☆ TOKYO RAVENS 11 ─ change:unchange ☆
Chương 3: Thời điểm Đi săn - Phần 1
0 Bình luận - Độ dài: 1,842 từ - Cập nhật:
“──Ta mau tiến hành dự liệu về tương lai sắp tới.”
Khi Amami nói vậy, hiệu trưởng Kurahashi là người đầu tiên lên tiếng,
“Ta sẽ quay trở về trước.”
Bà nói với vẻ điềm tĩnh không áp lực.
“Đối với vị trí của bản thân, ta không có lựa chọn nào hơn. Bên cạnh đó, ta cũng phải nói chuyện với con trai ta.”
Có vẻ bà đã nói chuyện này trước với Amami. Giờ đây bà đang giải thích với những chàng trai cô gái có mặt tại đó.
“……Xin thứ lỗi, nhưng──”
Touji tiếp lời bà,
“Hiệu trưởng có nghĩ là con trai của bà sẽ chịu lắng nghe không? Kể cả như thế bà vẫn sẽ ở lại ư?”
“Phải đấy, Touji-kun. Một phần cũng vì đấy là bổn phận của một người mẹ.”
Bà mỉm cười hiền từ và tràn đầy sự quyết tâm. “Nội ơi…” Kyouko nức nở gọi.
“Ngay từ đầu ta đã không có nhiều lựa chọn khả dĩ. Nếu ta công khai chống cự thì cũng vô ích. Kurahashi là một dòng tộc danh giá, và giờ đây cái tên cùng toàn bộ sức ảnh hưởng đều đã thuộc về Genji. Nếu quay về mười năm trước thì ta sẽ có cho mình vài kênh liên lạc đáng tin cậy…… nhưng giờ thì không được rồi. Về cơ bản là ta gần như không thể làm được gì.”
“……Nhưng còn khả năng chiêm tinh thuật của bà thì sao?”
“Oh, cảm ơn cậu Touji đã xét đến điều này. Nhưng thật không may, phần lớn ‘sức mạnh’ ấy đã bị tiêu hao. Sự thật là ta đã để tất cả những chuyện này xảy đến mà không chút phòng bị. Ta thực sự lấy làm hối hận.”
Hiệu trưởng đường hoàng giãi bày nỗi lòng bản thân.
Bà từng là một cá nhân với khả năng đọc những vì sao rất tài tình. Nhiều mối quan hệ của bà không chỉ có mỗi cộng đồng ma thuật mà còn có cả các chính trị gia hoặc những người kinh doanh. Mặc dù là hiệu trưởng Trường Cao chuyên Âm Dương, Kurahashi Miyo cũng từng có nhiều đóng góp cho sự phát triển của Bộ Âm Dương Sư. Kênh thông tin liên lạc quy mô mà bà thiết lập được xem là “vũ khí” mạnh nhất của bà.
Tuy nhiên, khi đứng trước con trai bà──Kurahashi Genji──những lợi thế ấy đều vô nghĩa. Kể cả khi bà tận dụng các mối quan hệ trong thời gian ngắn hạn, khoảnh khắc Genji biết được ông sẽ ngay lập tức hành động. Lời thỉnh cầu của Miyo không có sức ảnh hưởng nặng nề bằng uy áp của Genji. Nếu “xung đột” giữa hai mẹ con nhà Kurahashi đến tai công chúng, bà Miyo sẽ không có cơ hội chiến thắng.
Và sự thật là là khả năng chiêm tinh thuật của bà đã đến hồi cạn kiệt. Bà tự nhận định rằng bản thân đã không còn có thể là một “lực lượng chiến đấu”.
“X-Xin hãy chờ chút đã! Nếu Bộ trưởng Kurahashi là kẻ đứng sau điều khiển Bang hội Song giác cũng như có dính líu tới các vụ khủng bố Thảm họa Tinh linh, sao chúng ta không báo cáo với các nhà chức trách? Đó chẳng phải là công việc của cảnh sát hay chính quyền ư…… Dù gì cũng là phạm tội mà đúng không?”
Lần này đến lượt Tenma lên tiếng.
Tenma trưng ra vẻ mặt khó hiểu, thắc mắc vì sao không ai bàn đến vấn đề này. Nghe qua thì có vẻ là có lý và logic.
Nhưng mọi chuyện không đơn giản đến vậy.
“Chúng ta không có chứng cứ, chàng trai trẻ ạ.”
Amami ngồi trên bộ ghế sofa giải đáp thắc mắc của Tenma.
“Cậu là Tenma nhỉ? Bộ trưởng sẽ không bao giờ để bản thân rơi vào thế bị động. Ngay cả ta, Amami Taizen còn chẳng thể nắm được đuôi hắn. Tất nhiên, giờ thì ta đã biết, nhưng trong khoảng thời gian chúng ta còn đang thảo luận thế này thì tên Genji có khi đã có biện pháp đề phòng hết rồi.”
“Nhưng…… nhưng đâu phải tất cả đều thuộc phe của Bộ trưởng? Kể cả khi không có chứng cứ cũng phải có người chịu lắng nghe chúng ta ch──”
Tenma cố gắng chày cối, khẩn thiết nhìn sang Amami. Ông khẽ liếc nhìn cậu, như một tiền bối dày dạn kinh nghiệm đang nhìn hậu bối ngây thơ dễ mến của mình.
Tuy nhiên, biểu cảm ông đanh lại.
“Để ta thử ví dụ cho cậu. Giả sử ta là Bộ trưởng, và có ai đó tố giác ta trước pháp luật. Ta sẽ ngay lập tức gán cho kẻ đó là kẻ đứng đầu Bang hội Song giác, xóa sạch uy tín của hắn. Rồi ta sẽ ngụy tạo vô số bằng chứng và nhân chứng. Thêm chút ít ma thuật nữa.”
“Việc đó không thể nào……!”
“Có thể đấy chứ. Chúng là tội phạm kia mà. Khi sử dụng ma thuật để ngụy tạo bằng chứng hay nhân chứng, cảnh sát hoặc chính quyền sẽ không cách nào nhận diện được. Những người có thể biết được chỉ có Âm Dương Sư──hay cụ thể hơn là Cục Điều tra ma thuật. Mà bây giờ Bộ trưởng lại đang kiêm luôn chức Cục trưởng Cục Điều tra ma thuật.”
Từng câu chữ của Amami như vả thẳng vào sự thơ ngây của Tenma. Cậu thực sự không biết nói gì hơn. Kyouko lắng nghe cũng để lộ biểu cảm bất ngờ, còn Touji và Suzuka thì nhíu mày.
Chuyện này không đơn giản như kiểu “nói sự thật và mọi người sẽ tin”. Suy cho cùng, đối phương là kẻ đã thao túng các tín đồ Yakou và khủng bố bằng Thảm họa Tinh linh. Hắn sẽ không do dự diệt trừ hiểm họa tiềm tàng. Hơn nữa, hắn còn nắm giữ vai trò then chốt trong giới ma thuật. Nhóm sáu người bọn họ hoàn toàn dưới kèo nếu định sử dụng pháp luật để đối đầu hắn.
“Giờ cậu đã nhìn ra chưa? Đây mới thực sự là tầm cỡ của những ai muốn làm kẻ địch của Bộ trưởng.”
Lời chỉ giáo của Amami sở hữu sức nặng rõ thấy. Tenma buông thõng đôi vai thiếu sức sống.
Hiệu trưởng cười gượng rồi quay trở lại chủ đề chính,
“Trong tình hình hiện nay, ta không thể làm được gì. Vậy nên ta quyết định sẽ quay trở lại chỗ con trai và chờ thời cơ thích hợp.”
Lần này Touji không nói gì thêm nữa. Ngay từ đầu bọn họ đã không có nhiều sự lựa chọn.
“……Như vậy sẽ ổn không?”
Suzuka lên tiếng sau khi giữ im lặng suốt từ đầu buổi. Hiệu trưởng chắc không ngờ đến được sự quan tâm từ cô gái nhỏ. Bà mỉm cười dịu dàng,
“Ta cảm ơn trò Suzuka. Nhưng đừng quá lo lắng. Dù ta có trở về thì cũng không bị giết đâu. Cùng lắm thì Genji sẽ ép ta về hưu. Ta còn nghĩ là nó sẽ quan tâm đặc biệt tới an nguy của ta──chí ít là trong thời điểm hiện tại. Tôi nói phải chứ Amami-kun?”
“……Phải. Ngay cả Bộ trưởng cũng sẽ không muốn làm lớn chuyện đâu. Ép bà Miyo hưu trí sớm và tách biệt khỏi xã hội sẽ là nước đi đúng đắn.”
Amami đồng ý với ý kiến của hiệu trưởng.
Mặc dù Bộ trưởng Kurahashi Genji hiện nay nắm toàn quyền trong gia tộc, Kurahashi Miyo vẫn là hiệu trưởng tại nhiệm Trường Cao chuyên Âm Dương. Kể cả khi bà rút lui khỏi “tiền tuyến”, bà vẫn được đông đảo giới ma thuật trọng vọng. Một người như Bộ trưởng sẽ không hành động thiếu khôn ngoan làm tổn hại đến vị thế của bà.
Ngoài ra, nếu có việc gì xảy đến với bà không lâu sau khi về hưu sẽ có thể dấy lên nghi hoặc. Từ góc nhìn của Bộ trưởng là ông muốn làm hình ảnh của mẹ mình từ từ biến mất khỏi các phương tiện thông tin đại chúng. Miễn là bà không kháng cự thì Bộ trưởng sẽ “bảo vệ” bà, nhằm gìn giữ bộ mặt.
“Nhưng sau một năm liệu hắn ta còn đảm bảo an toàn cho bà? Trước hết là nhất cử nhất động của bà sẽ bị hạn chế triệt để. Xin hãy suy xét thật chu toàn.”
“Tôi hiểu. Nếu tôi ngoài mặt chấp thuận và lên kế hoạch trong thầm lặng…… con trai tôi sẽ không dung thứ đâu. Nó không ngây thơ tới vậy. Nhưng có một điều──”
Đột nhiên hiệu trưởng hướng mắt về phía Kyouko. Bắt gặp ánh mắt bà, cơ thể cô thoáng chốc cứng đờ.
“Chí ít là thằng bé vẫn sẽ cho tôi gặp cháu nội nhỉ. Và điều tôi cần làm──cũng như là có thể làm từ giờ trở đi──chính là Kyouko. Ta sẽ huấn luyện cho cháu.”
“Huấn luyện…… cho cháu ư?”
Kyouko hoang mang trông thấy. Hiệu trưởng gật đầu như tái khẳng định lời vừa nói.
“Kyouko, cháu sẽ quay trở về với ta.”
“Nh-Nhưng…”
“Hãy lắng nghe ta, Kyouko. Kể cả khi cháu có cố làm bất cứ điều gì, cháu cũng sẽ không thể thay đổi được gì. Cháu biết rõ điều đó nhất mà đúng không?”
Kyouko nuốt nước bọt trước tông giọng nghiêm túc của bà mình.
“Nhưng cháu đã thức tỉnh sức mạnh chiêm tinh thuật. Nếu cháu mài giũa thiên phú ấy, nó sẽ trở thành vũ khí đáng gờm──để bảo vệ mọi người, và cũng là để bảo vệ chính bản thân cháu.”
“Cháu……”
Chỉ mới vài tiếng trước Kyouko đã đọc những vì sao. Kiếm tìm khắp cùng trong giới ma thuật này, sự chớm nở của một tài năng như vậy là rất hiếm. Những lời Kyouko nói trong trạng thái chiêm tinh đã hóa giải sự nghi ngờ của Otomo, cũng như đưa các bạn của cô khỏi tình huống bế tắc.
Tuy nhiên, Kyouko đã ngất đi sau đó; khi cô tỉnh dậy thì đã thấy mình ở căn biệt thự bây giờ. Cô còn nhớ cảm giác kỳ lạ khi tiến vào trạng thái chiêm tinh, nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy cô không còn là chính cô.
“Hãy trở về với ta, Kyouko. Trong khi cháu vẫn tiếp tục cuộc sống thường nhật, cháu sẽ trui rèn khả năng chiêm tinh thuật của bản thân. Từ giờ sẽ là ‘cuộc chiến’ của riêng cháu.”
Hiệu trưởng tuyên bố chắc nịch, cứ như đó sẽ là lần cuối bà còn có thể đọc những vì sao.
Kyouko với biểu cảm xanh xao điềm tĩnh mặt đối mặt với người bà.
Rồi cô siết chặt lòng bàn tay trước ngực và gật đầu dứt khoát.
0 Bình luận