Tập 02 - Buổi dự giờ của Amon

Life.5: Đứng lên! CLB Nghiên Cứu Kiếm Huyền Bí!

Life.5: Đứng lên! CLB Nghiên Cứu Kiếm Huyền Bí!

Phần 1

Tôi nhìn Avi-buchou đang ngủ trên giường.

Chỗ này là một căn phòng tại khu chung cư nơi chị ấy sống.

“...Không phải lỗi của cô, là lỗi của tôi vì không đủ sức mạnh để bảo vệ tiểu thư với tư cách hộ vệ.”

Elta-kun lên tiếng và phá vỡ sự im lặng nặng nề kéo dài. Nhưng tôi vẫn cứ ủ rũ như vậy.

Chỉ mới một lúc trước, chúng tôi đã bị Anh Hùng Phái tấn công— và Buchou đã bị bắn trúng ngực.

Chúng tôi đã lập tức liên lạc với Penemune-sensei, nhờ cô ấy gửi hỗ trợ y tế từ Tam Đại Thế Lực đến ngay lập tức.

Nếu được thì tôi muốn nhờ Asia-senpai với năng lực trị liệu thượng thừa giúp đỡ, nhưng chị ấy lại đến Minh Giới cho bài kiểm tra thăng cấp mất rồi.

“...May mà có mặt dây chuyền này.”

Tình cờ thay, mũi tên tưởng như chí mạng đó đã bắn trúng mặt dây chuyền Buchou lúc nào cũng đeo trên cổ.

Nó đã được tháo ra khi điều trị— là một chiếc locket, bên trong có ảnh một người phụ nữ.

“...Trông giống hệt Buchou.”

Mặt dây chuyền hỏng đặt bên gối Buchou có hình một người phụ nữ trông giống Buchou y đúc. Tôi lập tức hiểu rằng— đó chính là mẹ ruột của Buchou.

“Không chỉ có cậu đâu Elta-kun. Chuyện này là do sự non nớt của tôi mà ra.”

“Miyamoto...”

“Tôi đã không bảo vệ được chị ấy.”

Người bảo vệ chị ấy không phải tôi, kẻ đáng ra đã ở ngay đó, mà là người mẹ đã không còn trên thế giới này nữa.

—Thật thảm hại! —Sự non nớt của chính mình thật quá ư thảm hại!

Tôi ghét sự yếu đuối của chính mình vì dù ở gần chị ấy như thế, dù luôn được chị ấy quan tâm như thế, tôi lại chẳng làm được gì.

“...Mình thì mạnh mẽ chỗ nào cơ chứ...!”

Kiếm thuật có lão luyện đến mấy cũng chẳng có ích gì, sở hữu Sacred Gear cũng chẳng có ích gì, vì có bảo vệ nổi một người quan trọng với mình đâu? Tôi chỉ tự so sánh bản thân với Buchou và tự cho là mình mạnh hơn thôi.

—Thứ yếu ớt nhất, tồi tệ nhất lại chính là trái tim tôi!

Buchou đã dựa vào tôi. Buchou đã tin vào tôi. Thế mà tôi đã phản bội tất cả.

“...Giá như... lúc đó mình nói với chị ấy...”

Tôi không muốn tổn thương chị ấy bằng lời nói— Không, chỉ là tôi không muốn tổn thương chính mình thôi.

Nếu mối quan hệ thật sự được xây dựng trên sự tin tưởng lẫn nhau, thì phải nói ra những gì cần nói.

“...Dù chị ấy đã gọi mình là đồng đội...”

Cũng như lúc xung đột với thanh kiếm hay nắm đấm, trái tim cũng có lúc “xung đột” với trái tim.

Tôi cay đắng nhận ra rằng, hơn cả việc đối diện với người khác, tôi còn chẳng đối diện được với sự yếu đuối của chính mình.

“Mình...”

“—! Đứng dậy, Miyamoto! Có người đang đến!”

Elta-kun thủ thế. Tiếng bước chân hối hả vang lên ngoài hành lang. Không lẽ là, Anh Hùng Phái lại tấn công lần nữa—

“—Avi!”

Cánh cửa bật tung ra cùng tiếng gọi tên Buchou.

Người xuất hiện là Siest-san, cả tóc và quần áo đều rối bù, rõ ràng là đang rất hoảng loạn.

Chẳng để tâm đến ánh nhìn của chúng tôi, cô ấy cởi giày ra và chạy thẳng đến bên Buchou.

“Avi...!”

Siest-san ôm chặt lấy Buchou đang nằm trền giường.

Liên tục gọi tên chị ấy trong tiếng nức nở, cô ấy cứ thế mà ôm chặt đầy dịu dàng nhưng cũng mạnh mẽ—

— ○ ● ○ —

“—Mẹ của con bé, Aura là bạn thân của cô.”

Sau một lúc bình tâm lại, Siest-san bắt đầu kể cho chúng tôi.

“Mọi chuyện bắt đầu khi chồng cô, khi đó vẫn còn là hôn phu— cha của Avi đã nhận trách nhiệm bảo hộ cô ấy, hậu duệ cuối cùng của gia tộc Agaliarept. Aura là một người luôn vui tươi và năng động, chẳng mấy chốc mà cả ba đã trở nên thân thiết.”

Theo Elta-kun thì, việc bảo hộ hậu duệ còn sống sót của một gia tộc đã tuyệt diệt là nghĩa vụ cực kỳ quan trọng với Ác Ma của thời điểm đó. Và hai người họ đã nhận lấy trách nhiệm ấy.

“Thế nhưng, gia tộc Agaliarept lại là một trong Trung Thần Lục Gia của Lucifer. Hơn nữa lại còn là gia tộc nắm giữ những “bí mật” của Minh Giới. Nếu sự tồn tại của cô ấy bị lộ ra ngoài công chúng, bị nhắm đến là điều chắc chắn không thể tránh khỏi. Thế nên sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, cả ba đã quyết định sẽ bảo vệ Aura dưới danh nghĩa người hầu của gia tộc Amon để che giấu cô ấy.”

Khi đó chuyện chính trị của Minh Giới vẫn bất ổn hơn bây giờ rất nhiều, nên hẳn đó là lựa chọn tốt nhất.

“Và như vậy, chỉ có cô và chồng cùng Ma Vương Falbium Asmodeus-sama là thượng cấp của gia tộc Amon là biết đến sự tồn tại của Aura Agaliarept.”

Một mối quan hệ sâu sắc nhưng cũng khép kín. Aura-san, người biết mình chẳng còn sống được bao lâu vì bạo bệnh, đã để lại một đứa con với cha của Buchou, đó là do bản năng sinh tồn, hay một thứ tình yêu phức tạp hoặc bất cứ điều gì khác... thì tôi không biết.

Nhưng có một điều chắc chắn, đó là Siest-san yêu thương Buchou như đứa con ruột thịt của mình.

“Vì dù là vạn nhất cũng tuyệt đối không thể để bất cứ thứ gì liên quan đến người sống sót của gia tộc Agaliarept lọt ra ngoài. Aura nằm trên giường bệnh đã lo lắng khôn nguôi cho Avi— đến mức mà cô ấy đã nhờ cô rằng ‘không được để lại bất cứ thứ gì có thể trở thành manh mối về mình, cả bia mộ hay đám tang cũng không cần.”

“V-Vậy tức là lý do cô tiêu hủy toàn bộ di vật là...”

“Tất cả là vì Ojou-sama sao...”

Tôi và Elta-kun đã biết được sự thật nằm sau câu chuyện Buchou từng kể.

“Cô đã hứa với Aura, rằng chắc chắn sẽ cho Avi được sống một cuộc đời hạnh phúc. Vậy nên cô sẽ làm bất kể điều gì, ngay cả khi điều đó có làm con bé ghét cô hay thù hận cô đi chăng nữa.”

—Đôi khi, để bảo vệ điều quan trọng thì ta phải có quyết tâm để tổn thương chúng.

Kuroka-san từng dạy tôi rằng lòng tốt và sự nghiêm khắc là hai mặt của một đồng xu.

“Avi vẫn còn là một Ác Ma non nớt. Cô định sẽ kể về mẹ nó một khi con bé đã trưởng thành.”

“Nhưng”, cô ấy tiếp tục.

“Gia tộc Satanachia đã biết về Avi. Hẳn là gia tộc Nebiros đã tuồn thông tin ra... hay ít nhất cá nhân cô đoán là thế, nhưng chính xác là như thế nào thì không rõ.”

Sau khi chúng tôi kể lại việc bị Anh Hùng Phái tập kích, Siest-san đưa ra phỏng đoán như vậy.

“Gia tộc Satanchia đã đề nghị sẽ che giấu bí mật về thân thế của Avi. Đồng thời cử một đặc vụ đi để hộ tống. Và đó là—”

“Là tôi, phải không ạ.”

Siest-san gật đầu. Elta-kun nghẹn giọng khi biết về nội tình nhiệm vụ của mình.

“Đổi lại, gia tộc Satanachia đã đưa ra một yêu cầu đầy cứng rắn là ký kết một liên minh quân sự bí mật với gia tộc Amon. Họ muốn có sức ảnh hưởng để can thiệp vào chính trường và cả sức mạnh của nhà Amon.”

"Vậy lý do tôi được cử đến học viện là..."

“Yêu cầu đã được chấp thuận. Tuy nhiên chúng ta không thể mù quáng tin tưởng gián điệp của gia tộc Satanachia như vậy được. Vậy nên ta đã định đưa Avi về lãnh địa gia tộc Amon để bảo đảm sự an toàn cho con bé đến khi nó trưởng thành— Nhưng có vẻ đã lo hão rồi.”

Siest-san nhìn biểu cảm của Elta-kun, rồi nhìn vào phần thân trên bên trái đang quấn băng ẩn sau lớp áo mà run nhẹ đôi vai. Chứng kiến cảnh cô ấy liều mạng bảo vệ chủ nhân trong kỳ thi đặc biệt, điều này lại càng rõ ràng hơn.

“...Có điều, ý chí của con bé lại kiên cường ngoài sức tưởng tượng.”

Siest-san, người đến học viện này là vì lo lắng cho con gái, khẽ vuốt tóc Buchou.

“Con bé hẳn phải thích mấy đứa lắm. Về điểm này phải nói là giống y đúc Aura.”

Cô ấy nói như đọc được tâm tư của Buchou vẫn đang say ngủ.

“Siest-sama... tôi không xứng đáng để được người tin tưởng...”

Elta-kun nắm chặt tay, giọng nói cũng run rẩy. Cả hai mẹ con đã công nhận sự tồn tại của cô ấy.

Dù có vậy, cô vẫn chưa thể nói ra tên thật của chính mình, vì thế, cô định nói ra sự thật—

“——!?”

Nhưng Elta-kun đột nhiên im bặt. Bởi vì có một ma pháp trận đột nhiên xuất hiện trước mắt chúng tôi.

“Gia tộc Satanachia đã liên lạc rồi nhỉ.”

Siest-san vẫn chăm chú nhìn Buchou, bình thản lên tiếng như đã nhìn thấu tất cả.

“Đi đi. Ngươi cũng có sự tình riêng mà.”

“N-Nhưng...”

“Có ta với cô bé này ở đây rồi.”

Trước lời nói của Siest-san, Elta-kun do dự một lúc, nhưng cuối cùng cũng cúi đầu và rời đi.

Phần 2

Căn phòng lặng yên chỉ còn lại tôi và Siest-san cùng nhìn Buchou ngủ, rồi tôi cất lời.

“...Cháu đã không bảo vệ được Buchou.”

Có xin lỗi cũng chẳng thay đổi được gì. Nhưng không thể cứ tiếp tục giữ im lặng mãi được.

“...Dù biết chị ấy đang bị nhắm đến, nhưng chỉ vì không muốn bị Buchou ghét mà cháu đã trốn chạy.”

Cuộc đời không có làm lại như game được. Tôi đã chuẩn bị tâm lý để nhận bất cứ cơn thịnh nộ lôi đình nào trút xuống mình rồi.

“—Cô nghĩ là, khi muốn chạy thì cứ chạy cũng đâu có sao.”

Thế nhưng, cô ấy lại nói với tôi bằng một giọng rất dịu dàng, hoàn toàn không có chút gì của vẻ nghiêm khắc lúc trước.

“Từ quan điểm của một người làm cha mẹ mà nói thì, nếu con cái tự dồn ép bản thân đến mức phải bỏ mạng thì chẳng thà cứ chạy trốn đi còn hơn. Những người có thể đối mặt với tất cả mọi điều, chắc chỉ có thánh thần hay Ma Vương-sama thôi.”

Cô ấy tiếp tục dùng những lời lẽ nhẹ nhàng để khuyên nhủ tôi.

“Dù Avi luôn tỏ ra cứng cỏi, và tuy con bé đã bắt đầu nhận ra sau bài kiểm tra với Riser Phoenix-san, nó vẫn chưa thể đối diện với quá khứ của chính mình.”

Hóa ra chính Siest-san đã nhờ Riser-san đóng vai Viêm Đế vì sự trưởng thành của con gái mình.

“Đây là trách nhiệm của những người làm cha làm mẹ chúng ta. Đến bây giờ nó vẫn đuổi theo cái bóng của Aura. Nhưng cuộc đời của Avi là của Avi, nó không phải Aura.”

Cô ấy nhắm mắt lại, tự trách mình vì đã ràng buộc con dù có là cho lợi ích của Buchou.

“...Chuyện lần này, cô không giận cháu sao ạ?”

“Kẻ đáng giận là Anh Hùng Phái nhắm vào con bé và chính bản thân cô, người bảo hộ của con bé.”

Thấy tôi không thốt lên lời, Siest-san đứng dậy và đặt hai tay lên vai tôi, nhìn thẳng.

“Nếu muốn chạy trốn thì cứ chạy lúc nào cũng được. Rồi hãy nghỉ ngơi một lúc. Ăn thật no, đọc sách báo gì đó, dành thời gian bên gia đình... và một khi đã bình phục, thì tiếp tục tiến lên là được mà.”

Cô ấy nhìn tôi và khẽ mỉm cười.

“—Hãy cứ thành công thật nhiều và thất bại thật nhiều. Vì cuộc đời của cháu chỉ mới bắt đầu thôi.”

Tôi hầu như không có mấy kỷ niệm về mẹ mình.

Do tính chất công việc của bà ấy mà có khi cả năm tôi mới gặp nổi một lần, người đã nuôi dạy tôi khôn lớn là bà nội.

Vì thế, tôi không thật sự hiểu một “người mẹ” là như thế nào.

“Cảm ơn, Siest-san.”

Nhưng giờ, cuối cùng thì— có lẽ tôi đã hiểu được phần nào tình cảm Buchou dành cho Aura-san bấy lâu nay.

Và cả của Siest-san, một người mẹ sẽ luôn ôm con cái vào lòng.

Sự bồn chồn trong tôi đã dịu bớt, và cái người lúc nào cũng ngồi co ro trong tôi hình như đã bắt đầu đứng lên, đồng thời lồng ngực cũng cảm thấy nóng ran.

“...Chắc là Avi chưa tỉnh lại ngay đâu.”

Siest-san xác nhận con gái mình vẫn đang ngủ xong đứng thẳng dậy.

ad3f2679-b875-43d4-a97b-9d54f537643e.jpg

“Giúp cô một tay được chứ?”

Cô ấy mở dị không gian và lấy ra rất nhiều nguyên liệu nấu ăn.

“Cô sẽ nấu vài món.”

“B-Bây giờ ấy ạ!?”

Rồi cô ấy thoăn thoắt chuẩn bị trong bếp và nói.

“Cô nghe Penemune-sensei bảo con bé chỉ bị thương nhẹ. Có lẽ khi tỉnh dậy nó sẽ đói bụng— Sau cùng thì, để lấy lại tinh thần thì cách tốt nhất là ăn uống mà.”

Tôi chợt nhớ ra lúc nào Buchou cũng cho tôi Magical☆Mate mỗi khi tôi xuống tinh thần.

Nhìn qua thì tính cách như một trời một vực, nhưng hóa ra hai mẹ con này lại giống nhau quá đi chứ.

“Cô biết món Avi thích là gì nhờ Aura. Và cả cách nấu nữa.”

Rồi, cổ bắt đầu thành thạo sơ chế đống nguyên liệu.

“Con bé sẽ không chịu ăn đồ cô nấu, nhưng nếu là Aura thì sẽ là câu chuyện khác, phải không?”

“Siest-san...”

“Đáng tiếc rằng khi cô ấy mất thì cô đã buộc phải tiêu hủy cả cuốn sách có ghi chép những công thức nấu ăn. Dù rất muốn giữ nó lại cho Avi... nhưng giờ những công thức đó chỉ còn lại trong đầu cô thôi.”

Cô ấy thao tác chuẩn chỉ như cách Aura-san từng dạy.

Cô ấy nhớ tất cả. Từ đầu chí cuối của từng công thức một.

“Fufu. Cái tủ lạnh này có hơi trống trải thì phải.”

“Hình như Buchou ít nấu ăn lắm...”

Tôi vừa nói chuyện với Siest-san vừa phụ giúp hết mình.

“Con bé chắc phải chật vật lắm. Dù cô đã nhiều lần ngỏ ý trợ cấp nhưng con bé đều từ chối.”

“C-Cháu nghe là Sona-kaichou có giúp đỡ chị ấy rất nhiều, thường xuyên cho chị ấy đồ ăn và những thứ khác nữa.”

“Phải nhỉ. Cô có nghe là gia tộc Sitri thậm chí còn giới thiệu việc làm cho con bé. Thật không biết phải cảm ơn thế nào... Ở trong góc có vài tờ báo phải không. Nhưng chắc không phải báo để giao mà là để nó tự đọc.”

“Tự đọc...? Buchou có đọc báo sao ạ...?”

“Nếu là con bé thì chắc chỉ dùng để lau dọn thôi. Đó là loại báo dành cho Ác Ma sống tại Nhân Giới và những bên liên quan, nên chắc con bé đã nhận việc giao báo vào sáng sớm.”

Tôi lập tức hiểu tại sao chị ấy lại có mấy tờ rơi đó, bởi vì đó là việc làm thêm của chị ấy.

...Ra thế, ra đó là lý do Buchou luôn đến sát giờ mới vào lớp.

“Mong Buchou sớm khỏe lại.”

“Ừ.”

Vừa nấu nướng, Siest-san vừa kể rất nhiều chuyện của Buchou từ lúc còn bé xíu.

Để Ác Ma có thai và sinh con là rất khó khăn, nên dù không thể làm to như một lễ hội do phải che giấu thông tin về gia tộc Agaliarept, họ vẫn tổ chức tiệc mừng rất lớn giữa những người trong nhà.

Cô ấy vui vẻ kể rằng cổ đã hạnh phúc đến mức coi đứa con của bạn thân nhất như con đẻ của mình.

“...Đã đến nước này rồi, có lẽ phải kể sự thật cho con bé thôi.”

Cô ấy định sẽ kể cho Buchou sự thật về người mẹ ruột và lý do xa cách với chị ấy vốn dĩ sẽ nói khi đã trưởng thành.

Siest-san trông rất bất an, bảo rằng dù có tiếp tục bị ghét đi chăng nữa thì vẫn cần rất nhiều dũng khí.

Không chỉ trẻ con, ngay cả người lớn cũng có những điều khiến họ phải sợ hãi.

“—Chừng này chắc là được rồi.”

Hẳn cô ấy đã luyện tập rất nhiều. Siest-san cứ thế mà hoàn tất việc nấu nướng nhanh chóng.

Trong chỉ khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà đã nấu được bao nhiêu món, còn chưa kể vụ số lượng cũng cực kỳ lớn nữa.

“T-Trước mắt thì dùng màng bọc một phần vừa đủ đã... chỗ còn lại chúng ta có thể cho vào hộp nhựa rồi cất vào tủ đông.”

“Avi vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn nên cỡ này chắc ăn loáng cái là hết mà?”

Buchou từng bảo con trai có sức ăn ngang cả trăm người, nhưng ai mà ngờ tôi lại được nghe một điều tương tự từ mẹ chị ấy đâu chứ... Cái dạ dày của tôi thì không nói, nhưng tôi nghĩ chừng này là quá sức Buchou rồi!

Thuyết phục cổ một hồi xong, chúng tôi cùng cất đồ ăn đi và dọn dẹp cả đống bát đĩa.

“Cảm ơn cháu đã giúp đỡ. Nhờ cháu mà việc nấu nướng đỡ hơn rất nhiều đó.”

“K-Không dám ạ! Cháu đâu có giúp gì nhiều!”

Tôi chỉ làm mấy việc đơn giản như nếm thử hay dọn dẹp, nên tôi không nghĩ mình đã làm gì nhiều.

Thế nhưng, Siest-san mỉm cười và ôm tôi trìu mến.

“Miyamoto-san. Cảm ơn cháu vì đã ở bên Avi— con bé là một đứa tomboy hiếu động quá mức, nhưng nhờ cháu tiếp tục chiếu cố cho con bé.”

Tôi gật đầu thật mạnh, Siest-san có vẻ đã hài lòng và buông tôi ra.

Trời đã tối, nên cô ấy nhờ tôi chăm nom Buchou và ra về.

Nhưng ngay khi vừa chuẩn bị rời đi, một tiếng chuông inh ỏi vang lên.

“...Đường dây trực tiếp cho quyến thuộc... của Asmodeus-sama...?”

Là từ điện thoại của Siest-san, cô ấy cau mày khi nhìn vào màn hình.

Trông có vẻ như cuộc gọi đến từ phía trên, liếc qua phía tôi một cái, cô ấy bắt máy.

Không biết tại sao, nhưng đầu dây bên kia có vẻ hoảng loạn...

“...Bạo loạn ở Minh Giới!? Ma thú xuất hiện tại lãnh địa gia tộc Amon!?”

Siest-san mở to mắt, miệng lặp lại những gì vừa nghe.

Nhưng những lời sau đó đã khiến cả tôi cũng phải rùng mình.

“—Xích Long Đế đã bị đánh bại?”

Phần 3

Theo Siest-san, một cuộc chiến quy mô lớn đã đột ngột bùng nổ tại Minh Giới.

Chủ mưu là một nhóm Anh Hùng Phái dẫn đầu bởi kẻ tự xưng là Tào Tháo— Đại Anh Hùng của Trung Hoa.

Chúng đang tiến hành đánh chiếm nhiều nơi với những ma thú khổng lồ có tên Bandersnatch được sinh ra từ Longinus.

Thêm vào đó, một thế lực có tên Cựu Ma Vương Phái— những kẻ đem lòng căm hận giới Ác Ma hiện tại cũng tham gia vào vụ việc này.

“—Có một thứ cô buộc phải giao cho Avi.”

Gia tộc Amon nằm dưới quyền của Ma Vương Falbium Asmodeus, người phụ trách lĩnh vực quân sự của Minh Giới. Vậy nên cha của Buchou— đương chủ gia tộc đã được điều động để bảo vệ thủ đô Minh Giới.

Thế nhưng, một con Bandersnatch đang tiến về lãnh địa gia tộc Amon, vậy nên Siest-san— đại diện đương chủ buộc phải trở về Minh Giới càng sớm càng tốt.

“—Cô sẽ xoay xở để gửi nó đến chỗ cháu. Xin hãy trao tận tay cho Avi.”

Chắc hẳn phải là thứ gì đó cực kỳ quan trọng, nhưng nói chung là, Siest-san sau khi nhờ tôi đã lập tức rời đi.

“Rias-senpai... mọi người... không biết họ có ổn không...”

Trong ánh mắt Siest-san tràn đầy quyết tâm. Nhưng là một quyết tâm của người đã sẵn sàng tâm thế để chết.

Thực ra, theo những gì tôi vô tình nghe lỏm được lúc nãy thì Xích Long Đế, quyến thuộc của Rias-senpai đã bị đánh bại— Nếu không chỉ đơn giản là tình trạng nguy kịch mà tình hình xấu nhất đã xảy ra, thì tác động sẽ là không thể đo đếm.

“Aa! Zekka-chan!”

Giữ tâm trạng rối bời suốt cả buổi, đã đến giờ tan trường lúc nào không hay.

Buchou mới hôm qua vẫn còn mê man trên giường, nay đã chờ sẵn tại đạo trường cũ, sắc mặt chị ấy đã khá hơn nhiều.

“Buchou... chị thấy sao rồi...”

“Hoàn toàn bình phục rồi! Nhưng mà chị cũng được dặn là không được cố quá!”

Elta-kun lúc nào cũng ở cùng chúng tôi hôm nay lại không có mặt.

Từ sáng nay đã không thấy cô ấy đâu, hẳn là đang bận chuyện liên quan đến cuộc chiến tại Minh Giới rồi.

“À, cảm ơn vì chỗ đồ ăn nhé! Zekka-chan nấu ngon lắm!”

Siest-san không thể ở lại Nhân Giới, nên cô ấy đã từ bỏ việc nói chuyện với Buchou.

Để ngăn chuyện rối thêm, cổ còn nhờ tôi bảo Buchou chỗ đồ ăn đó là do chính tay tôi chuẩn bị.

“Nhưng mà lạ thật đấy. Chị cảm thấy hương vị đó rất hoài niệm.”

“A...”

“Nó làm chị nhớ đến món ăn mẹ nấu. Chắc chỉ là trùng hợp thôi, nhưng mà chị vui lắm.”

Chị ấy đưa mắt nhìn về phía xa xăm nào đó, thoáng hiện vẻ đượm buồn trên mặt.

Hiển nhiên, tôi đã bao giờ gặp Aura-san đâu. Vậy nên đó chỉ được coi như sự tình cờ.

—Nhưng mà không. Siest-san là người đã nấu những món đó.

Không có sự trùng hợp nào cả. Tất cả những món ăn đó đều chan chứa tâm tư của cô ấy.

“...Với lại, xin lỗi nhé. Tại chị tự ý hành động mà hỏng bét cả.”

Buchou cúi đầu rất sâu, xin lỗi vì những gì diễn ra trong trận chiến với Anh Hùng Phái.

“Em... cũng đã không thể làm được gì... xin hãy tha thứ cho em.”

“Ahaha! Zekka-chan không phải xin lỗi đâu! Mà nếu chúng ta cùng xin lỗi thì tức là hòa cả làng rồi nhỉ!”

Buchou không hề bận tâm đến chuyện hôm qua.

Có lẽ vì thấy tôi vẫn còn áy náy nên chị ấy đã dùng phong thái năng động mọi khi để khích lệ tôi.

Sau một lúc thì Lilibette và Schwert-san cũng đã đến phòng clb.

“Cả Penemune-sensei và Elta Pruslas đều vắng mặt hôm nay.”

“Không ngạc nhiên. Dù thông tin tuồn ra có bị hạn chế đi nữa thì nhìn kiểu gì cũng thấy Minh Giới đang rất bất ổn.”

“Chị định hỏi Sona-san, nhưng các senpai đều vắng mặt hết trơn!”

Chúng tôi vẫn chưa có thông tin cụ thể nào. Ngồi nói chuyện một hồi xong thì cả lũ quyết định giải tán.

Siest-san đã nói rằng chính cô ấy, với tư cách người bảo hộ—có trách nhiệm kể sự thật cho chị ấy. Tôi biết... tôi biết chứ, nhưng thấy Buchou cứ mãi hiểu lầm thế này, lòng tôi lại nhói đau.

Tôi rảo bước về nhà dưới ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời, trong lòng mang theo những cảm xúc phức tạp.

“—Có vẻ như có một con chiên lạc lối ở đây nhỉ.”

Có bóng ai xuất hiện dưới tầm mắt lúc nào cũng cúi gằm xuống của tôi.

“X-Xenovia-senpai—!?”

Người đứng đó là senpai độc quyền của tôi đang mặc bộ chiến phục bó sát, trên vai khoác áo choàng.

“T-T-T-Tại sao chị lại ở đây... Em tưởng Minh Giới đang rất nguy cấp mà...!”

“Chị tạm rút thôi. Hiện giờ chị đang chờ Ex-Durandal tu sửa ở Thiên Giới.”

Theo lời chị ấy kể thì có vẻ như thanh Thánh Kiếm cộng sự của chị ấy đã bị hư hại khi chiến đấu với một kẻ có tên Tào Tháo.

Vậy nên để sửa chữa vũ khí, và cũng để bảo vệ Shidou-senpai làm công việc ngoại giao, chị ấy đã tạm rút lui khỏi tiền tuyến.

“Đứng nói chuyện cũng không tiện. Kiếm chỗ nào ngồi xuống trước đã.”

Tôi được Xenovia-senpai dẫn đến một công viên gần đó, rồi cả hai cùng ngồi xuống ghế.

“...Nhưng mà tại sao dù đang phải chờ, chị lại không ở Thiên Giới mà lại về thị trấn Kuoh?”

“Chị định tặng cô kouhai đang ủ rũ này một phát— Này, chị đùa thôi. Không cần phải lủi xa thế.”

Rồi, Senpai lấy từ trong ngụy không gian mà mọi khi chị ấy vẫn để cây Thánh Kiếm ra một thanh kiếm bọc trong lớp vải.

“Đây là vũ khí mới của chị ạ, Senpai...?”

“Không. Là hàng giao đến cho em đấy.”

“Giao đến cho em... A! Là từ Siest-san!”

“Thanh kiếm này chắc phải là món đồ gì quan trọng lắm. Nó đã đi một lộ trình cực kỳ khủng khiếp để đến tay chị đấy. Ma Vương Asmodeus đã đưa nó cho Sirzechs Lucifer, từ Sirzechs Lucifer đến Michael-sama, Michael-sama lại đưa nó cho Irina và giờ— chị trao nó cho em, Zekka.”

Chị ấy mỉm cười và đưa nó cho tôi.

Đúng là một lộ trình khủng khiếp thật, nhưng cũng là lộ trình ngắn nhất và bảo đảm nhất mà Siest-san lo liệu được để đến với tôi.

Hít thở sâu một hơi, tôi nhận thanh kiếm bằng cả hai tay.

“...Đây là...”

Tôi có thể lờ mờ nghe thấy giọng nói của thanh kiếm qua lớp vải, nhưng tôi quyết định gỡ nó ra để nghe rõ hơn.

“Một thanh kiếm rất đẹp.”

Đúng như Senpai nói, một thanh trường kiếm hai lưỡi tuyệt đẹp.

Nhưng nó không phải một thanh kiếm huyền thoại như Excalibur hay Durandal.

Cũng chẳng có thuộc tính hay năng lực gì đặc biệt như Thánh Kiếm, Ma Kiếm hay Yêu Đao.

“Người kiếm sĩ sử dụng thứ này chắc hẳn phải là một người có tấm lòng cao thượng.”

Xét về phương diện vũ khí thì đây không phải thứ gì hiếm lạ, chỉ là một thanh kiếm thượng hạng bình thường.

Thế nhưng, nó được bảo quản rất cẩn thận, và hơn hết, tôi cảm nhận được thứ gì đó như sự dịu dàng truyền qua lưỡi kiếm.

—Mong sao Avi được sống trong những tháng ngày hạnh phúc.

Đó chính là tâm nguyện mạnh mẽ của chủ nhân thanh kiếm này, Aura Agaliarept được gửi gắm trong đó.

“...Siest-san, cô vẫn giữ lại một món mà.”

Dù lúc nào cũng hành xử nghiêm khắc như thế, nhưng lại tuyệt đối không thể vứt bỏ thứ này.

Để một ngày trao tận tay nó cho Buchou, cô ấy đã trân trọng... gìn giữ nó suốt bấy lâu nay...

“Hôm nay gió hơi to nhỉ.”

“...........”

“Bụi dễ bay vào mắt thật đấy.”

“...........Vâng.......”

Sau đó, Xenovia-senpai lặng yên ngước nhìn bầu trời.

Tôi nắm chặt thanh kiếm, thả trôi tâm trí theo dòng cảm xúc trào dâng

Phần 4

"Zekka. Minh Giới hiện đang rất lâm nguy.”

Một lúc sau, Xenovia-senpai kể cho tôi về những gì đang diễn ra tại Minh Giới.

Về sức mạnh của Tào Tháo, kẻ được cho là thủ lĩnh của Anh Hùng Phái. Về đồng bọn của hắn, kẻ sở hữu Longinus [Annihilation Maker] đã tạo ra mười hai con Bandersnatch và một con Jabberwocky rồi phát tán chúng khắp Minh Giới.

Tình hình của Minh Giới còn tệ hơn những gì tôi tưởng rất nhiều.

“Mỗi con ma thú đều có kích thước cực kỳ khủng khiếp. Nói cho dễ hiểu thì cứ coi chúng là quái vật siêu khổng lồ ấy.”

Chúng đặt chân đến đâu, nơi đó hóa bình địa đến đấy.

“Có thể nói cả sức phòng ngự lẫn tấn công đều ở một đẳng cấp quá khác biệt. Hiện giờ, không một thứ gì có thể cản bước chúng.”

“Siest-san cũng bảo là có ma thú xuất hiện ở lãnh địa gia tộc Amon...”

“Mười hai con Bandersnatch xuất hiện ở những địa điểm khác nhau. Chắc một con đã đến làm loạn ở lãnh thổ gia tộc Amon. Chị nghe là con Jabberwocky siêu mạnh hiện đang hướng đến thủ đô của Minh Giới— Lilith.”

Đến Xenovia-senpai cũng không hoàn toàn nắm được tình hình hiện giờ bên đó thế nào.

“Người đã nhờ giao thanh kiếm này cho Zekka chắc cũng chuẩn bị cho mình tâm thế để ra đi bất cứ lúc nào rồi.”

Họ có thể sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Vậy nên cô ấy mới làm đến mức đó để ủy thác lại thanh kiếm này cho tôi.

“...Đúng rồi... Senpai cũng... anou... cái anh Xích Long Đế đó...”

“Chị biết. Nhưng không việc gì phải lo lắng hết. Cậu ta không phải kiểu người sẽ chết như vậy đâu.”

“...Chị tin tưởng người đó quá nhỉ.”

“Cậu ta lúc nào cũng hùng hồn tuyên bố mình sẽ trở thành Vua Harem mà. Kiểu gì cậu ta chả tìm cặp vếu nào đấy rồi hồi sinh cho mà xem.”

Kiếm tìm cặp vếu... Hở, hình như mình nghe câu đấy ở đâu rồi thì phải?[note87602]

“Biến điều không thể thành có thể với Nyuu Power. Vếu Long Đế chính là người như thế.”

“N-Nyuu Power?”

“Một dạng năng lượng bí ẩn khác biệt với ma lực. Azazel-sensei đã đặt tên nó như vậy.”

Không biết tại sao nhưng tôi có cảm giác cái Nyuu Power đó là cùng một loại với năng lượng nyuu của tôi.

Nhưng điểm khác biệt mang tính quyết định ở đây là Vếu Long Đế dùng nó theo cách tích cực.

Trái ngược một trời một vực với cái người thù ghét vếu là tôi đây.

“Có sao đâu. Việc chiến đấu với tâm thế tiêu cực ấy.”

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Xenovia-senpai bật cười.

“Trước khi xảy ra bạo loạn ở Minh Giới, chị có nghe từ Kuroka là em đã thất bại trong việc sử dụng tiên thuật. Nếu có làm cách nào cũng không thoát khỏi vếu— thì chi bằng hãy tận dụng vếu cho thật triệt để.”

Senpai kể rằng trong quá khứ, chị ấy đã từng hạ gục vô số kẻ ác khi còn là một chiến binh của Giáo Hội.

Trong quá trình đó, chị ấy nhận ra rằng nguồn sức mạnh cho con người không chỉ đến từ niềm tin vào lẽ phải.

Niềm căm thù, nỗi thống khổ, lòng hận thù, sự đố kỵ— những cảm xúc đó cũng có thể sinh ra những sức mạnh vô cùng to lớn.

“N-Nhưng mà, tận dụng vếu thì...”

“Không biết tận dụng những gì mình có đồng nghĩa với chây lười đấy.”

“C-Cũng đúng, nhưng mà...”

“Zekka, em có sự tinh tế mà chị không có. Không có chuyện em sẽ bị chi phối bởi những cảm xúc tiêu cực đâu.”

Chị ấy vừa gật đầu lia lịa vừa tự nhủ.

“Zekka là Zekka. Em không phải Vếu Long Đế. Em không nhất thiết phải đi cùng vương đạo giống cậu ta.”

Senpai chỉ ra rằng tôi không cần phải bắt chước anh tiền bối đó một cách mù quáng.

“Chẳng có gì khó khăn cả. Hãy dồn hết cảm xúc căm ghét vếu của mình vào thanh kiếm— coi tất cả cặp vếu đối địch là kẻ thù rồi cứ thế mà chém tất không chừa đứa nào.”

“C-Cái lý luận não cơ bắp gì vậy... V-Với cả oppai của em sẽ to lên nếu em làm thế mất...!”

“Em ghét việc ngực mình to lên đến vậy sao? Thế thì chuyển hết cái năng lượng nyuu đó vào Sacred Gear đi.”

Tensei có năng lực chuyển hóa năng lượng nyuu trữ trong ngực tôi thành một luồng aura để bao phủ lưỡi kiếm hoặc cơ thể.

Dựa trên đó, Xenovia-senpai đã đưa ra một kết luận đơn giản rằng.

“Năng lượng nyuu sẽ tiêu tốn khi sử dụng— thế thì đơn giản quá còn gì? Ngực em to lên là vì lượng em nạp vào nhiều hơn lượng em giải phóng ra thôi.”

Một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Một quy luật cung cầu cơ bản lóe qua tâm trí tôi.

“V-Vậy tức là chỉ cần em dùng sức mạnh của mình nhiều hơn... là ngực em sẽ nhỏ lại.”

“Điều hiển nhiên thôi. Chuyện đó đâu đến nỗi phải bận tâm đến mức đấy.”

Akeno-senpai đã phải lắc đầu, Kuroka-san cũng nói rằng không có cách nào giải quyết triệt để.

Nhưng Xenovia-senpai, chính vì chị ấy luôn sống thẳng thắn như vậy, mới có thể đưa ra kết luận đó.

“C-Cảm ơn chị ạ! Cuối cùng em cũng nhận ra rồi!”

“Fufu. Trông thế này thôi chứ chị là học sinh cấp ba đấy. Với tư cách là senpai độc quyền của cô em thì hiểu được chừng này là chuyện thường thôi.”

Khi tôi ngước nhìn lên với ánh mắt ngưỡng mộ, cái mũi chị ấy hất cao lên thấy rõ.

Chính sự đơn giản này là sức mạnh, và cũng là lý do tôi ngưỡng mộ chị ấy đến thế.

“Nhưng mà nếu vậy, với người ngoài thì em có khác gì phần tử nguy hiểm thật sự đâu...”

“Nói sao nhỉ, giống kiểu một phiên bản kiếm sĩ Oppai Dragon sa ngã vào bóng tối à.”

Một kiếm sĩ căm thù oppai hơn ai hết, sẽ chém hạ tất cả oppai và tận dụng sức mạnh của oppai đến hơi thở cuối cùng.

Có rất nhiều thứ tôi muốn tsukkomi, và làm thế chỉ tổ khiến người khác tránh xa tôi hơn nữa thôi...

“Theo chị thấy, Zekka, dù em có đồng đội, nhưng vào những khoảnh khắc quyết định thì em là kiểu kiếm sĩ sẽ luôn chiến đấu đơn độc đúng không?”

“Chẳng phải chiến đấu thì thường chỉ có một mình thôi ạ...?”

“Ừ. Chính xác là cái đó đấy. Dù có chệch khỏi vương đạo, nhưng giờ em cứ men theo nó mà đi.”

“Nếu yêu oppai là vương đạo... thì con đường chống lại oppai sẽ là...”

Con đường tôi sẽ đi kể từ bây giờ, nhưng biết gọi nó là gì đây.

“Tự kỷ luật chính mình, không chìm đắm vào sức mạnh, nhưng luôn tin rằng bản thân là tuyệt đối, để rồi trở thành kiếm sĩ mạnh nhất—”

Thấy tôi thắc mắc, senpai độc quyền của tôi nở một nụ cười nham hiểm đúng điệu Ác Ma và bảo.

“—Chị sẽ gọi con đường đó là Võ sĩ đạo.”

Phần 5

Sau khi gặp lại Xenovia-senpai, tôi không ghé qua chỗ Buchou mà về thẳng nhà

Đúng ra thì tôi nên đem thanh kiếm mà Siest-san đã giao cho mình này đến chị ấy ngay.

Nhưng có điều, Buchou vẫn đang trong quá trình bình phục...

Và hơn hết, tôi muốn tự vấn bản thân mình một lần nữa.

Mình nên nói gì khi đưa lại thanh kiếm này? Mình nên đối mặt với chị ấy như thế nào?

Mình muốn làm gì kể từ bây giờ? Mình muốn truyền đạt cho Buchou điều gì?

“—Mình phải nói ra thôi.”

Sau giờ học ngày hôm sau, tôi đeo thanh kiếm được ủy thác trên lưng và đến đạo trường cũ.

Không phải là tôi không căng thẳng. Có điều, chạy trốn thế là đủ rồi.

Hít một hơi thật sâu, tôi mở cửa và—

“Vượt qua bài kiểm tra đánh giá năng lực rồi!?”

Đột nhiên, giọng của Buchou vang lên.

Những thành viên khác đã đông đủ, cả Elta-kun hôm nay cũng có mặt.

“Ojou-sama đã vượt qua bài kiểm tra, đó là những gì Siest-sama đã nhắn.”

“Sao lạ thế! Tôi đã bị Anh Hùng Phái đánh cho ra bã cơ mà!”

Có vẻ là tranh cãi gì đó, vì tôi thấy Buchou và Elta-kun đang giằng co nảy lửa.

Lilibette và Schwert-san cũng nêu ý kiến trước thông báo của chàng quản gia.

“Hạng mục đánh giá trang 1 điều 10: Nếu thất bại trước quân khủng bố sẽ bị trừ điểm đáng kể.”

“Về phía tui thì thấy đậu là tốt rồi... nhưng đúng là có hơi không thỏa đáng thật.”

Thấy Buchou không phục, hai người họ cũng lộ một vẻ đồng tình.

“Tôi hiểu ý mọi người. Nhưng đích thân Siest-sama đã nói là đạt, vậy nên không thể làm gì khác được.”

Elta-kun trông cũng bối rối, nhưng không thể làm trái ý của khách hàng.

“A! Zekka-chan! Nghe nè—”

Rồi Buchou bắt đầu kể cho tôi những điểm khiến chị ấy thấy không phục.

Với lối sống sinh hoạt và học hành thì đã đủ điểm đạt.

Thế nhưng ở phần quan trọng nhất là cách cư xử của một Ác Ma Thượng Cấp, dù đã kiếm được khá nhiều điểm qua bài kiểm tra đặc biệt, nhưng nó cũng bị trừ gần hết vì để thua trước Anh Hùng Phái— Nghe thì có vẻ vô tình, nhưng với Ác Ma Thượng Cấp thì để thua trước khủng bố là điều tuyệt đối không được phép.

Nếu bị đánh bại chỉ vì một cuộc tập kích, thì cũng không thể dẫn dắt quyến thuộc với tư cách quân [Vua], và hơn hết là không bảo vệ được người dân của mình. Thất bại là không thể bào chữa.

“Cái lần bị Anh Hùng Phái tấn công vẫn nằm trong thời gian kiểm tra mà! Thế nên kết quả đậu này quá vô lý!”

“Nhưng Ojou-sama...”

“Đây là một trận đấu! Đúng là tôi ghét người đó thật, nhưng tôi vẫn muốn đối đầu một cách đường hoàng! Thế mà chẳng nói gì đã đơn phương bảo đậu là đậu... Như thế, như thế quá là bất công đi mà!”

Mọi người đều biết mối quan hệ của chị ấy với Siest-san không tốt đẹp gì.

Và đó cũng chính là lý do Buchou tham gia kỳ thi này cực kỳ nghiêm túc.

Để chứng tỏ năng lực của bản thân, để chứng minh sự tồn tại của bản thân.

Ấy thế mà đến cuối lại nhận được một lời tuyên bố “đạt” đơn phương— Chẳng khác gì bảo rằng những cố gắng trước giờ đều là vô nghĩa, và mọi chuyện vẫn được quyết định theo ý muốn của người mẹ ghẻ. Tôi hoàn toàn có thể đồng cảm với Buchou trước cái kết phi lý này.

“...Tôi xin truyền đạt lại lời nhắn từ Siest-sama.”

Nhưng, với tư cách quản gia, Elta-kun chẳng thể làm gì khác.

“Vì đã đậu nên Ojou-sama sẽ được tiếp tục ở lại Nhân Giới. Chuyện kế thừa vị trí gia chủ cũng được tạm hoãn. Thế nhưng— trong trường hợp không còn Ác Ma nào thuộc dòng dõi Amon sống sót ngoài Ojou-sama, cô sẽ buộc phải kế thừa vị trí gia chủ.”

Tại sao Siest-san lại đưa ra một quyết định khiên cưỡng như vậy?

Nhưng sau khi nghe lời nhắn, cuối cùng tôi đã hiểu.

—Cô ấy muốn bảo vệ Buchou.

Minh Giới đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Theo những gì Xenovia-senpai đã nói thì, không có cách nào để đánh bại đám ma thú.

Nhưng trên hết, ánh mắt cuối cùng của Siest-san mà tôi thấy trước đó, là ánh mắt của một người đã sẵn sàng để chết.

Nói xa hơn, có khả năng cô ấy đã tính đến cả trường hợp gia tộc Amon sẽ diệt vong— bao gồm cả cha và anh trai của Buchou đang chiến đấu với đám ma thú và Cựu Ma Vương Phái.

Vậy nên cô ấy đã để Buchou lại Nhân Giới vì sự an toàn của chính chị ấy, và cũng để giao lại lãnh thổ cùng người dân nếu vạn nhất có chuyện chẳng lành.

“...Tất cả... đều chỉ là suy diễn... nhỡ mình hiểu lầm thì sao...”

Cảm giác dao động thoáng qua khi nghĩ rằng mình đã phán đoán sai— nhưng tôi bỗng sực nhớ đến thanh kiếm đang đeo trên lưng mình.

Không, phán đoán của mình không hề sai lầm. Siest-san đã chọn đặt niềm tin nơi đứa con gái có thể sẽ không bao giờ gặp lại.

“Việc có chính thức nhận tôi làm quyến thuộc của Ojou-sama không sẽ do chính cô tự quyết định, thưa tiểu thư. Tuy nhiên, dựa trên việc Anh Hùng Phái mới vừa tấn công cô gần đây nên tôi được lệnh hộ tống cô tại Nhân Giới thêm một thời gian nữa.”

Nói cách khác là tiếp tục nhiệm vụ vệ sĩ. Cô ấy thật sự đã tính toán chu toàn đến bước cuối cùng.

“Tức là có nói gì thì kết quả cũng không đổi...”

“Vâng ạ. Đây là phán quyết cuối cùng.”

“...Được. Được rồi! Đã nói thế thì tôi sẽ ở lại Nhân Giới mãi mãi!”

Buchou cúi gằm mặt trông đầy hậm hực.

“Trở thành gia chủ khi cha và anh không còn nữa á? Còn lâu mới có cái ngày đấy! Chắc chắn họ sẽ giải quyết được cuộc đảo chính này thôi... Và tôi sẽ không bao giờ quay lại cái nhà Amon đấy nữa!”

Siest-san biết Buchou chắc chắn sẽ hành xử ương bướng như vậy, nên cô ấy đã cố tình tỏ ra vô lý để bảo đảm chị ấy sẽ không đến Minh Giới... Dù tôi chẳng có tư cách nói câu này, nhưng cô ấy đúng là một người vụng về.

Cổ yêu con gái đến mức không còn là nuông chiều nữa, mà thành bảo bọc thái quá rồi.

“—Chắc chắn Buchou vẫn còn điều muốn nói với Siest-san. Vậy nên em nghĩ chị nên đối mặt với cô ấy một lần nữa.”

Giữa căn phòng ảm đạm với sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ có giọng của mình tôi vang vọng.

Ai ai cũng đều ngạc nhiên khi thấy tôi đột nhiên lên tiếng.

Tôi biết. Tôi vốn đâu có phải kiểu người sẽ nói ra những lời đó bây giờ.

“Z-Zekka-chan...?”

Tôi, kẻ lúc nào cũng chỉ biết chạy trốn, không có tư cách nói ra những lời này.

Thế nhưng, sau khi biết về hai mẹ con nhà này, tôi không thể cứ mãi yên lặng trước tình cảnh có thể trở thành cuộc chia lý cuối cùng giữa họ được.

“Buchou, cùng đến Minh Giới thôi.”

Ngay khi tôi nói xong, tất cả đều á khẩu.

“Siest-san là một người rất nghiêm khắc. Nhưng cô ấy cũng rất dịu dàng. Chỉ ở yên một chỗ tại đây mà chẳng biết gì về cảm xúc của cô ấy là quá sai lầm.”

“Zekka-chan... em thì biết gì về cái người đó chứ...”

Buchou lí nhí với giọng trầm đến mức tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.

Nhưng nếu chùn bước lúc này, tôi sẽ mãi mãi là một kẻ hèn nhát.

“Em không biết gì nhiều về cô ấy.”

“Thế thì...”

“Nhưng em biết, rằng Siest-san rất yêu thương chị, con gái của cô ấy.”

Trong quá trình vượt qua bài kiểm tra đánh giá năng lực, tôi đã thấm thía tình yêu sâu sắc đó.

“Em hầu như không có kỷ niệm gì với mẹ mình. Và không như Buchou, bà ấy không dạy em kiếm thuật hay bất cứ điều gì cả. Vì công việc bận rộn mà mẹ em chưa một lần đến dự buổi họp phụ huynh hay buổi dự giờ nào cả.”

Tôi ghen tị với Buchou. Dù có ngắn ngủi, nhưng chị ấy vẫn được sống những ngày tháng bên cạnh Aura-san. Và chị ấy có cả Siest-san, người lặn lội đến tận học viện này vì con gái và tìm cách chăm lo cho con dù có vụng về.

“—Siest-san có nhờ em trao lại thứ này cho chị, Buchou.”

Tôi đưa cho chị ấy món di vật quấn trong lớp vải mình đeo trên lưng nãy giờ.

“Đ-Đây là...!”

Mở nó ra, Buchou ngước mặt lên đầy bàng hoàng.

“L-Là kiếm của mẹ...”

“Siest-san đã gìn giữ nó cẩn thận suốt bấy lâu nay. Để trao lại cho chị một khi đã lớn khôn.”

Bây giờ mà kể ngọn ngành thì không được. Người sẽ làm việc đó không phải tôi.

Đó là chuyện để hai mẹ con tâm sự với nhau. Tôi chỉ nói một phần trọng tâm là đủ rồi.

“Tuy nhiên, cô ấy đã không thể làm thế vì cuộc giao tranh quy mô lớn tại Minh Giới. Vậy nên cô ấy đã ủy thác lại cho em.”

“T-Tại sao...”

“Em đoán là bởi vì cô ấy đã tính đến trường hợp sẽ không bao giờ gặp lại con gái mình nữa.”

Các tiền bối của khối trung học phổ thông đã đi cả, không thấy bóng dáng Penemune-sensei đâu, và bải kiểm tra kết thúc đột ngột— Thực tế thì, ngay cả Buchou cũng biết cuộc chiến ở Minh Giới hiện giờ không chỉ là một cuộc xung đột nhỏ.

“Chị thấy cứ để mọi chuyện như vậy là được sao?”

Trước câu hỏi của tôi, chị ấy cúi đầu xuống.

“...Không được chút nào... nhưng đã trễ thế này rồi thì...”

Bản thân tôi trước giờ cũng luôn chùn bước trước những thời khắc quan trọng nhất.

Nhưng người đã đưa tay ra cho tôi những lúc đó chính là chị ấy.

“—Khả năng là vô hạn chừng nào ta còn chưa bỏ cuộc!”

Nếu vậy thì, lần này đến lượt tôi đưa tay ra cho chị ấy.

“Buchou mà em yêu quý sẽ nói vậy.”

“Zekka-chan...”

“Em rất biết ơn chị! Em vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ với sự rạng rỡ của chị! Dù đôi lúc gặp rắc rối vì tính khí bốc đồng của chị nhưng mỗi ngày đều rất vui vẻ! Vì vậy! Người luôn dẫn trước em như Buchou mà lại dễ dàng bỏ cuộc như thế— điều đó, điều đó thật quá sai lầm!”

Chị ấy là ân nhân của tôi. Là một thành viên không thể thay thế của Kiếm Huyền Bí.

Rốt cuộc những điều đó mang ý nghĩa gì, đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ.

“Tại sao, lại làm đến thế...”

Thế nhưng cuối cùng tôi cũng ngẫm lại được cảm xúc của mình. Và giờ tôi mới có thể đứng ngang hàng với chị ấy.

“Bởi vì chúng ta là bạn!”

Tôi ghét bị tổn thương hay làm tổn thương ai.

Nhưng, tôi còn ghét việc im lặng và làm ngơ hơn gấp bội.

“Chị là ân nhân hay đồng đội, tiền bối hay cái gì của em đi nữa cũng không quan trọng!”

Bởi vì chúng ta là bạn, bởi vì chúng ta bình đẳng nên tôi sẽ nói những gì mình muốn nói.

“Chị sẽ trở thành kiếm sĩ mạnh nhất phải không! Thế thì lo mà vượt qua chuyện với mẹ mình đi chứ!”

Đây là lần đầu tiên tôi lên giọng và bộc lộ cảm xúc mãnh liệt đến vậy.

Nói xong hết một lượt, tôi thở dốc và nhìn sang người bạn của mình.

Chị ấy đứng thẫn thờ một lúc, nhưng đột nhiên đôi mắt bỗng rực sáng lên—

“N-Nói hay lắm!”

Như thể đáp lại, chị ấy đặt một bước mạnh mẽ lên phía trước.

“Đã bị nói đến mức đó rồi thì chị cũng không ngồi yên đâu! Zekka-chan, chị cũng có điều muốn nói đây!”

“Có gì thì nói luôn đi!”

“Em lúc nào cũng u ám! Giọng thì lí nha lí nhí! Làm cái gì cũng lúng túng! Sự hiện diện mờ nhạt đến mức mỗi lần cất tiếng là lại làm người ta giật hết cả mình!”

*Phập! *Phập! (tiếng đâm trúng tim đen)

 “Lúc im lặng thì đúng là một mỹ nữ thứ thiệt! Tài năng kiếm thuật đỉnh cao đến mức khiến chị vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ! Chiều cao cũng lý tưởng! Ngực lại to nữa chứ! Là người rất dịu dàng và nghiêm túc! Nhưng thực chất lại vô cùng nhiệt huyết! Là người đáng tin cậy nhất!”

*Phập! *Phập... hả?

“Chị thích em lắm, Zekka-chan——!!”

Chốt hạ bằng câu đó xong, chị ấy thở hổn hển nhưng tay giơ ngón cái lên trông đầy thỏa mãn.

“Chị cũng coi Zekka-chan— là người bạn quan trọng nhất!”

Chị ấy nở một nụ cười tỏa nắng, y như hồi mới gặp... không, còn rạng rỡ hơn thế.

“Cảm ơn em. Đã vì chị mà nói lên những điều đó.”

“Buchou... Em mới là người... phải cảm ơn chị!”

Lần này, chính tôi là người chủ động đưa tay phải ra.

Buchou vui vẻ nắm lấy nó, và chúng tôi đứng nhìn nhau một lúc lâu.

“...Cái gì đây? Kết một tình bạn đẹp thì đáng quý thật đấy nhưng hai người này chìm hơi sâu trong thế giới riêng của họ rồi thì phải?”

“...Một cuộc đối đầu thật mỹ lệ. Với tư cách là bạn của Zekka, ta thật vô cùng cảm động.”

Những thành viên còn lại của Kiếm Huyền Bí người thì cười khổ, người thì rơm rớm nước mắt.

“—Yoshi!”

Buchou hăng hái quay lại phía mọi người.

“Đến Minh Giới thôi! Chúng ta sẽ đột kích vào đó! Ai đi cùng chị đây!”

“Tất nhiên em sẽ tháp tùng. Cả thanh kiếm và hiệp sĩ đạo này, không thể hiện bây giờ thì bao giờ.”

“Thật là. Bỗng dưng phải ăn cái drama gia đình tổ chảng thế này. Là thành viên clb, em cũng đi cùng.”

Buchou chuẩn bị lên đường tìm Siest-san.

Tình hình nơi đó ra sao, kết quả cuộc gặp gỡ sẽ như thế nào, hiện giờ chẳng ai biết cả.

Nhưng nếu có bất kỳ thứ gì dám cản đường, dù có là Bandersnatch, Anh Hùng Phái hay Cựu Ma Vương Phái, chúng tôi cũng hạ gục cho bằng sạch.

“Sẵn tiện giải quyết việc mẹ con xích mích này, chúng ta tiện thể dẹp luôn đám người xấu đi...!”

Trước lời nói đó của tôi, Buchou giơ cao nắm đấm.

“Ừm! Tất cả thành viên của Kiếm Huyền Bí, cùng xông thẳng vào Minh Giới nào!”

Mọi việc đã quyết xong, ngay khi chúng tôi chuẩn bị lên đường thì có một bóng người chắn ngang.

“Xin hãy dừng lại!”

Người duy nhất ngăn Kiếm Huyền Bí— là Elta-kun.

— ○ ● ○ —

Bầu không khí bỗng hóa lặng như tờ, nhưng Elta-kun đã phá vỡ nó.

“Mọi người định tự ý làm gì vậy? Ở lại Nhân Giới mới là lựa chọn tốt nhất cho Ojou-sama.”

“El. Tôi sẽ đến Minh Giới.”

“Không được ạ. Tôi đã nhận được nhiều báo cáo. Minh Giới hiện giờ là một chiến trường đúng nghĩa.”

Vị quản gia kiên quyết không đồng ý.

“Làm ơn, hãy hiểu cho tâm ý của Siest-sama.”

“Tôi cũng có ý chí của riêng mình. Tôi không muốn chỉ vì bản thân mà làm những chuyện trái với lương tâm nữa.”

“Đúng là vậy... Nhưng làm trái ý thượng cấp thì...”

Với Elta-kun thì nhiệm vụ cũng là sinh mạng, không lạ gì khi cô ấy nghĩ như thế.

“Lúc nãy tôi cũng đã định bỏ cuộc rồi. Nhưng chính Zekka-chan đã tiếp thêm dũng khí cho tôi.”

Hơn nữa bây giờ có cả Lilibette và Schwert-san cũng đi cùng chúng tôi.

“Tôi muốn trở thành người có thể khiến ai cũng thấy hãnh diện! Thế nên tôi sẽ tiến thẳng về phía trước!”

Điều quan trọng nhất chính là biết điểm yếu của chính mình là gì, rồi đứng lên đương đầu với nó.

Nếu chỉ biết mù quáng mà tuân theo mệnh lệnh, ta sẽ chẳng bao giờ đạt được điều mình mong muốn.

“...Nhưng mà, ngay cả thế thì...!”

Elta-kun rút dao ra chắn đường chúng ta.

“Không chỉ có Siest-sama. Tổ chức của tôi cũng đã ra lệnh phải bảo vệ Avi Amon bằng mọi giá. Và ngày hôm qua— tôi đã nhận được một mệnh lệnh bổ sung rằng tuyệt đối không thể để Ojou-sama rời khỏi thị trấn Kuoh.”

“Tôi có rất nhiều điều thắc mắc, nhưng trước hết có thể nói lý do không?”

“Tổ chức phái tôi đến đây đã gần như buông bỏ gia tộc Amon rồi. Với việc Xích Long Đế bại trận chính là giọt nước làm tràn ly. Họ nhận định rằng không thể ngăn cản đám ma thú nữa, và trong cuộc chiến lần nữa, Siest-sama cùng các thành viên gia tộc sẽ không còn khả năng chiến đấu— không, chắc chắn sẽ tử trận.”

Tôi được biết là Siest-san đã lập một liên minh quân sự với gia tộc Satanachia.

Thế nhưng, họ đã bội ước. Không hỗ trợ gia tộc Amon, mà chỉ định để một mình Buchou sống sót—

“Và như vậy, Ojou-sama chắc chắn sẽ trở thành gia chủ kế nhiệm.”

“Tổ chức gì tệ ghê. Cái đám đó muốn đưa Buchou-san lên làm gia chủ để dễ bề thao túng đây mà.”

“Một gia tộc chỉ vừa mới gây dựng lại chắc chắn sẽ rất mong manh. Đúng là một sách lược xảo quyệt đậm chất Ác Ma.”

Hai người đứng yên lắng nghe nãy giờ cũng phải nhíu mày. Nhưng Buchou lại trông có vẻ đã hiểu ra gì đó.

“Ra vậy. Hiểu rồi... Nhưng mà, El, đúng là tốt bụng thật đấy nhỉ?”

“Tốt bụng? Tôi ư? Tôi không hiểu cô nói gì cả.”

“Bởi vì, cậu đâu cần phải nói ra hết cho bọn tôi đâu đúng không?”

Cô ấy không thể tiết lộ cái tên Satanachia. Thay vào đó lại dùng từ ‘tổ chức’ và kể chi tiết những gì đang diễn ra ở mặt tối một cách đầy ẩn ý. Xét trên phương diện cô ấy thuộc về phe muốn thao túng Buchou làm gia chủ kế nhiệm, thì như vậy là đã tiết lộ quá nhiều thông tin.

“...Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ Ojou-sama.”

Sát khí của cô ấy tuôn trào. Cầm con dao trong tay, cô ấy nhìn chúng tôi bằng ánh mắt sắc bén nhất từ trước đến giờ.

Một kiếm sĩ như tôi sẽ đáp lại thế nào ư— Câu trả lời  rất đơn giản, dùng vũ lực mà qua ải thôi.

“Z-Zekka-chan!?”

Không chút chần chừ, tôi rút Tensei ra. Buchou thấy vậy liền cuống ra mặt.

“Cô định làm gì vậy, Miyamoto?”

“Đúng như những gì cậu đang thấy đây, Elta-kun.”

Trước những quan điểm không thể dung hòa, chúng tôi trừng mắt nhìn nhau.

“...Cô chắc chứ? Lựa chọn đó, có thể sẽ khiến cô hối hận đấy?”

“...Tôi tin. Bởi vì chừng nào ta còn chưa bỏ cuộc, thì khả năng là vô hạn.”

Elta-kun đảo mắt khỏi tôi và nhìn sang chủ nhân của mình, Buchou.

“Minh Giới hiện giờ đang cực kỳ nguy hiểm. Không có gì đảm bảo cô sẽ sống sót trở về cả— cô vẫn muốn đi ngay cả khi biết vậy sao?”

Cô ấy hỏi một lần nữa để xem liệu Buchou có đổi ý không.

“Tôi sẽ đi!”

Buchou trả lời ngay lập tức. Nghe vậy, vị quản gia nhắm mắt một lúc và nói.

“Tôi không thể để Ojou-sama rời thị trấn Kuoh. Đó là mệnh lệnh tôi đang thực thi.”

Trước câu trả lời lạnh lùng của quản gia, Buchou siết chặt nắm đấm vì nghĩ cô ấy chắc chắn sẽ không cho phép.

“Thế nhưng, tôi lại bị một kiếm sĩ bí ẩn cản trở. Đó là một kẻ rất cao tay, và một cuộc chiến khốc liệt đã nổ ra. Chính vì thế nên tôi không còn cách nào để mắt tới chủ nhân nữa.... và thế là, ngay cả khi Ojou-sama có lẻn đi thì tôi cũng không hề hay biết.”

Ẩn ý của cô ấy là gì khi nói vòng vo thế này đã rõ như ban ngày.

“—Xin hãy bảo trọng.”

Đó là những lời cuối cùng với tư cách một quản gia, chứa đựng tâm tư sâu sắc đến mức gần như là lời từ biệt.

“E-El... Cảm ơ...!”

Buchou định cảm ơn nhưng đã khựng lại giữa chừng. Là vì Elta-kun.

“—Miyamoto, tôi sẽ chờ trên sân thượng.”

Chỉ để lại những lời đó, Elta-kun hiên ngang rời khỏi đạo trường cũ.

“Zekka-chan...”

“Vâng, em biết.”

Không phải lo đâu ạ. Em biết mình phải làm gì mà.

“Buchou và mọi người, xin hãy nhanh chóng đến Minh Giới đi ạ.”

“Ừ...”

“Tất nhiên, chuyện của Elta-kun cứ để em lo.”

“Ừ...!”

Lilibette, Schwert-san, nhờ hai người trông nom Buchou cho đến khi tôi tới đó nhé.

Rồi, tôi nhìn ba người họ dịch chuyển đến Minh Giới—

“—! Zekka-chan! Kiếm Huyền Bí chỉ là Kiếm Huyền Bí khi tất cả chúng ta cùng ở bên nhau!”

Từ trong ma pháp trận dịch chuyển, Buchou hét lên đầy khí thế.

Tôi gật đầu thật mạnh và nói lên quyết tâm của mình.

“Em hứa. Dù có xa cách muôn trùng, em chắc chắn sẽ đuổi kịp mọi người.”

Buchou đưa nắm đấm ra, tôi cũng làm tương tự và nhìn ba người họ dịch chuyển đi.

“Tensei.”

[Chuẩn bị quyết đấu thôi nhỉ.]

Trước tiếng gọi của tôi, ông ta bật cười đầy phấn khích.

Nào, đi thôi, cô ấy đang đợi mình trên đó—!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Câu hát thứ ba trong lời 1 của Oppai Dragon no Uta: "O tenki no hiwa Oppai sagashite wo sanpo da☆/Vào ngày nắng đẹp nó sẽ đi dạo kiếm tìm Oppai"
Câu hát thứ ba trong lời 1 của Oppai Dragon no Uta: "O tenki no hiwa Oppai sagashite wo sanpo da☆/Vào ngày nắng đẹp nó sẽ đi dạo kiếm tìm Oppai"