High School DxD
Ishibumi Ichiei Miyama-Zero
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 8: Công Việc Của Một Ác Quỷ

Chương 07: Gia Đình Gremory Vui Nhộn

0 Bình luận - Độ dài: 14,023 từ - Cập nhật:

Phần 1:

Vào một ngày nghỉ.

Ngay từ sáng, Hội trưởng đã mang vẻ mặt căng thẳng.

“Chuyện này tệ rồi.”

Khác hẳn thường ngày, Hội trưởng có vẻ bối rối. Chị ấy đi từ phòng tôi xuống tầng một, rồi lại quay lên liên tục.

“Rias-oneesama hôm nay trông rất kỳ lạ.”

Asia, đang ngồi cạnh tôi, nhìn Hội trưởng đầy lo lắng. Quả thật đúng như Asia nói, Hội trưởng cư xử bất thường. Chị ấy đột ngột bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, rồi cứ mười phút lại chỉnh trang lại quần áo, đầu tóc.

Trận chiến căng thẳng với ác thần Loki vừa kết thúc, và sắp tới, bọn tôi – các học sinh năm hai – sẽ đi Kyoto trong chuyến tham quan. Lẽ ra bây giờ phải rủ nhau ra trung tâm mua sắm gần trường để sắm đồ. Nhưng ngay lúc này, thứ khiến tôi lo lắng chính là Hội trưởng.

“Hội trưởng, có chuyện gì sao?”

Tôi hỏi với giọng ngờ vực, thì chị ấy đáp lại với vẻ mặt nghiêm trọng.

“Chị dâu sẽ đến.”

“Chị dâu? Ý chị là Grayfia-san?”

Hội trưởng khẽ gật đầu. Grayfia-san – nữ quản gia của nhà Gremory. Người phụ trách tài chính và nhiều việc khác trong gia tộc quý tộc của các Ác quỷ thượng đẳng. Đồng thời, cô ấy còn là người hầu của Ma vương và cũng là vợ của anh trai Hội trưởng. Nói cách khác, cô ấy là chị dâu của Hội trưởng. Bình thường, Hội trưởng chỉ gọi là “Grayfia”, nhưng hôm nay lại gọi là “Onee-sama”? Tôi vẫn chưa hiểu, thì Akeno-san lên tiếng.

“Hôm nay Grayfia-san được nghỉ.”

“Hử, nghỉ? Ý là nghỉ việc quản gia à?”

“Đúng vậy. Bình thường cô ấy là quản gia phục vụ nhà Gremory, quan hệ là chủ – tớ với Rias. Nhưng khi được nghỉ, vai trò ấy thay đổi. Khi đó, cô ấy trở thành ‘chị dâu’ của Rias.”

“...Hóa ra khi là chị dâu thì Grayfia-san rất nghiêm khắc, đến mức Hội trưởng cũng sợ.”

Koneko-chan lạnh lùng nhận xét.

Thì ra là vậy.

“Ra là Hội trưởng cũng có người mà mình phải nể sợ.”

Xenovia gật gù đồng ý.

Dù Hội trưởng là người thừa kế tiếp theo của gia tộc Gremory, nhưng chị ấy cũng chỉ là một cô gái. Khi Grayfia-san bỏ bộ áo quản gia, hóa thân thành “chị dâu”, chắc hẳn uy nghiêm lắm. Tôi cũng hơi tò mò muốn thấy cảnh hai người nói chuyện với nhau như chị em. Chỉ riêng việc hai mỹ nhân ấy ngồi cạnh nhau thôi cũng đã đẹp rồi... Nhưng nhìn vẻ căng thẳng của Hội trưởng, có lẽ sẽ có chuyện xảy ra.

“Thế là cô ấy chọn đến thăm nhà em vào ngày nghỉ sao?”

Tôi lẩm bẩm. Akeno-san cười nhẹ và trả lời.

“Ừ, nghe nói cô ấy có chuyện cần bàn với Rias, trên danh nghĩa chị dâu.”

Trong khi trò chuyện, Hội trưởng liên tục đảo mắt nhìn khắp phòng, vừa lau chùi vừa chỉnh sửa.

“Mình... mình phải chuẩn bị trà nữa. Ise, em cũng ăn mặc đàng hoàng vào. Chắc chắn chị ấy sẽ để ý đến em.”

Hội trưởng vừa nói vừa chỉnh cổ áo và mái tóc tôi.

“Em cũng bị kiểm tra sao? Ừm... tại sao vậy nhỉ?”

“Vì... vì em là...”

Câu nói của chị ấy đột ngột dừng lại, mặt đỏ bừng.

“...Bởi vì... em rất đặc biệt...”

Đặc biệt...? Tôi vẫn chưa hiểu lắm. Có phải vì tôi là chủ nhà nơi chị ấy đang ở không? Hay vì tôi đã trải qua huấn luyện khắc nghiệt ở Địa ngục mùa hè vừa rồi? Trong thời gian ấy, tôi đã học khiêu vũ, học lịch sử gia tộc Gremory – những việc chẳng giống ai. Đến giờ vẫn không hiểu tại sao. Thậm chí đám gia nhân nhà Gremory còn gọi tôi là “Cậu chủ”...

Ping pong!

Tiếng chuông cửa vang lên. Nhìn cách Hội trưởng luống cuống chạy xuống tầng một, tôi đoán được ngay ai đến. Chúng tôi cũng đi theo ra cửa.

Người xuất hiện là một phụ nữ tóc bạc tuyệt đẹp, ăn mặc như một quý bà thượng lưu. Tôi nhận ra ngay – chính là Grayfia-san! Bình thường cô ấy mặc trang phục quản gia, nhưng hôm nay với váy áo hàng hiệu cùng mái tóc búi gọn, khí chất trưởng thành toát ra rạng ngời. Quả đúng là vợ của Ma vương! Ngoài cổng còn có cả chiếc limousine sang trọng đang đỗ.

Grayfia-san mỉm cười thanh lịch chào chúng tôi:

“Các em khỏe chứ?”

Sau đó cô ấy quay sang Hội trưởng:

“Rất vui được gặp em, Rias.”

“Chào chị, Onee-sama.”

Hội trưởng đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo, lộ rõ sự căng thẳng.

Ngay lúc đó, một giọng khác vang lên:

“Lâu rồi không gặp, tiểu thư.”

Tôi quay sang thì thấy một sinh vật kỳ lạ. Mặt nó giống rồng phương Đông, toàn thân phủ vảy đỏ, nhưng thân hình lại giống hươu hay ngựa. Cao chừng hai mét. Chính nó vừa lên tiếng!

“Ồ, chẳng phải là Xích long Đế Vương-dono sao. Lần đầu tiên gặp mặt. Tôi là Enku, quân ‘Tốt’ phục vụ dưới trướng Sirzechs-sama. Rất hân hạnh.”

Nó biết nói! Lại còn lễ độ nữa!

“À, v-vâng, rất vui được gặp!

Tôi vội đáp. Vậy ra đây là Enku. Và... phục vụ Sirzechs-sama!?

Hội trưởng giải thích:

“Ise, đây là Enku, một con Kỳ Lân– sinh vật huyền thoại, thuộc hạ của anh chị. Lâu rồi không gặp, Enku. Ta mừng vì ngươi vẫn khỏe.”

Chị ấy âu yếm xoa cổ con Kỳ Lân. Nghe đến cái tên ấy thì tôi cũng biết – sinh vật thần thoại Trung Hoa, tượng trưng cho điềm lành. Không ngờ Sirzechs-sama lại có một linh thú huyền thoại làm thuộc hạ!

Sau khi đưa Grayfia-san tới, Enku nói lời tạm biệt rồi hóa thành làn sương đỏ biến mất. Hội trưởng khẽ cười nhớ lại:

“Hồi chị còn ở Địa ngục, Enku thường cho chị cưỡi trên lưng chạy khắp núi.”

Có vẻ Enku cũng là người đã chứng kiến Hội trưởng trưởng thành.

Grayfia-san khẽ ho một tiếng, kéo mọi người trở lại thực tại. Hội trưởng lập tức căng thẳng trở lại.

“Chúng ta bỏ qua phần chào hỏi nhé. Chị có thể vào trong chứ?”

Vậy là Grayfia-san chính thức bước vào nhà tôi với tư cách chị dâu của Hội trưởng.

Trong phòng khách, Grayfia-san trò chuyện rất thân thiện với mọi người.

“Chị yên tâm rồi, Rias dường như không gây rắc rối gì.”

“Chính nhờ Rias-oneesama mà chúng em mới được như bây giờ.”

Asia mỉm cười đáp.

“Rias vốn hơi bướng bỉnh nên chị lo em ấy sẽ làm phiền mọi người.”

“Hoàn toàn không đâu ạ. Rias dẫn dắt chúng em rất tốt.”

Akeno-san cười nhẹ, khéo léo nâng cao vị thế của Hội trưởng. Đúng là bạn thân chí cốt!

Grayfia-san gật đầu hài lòng:

“Rias quả thật là người may mắn khi có được những người bạn và thuộc hạ tốt như thế này.”

Grayfia-san mỉm cười. Nụ cười ấy trông như thể cô ấy thật sự vui mừng. Nhưng ngay sau đó, gương mặt cô ấy lại nghiêm nghị, ánh mắt hướng về phía Hội trưởng… và cả tôi. Ơ… tại sao lại cả tôi nữa!?

“Điều còn lại là… quý ông đây.”

Piri! Sau khi Grayfia-san cất lời, bầu không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.

“T-Tức là… chuyện đó sao…?”

Asia, vốn còn đang mỉm cười, giờ đã lộ rõ vẻ căng thẳng.

“Chắc chắn là thế rồi. Vì hôm nay Grayfia-san đích thân đến đây, nên chuyện này cũng là một phần trong lý do.”

Akeno-san dù vẫn mỉm cười, nhưng tôi cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói.

“…Mình đã nghĩ ngày này sớm muộn gì cũng đến.”

Cô bé loli Koneko-chan vốn luôn mặt lạnh giờ lại ra dáng nghiêm túc. Xenovia và Irina thì có vẻ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra… Nói thật, ngay cả tôi cũng vậy! Sao bầu không khí lại thay đổi thế chứ? Tâm lý con gái phức tạp quá, tôi chịu!

Kiba và Gasper hôm nay không có mặt. Hội trưởng bảo chỉ cần thành viên hiện tại là đủ. Rossweisse-san thì đi từ sáng để mua sắm đồ đạc chuẩn bị dọn tới nhà tôi ở. Cô ấy có vẻ là người rất tiết kiệm.

Hội trưởng, với khuôn mặt đỏ bừng, lên tiếng trước Grayfia-san:

“O-Onee-sama! Chị tới đây vì chuyện đó sao? Em tưởng chị đã để mặc em tự xử lý, để mọi thứ diễn ra tự nhiên mà!”

“Ara, Rias. Chị và Okaa-sama đã bao giờ nói thế đâu? Em đã từng tự ý hủy bỏ một lần, nên chẳng phải bổn phận của em – với tư cách người thừa kế – là phải khiến chúng ta yên tâm sao?

Giọng Grayfia-san bình thản, nhưng Hội trưởng không cách nào cãi lại. Chị ấy hẳn hiểu rằng không nên chọc giận Grayfia trong vai trò “chị dâu”. Nhưng mà “hủy bỏ”… Ý cô ấy là vụ hủy hôn với tên hôn phu cũ, Raiser chăng? Sự kiện đó từng gây chấn động khắp giới quý tộc. Không ít lời đàm tiếu vang lên rằng:

[“Công chúa ích kỷ nhà Gremory đã hủy bỏ hôn ước.”]

Trong xã hội quý tộc của Ác quỷ, nơi địa vị và huyết thống thuần khiết được đặt nặng, hôn ước giữa các gia tộc là chuyện vô cùng hệ trọng. Việc tự do trong chuyện tình cảm trong giới quý tộc dường như là điều không hề tồn tại. Hội trưởng đã chọn con đường khác, mà sự việc kết thúc khi tôi xông vào buổi tiệc đính hôn, đánh bại Raiser và đưa chị ấy đi. Dù vậy, cha mẹ Hội trưởng vẫn tha thứ cho chị ấy.

“Ác quỷ chúng ta vốn đã có tỷ lệ sinh thấp, càng không thể để huyết thống quý tộc bị cắt đứt. Một ngày nào đó, chị mong em sẽ trở thành người mẹ của thế hệ tiếp theo. Đó là mong ước của Otou-sama, Okaa-sama, chị, và cả người đó nữa.”

Grayfia nhìn thẳng vào Hội trưởng, giọng đầy nghiêm túc. Sau đó, bà dịu lại, nở một nụ cười hơi gượng.

“Dù vậy… chị cũng từng liên quan đến vụ đó. Chị đã giúp em. Trước cả chuyện đó… chị và người ấy cũng đã từng trải qua mối tình tự do của riêng mình. Khi ấy, tình huống còn phức tạp hơn bây giờ nhiều.”

Akeno-san đỏ mặt, nhẹ nhàng nói:

“Chuyện tình của hai người giờ đã trở thành huyền thoại trong mắt các nữ Ác quỷ rồi.”

ebb0ecb1-4d03-4ed6-98a2-4cd78a763ff6.jpg

Hửm, xem ra Grayfia-san cũng từng có một mối tình lãng mạn dữ dội. Nhưng nghĩ lại thì cũng dễ hiểu thôi – chồng cô ấy chính là một trong Tứ Đại Ma vương kia mà.

“…Thậm chí còn được dựng thành kịch.”

Koneko-chan xen vào. Một vở kịch!?

“Em muốn xem quá!”

Asia háo hức, mắt sáng lấp lánh. Con gái đúng là không thể cưỡng lại chuyện tình yêu.

Grayfia ho khẽ một tiếng, hơi xấu hổ rồi đổi giọng sang nghiêm túc:

“Khụ! Vì đã từng có vụ của chị, nên chị mới bênh em. Nhưng chị muốn em trở thành một tiểu thư Ác quỷ thượng cấp thực thụ. Em cần ý thức rõ vị trí của mình với tư cách người thừa kế. Có nhiều điểm phải sửa đổi lắm. Em vẫn nghĩ có thể dùng tiền để chiều theo tính bướng bỉnh của mình. Em cứ hành động ngay khi vừa nghĩ đến. Em đã bớt tính ích kỷ muốn giữ lấy tất cả cho riêng mình, nhưng ngược lại, đến lúc cần quyết đoán thì lại không dám. Khi chị và người ấy còn trẻ, chúng ta đã trực diện mà vượt qua. Ở tuổi em, đã có nhiều cô gái kết hôn rồi đấy. Một khi em tốt nghiệp, em sẽ được mời tham dự các buổi tiệc thượng lưu thường xuyên hơn. Nếu vẫn bị coi là ‘tiểu thư ích kỷ’ trong tương lai, đó sẽ là nỗi nhục của nhà Gremory. Nhờ ảnh hưởng của chương trình truyền hình, em hiện được ủng hộ rất nhiều. Nhưng từ giờ, chúng ta cần tăng cường bồi dưỡng người bạn đời của em. Khi em vào Đại học, hôn lễ phải được chuẩn bị ngay. Sau khi em tốt nghiệp và tiếp nhận vị trí người thừa kế, em cần lập tức có chồng để ổn định gia tộc. Chắc em hiểu chứ? Cá nhân chị nghĩ ổn định từ bây giờ cũng tốt. Rating Game thì quan trọng, nhưng chỉ tập trung vào nó sẽ khiến em trở nên mờ nhạt với tư cách phụ nữ. Và em thì—”

Aaahhh… Grayfia-san bắt đầu giảng đạo như súng liên thanh! Hội trưởng đỏ mặt, im thin thít, ngoan ngoãn ngồi nghe. Bình thường, chị ấy luôn toát lên vẻ quý phái, nhưng giờ đây trông chẳng khác nào một cô gái tuổi mới lớn bị chị gái mắng. Có lẽ với gia đình, Hội trưởng mãi mãi vẫn là đứa em bé nhỏ chưa thể rời xa vòng tay. Có vẻ Grayfia đang nhân dịp này xả hết mọi điều cô ấy vẫn để trong lòng bấy lâu.

“Thôi nào Grayfia, Rias đã làm khá tốt rồi.”

…! Một giọng nói bất ngờ vang lên. Tôi biết giọng này! Cả phòng đồng loạt quay về cuối bàn. Một người đàn ông tóc đỏ rực đang đứng đó! Hội trưởng bật dậy, kêu lên đầy kinh ngạc:

“Onii-sama!”

Đúng vậy! Người đàn ông tóc đỏ đó chính là Ma vương Sirzechs Lucifer-sama! Ma vương thật sự đã xuất hiện! Nhưng từ bao giờ!? Tôi hoàn toàn không cảm nhận được khí tức của ngài ấy.

“Rias, dạo này em thế nào? Thật tốt khi thấy em ổn. Các thành viên trong nhóm cũng vậy, ta mừng lắm.”

Sirzechs-sama mỉm cười hiền hòa. Dù mang trên mình trọng trách Ma vương, trông đáng sợ, nhưng ngài lại là người rất ôn hòa.

“Ta có mang quà đây. Bộ sưu tập ảnh Rias mà ta tự tay biên soạn. Tựa đề là: ‘Công chúa Công tắc – Hành trình trưởng thành của Ria-tan’. Ghi lại từ khi em ấy còn bé cho đến lúc vào cấp ba ở Nhật.”

Ngài ấy lấy ra một tập ảnh và bắt đầu chuyền cho mọi người. Trời ạ, thậm chí còn có cả ảnh Hội trưởng hồi tiểu học! Ngực chị ấy… đã lớn từ hồi đó rồi sao!? Aah, tôi muốn gặp Hội trưởng bé con quá… Trong khi đó, Hội trưởng đỏ mặt tía tai, giật lấy tập ảnh, hét:

“Đừng xem! Không được xem!”

Cảm ơn nhé, tôi đã thấy một phản ứng dễ thương hết mức!

“Sirzechs, hôm nay ngài có cuộc họp quan trọng chỉ với Tứ Đại Ma vương, đúng không? Đừng nói là ngài đã bỏ họp?”

Đôi mắt Grayfia lóe lên sắc bén. Sirzechs-sama vẫn điềm nhiên, đáp:

“Hahaha, ta định tham gia từ đây. Chỉ cần truyền hình ảnh tới, là coi như… Ui da, ui da, đau đó Grayfia.”

Grayfia đang véo má Sirzechs-sama thật mạnh! Ngài ấy cười, nhưng mắt lại rớm lệ.

“Lúc nào cũng vậy… Sao cứ đến ngày em được nghỉ là ngài lại như thế này… Có lẽ em không nên nghỉ nữa, nên quay lại làm quản gia thôi.”

Grayfia quở trách với vẻ mặt khó chịu. Uwaa, lần này cô ấy giận thật rồi. Áp lực phát ra mạnh đến mức tôi cảm thấy rõ rệt trên da. Không lạ khi Hội trưởng lại sợ chị dâu đến vậy.

Kacha. Ba ma pháp trận nhỏ xuất hiện trên bàn, phát sáng rực.

Zaza… zazazaza…

Ơ? Những hình ảnh ba chiều hiện ra từ mỗi ma pháp trận. Ban đầu nhiễu loạn, nhưng dần dần rõ nét hơn. Rồi ba gương mặt xuất hiện.

[Sir… zech… Sirzechs-chan… Nghe được không…? Nèeeee Sirzechs-chan…]

Giọng nói này… tôi nhận ra ngay cách nói đặc trưng ấy! Khi hình ảnh dần rõ ràng, khuôn mặt cũng lộ ra.

[Sirzechs-chan! Trời ạ, cậu tự ý tới Nhân giới một mình à! Tôi cũng muốn đi nữa cơ!]

Ma pháp thiếu nữ… à không, là Ma vương thiếu nữ Serafall Leviathan-sama!

“Xin lỗi nhé Serafall. Ta đang ở nhà Hyoudou Issei-kun.”

Serafall-sama sau đó nhìn về phía tôi.

[Ara ara, đúng là vậy rồi. Yahou! Xích long Đế Vương-kun! Rias-chan cũng ở đó phải không?]

“Rất hân hạnh, Serafall-sama.”

Hội trưởng cũng lễ phép chào.

[Ừ, chào em Rias-chan. Còn cậu nữa, Sirzechs-chan, thật là! Cậu định tới Nhân giới thì báo trước cho tôi chứ. Ajuka-chan và Falbi-chan cũng tò mò lắm vì cậu– vốn luôn đúng giờ – lần này lại vắng mặt!]

Serafall-sama cũng tức giận. Nhưng khuôn mặt giận dữ của ngài ấy trông vẫn dễ thương đến lạ, khiến không khí dịu đi. Quả đúng là Ma vương thiếu nữ.

…Khoan, Ajuka-chan? Falbi…? Mấy cái tên quen quen… Khi hình ảnh hai người bên cạnh Serafall-sama hiện rõ, tôi lập tức nhận ra.

[Sirzechs. Anh bỏ buổi họp để tới Nhân giới… Vậy thì hẳn không phải có sự cố, mà là có chuyện thú vị hơn chứ gì?]

Một chàng trai siêu đẹp, khí chất cuốn hút, nở nụ cười bí hiểm.

[…Haaa… phiền phức quá. Tôi chẳng muốn làm việc đâu…]

Người còn lại là một gã đàn ông trông buồn ngủ, chống cằm uể oải.

Tôi nhận ra cả hai. Lần tôi theo Hội trưởng đến Địa ngục, từng được diện kiến Tứ Đại Ma vương. Khi đó tôi chỉ gặp Sirzechs-sama và Serafall-sama, nên giờ mới là lần đầu thấy hai vị kia trực tiếp. Không sai được – đây chính là hai Ma vương còn lại!

Trời ạ! Vậy là trên bàn trong nhà tôi, đủ cả Tứ Đại Ma vương! Chuyện này quá điên rồ!

Sirzechs-sama, nhận thấy sự bối rối của tôi, lên tiếng:

“À, Ise-kun, để ta giới thiệu. Vị có khí chất bí ẩn kia là Ajuka Beelzebub, cố vấn trưởng phụ trách công nghệ, bao gồm cả Chương trình Ma pháp Phương trình Kỹ thuật.”

Ajuka-sama nhìn sang tôi.

[Có khí chất bí ẩn thì mới toát lên phong thái của ác quỷ. À, xin lỗi. Rất hân hạnh, Xích long Đế Vương-dono. Ta đã nghe nhiều lời đồn về cậu.]

“Ah… R-Rất hân hạnh được gặp ngài! Tôi là Hyoudou Issei!”

Oou! Tôi bắt đầu thấy căng thẳng rồi! Dù sao thì, người tôi đang trò chuyện chính là một Ma vương mà! Vậy ra đây là Ma vương-sama đã tham gia vào việc sáng tạo ra “Quân Cờ Tội Lỗi”... Sau đó, Sirzechs-sama giới thiệu nốt vị Ma vương còn lại.

“Còn người kia – trông có vẻ chẳng buồn động tay động chân – là Falbium Asmodeus. Ngài ấy chủ yếu phụ trách quân sự.”

[...Xin chào. Ta là Falbium.]

Giọng nói chán chường quá... Đây thật sự là một Ma vương sao? Lại còn quản lý quân sự nữa... Một Ma vương không có chút khí thế nào mà lại chỉ huy binh lực, liệu có ổn không đây...? Tôi lo lắng linh tinh...

“Rất hân hạnh được gặp Beelzebub-sama, Asmodeus-sama.”

Các thành viên khác trong nhóm cũng đồng loạt chào hỏi.

[Này Falbi! Phải chào đàng hoàng vào chứ! Đây là thuộc hạ của Rias-chan và cả Xích long Đế Vương-chan nữa đó!]

Ô, bị Leviathan-sama mắng rồi. Thì ra Asmodeus-sama được bà ấy gọi tắt là “Falbi”. Thế nhưng, Asmodeus-sama chẳng buồn thay đổi vẻ mặt uể oải, thậm chí còn thở dài.

[...Serafall và Sirzechs làm việc quá sức. Còn ta thì sống với châm ngôn “làm việc là thua cuộc”. Ngoại trừ những việc quan trọng, còn lại ta giao hết cho thuộc hạ. Chỉ cần có người giỏi dưới trướng, là để họ làm việc thay thôi... Aaa, mệt quá...]

...C-Chuyện này...! Nếu tôi nhớ không nhầm, Asmodeus hiện tại xuất thân từ nhà Glasya-Labolas, đúng không? Tính cách của ngài ấy lại hoàn toàn trái ngược với gã hung hăng – ứng cử viên kế vị nhà đó!

“...Asmodeus-sama đã dồn hết quyết tâm của cả đời để tập hợp thuộc hạ tài năng, sau đó giao toàn bộ công việc cho họ. Nói cách khác, ngài ấy thuộc kiểu người làm hết bài tập ngay ngày đầu, rồi dùng cả tuần còn lại để nghỉ ngơi. Người ta nói ngài ấy là bậc thầy chiến lược giỏi nhất trong Địa ngục...”

Hội trưởng khẽ giải thích bên tai tôi. Cảm ơn Hội trưởng, ví dụ dễ hiểu thật. Thì ra là vậy. Làm hết sức ngay từ đầu, rồi để thuộc hạ giỏi lo phần còn lại... Cái đó cũng được coi là làm việc sao...? Hình tượng “Ma vương” trong tôi đang dần sụp đổ... Không, từ khi gặp Leviathan-sama, tôi cũng mơ hồ đoán trước rồi. Nhưng họ vượt xa cả tưởng tượng của tôi!

“Còn Serafall thì phụ trách ngoại giao.”

“V! Cứ để đàm phán với các quốc gia khác cho tôi nhé☆” Serafall-sama nháy mắt làm dấu chiến thắng. Dễ thương thật, nhưng giao ngoại giao cho ngài ấy... có ổn không vậy!? Tôi còn nhớ ngài ấy từng định “công phá Thiên giới” chỉ vì không được mời tới buổi quan sát ở trường... Thêm nữa, nhìn thế nào cũng thấy Sirzechs-sama đang phải gánh phần lớn công việc của cả ba người kia. Chẳng lẽ Địa ngục được yên bình là nhờ Sirzechs-sama là người nghiêm túc nhất!? Haizz... Thế giới của Ác quỷ thật khó hiểu!

[Thế nào, Sirzechs. Anh định làm gì tiếp đây?]

Beelzebub-sama nhìn Sirzechs-sama, đầy hứng thú. Sirzechs-sama khẽ cười, rồi quay sang nhìn Hội trưởng... và cả tôi nữa? Ngài ấy nhìn cả hai chúng tôi, rồi nói:

“Nói thật thì ta định để Rias tiến hành “nghi lễ” ở tàn tích của sự Kết Nối.”

[Oou!]

Nghe lời ngài ấy, cả ba Ma vương kia cùng nở nụ cười. Ể...? Cái gì cơ? Không chỉ tôi, mà ngay cả Hội trưởng cũng ngạc nhiên, cau mày lại.

“Onii-sama... Không, phải gọi là Lucifer-sama. Ý ngài là... nơi tàn tích quan trọng được tổ tiên chúng ta truyền lại đó sao?”

Sirzechs-sama gật đầu trước câu hỏi của Hội trưởng.

“Đúng vậy. Gia tộc Gremory chúng ta, khi đến một độ tuổi nhất định, sẽ thực hiện nghi lễ trưởng thành tại tàn tích ấy. Cùng với người mà mình coi trọng nhất. Em hiểu chứ, Rias?”

Nghe đến đó, mặt Hội trưởng đỏ bừng – đỏ đến mức tôi chưa từng thấy bao giờ... Ara ara, Hội trưởng sao vậy...?

[Thú vị đấy. Còn quan trọng hơn cả cuộc họp.]

[Chuyện này chưa ai làm kể từ khi Sirzechs-chan tiến hành nghi lễ lần đó!]

[Chúc mừng nhé. Ta chúc mừng hai người trước luôn.]

Arara... Có vẻ Beelzebub-sama, Leviathan-sama và Asmodeus-sama đều biết về nghi lễ này, thậm chí còn tỏ ra thích thú nữa! Cái gì đang xảy ra thế này!?

Grayfia-san đứng lên, nghiêm nghị nói với Hội trưởng:

“Chuyện là vậy đó, Rias. Đây là chỉ thị của Otou-sama và Okaa-sama. Khi chị nói muốn được yên lòng, chính là ám chỉ nghi lễ này. Em không được phép từ chối. Ít nhất phải mang lại cho chúng ta sự bảo đảm đó. Nếu chồng chị lại kéo thêm những người ngoài cuộc vào... Sirzechs, ngài hiểu chứ? Về nhà em sẽ giáo dục ngài lại sau.”

Cô ấy nhìn chồng bằng đôi mắt lạnh lẽo, vừa véo má ngài ấy thật mạnh! Uwaaa, đáng sợ quá!

“Hahaha! Ria-tan, tóm lại là vậy đó. Hãy làm thật tốt cùng Ise-kun nhé... Ui da, đau! Grayfia, đau mà!”

Sirzechs-sama vẫn cười, dù nước mắt ròng ròng chảy xuống! Thì ra người đáng sợ nhất chính là... vợ của Ma vương-sama! Khoan đã... tôi cũng phải tham gia nghi lễ đó sao!? Tại sao!? Tôi hoảng loạn, quay sang nhìn Hội trưởng...

“H-Hauuuu... Ise... Phải làm sao bây giờ...?”

...! C-Chơi ăn gian rồi đó, Hội trưởng! Gương mặt dễ thương, giọng nói bối rối như Asia thế kia... Từ dáng vẻ “tiểu thư quyền lực”, chị ấy biến thành một thiếu nữ nhỏ bé trong nháy mắt!

Chuyến viếng thăm của Grayfia-san. Cuộc gặp gỡ với Tứ Đại Ma vương. Và giờ lại là một nghi lễ bí ẩn. Hàng loạt sự kiện ngoài sức tưởng tượng cứ thế ập đến... Và có vẻ tôi cũng bị lôi vào nghi lễ này. Haizz... Tại sao tôi cứ bị cuốn vào mấy chuyện thế này vậy trời? Có phải vì tôi là Xích long Đế Vương không...?

“Xem nè! Tôi mua đủ đồ gia dụng cơ bản với giá chỉ khoảng 100 yên thôi! Có cả cửa hàng bán đồ đồng giá 100 yên, tuyệt lắm nhỉ? Đồi giảm giálà nhất mà!”

Rossweisse-san trở về từ buổi mua sắm, đúng lúc vợ chồng Ma vương rời đi.

Phần 2:

Vài ngày đã trôi qua kể từ hôm đó. Tôi và Hội trưởng đến một khu tàn tích trong vùng núi, thuộc lãnh thổ của gia tộc Gremory ở Địa ngục. Dù là đi tới một nơi quan trọng như vậy, nhưng trang phục thì chẳng thay đổi gì — cả hai vẫn mặc đồng phục Học viện Kuou.

Những người khác đều ở nhà. Họ cũng muốn đi cùng, nhưng vì đây là nơi thiêng liêng của gia tộc Gremory, những ai không liên quan thì tuyệt đối không được phép bước vào. Vậy mà... tại sao tôi lại được đi cùng chứ...?

Trước mắt tôi là một vách đá lớn, trên đó có một cánh cổng đá được xây dựng vô cùng tinh xảo. Hai bên có những cột trụ bằng đá, xen giữa là tượng của các đời tổ tiên nhà Gremory. Nhìn chung thì nơi này được chế tác rất công phu, chẳng thấy chút hư hại nào.

“Haiz... Nếu lỡ vội vàng quá mà khiến em ấy ghét mình thì phải làm sao đây...”

Hội trưởng thở dài bên cạnh tôi. Tôi cũng không biết phải an ủi thế nào, thôi thì... nhanh làm cho xong rồi về nhà thôi.

“Không sao đâu, Hội trưởng. Có em ở đây rồi. Cứ để em lo...”

Tôi vừa cố ra vẻ ngầu thì—

“Tou!”

Một giọng nói bí ẩn vang lên! Tôi ngẩng đầu nhìn— trên cao có thứ gì đó lóe sáng! Có người đang đáp xuống!? Kẻ địch sao!? Tôi lập tức thủ thế, và rồi... một nhóm người mặc mặt nạ cùng trang phục Tokusatsu đáp ngay trước mặt tôi! Một... hai... ba... bốn... năm người tất cả!

Nhìn trang phục của họ... chẳng phải y hệt những đội anh hùng siêu nhân trong phim Nhật sao!? Đỏ, Xanh, Vàng, Xanh Lá và Hồng! Dáng vóc thì rõ ràng: Đỏ, Xanh và Xanh Lá là nam; Vàng và Hồng là nữ.

Sau khi tiếp đất, cả năm người đồng loạt tạo dáng!

ĐÙNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!

Phía sau họ bất ngờ bùng lên vụ nổ rực rỡ cùng khói màu sặc sỡ! Cái gì thế này!?

“Bọn... bọn họ là ai vậy?”

Hội trưởng cũng cảnh giác. Dĩ nhiên rồi! Ai nhìn vào cũng thấy đáng ngờ hết sức! Người mặc đồ đỏ đứng giữa hùng hồn hô to:

“Fuhahaha! Chúng ta là Ma vương bí ẩn....”

BỐP!

Người mặc đồ vàng lập tức tát cho người mặc đồ đỏ một cái. Khoan đã... giọng nói vừa rồi...

“Xin lỗi, xin lỗi. Khụ. Bắt đầu lại nào! Chúng ta là Chiến đội Ma vương, Satan -Rangers! Ta là thủ lĩnh, Ma vương Satan-Red!”

“Satan-Blue!”

“Lười lắm... nhưng ta là Satan-Green.”

“Levi-ta... à nhầm, ta là Satan-Pink☆”

“...Ha. Ưm, ta là Satan-Yellow.”

......... Cả tôi lẫn Hội trưởng đều há hốc mồm không ngậm lại được.

Khoan đã khoan đã! Các người nói cái gì cơ!? Chiến đội Ma vương á!?

Rõ ràng mà! Đỏ chính là Sirzechs-sama, Xanh là Beelzebub-sama, Xanh Lá là Asmodeus-sama, Hồng là Leviathan-sama! Lúc nãy Leviathan-sama còn suýt lỡ miệng nói tên thật nữa! Vậy thì... Vàng chắc chắn là Grayfia-san rồi! Cách cô ấy tát Đỏ — tức Sirzechs-sama — quá quen thuộc. Thêm vẻ ngượng ngùng kia thì chắc chắn không sai!

Uwaaaaa... chỉ nhìn Sirzechs-sama và Leviathan-sama thôi cũng đủ thấy hai người đó đang nhập vai cực kỳ hứng thú, còn tạo dáng liên tục nữa chứ.

“Thế nào? Tư thế này ngầu chứ? Tôi còn tập với con trai tối qua đấy.”

“Cái gì! Tôi cũng nghĩ ra cả đống dáng dễ thương luôn☆”

Tôi bủn rủn ngã quỵ xuống gối. Địa ngục này thật sự đang trong hòa bình! Yên bình đến mức tôi muốn khóc. Thảo nào cái chương trình có tôi làm Rồng Vếu lại hot đến vậy — vì những người lãnh đạo ở đây toàn kiểu... như thế này!

Aaah... phải chăng Sairaorg-san muốn trở thành Ma vương là vì biết tình trạng hiện tại như thế này? Anh ta chắc muốn biến Địa ngục thành một nơi nghiêm khắc hơn nhiều. Ehehehe... Tôi chẳng biết phải nghĩ sao nữa.

“H... Hội trưởng. Giờ chúng ta làm gì đây?”

Tôi hỏi Hội trưởng. Vì là anh trai của chị ấy mà, nên chắc Hội trưởng sẽ...

“Bọn... bọn họ là ai... Chị cảm nhận được luồng ma lực khủng khiếp... Chiến đội Ma vương... Ý họ là, tất cả đều ở cấp độ Ma vương sao?”

.....! Chết rồi! Chị ấy không nhận raaaaaaaaaaaaa!

Onee-sama ơi! Như vậy là toang đấy! Nhận ra đi chứ! Đó là anh trai chị mà! Dù ngài ấy có mặc đồ dị hợm, tạo dáng lố lăng, thì vẫn là Ma vương!

Hơn nữa trước mặt chúng tôi chính là toàn bộ các Ma vương-sama và cả quân “Hậu” tối thượng của họ! Một nhóm người bất khả chiến bại của Địa ngục! Giờ lại cosplay thành siêu nhân!!!

Trong lúc Hội trưởng còn bối rối, Sirzechs-sama — à nhầm, “Satan-Red” lên tiếng. Thôi thì gọi vậy đi, xem ra họ muốn thế.

“Chúng ta được gia tộc Gremory thuê đến. Trong nghi lễ này, sẽ có ba thử thách chờ đợi hai người. Ta muốn hai người vượt qua tất cả chỉ bằng sức mạnh của chính mình. Điều quan trọng nhất chính là — tinh thần đồng đội!”

“Red” giải thích cho chúng tôi. Sau đó, “Pink” chỉ tay về một hướng nào đó…

“Ha! Phát hiện vật thể bay lạ!”

“Cái gì!? Mọi người! Tấn công đồng loạt! [Ruin the Extinct]!”

“[Đội hình Kankara]! Karama-equation!”

“Ê! [Celsius Cross Trigger]!”

“...Torya. Một chiêu kiểu Asmodeus nào đó...”

“Ưmmm. Vậy thì tôi sẽ gọi nó là Yellow-shot vậy.”

ẦMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM!!!

Một vụ nổ khủng khiếp chưa từng thấy bùng nổ trên bầu trời. Cả năm người ở cấp Ma vương cùng lúc tung đòn về phía không trung. Cú sốc tạo ra không chỉ khiến chúng tôi rung lắc, mà cả dãy núi quanh đây cũng chấn động, không khí thì cuộn xoáy dữ dội. Bầy thú dưới rừng kêu la bỏ chạy toán loạn...

Trên trời còn rách toạc, mở ra một khe không gian đáng sợ chưa từng thấy, dần lan rộng. Hạt ánh sáng nhiều màu bao trùm cả ngọn núi. Còn xuất hiện cả hiện tượng như cực quang nữa...! Những hiện tượng hiếm gặp cứ thế liên tiếp phô bày ngay trước mắt chúng tôi...

“Chỉ là một ác linh thôi mà. Đừng làm chúng tôi hoảng sợ thế, Pink.”

“Tehe☆”

...Tất cả Ma vương vừa rồi cùng hợp lực để diệt một con ác linh sao!? Một con ác linh mà bị tất cả Ma vương tấn công một lượt... thì rốt cuộc nó ác cỡ nào chứ!? Trời ạ! Tôi chịu hết nổi mấy người này rồi! Các người lẽ ra nên hạ Loki mới phải!?

“Vậy thử thách là gì?”

Hội trưởng vẫn điềm nhiên hỏi, như thể chẳng có chuyện gì vừa xảy ra!?

“H...Hội trưởng, chị không thấy à...!? Vừa nãy mấy người cấp Ma vương đồng loạt đánh một con ác linh đấy!?”

“Bình tĩnh đi Ise. Ác linh vốn không tốt đẹp gì, nên xử lý chúng là đúng thôi.”

“Không phải ý đó! Thôi kệ đi!”

Được rồi, tôi hiểu rồi! Tôi sẽ giả vờ bình thản mà xuôi theo cái tình hình này vậy! Dù xảy ra chuyện gì cũng mặc kệ! Dù sao mấy vị Ma vương này đang khoái chí lắm rồi!

“Chúng ta sẽ chờ ở từng thử thách! Hai người trẻ sẽ kế thừa gia tộc Gremory! Hãy vượt qua cả ba thử thách và tiến tới cuối tàn tích! Nào! Mỗi người bọn ta sẽ đứng đợi ở một chặng thử thách! Fuhahahahaha!”

“Đỏ” nhanh chóng đi vào trong tàn tích qua cổng đá! Bốn người còn lại cũng nối gót theo!

....Chỉ còn lại tôi và Hội trưởng.... Quá nhiều thứ bất ngờ đã xảy ra.... Tôi chẳng hiểu rốt cuộc họ định làm gì nữa, nhưng việc từng Ma vương đích thân chờ sẵn trong tàn tích thế này thì...

“Đi thôi, Ise! Tới nước này rồi thì chị chẳng ngại gì nữa! Hãy cho họ thấy mối quan hệ giữa chúng ta sâu đậm đến đâu!”

Hội trưởng trông có vẻ đã lên tinh thần. Đã vậy rồi thì chẳng thể quay đầu được nữa! Tôi quyết định sẽ cùng Hội trưởng vượt qua tất cả các thử thách!

Đi qua hành lang đá, chúng tôi đến một căn phòng. Và ở đó là Pink! ...Nói đúng hơn là Leviathan-sama. Vừa thấy chúng tôi, Pink liền giơ hai ngón tay thành ký hiệu peace đầy đáng yêu.

“Nào, hai người☆ Đây là thử thách đầu tiên!”

Ực... Không biết ngài ấy định bắt chúng tôi làm gì đây? Chỉ cần đừng là đấu tay đôi thôi. Đối thủ là một Ma vương thì tôi chẳng thể thắng được. Hơn nữa, tôi thật sự không muốn đánh nhau với Leviathan-sama dễ thương thế này.

“Cho thử thách đầu tiên... Ta muốn hai người nhảy múa!”

“............Hả?”

Tôi đứng đần mặt ra sau khi nghe thấy nội dung thử thách khó tin đó. Còn Hội trưởng thì... như thể đã đoán trước, gật đầu cái rụp. Eeeeeeh!? Cái... cái gì thế này!? Đây rốt cuộc là nghi lễ kiểu gì vậy!?

“Ta muốn hai người cho ta xem màn khiêu vũ của mình! Nếu hai người nhảy thật xuất sắc, thì sẽ vượt qua thử thách này☆ Mau nhảy đi, nhảy đi! Với hai người sẽ tham gia các buổi tiệc thượng lưu, biết khiêu vũ là điều quan trọng đấy.”

Ngay khi Pink búng tay tách, một dàn loa xuất hiện, bắt đầu phát nhạc cổ điển du dương. Nhảy... thật sao!?

“Đi thôi, Ise! Bắt đầu nào!”

Hội trưởng đưa tay ra cho tôi. À, chuyện này thì tôi từng học từ mẹ của Hội trưởng ở Địa ngục rồi. Hội trưởng nắm tay tôi, khẽ cúi đầu. Và thế là chúng tôi bắt đầu nhảy theo nhạc.

...Vì đã được học từ trước nên tôi cũng thực hiện khá trơn tru. Hội trưởng thì nhảy rất đẹp, đôi khi còn dẫn dắt chỗ tôi còn lóng ngóng. Tôi từng nghĩ mình được gọi tới đây chỉ để hỗ trợ Hội trưởng... nhưng chẳng lẽ thật ra là để làm bạn nhảy cho cô ấy? Tôi vừa xoay người vừa nghĩ thế.

Rồi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Má Hội trưởng hơi đỏ... Ơ kìa. Sao lại phản ứng thế này...?

“Ise. Em làm tốt lắm. Xem ra bài học của Okaa-sama đã phát huy hiệu quả rồi... Chị vui lắm. Với thế này thì, ngay cả sau này...”

...Ơ... Mắt Hội trưởng cũng ánh lên chút lệ. Rồi bản nhạc kết thúc. Chúng tôi cùng cúi chào nhau để khép lại điệu nhảy.

Tách! Tách! Tách! Tách!

Tiếng vỗ tay vang lên từ Pink.

“Ufufu. Xem ra ta đã lo lắng thừa rồi☆ Hai người làm rất tốt đấy!”

Ngay khi lời khen vang lên, cánh cửa đá phía trước phát ra âm thanh rồi từ từ mở ra.

“Vậy thì, tiến lên nào! Hãy đến thử thách thứ hai!”

Thế là tôi và Hội trưởng vượt qua thử thách đầu tiên mà chẳng gặp trắc trở gì.

Dù trong lòng tôi vẫn còn đầy thắc mắc, nhưng chúng tôi đã bước vào một căn phòng rộng khác.

“...Ờ. Chào mừng.”

Xanh Lá. Có vẻ Asmodeus-sama là người phụ trách thử thách thứ hai. Trông ngài ấy chán chường chẳng buồn để tâm. Ồ, nhìn kỹ thì có hai cô hầu gái — chắc là thuộc hạ của ngài ấy — đang chờ sẵn. Trong phòng có bàn ghế, trên bàn bày sẵn đĩa, dao nĩa các loại.

“Ừm... thử thách thứ hai là phép tắc trên bàn ăn. Ta sẽ quan sát từ đây, còn hai người sẽ ăn, đồng thời bị kiểm tra phép tắc bởi hai cô hầu gái kia... Đây là hệ thống trừ điểm, hết điểm thì coi như thất bại.”

...Phép tắc trên bàn ăn? Giờ tôi hoàn toàn chẳng hiểu rốt cuộc cái nghi lễ này là cái gì nữa. Có vẻ họ đang kiểm tra lại từ đầu những điều cơ bản của xã hội quý tộc. Nghi lễ này là để Hội trưởng ôn lại cách sống của tầng lớp thượng lưu sao? Ừ thì, Hội trưởng là người thừa kế kế tiếp thật. Nhưng tại sao lại lôi tôi vào chứ!? Tôi chỉ toàn thắc mắc.

Dù vậy, tôi cũng kéo ghế ngồi xuống, mở khăn ăn... Và thế là tôi cùng Hội trưởng bắt đầu dùng bữa. Tôi cố gắng điều khiển dao nĩa, thìa súp thật lịch sự. Những điều này tôi được mẹ của Hội trưởng và các hầu gái chỉ dạy. Ở nhà, Hội trưởng cũng thường xuyên nhắc nhở tôi. Thức ăn thì ngon thật, nhưng tôi ăn mà cứ nghẹn vì căng thẳng.

Bên cạnh, Hội trưởng ăn uống tao nhã, đẹp như tranh. Đúng là tiểu thư nhà quyền quý! Tôi cũng phải cố vượt qua để không làm mất mặt chị ấy!

Và rồi...

“Thế là xong. Phần ăn đã kết thúc. Thử thách thứ hai, phép tắc trên bàn ăn, hoàn tất.”

Một trong hai cô hầu gái khẽ cúi đầu, tuyên bố. Tôi thở phào. Khiêu vũ còn dễ, chứ lễ nghi bàn ăn này căng thẳng hơn nhiều. Với một thằng xuất thân bình thường như tôi, mấy chuyện ăn uống kiểu quý tộc là xa lạ lắm. Nếu không nhờ mẹ của Hội trưởng chỉ dạy thì tôi chẳng thể nào làm được.

“Rias-sama vượt qua hoàn hảo.”

“Oou! Đúng là Hội trưởng của tôi có khác!”

Rồi cô hầu gái quay sang nhìn tôi. Tim tôi đập thình thịch!

“.......Có vài lỗi nhỏ bị trừ điểm....... Nhưng cậu đã vượt qua với số điểm cao. Làm rất tốt.”

......! Tôi mừng rỡ giơ tay làm tư thế chiến thắng!

“Yeaaaaaaaah! Lúc nãy tôi còn run đến mức dao nĩa phát ra tiếng nữa kìa! Vậy mà mình cũng làm được cơ đấy!”

“Em giỏi lắm, Ise!”

Chạm!

Hội trưởng ôm chầm lấy tôi trong niềm vui sướng! Cảm giác cặp ngực mềm mại đúng là tuyệt nhất! Hội trưởng... vui lắm. Đến mức khóe mắt còn lấp lánh vài giọt lệ, gò má thì đỏ ửng.

“Không hổ danh là Ise, người con trai mà chị đã chọn. Chị hạnh phúc lắm...... Cứ đà này, chúng ta sẽ vượt qua hết thôi.”

Wow. Chị ấy xúc động thật sự.

“Fuaaaaaaa... Hai người có thể đi tiếp rồi. Chúc mừng.”

Xanh Lục thở dài một tiếng, rồi mở cánh cửa dẫn đến thử thách kế tiếp. Không biết chuyện gì đang chờ Hội trưởng và tôi ở cuối cùng đây.........

Phần 3:

Tôi vừa bước trong hành lang dẫn đến thử thách kế tiếp vừa hỏi Hội trưởng:

“Này, Hội trưởng.”

“Gì thế?”

“Chuyện tình của Sirzechs-sama và Grayfia-san dạo này thành đề tài bàn tán ở nhà mình... Có gì xảy ra với họ sao?”

Đó là câu hỏi duy nhất tôi luôn tò mò. Về chuyện tình cảm của hai người. Nếu là chuyện cấm kỵ thì tôi sẽ không hỏi nữa. Nhưng Hội trưởng đã trả lời.

“.....Ừ. Em có quyền được biết, vì em là thành viên của gia tộc Gremory. Họ của Onee-sama là Lucifugus. Grayfia Lucifugus. Con gái của gia tộc quý tộc đã phục vụ dưới trướng Ma vương Lucifer suốt bao thế hệ.”

“Ý chị là...... cô ấy xuất thân từ gia đình thân cận với Ma vương?”

Hội trưởng gật đầu.

“Đúng như em biết, ngày trước từng có mâu thuẫn giữa phe Ma vương — những kẻ muốn tiếp tục chiến tranh —và phe phản Ma vương. Gia tộc Lucifugus từng phụng sự dưới trướng Ma vương Lucifer cũ. Nhưng rồi con trai trưởng của một gia tộc quý tộc lại đem lòng yêu con gái duy nhất của gia tộc Lucifugus.”

Phải rồi. Đại Chiến diễn ra giữa Thiên Giới và Địa ngục đã để lại kết cục bi thảm: Ma vương và Chúa đều biến mất. Ba phía — quỷ, thiên thần và thiên thần sa ngã — đều đã kiệt sức, đứng trước nguy cơ diệt vong. Dù vậy, phe Ma vương vẫn khăng khăng muốn tiếp tục chiến tranh, dẫn đến xung đột với phe phản Ma vương. Kết quả là phe Ma vương phải tháo chạy đến tận cùng của Địa ngục, từ đó mới hình thành xã hội quỷ hiện nay. Cho đến tận bây giờ, mối hận thù ngày ấy vẫn còn để lại di chứng... Ấy thế mà trong lúc hỗn loạn, họ lại yêu nhau...

“Vậy nghĩa là.....”

Hội trưởng tiếp lời tôi.

“Đúng. Chính là Onii-sama và Onee-sama. Lúc ấy, Onii-sama là át chủ bài của phe phản Ma vương, thậm chí còn được gọi là Anh hùng. Còn Onee-sama lại thuộc phe Ma vương cũ. Chị ấy từng đứng nơi tiền tuyến như một ác quỷ mạnh mẽ. Em có biết không, chị từng nghe nói chị ấy còn cạnh tranh với Leviathan-sama để trở thành ‘Ác quỷ thượng cấp’ nữa đấy.”

......Thì ra là vậy. Họ yêu nhau dù từng là kẻ thù. Nghe có vẻ còn phức tạp hơn tôi tưởng, nhưng cả hai đã bỏ qua hết, chỉ có tình cảm là còn lại.

“Onii-sama và Onee-sama đã yêu nhau ngay giữa chiến trận, dù họ đứng ở hai phía đối địch. Sau trận chiến, tình cảm đó càng trở nên sâu đậm. Tuyệt vời đúng không? Chuyện tình ấy được ngưỡng mộ đến mức cho đến bây giờ, phụ nữ trong Địa ngục vẫn truyền tai nhau. Chị cũng từng ngưỡng mộ họ. Có người nghĩ rằng việc Onee-sama làm hầu gái cho Onii-sama là một biểu hiện trung thành với anh ấy và phe Ma vương hiện tại. Nhưng sự thật là chị ấy chỉ thích làm việc lặt vặt, thích việc nhà thôi. Ở vị trí hầu gái, chị ấy thấy mình dễ dàng hoạt động hơn so với tư cách vợ của Ma vương. Và khi đã là hầu gái, chị ấy lại muốn toàn tâm toàn ý làm tốt, thế là dần dần chị ấy cũng trở thành hầu gái với cả chúng ta.”

Hee... Một mối tình giữa nam và nữ ngay giữa chiến tranh. Chắc chắn đó là thứ khiến phụ nữ ngưỡng mộ. Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ đến Millicas-sama, đứa con sinh ra giữa hai người... Về mặt tài năng, chẳng phải cậu ấy chính là con trai của hai người cực kì mạnh mẽ!?

“.......Ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, nhưng chị cũng thấy lo lắng nữa, Ise à. So với hai người quá xuất sắc ấy, đôi lúc chị tự thấy mình chỉ là một đứa em gái kém cỏi. Chị từng tự hỏi liệu mình có xứng đáng trở thành người thừa kế tiếp theo không...”

Hội trưởng lộ vẻ u sầu. Tôi hiểu rồi. Hội trưởng luôn đem bản thân ra so sánh với họ. Cảm giác tự ti ấy xuất phát từ việc anh trai và chị dâu của chị ấy quá hoàn hảo. Dù không muốn thì cũng chẳng thể tránh khỏi so sánh khi anh trai là Ma vương, còn chị dâu lại là quân “Hậu” tối thượng.

Nghe xong những lo lắng của Hội trưởng, tôi mới nhận ra lần đầu tiên. Ai cũng có nỗi bất an to lớn trong lòng. Ngay cả Hội trưởng, người luôn được mọi người ngưỡng mộ và còn là một trong “Hai Đại Onee-sama”, cũng có những lo lắng riêng. Hội trưởng cũng chỉ là một cô gái bình thường thôi. Đôi lúc tôi mới nhận ra điều đó. Tôi biết Hội trưởng là một thiếu nữ, nhưng chưa từng nghĩ rằng chị ấy lại có những nỗi sầu muộn thế này. Tôi đã không nhận ra...

Tôi ôm lấy Hội trưởng từ phía sau.

“......Ise?”

“Những lo lắng của Hội trưởng là thứ mà em không thể nào hiểu được. Nhưng chưa một lần nào em thấy chị vô dụng cả. Nếu không có Hội trưởng, em đã chẳng được sống một cuộc đời tuyệt vời thế này. Với em, chị sẽ luôn... luôn là người phụ nữ tuyệt nhất. Dù có biết hết mọi thứ về chị đi nữa, em vẫn sẽ nghĩ như vậy. Em sẽ luôn theo chị suốt đời. Nên hãy cùng nhau vượt qua tất cả chướng ngại nhé!”

069894e5-184e-4faa-ba09-581894968e39.jpg

Đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Không hẳn là một lời an ủi gì to tát. Nhưng tôi muốn trở thành chỗ dựa, dù chỉ một chút thôi. Hội trưởng nắm chặt tay tôi.

“.......Em lúc nào cũng nhìn về phía chị. Ừ. Em nói đúng. Chị cảm thấy mình có thể vượt qua tất cả nếu có em bên cạnh. Điều đó nghĩa là... chị đã hoàn toàn say mê em rồi. Ừ, cùng nhau nhé. Mãi mãi.”

Chị ấy mỉm cười quay lại. Aaah... Nụ cười này cũng là một trong những điểm quyến rũ nhất của Hội trưởng! Chính nhờ nụ cười này của Rias Gremory, tôi mới có thể bước đi thẳng về phía trước.

“.....Nhưng chị vẫn còn bị gọi là ‘Hội trưởng’...”

“Chị nói gì cơ?”

“......Không, không có gì. Đi thôi! Hãy hoàn thành thử thách cuối cùng nào!”

“V...Vâng!”

Tôi vội bước theo Hội trưởng, người đã đi trước. Thứ mà Hội trưởng vừa lẩm bẩm... tôi không nghe rõ được...

Chúng tôi tiếp tục tiến qua hành lang, mang theo quyết tâm mới. Trước mắt chỉ còn một thử thách cuối cùng cho cái gọi là nghi lễ này!

“Xin chào.”

Hội trưởng và tôi tiến vào căn phòng nơi Blue, Beelzebub-sama đang chờ. Một lần nữa, bàn ghế lại được bày sẵn. Trên bàn đặt sẵn bút viết và hai tập giấy in.

“Thử thách cuối cùng là làm bài viết. Một dạng bài kiểm tra bao gồm lịch sử của gia tộc Gremory và kiến thức tổng quát về Địa ngục.”

Bài kiểm tra!? Uwaaaa! Đi hết cả chặng đường dài, cuối cùng lại gặp cái thứ mà tôi kém nhất chứ!? Mặt tôi lập tức tái mét!

“Vậy nên, ngồi xuống đi.”

Hội trưởng và tôi ngồi vào ghế. Blue tạo ra một chiếc đồng hồ cát khổng lồ bằng ma lực.

“Giới hạn là một giờ. Bài kiểm tra... bắt đầu.”

Cát trong đồng hồ đổ xuống, bài kiểm tra chính thức bắt đầu! Uo! Đã bắt đầu thật rồi!? Tôi lật tờ đề dày mấy trang........ Unnnnn! Vừa liếc qua, mồ hôi lạnh đã túa trên trán. Toàn câu khó khủng khiếp!

....Toàn là về hệ thống quân hàm, các cấp bậc cao, trung, thấp của quỷ....... Ma vương, Đại Vương, Đại Công tước đều là những vị trí cực kỳ quan trọng...... Với quý tộc cao cấp thì hệ thống là Công tước, Vương tử, Hầu tước, Bá tước, Tử tước, Nam tước. Còn quý tộc trung cấp thì có Nam tước nhỏ và Hiệp sĩ......? Nó tương tự như hệ thống quý tộc loài người nhưng lại thêm nhiều ý nghĩa đặc thù của quỷ nữa............

Phần ứng dụng phức tạp quá....... Đúng kiểu mức độ vừa tầm tôi: toàn dạng câu hỏi hoặc tôi trả lời được, hoặc tôi hoàn toàn không biết! Trong khi đó, Hội trưởng bên cạnh thì thoăn thoắt viết đáp án! Đúng là tiểu thư thiên tài! Với chị ấy thì mấy vấn đề này chỉ như muỗi thôi! Tôi thì chết chắc rồi. Nếu trượt bài kiểm tra này, tôi biết ăn nói thế nào với Hội trưởng và ba mẹ chị ấy đây!? Tôi gồng hết sức não mà bắt đầu gườm gườm nhìn chồng giấy.

“Được rồi, dừng bút.”

Giọng của Blue vang lên báo hiệu kết thúc. Cát trong đồng hồ đã chảy hết.

............ Suốt một tiếng căng não, tôi gục mặt xuống bàn, não như bị hút cạn. Tôi cũng ráng viết hết toàn bộ....... Giờ chỉ còn chờ chấm điểm thôi. Blue bắt đầu dùng bút đỏ chấm bài. Nhìn động tác bút khi chấm bài của Hội trưởng thì tôi biết ngay: chị ấy đúng sạch sẽ tất cả. Còn lúc chấm bài của tôi...... bút lại khựng vài chỗ, lệch qua lệch lại....... Trời ơi, sao lại căng thẳng đến thế khi nhìn người ta chấm bài trước mặt mình chứ!? Hội trưởng thì bình tĩnh khỏi bàn. Quả là khí chất quý tộc. Chị ấy chắc chắn nghĩ rằng không đời nào mình trượt. Tôi thì chỉ muốn độn thổ.

“Được rồi.”

Blue chỉnh lại tập đề, gõ cạnh giấy xuống bàn cho ngay ngắn. Có vẻ đã chấm xong. Gulp...... tôi nuốt khan.

“Rias Gremory đương nhiên là đậu rồi. Còn Xích long Đế Vương, Hyoudou Issei-kun thì........”

Khoan đã! Sao lại dừng ngay khúc này hả Blue-san!?

“Cậu cũng đậu. Nhưng! Sẽ có một câu hỏi bất ngờ! Trả lời sai là trượt ngay lập tức! Vậy nên Hyoudou Issei-kun, trả lời cho ta!”

Cái gìiiiiii!? Trò gì thế này!? Xin tha cho tôi đi, Beelzebub-samaaaaaa!

“Đối với quỷ chúng ta, ngày xưa từng tồn tại một hệ thống gọi là 72 trụ cột. Ta muốn cậu đọc tên chúng từ số 1 đến 72 theo thứ tự.”

Cái gì cơ!? Hỏi vậy á!? Là danh sách 72 gia tộc quỷ thượng cổ phải không!? May mà hồi ở Địa ngục, mẹ của Hội trưởng đã bắt tôi học thuộc nên vẫn còn nhớ! Tôi bắt đầu đọc:

“Bael, Agares, Vassago, Gamigin, Marbas, Valefor, Amon, Barbatos, Paimon, Buer, Gusion, Sitri, Beleth, Leraje, Eligos, Zepar, Botis, Bathin, Sallos, Purson, Marax, Ipos, Aim, Naberius, Glaysa-Labolas, Bune, Ronove, Berith, Astaroth, Forneus, Foras, Asmoday, Gaap, Furfur, Marchosias, Stolas, Phoenix, Halphas, Malphas, Raim, Focalor, Wepal, Sabnock, Shax, Vine, Bifrons, Uvall, Haagenti, Crocell, Furcas, Balam, Alocer, Caim, Murmur, Orobas, Gremory, Ose, Amy, Oriax, Vapula, Zagan, Valac, Andras, Flauros, Andrealphus, Cimeries, Amduscias, Belial, Decarabia, Seere, Dantalion và Andromalius! Thế nào hả!?”

Haha...... tôi đọc hết sạch. Nhờ mẹ của Hội trưởng ép học tới mức ám ảnh mà khắc sâu vào đầu. Dù hồi đó tôi còn nhớ sót, nhưng sau này luyện lại mãi nên giờ có thể đọc vanh vách! Tuy nhiên, tôi biết có một số gia tộc thượng cấp không nằm trong danh sách 72 trụ. Ví dụ như gia tộc Lucifugus của Grayfia-san, họ thuộc dạng “Ác Quỷ ngoại lệ”.

“Xuất sắc. Vậy, hãy cho ta biết những gia tộc nào trong số đó đã tuyệt diệt.”

“Marbas, Valefor, Buer, Gusion, Leraje, Eligos, Botis, Bathin, Marax, Ipos, Aim, Bune, Ronove, Foras, Gaap, Marchosias, Halphas, Malphas, Raim, Wepal, Sabnock, Vine, Bifrons, Haagenti, Crocell, Alocer, Caim, Murmur, Orobas, Ose, Amy, Zagan, Andras, Flauros, Andrealphus, Cimeries, Amduscias, Decarabia, Seere, và Andromalius! H..Hế nào ạ!?”

Lần này tôi không chắc như trước! Nhưng Beelzebub-sama gật đầu.

“Chính xác. Làm tốt lắm. Ta cứ nghĩ một kẻ vừa trở thành quỷ chuyển sinh như ngươi sẽ không biết. Đáng ra đây là một câu rất khó... nhưng ta công nhận ngươi vượt qua.”

Blue vỗ tay khen ngợi. Trời ạ, câu hỏi hiểm hóc này suýt làm tôi rụng tim. Tôi thật sự nghĩ mình toi đời rồi...... Nhưng may quá! Blue sau đó tuyên bố to:

“Vậy là nghi lễ, thử thách dành cho nam và nữ của gia tộc Gremory đã hoàn tất. Chúc mừng.”

“Yay!”

Hội trưởng và tôi ôm nhau mừng rỡ sau khi nghe tin này!

“Hội trưởng! Chúng ta vượt qua rồi!”

“Đúng vậy! Ise! Em giỏi lắm! Với thế này, sẽ chẳng còn ai nghi ngờ chúng ta nữa! Aaah! Em và chị đúng là những người đồng hành tuyệt vời nhất!”

Thật ra tôi cũng chẳng hiểu lắm, nhưng thôi, tôi cũng đồng ý!

Chụt! Chụt!

Uoooooo! Hội trưởng bắt đầu hôn chùn chụt lên má tôi! Chỉ vậy thôi cũng thấy xứng đáng với mọi nỗ lực rồi!

GOGOGOGOGO!

Cánh cửa cuối cùng bật mở. Blue chỉ tay về phía nó.

“Giờ thì. Đỏ đang chờ. Hai người hãy đi báo cáo về việc hoàn thành nghi lễ đi.”

Cả tôi và Hội trưởng đều gật đầu, rồi bước qua cánh cửa cuối cùng.

Phần 4:

Có ánh sáng hắt vào từ phía trước khi chúng tôi đi qua hành lang. Khi ra ngoài, trần nhà biến mất, thay vào đó là bầu trời Địa ngục...... Dường như đây là phần cuối cùng của tàn tích, một khoảng không gian rộng lớn không mái che khiến tôi ngỡ ngàng. Đây chẳng phải là... đấu trường sao? Cấu trúc hình tròn, có khán đài và sân đấu ở giữa. Tôi và Hội trưởng bước ra từ một góc khán đài. Đỏ và Vàng đang đứng giữa sàn đấu. Nói cách khác, đó chính là Sirzechs-sama và Grayfia-san. Thấy cầu thang, chúng tôi liền đi xuống sân khấu.

“Chúc mừng hai người.”

Vàng — Grayfia-san — dịu dàng chào đón. Aaah, vậy là kết thúc rồi nhỉ. Tôi vừa nghĩ vậy thì Đỏ liền bước lên và hét lớn:

“Yosh! Hai người đã đến được đây! Nhưng! Thử thách của gia tộc Gremory đâu có dễ kết thúc như thế này! Ta muốn Hyoudou Issei-kun đấu với ta, Satan-Red, trong trận thử thách cuối cùng! Giờ thì, hãy đánh bại ta đi!”

Đỏ tạo thế thủ, thân bao trùm bởi luồng khí đỏ rực!

Cái gìiiiiii!? Tôi sốc đến mức mắt như muốn rớt ra ngoài vì diễn biến đột ngột này! Rõ ràng rồi! Ý ngài ấy là...... tôi phải đấu với Đỏ........ Sirzechs-sama!?

“Là thủ lĩnh của đội chiến đội Ma vương, Satan Ranger, ta luôn muốn có một trận đấu với Rồng Vếu ít nhất một lần! Fufufufu! Giờ thì hãy quyết định xem ai mới là anh hùng thật sự của Địa ngục nào!”

Satan Red...... Không, chính là Sirzechs-sama đang nói ra mấy lời điên rồ chỉ vì xuôi theo diễn biến câu chuyện! Tôi làm sao có thể liều lĩnh đánh nhau với Ma vương-sama được chứ!?

“Fufufu! Satan Red! Ta chẳng biết ngươi là ai, nhưng Ise của ta là Rồng Huyền Thoại, Xích long Đế Vương! Ngươi thật to gan khi dám thách thức con rồng đã hạ gục Ác Thần Bắc Âu Loki.”

Hội trưởng! Người trước mặt chúng ta là Ma vương đó! Đúng là tôi đã từng đánh bại một vị thần Bắc Âu, nhưng đó là nhờ thánh khí truyền thuyết cộng với đồng đội sát cánh, chứ một mình tôi thì chẳng có cửa! Chứ đừng nói gì đến việc một mình đối mặt với Ma vương mạnh nhất! Sirzechs-sama bắt đầu phóng ra một luồng Sức Mạnh Hủy Diệt kinh hoàng về phía tôi — kẻ đang cuống cuồng!

“Đối thủ lần này là Xích long Đế Vương kẻ đã hạ Loki! Haah, ta thấy hồi hộp ghê! Đã lâu rồi mới có cảm giác mong chờ thế này!”

Ngài ấy chỉ đang nói toàn mấy thứ điên rồ thôi! Tôi cần Grayfia-san ra tay dừng việc này lại!

“.......Xin đừng quá tay là được.”

Hảaaaa!? Cô ấy thật sự để yên cho ông chồng mình toàn lực đánh một tên tiểu quỷ thôi sao!?

“Tou!”

BUOOOOOOON!

“Gyaaaaaaaaaah!”

Sirzechs-sama bắn ra sức mạnh hủy diệt mà chẳng hề nương tay! Tôi may mắn né được, nhưng...

BAAAAANG!

Đòn bắn lạc ra phía sau phá hủy một góc khổng lồ của đấu trường! Thôi chết rồi! Tôi từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Hội trưởng nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tôi thấy nó xóa sạch mọi thứ không còn dấu vết! Có được phép phá nát tàn tích này không vậy!? Và chỉ cần trúng một đòn thôi thì coi như tôi bị “xóa sổ”! Nhận ra tình hình quá nguy hiểm, tôi lập tức triệu hồi găng tay và hét lên với Ddraig!

“Ddraig! Balance-Breaker nào!”

【Ừ! Ta chờ mãi đấy!】

Trong lúc đồng hồ đếm ngược, Sirzechs-sama lại tạo dáng liên tục!? Ngài ấy làm thế là vì tự tin, hay chỉ đơn giản là thích tạo dáng vậy!?

“Trong lúc biến thân thì không được tấn công, đó là luật!”

Ồ! Hóa ra ngài cũng tuân luật như siêu anh hùng thật! Cảm ơn rất nhiều!

【Welsh Dragon Balance Breaker!!!!!!】

Âm thanh vang vọng, luồng hào quang đỏ bùng lên bao bọc cơ thể tôi thành giáp rồng!

“Balance-Breaker! Boosted Gear Scale-mail! Satan-Red! Đã đến nước này thì tôi cũng không nương tay nữa!”

“Fufufu! Cứ tới đi!”

42dccc72-a6f7-4bbb-996b-50a4edd4bceb.jpg

Thế là tôi rơi vào cảnh phải chiến đấu với Ma vương tối thượng, Sirzechs Lucifer-sama.

Khoảng 10 phút sau khi trận đấu bắt đầu. Phù...... phù...... Người đang thở hổn hển rõ ràng chính là tôi.

“Sao thế Hyoudou Issei-kun! Chỉ vậy thôi à!? Tình cảm của ngươi dành cho Rias nhỏ bé đến mức này sao!?”

Satan-Red lại tạo một dáng tự tin hết cỡ. Khốn thật. Tôi biết ngài ấy mạnh, nhưng thế này thì vô lý quá! Tôi thậm chí chưa chạm được ngài ấy lần nào! Toàn bộ Dragon Shot đều bị hóa giải! Tôi bắn đủ kiểu, lớn có, nhỏ có, xen kẽ liên tục, nhưng Sức Mạnh Hủy Diệt của Sirzechs-sama quá áp đảo. Tất cả bị xóa sạch bởi những quả cầu năng lượng nhỏ bé trôi lơ lửng xung quanh ngài ấy! Chúng nhỏ nhưng uy lực khủng khiếp, chỉ cần chạm vào là tấn công của tôi bốc hơi!

Tôi bung cánh lao thẳng vào cận chiến, nhưng ngài ấy né dễ dàng. Sirzechs-sama còn mạnh khủng khiếp trong cận chiến. Một cú đấm với Sức Mạnh Hủy Diệt bọc quanh tay đã cạo bay một mảng giáp của tôi! Nói cách khác, tôi gần như chẳng có cửa nào vì chênh lệch sức mạnh quá lớn. Hahaha...... tôi cứ tưởng mình cũng đã mạnh lên phần nào. Nhưng vẫn chẳng thể nào đối đầu với Sirzechs-sama.

“Xích long Đế Vương-kun! Cố lên☆”

“Đừng bỏ cuộc. Việc cậu có thể trụ được hơn 10 phút trước Sirzechs đã chứng minh rằng cậu rất có tiềm năng. Thật lòng mà nói, ta chưa từng nghĩ cậu làm được tới mức này. Cậu là Xích long Đế Vương còn xuất sắc hơn ta tưởng.”

“...........zzzzzzzzzzzzzzzzzz....................”

Các Ma vương-sama khác ngồi trên khán đài cổ vũ, trông có vẻ vui ra mặt khi xem trận đấu! Và tất cả bọn họ, trừ Sirzechs-sama, đều tháo mặt nạ, lộ nguyên mặt thật! Quỷ thật chứ! Còn Asmodeus-sama thì chỉ ngủ khò! Bọn họ rõ ràng đang tận hưởng trò vui này!

“.......Sức Mạnh Hủy Diệt! Có nghĩa là.....!”

Hội trưởng, đang suy nghĩ với tay đặt lên cằm, dường như vừa tìm ra điều gì đó! Đúng rồi! Cuối cùng chị ấy cũng nhận ra! Chính xác! Người đó là......

“Ngươi là người của gia tộc Bael!”

Hảaa!? Vậy là chị ấy vẫn chưa nhận ra sao!? Thôi, chắc Hội trưởng chẳng bao giờ đoán nổi anh trai ruột mình lại đi cosplay anh hùng thế này đâu...... Sirzechs-sama — à không, “Red” — chỉ thẳng vào tôi.

“Ngươi yêu Rias, đúng chứ? Vậy thì thế này có ổn không? Nếu ngươi không thể hiện quyết tâm thật mạnh mẽ để đánh bại ta, thì ta không thể giao Rias cho ngươi chăm sóc được!”

Ngài nói đúng! Nhưng vấn đề là trên đời này có ai có thể đánh bại ngài đâu chứ!? Không còn cách nào khác! Phải dùng tuyệt chiêu mà lão rồng Tannin dạy thôi!

Tôi hít thật sâu, bụng phình căng đầy không khí. Tôi tưởng tượng một cơn lốc lửa hình thành trong bụng, kết hợp ma lực tạo nên ngọn lửa lớn nhất tôi có thể tạo ra! Đòn đặc biệt mà tôi luyện được trong kỳ nghỉ hè! Sức mạnh được khuếch đại của rồng..…

【Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost! Boost!】

【Transfer!!】

Tôi truyền toàn bộ sức mạnh đó vào luồng lửa trong bụng, rồi phun ra từ miệng! Nắp mặt nạ giáp há ra!

BOOOOOOOOOOOON!

Một cột hỏa tức khổng lồ phun thẳng vào Sirzechs-sama! Đây chính là tuyệt chiêu Hỏa Long Gầm mà tôi khổ luyện! “Breath of Fire”! Dù không hoành tráng hay mạnh bằng lão Tannin, nhưng so với Dragon Shot thì tầm tấn công rộng hơn nhiều! Tôi sẽ khiến Sirzechs-sama cháy rụi bằng đòn này! Nhân tiện, chiêu này đơn giản là thổi lửa nên tôi đặt luôn tên nó là Flame Blaze!

“Khá lắm. Một hơi thở của rồng tuyệt vời. Nhưng.....”

Sirzechs-sama gật gù, rồi nhẹ nhàng vung tay. Quả cầu Sức Mạnh Hủy Diệt chuyển động, chui vào giữa cột lửa..... rồi bất ngờ phình to!

KYYYYUUUUUBAAAAAAAN!

Quả cầu Sức Mạnh Hủy Diệt vừa phình to đã lan rộng, nuốt trọn và xóa sạch toàn bộ ngọn lửa trong phạm vi của nó. Nó có thể to đến mức này sao!? Tất cả lửa tôi phun ra bị tiêu diệt, số còn sót lại cũng lập tức biến mất.

【Chiến hữu. Nếu kéo dài quá thì sẽ gây bất lợi cho chúng ta. Muốn hạ hắn thì chỉ còn cách tung ra một đòn quyết định.】

Ddraig, ngươi nói dễ thế chứ, liệu tôi có cửa thắng không đây?

【......Rất khó. Thật lòng thì ta không nghĩ hắn mạnh đến vậy. Có lẽ còn mạnh hơn cả cựu Lucifer? Sức mạnh và uy lực hủy diệt của hắn quá kinh khủng, mà cái “Sức Mạnh Hủy Diệt” ấy đã đạt đến một cảnh giới khác. Hắn dồn toàn bộ tài năng và nỗ lực vào khái niệm “xóa bỏ”. Có lẽ không có thứ gì hắn không thể hủy diệt được.】

Tôi không cần nghe thông tin tuyệt vọng thế đâu! Trong lúc nguy ngập, Yellow — tức Grayfia-san — ra hiệu gọi tôi lại. Gì thế? Và Hội trưởng cũng đang đứng ngay bên cạnh chị ấy. Tôi vội chạy tới chỗ Grayfia-san, mắt vẫn không rời Sirzechs-sama.

“Chuyện... chuyện gì vậy?”

Tôi hỏi khi mở phần miệng của bộ giáp. Grayfia-san chậm rãi nói:

“Ise-san. Hãy chạm vào ngực của Rias.”

......! Máu mũi tôi phụt ra ngay tại chỗ trước lời đề nghị gây sốc, còn mặt Hội trưởng đỏ bừng! Đột nhiên nói thế thì cả hai chúng tôi biết giấu mặt vào đâu! Yellow dùng ma lực tạo ra một căn phòng thay đồ, rồi ném cả hai chúng tôi vào trong! Sau đó chị ấy thuyết phục Hội trưởng:

“Hãy nghe đây, Rias Gremory. Đây là lời khuyên của ta. Ngươi tin tưởng Xích long Đế Vương hơn bất kỳ ai đúng không? Vậy hẳn ngươi cũng biết đặc điểm của cậu ta. Đúng vậy. Chỉ với một bộ ngực, cậu ta có thể thay đổi hoàn toàn.”

Nghe Grayfia-san nói thế đau thật đấy! Nhưng đúng! Tôi chính là Rồng Vếu, chỉ cần ngực là thay đổi sức mạnh được!

【Ừ, đúng như cô ấy nói......】

Ugh, Ddraig lại nói với giọng vô cảm đơn điệu! Tỉnh táo lại đi chứ, Xích long Đế Vương! Hội trưởng... đặt tay lên cằm suy nghĩ một lát, rồi khẽ gật đầu.

“Được nhận lời khuyên từ chị, người mà tôi chẳng rõ là bạn hay thù, đúng là khó chịu. Nhưng bây giờ đây, đó là cách duy nhất.”

Hội trưởng à, chị vẫn chưa nhận ra Yellow chính là Grayfia-san sao... Thế rồi Hội trưởng bắt đầu cởi đồng phục! Làn da trắng mịn và cặp vếu tròn đầy từ từ lộ ra!

BACHIN!

Ngay khi tháo móc áo ngực, vếu của chị ấy nảy bật! Dù đã nhìn nhiều lần nhưng tôi chẳng bao giờ chán ngắm đôi nhũ hoa hồng phấn ấy! Tôi rơi nước mắt biết ơn! Vếu thật của Hội trưởng quả là vô địch! Không gì sánh nổi! Với ánh mắt quyết tâm, Hội trưởng nói:

“Giờ thì Ise! Nếu vượt qua được thử thách này, chị sẽ vui lòng cho em mượn ‘chúng’. Chị muốn cùng em hoàn thành nghi lễ, để mọi người công nhận chúng ta! Đi nào Ise!”

Hội trưởng! Chị vẫn nói những lời đầy quyết tâm ngay cả khi để lộ vếu sao! Tôi......! Tôi nhất định sẽ vượt qua thử thách này cùng với Hội trưởng!

“Hội trưởng! Rias Gremory-sama! Em sẽ chạm vào vếu của chị, cùng chị vượt qua thử thách này và đánh bại Satan-Red!”

Tôi làm biến mất lớp giáp ở tay, rồi giơ cả bàn tay về phía vếu của Hội trưởng! Năm ngón tay! Tôi sẽ bóp trọn cặp vếu ấy bằng cả hai tay!

“Em là quân ‘Tốt’ của chị! Và em là Hyoudou Issei, Xích long Đế Vương! Em sẽ cho họ thấy ý chí của Rồng Vếu!”

BỐP!

Cả hai bàn tay tôi bị nuốt trọn trong cặp vếu đồ sộ ấy. Tôi tận hưởng cảm giác ấy từng chút một! Đôi bàn tay tôi như chìm trong chất lượng tuyệt hảo mềm mại nhất thế gian! Bóp! Nắn! Tôi bắt đầu di chuyển tay! Cảm giác quá tuyệt vời!!

PHỤT!

Máu mũi tôi phun ra như suối! Aaaaaaaaaah!! Cặp vếu mềm mại, khổng lồ của Hội trưởng đang kích thích não tôi! Chính là nó! Đúng là cái này đây! Vếu của Hội trưởng!

“.......Iyaan.”

! Giọng rên ngượng ngùng của Hội trưởng vang lên, như cú kết liễu tôi!

“Uoooooooooooooooooooooooooo!! Chính là nó! Nó đến rồi!!”

Sức mạnh rồng bên trong tôi bắt đầu lưu chuyển khắp cơ thể!

GOOOOOOOOOOOOOOOOAAAN!

Hào quang đỏ bùng phát từ nhiều chỗ trên bộ giáp! Các viên ngọc cũng tỏa sáng chói lọi! Tôi ngập tràn năng lượng! Quyền năng của vếu Hội trưởng! Nó khiến tôi mạnh đến mức này sao!? Có lẽ đây chính là sự kết hợp của Rồng Vếu và Công chúa Công Tắc!

“Nếu đã vậy, thì chúng ta sẽ dồn hết sức vào một đòn thôi! Ddraig! Toàn bộ sức mạnh này sẽ dồn vào Dragon-shot! Ta sẽ thổi bay Satan-Red!”

【Ou! Cứ giao cho ta!】

Tôi tập trung toàn bộ sức mạnh vào hai cánh tay! Mục tiêu: Satan-Red. Sirzechs-sama!

Sirzechs-sama! Xin hãy đón nhận tình cảm của tôi và Hội trưởng!

“Đúng thế! Hãy tới nào! Đòn tấn công tạo nên từ tình yêu của hai đứa! Là anh trai! Và cũng là anh rể tương lai! Ta muốn đích thân đón nhận nó!”

Những quả cầu Sức Mạnh Hủy Diệt quanh Sirzechs-sama cũng bắt đầu tụ lại một chỗ! Ngài ấy định đối đầu trực diện với chiêu của tôi!

“Đến đây nào! Saaaaataaaan Red! Gooooooo!! Đòn đánh được tạo bởi tôi và Hội trưởng! Dragon-shot Neo Bust Burssssssssssst!”

Tôi gào tên chiêu vừa nghĩ ra ngay tại chỗ, rồi phóng nó đi!

“................Ara?”

Khi tôi tỉnh lại, gương mặt của Hội trưởng ở ngay trước mắt. Cảm giác mềm mại dưới đầu... Là đùi của Hội trưởng sao? Ra vậy, tôi đang được gối đầu trên đùi của chị ấy.

“Em tỉnh rồi à? Ufufufu. Em ngất sau cú đó đấy, Ise.”

Hội trưởng mỉm cười. Khi tôi ngồi dậy, nhận ra mình đang ở giữa đấu trường. Nhìn quanh, cả đấu trường tàn tạ thê thảm!

“Có vẻ như chiến trường đã trở thành đống đổ nát bởi trận đấu giữa em và Satan-Red. Chắc chắn phải cho đội tu sửa đến sau này rồi.”

À... Vậy là tôi đã phá hỏng nhiều đến mức đó sao. Lúc chiến đấu, tôi chỉ lo tập trung vào trận đánh nên chẳng nghĩ gì khác.

“À này, Satan-Red đâu rồi?”

“Họ biến mất rồi. Cùng với những người khác.”

.....Chắc chắn tôi không thể nào đánh bại ngài ấy. Ngay lúc đó, Ddraig lên tiếng trong tim tôi.

【Này, chiến hữu.】

“Hửm? Có chuyện gì vậy, Ddraig?”

【Tên Ma vương, Lucifer đó. Hắn đã triệt tiêu Dragon-shot mà cậu vừa tung ra. Ta cũng từng nghĩ hắn là một ác quỷ đặc biệt, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này...... Sau vụ nổ, hắn rút lui cùng các Ma vương khác. Dù sao thì việc cậu có thể cầm cự được đến mức đó với hắn ở giai đoạn này cũng cho thấy cậu đã tiến bộ rất nhiều. Nếu là vài tháng trước, cậu đã bị đánh gục ngay lập tức rồi.】

“!”

Thật sao!? Rõ ràng tôi đã dồn khá nhiều sức vào đó. Sau trận chiến với Loki, tôi cũng không hề lười biếng trong việc rèn luyện. Tôi đã tự tin khá nhiều với Dragon-shot vừa rồi..... Vậy mà ngay cả sau khi được “tiếp thêm sức mạnh” bằng cách chạm vào ngực Hội trưởng, nó vẫn là điều bất khả thi. Nhưng... bản thân tôi cũng thấy ngạc nhiên vì đã chống chọi được đến mức này. Ngay cả Ddraig cũng tỏ ra ấn tượng. Lần cuối cùng ông ta nói với giọng điệu như vậy là lúc đối mặt với Fenrir. Mà chuyện đó cũng chỉ mới đây thôi. Kết luận: Sirzechs-sama quả nhiên kinh khủng.

“Cả hai đã làm rất tốt.”

Giọng nói của Sirzechs-sama vang lên. Khi tôi quay lại, ngài ấy đã đứng đó. Bên cạnh còn có Grayfia-san trong bộ đồ hầu gái.

“Onii-sama. Người mới tới sao?”

“Đúng vậy. Ta nghĩ là vừa lúc hai đứa kết thúc thử thách.”

.....Hội trưởng. Làm ơn nhận ra đi. Sirzechs-sama chính là Red đó! Ngài ấy, nói thật đi cho rồi còn hơn! Khi Hội trưởng và tôi đứng dậy, Sirzechs-sama đặt tay lên vai chúng tôi.

“Hai đứa làm rất tốt. Đều đã vượt qua.”

Hội trưởng và tôi nhìn nhau rồi mỉm cười. Đúng vậy! Sau hàng loạt thử thách, kể cả việc tôi phải đấu với Sirzechs-sama, cuối cùng chúng tôi đã vượt qua!

“Với kết quả này, cả Chủ nhân lẫn Phu nhân cũng sẽ yên lòng.”

Grayfia-san lên tiếng, trông như đang nhập vai hoàn toàn vào “chế độ hầu gái”.

“Ise-kun. Ta xin lỗi vì đã kéo cậu vào chuyện này đột ngột như vậy.”

Sirzechs-sama... cúi đầu xin lỗi tôi!?

“K-không! Không cần đâu ạ! Nhờ vậy mà tôi còn được chạm vào ngực của Hội trưởng nữa, nên ổn cả thôi!”

Đó chính là sự thật. Mọi chuyện đều đáng giá cả. Bộ ngực của Hội trưởng thật sự tuyệt vời!

“Nghe cậu nói vậy thì ta cũng yên tâm. Ta vốn lo cho tương lai của cậu và Rias. Nhờ có chuyện này, ta đã thấy được một tia sáng rực rỡ. Ta sẽ giao Rias cho cậu , Ise-kun.”

“Vâng!”

Tôi chẳng hiểu mấy chuyện phức tạp, nhưng tôi biết một điều: Tôi sẽ bảo vệ Hội trưởng đến hết đời! Chị ấy chính là người con gái mà tôi yêu!

“Chúc mừng Rias-chan!”

Leviathan-sama đột ngột xuất hiện, nhào tới ôm lấy Hội trưởng. Ể... Ngài ấy xuất hiện từ lúc nào vậy trời?

“.....À. Cuối cùng cũng xong.”

Asmodeus-sama thở dài. Cảm ơn vì đã chịu khó làm giám khảo cho thử thách. Nhưng xin ngài hãy làm việc cho ra dáng một Ma vương đi chứ. Tôi vừa nghĩ thế thì một người khác bước tới chỗ tôi. Đó là Ajuka Beelzebub. Ánh mắt ngài ấy nhìn tôi rất nghiêm túc. Không, chính xác hơn là đang nhìn chăm chăm vào Sacred Gear của tôi, với một sự hứng thú mãnh liệt.

“Cho ta xem qua Quân Cờ trong người cậu một chút nhé?”

Vừa nói, Beelzebub-sama chạm ngón tay vào ngực tôi, tạo ra vô số ma pháp trận nhỏ. Chữ và con số trên đó xoay vòng rất nhanh.

“Hmm. Có vẻ cậu đang thử làm một việc khá thú vị. Cậu đang tiến sâu vào tận cùng của Sacred Gear, đúng không? Chuyện này chỉ khả thi vì đây là loại Sacred Gear có linh hồn bị phong ấn bên trong. Người chỉ cho cậu khả năng này chắc hẳn là Thủ lĩnh của các Thiên thần sa ngã, Azazel........”

Ngài ấy mỉm cười, trông vô cùng thích thú. Chỉ mới nhìn sơ qua mà đã nhận ra tất cả sao!? Tôi có nghe nói ngài ấy là thiên tài công nghệ, nhưng không ngờ lại đáng nể đến mức này! Sensei! Vị Ma vương này vừa nhìn là đã xuyên thấu giả thuyết của thầy rồi!

“.....Sức mạnh của những quân cờ. Đặc tính vốn có đã bị ứng dụng lên một thứ khác và có chút biến đổi. Hiện tượng này khá thú vị. Có vẻ như nó đã bị ghi đè bởi một mã lệnh không hề nằm trong chương trình của ta. Theo quan điểm cá nhân, hẳn là ảnh hưởng từ ‘Juggernaut Drive’...... Nhưng đoạn mã bị ghi đè đó lại rất hỗn loạn. Với tình trạng này, nó rất dễ bị trục trặc...... Được rồi. Ta sẽ chỉnh sửa lại Evil-Piece trong người cậu.”

....! Tôi choáng váng trước lời đề nghị bất ngờ đó.

“Như thế có ổn không? Chẳng phải sẽ thành bất công trong Rating Game sao?”

“Dĩ nhiên ta sẽ đảm bảo nó không hoạt động trong Rating Game. Nhưng trong thực chiến, có thì tốt hơn chứ? Mà, nếu dùng được trong Rating Game thì cũng thú vị đấy. Có khi khán giả lại thích những yếu tố bất ngờ. Dù sao thì, với tư cách là Xích long Đế Vương, cậu chắc chắn sẽ còn phải chiến đấu với nhiều kẻ thù. Vậy thì nên có môi trường để tận dụng tối đa khả năng của mình. Quan trọng hơn, sẽ khiến việc theo dõi trở nên hấp dẫn. Ngoài ra, ta cũng cần gửi lời cảm ơn vì cậu đã ngăn chặn thành viên trong gia tộc ta.”

.....Thành viên trong gia tộc. Ý ngài ấy hẳn là Diodora. Dù hắn dính líu đến vụ Asia, tôi đã đánh hắn nhừ tử và sau đó hắn bị phe Cựu Ma vương kết liễu. Beelzebub-sama vốn đến từ gia tộc Astaroth.

“Ngươi không cần phải áy náy. Người có lỗi là bọn ta. Trái lại, chính ta mới phải xin lỗi vì đã gây phiền phức.”

Vừa nói, ngài ấy vừa tạo thêm nhiều ma pháp trận, tiếp tục điều chỉnh Evil-Piece trong người tôi. Giọng điệu thì lại như thể chẳng mấy bận tâm đến vụ đó. Có lẽ, người ít bị ảnh hưởng nhất từ sự cố kia chính là ngài ấy. Thế rồi tôi buột miệng hỏi:

“Xin phép...... Ngài đã cài bao nhiêu nhân tố bí mật vào Evil-Piece vậy?”

“Chuyện đó thì ta không nói đâu. Ta tạo ra để người dùng tự mình khám phá.”

Ngài ấy trả lời như vậy. Thật đúng là một con người khó đoán. Ngài ấy gọi ác quỷ là “người dùng”. Nghe trong lời nói toát lên sự ám ảnh của một nhà sáng tạo. Sirzechs-sama mỉm cười gượng gạo rồi nói:

“Ajuka là một trong số hiếm hoi ác quỷ có khả năng ‘sáng tạo’. Nhờ vậy mà công nghệ ở Địa ngục đã tiến được khoảng 5 bậc. Nhưng cậu ấy chẳng hề quan tâm đến vai trò Ma vương.”

“Được sáng tạo và vui vẻ là đủ với ta rồi.”

Ừm, quả nhiên là một kiểu ác quỷ rất đặc biệt. Rồi Leviathan-sama ghé sát tai tôi thì thầm:

“Sirzechs-chan và Ajuka-chan từ lâu đã vừa là bạn, vừa là đối thủ. Cả hai đều từng là ứng cử viên cho ngôi vị ‘Lucifer’. Nhưng vì Sirzechs-chan giỏi tập hợp nhân tài hơn, nên ngài ấy trở thành ‘Lucifer’, còn Ajuka-chan trở thành ‘Beelzebub’.”

Thì ra là có quá khứ như vậy...... Một đối thủ à. Giống như tôi và Vali? Không, chúng tôi chưa từng cởi mở với nhau như họ...... Hắn về cơ bản vẫn là kẻ thù của tôi.

“Cả hai làm việc quá nhiều rồi..... Thả lỏng chút đi...... Ta theo không kịp...... Làm việc nhiều sẽ thành kẻ thua cuộc thôi......”

.....Asmodeus-sama đúng thật là một Ma vương kỳ lạ. Làm ơn, hãy làm việc cho đàng hoàng đi chứ.

“Vậy là xong.”

Beelzebub-sama, sau khi có vẻ đã hoàn tất việc điều chỉnh, làm cho ma pháp trận biến mất. Tôi đưa tay chạm vào ngực mình..... chẳng thấy có gì thay đổi cả......

“.....Có gì thay đổi sao?”

“Người sẽ thay đổi từ giờ trở đi chính là cậu. Những gì ta làm chỉ là khởi đầu. Người sẽ chọn cánh cửa nào để mở bằng chiếc chìa khóa — chính là cậu.”

......Nói cách khác, tôi đã được trao cho những yếu tố cần thiết, nhưng kết quả cuối cùng ra sao sẽ phụ thuộc vào tôi.

“Có vẻ Beelzebub-sama sẽ hợp với Azazel-sensei.”

Tôi nghĩ cả hai chắc sẽ hợp nhau, vì đều là nhà khoa học. Nhưng Beelzebub-sama lắc đầu.

“Không đâu. Nhìn vậy thôi chứ không hợp. Hắn giỏi trong việc nghiên cứu và tái tạo những thứ đã tồn tại. Còn ta thì thích tạo ra từ con số không. Nghe có vẻ giống nhau, nhưng khác biệt rất lớn.”

Hmm. Ra là thế. Tôi khẽ gật gù. Beelzebub-sama lại nói.

“Giờ thì, ta phải về thôi. Ta có một trò chơi do chính mình tạo ra ở nhân giới và hiện đang quản lý nó. Nếu ta vắng mặt, sẽ rắc rối lắm.”

“Ajuka. Cái đó là công việc hay chỉ là thú vui của cậu?”

Trước câu hỏi của Sirzechs-sama, Beelzebub-sama mỉm cười.

“Đúng vậy. Sở thích là thứ ta muốn trân trọng. À đúng rồi, Xích long Đế Vương-kun. Cậu có muốn tham gia trò chơi của ta không? Đừng lo, chỉ cần một chiếc điện thoại di động là tham gia được rồi.”

Ngài ấy hỏi tôi như vậy. Nhưng nó nghe có gì đó rợn rợn, nên tôi......

“K-không. Tôi xin phép từ chối.”

Tôi lắc đầu. Beelzebub-sama cười gượng.

“Vậy à. Đáng tiếc thật. Ta sẽ chờ lần gặp tới. Hãy tiến tới một đẳng cấp mới nhé.”

BOOOON.

Beelzebub-sama tạo ra một ma pháp trận rồi biến mất vào ánh sáng dịch chuyển, làm cả bầu không khí rung động. Asmodeus-sama cũng đã biến mất. Có vẻ ngài ấy đã về trước.

“Giờ thì. Ta đã sắp xếp tổ chức tiệc ăn mừng hoàn thành thử thách. Ta cũng đã gọi và tập hợp toàn bộ thuộc hạ của Rias lại rồi.”

Sirzechs-sama nói thế. Nghiêm túc sao!? Vậy là mọi người đều đang ở Địa ngục. Và còn tổ chức tiệc mừng dành cho tôi và Hội trưởng nữa! Tôi thấy hơi vui vui rồi đó! Có thể ăn đồ ngon! Dù mới ăn xong, nhưng sau bao chuyện vừa rồi, bụng tôi lại đói rồi! Hmm? Grayfia-san đang tạo một ma pháp trận. Cô ấy định làm gì nhỉ? Khi tôi còn thắc mắc thì một sinh vật xuất hiện — khó phân biệt là diều hâu hay sư tử. Một Griffin.

“Chính là con mà tôi và Hội trưởng đã cưỡi khi trốn khỏi tiệc đính hôn!”

Sirzechs-sama gật đầu trước lời tôi.

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ về ngay bằng ma pháp trận. Còn hai đứa, Rias và Ise, nên cưỡi nó về.”

Sao chứ? Tôi nghĩ dùng ma pháp trận sẽ nhanh hơn mà...... Tôi còn đang nghi ngờ thì Grayfia-san ghé tai tôi thì thầm.

“Đây là món quà dành cho Tiểu thư. Xin hãy chăm sóc Tiểu thư trên đường về, Ise-sama.”

Q-qùa tặng.....? Tôi vẫn chẳng hiểu, nhưng chuyện cứ thế tiếp diễn.

“Rias. Ise-kun. Còn một việc cuối cùng. Ban đầu ta định công bố trong buổi tiệc, nhưng ta sẽ nói trước cho hai đứa. Trận đấu với Sairaorg-sama đã được quyết định.”

“.....!”

“....!”

Cả tôi và Hội trưởng đều sững sờ trước lời của Sirzechs-sama. Ra là..... cuối cùng chuyện đó cũng tới rồi.....

“Thời gian sẽ rơi vào khoảng lễ hội trường Kuou. Chúng ta sẽ sắp xếp lịch cụ thể, nhưng hai đứa hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Lễ hội trường sẽ diễn ra sau chuyến đi dã ngoại. Sau khi trở về, tôi sẽ chính thức đối đầu với người đó.

.....Hehe. Xem ra học kỳ hai sẽ đầy ắp sự kiện đây. Sau khi xác nhận lại, tôi và Hội trưởng cùng cưỡi Griffin bay lên bầu trời.

Khoảng 10 phút sau khi bay, tôi và Hội trưởng cùng ngắm nhìn cảnh vật phía dưới, cảm nhận làn gió mát. Nó gợi lại cho tôi nhiều kỷ niệm. Thời điểm học kỳ một. Khi tôi đột nhập vào buổi tiệc đính hôn. Khi tôi lần đầu tiên giải phóng Balance-Breaker và đánh bại Raiser. Rồi cùng Hội trưởng bỏ trốn.

Hội trưởng ngồi phía sau, tựa cơ thể vào lưng tôi.

“......Nhớ lại lần đó thật nhiều kỷ niệm.”

“Em cũng vậy.”

Thì ra Hội trưởng cũng đang nhớ về chuyện đó.

“Em còn nhớ những gì đã nói với chị trên lưng Griffin không?”

“Nhớ chứ. Em sẽ cứu Hội trưởng bằng mọi giá. Vì em là Quân Tốt của Rias Gremory.”

“Đúng vậy.”

Hội trưởng vòng tay ôm lấy eo tôi. Cô áp sát cơ thể vào tôi, như để không bao giờ rời xa. Tôi thấy hạnh phúc vô cùng...... Giờ phút này, tôi đang được bay lượn trên trời cùng người con gái mình yêu. Không còn niềm hạnh phúc nào hơn thế. À phải rồi. Tôi còn một lời chưa nói tiếp khi ấy.

“Cho đến bây giờ, điều vẫn không thay đổi chính là em vẫn muốn trinh tiết của Hội trưởng!”

Tôi nói bằng giọng đầy quyết tâm. Hội trưởng tròn mắt ngạc nhiên, rồi thở dài.

“......Em làm ơn để ý đến bầu không khí một chút đi.”

Bị mắng rồi. Hmm. Có vẻ tôi quá trung thực với lòng ham muốn của mình. Tôi vội sửa sai. Thế nhưng, Hội trưởng bật cười khẽ rồi nói:

“Chúng ta sẽ luôn bên nhau. Ise đáng yêu của chị.”

“Vâng. Chắc chắn rồi.”

Trong lòng tôi khẽ thầm nghĩ: “Một ngày nào đó, mình cũng muốn gọi chị ấy là ‘Rias đáng yêu của anh’.”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận