i.
Vài ngày trước trận chiến giải phóng thủ đô Avalon.
Vào ngày mà các đại đội do Kurono chỉ huy tập trung tại Make Love Enterprise, căn cứ của họ ở thủ đô.
"Ara, cô là hầu gái của Quỷ Vương bệ hạ đúng không?"
"Vâng, tôi là Thiếu Úy Prim, thuộc đội kỵ binh hạng nặng Cataphract."
Prim được Pluriel(bà chủ của cửa hàng nô lệ) bắt chuyện trên hành lang của tòa nhà chính.
Là vệ sĩ kiêm hầu gái, Prim vể cơ bản luôn ở bên cạnh Kurono, nhưng trên chiến trường, nhiệm vụ chính của cô là một kỵ binh hạng nặng. Thê nên để tránh bị kiệt sức, thời gian làm việc của cô đã được giảm bớt, và được sắp xếp luân phiên với các hầu gái khác... Dù vậy, việc phải xa Kurono khiến Prim cảm thấy không vui.
Cô đang trên đường trở về phòng sau ca trực thì được Pluriel bắt chuyện. Gạt bỏ những suy nghĩ cá nhân, Prim nghiêm túc chào theo kiểu quân đội và trả lời một cách máy móc.
Mặc dù Pluriel không phải là cấp trên của cô, nhưng bà ta là cộng sự quan trọng của Kurono-sama. Cô không được phép thiếu lịch sự.
"Cô có muốn trò chuyện một chút không? Trong lúc này, tacảm thấy hơi cô đơn."
"Xin lỗi, tôi đang làm nhiệm vụ, tôi không thể rời khỏi Master."
"Cô được phép, Prim. Cô cứ đi cùng Pluriel đi."
Phó chỉ huy Ein đột nhiên xuất hiện và ngăn Prim lại.
"Nhưng mà..."
"Đây cũng là một phần nhiệm vụ của cô. Với tư cách là hầu gái của Quỷ Vương, cô phải hành xử sao cho xứng đáng với danh tiếng của ngài ấy."
"Đã làm phiền anh rồi."(Pluriel)
"Không sao. Hai người cứ tự nhiên."
Ein cúi chào theo kiểu của Lily và nhìn Pluriel dẫn Prim, người có vẻ hơi miễn cưỡng đi.
Họ đến một phòng khách.
Căn phòng mờ ảo với hương thơm ngọt ngào, tạo nên một bầu không khí mờ ám. Pluriel, vẫn mặc chiếc váy hở hang như lần đầu tiên Prim gặp bà ta, đôi dài dài đầy đặn vắt chéo lên nhau. Ngay cả phụ nữ cũng phải xao xuyến trước vẻ đẹp của bà ta.
Đây là dáng vẻ của Succubus sao? Prim lặng lẽ quan sát Pluriel.
"Trà ngon chứ?"
"Xin lỗi, tôi chỉ mới được sinh ra chưa đầy một năm, tôi không có đủ kinh nghiệm để đánh giá trà và bánh."
"Không cần kinh nghiệm để đánh giá hương vị. Cảm nhận của cô là quan trọng nhất."
"... Tôi không hiểu."
"Fufu, lần sau tôi sẽ chuẩn bị những món ngon hơn khiến cô phải khen ngợi."
Prim đặt tách trà xuống, cảm thấy hơi khó chịu trước ánh mắt của Pluriel.
"Có vẻ như với một Homunculus như cô, có lẽ nói thẳng vào vấn đề là tốt nhất."
"Vâng. Tôi không hiểu tại sao bà lại gọi tôi. Có chuyện gì quan trọng sao?"
Prim nghiêm túc lắng nghe, sẵn sàng ghi nhớ từng lời của Pluriel, nếu đó là chuyện liên quan đến chiến dịch giải phóng thủ đô.
Nhưng Pluriel chỉ cười khúc khích, nhìn Prim với ánh mắt ranh mãnh.
"Không liên quan đến chiến dịch. Đây là chuyện riêng của cô."
Prim cảm thấy khó hiểu. Cô không biết Pluriel biết gì về mình. Cô chỉ mới gặp Pluriel một lần, và thậm chí họ còn chưa nói chuyện với nhau.
Cô được sinh ra trong nhà máy sản xuất chiến hạm Shangri-La, nên không thể nào có mối liên hệ nào với Pluriel trong quá khứ.
"Ufufu, ta đã nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô có tài năng."
"... Tài năng?"
"Phải, tài năng. Nếu cô muốn, cô có thể nhận được Thánh Hộ bất cứ lúc nào -- Thánh Hộ của "Nữ Vương Dâm Ma - Primvere"."
"Prim... vere...?"
Prim chưa từng nghe thấy tên vị thần này.
Thánh Hộ là một yếu tố quan trọng trong chiến đấu. Kurono và các thành viên của "Elemental Master" đều đã được ban Thánh Hộ, và hầu hết các hiệp sĩ và mạo hiểm giả nổi tiếng cũng vậy.
Prim đã được học rất kỹ về Thánh Hộ, đặc biệt là những Thánh Hộ liên quan đến khả năng chiến đấu.
Ngược lại, cô không biết gì về những vị Hắc Thần không liên quan đến chiến đấu. Cô không quan tâm đến họ, vì không cần thiết.
"Ồ, có vẻ như cô chưa từng nghe thấy cái tên này. Chẳng lẽ cô không biết nguồn gốc tên của mình sao?"
"Prim... là cái tên cao quý, do Master ban tặng cho tôi."
Prim không thể nào quên được cảm xúc khi được đặt tên.
Niềm vui, sự xúc động, những cảm xúc mãnh liệt tràn ngập trong lòng cô. Giống như được thần linh ban phước.
Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến nguồn gốc của cái tên đó. Việc tìm hiểu nguồn gốc của một thứ được thần linh ban tặng là một điều bất kính.
"Được Quỷ Vương bệ hạ đích thân đặt tên sao -- có vẻ như ngài ấy rất kỳ vọng vào cô."
"Kỳ vọng?"
"Cô hẳn phải biết Succubus là gì, đúng chứ"
Prim rùng mình.
Kiến thức về tình dục, về sinh sản, về quan hệ nam nữ... tất cả đều hiện lên trong đầu cô, với Kurono là nhân vật chính.
Đó là một điều cấm kỵ, giao hợp với thần linh,,,
"Tôi không biết gì cả!"
Prim hét lên.
May mắn, căn phòng được cách âm hoàn hảo, tiếng hét của Prim không lọt ra ngoài.
"Vậy thì cô càng phải tìm hiểu. Bởi vì, có lẽ Quỷ Vương bệ hạ đang mong đợi điều đó từ cô."
"Master... mong đợi... từ tôi...? Không thể nào, không thể nào..."
"Không có gì là không thể cả. Cô là một cô gái rất quyến rũ. Hãy tự tin hơn vào bản thân mình."
Prim không nhận ra Pluriel đã ngồi xuống bên cạnh cô từ lúc nào.
Pluriel nhẹ nhàng vòng tay qua vai Prim, ôm cô vào lòng.
Và bà ta thì thầm vào tai Prim:
"Đây là quà tặng của ta dành cho cô."

"Cái này...?"
Pluriel đưa cho Prim một chiếc vòng cổ.
Một sợi dây chuyền vàng, với mặt dây chuyền hình trái tim, được làm từ một viên đá đỏ rực như ruby. Hai con rắn quấn quanh trái tim, như thể đang giao phối.
"Primvere-sama đã từng quyến rũ Quỷ Vương Mia Elroad. Hai con rắn này tượng trưng cho sự giao hợp của họ."
Prim nhìn chằm chằm vào mặt dây chuyền hình trái tim và hai con rắn, không chắc mình có nghe rõ lời giải thích của Pluriel hay không.
"Cuối cùng, Quỷ Vương Mia đã từ chối, nhưng... họ đã từng yêu nhau, đó là sự thật."
Hai con rắn quấn quanh trái tim chỉ là kim loại vô tri vô giác. Nhưng đối với Prim lúc này, chúng tượng trưng cho sự giao hợp giữa nam và nữ.
"Nếu cô nhận được Thánh Hộ của Nữ vương Dâm ma, có lẽ cô cũng có thể kết đôi với Quỷ Vương -- sao rồi, cô có hứng thú không?"
Lời dụ dỗ ngọt ngào của Pluriel cùng với hương thơm quyến rũ, vang lên bên tai Prim.
Prim im lặng, nhưng cô đã nắm lấy chiếc vòng cổ.
—---------------------
Ấm áp. Rất ấm áp.
Cảm giác như cơ thể đang đông cứng trong mùa đông giá rét được ngâm trong nước nóng, tan chảy ra. Hoặc như cảm giác ngái ngủ trong chăn ấm vào buổi sáng sớm.
Prim cảm thấy như vậy.
"Ưm... ư..."
Trong trạng thái mơ màng, sắp sửa mất đi ý thức, Prim cố gắng mở đôi mắt nặng trịu.
Cô nhìn thấy một màu da thịt mịn màng.
Cô đang được ôm ấp. Một cảm giác mềm mại, ấm áp, như da thịt. Không phải nước nóng, cũng không phải chăn, mà là da thịt của con người.
Prim đang được ôm trong vòng tay ai đó.
"Ồ, con dậy rồi sao?"
Một giọng nữ ngọt ngào, quyến rũ vang lên bên tai Prim. Ngay cả màng nhĩ của cô cũng rung lên, như thể bị thôi miên.
"Ai, ai vậy...
Prim đẩy hai gò bồng đảo khổng lồ, đang che phủ nửa thân trên của cô ra, và nhìn lên.
Đó là một người phụ nữ với mái tóc dài màu hồng đào cùng một cặp sừng lớn, cuộn tròn như sừng cừu. Mái tóc dài che khuất đôi mắt của bà ta, kể cả vậy Prim vẫn có thể cảm nhận được đó là một khuôn mặt tuyệt trần.
Người phụ nữ này thật to lớn. Như một người khổng lồ…
"Không sao đâu, cứ ngủ tiếp đi. Bé cưng của ta."
Không, là cô đang nhỏ lại.
Mặc dù cơ thể của Prim nhỏ hơn so với Homunculus tiêu chuẩn, nhưng lúc này, cô chỉ nhỏ như một đứa trẻ sơ sinh.
Sự kinh ngạc và bối rối. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô phải làm gì đó. Cô phải thoát khỏi đây. Nhưng tay chân cô quá ngắn, cô không thể cử động theo ý muốn.
"Hãy yên tâm, ngủ ngon nào."
Nhưng khi nghe thấy giọng nói dịu dàng đó, và cảm nhận được bàn tay to lớn đang vuốt ve đầu mình, nỗi sợ hãi và bất an của Prim nhanh chóng tan biến.
Thay vào đó là cảm giác an toàn và mãn nguyện. Cô cảm thấy bình yên, như thể mọi thứ đều viên mãn.
Thật to lớn, ấm áp và mềm mại, giống như một đứa trẻ đang được mẹ ôm ấp, Prim vùi mình vào bộ ngực ấm áp đó.
"Ta sẽ là mẹ của con."
Homunculus không có mẹ.
Họ cũng không có cảm xúc về điều đó.
Nhưng Prim đã nhìn thấy thần linh trong Kurono. Nếu không có anh, cô đã không được sinh ra. Nếu không có lòng nhân từ của anh, cô đã chết.
Prim luôn cầu nguyện, cảm tạ số phận kỳ diệu đó.
"Ta sẽ là mẹ của con..."
Nhưng cảm xúc mà cô đang cảm nhận lúc này khác với lòng sùng kính, đó là một cảm giác dễ chịu, thoải mái.
Prim hiểu được.
Cảm giác của một đứa trẻ khi được mẹ ôm ấp. Không phải bằng lý trí, mà bằng linh hồn.
"Mẹ..."
"Phải, từ giờ trở đi, con là con của ta - hãy cầu nguyện, Primvere sẽ ban phước lành cho con. Hãy làm theo những gì trái tim con mách bảo."
—------------
"Hả!?"
Prim tỉnh giấc.
Cô chưa bao giờ tỉnh giấc trong trạng thái như vậy. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, và cô cảm thấy mệt mỏi hơn cả khi chưa ngủ.
Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy tràn đầy sinh lực... Có vẻ như nó đến từ vùng bụng dưới của cô.
"Cái này..."
Prim nhìn xuống bụng mình, nơi đang nóng ran. Trên làn da trắng nõn, ngay dưới rốn, là một dấu ấn rõ ràng.
Một hình trái tim màu hồng đào với hai con rắn quấn quanh.
"... Dấu ấn của ‘Nữ Vương Dâm Ma - Primvere’."
Những kiến thức mà cô chưa từng biết đến, giờ đây lại hiện lên trong đầu cô một cách tự nhiên.
Ý nghĩa của dấu ấn này. Tác dụng của nó. Tại sao nó lại xuất hiện trên bụng cô.
Cô hiểu tất cả.
"..."
Phải làm sao đây?
Suy nghĩ của Prim dừng lại.
Ít nhất trong quân luật mà cô đã học, không có quy định nào nói rằng phải báo cáo ngay lập tức khi nhận được Thánh Hộ của Nữ Vương Dâm Ma.
Prim nằm bất động trên giường, cho đến khi tiếng chuông báo thức 6 giờ sáng vang lên.
Nghe thấy tiếng chuông vang vọng khắp thủ đô Avalon, Prim bắt đầu chuẩn bị cho công việc của mình.
Khi cô tắm rửa và mặc quần áo xong, dấu ấn trên bụng đã biến mất.
Prim cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ rằng đó chỉ là một giấc mơ, và bước ra khỏi phòng ngủ.
"Chào buổi sáng, Prim-chan!"
"Chào buổi sáng, Hitsugi-neesan."
Hitsugi, quản gia với vẻ mặt vui tươi đang chiếm giữ phòng của Kurono.
"Ufufu, có vẻ như đêm qua rất vui vẻ nhỉ!"
Kurono và người đã ở cùng anh ấy đêm qua đã rời đi. Chỉ còn lại chiếc giường bừa bộn, áo choàng và đồ lót vương vãi khắp nơi.
Tất cả đều là đồ của phụ nữ, áo choàng của Kurono được treo bên cạnh giường, còn đồ lót của anh ấy thì được gấp gọn gàng. Nhìn vào đó, có thể đoán được tính cách của từng người và diễn biến của đêm qua.
"Hừm hừm, có vẻ như goshujin-sama đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng."
Hitsugi đang kiểm tra căn phòng một cách tỉ mỉ, như một thám tử đang điều tra hiện trường vụ án. Thật là bất lịch sự khi tò mò về chuyện riêng tư của chủ nhân, nhưng có vẻ như Hitsugi không quan tâm đến điều đó.
"..."
Và Prim, học theo người quản lý không biết xấu hổ của mình, lặng lẽ đi theo Hitsugi.
Đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy cảnh tượng này. Cô biết rõ Kurono thường xuyên ngủ cùng những người phụ nữ mà anh ấy yêu thương.
Nhưng, điều mà cô luôn coi là chuyện trên trời, thì sáng nay, nó lại trở nên thật gần gũi.
À, trong căn phòng này, trên chiếc giường này, chỉ vài giờ trước, chủ nhân đã…
"Ồ, cái này... hừm, ra vậy... Fiona-sama cũng rất cố gắng. Chắc hẳn đây là lần đầu tiên cô ấy vượt qua mốc 3 phút!"
"3 phút sao...?"
"Đúng vậy. Goshujin-sama đã được ban cho "Quỷ Vương Ái Dục - Over Ecstasy", thứ đã đánh bại cả Nữ Vương Dâm Ma. Không phải người phụ nữ nào cũng có thể chịu đựng được. Ngay cả Succubus cũng sẽ gục ngã chỉ sau một cú. Quả nhiên, goshujin-sama cũng là Quỷ Vương trên giường!"
"Ực..."
Prim nuốt nước bọt, nghe Hitsugi kể chuyện cười tục tĩu với vẻ mặt rạng rỡ.
Có lẽ đây là ảnh hưởng của Thánh Hộ Nữ vương Dâm ma. Bình thường, cô không thể nào hiểu được những câu chuyện tục tĩu của Hitsugi, nhưng bây giờ, cô lại hiểu rõ ý nghĩa của từng lời.
"Vì vậy không phải Fiona-sama yếu đuối đâu. Ngược lại cô ấy đã học được kỹ thuật của Succubus, nên cô ấy rất thành thạo. Dấu vết này chắc chắn là do kỹ thuật mới của cô ấy!"
Prim cảm thấy đầu óc quay cuồng khi giúp Hitsugi dọn dẹp giường, trong khi Hitsugi tiếp tục kể chuyện cười với vẻ mặt hào hứng.
Trí tưởng tượng của Prim bay xa, khi nhìn thấy dấu vết của cuộc mây mưa và nghe những lời bịa đặt của Hitsugi.
Nếu đêm qua, người ở đây không phải là Fiona, mà là cô…
"Giặt đồ, giặt đồ~"
Hitsugi ngân nga một giai điệu kỳ lạ, nhặt quần áo vương vãi trên sàn.
Cô ấy dùng tay nhặt quần áo của Kurono và dùng xúc tu nhặt quần áo của Fiona.
"Ưm, mùi hương của goshujin-sama! Chỉ ngửi quần áo thôi thì không đủ!"
Hitsugi vùi mặt vào áo choàng của Kurono, hít hà, hét lên với vẻ mặt thèm khát.
Đây là chuyện thường ngày của Hitsugi, nên không ai, kể cả Prim hay các hầu gái khác, ngăn cản cô ấy. Đó là một trong những nhược điểm của việc chỉ sử dụng Homunculus làm người hầu.
"Chị Hitsugi... chị đừng làm vậy..."
Nhưng hôm nay, Prim cảm thấy hành động của Hitsugi là không đúng, cô đã lên tiếng ngăn cản.
"Gì vậy, Prim-chan."
Hitsugi trừng mắt nhìn Prim, trong khi đang mặc áo choàng của Kurono.
Tên tội phạm không hối hận mà còn đang tỏ ra hung hăng.
"Yên tâm, chị sẽ chia cho em một phần mà!"
Nói rồi, Hitsugi ném chiếc quần của Kurono lên đầu Prim.
"Eh!?"
Prim hét lên, nhưng cô không gỡ chiếc quần ra. Hay nói đúng hơn là cô không thể.
Phần đáy quần áp vào mặt cô. Mùi hương quyến rũ đó khiến cô không muốn buông tay.
"Rồi, nghỉ ngơi một chút rồi chúng ta dọn dẹp nhé."
Cạch!
Cánh cửa bất ngờ mở ra.
Người bước vào mà không gõ cửa, tất nhiên là người không cần phải gõ cửa. Chủ nhân của căn phòng này,
"Hai người đang làm gì vậy...?"
Kurono nhìn Hitsugi, người đang cười toe toét trong khi Prim đang đội quần của anh ấy trên đầu, ánh mắt anh có phần chán nản.
"Ặc!?"
Tim Prim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp, đội quần của chủ nhân lên đầu và ngửi nó. Thậm chí, đó còn có thể bị coi là tội phạm tình dục.
Prim nghĩ rằng mình sẽ chết.
Hitsugi vẫn giữ nguyên tư thế, giơ gấu quần của Kurono lên và nói:
"Em là Hydra đây."
"Hydra cái gì, nó chỉ có hai đầu thôi."
Kurono thở dài, nhưng anh ấy vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở Hitsugi. Anh ấy bước đến, gỡ chiếc quần ra khỏi đầu Prim.
“Đừng có bắt nạt Prim như vậy."
"Em không hề bắt nạt Đây là cách bọn em thể hiện tình cảm."
"Đó chẳng phải là mấy lời bào chữa của đám bắt nạt hay nói còn gì."
.
Kurono búng nhẹ vào trán Hitsugi, rồi tự mình gấp chiếc quần lại và đặt lên giường.
"Hôm nay coi như là ngày nghỉ, nhưng hai người vẫn phải làm việc đàng hoàng đấy."
Kurono xoa đầu Prim, rồi nhặt cuốn sổ và cây bút trên bàn, và rời khỏi phòng.
"Kyu~"
Prim ngã xuống giường, nằm bên cạnh Hitsugi, người cũng đang rên rỉ vì cú búng trán của Kurono.
Dấu ấn trên bụng cô nóng ran, như thể đang thiêu đốt.
—--------------
Sau trận chiến giải phóng Avalon, khi trở về Pandemonium, "Hellhound" của Prim đã được cải tiến thành "Cerberus", phiên bản đặc biệt dành riêng cho cô.
"Em nghĩ lý do khiến sức mạnh của nó tăng lên nhiều như vậy là do lò phản ứng ether đã được cải thiện, và mạch ma thuật cũng được tối ưu hóa nhờ kinh nghiệm chiến đấu của Prim, nhưng..."
"Nhưng?"
"Nhưng mức tăng thực tế cao hơn so với lý thuyết. Có khi nào Prim được ban Thánh Hộ gần đây không?"
"Hả, anh nhớ là chưa nghe báo cáo là Prim nhận được Thánh Hộ...Prim-chan, có phải em đã được thần linh ban Thánh Hộ không?"
"Không ạ."
Lần đầu tiên trong đời, Prim nói dối.
Thánh Hộ của "Nữ Vương Dâm Ma - Primvere" đã giúp tăng cường lượng ma thuật của cô.
Nhưng ma thuật đó được tích trữ trong dấu ấn.
Và cách để tích trữ ma thuật trong dấu ấn --cô không thể nào nói cho Kurono, người mà cô coi như thần linh biết được.
"Xin lỗi, Master. Nhưng rồi một ngày nào đó, em nhất định sẽ…"
Và như vậy, Prim đã âm thầm nhận được Thánh Hộ, tình yêu… cùng với dục vọng.




6 Bình luận
Chuẩn cmn Sari r