Tập 42: Săn Phi Long
Chương 879: Tuyên Chiến Berdoria (3)
2 Bình luận - Độ dài: 3,045 từ - Cập nhật:
"Hừ hư hưm ♪, cuối cùng cũng được về nhà!"(Reki)
"Cậu nói như thể không còn sống ở đó nữa vậy."(Uru)
Hai cô gái mặc váy đen đang đi bộ trên con phố lúc hoàng hôn, trông họ như những học sinh đang trên đường về nhà.
Tuy nhiên, trang phục của họ không phải là đồng phục học sinh, mà là quân phục của Đế Chế Elroad. Lấp lánh ngực là huy hiệu hình ngôi sao, biểu tượng cho cấp bậc và huy hiệu đặc biệt của đội tinh nhuệ.
Reki và Ursula trở thành thành viên của Tiểu đoàn tấn công số 1, những người hiếm hoi đã vượt qua kỳ thi tuyển chọn khắc nghiệt, được nghỉ phép một ngày trước khi lên đường tham gia chiến dịch chinh phạt Berdoria, nên họ đã quyết định trở về "House of Rabbit", trại trẻ mồ côi nơi họ từng sống.
Kể từ khi gia nhập quân đội, dù là những mạo hiểm giả cấp cao, họ vẫn phải trải qua khóa huấn luyện tân binh khắc nghiệt. Đương nhiên là họ không có ngày nghỉ. Như Reki đã nói, đây là lần đầu tiên họ được về nhà sau một thời gian dài.
"Chỉ cần được ở bên cạnh mọi người là tớ cảm thấy như được về nhà."
"Ừ. Họ như gia đình của chúng ta vậy."
Theo lời hứa với Lily, hai người họ tiếp tục hoạt động với tư cách là mạo hiểm giả. Vì quá tập trung vào việc chinh phục Đại Mê Cung để đuổi kịp Kurono, họ không còn nhiều thời gian để nghỉ ngơi ở trại trẻ mồ côi, nơi đã trở thành mái ấm của họ.
Sau cuộc gặp gỡ định mệnh với Fiona, ngoài việc chinh phục hầm ngục, họ còn thường xuyên ở lại phòng thí nghiệm phù thủy bí mật của cô ấy để luyện tập. Không rõ đó là luyện tập hay bị bóc lột sức lao động, nhưng dù sao thì kết quả cũng rất tốt, họ không phàn nàn gì.
Nhờ vậy họ đã được chọn vào đội tinh nhuệ của quân đội Đế Chế.
Nếu không có lời khuyên của Fiona, họ đã không thể nhận được Thánh Hộ, và cũng không đủ điều kiện để tham gia kỳ thi tuyển chọn.
Họ đã hoàn thành lời hứa với Lily, khi đánh bại quái vật boss cấp 5 ở tầng thứ năm của Đại mê cung, "Đại Ma Cung - The Abyss".
Hai người họ đã có được sức mạnh, và chứng minh được điều đó, để giành lấy quyền tham gia chiến trường.
Nhưng bây giờ họ tạm quên đi cuộc chiến sắp tới và vui vẻ trở về trại trẻ mồ côi, nơi có những đứa trẻ mà họ coi như gia đình.
"Tụi chị về rồi đây!"
"Chào mừng hai chị trở về!"
Ngay khi giọng nói của họ vang lên ở cửa ra vào, những đứa trẻ chạy ùa ra, làm ồn ào cả trại trẻ.
"Chào mừng hai chị trở về!"
"Chào mừng trở về!"
"Oa, quân phục kìa!"
"Ngầu quá đi!"
Dù hơi ồn ào, nhưng không ai trách móc họ. Tất cả mọi người, bao gồm cả Reki và Ursula, đều rất vui mừng khi được gặp lại nhau.
"... Chào mừng hai chị trở về, chị Reki, chị Ursula."
Một cô bé nhỏ nhắn, đứng lặng lẽ phía sau những đứa trẻ đang chạy nhảy, nhìn hai người họ và lên tiếng.
Reki và Ursula ngay lập tức quỳ xuống.
"All for Elroad!"
"Nữ hoàng vạn tuế!"
Đó là một phản xạ có điều kiện.
Họ quỳ xuống, cúi đầu, mà không cần suy nghĩ.
"Em là Lillian. Không phải chị Lily, hai chị không cần làm vậy đâu ạ."
"Hả!?Em là Lillian ư!"
"Ôi trời, cơ thể mình vừa tự động... thật là một sự huấn luyện đáng sợ..."
Người nhỏ tuổi nhất trong 10 đứa trẻ, Liian một cô bé xinh xắn với mái tóc vàng bạch kim dài mượt mà và đôi mắt màu ngọc lục bảo lấp lánh - và quan trọng hơn, cô bé có ngoại hình rất giống Lily, hiện tại cô bé đang hoạt động với tư cách là người đóng thế của Lily.
Trong chiếc váy màu xanh lá cây nhạt, Lillian trông giống hệt Nữ Hoàng Tiên vĩ đại mà họ thường thấy trên Vision.
Họ quỳ xuống, sẵn sàng làm bất cứ mệnh lệnh nào như một thần dân và binh lính của Đế Chế, đặc biệt khi đã qua bài “huấn luyện” đó…
Họ vừa mới hoàn thành khóa huấn luyện tân binh nên không thể nào phân biệt được Lillian và Lily.
"May quá, tối nay Lillian cũng về."
"Nghe nói công việc của em rất bận rộn. Em có khỏe không?"
"Vâng, em khỏe ạ. Mọi người đều đối xử tốt với em."
Reki và Ursula không hề biết Lillian đang làm người đóng thế cho Lily. Họ chỉ biết rằng cô bé đang làm một công việc quan trọng ở Temennigru gần như mỗi ngày vì tài năng của cô bé.
Gần đây, vì quá bận rộn với cuộc sống mạo hiểm giả và công việc bí mật, Lillian ít khi trở về trại trẻ mồ côi và họ cũng ít có cơ hội gặp mặt cô bé.
Nhìn thấy Lillian cao lớn hơn và trưởng thành hơn, Reki và Ursula cảm nhận được những nỗ lực và sự trưởng thành của cô bé, và cảm thấy xấu hổ vì bản thân mình chưa đủ chín chắn.
"Lillian giỏi quá. Em luôn là người chăm chỉ nhất."
"Em lớn nhanh thật đấy!"
Nhưng họ đã trưởng thành hơn, khi có thể kìm nén cảm xúc và mỉm cười khen ngợi Lillian.
Và Lillian, người đã trưởng thành hơn về mặt tinh thần nhờ vào công việc đóng thế, cũng hiểu được tâm trạng của họ, mỉm cười đáp lại.
"Vâng, em sẽ cố gắng hơn nữa vì mọi người."
Hai người họ ôm chặt lấy cô bé nhỏ nhắn, đáng yêu.
Giữa khung cảnh cảm động đó, với giác quan nhạy bén của những mạo hiểm giả cấp cao, họ cảm nhận được có người đang đến gần cửa ra vào.
Họ buông Lillian ra, nhẹ nhàng bảo lũ trẻ lui lại, đứng canh trước cửa.
Vào giờ này, sẽ không có ai đến trại trẻ mồ côi với mục đích chính đáng. Trật tự trị an ở Pandemonium đã được cải thiện đáng kể so với thời Karamara. Nhưng với những trải nghiệm khắc nghiệt của mình, họ vẫn luôn cảnh giác.
Người đang đến gần không hề che giấu tiếng bước chân.
Hai người. Một người cao lớn và một người nhỏ bé. Reki nhanh chóng phán đoán dựa vào tiếng bước chân, nói nhỏ với Ursula.
Họ chuẩn bị sẵn sàng rút vũ khí từ không gian ma thuật, chờ đợi những vị khách không mời mà đến.
"Cửa không khóa. Mời vào."
Ursula nói, cố gắng giữ bình tĩnh, khi cảm nhận được có người đang định gõ cửa.
Ngay sau đó, cánh cửa mở ra,
"Chào buổi tối, Reki, Ursula. Lâu rồi không gặp."
"Kurono-sama!(2)"
Thay vì quỳ xuống theo phản xạ có điều kiện như những binh lính Đế Chế, họ lao đến ôm chầm lấy Kurono.
Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối họ gặp nhau?
Họ rất muốn gặp anh ấy. Nhưng họ biết rằng mình chưa đủ tư cách để đứng bên cạnh Quỷ Vương, họ không dám đến tìm gặp.
Dù là do họ tự quyết định, nhưng nỗi nhớ nhung, khát khao vẫn luôn dằn vặt họ.
Và khi anh bất ngờ xuất hiện, họ không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.
Lòng khao khát dành cho Kurono, một người đàn ông đã vượt qua kỷ luật sắt đá dành cho một vị vua tuyệt đối mà họ phải quỳ gối, cúi đầu.
"Xin lỗi, đã lâu anh đã không đến thăm các em."
"Không không, anh không có lỗi..."
"Kurono-sama đến thăm chúng em, đây giống như một giấc mơ vậy."
Kurono nhẹ nhàng ôm hai người họ vào lòng, khi họ khóc nức nở vì xúc động.
"N-nhưng mà, sao anh lại đến đây...?"
"Tại sao Quỷ Vương bệ hạ lại đích thân đến đây...?"
"Vì anh muốn đến. Sariel cũng đi cùng."
"Lâu rồi không gặp, Reki, Ursula."
"A, Sơ Yuri!"(reki)
"Không phải, phải gọi là Sariel đại nhân."(Uru)
"Không cần phải gọi tôi như vậy."
"Thế em gọi chị là Đại tá có được không?"
"Chúng em là binh lính Đế Chế, chúng em không được bất kính với cấp trên."
"Không cần thiết."
Sariel, người đang đứng im lặng phía sau Kurono trong bộ áo choàng, lên tiếng từ chối.
Cô ấy cũng từng sống cùng họ ở làng khai hoang. Không ai quan tâm đến Reki và Ursula hơn Sariel.
"Chào mừng Quỷ Vương bệ hạ. Thật vinh dự cho chúng thần khi được ngài ghé thăm."
"Không cần phải như vậy đâu Lillian. Hôm nay anh đến đây với tư cách là Kurono, chứ không phải là Quỷ Vương."
Không giống như Reki và Ursula, những người đã lao đến ôm Kurono, Lillian cúi đầu chào theo nghi thức.
Kurono cảm thấy hối hận khi đã bắt Lillian, một cô bé chưa đầy mười tuổi, phải gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy.
Anh quỳ xuống trước Lillian, ôm cô bé vào lòng như ngày xưa.
"Nếu được, tối nay anh muốn ở lại đây. Anh có rất nhiều chuyện muốn nói."
—-------------------------------------
Trong khi Kurono và Sariel đến thăm trại trẻ mồ côi, Nell cũng bí mật đến một nơi khác.
Đó là biệt thự của Wilhart, Vua của Spada và Trung tướng của quân đội Đế Chế.
Mặc dù Wilhart là chủ nhà, nhưng người mời Nell đến là em gái của anh, Charlotte.
"Cuối cùng thì chúng ta cũng có thể nói chuyện thoải mái rồi."
"Xin lỗi chị, từ khi đến đây từ Avalon, em luôn bận rộn."
Nell mỉm cười dịu dàng với Charlotte, người bạn thân thiết từ nhỏ.
Gần đây cô ấy rất lo lắng vì sự cố với Kurono, nhưng có lẽ được gặp lại những người bạn thân thiết là liều thuốc tốt nhất cho cô ấy.
"Tiếc thật, chúng ta lại sắp bận rộn với chiến tranh rồi."
Kai, người thứ ba được mời đến đây nói, vừa nhai ngấu nghiến miếng thịt.
Theo lời mời của Charlotte, các thành viên của "Wing Road", nhóm của Nell và Kai, đã tập trung tại đây.
Cuối cùng, "Wing Road" vẫn bị chia cắt sau khi Nero thức tỉnh thành Tông đồ ở làng Dacia. Và có lẽ, họ sẽ không bao giờ quay trở lại như xưa nữa, dù không ai nhắc đến chuyện xưa
"Cậu đã được chọn vào đội tinh nhuệ đó rồi phải không?"
"Ừ, Tiểu đoàn tấn công số 1."
"Rất hợp với anh đó, Kai-san."
"Haha, anh chỉ giỏi dùng kiếm thôi. Nếu không được xông pha trận mạc, anh chỉ là một tên ngốc."
"Fufu, không phải vậy đâu. Có lẽ em không nên nói điều này, em xin phép xin lỗi trước. Nghe nói anh đã gặp rất nhiều khó khăn ở Avalon."
"Thôi đi, chuyện đó chỉ khiến anh nhận ra rằng mình chỉ là một tên ngốc nghiện kiếm thuật mà thôi."
"Tớ cũng muốn tham gia trận chiến giải phóng Avalon!"(Char)
"Dù thắng nhưng đó quả là một kế hoạch liều lĩnh khi Hoàng đế chỉ dẫn theo một số ít binh lính đến xâm lược đất nước khác. Dù đội quân ma thuật sư của cậu có kịp chuẩn bị, Kurono cũng sẽ không mang cậu theo đâu."(Kai)
"Đúng vậy. Từ giờ trở đi, chị cũng không nên làm nũng và làm phiền Kurono-kun nữa."
"Biết rồi mà. Nhưng khi nghe tin Nell bị giam và Kai bị đưa đến mỏ đá! Đáng lẽ ra chị phải là người đi giải cứu bạn bè !"
"Xin lỗi, chỉ có Kurono-kun mới được phép cứu em."
"Haiz, lại khoe khoang rồi."
"Nell, anh khuyên em đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Sẽ chỉ khiến em buồn thôi."
"Sao anh lại nói vậy chứ!?"
Dù chính câu nói đó đã khiến Nell nhớ lại chuyện buồn, nhưng cô ấy cố gắng quên đi bằng cách uống cạn ly rượu vang, và cắn một miếng thịt lớn.
Nell nổi tiếng là một công chúa lý tưởng, nhưng cô ấy cũng là một mạo hiểm giả. Khi không cần giữ lễ nghi, cô ấy có thể uống rượu như nước lã và ăn uống thô tục. Đặc biệt là khi cô ấy muốn quên đi điều gì đó.
Cô ấy chỉ thể hiện mặt này của mình trước những người đồng đội thân thiết, chứ không bao giờ để Kurono nhìn thấy.
"Được rồi, hôm nay cả ba chúng ta uống thoải mái đi. Có cả bia nữa đấy."(Kai)
"Cho anh một cốc lớn."(Nell)
"Còn tớ, rượu mật ong."(Char)
"Của cậu đây."
"Đừng có đưa cả chai cho tớ! Rót ra ly đi chứ!"
"Đừng có lắm chuyện. Cứ uống đi."
"Hừ, cậu lúc nào cũng vô duyên như vậy."
Charlotte dù phàn nàn, nhưng cô ấy cũng quá lười để tự rót rượu, và uống trực tiếp từ chai, như một mạo hiểm giả thực thụ.
"Mà này, lần này cậu cũng tham gia chứ, Char?"
"Dĩ nhiên phải đi rồi. Tớ sẽ lên Shangri-La cùng với cậu."
"Cái gì? Cậu cũng tham gia chiến dịch đổ bộ sao?"
"Đừng có so sánh tớ với lũ cuồng tấn công đó. Đội ma thuật của tớ là đội phòng thủ của Shangri-La. Mặc dù tớ không nghĩ rằng chiến hạm bay sẽ bị bắn hạ, nhưng đối phương là một Đoàn kỵ sĩ rồng hùng mạnh. Đây là một sự sắp xếp thận trọng."
"Kiếm không thể nào chạm đến Kỵ sĩ rồng. Tớ sẽ lo liệu bọn chúng."
"Còn cậu lo chiếm lấy lâu đài của bọn chúng đi."
"Hehe, cậu phải xem tớ thể hiện đấy, tớ sẽ mang đầu tên tướng về cho cậu."
"Phù! Em cũng sẽ lên Shangri-La!"
Nell đặt cốc bia lớn xuống bàn với bộ râu trắng xóa làm từ bọt bia, nói với vẻ mặt tự hào.
Hai má cô ấy ửng đỏ, có lẽ vì đã uống quá nhanh. Rõ ràng là cô ấy đang say.
"Nell vẫn là thành viên của đội hỗ trợ đúng không?"
Em ấy là Tổng giám đốc quân y, cấp bậc Trung tướng. Leo lên cấp tướng nhanh vậy, hơi gian lận đấy nhỉ?"
"Fufu, vì em là Công chúa của Avalon."
"Chị là Công chúa của Spada nhưng cũng chỉ là Thiếu tá thôi đấy?"
"Vì em là hôn thê của Quỷ Vương."
Nell nói, khuôn mặt đỏ bừng vì say.
"À, tớ cũng được thăng lên Trung tá rồi."
"Gì cơ? Đến cậu còn cao hơn tớ!?"
"Vì tớ là đội trưởng của đội tấn công."
"Kai-san là đội trưởng!?"
"Do chính Quỷ Vương Kurono bổ nhiệm đấy."
"Cậu mà làm đội trưởng, chắc chắn đội tấn công sẽ bị tiêu diệt hết."
"Không có chuyện đó đâu, có Nell chữa trị mà."
"Vâng, em sẽ chữa trị cho mọi người. Vì em là vợ của Kurono-kun."
"Nell say rồi."
"Rồi rồi, chị biết rồi, em đừng uống nữa, ngủ đi."
"Không vấn gì cả, Em sẽ sinh cho Kurono-kun một đội quân, hehehe..."
"Ngoan nào, chúc ngủ ngon."
Charlotte dìu Nell, người đang nói năng lộn xộn, đến chiếc ghế sofa êm ái và đặt cô ấy nằm xuống.
"Ưm... lần này, em nhất định sẽ trở thành một người phụ nữ trưởng thành..."
Nell lẩm bẩm, rồi khép đôi cánh trắng lại, che kín cơ thể, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Charlotte nhìn Nell, rồi trở về chỗ ngồi, thở dài một cách cường điệu.
"Haiz, Nell thật là..."
"Sao thất? Cậu cũng muốn cưới Kurono sao?"
"Đừng có đùa."
"Cậu không còn ghét cậu ta như trước nữa ,phải không?"
"Tớ biết anh ta không phải là người xấu. Anh ta rất mạnh mẽ, tốt bụngà vđã xây dựng nên cả một đế chế... Nên tớ nghĩ anh ta có thể chăm sóc tốt cho Nell."
"Chăm sóc à? Tớ chỉ thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng hai người họ cũng đến được với nhau với tư cách là một người bạn."
"Người như cậu mà cũng quan tâm đến chuyện tình cảm của người khác à?"
"Tớ cũng đã trải qua nhiều chuyện. Chuyện ở Dacia cũng là một phần trong đó - Này, Char, cậu có muốn kết hôn không?"
"Tất nhiên là có chứ, tớ cũng là con gái mà. Nhưng tớ tuyệt đối sẽ không giống như Nell."
"Tớ nghĩ việc cậu đính hôn với Kurono vì Spada là một ý kiến hay."
"Ừ, bình thường ai cũng nghĩ vậy. Tớ cũng biết với tư cách là Công Chúa của Spada, đó là điều tốt nhất - Nhưng tớ không thể làm vậy."
"Cậu vẫn chưa quên Nero sao?"
"Không liên quan. Để trở thành vợ của Kurono, cô dâu của Quỷ Vương có rất nhiều điều kiện khắt khe. Phải bị Nữ hoàng và một Phù thủy đáng sợ đang theo dõi. Phải là những người yêu anh ta sâu đậm cùng tài năng xuất chúng như Nell, mới có tư cách đứng bên cạnh anh ta."
"Tớ nghĩ cậu cũng quyến rũ và tài năng như Nell."
"Lạ thật, cậu học nói mấy câu như này từ đâu vậy?"
Charlotte cười mỉa mai và uống cạn chai rượu mật ong.
Hương vị ngọt ngào, nồng nàn, xua tan những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô ấy.
"Bây giờ tớ chỉ thấy ghen tị... ghen tị với Nell, người đã đến được với người mình yêu."
"Charlotte."
Giọng nói trầm ấm của Kai vang lên, giữa tiếng thở đều đều của Nell.
Charlotte nghe thấy giọng nói đó, trong cơn say lâng lâng.
"Cậu có muốn kết hôn với tớ không?"
2 Bình luận
Nhanh chuẩn gọn lẹ,quả là kiếm sĩ hàng đầu
Đek như thằng bé to xác nào đó