Tập 02 - Buổi dự giờ của Amon

Life.4: Anh Hùng tập kích

Life.4: Anh Hùng tập kích

Phần 1

Buổi trưa chủ nhật, trời trong xanh, tôi đến trước cổng học viện Kuoh như đã hẹn.

Hôm nay, mọi người sẽ tập hợp tại đây rồi lên tàu sang thị trấn kế tiếp.

“C-Chào buổi sáng ạ!”

Tôi đến vừa kịp ngay đúng giờ hẹn, và thấy hai người họ đã đợi sẵn.

“Chào buổi sáng, Zekka-chan... Khoan, sao lại là đồng phục!?”

“Chào buổi sáng, Miyamoto. Hôm nay đâu phải đi học đâu?”

Buchou mặc thường phục trợn tròn mắt vì ngạc nhiên, cả Elta-kun trong bộ trang phục quản gia cũng nghiêng đầu.

“À thì, em biết là mặc thường phục cũng được... Nhưng em chỉ có kimono thôi.”

Chỗ đó toàn là kimono thừa kế từ bà. Đương nhiên tôi rất trân trọng chúng, tuy đi một mình thì không sao nhưng để đi chơi với mọi người thì nổi bật quá... Vậy nên cuối cùng tôi đành chọn đồng phục theo phép loại trừ.

“Kimono thì có sao đâu! Zekka-chan mặc chắc chắn sẽ hợp lắm! Muốn thấy quá!”

“K-Không đến mức đó đâu ạ... Mà gần đây em cũng ít khi mặc.”

“Miyamoto, ngoài đồng phục và đồ thể thao ra, cô hoàn toàn không có quần áo nào khác trừ kimono sao?”

“À, có cả trang phục miko nữa... Là đồ được tặng để thể hiện thành ý...”

Nghe thế, Elta-kun cười khổ, nhận xét rằng đó là “một bộ sưu tập thời trang đáng kinh ngạc”.

“N-Nói chứ Elta-kun cũng mặc đồ quản gia mà... Rốt cuộc cũng chỉ có mình Buchou là mặc thường phục...”

“Quan điểm đó là không đúng. Bời vì đây là trang phục chính thức của tôi, phải luôn mặc trên người mọi lúc mọi nơi...”

Cô ấy bắt đầu giải thích với tốc độ bàn thờ về việc bộ đồ quản gia cũng có thể mặc như thường phục.

“Nhưng trong trường hợp này thì, có khác gì tôi đang mặc đồng phục đâu... Nghe cứ như ngụy biện ấy...”

Tôi, một người vụng về trong giao tiếp, đã phạm sai lầm chí mạng khi vô thức buông một câu như thế.

“Ho! Thế tức là cô không công nhận trang phục quản gia của tôi chứ gì! Vậy thì phải tranh luận cho ra lẽ thôi!”

Hình như tôi lỡ đạp vào bãi mìn của cổ rồi thì phải. Rồi cô ấy áp sát tôi, dùng một cơn bão lý luận trút xuống tôi xối xả.

D-Dừng lại đi—! Toàn mấy từ ngữ khó hiểu như vậy... đầu tôi nổ mất!

Buchou lặng lẽ quan sát, rồi tự nhiên như ruồi mà thả một quả bom kinh thiên động địa.

“Hai người đang hẹn hò à?”

Một câu bình thản đó thôi cũng đủ khiến Elta-kun đang thao thao bất tuyệt cũng phải dừng lại ngay lập tức.

“C-C-Cô đang nói gì vậy!? Tôi và Miyamoto hẹn hò á!?”

“Tôi không có ý gì đâu. Nhưng thấy nam nữ mà có vẻ thân thiết như thế thì...”

“Ojou-sama! Cứ thấy thân thiết mà cho rằng đó là yêu đương chỉ là ảo tưởng thôi!”

Cô quản gia đỏ bừng mặt, giận dữ đòi giải thích vì sao lại hiểu lầm như thế.

“Thì là vì, El ở lớp lúc nào cũng lạnh nhạt với mọi người. Nhưng với Zekka-chan lại rất gần gũi, nói chuyện cũng nhiều— và quan trọng nhất là trông cậu vui lắm!”

Buchou chắp tay, bảo rằng nếu chị ấy hiểu lầm chúng tôi đang hẹn hò thì cho chị xin lỗi.

“Ojou-sama không phải xin lỗi đâu ạ... Đúng là tôi có hay tiếp xúc với cô ấy thật, nhưng...”

Elta-kun lén lút liếc sang phía tôi. Là bảo tôi phải nói gì hả?

“À thì, nói chuyện với Elta-kun đúng là rất vui. Tuy bị người ngoài hiểu lầm thì có hơi phiền phức thật... Nhưng nếu được, em vẫn muốn giữ mối quan hệ thân thiết này.”

Cũng như lần Lilibette gọi ra sau nhà thể chất, mọi người đã hiểu lầm và kết quả là cả mớ rắc rối. Muốn thân thiết là thật, nhưng hiểu lầm thì phải đính chính.

“Miyamoto...”

Khi tôi quay lại hỏi như vậy có được không, thì thấy cô ấy mặt đỏ như gấc, như đang muốn kìm nén điều gì đó.

“T-Tôi hiểu ý cô rồi... Nên là, cô... T-Tôi sẽ tặng cô bộ trang phục quản gia!”

Cô ấy nắm lấy tay tôi và mạnh dạn tuyên bố. Hả?

“Đ-Đó là để bày tỏ thành ý! Bộ đồ miko cô nhận cũng thế mà phải không!?”

“Ừ-Ừ thì, nhưng...”

“Ojou-sama hãy chờ một lát. Nào Miyamoto! Đi thay đồ thôI!”

“Ể, thay ngay bây giờ á!? Đ-Đợi đã— B-Buchou! Cứu em với—!”

Tôi bị lôi đi mà không kịp nói năng gì. Còn Buchou chỉ vui vẻ đứng nhìn cảnh đó.

“Hai người đó, thế mới là thanh xuân chứ.”

Phần 2

Sau khi lên tàu và đến nơi thì đã là đầu giờ chiều, nên chúng tôi ghé vào một nhà hàng gia đình trước nhà ga.

“Pasta, pizza, hay là hambagu[note83273]— Zekka-chan, em thích cái nào!?”

Buchou đang nghiền ngẫm thực đơn háo hức hỏi tôi.”

“...bagu... cũng được... ạ...”

“Hm? Hmm? Xin lỗi, chị không nghe rõ, em nói lại được không?”

“Sao thế Miyamoto? Giọng cô nãy giờ bé lắm đấy, không ai nghe được đâu.”

Hai người họ nhìn tôi đầy thắc mắc, nhưng lý do thì rõ như ban ngày rồi còn gì.

“Bởi vì, bởi vì— chúng ta nổi bật quá chứ sao nữa!”

Cả nhân viên quán lẫn các vị khách khác đều đang nhìn về phía chúng tôi.

Buchou, một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, đang có tận hai quản gia hộ tống.

Trông có khác gì công chúa vi hành với vệ sĩ tháp tùng không cơ chứ— Tất nhiên là sẽ gây sự chú ý của người xung quanh rồi.

“Đồ quản gia hợp với em lắm! Đỉnh chóp luôn! Nên là tự tin lên đi!”

“Đúng như Ojou-sama vừa nói. Đừng để tâm đến người khác mà cứ hành xử đường hoàng là được.”

Hai người khen ngợi tôi hết lời, nhưng cái đó chỉ tổ làm tôi xấu hổ theo một cách khác thôi.

Sau khi lên món và ăn xong thì bầu không khí cũng dịu xuống, rồi Buchou bắt đầu câu chuyện.

“—Zekka-chan, thật ra, hôm nay chúng ta đến đây là vì chuyện này."

Elta-kun triển khai một kết giới để ngăn âm thanh lọt ra ngoài và vào chủ đề chính.

“Đầu tiên thì, chị phải viết [Báo cáo Hoạt động] của Ác Ma.”

Báo cáo hoạt động của Ác Ma...?

Elta-kun giải thích khi tôi đang có một dấu chấm hỏi lớn lơ lửng trên đầu.

“Thật ra thì Ojou-sama vốn dĩ sẽ phải theo học một ngôi trường cho Ác Ma Thượng Cấp ở Minh Giới. Nhưng giờ tiểu thư đang du học tại Nhật Bản với tư cách là học sinh trao đổi. Do đó, cô ấy sẽ phải tự chủ động thu thập tín chỉ của ngôi trường Ác Ma đó qua các hoạt động cá nhân ngoài việc học ở Học viện Kuoh ra.”

Nếu bị rớt tín chỉ thì sẽ bị buộc phải quay trở về Minh Giới. Dù là lần đầu nghe vụ này nhưng mà có vẻ cũng căng đấy.

“Về cách để kiếm tín chỉ thì có thể gửi báo cáo nghiên cứu về các loại ma vật hay yêu quái ở Nhật Bản về Minh Giới. Một cách khác là lập giao ước với con người với thực hiện các công việc khác cũng được đánh giá cao, nhưng mà...”

“Đ-Đừng có nhìn tôi như thế chứ, El! Đại nghiệp của tôi sớm muộn cũng thành thôi!”

Thực tế thì, khu vực quanh học viện và các vùng lân cận là địa bàn của gia tộc Gremory và Sitri.

Tôi không biết khả năng làm việc của Buchou thế nào, nhưng vì chị ấy là Ác Ma thuộc gia tộc Amon nên có lẽ sẽ khó hoạt động hơn.

“Vậy là, Rias-senpai cũng nộp báo cáo hoạt động sao?”

“Phải. Báo cáo của cô ấy có thể nói là thuộc vào hàng xuất sắc— À thấy rồi.”

Elta-kun tra cứu nãy giờ đưa tôi xem màn hình điện thoại của cô ấy.

Tôi không đọc được chữ viết của Ác Ma, nhưng theo cổ thì báo cáo này là về một người thuần hóa ma vật.

“T-Tóm lại là, báo cáo hoạt động này rất quan trọng với Buchou, tôi hiểu rồi.”

Giờ, vấn đề là nó liên quan gì đến việc chúng tôi sang thị trấn này...

“—Nói ngắn gọn thì! Chị đến đây để tìm ‘Nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới’!”

N-Nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới...? Sao bỗng dưng...?

“Lúc chúng ta dẫn El đi tham quan học viện, em có nhớ hội trưởng clb thủ công đã nhắc đến một hội chợ của nhà thờ không?”

“À có ạ, nếu không nhầm thì là một nơi có nhiều tác phẩm thú vị được trưng bày...”

Tôi dần lờ mờ nhớ lại. Lagunte-san đã nói gì đó về việc cô ấy hứng thú với một bức tượng điêu khắc hay đại loại thế. Một người hơi mơ màng như cô ấy mà lại hăm hở khi kể về chuyện đó làm tôi khá ẩn tượng.

“Miyamoto, có vẻ như tác phẩm của vị nghệ sĩ đó còn lưu hành ở những nơi không phải Nhân Giới nữa.”

Elta-kun đang nhắm mắt đột ngột mở một bên ra và nói với giọng nghiêm túc.

“Khả năng cao là, người đó không phải người bình thường. Tuy thời gian điều tra có ít thật nhưng tôi lại hoàn toàn không tìm ra được manh mối nào về danh tính của đối phương. Chỉ có thể chắc chắn một điều duy nhất, đó là các tác phẩm được bán cho cả những phi nhân loại. Không rõ cách thức lưu thông ra sao, nhưng có vẻ như dưới Minh Giới cũng có sự hiện diện của những tác phẩm đó.”

Và đột nhiên lại xuất hiện ở một hội chợ của nhà thờ địa phương thế này... đúng là khó nắm bắt thật.

Nhưng cuối cùng tôi cũng hiểu rồi. Nếu Rias-senpai đã nghiên cứu về ma vật và người điều khiển chúng thì bây giờ, Buchou đang muốn điều tra người nghệ sĩ kia và tác phẩm của họ.

“Nghệ sĩ bí ẩn cùng những kiệt tác xuất sắc, lưu hành giữa những chủng tộc và thế giới khác nhau, như vậy là quá đủ để làm chủ đề cho báo cáo hoạt động rồi.”

Cái người không rõ danh tính xuất thân đó, giờ đang có mặt tại Nhật Bản, đồng thời có liên hệ với Minh Giới— Nếu là thật thì đúng là sẽ rất hấp dẫn.

“Tôi đã nói một lần rồi, nhưng vấn đề chính là hoàn toàn không thể truy ra tung tích gì của nghệ sĩ bí ẩn đó.”

Có vẻ như Rias-senpai đã tự mình trực tiếp đến gặp người thuần hóa ma vật đó, nhưng trường hợp này thì không được như vậy.

“Tôi đã tưởng vậy nhưng mà...”

Elta-kun lấy tay ôm trán như thể bị đau đầu.

“Fufufu! Xem đây, Zekka-chan—!”

Buchou đột nhiên lấy ra một tờ giấy.

“Là từ một trong số ít chỗ làm Công việc Ác Ma của chị! Vớ được tin sốt dẻo từ đó đấy!”

Là một tờ rơi quảng cáo sặc sỡ, loại thường được kẹp trong báo...

“...Giới hạn cho những ai biết đến thứ này, bạn sẽ được tặng miễn phí một tác phẩm của Nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới.”

Q-Quảng cáo gì mà đáng nghi vãi. Bộ có người tin cái này thật hả.

Người muốn nhận hãy đến địa chỉ... Khoan, là thị trấn này mà! T-Thật luôn!?

“Là thật...”

Elta-kun thở dài thườn thượt.

“Hơn nữa, phần địa chỉ ghi kèm tên thị trấn trên tờ rơi hoàn toàn không tồn tại.”

Vậy là địa chỉ giả. Giờ chắc kèo là đào lửa rồi, không thể khác được.

“Họ chỉ tình cờ in sai tên địa chỉ thôi! Chuyện thường tình ấy mà!”

Buchou cười xòa khoái chí. Sai địa chỉ trên quảng cáo là lỗi chí mạng đó...

“Không biết thì đi tìm thôi! Chắc chắn chỉ nằm ở thị trấn này chứ không khác được!”

“Ờm, Buchou, chị nói là ‘tìm’ nhưng chính xác là bằng cách nào...”

Từ tối qua, tôi đã được nhờ kiềm chế để Buchou không đi quá giới hạn.

“Có cái miệng với cái chân để làm gì! Đi dò hỏi xung quanh chứ gì nữa!”

“C-Chị tính điều tra bằng cách đi lòng vòng á!? Ít nhất thì cũng dùng ma lực hay gì đó hỗ trợ đi chứ...”

“Chị giờ không làm được mấy thứ phức tạp như thế đâu!”

Đột nhiên, Elta-kun khẽ thì thầm vào tai tôi rằng cô ấy đã dùng ma lực để điều tra trước... nhưng không có kết quả gì cả. Chuyến này gian nan rồi đây.

“Khỏi lo đi Zekka-chan. Cách này cũng có cái hay của nó mà.”

“Là...?”

“Chúng ta có thể vừa tìm nghệ sĩ đó vừa dạo phố luôn!”

Đã nói chữ ‘vừa’ rồi kìa! Chắc kèo chị ấy tính ăn uống dạo chơi ngay từ đầu luôn!

Cuộc gọi hôm qua Elta-kun cũng có đề cập là ‘về căn bản là đi chơi nguyên một ngày’... Vậy ra đây là ý cổ.

“P-Phải rồi, không phải thị trấn này là lãnh thổ của Rias-senpai và Sona-kaichou sao ạ? Chúng ta mà đi lung tung như thế thì sẽ gây rắc rối cho họ mất...”

“An tâm đi! Chị đã xin phép trước rồi!”

Buchou tự hào ưỡn ngực ra và đánh tiếng ‘e hèm’ một cái... Tôi bó tay toàn tập rồi.

Tôi thầm xin lỗi Elta-kun trong lòng vì ngăn chị ấy lại căn bản là đã bất khả thi.

“—Với lại.”

Buchou nói với giọng hơi nghiêm túc một chút.

“Cũng như với kỳ thi đánh giá năng lực, có thế nào đi nữa thì chị cũng phải xoay xở để kiếm tín chỉ từ báo cáo hoạt động. Nếu phải trở về Minh Giới thì— sẽ là phản bội lại cố gắng của những người đã giúp đỡ chị đến bây giờ.”

Vậy nên chị ấy sẽ làm mọi thứ trong khả năng. Nghe vậy thì tôi cũng chỉ biết...

“Um, Elta-kun.”

“Tôi biết rồi. Ngay từ đầu vốn dĩ tôi đã định theo cô ấy cho đến cùng rồi mà.”

Chúng tôi mỉm cười và gật đầu với nhau, rồi Buchou đứng dậy và hào hứng tuyên bố.

“Giờ thì! Hôm nay hãy tận hưởng và cố gắng hết mình nào!”

Phần 3

“Trước hết thì đi dò hỏi quanh khu phố mua sắm nào!”

Tôi được cho biết là thị trấn này có một khu phố mua sắm kéo dài từ phía ga tàu.

“Đ-Đông người và hàng quá...”

Có ngờ ngợ từ trước khi thấy nhà ga cỡ lớn rồi, nhưng chỗ này nhộn nhịp hơn tôi tưởng nhiều.

Không chỉ có cư dân địa phương mà còn rất nhiều người trẻ từ khắp nơi cũng đến đây ghé chơi nữa—

“Đầu tiên, ta sẽ tìm mấy cửa hàng có vẻ thú vị! Sau đó là hỏi chuyện!”

“T-Thú vị?”

“Chúng ta đang tìm một nghệ sĩ mà. Thay vì những chỗ bình thường thì nếu ta kiếm mấy nơi khả nghi, bí hiểm— hay huyền bí gì đó một chút thì sẽ dễ lần ra manh mối hơn, phải chứ?”

R-Ra vậy! Không hổ là Buchou! Chị ấy nói là ‘đi dạo phố’ nhưng tôi không ngờ là lại chi tiết đến thế—

“A! Có tiệm bánh chiffon kìa! Hiếm lạ chắc luôn!”

“Ể, thế ạ...?”

“Có phục vụ tại chỗ! Mà món nào trông cũng ngon hết! Vào nhanh thôi!”

Đôi mắt của Buchou sáng quắc lên trong khi lưỡi thì liếm môi.

Cửa tiệm đó có hàng đống khách là nữ giới trẻ tuổi và chẳng có gì trông đáng ngờ cả... K-Không lẽ chỉ là chị ấy muốn ăn thử thôi sao!? Chúng ta đang đi điều tra mà đúng không!?

“Theo ý Ojou-sama. Đây chính xác là đang điều tra.”

“...Nghe không thuyết phục tý nào khi tay cậu cứ chụp hình lia lịa thế đâu, Elta-kun.”

“Đ-Đừng hiểu lầm! Đây chỉ là để báo cáo thôi! Tôi hoàn toàn không nghĩ rằng cửa tiệm này trang trí rất dễ thương hay cái gì tương tự đâu!”

Rồi rồi. Hiểu rồi. Cứ cho là thế đi.

“Hai người, nhanh lên nào!”

Bị Buchou giục, chúng tôi bước vào cửa tiệm đầy mùi hương ngọt ngào. Bánh đúng là ngon thật, nhưng mà—

“Cosplay đáng yêu quá! Nếu được thì có thể chụp chung với chúng tôi một kiểu được không!?”

Những nhân viên và khách hàng nữ bao vây kín mít quanh cậu mỹ thiếu niên trong bộ trang phục quản gia, bằng cách nào đấy mà thành sự kiện chụp hình luôn rồi.

“Xếp hàng đi nào—! Không chen lấn xô đẩy nhé—!”

Và Buchou thậm chí còn làm quản lý luôn—

Mỗi lần chụp hình, Elta-kun lại khéo léo hỏi về người nghệ sĩ bí ẩn.

Tôi có hơi lo khi bước vào tiệm bánh, nhưng combo phối hợp điều tra của chủ tớ này ăn ý quá đi chứ.

“............”

Chỉ có điều, không ai muốn chụp với tôi cả, dù cũng đang mặc cùng một bộ trang phục quản gia.

Tôi cố cười thật thân thiện nhất có thể, nhưng mọi người chỉ thốt lên “Hiii!” rồi lủi ra xa trong sợ hãi.

...Có vẻ như sự tồn tại của tôi không ngọt ngào như bánh được rồi.

— ○ ● ○ —

Rời tiệm bánh xong, chúng tôi tiếp tục công cuộc điều tra quanh phố mua sắm.

“Ở đây cũng có nhiều cửa hàng thời trang ghê!”

Vì nơi này là điểm tập trung của giới trẻ nên cũng có rất nhiều cửa hàng thời trang các loại, từ đồ hiệu đến quần áo cũ đủ cả.

“Zekka-chan, em bảo là mình không có quần áo nào khác ngoài kimono phải không? Muốn ghé vào chỗ nào thử không?”

“N-Nhiều thế này thì em cũng không biết phải chọn gì nữa...”

Tôi bối rối vì là lần đầu đi chọn quần áo với người cùng lứa tuổi. Và đó là lúc Elta-kun lên tiếng—

“Mỗi tiệm sẽ lại có một kiểu cách riêng. Theo quan điểm của tôi thì, những tiệm bày hàng hóa phô trương tràn lan hết ngoài mặt phố sẽ không thích hợp. Không phải vấn đề giá cả, mà là bởi vì người thật sự trân trọng quần áo sẽ không đối xử với chúng như vậy. Nói cách khác là—”

Elta-kun nói hăng quá vậy!? Nhanh quá không theo kịp đâu!

“Ờm, Elta-kun, nếu vậy thì nhờ cậu chọn giúp...”

Nếu cổ đã có kinh nghiệm dày mình thế thì thử giao phó cho gu thẩm mỹ của cổ xem.

Elta-kun hỏi lại “Như vậy có được không?”, rồi chúng tôi tiến đến một cửa hàng mà cô ấy quan tâm—

“...C-Chỗ này thì sao?”

Trước mắt tôi là một tòa nhà màu trắng toát lên vẻ sang trọng, cùng mái hiên có gắn bạt với sọc sặc sỡ.

“Đ-Đáng nghi lắm phải không? Trông bí hiểm lắm đó chứ?”

Bên ngoài cửa hàng có một bảng hiệu đính tên với chữ viết rất dễ thương, cùng vô số thú nhồi bông để trang trí...

“Ờm, nói sao nhỉ, trông không khả nghi chút nào hết, chỉ thấy dễ thương thô—”

“P-Phải! Dễ thương quá mức đến đáng ngờ luôn! Cô có đồng ý không Ojou-sama!?”

“Ừm, nghe cũng có lý! Vào thử thôi!”

T-Thế cũng được luôn...?

Được chủ nhân cho phép, Elta-kun lập tức lao vào tiệm.

“—Tuyệt quá!”

Trong tiệm đúng như dự đoán, toàn là trang phục nữ tính với phụ kiện và đồ lặt vặt dễ thương... Và không cần phải nói, trang phục của nhân viên cũng nữ tính không kém.

“Đúng là nơi mình đã tra từ hôm qua trước—  Aa, không phải! Chỉ là vừa nãy tôi mới để ý thôi!”

Không, rõ ràng cậu đã nói “Aa, không phải” mà. Giờ có cố giấu sở thích với mấy thứ dễ thương thì có tác dụng gì nữa?

Mỹ thiếu niên trong trang phục quản gia đang hào hứng tột độ, còn cái lớp vỏ ‘chuyên gia’ thì sắp tan tành mây khói rồi.

Cứ luôn miệng nói cái này dễ thương cái kia đáng yêu, vừa mải mê trò chuyện với nhân viên vừa háo hức cầm mấy món đồ lên xem.

“—Cảm ơn nhé, Zekka-chan. Vì đã để El chọn cửa hàng này.”

Buchou đứng cạnh tôi đột nhiên cảm ơn đầy trang trọng.

“Không có gì đâu ạ... Chỉ là thấy Elta-kun cứ bồn chồn mãi thôi mà.”

“Phải nhỉ. Nhưng El chắc chắn sẽ không tự nói ra, nên là chị sẽ cảm ơn thay.”

Buchou vui vẻ nhìn Elta-kun với ánh mắt có chút ấm áp.

“B-Buchou? Có chuyện gì sao?”

Tôi hỏi với vẻ hơi lo lắng, vì biết đâu chị ấy đã nhận ra chuyện Elta-kun là con gái.

“Dạo gần đây chị hay nghĩ là, nếu cứ thế mà vượt qua bài kiểm tra và được phép ở lại Nhân Giới— nhưng vì chị chưa tạo quyến thuộc ngay nên có lẽ sẽ phải chia tay El.”

“À...”

“Chỉ mình chị được hạnh phúc thì không được. Chị cũng muốn El có những kỷ niệm vui vẻ trong quãng thời gian ở Nhân Giới này nữa. Thấy cậu ấy vui thế chị mừng lắm. Và có vẻ cậu ấy cũng thân với Zekka-chan nữa. Vẻ mặt bây giờ sáng sủa hơn lúc mới gặp nhiều.”

“Có khi nào, chị đột ngột đòi đi đến thị trấn này chơi cũng là vì Elta-kun...”

“Chuyện báo cáo là thật. Nhưng đây cũng là cơ hội tốt mà.”

Tôi dần thân thiết hơn với Elta-kun qua việc chia sẻ những bí mật.

Nhưng cả Buchou— cũng đã ở bên cô ấy rất lâu, với tư cách là quản gia và giám khảo.

Dù không nói ra nhưng Buchou— chắc chắn hiểu rõ Elta-kun thích gì và làm sao để rủ cô ấy theo.

“...Em xin lỗi... Em đã không nghĩ sâu xa đến thế.”

Thấy Elta-kun vui vẻ như vậy, tôi nhận ra ý nghĩa ẩn sau ngày hôm nay.

“...Nếu nghĩ kỹ lại thì, ngay cả em cũng hiểu chúng ta sẽ sớm phải chia tay.”

Chẳng biết từ khi nào, tôi đã vô thức tự huyễn hoặc bản thân rằng chuỗi ngày này sẽ kéo dài mãi.

“—Cũng tốt mà, tự thấy bản thân vui là được, chị thích như thế lắm.”

Tôi lại rơi vào trạng thái ủ rũ, nhưng Buchou đã lập tức động viên tôi.

“Thay vào đó, hãy cảm nhận điều đó nhiều hơn nữa đi! Cả chị cũng thế nữa!”

Chị ấy vỗ nhẹ lên lưng tôi, bảo rằng “Không phải lo đâu”.

“Không cần phải tỏ ra yếu lòng thế đâu! Vì Zekka-chan rất mạnh mẽ—"

Elta-kun nói rằng tôi và Buchou ngang hàng.

Nhưng mà, tôi thực sự cảm thấy chỉ có mình là dựa vào Buchou.

“—A, cái kia dễ thương quá!”

“—Ojou-sama nói đúng, nhưng tôi vẫn đang phân vân.”

Sau đó, tôi và Buchoi lại chỗ Elta-kun và tiếp tục lựa quần áo.

“Chị thích bộ bên phải... Thế thì để Zekka-chan thử bộ bên trái đi?”

“Ra vậy. Quả là ý hay.”

“Ể, e-em cũng phải thử á!? Nhưng mà, đồ dễ thương như thế thì có hơi...”

““Nào nào! Không phải ngại!”"

Kết quả là, tôi vẫn phải chịu thua trước uy áp khủng khiếp của cặp chủ tớ và bị buộc phải thay đồ lần thứ hai trong ngày.

“X-Xinh quá... Zekka-chan! Từ giờ em mặc theo phong cách này luôn đi!”

Không! Còn lâu mới theo!

Phần 4

“—Chẳng thấy gì sất!”

Buchou ngồi phịch xuống băng ghế trong một công viên, ngửa mặt lên trời than vãn vì không kiếm được bất kỳ manh mối nào.

Bầu trời xanh giờ đã dần chuyển sang sắc cam.

“Cũng không trách được, thưa Ojou-sama. Ngay từ đầu thì tờ rơi quảng cáo đó đã khó mà tin được rồi.”

“Đ-Đi khắp nơi thế mà vẫn không tìm ra được gì, chuyến này có vẻ gay go rồi...”

Tuy đúng là chúng tôi có tận hưởng việc đi dạo phố, nhưng đồng thời vẫn rất nghiêm túc điều tra.

Elta-kun muốn giúp Buchou nên cuối cùng đã dùng đến cả ma lực, nhưng rốt cuộc vẫn là công cốc.

“Có khi nào Nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới đã rời thị trấn này rồi không nhỉ.”

Buchou khoanh tay và thở dài.

“—Gyahaha! Cuối cùng cũng thấy rồi!”

Giữa lúc chúng tôi đang ngồi than thở trên ghế, một cô gái bỗng dưng lớn tiếng cất cao giọng.

Cả ba cùng ngẩng đầu lên, và thấy một cô gái cỡ tầm học sinh cấp hai đang lao đến.”

“—Nhật Bản xa vãi nồi! Phố mua sắm bự kinh! Đồ ăn cũng ngon! Nhưng mà phiền chết đi được!”

Cổ mặc một bộ đồng phục thủy thủ trắng, đôi mắt sáng rực lên đầy hoang dại như loài dã thú, thân hình tuy nhỏ nhắn nhưng chuyển động đầy năng lượng, và cả luồng khí đang tuôn trào quanh cổ này— cứ như một con heo rừng vậy

“.......!”

Bà tôi từng nói[note83676] “Người kiếm sĩ phải luôn chuẩn bị cho chiến trận”, thế nên tôi ngay lập tức đứng dậy.

“Zekka-chan?”

Buchou bối rối nhìn tôi.

Tôi không biết cô gái đang lao đến kia là ai, nhưng tôi có một dự cảm không lành chút nào— và lập tức liếc mắt ra hiệu cho Elta-kun.

“...Đùa nhau chắc? Không dựng kết giới, không giải tán người xung quanh đi, động thủ giữa thanh thiên bạch nhật thế này sao.”

Tình cờ thay hiện chỉ có chúng tôi ở công viên, nhưng đúng như cô ấy nói, hoàn toàn không có dấu hiệu gì là kết giới đã giăng ra cả.

“Bổn đại nhân thuộc Anh Hùng Phái!”

Chỉ còn vài mét nữa là chạm trán. Cô gái đang lao đến kia gầm lên với nụ cười dữ tợn.

“Đứa con nít nào khóc thì đấm, mà đứa không khóc cũng đấm cho im, Võ Tòng-sama siêu cấp vô địch chính là bổn đại nhân ta đây—!”

Không như các trận quyết đấu có hiệu lệnh, những trận chiến thế này có thể bắt đầu mà chẳng có gì báo trước cả.

“Bổn đại nhân đã xưng danh Anh Hùng rồi! Giờ thì—!”

Không khác gì một con thú xổng chuồng. Tốc độ của cô ta nhanh đến mức dường như đã biến mất trong một khoảnh khắc.

Kẻ tự xưng là Võ Tòng đột nhiên tung một cước nhắm vào Buchou.

“Ăn đi này, Ác Ma đần thối! Tối cực tử hình Ki-i-i-i-i-i-i-i-ick!”

Cô ta nói là đấm cho im hay gì đấy nhưng giờ lại tung một cú đá, lời nói và hành động chẳng ăn khớp nhau tý nào là sao vậy—!

“Woa—!”

Hai tay tôi phản ứng trong gang tấc, chặn thành công cú dropkick trước khi nó trúng đích.

Chiếc váy trắng bị hất lên, và một chiếc quần lót màu đỏ lòe loẹt đập vào mắt tôi.

—C-Cái đó đâu phải thứ cho học sinh cấp hai mặc!

Nhưng có vẻ cô ta chẳng thèm để tâm khi cú đá của mình bị chặn lại mà thậm chí còn liếm môi với vẻ hớn hở. Tôi tính nắm lấy mắt cá chân, nhưng con nhỏ này đã kịp xoay một vòng bật ra và giữ khoảng cách.

“Gyahaha! Phản ứng nhanh lắm! Đúng như báo cáo, ngươi rất mạnh— Miyamoto Zekka!”

Không rời mắt khỏi đối thủ, tôi giả vờ giữ bình tình và giục Elta-kun rút lui.

“Miyamoto... Hiểu rồi. Ojou-sama, cứ để cô ấy lo liệu. Chúng ta rút lui trước thôi.”

“K-Khoan đã! Không phải người kia vừa nói gì về Anh Hùng Phái à!? Thế thì...!”

Buchou vẫn đang bối rối vì tình huống bất ngờ và do dự khi để tôi ở lại, nhưng—

“—Đến nước này mà vẫn còn lải nhải, phán đoán chậm thế?”

Kẻ tự xưng là Võ Tòng nhìn chúng tôi như con thú săn mồi.

“Thế cái người tự ý đáp một cú dropkick thì phán đoán chuẩn lắm chắc?”

“Cái đó chỉ để chào hỏi thôi. Để ta cho xem quần lót thay lời xin lỗi nhé? Hay là ngươi thích xem vếu hơn?”

“V-Vếu... bỗng dưng nói cái gì thế hả!?”

“Ngươi là Oppai Samurai còn gì? Nhị đao nhũ kiếm hào? Ngươi thích vếu lắm đúng không?”

T-Thật thô lỗ! Bộ tôi bị Anh Hùng Phái coi là vậy hả!?

“Ngươi không sợ bị người khác thấy ở một công viên giữa thị trấn thế này sao?”

“Ha! Một tên mặc bộ đồ quản gia lố bịch thế kia mà lớn tiếng ghê nhỉ!?”

“Lố bịc... Đây là lễ phục của ta! Đừng hòng sỉ nhục nó!”

Cô ta nhún vai trước những lời của Elta-kun như đang coi khinh chúng tôi vậy.

“Đúng là mấy gã ở trên bảo ta hạn chế lộ diện hết mức có thể. Cái gì mà vấn đề người lớn hay đại loại thế. Nhưng mà— cái đó chỉ áp dụng khi dị năng giả hay sinh vật dị hình đối đầu thôi đúng không?”

“Ý ngươi là gì...?”

“Ta sẽ không dùng Sacred Gear, không dùng aura, vũ khí cũng không nốt— Thế nên đây sẽ chỉ là một trận ẩu đả giữa học sinh cấp hai như chuyện thường ngày ở huyện thôi!”

Cô ta chống hai tay lên hông và cười lớn.

“Thế nào! Nếu chỉ là đánh lộn thì chẳng phải mất công xua đuổi đám người thường đi làm gì! Bổn đại nhân quá thông minh đúng không!”

Đúng là đầu óc đơn giản... Nhưng đường hoàng quá nên có muốn cãi cũng không được.

Elta-kun đứng cạnh tôi cũng thở dài và chuyển sang chuẩn bị dựng kết giới.

“Nhào vô kiếm ăn! Muốn đầu hàng thì giao nộp con lùn tóc hồng ngực thớt kia ra đây!”

“Con lùn tóc hồng ngực thớt!? Là nói ta hả!? Nhưng ngươi cũng có lớn hơn tý nào đâu!”

“Hở!? Khác nhau một trời một vực còn cãi!?”

“T-Ta cao 152cm đấy nhá!”

“Bổn đại nhân cao 153cm! Bổn đại thân đại thắng lợi! Còn ngươi thì thua thảm rồi!”

“T-Thế còn vòng ngực...”

“Cái đó... dùng tay ra dấu đi...”

Cả hai bắt đầu làm mấy dấu kỳ quặc... A, Võ Tòng lại ăn mừng chiến thắng rồi.

Và kết quả là thắng bại đã rõ, nhưng chẳng thấy trời vực đâu cả, chỉ có màn cạnh tranh vô nghĩa thôi.

“Mục đích của ngươi là gì? Tại sao Anh Hùng Phái lại nhắm vào Ojou-sama?”

“Bổn đại nhân chỉ muốn đánh nhau thôi! Chuyện lặt vặt thì không biết không quan tâm gì hết!”

Cô ta thủ thế. Đúng như đã nói từ trước, không hề có aura hay đấu khí gì cả.

“—Đấu võ mồm đủ rồi, giờ là lúc dùng đến võ thuật!”

Võ Tòng lập tức lao đến. Cô ta tính nhắm vào Buchou, nhưng tôi đã kịp cản đường.

“Thú vị đấy! Mua vui cho bổn đại nhân đi, samurai!”

Cú đá xoáy của cô ta không vừa chút nào, tôi chỉ kịp dùng tay phải để gạt đi.

Nhưng cô ta chẳng quan tâm mà tiếp tục rút ngắn khoảng cách, áp sát và tung thủ đao— là quyền pháp Trung Hoa!

“Ngươi dám cướp Sử Văn Cung! Tên đó đúng ra phải là con mồi của ta!”

Sử Văn Cung, là kẻ thuộc Anh Hùng Phái tôi từng đụng độ trước khi chuyển đến đây. Có lẽ giữa cô ta và Sử Văn Cung có hiềm khích gì đó.

Dù cô ta công kích dồn dập liên tục, nhưng tôi vẫn có thể dùng hai tay để hóa giải hết, có điều—

“Cứ phòng thủ thế thì thắng bổn đại nhân bằng niềm!”

Võ Tòng dùng thể chất bất thường nhảy vọt lên và tung đòn liên hoàn ngay giữa không trung.

“Ora ora ora ora ora ora ora ora ora ora nya—! Cắn phải lưỡi rồi! Ora!”

Cứ thế này thì dần dần tôi sẽ không đỡ kịp mất.

“Ha! Có thế thôi hả samurai!? Thế thì ta sẽ kết thúc bằng chiêu nhất kích tất sát!”

Thấy tôi không có khả năng phản công, cô ta nhào lên và tung một cước.

“—Áo Nghĩa! Ngọc Hoàn Bộ Uyên Ương Cước!”

Chiêu này đúng là ở một đẳng cấp khác. Cô ta mà không báo trước khi tung tuyệt kỹ thì tôi gặp rắc rối to rồi.

“Nhị Thiên Nhất Lưu, Phượng Tiên Hoa!”

Chỉnh lại tư thế và căn thời gian cho chuẩn xác, tôi chặn đứng chân cô ta bằng tay phải mình.

“Chỉ có thế thì không đỡ được cước của bổn đại nhâ— dogyabababababa!?”

Ngay lập tức, toàn thân Võ Tòng bị hất ngược ra sau. Cô ta vướng vào cây xà đơn, xoay mấy vòng rồi lại bay về phía cầu trượt và ngã xuống bể cát cùng một tiếng động rất lớn.

...Nói năng lẫn hành động đã ồn ào thì chớ, cả lúc bị đánh bay cũng không nhỏ tiếng chút nào.

“Elta-kun!”

Tuy nhiên, chỉ có thế thì không thể đánh bại cô ta được. Vậy nên tôi hét lên để rời khỏi đây ngay lập tức.

“...Buha! K-Không tệ đâu, samurai!”

Võ Tòng loạng choạng đứng dậy, cả người phủ đầy cát. Quả nhiên, cô ta cực kỳ khó xơi.

“Khụ, nghe nói rồi. Chiêu vừa rồi... là aiki để phân tán lực của đối phương đúng không?”

Đây là chiêu tôi học lỏm được khi thấy bà từng sử dụng.

Nhưng tôi chỉ xoay xở bắt nhịp thành công vì tầm của cú đá vừa nãy quá rộng. Bình thường thì trình tôi chưa đủ để dùng.

“Thế thì bổn đại nhân cũng nghiêm túc— Ê khoan! Biến đâu mất rồi!”

Khi Võ Tòng còn đang mải đầu óc trên mây thì chúng tôi đã tẩu vi thượng sách.

Đến nước này mà còn chơi với cô á, phán đoán của tôi không chậm chạp thế đâu!

Phần 5

Chạy thục mạng để thoát khỏi công viên, sau một hồi thì chúng tôi cũng ra được một con hẻm vắng vẻ ít người qua lại.

“—Tôi lo tiên phong! Miyamoto, nhờ cô bọc lót! Trước hết phải chạy thật xa khỏi tên Anh Hùng đó đã!”

Elta-kun dẫn đầu đưa ra chỉ đạo cho tôi đang chạy phía sau.

“T-Tôi thì sao!? Có gì để tôi làm khôn—”

“Ojou-sama hãy ở yên giữa chúng tôi! Có ra sao cũng tuyệt đối không được rời khỏi vị trí đó!”

Tôi và Elta-kun kẹp giữa đối tượng cần được bảo vệ là Buchou. Chứng kiến sức mạnh của Võ Tòng như vừa nãy... nhìn kiểu gì cũng thấy Buchou bây giờ không làm gì được rồi.

“Trước hết thì ra nhà ga trước đã! Có rất nhiều người ở đó, kẻ địch sẽ không thể—

“—Chuyện gì, thế này.”

Buchou lẩm bẩm đầy bối rối. Bởi vì, chúng tôi đã chạy đến một quảng trường xa lạ từ lúc nào chẳng hay.

Những dãy phố và cửa hàng đúng ra phải ở đây đã bị thay thế bằng một khu kiến trúc với kiểu thiết kế rất xưa.

Chưa kể, quảng trường này còn có vô số những tượng đá xếp thành hình bầu dục như để bao vây chúng tôi.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên nhất là ngọn tháp khổng lồ ở phía xa kia...

“—Tòa tháp đó là di vật của những kẻ đã từng mơ được vươn đến thiên đường và rồi mộng ảo cũng tan vỡ theo.”

Một mỹ thiếu nữ đeo kính đứng giữa quảng trường, sau lưng cô ta là tòa tháp mờ ảo.

“Thứ đó vẫn còn dang dở. Thế nhưng một ngày nào đó chính ta sẽ hoàn thành nó. Đó là nghĩa vụ của ta với tư cách một nghệ sĩ.”

Cô ta mặc bộ đồng phục thủy thủ trắng giống với Võ Tòng.

Một người đẹp như bức tượng tạc từ cẩm thạch, toát lên vẻ đầy uy nghiêm nhưng cũng rất lạnh lùng và khó gần... Nếu phải nói thì có lẽ từ hợp nhất để mô tả sẽ là “trí thức”, nhưng tuyệt nhiên không phải loại người có thể lơ là cảnh giác.

Cũng phải cẩn thận với bộ vếu khủng ẩn dưới lớp áo kia nữa.

“Ta là Nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới, Michelangelo.”

Thiên tài vĩ đại được ca tụng là [Thánh nhân] của thời kỳ Phục Hưng. Một cái tên không ai là không biết.

Và khả năng... không, dựa trên tình hình hiện tại thì chắc chắn cô ta thuộc Anh Hùng Phái giống như Võ Tòng.

[—Tháp Babel à. Thảo nào ta lại thức tỉnh ở thời đại này.]

Người đầu tiên lên tiếng là Tensei từ trong ngực tôi.

[Đã nhận thiên phạt từ Chúa mà vẫn chưa mục nát sao.]

“Vậy ra ngươi là một phần của Thất Lạc Viên. Sacred Gear này, [Tower of Babel] đang được ta tái xây dựng lại.”

Tensei bảo rằng bọn tôi đang ở trong một kết giới tạo nên bởi Sacred Gear.

[Thứ đó không phải Sacred Gear bình thường đâu. Tuy cũng đang ở hình thái chưa hoàn thiện giống ta, nhưng nếu mượn lời bà cô Đọa Thiên Sứ kia thì nó có thể gọi là [Extra Longinus] được đấy. Một khi nó hoàn thiện thì— hoàn toàn có thể tiêu diệt cả Ma Vương và thánh thần.]

“Đáng tiếc thay, để hoàn thiện tòa tháp này cần nhiều thời gian. Vậy nên những kẻ khác sẽ hành động khi đó.”

[Kẻ khác sao... đúng như ta nghĩ... Mục đích của các ngươi là gì khi thu thập những Thần Khí cũ nát như chúng ta hả...]

Cô ta phớt lờ chúng tôi như chỉ tập trung hoàn toàn vào Tensei.

“C-Cô gái kia cũng là Anh Hùng Phái sao!? Michelangelo, nếu nhớ không nhầm thì là, người vẽ [Bữa tối cuối cùng]...”

Buchou bất chợt buột miệng nói ra, có lẽ là để giữ bình tĩnh hoặc là để chuyển hướng sự chú ý.

“S-S-S-S-S-Sai rồi! Thứ tổ tiên ta vẽ là [Phán xét cuối cùng]——!”

Michelangelo mới nãy còn chỉ tập trung vào Tensei, đã bùng nổ.

Dáng vẻ cẩm thạch giờ đã hóa dung nham. Nộ khí xung thiên đến mức thấy bằng mắt thường được... Cả thái độ lẫn tông giọng cũng thay đổi nốt, hoàn toàn không giống cái người vừa nãy một chút nào hết!

“Về học lại lịch sử mỹ thuật đi! [Bữa tối cuối cùng] được vẽ bởi tổ tiên của thằng nhãi D-Da, D-D-Da Vin— Aaaaa, mới nhắc tên thôi đã thấy bực rồi!”

Cô ta ôm lấy nửa thân trên của mình và quằn quại... Ờ, vếu cũng lắc lư ghê quá.

“Haa, haa, haa, giận quá nên nhịp tim cũng đập loạn theo luôn rồi... Nhanh, phải tạo ra thứ gì đó...!”

Cô ta triệu hồi một khối đá và cả đống dụng cụ chạm khắc từ dị không gian.

Rồi, cầm chiếc dùi đục trong tay như thể vũ khí, cô ta bắt đầu “chiến đấu” với khối đá.

“——Hộc, thế này là tạm ổn rồi. Coi như cũng ra được một bức serpentinata ra hồn.”

Kỹ thuật thần thánh thật. Chỉ mới một khắc ngắn ngủi thế mà đã tạo hình xong xuôi rồi.

“Dù chỉ là hàng làm tạm, nhưng các người may mắn lắm mới được ngắm tác phẩm của ta đấy— Có điều, giờ thưởng lãm chỉ đến đây thôi.”

Cô ta nói với vẻ nghiêm túc, cơ mà mấy nghệ sĩ đúng đỉnh thật, chỉ tạo ra thứ gì đó thôi mà đã kiềm chế được rồi kìa.

Nhưng đúng là giờ chơi đã hết, tất cả diễn viên đã tề tựu đông đủ— Đúng, con mắm ổn ào đó đến rồi.

“Chỉ cần gọi là ta sẽ có mặt! Giờ hãy run rẩy sợ hãi đi! Võ Tòng-sama đã giáng lâ— guhe!?”

Chả biết chui ra từ xó xỉnh nào, nhưng cô ta vừa làm một pha đáp đất bằng đầu chổng vó lên trời.

“Đ-Đ-Đ-Đau vãi! Đừng có nhờn với bổn đại nhân, Miche! Tính làm bộ não thiên tài của ta ngu đi hả!?”

“Bớt gào cái mồm đi. Đã ngu sẵn rồi thì làm sao mà ngu hơn được.”

Mới vừa nãy ai là người gào to nhất ấy nhỉ... Mà thôi nói chung là, Võ Tòng bị xúc phạm liền cãi nhau inh ỏi với cô ta. Nhân lúc đó, Elta-kun thì thầm với tôi.

“Kết giới này rất mạnh. Tôi sẽ thử xem có dịch chuyển chúng ta ra khỏi đây được không nhưng...”

“...Còn tôi sẽ câu giờ phải không.”

Chưa rõ thực lực của đối phương thế nào, nhưng nếu ưu tiên sự an toàn của Buchou lên hàng đầu thì tốt nhất là nên tránh giao chiến.

“Ừm, hai người ơi, tôi không hiểu gì cả...”

Buchou vẫn chưa nắm được tình hình hiện tại, nhưng nói thật thì ngay cả chúng tôi cũng không rõ tại sao chị ấy lại bị nhắm đến.

“N-Nếu mấy người đó là Anh Hùng Phái thì tôi nghĩ chúng ta nên trốn vào chỗ nào đó—”

Chị ấy đang cuống nên nói hơi nhanh, bảo là nên kiếm chỗ nào để nấp.

Rồi, chị ấy lao đến chỗ mấy cái tượng đá nhằm trốn sau chúng—

“—! Ojou-sama!”

Elta-kun ngừng chuẩn bị thuật thức dịch chuyển và lao đến chắn cho Buchou.

Một dòng máu đỏ ứa ra trên bộ đồng phục quản gia ấy.

“““——!”””

Đùa hả, cánh tay trái của Elta-kun đã bị thanh kiếm trong tay bức tượng chiến binh chém xuống.

“Kuu—! Bức tượng di chuyển được sao...!?”

Cô ấy nhăn mặt vì đau và ôm lấy cánh tay. Tôi lập tức dùng Tensei phá hủy bức tượng nhưng—

“El! Máu chảy nhiều quá!”

“Không sao... đâu ạ. Cỡ này thì... sẽ cầm máu ngay...”

Kiềm chế mong muốn chạy đến bên đó, tôi đứng lên trước hai tên anh hùng để bảo vệ họ.

“Theo dự tính ban đầu thì chúng ta định tấn công sớm hơn cơ, nhưng mà...”

Đã cãi nhau xong với Võ Tòng, Michelangelo lên tiếng vẫn bằng giọng lạnh tanh lúc nãy.

“Không nghĩ là nhử mục tiêu lại dễ đến vậy luôn. Chắc là mấy người có mục đích gì khác khi đến thị trấn này ngoài việc tìm ta ra, có lẽ sai lầm duy nhất chỉ là đi chung với con nhãi khó bảo này.”

Liếc nhanh qua phía Elta-kun, và cô ấy gật đầu dù đang đau đớn— Ý là sẽ tiếp tục chuẩn bị dịch chuyển và hỗ trợ tôi.

Tôi lên tiếng hỏi để câu chút thời gian.

“...Tại sao cô lại mất công đến buổi hội chợ của nhà thờ làm gì?”

“Để tạo nên câu hỏi [Tại sao]. Con người là loài sinh vật không thể kiềm chế tính tò mò. Nhưng bị quyến tộc Gremory hay những bên khác chú ý thì cũng không hay, nên ta chỉ phát tán thông tin ở mức vừa phải thôi.”

Nghe nói rằng Anh Hùng Phái là một tổ chức khủng bố. Lẽ tất nhiên thì tác phẩm của một thành viên sẽ không thể bày bán công khai— nhưng bằng cách nào đó chúng vẫn có thể lưu hành khắp nơi rồi còn gửi tờ rơi đến tận chỗ làm của Buchou nữa. Chắc chắn cô ta rất giỏi trong việc thao túng thông tin chứ không chỉ có cái kết giới này, đó là điều không phải bàn cãi.

“Này Miche! Lải nhải ít thôi, đánh đi! Mau lên!”

“Kiên nhẫn chút đi, con nhãi đầu gấu. Chúng ta vẫn chưa đạt được mục tiêu.”

Nhìn chúng tôi bằng ánh mắt sắc như dao cạo, cô ta nói ra lý do nhắm vào Buchou.

“—Chúng ta đang tìm kiếm một thứ vũ khí có tên [Malebranche][note86975].”

Ác, Trảo...?

“Là di sản của Tứ Đại Ma Vương đầu tiên. Nhưng thú thật thì chúng ta cũng không chắc rằng chúng có tồn tại hay không nữa.”

Dựa vào lời nói thì tôi đoán rằng chính cô ta cũng không biết gì nhiều.

Có lẽ là kiểu “Có khả năng thứ vũ khí này rất mạnh nên hãy thử tìm chúng”... tôi thấy thế.

“Hả? Cái [Malebranche] đó là gì thế!? Ta chưa nghe bao giờ luôn!?”

“Hiển nhiên. Ngay cả trong nội bộ Anh Hùng Phái cũng chỉ có Đại Đế và những nhân vật cao cấp khác là biết đến [Malebranche]. Sẽ rất phiền nếu Tào Tháo nắm được vụ này nên chúng ta phải thắt chặt thông tin... Nhưng tình hình đã thay đổi. Cơ hội để hành động cuối cùng cũng đã đến.”

Vậy cũng có nghĩa Michelangelo đang kể bí mật đó cho chúng tôi đây là một thuộc hạ nhận lệnh trực tiếp từ Đại Đế.

“Đại Đế... Tôi không biết đó là ai, nhưng chúng tôi chẳng biết gì về mấy cái tin đồn vớ vẩn đó hết.”

“Không chắc à nha.”

Michelangelo đảo mắt về phía Buchou.

“Avi Amon, hẳn ngươi phải biết gì đó chứ.”

“T-Tôi á?”

Đột nhiên bị gọi tên, Buchou lộ một vẻ bối rối.

“Giả ngu vô ích. Hay ta nên gọi là— Avi Agaliarept?”

Agaliarept... hình như tôi từng nghe cái tên này ở đâu rồi.

“Vô lý!”

Người đột nhiên hét lên là Elta-kun. Tôi đưa ánh mắt và hỏi về cái Agaliarept đó về phía cổ.

“Một trong Trung Thần Lục Gia của Lucifer, gia tộc được cho là nắm giữ mọi “bí mật” nằm trong bóng tối của Minh Giới.”

Elta-kun vừa nói vừa cố nén đau trong khi vẫn bí mật chuẩn bị dịch chuyển.

“Nhưng gia tộc Agaliarept đã diệt vong từ lâu rồi, không còn tồn tại nữa.”

Có lẽ do không ngờ được chủ nhân của mình cũng có xuất thân từ Lục Gia, giọng cô ấy có hơi run vì ngạc nhiên.

“Nói thật, đến tôi cũng không biết gì về cái [Malebranche] đó. Mà làm thế quái nào các ngươi chỉ là con người, chẳng có gốc gác hay liên hệ gì với Lục Gia, lại biết được Ojou-sama là hậu duệ của gia tộc Agaliarept...”

Nhưng rồi đột nhiên, Elta-kun khựng lại như vừa nhận ra điều gì và ngẩng đầu lên.

“...Không lẽ nào, là gia tộc Nebiros?”

Gia tộc Nebiros, cũng là một trong Lục Gia. Cô ấy lẩm bẩm tên của gia tộc vốn đã biệt tích từ lâu.

Tay nghệ sĩ kia vẫn bình chân như vại. Thái độ đó có thể hiểu là chẳng mong nhận được câu trả lời hay xác nhận gì từ cô ta rồi.

Cuối cùng, chỉ có giọng nói bối rối của Buchou, người vừa được tiết lộ thân thế của mình vang khắp quảng trường.

“Mình, là hậu duệ của gia tộc Agaliarept...?”

Phần 6

“—Có vẻ như ngươi thật sự không biết gì hết, cả về di sản của Ma Vương lẫn thân thế của mình.”

Michelangelo thở dài sau khi nhìn chằm chằm Buchou một hồi.

Khẳng định chắc nịch như thế, có khi nào kết giới này cho phép đọc suy nghĩ không—

“Ta là một nghệ sĩ. Chỉ cần đọc biểu cảm khuôn mặt hay cử động là quá đủ để biết rồi.”

Cô ta đột ngột nhấn mạnh rằng đó là khả năng quan sát của mình, như thể không muốn bị nhận nhầm với năng lực của Sacred Gear vậy.

“Cứ ngỡ là một thành viên còn sót lại của gia tộc nắm giữ mọi “bí mật” của Minh Giới sẽ biết gì đó chứ, nhưng có vẻ phí công vô ích rồi. Đại Đế đã ra lệnh rằng nếu xong việc rồi thì— phải loại bỏ cô ta khi không còn giá trị lợi dụng.”

Cô ta ra hiệu cho Võ Tòng đứng bên.

“Đến lượt ngươi rồi đấy.”

‘Lượt ta cái khỉ mốc, nãy giờ hết lải nhải rồi giờ lại bày đặt ra lệnh kiểu bề trên, ta suýt thì ngủ gật đấ—”

Đúng lúc đó, Võ Tòng bị một đòn công kích ma lực khổng lồ giáng xuống. Là của Elta-kun.

“...Các ngươi đã quá chủ quan khi cho rằng một kẻ bị thương như ta sẽ không thể tấn công, và giờ một tên đã mất khả năng chiến đấu.

Vì đối tượng cần được bảo vệ là Buchou đang không thể di chuyển. Nên Elta-kun đã làm vậy để hỗ trợ tôi một chút—

“—Kyahaha. Uy lực kinh phết đấy, nhưng với ta thì chỉ thế là chưa đủ đâu.”

Từ trong làn khói bụi, một giọng nói quen thuộc vang lên, và cô ả đúng ra phải nằm đất đang từ từ đứng dậy.

“N-Những con số... trong ma pháp trận?”

Chẳng biết từ khi nào, dưới chân cô ta đã hiện lên những con số La Mã.

Ban đầu nó hiện [X], rồi đến [IX], [VIII], [VII], cứ giảm dần theo từng giây.

Thổi bay đống khói bụi bằng đấu khí, cô ả toàn thân te tua rút đao ra và thủ thế.

“—Hiệp hai bắt đầu! Dừng đếm!”

Đột nhiên, những chữ số dưới chân cô ta biến mất và toàn bộ chỗ thương tổn từ đòn tấn công của Elta-kun lúc nãy... đã hoàn toàn biến mất!?

“Sacred Gear của ta là [Ten Count]! Chỉ cần đứng dậy trong 10 giây là ta sẽ lập tức bình phục!”

Loại Sacred Gear chuyên về phục hồi khá là hiếm thấy. Và càng lạ hơn khi chủ sở hữu của nó lại là một con mắm cuồng chiến não cơ bắp.

Tuy nhiên, không được phép hoảng loạn. Phải tìm điểm yếu của đối phương— tôi nhớ lại những gì Viêm Đế đã nói.

“...Nếu chém đứt tay chân thì có phục hồi ngay không... có khả năng bắt buộc phải “ngã xuống rồi đứng dậy” mới đáp ứng điều kiện kích hoạt... còn giới hạn số lần thì sao... hay có nên vật cô ta xuống không...”

Sẽ thế nào nếu không thể đứng dậy sau 10 giây?

“...Một năng lực cho phép lập tức phục hồi như thế thì hẳn phải có giới hạn nào đó...”

Vừa phân tích đối phương, tôi vừa liếc qua phía Elta-kun. Vì đòn bất ngờ vừa rồi đã thất bại nên giờ cổ đang chú tâm hết sức cho việc dịch chuyển.

Hẳn kết giới này phải khó nhằn lắm, thoát khỏi đây nhanh chóng là chuyện không thể.

—Hơn cả, tình hình hiện giờ của Buchou cũng không ổn tý nào. Đây là lần đầu tôi thấy chị ấy như vậy.

Hai chọi một hay gì cũng được, chẳng quan trọng nữa, người duy nhất có thể cầm cự bây giờ là tôi.

“Đừng chùn bước— Mình, rất mạnh mẽ.”

Nhẩm lại những gì Buchou đã nói lúc trước, tôi giải phóng toàn bộ aura trong một lượt.

“Wao! Đấu khí kinh khiếp! Này Miche! Kết giới của ngươi có chịu nổi không đấy!?”

“Hiển nhiên là có. Và càng không có chuyện ta để các ngươi dịch chuyển đi đâu. Có điều... thực lực này lại nằm ngoài dự tính mất rồi.”

“Cứ thế này thì sẽ còn mạnh lên nữa cho mà xem! Đúng là quái vật! Cô ta bùng nổ rồi!”

Chắc chắ, đây sẽ là một trận chiến sinh tử. Nhưng, tôi cũng có cho mình một kế nhỏ.

“...Có vẻ ngươi đang toan tính gì đó.”

Nghệ sĩ quan sát tôi như thể đã nhìn thấu— phải cẩn thận với biểu cảm của mình hơn mới được.

“Ta không toan tính gì cả. Chỉ đang nghĩ về vếu thôi.”

Hôm qua, tôi đã thất bại trong việc thu nhỏ vếu mình bằng tiên thuật.

Nhưng, nếu tôi tận dụng thất bại đó thành kỹ thuật— có khả năng sẽ chiến thắng.

“Vếu... là sao?”

“Vếu là vếu chứ sao trăng gì. Cô cũng có còn gì. Cỡ bự là đằng khác.”

“B-Bự... K-Không hiểu ngươi nói gì cả.”

Cô ta lộ chút dao động khi lấy tay che ngực đi, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“...À phải, anh trai ngươi còn sống không, Avi Amon?”

Giữa tình hình căng thẳng hiện tại, cô ta đột nhiên hỏi một chuyện chẳng liên quan.

Nghe thấy từ “anh trai”, vai Buchou giật lên.

“Ý ngươi là Vel-nii sao...?”

Nhớ không nhầm thì, đó là người anh cả đã mất tích trong trận chiến với Anh Hùng Phái mà Siest-san đã đề cập—

“Để điều tra về [Malebranche] thì chúng ta cần manh mối về gia tộc Agaliarept. Vậy nên chúng ta chia làm hai nhóm và thực hiện nhiệm vụ. Ta và Võ Tòng sẽ trực tiếp tiếp xúc với ngươi.”

“Và”, cô ta tiếp tục.

“Samurai của chúng ta có nhiệm vụ đột kích... thứ lỗi, điều tra lãnh địa gia tộc Amon— nơi sinh ra ngươi. Nhưng hiện giờ vẫn chưa có liên lạc gì cả. Nói cách khác, nếu biết tình trạng của anh trai ngươi hiện giờ thì chúng ta cũng biết kết quả nhiệm vụ thế nào luôn.”

Tạm gác dòng máu qua một bên, tôi có nghe là nơi chị ấy sinh ra và lớn lên cùng mẹ cũng nằm trong lãnh địa của gia tộc Amon.

Cũng có nghĩa là rất có khả năng sẽ có manh mối nằm tại nhà cũ của chị ấy trong lãnh địa gia tộc Amon.

Và cái người samurai kia đã thâm nhập vào Minh Giới, và chiến đấu với anh trai của Buchou.

“Vậy, vậy tức là vì mình mà Vel-nii...”

Buchou tự trách chính mình. Và gần như chuẩn bị bước lên để chiến đấu.

Michelangelo...! Cô ta tính khích tướng Buchou để dụ chị ấy giao chiến...!

“Zekka-chan. Chị không thể đứng ngoài trận chiến này được.”

Nhìn kiểu gì cũng thấy đang hoảng loạn, chị ấy bước lên hai bước, rồi ba bước, càng lúc càng gần hai tên Anh Hùng.

“B-Buchou...! Khoan đã...! Chị phải bình tĩnh...!”

Tôi biết chị ấy lúc nào cũng ở lại rất muộn để luyện tập, và đã cải thiện kiếm thuật hơn rất nhiều.

Nhưng nói thẳng thì, với hai tên này, Buchou của hiện tại— hoàn toàn không đủ mạnh.

“Đ-Để em...”

Tôi ngập ngừng. Bởi vì phải nói gì mới được?

—Chị không đủ mạnh?

—Để em đánh một mình thì khả năng thắng sẽ cao hơn?

—Cứ ở yên phía sau và để em bảo vệ đi?

Nếu nghĩ đến phương án tốt nhất, tôi sẽ phải nói ra những lời đó.

Nhưng với Buchou, người luôn nhắm đến mục tiêu trở thành mạnh nhất thì chẳng phải thực tế đó quá phũ phàng sao?

Tôi sợ. Rằng tôi sẽ tổn thương chị ấy bằng lưỡi dao mang tên “lời nói”...

“—Chị không thể cứ để được bảo vệ mãi được!”

Buchou gạt phắt lời can ngăn của tôi và chạy đến chỗ đám Anh Hùng.

“—Hỡi tượng đá đang say ngủ, hạ gục kẻ địch của ngươi đi.”

Theo lệnh Michelangelo, những bức tượng quanh quảng trường bắt đầu di chuyển, hầu hết đang tiến đến chỗ tôi. Nhưng có một vài cái đang nhắm vào Elta-kun, đúng là đê tiện. Có chém thế nào thì vẫn sẽ bị áp đảo bởi số lượng— Tôi không có cách nào đuổi kịp Buchou đang bất cẩn lao lên cả!

Ngược lại, chị ấy phá vỡ vài bức tượng với thanh đoản kiếm trong tay, và khi sắp chạm đến Michelangelo—

“—Hỡi tượng đá, xuyên thủng kẻ địch của ngươi đi.”

Chính lúc đó, một tia sáng lóe lên trên tòa tháp khổng lồ phía đằng xa.

—Lúc tôi nhận ra thì, một mũi tên đã găm vào ngực Buchou.

Chị ấy ngã xuống, máu dần thấm qua lớp áo.

“Buchou!”

Tôi xoay xở lao đến bên chị ấy, rút mũi tên ra và cố gắng giữ chặt để cầm máu vết thương.

“Tượng đá của ta không chỉ có ở quảng trường này đâu. Ta có để vài bức xạ thủ trên tòa tháp nữa.”

Như thể đã xong việc, Michelangelo quay gót rời đi.

“—Đứng lại đó! Miche, thế là thế quái nào!?”

Kẻ ngăn cô ta lại với giọng nói đằng đằng sát khí là Võ Tòng, kẻ vốn dĩ là kẻ thù của chúng tôi.

“Xét về thực lực của Thất Lạc Viên, ta chỉ đang ứng phó hợp lý nhất thôi.”

“Bằng cách đánh lén ấy hả!? Bắn tên từ xa là xong!? Và ngươi dám tự xưng là Anh Hùng!?”

“Ta chỉ đơn giản là một nghệ sĩ, chứ không phải chiến binh.”

“Michelangelo...!”

Võ Tòng chĩa lưỡi đao về phía đồng bọn.

“Cứ cắt chém ta gì tùy thích. Nhưng thế thì ngươi cũng không thoát khỏi kết giới này được đâu— Nói ngắn gọn, ngươi sẽ phải sống một cuộc đời không bao giờ được chiến đấu với bất kỷ kẻ mạnh nào nữa.”

Michelangelo liếc nhìn tôi một cái và lạnh lùng tuyên bố.

“Hơn nữa, ngươi chắc chắn sẽ có cơ hội đối mặt với cô ta lần nữa.”

Thế giới dần trở nên mờ mịt. Hẳn cô ta đang giải trừ kết giới.

Cả người Võ Tòng run lên vì giận, nhưng cuối cùng thở một hơi dài và nói.

“—Miyamoto Zekka. Chúng ta sẽ phân thắng bại sau.”

Nói xong, cả hai tên cùng biến mất.

Ôm chặt Buchou trong tay, tôi không thể nhúc nhích gì cả.

Không thể nói lại điều gì trước kẻ địch, tôi chỉ biết im lặng chịu đựng—.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ở đây là món hamburger kiểu Nhật với một viên thịt dày được trộn nhiều nguyên liệu khác nhau rồi đem chiên hoặc nướng, có thể ăn kèm cùng sốt, phô mai và các loại rau củ như món chính hay ăn kèm với cơm (tương tự như Salisbury Steak), chứ không phải bánh kẹp burger là đồ ăn nhanh với miếng patty mỏng lét (đọc là hambaga).
Ở đây là món hamburger kiểu Nhật với một viên thịt dày được trộn nhiều nguyên liệu khác nhau rồi đem chiên hoặc nướng, có thể ăn kèm cùng sốt, phô mai và các loại rau củ như món chính hay ăn kèm với cơm (tương tự như Salisbury Steak), chứ không phải bánh kẹp burger là đồ ăn nhanh với miếng patty mỏng lét (đọc là hambaga).
[Lên trên]
Bước trên thiên đạo, thống trị mọi điều- à lộn phim
Bước trên thiên đạo, thống trị mọi điều- à lộn phim
[Lên trên]
Viết là Ác Trảo, đọc là Malebranche. Mấy con hàng cổ đại này từng được đề cập trong High School DxD Zero (đã có bản dịch trên hako)
Viết là Ác Trảo, đọc là Malebranche. Mấy con hàng cổ đại này từng được đề cập trong High School DxD Zero (đã có bản dịch trên hako)