và lùi lại xa nhất có thể.

Mùi vị của chất sắt lan trên đầu lưỡi. Rồi tôi nhổ ra một cây kim cùng máu của chính mình.

“Khả năng quan sát thật đáng nể. Không ngờ cô lại dùng răng để chặn nó lại.”

“Vậy là cậu giấu vũ khí cả ở trong miệng nữa...”

“Đó là con bài tẩy của tôi đấy. Thế mà cô đã gần như chặn đứng hoàn toàn rồi.”

“Bất ngờ thật... Nếu không kịp nhận ra luồng sát khí dâng trào thì đã... Mà khoan, đây là hôn gián tiếp phải không...”

“Đừng nói linh tinh. Làm tôi cũng ngượng theo mất.”

Trang bị toàn thân cùng khả năng điều khiển ma lực lão luyện, có ít sơ hở hơn tôi nghĩ.

“Tôi đã phân tích xong qua đợt công thủ vừa rồi. Cô hiện giờ không thể xuyên qua lớp áo chống đâm này ngay được. Dựa trên thiệt hại của bộ đồ và việc cô chuyển sang húc đầu thay vì dùng kiếm là đủ để kết luận.”

Đôi mắt công bằng, trung lập tuyệt đối đó đã đưa ra câu trả lời duy nhất, không hề thiên vị cho cả bản thân lẫn đối thủ.

“Cô sẽ phải tấn công nhiều lần để đột phá. Nhưng nếu cô không cố chấp mà chịu dùng song kiếm thì đã khác rồi.”

Dựa trên phân tích đó, cô ấy truyền thêm ma lực vào lớp giáp chống đâm.

“Tôi gia cường sức phòng ngự hơn nữa để đề phòng thôi. Chí ít nó cũng chịu được một hai đòn nữa. Cô không thể cướp sức mạnh từ ngực, còn tôi thì tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ cơ hội đó.”

Elta-kun đặt dấu chấm hết cho bài thuyết trình trôi chảy.

“—Checkmate rồi, Miyamoto Zekka.”

—○ ● ○—

Ánh mắt đó như đang nói rằng: “Thấy chưa, tôi có sai đâu”.

Cô ấy hiểu rõ khả năng của tôi đến đâu. Và đã bày ra những biện pháp đối phó thật sự hiệu quả.

Bị dồn vào chân tường, kẹt trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc thế này— chuyện đó tôi quá quen rồi.

“...Người ta chỉ nói checkmate khi thắng bại đã rõ thôi mà nhỉ?”

Nghe tôi hỏi ngược, cô ấy nhíu mày nhưng vẫn trả lời.

“Đúng thế. Tôi sử dụng thuật ngữ cờ vua cho đúng điệu với phong cách của Ác Ma. Để nhấn mạnh cho một người Nhật như cô, nó khác với “Oute” trong cờ shogi— Thất bại của cô là điều chắc chắn rồi.”[note88528]

Nói cách khác, là “hết cờ”. Chính vì thế nên Elta-kun mới tự tin khẳng định như vậy.

“Sau cùng thì, cô thua vì đã quá ngây thơ, và cũng chẳng chứng minh được gì c—”

“Oppai biến điều không thể thành có thể.”

Tôi không thể yêu oppai như Vếu Long Đế được.

Nhưng, tôi biết rõ về sức mạnh khủng khiếp mà oppai nắm giữ bằng chính cơ thể mình.

“Cậu không biết đâu. Về sức mạnh mà oppai nắm giữ khủng khiếp và to lớn thế nào.”

“Tiếc thay, tôi là một Ác Ma có bộ ngực lép. Nếu cô đã nói thế thì thử chia sẻ cho tôi một ít xem nào?”

Cổ hùa theo vì tưởng tôi đang chống cự vô ích.

“Tôi không chia sẻ được. Thế nhưng, vếu mà không phát triển thì không phải là vếu.”

“Chính xác. Thế nên ngực của tôi, thứ đã ngừng phát triển từ lâu không phải là ngực.”

“Không. Ngực của Elta-kun là vếu.”

“.....?”

Dù chỉ là tai nạn, nhưng chính vì đã chạm vào cặp vếu đó nên tôi có thể chắc chắn một điều.

Tôi tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ một ai bảo thứ mềm mại tuyệt đẹp đó không phải vếu.

“Vếu của cậu sẽ lớn lên.”

“Cô bị dồn vào đường cùng nên hóa rồ luôn hả? Nói nhăng cuội gì vậy?”

Thứ mà bấy lâu nay cô ấy đã kìm nén, giờ tôi sẽ giải phóng nó.

Tôi đã được Kuroka-san và Le Fay-san chỉ dạy tiên thuật.

Dù lúc đó đã thất bại thảm hại, nhưng nếu tôi tận dụng nó trong trận chiến thì—

“Tôi cũng xin tuyên bố. Checkmate rồi, Elta-kun.”

Tôi cầm Tensei ở thế trung đẳng. Không biết có làm nổi không nữa. Không, chừng nào ta còn chưa bỏ cuộc thì mọi thứ đều là khả thi.

“—Tôi phát ngán với mấy trò đùa nhạt nhẽo đó rồi, Miyamoto!”

Elta-kun nổi xung, lại một lần nữa tung ra một loạt công kích ma lực quy mô lớn.

Những phát bắn hàng loạt không chút thương xót bắn thủng lỗ chỗ sân thượng.

“Ông biết tôi muốn làm gì đúng không, Tensei?”

[Hiển nhiên. Nhưng hiện tại cô đang trong trạng thái không cướp được năng lượng nyuu từ đối phương. Nếu chỉ dùng của chính mình quá đà thì có thể chết đấy.]

“Đời nào có chuyện tôi chịu thua trước vếu chứ.”

[Hửm, vậy sao. Thế cứ làm gì thì làm thỏa thích đi. Lần này con ả kia không chen ngang đâu.]

Trước khi ra chiêu, tôi nói vài câu với cộng sự của mình và ổng bảo phần chuẩn bị đã hoàn tất.

[Khao khát oppai, tin tưởng oppai— khi đó, con đường của “song vếu kiếm hào” sẽ mở ra.]

Tôi bước một bước dài về phía trước, hét thật lớn trong khi lao thẳng lên.

“Chuẩn bị đi, vếu của Elta-kun!”

Tôi đâm đầu chạy về phía cặp vếu của Elta-kun.

“Trò vặt vãnh...!”

Vài trăm, vài ngàn hay thậm chí là hơn cả thế, số lượng đòn công kích ma lực đã tăng lên rõ rệt.

[Evolution Evolution Evolution Evolution Evolution Evolution Evolution Evolution Evolution Evolution!!!]

Tôi chuyển hóa toàn bộ năng lượng nyuu tích trữ của mình thành năng lượng.

Do không hấp thụ mà lại tăng cường đầu ra khiến ngực tôi nhỏ đi trông thấy— Nhưng đổi lại thì tôi có thể siêu cường hóa mà không cần dùng đến [Dual].

“Ha!”

Hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn đòn công kích ma lực phóng về phía tôi đều bị đánh chặn toàn bộ.

Một lượng đấu khí khổng lồ mà chính tôi cũng không thể đo đếm được. Tensei trong tay tôi giờ cũng đã vượt qua cả vận tốc âm thanh.

[Zekka! Ta có nói là làm thỏa thích thật nhưng cô dùng nhiều quá rồi! Hết sinh lực là cô tắc tử thật đấy!]

“Vếu nhỏ lại thế này là cảm giác phê nhất từ trước đến giờ!”

Miễn là có thể chạm đến cô ấy, mình sẽ thắng.

Dù là ma lực đạn bay tới, vũ khí ẩn giấu, gạch đá bụi đất— Cái gì cản đường, tôi sẽ chém bằng sạch!

“Luồng aura gì thế này... Cô có còn là con người nữa không...!”

Có tung ra bao nhiêu đòn công kích tầm xa đi nữa, cũng không thể cản bước tôi.

Nhận ra tình hình bất lợi, Elta-kun thu hẹp khoảng cách với tôi dưới cơn mưa ma lực.

Một con dao phóng ra từ bóng tối, tôi đỡ lấy bằng Tensei và vào thế giằng co giữa hai lưỡi kiếm.

Có điều, chỉ cần đập mạnh thêm một lần nữa, con dao của Elta-kun đã vỡ vụn.

Đoản đao, dao găm, kunai, cô ấy đổi vũ khí liên tục, nhưng tất cả đều bị tôi đập tan thành từng mảnh.

“Mở đường đến oppai—!”

“Nếu vũ khí không được... Vậy thì!"

Elta-kun xoay người, dùng chân trái lấy đà tung một cước nhắm vào đốt sống cổ của tôi.

[Evolution!!!]

Tôi không phòng thủ. Không, nói đúng hơn là tôi đã dùng năng lực của Tensei để bảo vệ bản thân.

Đúng khoảnh khắc tiếp xúc, tôi chuyển hóa năng lượng nyuu thành năng lượng để phòng thủ và dồn hết vào cổ mình.

“Mình đã đá với uy lực có thể làm gãy cổ— Thế là thế nào—!?”

Lúc cô ấy còn đang bối rối thì đã quá trễ. Có một khoảng trễ trước khi chân có thể chạm đất trở lại.

“Đây là Áo Nghĩa mới của tôi—”

Nhận ra không thể trốn thoát, Elta-kun đưa hai tay lên che mặt theo hình chữ thập.

Phần ngực có lớp giáp chống đâm rồi nên đó là lựa chọn sáng suốt— Nếu đối thủ là Miyamoto Zekka của lúc trước.

“...!?”

Qua khe hở của đôi tay đang thủ thế, mắt cô ấy trợn trừng. Bởi vì, tôi đã tung Tensei lên.

Thay vì lưỡi kiếm, thứ lao đến chỉ có tay không.

Và bằng cả tay trái và tay phải—

“Aaaan!?”

—tôi bóp chặt lấy vếu của Elta-kun. Khiến cổ vô thức rên lên một tiếng đầy khiêu gợi.

“C-C-C-C-Cô... định làm cái gì—”

Cô ấy sẽ sớm hiểu ra, đây không phải trò đùa.

Cả hai tay tôi rực sáng lên với màu vàng kim của đấu khí và màu đen của tiên thuật được Kuroka-san trực tiếp chỉ dạy.

Những hạt bụi đen-vàng cuộn xoáy quanh ngực tôi như cơn bão và truyền thẳng vào cặp vếu tôi đang bóp.

“Vếu kỹ— Nhũ Phủ Tán Hoa!”

Tôi học tiên thuật với mong muốn làm vếu nhỏ lại.

Ấy thế mà, đã không nhỏ đi thì chớ, nó lại còn phình lên một cách khủng khiếp.

Nguyên nhân được cho là do Sacred Gear nhưng không ai có thể khẳng định. Tóm lại, tiên thuật của tôi chỉ có thể làm oppai to lên— Thế nên tôi đã từng định phong ấn nó đi như một cấm thuật.

“Oppai kia hỡi! To lên nàooooooo!”

Nhưng giờ đây tôi sẽ phá vỡ phong ấn và dùng nó lên cô ấy.

“N-Ngực mình đang— xé rách lớp áo—!”

Cặp vếu của Elta-kun tôi đang bóp tăng trưởng chóng mặt.

Chạm đến giới hạn, lớp áo chống đâm bị xé toạc như bùng nổ từ bên trong ra bởi một bộ ngực khổng lồ.

“Thấy rồi! Oppai kìa!”

Cặp vếu tuyệt vời của Elta-kun đã chào đời.

Vếu trần của Elta-kun đã lấy lại hình dạng nguyên thủy mà đáng ra nó phải có nếu được phát triển đúng cách.

“Nhị Thiên Nhất Lưu, Áo Nghĩa—”

Ngay khi quần áo của cô ấy bị thổi bay, Tensei rơi trở lại tay phải tôi đúng như tính toán.

“—!”

Thế nhưng, ngay khi tôi định lao lên và dứt điểm, đột nhiên có một cơn choáng váng ập đến.

Hẳn là tác dụng phụ của việc sử dụng [Evolution] quá trớn.

“Hỏng rồi—”

Tôi cố gắng điều chỉnh tư thế để duy trì trạng thái cầm kiếm.

Nhưng vẫn có một khoảng trễ vài giây, và chừng đó là đủ để Elta-kun phản công—

“Jamie!”

Lúc tưởng mình sắp tiêu đến nơi, Elta-kun hét lên.

Khi thị giác lờ mờ rõ lại, tôi thấy một con cừu nhồi bông bay giữa không trung.

...Cộng sự của Elta-kun... đã nằm trong lớp áo và luôn chiến đấu cùng cô ấy trước giờ sao...

Hẳn cổ đã giấu nó dưới lớp áo chống đâm, nơi an toàn nhất khi đối đầu với tôi.

Nhưng vì bộ trang phục đã bị vếu kỹ của tôi phá hủy nên nó cũng văng ra.

“Nhị Thiên Nhất Lưu”

Nếu cô ấy mặc kệ Jamie mà dùng khoảng trễ đó để phản công, thì có lẽ đã thắng rồi.

Thế nhưng, cô ấy đã chọn cộng sự của mình thay vì bản thân.

Cổ dùng hai tay cuống cuồng đỡ lấy Jamie đang rơi xuống, rồi mới nhìn sang tôi.

“Đệ Ngũ Áo Nghĩa—”

Tôi đã sai. Cậu không phải một cô gái bình thường như bao người.

Elta-kun là một cô gái công bằng, trung lập, mạnh mẽ, kỷ luật và cực kỳ yêu thích những thứ dễ thương.

“—Liễu Ám Hoa Minh!”

Một cô gái vô cùng tốt bụng, sẵn sàng dùng cả mạng sống để bảo vệ một ai đó quan trọng với mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
"Checkmate" trong cờ vua chỉ được sử dụng khi [Vua] không còn nước nào khả dĩ để thoát thân, nói cách khác là "hết cờ". Trong khi "Oute" của cờ shogi chỉ là quân [Vua] bị đe dọa và vẫn có thể thoát được, Nguyên văn của cả hai ở đây đều dùng từ "Checkmate"
"Checkmate" trong cờ vua chỉ được sử dụng khi [Vua] không còn nước nào khả dĩ để thoát thân, nói cách khác là "hết cờ". Trong khi "Oute" của cờ shogi chỉ là quân [Vua] bị đe dọa và vẫn có thể thoát được, Nguyên văn của cả hai ở đây đều dùng từ "Checkmate"