Con trai út nhà Bá tước là một Warlock

Chương 76: Thu phục

Chương 76: Thu phục

* * *

“…Chuyện này... anh có thể giải thích.”

Heint khẽ liếc nhìn Lucion rồi nhấp một ngụm trà.

Nhận thấy Heint đang có ý định rút lui, Lucion mỉm cười, chủ động giữ anh ta lại.

“Anh Heint. Anh sẽ không định dùng hai chữ bí mật để lấp liếm cho qua chuyện lần này chứ?”

“Không, anh không có ý lấp liếm đâu, mà là có quy định cấm tiết lộ việc nội bộ của đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia cho người ngoài.”

“Thế thì tốt quá rồi. Em đâu phải người ngoài đâu, em chính là đương sự mà. Chẳng phải lũ pháp sư đó đã tấn công em sao?”

Lucion khẽ lắc nhẹ tách trà.

Đã trôi qua hẳn một ngày, chắc chắn Heint đã báo cáo với Hoàng gia. Cậu muốn biết hiện tại bên đó định hành động như thế nào, để từ đó có thể dâng những tên phản diện không thể cảm hóa cho họ xử lý theo đúng tiến độ.

“Dù lúc đó em đang ngồi trong xe ngựa không nghe được tường tận nhưng cái tên của mình thì em nghe rõ mồn một đấy.”

Lucion nhân cơ hội này nhắc lại vấn đề.

“Dù em có khờ khạo đến đâu thì cũng không thể không hiểu ý nghĩa của việc kẻ thù gọi thẳng tên mình chứ?”

“…Haiz.”

Heint cuối cùng cũng phải buông một tiếng thở dài trước sự truy vấn dồn dập của Lucion.

“Anh mới chỉ bẩm báo cái tên Luminos lên Bệ hạ mà thôi. Ngoài ra vẫn chưa tìm thêm được manh mối nào đáng kể cả. Nhưng em còn nhớ vụ án dinh thự của một Bá tước ở trung tâm bị khủng bố lần trước chứ?”

“Vâng. Em nhớ.”

“Vụ đó cũng do Luminos gây ra. Nghe nói đã thu thập được vài bằng chứng tại hiện trường nên họ định dựa vào đó để truy vết nhưng anh e rằng chỉ bấy nhiêu thôi thì khó mà tóm được chúng.”

“Khó tóm được sao…”

Lucion bỏ lửng câu nói rồi im lặng.

Ánh mắt cậu trĩu nặng như một người đang chìm sâu vào lo âu.

Heint luống cuống, vội vàng trấn an cậu.

“Bệ hạ đang rất quan tâm đến chuyện này nên sẽ sớm bắt được chúng thôi. Anh cũng nhất định sẽ tóm gọn lũ đó.”

“Nghe anh nói vậy thì em yên tâm rồi. Em sẽ chờ tin vui từ anh.”

Lucion điềm tĩnh nhấp từng ngụm trà.

'Vị trí của Luminos mình đã gửi đến nhà mới của Heint rồi, chắc khi về đến nơi anh ta sẽ nhận được thôi nhỉ?'

Việc Heint mới chuyển nhà đến gần Hoàng cung ngay cả Carson cũng chưa biết. Tất nhiên hiện tại Lucion cũng phải vờ như không biết, có thế mới tránh được sự nghi ngờ của Heint.

'Hồn ma đúng là hữu dụng thật.'

“Mà này, Lucion.”

“Vâng, anh Heint.”

“Em định đeo cái vòng tay đó đến bao giờ đấy? Anh vốn không định nói vì đó là quà em được tặng nhưng nó đang gây nguy hiểm cho em mà.”

"Anh Heint."

“Ừ, anh nghe đây.”

Heint nhìn Lucion bằng ánh mắt nghiêm túc.

“Nếu em cứ ở gần ánh sáng như thế này, liệu có một ngày nào đó em cũng có thể tiếp nhận được ánh sáng không?”

Nhìn ánh mắt xa xăm đầy u sầu của Lucion, Russell khẽ đưa tay che miệng mình rồi thì thầm với Bethel.

[Nhìn kìa, lại bắt đầu rồi đấy.]

Ratta dỏng tai lên, ngây thơ hỏi lại.

— Russell. Lucion bắt đầu cái gì cơ?

[À, không, không có gì đâu.]

Russell vội vàng lắc đầu, lùi ra phía sau.

“Chuyện... đó. Ừm.”

Heint đưa tay xoa gáy.

Anh chưa từng nghe nói việc ở gần ánh sáng có thể chữa khỏi chứng dị ứng với ánh sáng nên thật khó để tiếp lời.

"Em biết chứ."

Giọng Lucion đượm vẻ cay đắng.

“Em biết lời mình nói nghe nực cười đến nhường nào nhưng vì em sợ gia đình sẽ bị liên lụy vì mình, nên em mới giữ nó như một lá bùa hộ mệnh. Mong anh đừng nói thêm gì nữa.”

“Anh chưa hề hé răng gì với Carson đâu. Nếu cậu ta mà biết thì cái vòng đó đã bị tịch thu lâu rồi.”

Chỉ đến lúc đó Heint mới nở nụ cười.

“Đúng vậy. Nếu là anh Carson thì chắc chắn anh ấy sẽ làm thế.”

“Lucion.”

“Vâng.”

“Anh không biết chính xác là bao giờ nhưng phía Đại Thần điện có vẻ sẽ cử người xuống vùng biên giới này dưới danh nghĩa thanh tẩy đấy.”

[Cái gì? Lũ đó định đến đây sao? Tại sao vậy?]

Russell cao giọng.

Gương mặt Lucion cũng đanh lại theo, thấy vậy Heint ngập ngừng nói tiếp.

“Còn... một tin xấu nữa. Em có muốn nghe không?”

“Em nghe đây.” 

“Thánh quốc Nevast đã liên lạc với Đế quốc. Họ nói muốn đến để xin lỗi vì những việc Đại giáo chủ Eol đã gây ra, nhưng đó có lẽ chỉ là cái cớ, mục tiêu thực sự của họ có thể là đến gặp em...”

"Dạ?"

Lucion thốt lên đầy kinh ngạc. Nghe qua đúng là chuyện nực cười nhất thế gian.

'Nói là đến gặp mình mà chẳng buồn hỏi qua ý kiến của mình lấy một câu sao?'

“…Vậy nên phía Đại Thần điện của chúng ta dự định sẽ đến biên giới vào khoảng thời gian đó để bảo vệ em.”

Heint vừa nói vừa quan sát phản ứng của Lucion.

“Thật quá quắt!”

“Phải, đúng là quá đáng thật. Vì trong chuyện này ý kiến của em hoàn toàn bị phớt lờ.”

“Giờ thì em đã hiểu rõ vị trí của mình rồi. Em chẳng qua chỉ là một bức tượng được trang trí lộng lẫy mà thôi.”

Giọng Lucion sắc lẹm.

Cả Hoàng gia, bản thân cậu và ngay cả Thần điện đều hiểu rõ chức vị Thánh chỉ là một biểu tượng. Nhưng không ai có thể ngó lơ biểu tượng đó, nhất là từ phía Thánh quốc Nevast.

“Đừng lo lắng quá. Cả Bệ hạ lẫn Ngũ Hoàng tử đều đang cùng nhau bàn bạc để tìm ra cách giải quyết.”

Dù có hỏi tại sao trong những cuộc bàn bạc đó lại không có mặt mình, Lucion cũng biết điều đó là vô ích. Bởi thực tế, cậu hiện không có chút quyền lực nào trong tay cả.

'Được thôi. Nevast. Lũ các người coi ta là cái gai trong mắt chứ gì?'

Việc một đất nước mang danh Thánh quốc lại không hỏi ý kiến của Thánh là một biểu hiện của sự thù địch rõ ràng.

Nhưng Lucion tuyệt đối không có ý định ngồi yên chịu trận.

“À, em nhận lấy cái này đi. Anh định đưa cho em từ hôm qua mà chưa có dịp.”

Thứ Heint đưa ra là một tấm lệnh bài. Trên đó là hình ảnh một con đại bàng đứng hiên ngang cạnh mặt trời.

'Đây là gia huy của Hoàng gia.'

Ngay khi vừa nhìn thấy lệnh bài, Lucion liền nhận ra đây là thứ được chế tác riêng cho cậu, đáp lại yêu cầu trao quyền điều động binh sĩ của cậu với Hoàng đế.

'Đã nắm được binh sĩ trong tay.'

“Đây là vật mà Bệ hạ nhờ anh chuyển cho em.”

Lucion nhận lấy tấm lệnh bài rồi nhìn vào bàn tay còn lại đang trống không của mình.

'Giờ chỉ còn thiếu thành tựu của bản thân nữa thôi.'

Hiện tại, việc giải quyết Bá tước Roberio vẫn chưa được công bố là công trạng của cậu.

'À...'

Khóe môi Lucion khẽ giật giật.

Có lẽ Hoàng đế cũng đang nghĩ giống cậu. Rất có thể công lao của cậu sẽ được công nhận vào một thời điểm tuyệt vời hơn cả mong đợi.

“Xin anh hãy chuyển lời tới Bệ hạ rằng em vô cùng cảm kích khi nhận được vật này.”

“Tất nhiên rồi. Anh nhất định sẽ chuyển lời.”

Heint gật đầu đáp lại.

“À, Lucion này.”

"Vâng."

“Anh muốn dạy cho Hume vài động tác cơ bản, em sẽ cho phép chứ?”

“Vâng, được ạ. Dù chỉ trong thời gian ngắn, anh cứ thoải mái chỉ dạy anh ấy đi.”

Chỉ cần Hume và Heint không bị ràng buộc bởi mối quan hệ thầy trò thì có gì mà cậu không dám cho phép cơ chứ?

* * *

Sau khi Heint rời khỏi phòng, Lucion gần như gieo mình xuống giường.

'Trong tiểu thuyết đâu có chuyện Thánh quốc Nevast tìm đến Đế quốc đâu.'

Thánh quốc Nevast vốn dĩ phải là một quốc gia trung lập.

Nói là trung lập nhưng thực chất họ bị trói buộc bởi những điều khoản bất hợp lý là không được can thiệp vào bất kỳ vấn đề của bất cứ quốc gia nào.

‘Lần này có vẻ họ muốn mượn mình là cái cớ để đặt chân vào Đế quốc. Không được, tuyệt đối không được.’

Lucion cũng là một trong những người không muốn thế lực của Thần điện lớn mạnh thêm.

Khi Thần điện bành trướng, sự cân bằng quyền lực hiện tại chắc chắn sẽ bị phá vỡ, kéo theo hàng loạt những hậu quả tồi tệ.

Đại Thần điện của Đế quốc đáng lẽ sẽ lớn mạnh sau vụ nổ lần trước.

'Nhưng lần này thì khác.'

Vụ nổ đã không xảy ra và dù thủ phạm cuối cùng được kết luận là do warlock nhưng vụ việc đã nhanh chóng bị vùi lấp hoàn toàn.

Thậm chí Đại Thần điện của Đế quốc còn phải cúi đầu trước Hoàng gia và chọn một lối đi khác hẳn với Thánh quốc Nevast.

‘Dù sau này thế lực của Thần điện sẽ lớn mạnh nhờ mình nhưng vì họ đã phục tùng dưới trướng Hoàng gia nên sẽ không thể bành trướng như hai năm sau, khi Heint bắt đầu hành động.’

Lucion dõi theo Ratta đang hăng say vờn bóng, rồi quay sang Russell.

"Thầy."

[Con muốn hỏi tại sao Nevast lại hành động như vậy ư?]

“Vâng, đúng vậy.”

Lucion mỉm cười trả lời.

[Chẳng phải là vì họ đang muốn rũ bỏ cái danh hiệu quốc gia trung lập chết tiệt đó sao?]

“Thầy quả nhiên có cùng suy nghĩ với con. Còn cô thì sao, Bethel?”

Lucion quay sang hỏi Bethel.

[Tôi nghĩ họ đến để thăm dò cậu Lucion. Để xem liệu cậu có mang lại lợi ích cho Nevast hay không. Muốn đánh giá một người thì phải trực tiếp xác nhận, đúng chứ?]

"Cả hai đều có lý."

Đối phương chắc chắn không chỉ đến vì một mục tiêu duy nhất.

Lucion mím môi, chìm vào suy nghĩ.

Nhưng rồi dòng suy nghĩ của cậu lại rẽ hướng, bỏ qua vấn đề của Nevast để tập trung vào việc mở rộng tổ chức và thu phục những nhân tài cần thiết.

Đôi khi biết quá nhiều cũng thật là đau đầu.

“À, mà cô thấy thế nào, Bethel?”

Lucion dừng dòng suy nghĩ và hỏi Bethel.

[Ý cậu là gì?]

“Vùng đất Cronia này này. Đây là nơi cô sẽ tạm thời nán lại trong thời gian tới mà. Nếu cô thấy thích nơi này thì sẽ tốt hơn.”

Lucion nhấn mạnh vào hai chữ tạm thời để bày tỏ ý định sẽ không cưỡng cầu sự trung thành của cô.

Suốt thời gian qua, Lucion luôn để mặc Bethel làm những gì cô muốn. Chính sợi chỉ đỏ ngày càng căng chặt đã mách bảo cho cậu rằng đó là cách làm đúng đắn nhất.

Bethel khẽ mỉm cười, hoặc có lẽ là một tiếng cười nhẹ thoát ra. Đêm qua, khi Lucion đang say giấc, cô đã đi dạo quanh Cronia.

Những bức tường thành đồ sộ, vững chãi nối liền với vùng núi đá hiểm trở, đó niềm tự hào của biên giới. Cuộc sống nơi đây bình lặng, thư thả khác hẳn với trung tâm. Nhưng đồng thời, hình ảnh mỗi ngôi nhà đều thủ sẵn một món vũ khí lại tạo nên một sự tương phản đầy ấn tượng.

Bethel hồi tưởng lại thác nước mà cô đã ngắm nhìn cho đến tận lúc bình minh, rồi mở lời.

[Cronia thật mạnh mẽ và tươi đẹp, khác hẳn với cái tên biên giới nghe có vẻ hiu quạnh. Chỉ cần đứng yên thôi cũng cảm thấy tâm hồn thật bình yên. Nếu tôi có thể đến đây khi còn sống thì tốt biết mấy.]

“Đúng vậy. Nơi này mang lại cảm giác khác hẳn với trung tâm, ở thủ đô.”

[Và cũng chẳng có warlock nào mang lại cảm giác thoải mái như cậu Lucion cả.]

Bethel chân thành nói.

“Không, ta không định hỏi chuyện đó, cô không cần phải nói vậy đâu.”

Khi nghe cô ấy nhắc đến mình, Lucion bật dậy, vội vàng xua tay.

[Đây là điều tôi muốn nói. Cậu có thể để tôi nói hết được không, cậu Lucion?]

Bethel tháo mũ giáp ra. Cô ấy đang mỉm cười.

[Như cậu đã biết, tôi chết vì bị phản bội.]

— Ra-Ratta không bao giờ phản bội đâu. Tuyệt đối không.

Ratta đang ngậm bóng định leo lên giường, nghe thấy thế liền giật mình cuống quýt nói.

“Không phải đang nói Ratta đâu.”

Lucion bế Ratta đặt lên giường. Nó lập tức bò đến bên gối cậu, vẫy đuôi liên hồi.

[Tôi vẫn căm ghét lũ warlock. Tôi không thể tha thứ cho những kẻ đã tước đi tất cả của mình.]

Gương mặt Bethel thoáng chút vặn vẹo khi nhớ lại.

Lucion chỉ lặng lẽ lắng nghe.

[Nhưng nhờ có cậu Lucion, tầm mắt của tôi đã được mở mang hơn nhiều. Tôi đã bắt đầu nghĩ rằng, có lẽ không phải warlock nào cũng xấu và tôi muốn tin vào điều đó.]

Bethel chậm rãi rút kiếm ra và quỳ một gối xuống.

[Cậu Lucion.]

"Ta đây."

[Cậu có chấp nhận thanh kiếm này của tôi không?]

Trong đôi mắt của Bethel khi dâng kiếm lên thấp thoáng vẻ sợ hãi.

Lucion hiểu rõ hơn ai hết để thốt ra những lời này khó khăn đến nhường nào.

Cảm giác bị người khác ghét bỏ, bị phản bội, thực sự rất đau như bị xé làm đôi vậy.

[Liệu cậu có thể... chấp nhận cả niềm tin của tôi không?]

Giọng Bethel run rẩy.

Xin đừng phản bội tôi.

Lucion đã hiểu lời của Bethel theo nghĩa đó.

“Bethel.”

[Tôi đang nghe đây.]

“Ta sẽ không phản bội cô. Bởi ta biết rõ cảm giác khi bị rơi xuống vực thẳm chỉ trong một khoảnh khắc là như thế nào.”

Lucion nắm lấy thanh kiếm của Bethel, truyền năng lượng bóng tối vào cô để thực hiện ma pháp chi phối (thống trị).

Bethel không hề khước từ bóng tối của Lucion.

Khi bóng tối bao trùm Bethel, bộ giáp cũ kỹ đầy vết trầy xước của cô biến mất thay vào đó là một bộ giáp hoàn toàn mới. Thanh kiếm trong tay Lucion và cả chiếc mũ giáp của cô cũng được thay đổi hoàn toàn. Trên bộ giáp trơn nhẵn giờ đây xuất hiện những họa tiết hình rồng tinh xảo, cùng với một chiếc áo choàng đỏ đang tung bay rực rỡ.

— Ta đã thề sẽ dùng cả trái tim và mạng sống này để bảo vệ ngươi! Vậy mà ngươi, chính ngươi lại phản bội ta? Phản bội ta sao? ...Được thôi! Một ngày nào đó ta sẽ quay về lấy mạng ngươi! Ta sẽ đâm thanh kiếm này vào tim ngươi, nguyền rủa và cười nhạo ngươi đến tận cùng!

Một giọng nói đầy oán hận truyền vào tâm trí của Lucion. Đó là ký ức của Bethel. Có lẽ cũng như cậu, cô ấy cũng đang nhìn thấy một phần ký ức của cậu. 

[Cậu Lucion, cậu rốt cuộc là…]

Đôi mắt Bethel nhìn Lucion dần trở nên ươn ướt.

Lucion không hỏi cô đã thấy gì trong ký ức của mình. Bởi cậu cũng đang làm như thế.

Xoẹt.

Sợi chỉ đỏ đã bị cắt đứt.

Hiệp sĩ tử thần vốn thuộc về trùm cuối, giờ đây đã nằm trong tay cậu.

— U ô ô ô ô.

Tiếng kêu của Ratta khiến Bethel giật mình.

[…Tôi vừa nghe thấy tiếng của Ratta sao?]

[Vì khế ước đã được thành lập.]

Russell vỗ tay tán thưởng, nở nụ cười rạng rỡ. Cuối cùng Lucion cũng đã ký khế ước với Bethel.

[Chúc mừng nhé, Lucion, Bethel.]

"Cảm ơn cô, Bethel."

Lucion đưa tay về phía Bethel.

Trên mu bàn tay cô hiện lên hình một ngôi sao đen, minh chứng cho việc khế ước đã thành hình.

[Xin cậu, hãy cho tôi thấy rằng lựa chọn của tôi không hề sai lầm.]

“Tất nhiên rồi. Nếu không đủ tự tin làm điều đó, ta đã chẳng cầm lấy thanh kiếm này ngay từ đầu.”

[Mà... Ratta rốt cuộc là thứ gì vậy? Có gì đó... rất kỳ lạ?]

Sau khi ký khế ước, Bethel cảm nhận được một sự gần gũi vô hình với Ratta.

“Ratta là Thần thú đấy.”

Lucion vừa vuốt ve Ratta vừa nói, vốn dĩ cậu cũng chẳng định giấu giếm chuyện này.

Bethel chớp mắt kinh ngạc.

“Là Thần thú thật đấy.”

Trước lời khẳng định lại của Lucion, Bethel nhìn chằm chằm vào con cáo đen nhỏ bé, dễ thương kia.

[Chính xác hơn là Thần thú của bóng tối.]

Đến khi Russell cũng gật đầu xác nhận, Bethel run run chỉ tay vào Ratta.

[Th-Thần thú thật sao? Bóng tối mà cũng có Thần thú tồn tại sao?]

“Chuyện ngạc nhiên để sau đi, giờ chúng ta phải thử một lần đã.”

[Thử cái gì cơ?]

Trước câu hỏi của Bethel, Lucion liền bật dậy khỏi giường.

"Nhập xác."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!