Con trai út nhà Bá tước là một Warlock
Chương 77: Thu phục (2)
1 Bình luận - Độ dài: 2,880 từ - Cập nhật:
[...Cái gì cơ?]
Russell không khỏi kinh ngạc.
“Vẫn là thứ mà con chưa thể dùng được sao thầy?”
Lucion cảm nhận được bóng tối của mình đã tăng lên đáng kể sau khi nhận lấy sự trung thành của Bethel vừa rồi. Lượng bóng tối tăng lên khoảng 1.5 lần so với ban đầu, đó là lý do cậu tự tin thốt ra lời ấy.
[Không, sử dụng thì vẫn được nhưng con có chắc là mình ổn không?]
“Ý thầy là sao?”
Trước câu hỏi của Lucion, Russell khẽ vuốt cằm.
[Mượn năng lực của Bethel thì tốt thôi nhưng khi nhập xác, con sẽ phải chia sẻ cả trạng thái tinh thần lẫn suy nghĩ với cô ấy. Cảm giác đó không dễ chịu chút nào đâu.]
“Không sao đâu. Con không thể vì lý do đó mà bỏ qua một ma pháp tuyệt vời như vậy được.”
[Cũng đúng. Dù sao thì đó cũng là một ma pháp đầy mê hoặc mà.]
Lucion quay sang nhìn Bethel.
"Cô thấy ổn chứ?"
[Thú thật là, tôi đang thấy rất phấn khích.]
“Phấn khích sao?”
Lucion hỏi lại vì tưởng mình nghe nhầm. Nhưng Bethel thực sự đang siết chặt nắm tay với gương mặt rạng rỡ đầy mong đợi.
[Cậu có biết người chết khao khát điều gì nhất không?]
“Là một cơ thể.”
[Phải. Dù không nhất thiết phải là cơ thể của chính mình nhưng tôi luôn bị thôi thúc bởi khao khát được sở hữu một cơ thể sống.]
Ánh mắt của Bethel khẽ dao động như đang hồi tưởng lại.
[Có những hồn ma sớm bỏ cuộc vì biết đó là điều bất khả thi nhưng đại đa số đều không thể dứt bỏ chấp niệm. Lý do hồn ma luôn lảng vảng quanh con người chính là vì sự luyến tiếc này.]
— Không được. Ratta không cho phép ai cướp mất cơ thể của Lucion đâu.
Ratta bám chặt lấy chân Lucion, nhe răng đe dọa Bethel. Dù trông chẳng có chút uy hiếp nào, Lucion vẫn nhẹ nhàng dỗ dành nó.
“Ta chỉ định dùng ma thuật thôi nên hãy bình tĩnh lại đi.”
Ratta lập tức ngậm miệng lại.
[Thực ra, việc Bethel chiếm lấy cơ thể của Lucion không hẳn là không thể đâu.]
Russell liếc nhìn Ratta rồi nói, khiến nó lại một lần nữa nhe răng ra.
“Đừng lo. Sẽ không có bất kỳ ai cướp được cơ thể của ta đâu.”
- Thật không?
[Ratta. Tôi hứa. Tôi sẽ không bao giờ cướp đoạt cơ thể của cậu Lucion đâu.]
- Thật chứ?
Được cả Bethel trấn an, Ratta mới chịu nới lỏng chân trước rồi trượt xuống đất.
— Hứa với Ratta rồi đó. Ratta không thể sống thiếu Lucion được đâu.
[Được. Tôi hứa.]
Bethel quỳ một gối xuống, đưa tay về phía Ratta. Khi bàn chân trước của Ratta chạm khẽ vào ngón tay cô, một nụ cười tự nhiên nở trên môi Hiệp sĩ Tử thần.
"Thầy."
Lucion khẽ vuốt cằm.
“Thầy có biết trong dinh thự này, có nơi nào vừa vắng vẻ không bị ai phát hiện, lại vừa đủ rộng rãi để luyện tập không?”
Trước lời thỉnh cầu hết sức tự nhiên ấy, Russell khẽ nhíu mày.
[Giờ thì con sai bảo thầy tự nhiên gớm nhỉ.]
"Dạ?"
Russell lại một lần nữa chịu thua trước vẻ mặt ngây thơ vô số tội của cậu học trò. Thôi thì, chẳng lẽ người làm thầy lại không giúp nổi học trò của mình một việc nhỏ nhặt như này sao.
* * *
[Sân tập, sân sau, vườn hoa... nơi nào cũng có người cả. Nơi duy nhất không có ai là tầng hầm, thầy đã chọn chỗ nào ít bụi nhất rồi đấy...]
“Khụ, khụ khụ!”
Vừa bước chân vào tầng hầm, Lucion đã ho sặc sụa không ngừng.
Russell lập tức im bặt. Anh đã cất công chọn lựa kỹ càng lắm rồi.
Bethel giờ đây đã có thêm tấm che mặt trên mũ giáp, liếc nhìn Russell với vẻ nghi ngờ.
[Không, thật sự là chỉ còn mỗi chỗ này thôi. Chẳng lẽ thầy lại không biết phổi của học sinh mình yếu hay sao?]
Russell vừa nói vừa vung tay xua bớt bụi bặm xung quanh Lucion.
— Ratta cũng sẽ giúp đuổi bụi đi.
Ratta nhảy phóc lên chân, bụng rồi lên vai Lucion, quơ quào đôi chân trước trong không khí.
“Khụ. Tại phổi của con hơi nhạy cảm thôi.”
Lucion vừa che miệng vừa nói.
Cạch.
Russell hạ tấm che mặt trên mũ giáp của Bethel xuống.
[Thấy chưa?]
[Được rồi. Là tôi hiểu lầm anh. Xin lỗi nhé.]
Bethel lại đẩy tấm che lên.
'Cửa dẫn xuống tầng hầm đều đã bị khóa.'
Lucion điều khiển bóng tối đang bay xung quanh mình, tạo thành một lớp màn che quanh mũi miệng như một chiếc khẩu trang.
'Đỡ hơn nhiều rồi.'
Chỉ đến lúc đó Lucion mới thở phào, rút thanh kiếm huấn luyện nhận được từ Heint ra.
[Tay của cậu đang bị thương, liệu có ổn không?]
Bethel nhìn vào cánh tay gãy của Lucion.
“Không sao. Ta thuận cả hai tay mà. Hơn nữa dạo này nó cũng khá hơn nhiều rồi.”
Lucion khẽ vẫy cánh tay đang bị quấn băng trắng toát của mình.
[Không đâu. Theo thầy thấy, tốc độ hồi phục của con cực kỳ chậm.]
Russell lo lắng lên tiếng khi thấy cánh tay Lucion vẫn còn sưng tấy.
[Chậm đến mức nếu con có bị thương khi đang hành động dưới danh nghĩa Hamel, thầy sẽ thực sự thấy quan ngại đấy.]
Điều đó Lucion cũng tự nhận thức được. Bản thân cậu vốn có khả năng phục hồi tự nhiên rất kém và tất nhiên cậu không thể nhận được năng lực tái tạo từ ánh sáng.
Trong thế giới này, chỉ có ánh sáng mới sở hữu sức mạnh phục hồi nhưng mức độ mạnh yếu của mỗi người lại khác nhau. Không phải ai nhận được lời chúc phúc của ánh sáng cũng đều có đủ khả năng để chữa lành vết thương.
'Quả nhiên mình vẫn cần vật phẩm đó…'
Trong số những kẻ phản diện, có kẻ đang chế tạo một vật phẩm có khả năng hấp thụ ánh sáng và tích trữ sức mạnh tái tạo của nó. Tuy nhiên, kẻ phản diện đó mới chỉ được nhắc đến thoáng qua đã bỏ mạng dưới tay Heint trước khi kiệt tác được hoàn thành.
'Hy vọng là tên đó vẫn chưa hoàn toàn sa đọa. Tên là Miella, nghe nói đang ở vùng giáp ranh giữa phía Tây và phía Bắc.'
[Thôi, nếu con đã chuẩn bị xong thì bắt đầu nào..]
“Vâng. Con sẵn sàng rồi.”
Trước sự hối thúc của Russell, Lucion gạt bỏ suy nghĩ và nhìn về phía thầy.
[Tôi cũng sẵn sàng rồi.]
Bethel gật đầu.
[Trước tiên, bóng tối của con và Bethel phải được đồng bộ và phải có lượng tương đương nhau.]
“Lượng tương đương sao?”
Lucion khẽ nhướng mày.
[Đừng lo. Ở đây có một chuyên gia mà.]
Russell mỉm cười chỉ tay về phía Ratta. Thấy mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mình, gương mặt của Ratta rạng rỡ hẳn lên.
— He he. Ratta thông minh lắm nên làm được mà. Giờ Ratta còn có thể điều chỉnh cả bóng tối của Bethel nữa đấy.
[Cả bóng tối của tôi sao…?]
Bethel kinh ngạc hỏi.
— Vì Lucion và Bethel đã ký khế ước nên trong bóng tối của Bethel có chứa bóng tối của Lucion mà? Ratta có thể điều khiển phần bóng tối đó.
[Đó là sức mạnh của Thần thú sao?]
— Ờ, ừm, là sức mạnh của Ratta đó. Hi hi hi.
Ratta vẫy đuôi lia lịa.
“Vậy thì bắt đầu thôi Ratta. Ta sẽ vận hành bóng tối nên hãy điều chỉnh nó nhé.”
— Vâng! Cứ tin ở Ratta.
[Vậy nhờ Ratta nhé.]
Bethel cũng mỉm cười với Ratta rồi bắt đầu vận chuyển bóng tối. Khi lượng bóng tối của Lucion và Bethel đã được điều chỉnh cân bằng tuyệt đối, Russell mới cất lời.
[Hãy gọi tên Bethel ba lần. À, nếu có họ thì gọi cả họ nữa. Sau đó, Lucion, con phải nói "Ta cho phép ngươi trú ngụ trong thân xác này" để chấp thuận sự hiện diện của cô ấy.]
Lucion nhìn Bethel và gọi tên cô.
“Bethel Levisti.”
Vẫn chưa có gì xảy ra, chỉ như một tiếng gọi bình thường.
“Bethel Levisti.”
Đến lần thứ hai, mọi chuyện đã khác. Bóng tối vốn đang tĩnh lặng bỗng cuộn trào như sóng dữ, dường như đang tạo nên một thứ gì đó.
[…Một cánh cửa?]
Bethel thốt lên đầy nghi hoặc.
[Phải, Bethel. Đó là nơi cô cần bước vào.]
Russell khẳng định.
[Người chết vốn không thể chạm vào người sống nhưng warlock là những kẻ nhận được sự chúc phúc của bóng tối. Họ có thể trở thành ngôi nhà tạm thời cho các linh hồn. Cánh cửa đó chính là lối dẫn vào ngôi nhà ấy.]
“Bethel Levisti.”
Kééét.
Khi Lucion gọi tên cô lần thứ ba, một cánh cửa mở ra trước mắt Bethel. Thế nhưng, như thể có một bức tường vô hình đang ngăn cách, cô không thể tiến lên dù chỉ một bước.
“Ta cho phép ngươi trú ngụ trong thân xác này.”
Chỉ khi lời chấp thuận của Lucion vang lên, Bethel mới có thể bước qua cánh cửa đó.
- Hấp!
Đôi mắt của Ratta mở to đầy kinh ngạc.
Bóng dáng của Bethel chồng khít lên cơ thể Lucion rồi biến mất hoàn toàn. Lucion nhắm nghiền đôi mắt và khi cậu mở mắt ra lần nữa, đồng tử của cậu đã đen kịt.
— Russell. Đó là nhập xác sao?
Ratta run rẩy hỏi.
[Phải. Đó chính là dáng vẻ khi nhập xác thành công, thứ mà ngay cả những warlock khác cũng hiếm khi được chiêm ngưỡng.]
Russell không giấu nổi nụ cười đắc ý.
Anh thầm nghĩ mình thật may mắn khi có được một học trò xuất sắc như vậy. Bất kể là loại ma pháp gì, cậu cũng có thể tiếp thu nhanh chóng như một miếng bọt biển đang thấm nước vậy.
“…Cảm giác kỳ lạ thật đấy?”
Lucion đờ đẫn nhìn bàn tay mình. Rõ ràng đó là tay của cậu nhưng có gì đó rất khác.
[Cảm giác... này là...]
Bất chợt, cùng với lời nói của Bethel, những ngón tay của cậu tự động cử động. Cảm giác tay mình tự chuyển động dù bản thân không hề muốn thật sự rất kỳ quái.
[Phải rồi. Hơi ấm này. Một cảm giác thật ấm áp.]
Những luồng cảm xúc hân hoan lẫn u buồn ập đến trong tâm trí khiến Lucion nhíu mày.
Thật chẳng dễ chịu chút nào.
[Lucion, quyền chủ động vẫn nằm ở con. Nếu muốn đẩy Bethel ra, con chỉ cần cắt đứt dòng chảy bóng tối là được. Cứ thong thả mà thích nghi đi.]
Russell khoanh tay lơ lửng giữa không trung như đang xem một chương trình truyền hình hấp dẫn.
Nhập xác là loại ma thuật cho phép nhiều linh hồn cùng trú ngụ trong một cơ thể. Bethel có thể điều khiển cơ thể của Lucion nhưng quyền kiểm soát tối cao thuộc về cậu và khả năng điều khiển của cô cũng có giới hạn nhất định.
“Được rồi, Bethel. Hãy thử điều khiển cơ thể ta xem. À, trừ cánh tay trái ra nhé.”
[…Cảm ơn cậu Lucion. Tôi sẽ cẩn trọng với cánh tay trái của cậu.]
Trong lòng Bethel tràn ngập sự cảm kích.
Xoẹt.
Bethel điều khiển cơ thể Lucion, rút thanh kiếm ra khỏi vỏ. Cảm giác đầu ngón tay khẽ run lên đầy phấn khích khiến khóe môi Lucion nhếch lên.
Vút.
Một đường kiếm cơ bản.
Rồi đường thứ hai.
Khi vung kiếm, cảm giác gió lướt qua đầu ngón tay, sự rung động của lưỡi kiếm... tất cả đều mãnh liệt đến mức khiến người ta dễ nghiện. Thế nhưng Bethel không để mình chìm đắm trong khoái lạc đó. Cô biết đây không phải lần cuối cùng nên cô bắt đầu tìm kiếm những khiếm khuyết của cơ thể này, hồi tưởng lại cách Lucion đã rèn luyện thể lực để học kiếm thuật.
'Sức bền và cơ bắp của cơ thể này không đủ mạnh.'
Vì tâm trí đã được kết nối với nhau nên suy nghĩ của Bethel truyền thẳng đến Lucion. Nhưng cậu không đáp lại, chỉ yên lặng lắng nghe.
'Cơ thể này... dường như mang đầy những vết thương?'
Bethel đột ngột dừng lại.
Những mảnh ký ức của Lucion mà cô đã thấy thật kinh hoàng bị nghiền nát, tan vỡ, bị chém, bị giẫm đạp và vứt bỏ bởi những hình hài đen kịt khổng lồ. Chỉ nhìn thôi đã đủ khiến tim gan lạnh lẽo.
'Đây chính là tàn dư của những ký ức đó sao?'
Bethel không giấu nổi sự bàng hoàng, cô hít một hơi thật sâu.
'Là như vậy sao, cậu Lucion...?'
'Bethel. Giờ thì cứ tập trung tận hưởng đi.'
Lucion thúc giục Bethel tiếp tục vung kiếm.
Từng bị rơi vào tay hiệp sĩ nước địch và chịu đựng những điều không khác gì tra tấn, cơ thể này làm sao còn có thể nguyên vẹn cho được.
'Là tôi đã thất lễ rồi sao?'
Cảm xúc của Bethel tuôn trào, một cảm xúc trộn lẫn giữa xót xa và hối lỗi.
'Không. Cô không làm sai gì cả. Ta muốn học kiếm và cô cũng đang muốn vung kiếm ngay lúc này, đúng chứ? Giờ hãy cứ vung kiếm một cách tự nhiên và chỉ cho ta thấy ta nên làm như thế nào đi.'
Lucion khẽ mỉm cười.
Điều đó lại càng khiến Bethel đau lòng hơn. Cô không hiểu tại sao một người chưa đến tuổi trưởng thành như cậu lại phải gánh chịu những điều đó. Cô dần hiểu ra lý do tại sao gia đình Lucion lại nhìn cậu bằng ánh mắt vừa xót xa vừa đầy tự hào đến vậy.
'Bethel.'
Lucion liếc nhìn Russell vốn dĩ đã rất nhạy bén, rồi lại thúc giục cô.
'…Được rồi.'
Bethel biết mình cần phải làm gì lúc này. Cô phải giúp Lucion có thể vung kiếm ngay cả với cơ thể rệu rã này. Giúp cậu đạt được điều cậu mong muốn.
'Cảm ơn cô, Bethel.'
Đáp lại sự cảm kích của Lucion, Bethel đưa thanh kiếm lên trước ngực như một lời thề và khẽ cúi đầu.
[Bethel.]
Russell gọi tên cô.
[Cô làm được chứ?]
Vốn dĩ Russell muốn tự mình chỉ dạy cho Lucion nhưng giờ đây đã có một người phù hợp hơn xuất hiện. Bản thân anh không thể nhập xác vào Lucion.
[Phải. Tôi làm được.]
Bethel đáp lời, ánh mắt cô trở nên cực kỳ kiên định. Cô là một Hiệp sĩ Tử thần và khi còn sống, cô là một hiệp sĩ thực thụ.
Bethel chính là người hiểu rõ hơn ai hết cách để biến đổi bóng tối thành aura điều mà Lucion hằng mong ước.
[Cậu Lucion.]
Cùng với lời nói của Bethel, bóng tối của Lucion bắt đầu chuyển động.
[Với cơ thể hiện tại của cậu, việc này chỉ diễn ra trong chớp mắt thôi nên hãy nhìn cho kỹ.]
Bóng tối đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Lạnh đến mức đôi môi Lucion ngay lập tức tím tái lại. Thế nhưng Bethel không dừng lại. Như ngọn gió đông đóng băng vạn vật, bóng tối cô đọng lại, tích tụ rồi lan tỏa khắp cơ thể, dẫn từ đôi tay sang thanh kiếm.
[Chỉ có một điều duy nhất cậu cần ghi nhớ.]
Trên lưỡi kiếm, một luồng ánh sáng đen bắt đầu lướt dọc theo sống kiếm.
Đôi mắt của Lucion mở to.
'Đây là…'
Dù đôi tay đang run rẩy kịch liệt nhưng luồng ánh sáng đen quấn quanh thanh kiếm chắc chắn chính là aura.
Cộp.
Bethel dùng thanh kiếm bao phủ bằng aura khẽ chạm vào một bức tượng đặt trong tầng hầm.
Rắc.
Tiếng nứt vỡ vang lên. Rồi bức tượng bị chém làm đôi trượt dài và đổ sụp xuống đất.
Ầm!
[Bóng tối là tất cả của cậu Lucion.]
'...?'
Lucion bàng hoàng.
Trong giọng nói trầm thấp của Bethel, cậu cảm nhận được một sự khác lạ khó tả. Thế nhưng dường như chỉ có mình Lucion nhận ra điều đó.
Hãy nhớ lấy lời này.
Ngay lúc đó, bóng tối dường như đang cười khúc khích.
[Và cũng là thứ duy nhất của cậu.]
Nhất định.
Vụt.
Trong nháy mắt, bóng tối bao quanh thanh kiếm tan biến.
Keeng.
Lucion đánh rơi thanh kiếm, cậu ngơ ngác nhìn xung quanh với gương mặt thẫn thờ.
Tí tách.
Máu mũi đột ngột chảy dài.
Lucion vẫn đang chìm trong hỗn loạn, đôi mắt không ngừng đảo quanh.
'Vừa rồi... là cái gì vậy?'
1 Bình luận