Con trai út nhà Bá tước là một Warlock

Chương 78: Thu phục (3)

Chương 78: Thu phục (3)

[Cậu ổn chứ, cậu Lucion?]

Bethel hốt hoảng khi thấy máu mũi của Lucion chảy xuống, còn đôi mắt thì trở nên đờ đẫn.

[Russell, liệu có điều gì sai sót trong lúc nhập xác không?]

[Chờ một chút.]

Russell nhíu mày, bình tĩnh quan sát tình trạng của Lucion. Việc cậu chảy máu mũi đồng nghĩa với việc đã xảy ra tình trạng quá tải khi sử dụng ma pháp.

['...Lẽ ra chuyện này không thể xảy ra được chứ?']

Bóng tối kết nối giữa Lucion và Bethel, cũng như cánh cửa được tạo ra để linh hồn cô có thể trú ngụ an toàn trong cơ thể cậu tất cả đều hoạt động bình thường. 

[Cậu Lucion. Mau lên, cắt đứt dòng chảy bóng tối đi.]

Cảm nhận những luồng cảm xúc phức tạp đang tuôn trào ra từ Lucion, Bethel nghĩ rằng việc giải trừ trạng thái nhập xác là ưu tiên hàng đầu.

Lucion sau khi định thần lại, lập tức làm theo lời cô, cắt đứt bóng tối. Những sợi tơ trắng tuôn ra từ cơ thể cậu, dệt lại thành hình dáng linh hồn vốn có của Bethel.

'Chắc chắn rồi. Rõ ràng bóng tối đã lên tiếng gọi mình…'

Lucion vừa lau máu mũi vừa suy nghĩ.

Giọng nói đó giống hệt giọng nói cậu đã nghe thấy khi sử dụng lời nguyền. Tuy nhiên, khác với lần trước, lần này cậu không phải trả bất kỳ cái giá nào cả.

'Nếu là Ratta…'

Lucion chậm rãi đảo mắt nhìn về phía Ratta.

Đôi mắt Ratta dao động dữ dội, bốn chân nhỏ cứ bồn chồn giậm xuống đất. Đó là vẻ mặt của người biết rõ điều gì đó.

[Không. Chuyện nhập xác không có vấn đề gì cả. Bóng tối của Lucion vẫn rất ổn định.]

Russell đưa ra kết luận.

Cảm giác như có một yếu tố ngoại lai đã can thiệp vào. Một yếu tố mà ngay cả anh cũng không nhận ra?

Russell bất giác bật ra một tiếng cười khan.

"Thầy."

Lucion gọi Russell với vẻ mặt đầy hoang mang.

[Thầy đây, Lucion. Con cứ nói đi.]

Russell vô thức liếm môi.

“Lúc sử dụng lời nguyền, bóng tối đã nói chuyện với con. Chuyện đó... vốn là lẽ thường tình sao?”

[…?]

Russell khẽ nhướng mày, anh tự hỏi liệu mình có nghe nhầm không. Nhưng trước vẻ mặt khát khao câu trả lời của cậu học trò, anh thả lỏng vai và hỏi lại.

[Ý con là, bóng tối của chính con sao?]

“Không. Đó không phải là bóng tối của con. Làm sao con có thể không phân biệt được giọng nói từ bóng tối của chính mình cơ chứ?”

[Lần này cũng vậy sao?]

"Vâng."

[Đừng lo lắng quá, Lucion.]

Russell cố gắng xoa dịu cảm xúc của Lucion trước tiên.

[Đó là vì bóng tối lang thang trong tự nhiên đã phản ứng lại với con mà thôi.]

“Là bóng tối lang thang trong tự nhiên sao?”

[Phải. Trong tự nhiên, mana là nhiều nhất sau đó đến ánh sáng và bóng tối. Đôi khi chúng phát hiện ra điều gì đó thú vị thì sẽ cất tiếng làm quen. Chúng ta đang ở trong tầng hầm không có ánh sáng, giống như nơi ở của lũ chuột kia vậy nên con có thể nghe thấy chúng.]

Thấy Lucion đã bớt căng thẳng, Russell cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu thực sự là bóng tối trong tự nhiên lên tiếng thì việc xảy ra quá tải nhất thời trong lúc nhập xác là điều có thể giải thích được. 

['…Thế nhưng, bóng tối trong tự nhiên hiếm khi nào để mắt tới một cá nhân cụ thể, dù cho người đó có nhận được sự chúc phúc của bóng tối đi chăng nữa.']

Russell khẽ xoay người, cố gắng không để lộ tâm tư trên khuôn mặt.

“Bethel. Câu cuối cùng cô nói với ta, cô còn nhớ không?”

Lucion cẩn thận hỏi lại.

[Ý cậu là lúc tôi bảo cậu cắt đứt bóng tối sao?]

“Không. Câu cô nói rằng bóng tối là tất cả và cũng là thứ duy nhất của ta ấy. Cô có nhớ mình đã nói vậy không.”

[Tôi nhớ. Đó là sự thật mà.]

Vẻ mặt Bethel có chút kỳ lạ nhưng Lucion như đã trút bỏ được gánh nặng trên vai.

“Thưa thầy, có lẽ là do con quá nhạy cảm thôi.”

[Không đâu. Việc bóng tối tự nhiên lên tiếng không phải chuyện thường gặp, con ngạc nhiên cũng là lẽ đương nhiên thôi.]

“Thật vậy sao?”

Lucion nhặt thanh kiếm rơi dưới đất lên và vung thử một đường. Cậu khẽ cười khi thấy dáng vẻ vụng về của mình khác xa với những đường kiếm sắc sảo của Bethel lúc nãy. Quả thực sự khác biệt giữa trước và sau khi nhập xác là quá lớn.

“Thấy thế nào, Bethel? Ta tuy thấy hơi có lạ một chút nhưng kết quả tốt hơn ta tưởng.”

Dù bị gián đoạn giữa chừng vì giọng nói đột ngột của bóng tối nhưng việc nhập xác với Bethel đã thành công mỹ mãn. Cậu không chỉ vui vì thành công mà cậu cũng nhận ra thực lực của Bethel không phải dạng vừa.

Chỉ sau khi biết Lucion không gặp vấn đề gì, nét mặt Bethel mới dịu lại.

[Tôi đã thấy rất hạnh phúc. Dù chỉ là trong thoáng chốc nhưng tôi đã cảm nhận được mình đã thực sự sống.]

Trái ngược với nụ cười của Bethel, Russell lại nhìn chằm chằm cô đầy dò xét. Cảm nhận được ánh mắt đó, Bethel chỉ vào chính mình và nói.

[Đừng lo, Russell. Tôi sẽ không tham luyến sự sống của người khác như anh lo ngại đâu. Ký ức về cái chết quá mãnh liệt khiến tôi không thể không chấp nhận sự thật rằng mình đã trở thành là một hồn ma.]

[Vậy thì được rồi. Đây không phải vì Lucion, mà là…] 

Russell đang nói nửa chừng thì khựng lại. Anh đột nhiên cảm thấy cổ họng ngứa ngáy một cách kỳ lạ.

* * *

Khi rời khỏi tầng hầm, Lucion băng qua khu vườn để trở về phòng thì nghe thấy tiếng Hume gọi nên theo phản xạ quay người lại.

“Cậu chủ.”

Bên cạnh một Hume tràn đầy năng lượng là Heint đang ngồi xổm, có vẻ như đang lựa chọn món vũ khí tiếp theo. Lucion nhìn quanh. Kỳ lạ là không có ai khác ở gần hai người bọn họ cả.

“À, Lucion.”

Heint nhận ra Lucion và lên tiếng chào. Thấy Lucion cứ nhìn quanh, Heint giải thích ngay.

“Vừa nãy còn đông lắm nhưng ngay khi cuộc đấu tập giữa đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia và đoàn Hiệp sĩ Cronia bắt đầu, mọi người đều kéo đi xem cả rồi. Chắc giờ mọi người đang ở sân tập hết đấy.”

“May quá. Nếu được, em có thể đứng đây xem một lát được không?”

Lucion nhìn những món vũ khí vỡ nát do không chịu nổi sức mạnh của Hume và hỏi.

“Tất nhiên rồi. Cậu thấy sao, Hume?”

“Vâng. Đương nhiên là được.”

Hume vui vẻ trả lời.

Khi Lucion ngồi tựa lưng vào gốc cây, Russell không kìm được cái miệng đang ngứa ngáy của mình.

[Vậy thầy đi xem đánh nhau... à không, đi xem đấu tập một chút đây.]

[Tôi cũng muốn đi cùng Russell. Cậu thấy sao?]

'Thầy thì chắc chắn là muốn xem đấu tập rồi, còn Bethel thì có vẻ như có chuyện muốn nói riêng với thầy đây.'

Lucion nhận ra điều đó nhưng vẫn vờ như không biết gì mà gật đầu đồng ý. Vừa hay, cậu cũng có chuyện muốn nói với Ratta.

— Ratta muốn ở lại đây cơ.

Ánh mắt của Ratta dõi theo bóng dáng Russell và Bethel vừa bay đi, rồi nó lạch bạch chạy đến cuộn tròn bên cạnh Lucion.

"Ratta cũng nghe thấy rồi đúng không?"

Lucion hỏi.

— Vâng. Nhưng giọng nói đó bảo phải giữ bí mật.

'Thầy không nghe thấy, chỉ có mình và Ratta nghe được sao?'

Lucion cảm thấy thật kỳ lạ. Rõ ràng theo khế ước độc lập mà Russell tạo ra, thầy ấy nắm giữ 20% cổ phần cơ thể của cậu mà. Gạt bỏ những câu hỏi chưa có lời giải ngay lúc này, Lucion hỏi tiếp.

“Tại sao lại phải giữ bí mật?”

— Ratta cũng không biết nữa. Chỉ là giọng nói đó bảo làm vậy là vì tốt cho Lucion. Ratta thương Lucion nhất nên vì Lucion, Ratta có thể làm bất cứ điều gì vì Lucion.

“Chẳng phải người cho Ratta ăn là Hume sao?”

- …Hấp!

Ratta vội vàng lấy hai chân trước che miệng lại.

Chẳng phải Hume đang đứng ngay kia sao?

— R-Ratta cũng thích Hume lắm. Thật đó!

Đôi mắt của Ratta dao động dữ dội.

"Ta đùa thôi."

Lucion khẽ búng nhẹ vào trán Ratta rồi vuốt ve từ đầu đến tận đuôi nó.

'Tại sao bóng tối lại bảo mình phải nhớ rằng bóng tối là tất cả và cũng là thứ duy nhất của mình chứ?'

Gương mặt Lucion đang hững hờ bỗng nhiên cười lớn. Thanh kiếm trong tay Hume còn chưa kịp chạm đất đã gãy làm đôi.

“…Ch-Chờ đã! Cái này mà cũng gãy được sao? Tôi mượn nó đấy!”

Trước tiếng kêu thảng thốt của Heint, Lucion lập tức thu lại nụ cười, quay mặt đi chỗ khác với vẻ mặt vô cảm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

'Xem ra Hume sẽ cần một món vũ khí được chế tác riêng rồi.'

Lucion dự định sẽ thu phục những kẻ được gọi là thợ thủ công vì lợi ích của Hume và của cả tổ chức sau này. Đã đến lúc sử dụng những thông tin thu thập được từ Tella tại buổi tiệc cùng những kiến thức mà cậu vốn có.

* * * 

'Thật là nhẹ cả người.'

Sau khi tiễn các hiệp sĩ Hoàng gia rời đi, Lucion vội vàng tìm gặp Novio để xin phép ra ngoài.

“Được thôi. Con cứ đi đi.”

Novio đồng ý một cách sảng khoái đến kỳ lạ. Điều này khiến Lucion phải xóa sạch 17 lý do bào chữa đã chuẩn bị sẵn trong đầu.

'Cứ tưởng cha sẽ bảo mình chưa hồi phục sức khỏe sau chuyến đi hoặc vì lo ngại sự tấn công của Luminos mà cấm mình ra ngoài chứ.'

Ngay khi nghe tin Lucion bị Luminos tấn công, Novio gần như đã phong tỏa mọi lối vào ở biên giới. Ông cũng không quên ra lệnh kích hoạt máy dò Mana ở các thành phố để đề phòng những vụ khủng bố có thể xảy ra.

Khi bước ra khỏi phòng của Novio, Lucion thầm suy đoán tâm tư của cha mình rồi khẽ gật đầu.

'...À. Hóa ra cha đã chọn hôm nay là ngày đó.'

Mười hai người hầu bán thông tin. Những kẻ quản lý nhân sự đã tuyển chúng. Tất cả sẽ bị nhổ tận gốc vào ngày hôm nay.

'Vậy thì tên quản gia đó cũng sẽ phải ngoan ngoãn một thời gian rồi sẽ sớm hành động thôi.'

Muốn sống thì chỉ còn cách hành động. Đã có hồn ma số 2 bám theo hắn nên Lucion yên tâm cùng Hume cưỡi lên con ngựa Shandra của mình để xuất phát.

Vì muốn tổ chức phát triển theo hướng tự cung tự cấp, hôm nay Lucion không vào thành phố mà hướng về phía Bắc, nơi những thợ thủ công mà cậu muốn thu phục đang ở đó.

“Hume.”

Khi đã cách xa dinh thự một khoảng, Lucion gọi.

“Vâng, thưa cậu chủ.”

“Hôm qua ngươi đã thử qua nhiều loại vũ khí rồi, ngươi thấy cái nào thú vị nhất?”

Dựa theo lời nói của Carson, người thân thiết với nam chính và Heint nam chính của tiểu thuyết, thì tài năng của Hume rất xuất sắc, làm gì cũng giỏi. Vậy nên Lucion muốn anh sử dụng loại vũ khí mà anh cảm thấy yêu thích nhất.

Hume ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nhíu mày.

“Vũ khí nào vào tay tôi cũng vỡ nát cả. Liệu có loại vũ khí nào chịu nổi sức mạnh của tôi không?”

Đối với Hume hiện tại, vũ khí chỉ như một món đồ trang trí giúp cơ thể anh trông cứng cáp hơn một chút. Nhưng nếu có một món vũ khí chịu được sức mạnh của anh thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.

“Ta đi chuyến này chính là để giải quyết vấn đề đó nên ngươi cứ nói đi.”

“Dao găm, à, tất nhiên là loại để phi ấy ạ. Còn có đại kiếm, rìu hai lưỡi, và chùy... tôi thích những thứ gì đó nặng một chút.”

Hume nở nụ cười rạng rỡ khi nhớ lại trải nghiệm mới mẻ ngày hôm qua.

“Được rồi. Đằng nào ngồi trên ngựa cũng rảnh, cứ tiếp tục suy nghĩ đi.”

Nghe lời của Lucion, Hume mới dám mở lời về điều mà anh đã đắn đo mãi.

“Cậu chủ để tôi cầm cương cho. Tay ngài đang đau mà?”

“Không sao cả. Ta không thấy mệt. Shandra biết tay ta đau nên nó đang chạy rất nhịp nhàng đấy thôi.”

Phì phò!

Shandra kêu lên đầy đắc ý như hưởng ứng lời khen của Lucion.

“…Thưa cậu chủ, chúng ta đang đi đâu vậy?”

Câu hỏi của Hume khiến cả Russell đang nằm khểnh bay lơ lửng lẫn Bethel đang mải miết lau mũ giáp đều giật mình sửng sốt. Vì chuyến đi của Lucion diễn ra quá đỗi tự nhiên nên không ai nhận ra có gì bất thường cả.

Lucion nhíu mày trước phản ứng kỳ lạ đó.

“Ta vừa nói rồi mà?”

“Xin lỗi ạ. Tôi nghe không rõ. Mong cậu chủ nói lại lần nữa.”

“Chúng ta đang đi thu phục các thợ thủ công. Hôm nay sẽ là hai người. Đầu tiên là thợ chế tạo vũ khí, sau đó là thợ chế tác vật phẩm.”

[Con định đưa các thợ thủ công vào tổ chức của mình sao?]

Russell hỏi.

“Đúng vậy. Đáng lẽ con phải tìm nơi có quặng ma thạch hay vùng đất màu mỡ trước nhưng con nghĩ con người mới là yếu tố tiên quyết.”

[Để xem nào…]

Russell lắng nghe từng bước trong kế hoạch của Lucion và ngẫm nghĩ.

[Có vẻ như con định xây dựng một thế lực độc lập nhỉ?]

“Vâng. Chẳng phải đó là điều phù hợp nhất sao?”

[Đúng vậy. Để một warlock như con có thể tự do hành động, con cần một thế lực độc lập và lớn mạnh.]

Russell cũng bắt đầu hình dung về tương lai mà Lucion đang vẽ ra.

"Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đã thấy thật tuyệt vời rồi."

Hume nở nụ cười mãn nguyện.

[Chẳng phải con đường đó sẽ vô cùng gian nan sao?]

Bethel nhìn nhận vấn đề này với chút hoài nghi. Biết rằng không thể làm hài lòng tất cả mọi người, Lucion lập tức chuyển sang vấn đề tiếp theo.

“Vậy nên, thầy à.”

Nụ cười Lucion dành cho Russell trông thật trong sáng và rạng rỡ.

[…Tự dưng thầy thấy mồ hôi lạnh cứ chảy ròng ròng thế này nhỉ.]

Không biết cậu học trò này lại định nhờ vả chuyện gì đây?

Russell vô thức nuốt nước bọt cái ực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!