Con trai út nhà Bá tước là một Warlock
Chương 70: Trở về biên giới
1 Bình luận - Độ dài: 2,597 từ - Cập nhật:
Lucion biết căn cứ của Luminos ở đâu, cũng như cậu biết căn cứ của bọn Chuột ở đâu.
Thế nhưng, khác với lũ chuột vụng về kia chúng là những pháp sư.
Để bắt được đám người ấy, Lucion quyết định mượn tay Hoàng gia.
Trước tiên, cậu giả danh Bàn Tay Hư Vô gửi đến chúng một bức thư mang dấu ấn quạ đen, cố ý để lộ lộ trình của cỗ xe mình đang ngồi như một lời mời gọi đầy hấp dẫn.
'Ít nhất thì Luminos sẽ không bắt tay với Bàn Tay Hư Vô vì sự hiểu lầm này, vậy là đủ rồi.'
Lucion chậm rãi bước lên tấm thảm đỏ trải dài dưới chân.
'Cướp đi những thứ mà Bàn Tay Hư Vô sẽ nắm giữ trong tương lai, chặn đứng những tai họa mà chúng sắp gây ra… Nếu làm được như vậy, số phận của mình hẳn sẽ thay đổi.'
Càng tiến lên, Lucion càng hiểu ra một điều.
Dù cậu có muốn hay không thì cái số phận chết tiệt này vẫn cứ không ngừng trói buộc cậu với đám phản diện kia, ép buộc họ phải gặp nhau bằng mọi giá.
Ánh mắt của Lucion dừng lại nơi Heint đang đứng cạnh cỗ xe ngựa.
'Heint chính là một ví dụ điển hình.'
Chẳng biết từ bao giờ sợi chỉ đỏ kia đã bền chặt chẳng kém gì mối nhân duyên giữa cậu và nhân vật chính.
Rõ ràng đã tạo ra vô số tình huống có thể cắt đứt vậy mà nó vẫn không hề bị đứt. Trái lại, Heint còn bám lấy cậu dai dẳng hơn trước.
Cạch.
“Tôi, Heint Tria, thuộc Đội Hiệp sĩ Hoàng gia số Tám, xin thề trước danh dự này: theo mệnh lệnh của bệ hạ, sẽ hộ tống Thánh Lucion Cronia an toàn trở về Cronia.”
Heint nghiêm chỉnh cúi chào Lucion chuẩn mực không sai một li với tư cách là một Hiệp sĩ Hoàng gia.
Sau nghi thức chào hỏi, Heint không quên nói thêm một câu thật lòng.
“Được hộ tống Thánh Lucion là vinh hạnh lớn lao của tôi.”
“Ta cũng lấy làm vinh dự. Mong được anh chiếu cố.”
Trong bối cảnh trang trọng như vậy, Lucion cũng đáp lại Heint bằng nghi lễ như một quý tộc.
Heint mở cửa xe ngựa.
Lucion lùi sang một bên, nhường Carson lên trước.
Chỉ sau khi Carson đã yên vị, Lucion bước lên xe ngựa thì cửa xe mới khép lại.
"Anh."
Lucion lên tiếng như thể bắt đầu khởi động cho một câu chuyện đã chuẩn bị từ lâu.
[Cuối cùng cũng bắt đầu rồi sao?]
Russell khoanh tay, bình thản vắt chân lơ lửng quanh Lucion.
[Anh đang nói về cái gì vậy?]
Bethel vừa lau mũ giáp vừa hỏi.
[Về… ờm… mưu kế của Lucion ấy mà. Không, phải nói là tấn công bất ngờ khiến địch không thể trở tay sao?]
'Ha!'
Lucion thầm rên rỉ trong lòng.
Mưu kế ư?
Cậu dám thề rằng mình chưa từng lừa gạt bất cứ ai.
Cùng lắm chỉ là nói ra sự thật rồi nêm nếm thêm chút gia vị mà thôi.
[Thôi, cô cứ xem đi. Nhìn rồi sẽ hiểu thôi.]
Russell tránh ánh mắt của Lucion, thì thầm với Bethel.
Ratta đang liếm bàn chân thì bỗng dựng tai lên.
[Không biết tại sao nhưng càng nhìn cậu chủ Lucion, tôi càng thấy cậu ấy giống như một quả bóng, chẳng biết sẽ nảy sang hướng nào. Nhìn thú vị lắm.]
Đôi mắt của Bethel khẽ khép lại.
Dù chỉ cần ở gần warlock cũng đủ khiến cơn phẫn nộ trong cô bùng lên như phát ban khắp người nhưng Lucion lại là ngoại lệ.
Cô cảm thấy rất dễ chịu khi ở cạnh cậu.
[Đúng vậy. Nhưng nhìn nhiều lúc cũng thót tim lắm. Không hiểu sao trò ấy cứ thích đi lang thang khắp nơi vậy?]
Russell nhân cơ hội nói thêm khiến Lucion phải cố gắng giữ cho nét mặt bình thản.
— Ratta lại thích Lucion đi lung tung khắp nơi cơ! Ratta vẫn vui vì mình có chân để chạy nhảy!
Ratta chui vào lòng Lucion, cậu nhẹ nhàng vuốt ve nó để trấn tĩnh bản thân.
“…Đó có phải là chuyện quan trọng không?”
Carson hạ giọng hỏi khi thấy Lucion gọi mình rồi lại im lặng.
“Không ạ, chỉ là em đang phân vân không biết có nên nói ra hay không vì em đang lo lắng một chuyện.”
Lucion gạt đi ánh nhìn chăm chú của Russell và Bethel đang kề sát bên mình.
"Em lo lắng về chuyện gì?"
Sắc mặt của Carson hơi cứng lại.
Đây là nơi các Hiệp sĩ Hoàng gia và các Hiệp sĩ Cronia cùng hộ tống.
Đáng lý không có gì phải lo mới đúng chứ?
“Là về chuyện bị tập kích sao?”
"Vâng."
“Nếu dám tập kích ngay lúc này, tức là kẻ đó đã chuẩn bị tinh thần đối đầu với cả hoàng gia lẫn biên giới. Anh tự hỏi trên đời này có mấy kẻ gan lớn đến vậy?”
'Có một.'
Lucion nuốt lại những lời ấy vào trong lòng mình.
Luminos tự xưng là những nhà cải cách nhưng thực chất họ lại chỉ là những người đi theo chủ nghĩa cực đoan.
Họ tin rằng chỉ những pháp sư sở hữu sức mạnh mới xứng đáng làm quý tộc và lên án chế độ quý tộc cha truyền con nối.
Nếu có thể giết chết một vị Thánh lại còn bôi nhọ thanh danh hoàng thất, sao chúng có thể bỏ qua cơ hội tuyệt hảo ấy chứ?
'Không, nhất định chúng sẽ làm. Chúng có thể chấp nhận rủi ro lớn như vậy để củng cố quyền lực của mình.'
Ngay cả khi thất bại, Luminos cũng sẽ không coi đó là một tổn thất lớn vì chúng chỉ cần cái danh đã tấn công một vị Thánh là đủ rồi.
Nếu như cậu không biết vị trí sào huyệt của chúng.
“Thế giới này khó lường hơn em tưởng.”
Lucion nhìn ra ngoài cửa sổ như đang buột miệng tâm sự.
“Có lẽ anh sẽ nghĩ ‘không đến mức đó đâu’ nhưng em cho rằng, luôn có kẻ sẵn sàng lợi dụng chính chữ ‘không ngờ tới’ ấy.”
“Điều gì khiến em bất an như vậy?”
Carson hiểu được nỗi lo của Lucion.
Dù là quá khứ hay hiện tại, Lucion vẫn luôn là một miếng mồi béo bở trong mắt kẻ thù.
Nhưng nếu ngay cả Hoàng gia lẫn lực lượng bảo vệ của biên giới cũng không thể xoa dịu nỗi bất an ấy, thì còn có thể dựa vào đâu?
“Nếu có một kẻ điên mà ngay cả hoàng thất lẫn anh cũng không lường trước được thì sao?”
“Kẻ điên ư.”
Carson xoa cằm.
Đôi mắt anh chợt mở lớn.
“Chẳng lẽ… em đang nói đến vụ đánh bom tự sát xảy ra vào mấy tháng trước đây?”
“Đúng vậy. Hiện tại, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó chưa?”
Lucion đáp lại.
Đó là chuyện từng xảy ra ở biên giới.
Ở biên giới đế quốc Tesla có những bức tường thành dày và cao.
Để phá vỡ chúng, vương quốc Neubra từng phái đến những kẻ đánh bom tự sát.
Kết quả là thất bại nhưng lần này thì khác.
Không có những bức tường thành để ngăn chặn vụ nổ, cũng không thể ngăn người dân tụ tập cho đến khi họ rời khỏi khu vực thành phố.
Vẻ mặt của Carson trở nên nặng nề.
“Không phải là anh chưa nghĩ tới nhưng giờ nhìn lại thì quả thực vẫn còn chưa đủ.”
Đôi khi, có những tình huống tưởng chừng an toàn nhất lại chính là khe hở nguy hiểm nhất, vì vậy đó cũng là tình huống dễ dàng nhất để kẻ địch mất cảnh giác nhất.
“Chờ anh một lát.”
Carson bước xuống xe ngựa.
[Thấy chưa?]
Russell chỉ theo bóng Carson, nhìn sang Bethel.
Bethel gật đầu.
[Tôi hiểu rồi, vì sao anh suýt nữa gọi cậu chủ Lucion là kẻ lừa đảo. Dù theo nghĩa tốt hay xấu, cậu ấy quả thật có tài năng hiếm có trong việc khéo léo khơi gợi những cảm xúc sâu kín trong lòng người khác.]
— Lucion không phải là kẻ lừa đảo. Lucion tốt bụng lắm! Ratta chưa từng thấy con người nào tốt như Lucion.
Ratta cau mày, bám chặt lấy tay Lucion.
“Phải. Chỉ có Ratta là hiểu ta nhất.”
— Thế còn Hume thì sao? Hume cũng nghĩ giống Ratta mà?
“Ừ, còn có cả Hume nữa.”
Lucion liếc nhìn Russell và Bethel bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
[X… xin lỗi. Ý tôi chỉ muốn nói lời của cậu chủ Lucion có sức nặng đặc biệt. Mong cậu đừng hiểu lầm.]
Bethel lúng túng nói.
Nói như vậy với ân nhân của mình, cô thật không biết giấu mặt vào đâu.
Bethel mở to mắt, vô thức nghịch chùm lông trên mũ giáp.
* * *
"…Có chuyện gì vậy?"
Heint vừa hoàn tất đợt kiểm tra cuối cùng, thấy Carson hành động khác thường thì giật mình hỏi.
“Có vài điểm cần tăng cường.”
Carson chỉ vào cỗ xe.
"Xe ngựa có vấn đề gì sao?"
“Có. Mong cậu qua xem.”
Heint giả vờ như không nghe thấy lời đề nghị của Carson, bước lên xe ngựa.
Xe ngựa là lựa chọn tốt nhất, không đâu kín kẽ hơn nơi này để bàn chuyện.
“Có chuyện gì mà gấp vậy? Chúng ta phải xuất phát ngay rồi.”
Heint xem giờ, thúc giục Carson.
“Việc hôm nay chúng ta trở về biên giới, ai cũng biết hết.”
Vừa lúc Carson mở lời, Heint gật đầu và nói.
“Vậy nên chúng tôi đã thống nhất đi đường vòng, khác với lộ trình đã được công bố.”
“Nhưng vẫn còn một điểm cần bổ sung.”
“Bổ sung gì?”
Heint liếc nhìn Lucion, mang theo chút mong đợi.
Anh đoán lần này Lucion sẽ lại phát hiện ra điều gì đó.
“Có một khả năng chúng ta đã xem nhẹ. Đó là những vụ đánh bom tự sát của kẻ địch.”
“Vì thế chúng ta đã chuẩn bị một pháp sư phòng ngự cho việc đó rồi mà?”
“Nếu không phải một mà là nhiều kẻ cùng tự sát thì sao? Cậu định làm gì nếu chúng quyết tâm dùng hết mana và tự hủy? Liệu cậu có chặn nổi không?”
Heint đập tay vào trán.
“…Tôi có thể chặn được nhưng thiệt hại sẽ rất khủng khiếp.”
Hành động pháp sư bạo phát mana rồi tự sát vừa là nước cờ cuối, vừa là thủ đoạn khủng bố hiệu quả nhất.
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ lạnh sống lưng rồi.
Khi anh nhận ra mình đã quá mải mê với suy nghĩ rằng không ai dám thách thức uy quyền hoàng gia thì lại chợt choáng váng vì cảm giác như có vật cùn đập vào đầu.
“Carson, nghe cậu nói vậy đúng là phải tăng cường lại thôi.”
Heint rốt cuộc cũng đồng ý với Carson.
Từ lúc đó, mọi thứ nhanh chóng được chuẩn bị.
Khi xe bắt đầu lăn bánh, Carson và Heint đã đưa ra danh sách những nhân sự cần thiết.
Cần nhiều pháp sư phòng ngự hơn để bảo vệ Lucion và các hiệp sĩ khỏi những vụ đánh bom tự sát.
Một pháp sư kết giới để bảo vệ cỗ xe.
Thợ săn truy vết mana,...
'Chuẩn bị hoàn hảo thật.'
Lucion thầm cười trong lòng.
Đội hình hộ tống ban đầu vốn dĩ đã mạnh như một tòa thành nhỏ, giờ lại càng kiên cố hơn.
Dù Luminos có ngang ngược đến mức nào đi nữa thì nó cũng chỉ là một tổ chức mới thành lập.
Trước sức mạnh của hoàng gia, nó chẳng khác nào một cành khô yếu ớt.
Những pháp sư kiêu ngạo kia không biết vị trí của mình.
“Lucion, ý em thế nào?”
Heint hỏi.
“Hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được.”
Lucion mỉm cười.
Ở đây có sẵn hai chuyên gia trong lĩnh vực này và cậu chỉ cần nghe theo kế hoạch của họ là được.
“Cần bao lâu để chuẩn bị?”
Carson hỏi.
Heint vừa nghĩ vừa rung chân, rồi nói.
“30 phút. Không, 25 phút.”
“Rút ngắn hơn nữa.”
“Không được. Pháp sư kết giới cần thời gian dựng kết giới.”
“Cho họ làm trên lưng ngựa. Mười lăm phút. Kẻ thù sẽ theo dõi chúng ta nên không được nán lại lâu hơn.”
Khi Carson chốt hạ, Heint không thể kìm nén được nữa và hét lên.
“Đồ khốn này! Cậu quên tôi là đội trưởng của đoàn hộ tống rồi à?”
“Tôi đến đây đại diện cho Cronia. Nếu cậu hiểu điều đó là gì thì hãy cúi cái đầu xuống.”
Carson nhếch miệng và chỉ tay xuống.
Đương nhiên, người đại diện cho gia tộc có địa vị cao hơn.
"Chết tiệt."
Heint buột miệng chửi thề theo thói quen rồi giật mình khi thấy Lucion đang nhìn chằm chằm vào mình.
“…À, không. Anh không có giận đâu.”
“Nóng giận thì chửi vài câu cũng không sao đâu anh.”
Nụ cười của Lucion khiến mắt Heint run lên dữ dội.
Tất cả là tại cậu đấy.
Heint lườm Carson rồi gượng cười với Lucion và bước xuống xe.
“Thấy chưa? Em cứ treo cái danh Cronia lên và nhiều chuyện sẽ cứ trôi chảy như vậy thôi.”
“Vâng, hiệu quả của nó rất tốt.”
Lucion mỉm cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.
* * *
Cỗ xe ngựa nhanh chóng rời khỏi khu vực thành phố. Ngay cả trong lúc đó, các pháp sư kết giới vẫn đang gia cố kết giới trên những con ngựa đang phi nước đại với khuôn mặt tái nhợt.
[…Ha. Cái này thì đúng là ác mộng thật.]
- Tại sao?
Khi Russell lắc đầu, Ratta đang quay người để đuổi theo đuôi mình, hỏi.
[Ừm, để xem nào. Việc này giống như bị treo ngược mà vẫn phải ăn uống, sinh hoạt bình thường vậy.]
Lucion nhíu mày khi nghe những lời nói đó.
— Thật sao? Ratta cũng muốn thử.
Ratta nghiêng đầu rồi lộn ngược người và lè lưỡi ra.
Carson đang đọc sách liếc sang và chú ý đến hành động của Ratta.
Anh hoàn toàn không thể tập trung vào cuốn sách được nữa.
“Con cáo của em sao tự dưng làm sao vậy?”
“Em cũng không biết nữa.”
Lucion khẽ bật cười.
Russell và Bethel cũng cười theo khi họ thử đứng bằng tay để trải nghiệm điều đó, khiến không khí trong xe tràn ngập tiếng cười.
Bỗng nhiên, cỗ xe xóc mạnh.
— Ái!
Lucion kịp thời chụp lấy Ratta trước khi nó bị ngã xuống đất.
[Đó là ma pháp. Có vẻ là ma pháp truy đuổi?]
Ngay khi Russell vừa dứt lời, trên bầu trời vang lên một tiếng nổ lớn.
Bùm!
Ánh sáng lan tỏa trên bầu trời như pháo hoa bung nở.
Carson gập sách lại, bình thản nói.
“Là kẻ địch. Xem ra lộ trình của chúng ta đã bị lộ rồi.”
Người tiết lộ thông tin chính là Lucion nên cậu chỉ biết gượng gạo siết chặt nét mặt và nhíu mày hết mức có thể.
1 Bình luận