Con trai út nhà Bá tước là một Warlock
Chương 73: Việc nhà
1 Bình luận - Độ dài: 2,821 từ - Cập nhật:
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ không từ chối anh nữa.”
Hume bình thản đáp lại.
Lucion đã cho phép và Heint chẳng phải cũng đang mong muốn như vậy sao.
[Lucion, lùi lại một chút đi. Cả Ratta nữa.]
Russell nhìn thấu được diễn biến của cuộc so tài sức mạnh đột ngột này, bất kể người thắng là ai.
Sức mạnh mà Hume sở hữu nếu không bao bọc bàn tay bằng Aura thì khó lòng mà chống đỡ nổi.
Lucion bế Ratta vào lòng, lùi sâu vào một góc.
— Để Ratta, để Ratta đoán cho.
Ratta vểnh tai lên rồi lại cụp xuống, đôi mắt lấp lánh đầy vẻ hào hứng.
— Hì hì hì, Hume sẽ thắng! Hume là người hay cho Ratta nhiều đồ ăn nhất mà!
'Cái tiêu chuẩn gì thế này?'
Lucion dù cạn lời nhưng vẫn lẳng lặng vuốt ve Ratta.
“Vậy thì, tôi bắt đầu đây.”
Hume nắm lấy bàn tay của Heint và nói.
“Được. Tôi tự biết cách bảo vệ tay mình, đừng lo lắng mà hãy dốc hết sức xem nào. ”
Có mạnh thì mạnh được đến nhường nào chứ?
Heint vừa mỉm cười với ý nghĩ chủ quan đó thì ngay lập tức, một luồng sức mạnh cuồn cuộn ập đến khiến gương mặt anh đỏ lên.
Rắc!
'Đi-điên thật rồi!'
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Heint là đây không phải là sức mạnh của con người. Việc Hume nói rằng có thể bóp nát tay anh chẳng phải là lời nói ngoa.
Heint vội vàng bao phủ ánh sáng quanh tay để ngăn xương cốt mình bị nghiền nát.
Vụt!
Khi ánh sáng bừng lên, một luồng gió mạnh xoáy quanh Heint. Những kệ trưng bày vũ khí rung lắc dữ dội, còn Lucion thì nín thở, kìm nén cảm giác nôn nao trong lồng ngực.
"Dừng lại!"
Heint thốt lên.
Sự bối rối lộ rõ mồn một trong giọng nói của anh.
Lucion khẽ nhếch môi cười nhưng rồi vội vàng thu lại vẻ đắc ý.
— Oa! Lucion thấy chưa? Thấy chưa? Ratta đoán trúng phóc rồi nhé! Ratta đúng là thiên tài mà!
Cái đuôi của Ratta vẫy qua vẫy lại liên hồi không dứt.
"Vất vả cho anh rồi."
Hume cúi đầu chào Heint.
[Đúng như thầy đã từng cảm nhận trước đây, ánh sáng hoàn toàn vô dụng với Hume.]
Russell khẽ cử động ngón tay như thể muốn ghi chép lại hiện tượng này ngay lập tức.
“Cậu... cậu có ý định học kiếm không?”
Heint phục hồi sau giây phút bàng hoàng đó, liền lắp bắp hỏi.
“Tôi có ý định đó.”
“Vậy thì, cậu có muốn tìm một người thầy không?”
Với sức mạnh to lớn thế này, nếu sau này còn luyện được aura, Heint chắc chắn Hume sẽ trở thành một nhân tài kiệt xuất đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Hume khẽ nhíu mày trước lời đề nghị đột ngột của Heint. Anh cảm thấy khó xử không biết nên chọn lựa thế nào.
'Không! Không được! Tuyệt đối không được!'
Lucion tuyệt vọng ra hiệu cho Hume.
[Ừm, thầy cũng phản đối. Nếu cậu nhận Heint làm thầy, cả cậu lẫn Lucion đều sẽ gặp rắc rối đấy.]
Hume thường xuyên cần phải nhận năng lượng bóng tối từ Lucion.
Xét về mặt nhu cầu của con người nó không khác gì gạo cả, và đối với Hume, đó chẳng khác nào cơm ăn hằng ngày, là phương thức thiết yếu để anh ta kiểm soát được cơ thể mình.
Hume trầm ngâm một lát rồi nói ra suy nghĩ riêng của mình với Heint.
“Tôi là quản gia phụng sự cho cậu chủ. Là một quản gia, tôi không thể rời xa cậu chủ được, vì vậy tôi không thể đưa ra câu trả lời thuận ý ngài. Thật vô cùng xin lỗi.”
“Không sao, không sao. Là tôi đã quá đường đột rồi. Xin lỗi nhé, Hume. Xin lỗi em, Lucion.”
Heint sực tỉnh, vội vàng xin lỗi Hume rồi đến Lucion. Lời đề nghị bốc đồng của anh chẳng khác nào hành vi nẫng tay trên người hầu của Lucion ngay trước mặt cậu cả.
“Vâng. Em đã suýt chút nữa đã thấy chạnh lòng rồi đấy.”
Lucion tỏ ra hờn dỗi để Heint không còn tơ tưởng đến Hume thêm lần nào nữa.
“Thay vào đó, những món đồ mà Hume đã mua hôm nay cứ để anh thanh toán cho.”
Heint áy náy rút túi tiền ra.
“Nếu đã vậy, em sẽ không ngại mà làm trống rỗng túi tiền của anh đâu.”
Lucion không bỏ lỡ cơ hội này.
“Được thôi. Em cứ việc vét sạch túi tiền của anh đi, đừng ngại, cứ thoải mái mà chọn đi.”
Heint khẽ lắc túi tiền của mình.
“Nghe thấy chưa, Hume? Cứ chọn theo ý ngươi đi. Chọn đa dạng vào để dùng cho nhiều việc khác nhau.”
[À, đừng quên xem thử có thanh kiếm nào làm từ xương quái thú không nhé. Tôi nghĩ đó là thứ Lucion muốn đấy.]
Russell tiếp lời Lucion, khiến khóe môi cậu khẽ giật giật.
'Quả nhiên là thầy.'
Làm sao thầy có thể hiểu rõ lòng cậu đến thế chứ?
[Bị thầy đoán đúng rồi chứ gì.]
Russell thấy khóe môi Lucion khẽ giật liền đưa tay quẹt mũi đầy đắc ý.
“Vậy thì, tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.”
Hume mỉm cười và đôi mắt của người chủ cửa hàng vũ khí cũng bừng sáng mãnh liệt. Với một ông chủ, không còn gì tuyệt vời hơn một vị khách vừa lắm tiền vừa có nhu cầu mua sắm lớn.
Chủ tiệm nắm chặt hai tay, kiên nhẫn chờ đợi những món vũ khí sắp được chất đống trên quầy thanh toán.
"Anh Heint."
Lucion gọi Heint trong khi Hume, Russell và cả Ratta đang mải mê chọn vũ khí.
“Hume cũng giống em, rất ngại người lạ. Vì vậy, chẳng cần phải câu nệ danh nghĩa thầy trò, thỉnh thoảng anh chỉ bảo cho anh ấy vài chiêu cũng tốt mà, phải không?”
“…?”
“Chẳng phải Hume có tài năng sao?”
Hume trở nên mạnh hơn cũng là điều tốt cho chính Lucion. Đặc biệt là nếu có thể học lỏm được kỹ thuật của Heint mà không bị trói buộc bởi danh nghĩa thầy trò thì còn gì bằng.
“Đúng vậy. Sức mạnh đó của Hume đúng là một phước lành. Nếu cầm cung cậu ta sẽ là thiện xạ, nếu cầm rìu sẽ là tiều phu giỏi nhất. Không nhất thiết phải là kiếm, bất cứ thứ gì cần dùng đến sức mạnh cơ bắp cậu ta đều sẽ làm tốt.”
Nghe lời khen của Henint dành cho Hume, Lucion cũng thấy vui lây. Dẫu ai nói gì đi nữa, chính cậu là người đã mang Hume về nhà.
‘Cả Heint lẫn anh trai mình đều nhìn ra tiềm năng của Hume.’
Cộp.
Mỗi khi Hume đặt một món vũ khí lên quầy, bàn tay của chủ tiệm lại nhanh thoăn thoắt. Toàn là những món hàng cao cấp đắt đỏ.
“Hume... có con mắt nhìn hàng tốt đấy và cũng ra tay hào phóng thật.”
“Vâng. Đó là quản gia của em mà, chẳng phải đó là điều đương nhiên sao?”
Lucion khúc khích cười khi nhìn Russell chuyên chọn ra những món đắt nhất.
Quả không hổ danh là thầy của cậu.
'Cứ cái đà này, chắc mình sẽ lột sạch ví của Heint thật mất.’
* * *
[…Thưa cô.]
Bethel lặng lẽ nhìn cô giáo của mình.
Kể từ khi cô rời khỏi nơi này, từ cô giáo cho đến ngôi nhà này, chẳng có gì thay đổi cả.
Tiếng chổi tre quét sân vẫn đều đặn vang lên.
Mái tóc vẫn được buộc gọn gàng.
Tiếng chim hót líu lo.
Chính vì không có gì thay đổi nên khi thấy bản thân là kẻ duy nhất thay đổi, Bethel không khỏi bật cười cay đắng.
[Đứa học trò bất hiếu đã rời bỏ thế gian trước, chào cô ạ.]
Bethel cúi đầu.
Chíp chíp.
Tiếng chim hót khiến cô giáo của cô tạm dừng chổi, ngước nhìn lên bầu trời. Ánh mắt vương vấn nỗi nhớ nhung ấy khiến lòng Bethel thắt lại. Cô tự hỏi liệu có phải người đang tìm kiếm hình bóng của mình chăng.
[Cô.]
Bethel tháo mũ giáp, gọi bà bằng chất giọng nặng trĩu.
[Cô đã nói đúng còn con thì thật ngu muội. Hắn ta... hắn ta đã phản bội con.]
Vào cái ngày cô quyết định trở thành thanh kiếm của hắn, cô đã tìm đến cô giáo của mình để báo tin. Nhưng cô giáo cô không hề ban phước, trái lại còn ra sức ngăn cản, nói rằng tuyệt đối không được đi theo hắn. Vậy mà đứa trẻ ngu ngốc là cô đây vẫn cứ thế dứt áo ra đi.
Đó là lần cuối cùng cô gặp cô giáo của mình.
[Thưa cô, con... nên chọn báo thù hay nên rũ bỏ tất cả để bắt đầu lại từ đầu? Đứa học trò u mê này chẳng thể tự mình quyết định được.]
Làn môi của Bethel run rẩy.
[Nhưng giờ đây con đã có một người cần phải trả ơn. Con định sẽ trả hết ơn nghĩa đó, rồi lúc ấy mới tính tiếp.]
Bethel cố gắng mỉm cười trong đau đớn, nhìn về phía người cô của mình.
[Dù học trò vẫn còn mờ mắt, nhưng lần này, con đã tìm thấy ánh sáng cho riêng mình. Đó là người đã thức tỉnh con khỏi cơn thịnh nộ đang bịt tai che mắt con.]
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cô và cô giáo dường như chạm vào nhau.
Dù biết là không thể, nhưng hình ảnh cô giáo như đang mỉm cười nhìn mình khiến sống mũi Bethel cay xè.
[Đứa học trò ngu ngốc này.]
Giọng nói của Bethel nghẹn ngào trong nước mắt.
Chỉ một lần thôi, cô muốn được ôm lấy cô giáo lần nữa. Muốn được cảm nhận hơi ấm vỗ về từ vòng tay ấy.
[Con... con sẽ lại đến thăm người.]
Bethel cúi chào cô giáo của mình.
* * *
“Thầy đã chọn được bao nhiêu món rồi?”
Lucion hỏi khi vừa bước lên xe ngựa để chuẩn bị qua cổng dịch chuyển. Trong xe lúc này chỉ có mình cậu.
[Một.]
"Có thật là có không thầy?"
Lucion rất ngạc nhiên.
[Thì là hỗn hợp, tuy không thể nói là 100% làm từ xương quái thú như lần trước nhưng ít ra là cũng có.]
“Nếu thế này thì con đã đi dạo cả mấy cửa hàng vũ khí ở trung tâm rồi.”
Lucion lộ vẻ tiếc nuối.
[Lucion.]
Giọng nói của Russell bỗng trở nên nghiêm trọng. Lucion ngước nhìn thầy.
[Con còn nhớ những gì tên Roberio đã nói trước khi hắn tan biến không?]
“Vâng, con nhớ rõ.”
Đặc biệt với Lucion, đó là những lời không bao giờ cậu có thể quên.
Làm sao cậu có thể quên được sự thật rằng căn cứ của Bàn tay Hư vô hiện đang nằm ở vương quốc Neubra chứ.
[Về Bàn tay Hư vô ấy. Thầy cũng đã từng nghe qua về tổ chức này.]
'Thầy cũng biết về tổ chức đó sao?'
Lucion thầm nghĩ đây là một cơ hội tốt. Từ giờ cậu có thể tự nhiên bàn luận về nó mà không cần phải che giấu nữa.
“Đó là tổ chức như thế nào ạ?”
[Nói giảm nói tránh thì chúng tự xưng là phái cải cách muốn đòi lại quyền lợi và tự do cho warlock nhưng thực chất chẳng khác gì lũ Luminos kia cả. Đều là muốn dùng vũ lực để lật đổ trật tự hiện tại nhằm chiếm lấy quyền lực và tự do cho riêng mình.]
Russell khoanh tay với vẻ mặt khó chịu.
[Dù sao thì, thầy biết con đang muốn tìm kẻ có vết sẹo hình chữ thập và móng tay út màu đen mà Roberio đã nhắc tới.]
“Tất nhiên là phải tìm hắn rồi.”
Lucion chỉ tay vào đầu mình.
“Thầy cũng biết mà, dù tay chân có bị chặt đứt nhưng nếu không chém đứt cái đầu thì sớm muộn gì chúng cũng sẽ quay lại đâm vào tim mình thôi, phải không?”
[Phải. Đó mới đúng là phong cách của con nhưng dính vào lũ Bàn tay Hư vô thì hơi phiền phức đấy. Chúng là lũ rắn độc. Đến cả một kẻ sống tách biệt với thế gian như thầy mà tiếng xấu của chúng còn lọt vào tai nữa là.]
“Con sẽ cẩn thận.”
[Nếu chỉ cẩn thận mà có thể giải quyết được thì thầy đã chẳng nói với con làm gì.]
“Dù nọc độc của chúng có mạnh đến đâu, con sẽ nghiền nát chúng trước khi chúng kịp cắn con.”
[Vậy nên thầy mới nói đến chuyện này…]
Russell nhìn Lucion với ánh mắt đầy lo lắng.
[Về thế lực mà con đang muốn gầy dựng ấy.]
"Vâng."
[Con thực sự muốn phát triển nó lớn mạnh hơn nữa sao?]
Trước câu hỏi của Russell, Lucion lặng lẽ chớp mắt. Ngay sau đó, chân mày cậu khẽ nhíu lại.
“Chưa một giây phút nào con không thật lòng cả.”
Lucion thấy hơi xúc động, cậu cố nuốt ngược những lời định nói vào trong.
[Vậy thì tốt.]
Russell mỉm cười.
[Luminos đã tuyên chiến với con còn Bàn tay Hư vô thì luôn mang lại cảm giác bất an, nên thầy muốn con có thứ gì đó đủ mạnh để bảo vệ chính mình.]
Gia tộc Cronia có thể là một tấm khiên tốt cho Lucion. Nhưng tấm khiên ấy không thể che chở cho một warlock như cậu.
Nếu sự thật cậu là warlock bị bại lộ, ngay cả Cronia cũng có thể bị sụp đổ chỉ trong nháy mắt.
[Con biết mà? Thật cay đắng nhưng sự thật là chẳng có ai đứng ra bảo vệ cho một warlock cả.]
Trong đôi mắt của Russell thoáng hiện lên chút áy náy.
— Russell và Lucion không cãi nhau đấy chứ?
Ratta vừa liếm kẹo vừa hỏi, Lucion khẽ lắc đầu.
"Thưa thầy."
[Thầy đây.]
“Con không hề hối hận vì đã trở thành warlock.”
[…Thầy biết.]
Russell đáp lại bằng một giọng trầm buồn, gương mặt thoáng nét ngượng ngùng.
* * *
Carson bất ngờ gấp sách lại và nhìn ra cửa sổ xe ngựa. Thấy vậy, Lucion hỏi với vẻ ngạc nhiên.
“Có chuyện gì vậy anh? Lại có kẻ địch tập kích nữa sao?”
“Không. ...Chỉ là anh không ngờ cha lại ra tận đây đón chúng ta.”
Nghe thấy chữ "Cha", Lucion gần như nhào người ra phía cửa sổ để nhìn ra ngoài.
[Ồ. Đúng thật kìa! Đằng xa kia là lá cờ của gia tộc Cronia.]
— Ô! Đúng là lá cờ quê hương rồi! Ratta được về nhà rồi!
Cả Russell và Ratta đều reo lên đầy hào hứng nhưng Lucion chỉ thấy một vệt nhỏ như hạt đậu.
“Em vẫn chưa thấy gì cả.”
“Tới gần chút nữa thì em sẽ thấy thôi. Cơ mà cha ra tận đây đón thì có vẻ người cũng nhớ em dữ lắm đấy.”
Carson cười khúc khích.
Cũng phải thôi, cậu là đứa út được cưng như trứng mỏng của ông mà.
“Cha rời đi như vậy có ổn không ạ?”
Đứa con út ấy lại lo lắng hỏi.
Sao mà cậu lại hay lo xa đến thế chứ?
“Tầm này thì không sao đâu. Chúng ta là người nhà Cronia mà.”
Carson mỉm cười đầy tự hào.
Khi cỗ xe tiến gần hơn về phía biên giới, Lucion cuối cùng cũng nhìn thấy Novio đang oai phong cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn hiệp sĩ Cronia.
Cậu chẳng mảy may nhận ra ý đồ nhỏ của Novio khi xuất hiện rầm rộ như thế là để vừa giữ thể diện cho cậu, vừa gây áp lực lên Hoàng gia.
Ngay khi nhìn thấy bóng dáng của Novio, một niềm vui sướng trào dâng khiến Lucion không tự chủ được mà nở nụ cười rạng rỡ.
Xe vừa dừng hẳn, Lucion đã vội vã mở cửa và lao về phía Novio.
"Cha!"
Novio cũng vội vã xuống ngựa, dang rộng hai tay.
Hình bóng Lucion lao tới đúng như những gì ông hằng mong nhớ trong những giấc mơ.
Thật đáng yêu phải không?
“Cha đây, Lucion.”
Novio ôm chặt lấy đứa con trai út đang sà vào lòng mình.
Đã bao lâu rồi ông mới lại được cảm nhận hơi ấm này.
"Cảm ơn con đã bình an trở về."
Novio nghẹn ngào nói.
1 Bình luận