Vol 5: Thiếu nữ Lôi Lang và sự rung chuyển của Vương quốc

Hồi kết

Hồi kết

Trans: Yuigaiichi mẹnh vl

Edit: Rino ? + Peter Fukuba ? + Echo đang tập ném smoke

===============

Vừa rời khỏi khỏi Đại Thụ, đôi chân tôi vô thức nán lại. Thấy thế, trưởng nam nhà Leinster cất tiếng hỏi.

“Có chuyện gì hả Allen?”

“À vâng, em… có hơi mệt tí. Anh đi xem phòng tuyến và giải thích sự tình cho các hiệp sĩ với dân quân giúp em nhé?” 

Nghe thế, anh vỗ vai tôi khích lệ một cái rồi rời đi.

Hẳn anh ấy biết mình muốn ngắm khung cảnh này lần cuối đây mà. Chu đáo thật.

Tôi ngồi xuống bên cây trượng, tháo lớp băng gạc trên hai tay ra, tôi phải giấu chúng kĩ nhất có thể, không được để mẹ phát hiện ra. Vô số thú nhân lẫn dwarf, elf, và con người đi lại qua tôi tấp nập. Có vẻ những ca thương nặng đều đã được chuyển vào trong Đại Thụ, nên những người còn ở bên ngoài nhìn chung khá ổn. Vô số lều bạt với vẻ ngoài đơn giản được dựng lên và ai nấy đều cố hết sức giúp đỡ lẫn nhau bất chấp chủng tộc.

Khác xa với cái phòng họp hội đồng ban nãy, ở đây không có đấu đá giữa Phố Mới và Phố Cũ, lại càng không có sự phân biệt nhân tộc.

Giá như mấy thủ lĩnh ấy chịu bước ra ngoài để chứng kiến cảnh tượng này thì tốt biết bao.

Vừa lúc đó, cô bé tộc cáo tôi gặp ở Phố Mới hôm nọ chạy tới, nước mắt giàn giụa. Thấy có điều chẳng lành, tôi hỏi.

“Chị của em đâu?”

Cô bé không đáp, chỉ bấu chặt lấy tôi run rẩy không ngừng. Tôi vỗ lưng em để trấn tĩnh em lại.

“Ine ơi!” 

Một người phụ nữ đồng tộc vừa hốt hoảng kêu vừa chạy về phía chúng tôi. Trên má và tay phải của cô là những dải băng quấn đã thấm đẫm sắc đỏ.

“Mẹ em tới đón em kìa.”

Tôi ôn tồn bảo, song cô bé không chịu buông. Nhưng ngay giây sau, em ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi, cất giọng đã khàn đi vì khóc quá nhiều.

“Xin… xin anh, hãy nghe em nói! Chị… chị gái em… vẫn ở bên kia cầu!”

Tôi ngạc nhiên, nhưng chỉ trong khoảnh khắc.

“Vậy à? Anh hiểu rồi. Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Giờ anh đi đón chị em về với em nhé. Anh hứa đó.”

“Thật không ạ? Cảm ơn anh!”

Cô bé nở nụ cười rạng rỡ rồi chạy về phía vòng tay của mẹ.

Tôi chống trượng đứng dậy thì phát hiện bố mẹ mình đang chen qua giữa đám đông. Tôi toan chạy tới, may sao kịp giữ mình và quay bước về phía Đại Kiều.

Trên đường đi, tôi chạm mặt rất nhiều người. Một nữ y sĩ tộc mèo và một nữ pháp sư tộc chó ở bên ngoài Đại Thụ giữ gìn an ninh trật tự thay cho đội cảnh vệ, hỗ trợ họ là một người phụ nữ nhân tộc với mái tóc bạc. Một người phụ nữ cao tuổi tộc sóc và một người đàn ông tộc elf đang phân phát súp nóng cho mọi người. Các thành viên tộc trâu với dwarf đang khiêng bàn ghế từ Đại Thụ ra quảng trường. Các nhân viên chuyển phát bằng điểu sư xui xẻo đến từ thủ đô hoàng gia đêm qua bị cuốn vào hỗn loạn cũng có mặt, dù hơi có lỗi thật nhưng tôi thấy may mắn vì họ có mang tới lá thư của Felicia kèm món đồ tôi đã nhờ em ấy mua. Tôi còn trao đổi nhanh cựu tộc trưởng tộc hải ly Deg nữa. “Bọn ta đã ép cậu làm quá nhiều rồi.” Ông để lại những lời ấy và đi báo cáo công cuộc cứu nạn ở Đại Thụ. Mọi người ai cũng đều đang cố hết sức mình để giữ hỗn loạn luôn ở mức tối thiểu.

Khi Đại Kiều đã ở trước mắt, tôi nhận ra một khuôn mặt quen thuộc đang bỏ chạy giữa đám đông và liền đi tới vỗ vai từ phía sau.

“Toneri.”

“C-cái gì thế?! Ô-ô, hóa ra là mày.” 

Con trai của thủ lĩnh Ogi tặc lưỡi. Đám ‘thuộc hạ’ của cậu ta cũng ở phía sau. Không ai bị thương, quần áo đều tương đối sạch sẽ, có điều khuôn mặt đứa nào cũng hốt hoảng, không, là sợ hãi.

Tôi toan hỏi thì ba vệt pháo sáng bắn lên không trung. Màu sắc là: đỏ, đỏ và đỏ.

Đợt thứ hai xuất hiện. Tiếp tục là đỏ, đỏ, đỏ.

Những thú nhân người lớn bắt đầu hô hoán.

“N-nhìn kìa!”

“Tôi biết ý nghĩa của chúng!”

“Cái lũ ngốc này!”

“Để tôi chạy đi báo trưởng tộc!”

Ngay lập tức, mọi người hớt hải chạy về phía Đại Thụ. Đáng tiếc, các trưởng tộc sẽ lại chìm vào màn kịch phân vân dài lê thê, và chưa kịp chốt hạ thì mạng người đã gặp nguy hiểm rồi. Mà, nó đâu có ảnh hưởng đến kế hoạch của tôi nên tôi thản nhiên bước về phía Đại Kiều.

Tonari bỗng thét với giọng pha lẫn kinh hãi và điên tiết.

“Ê! Tính đi đâu đó?!”

“Hửm? Rõ ràng quá còn gì? Đi cứu những người bị mắc kẹt ở Phố Mới.”

Người lớn xung quanh quay sang tôi, còn đám Toneri thì hoang mang tột độ.

“M-mày không biết… đợt pháo sáng đó có nghĩa là gì ư?!”

“Ba lần màu đỏ tương ứng với ‘Có phục kích. Tránh xa ra. Bỏ mặc chúng tôi.’ Ừ, tôi biết, nhưng rồi sao nữa? Thú nhân sẽ không bao giờ quay lưng với gia đình, và tôi là thú nhân, dù rằng bản thân không có đuôi hay tai gì sất. Thôi, tôi phải xuất phát đây.” Dừng giữa chừng một chút, tôi bổ sung: “Dẫu cho không được chấp nhận, tôi cũng không quan tâm.”

Tôi sải bước về phía trước, bỏ mặc Toneri đang đứng như trời trồng. Vạn nhất Richard phản đối, tôi sẽ tự mình…

Một bóng người đứng dang tay chặn đường dẫn đến Đại Kiều. Thân hình của người có thể nhỏ bé, nhưng trong mắt tôi, người vĩ đại hơn bất cứ ai.

“Mẹ sẽ không để con đi đâu! Lần này tuyệt đối không!”

“Mẹ…”

Tôi chưa bao giờ thấy gương mặt của mẹ Ellyn đau đớn tới chừng này. Hẳn bà đã chạy thục mạng để chặn đầu tôi, bằng chứng là một chân của bà đang không mang giày và máu đã thấm đẫm chiếc tất.

“Allen…” Bà tiến về phía tôi, đôi mắt ngấn lệ. “Con là con trai duy nhất của mẹ và bố trên thế giới này. Không một ai có thể thay thế vị trí ấy trong tim của mẹ, trong tim bọn ta. Con hiểu điều đó có nghĩa là gì không?”

Lời của bà làm ngực tôi quặn thắt lại. Chao ôi, tôi đúng là đứa con bất hiếu mà! Tôi không chỉ bỏ trốn khỏi nhà sau khi thi trượt kỳ thi Pháp sư Hoàng gia, tôi còn để mẹ khóc những hai lần trong cùng một kỳ hè. 

Song…

“Con sẽ ổn thôi mà mẹ. Không có nguy hiểm lắm đâu, đi có tí rồi về liền à.”

Có điều, dù tôi có diễn đỉnh cỡ nào cũng không qua mắt được người mẹ của mình. Bà níu lấy áo, đánh vào ngực tôi liên tục.

“Nói dối! Nói dối! Nói dối! Đừng có gánh vác mọi thứ một mình nữa! Con mới mười bảy tuổi thôi đó! Mới là một đứa trẻ thôi! Mẹ… bố mẹ, không cho con lên thủ đô hoàng gia để… làm những việc như thế này!”

“Mẹ ơi.” Tôi nắm lấy bàn tay của bà. Chúng nhỏ nhắn, nhưng lại ấm áp biết bao. “Con cảm ơn mẹ. Con cảm ơn mẹ rất nhiều. Chỉ cần nghe những lời ấy thôi… là đã đủ với con rồi ạ.”

“Allen?”

Bà nhìn tôi với nước mắt không ngừng tuôn rơi. Nhớ về những ngày thơ ấu, tôi chỉ toàn khóc chứ chẳng nên tích sự gì. Và hồi ấy, chính bố mẹ là những người dang rộng vòng tay che chở cho tôi. Vì thế, tôi mỉm cười.

“Từ tận đáy lòng, con luôn tự hào mình là con của bố mẹ. Nhờ có thế, con mới đi được đến tận đây. Và đó là lý do…” 

Tôi dừng một nhịp để trấn tĩnh tâm trí bản thân mình, rồi tiếp tục nói ra quyết tâm.

“...Con sẽ đi cứu những đứa trẻ, gia đình lẫn bè bạn. Vì bố mẹ đã luôn dạy con đừng từ bỏ những gì mình cho là quan trọng mà.”

“Không! Không! Allen con ơi! KHÔNG!!!”

Mẹ tôi òa khóc nức nở.

Chúng tôi không cùng huyết thống, tôi thậm chí còn chẳng phải thú nhân, song bà vẫn yêu tôi bằng trọn cả con tim. Những cảm xúc dồn nén trong tôi bấy lâu cuối cùng đã vỡ òa làm giọng tôi nghẹn ngào.

“Lúc còn nhỏ, hầu như ngày nào con cũng bị bắt nạt đến nỗi phát khóc, và mẹ sẽ luôn ở bên ôm con, còn bố sẽ xoa đầu con. Hơi ấm từ cái vỗ về của mẹ, sự hiền từ trong cái xoa đầu của bố, mẹ… mẹ không thể tưởng tượng chúng đã tiếp thêm động lực sống cho con tới nhường nào đâu! Con không bao giờ quên. Hồi ấy, mỗi ngày con cầu nguyện với Đại Thụ, mong rằng kiếp sau cũng sẽ cho con được là con của bố mẹ. Bây giờ, cảm xúc đó vẫn không đổi thay.”

“Vậy thì đừng bỏ bọn mẹ lại mà! Làm ơn… Xin con đấy…”

Tôi cảm nhận một luồng mana quen thuộc từ đằng sau.

Ôi, mình đúng là người may mắn nhất thế giới.

“Con thấy rất may mắn vì được làm con trai của hai người. Thật sự, thật sự rất may mắn. Cả hai là ánh sáng đầu tiên của đời con, soi đường con đi và tiếp thêm cho con dũng khí. Ánh sáng ấy sẽ không bao giờ tắt. Nhưng lần này tới lượt con sẽ là người thắp sáng. Con cảm ơn hai người rất nhiều. Và mẹ ơi, con yêu mẹ.”

Giây phút ấy, tiếng kêu “Allen!” của mẹ đầy nghẹn ngào, rồi bà khuỵu xuống, úp mặt khóc.

Tôi thở ra một hơi, quay người, đồng thời tạm biệt người bố đã ép bản thân đến đây với đôi chân bị thương cùng mồ hôi khắp cơ thể.

“Chào bố, con đi đây ạ!”

“Allen..”

“Đừng lo quá. Con được mệnh danh là Bộ Não của Kiếm Nương đó, ngay cả khi con không xứng với vinh dự ấy đi chăng nữa.”

Ông không đáp ngay, nhưng giọng của ông lại rất đỗi nhẹ nhàng, trái ngược hoàn toàn với mấy lời hời hợt của tôi.

“Bố không đủ sức để lao băng băng trên chiến trường như tổ tiên, nhưng bố đã mài dũa bản thân qua từng trang sách. Và con biết không, lịch sử cũng chỉ rõ một điều: ‘Không bao giờ để con mình ra chiến trường!’”

“Bố ơi, con đã chắc chắn rồi.” 

Tôi nắm chặt cây trượng, một tay lau nước mắt. Vì đây có thể là lần gặp mặt cuối cùng, tôi nở nụ cười vui tươi nhất có thể. 

“Có lẽ con được làm con trai của bố mẹ là để có được ngày hôm nay. Vậy nên, con xin thề trên cái tên ‘Allen’ mà hai người đã đặt cho con, con sẽ hoàn thành nghĩa vụ của mình.”

“Allen ơi!”

Tôi chưa bao giờ nghe bố hét cả. Còn tiếng khóc của mẹ ngày càng lớn hơn. Thế nhưng đôi chân tôi không dừng bước, tiếp tục tiến về phía Đại Kiều.

Công sự tạm thời được dựng nên từ bàn ghế và các khúc gỗ chắn ngay giữa quảng trường. Bên ngoài sẽ do đội Hiệp sĩ Cận vệ Hoàng gia túc trực, còn bên trong sẽ luôn có đội dân quân sẵn sàng tham chiến.

Phiến quân đã chiếm đóng hoàn toàn các cây cầu còn nguyên vẹn dẫn ra Phố Mới. Chúng tự nhận mình là lực lượng chính quy của Algren và có đâu đó khoảng hai ngàn tên. Tuy độ hẹp của cây cầu hạn chế khả năng dàn trận của địch, nhưng vẫn đủ khiến chúng tôi rơi vào thế bất lợi. Liệu chúng tôi còn cầm cự được bao lâu đây?

“Allen!”

Caren đang nói chuyện với Richard ở lớp rào chắn vẫy tay chạy lại ngay khi thấy tôi.

Lúc tôi đến gần, các hiệp sĩ lần lượt cất tiếng chào.

“Vụ gì vậy hả anh Richard?” Tôi ngơ ngác hỏi, còn cô em gái chiếm đóng một bên tay của tôi trông vô cùng hãnh diện.

“Gặp tổng tư lệnh của mình thì phải chào là chuyện thường tình mà? À, có lẽ anh cũng nên làm theo ha. Thưa ngài Allen! Chúng tôi chờ lệnh của ngài!”

Anh đưa tay một cách cường điệu làm mọi người xung quanh cười khúc khích.

“Anh tính chọc cho em quạu hả?”

“Đùa tí làm gì căng. Nhưng em thực sự là tổng tư lệnh của bọn anh mà. Phải không ông Rolo?”

“Tất nhiên!” Đội trưởng đội dân quân gật đầu ở cách đó không xa. Ngay cả một số cấp dưới ông đang ra lệnh bao gồm cả Toma tộc gấu với Shima tộc thỏ cũng ra hiệu đồng tình. Riêng Sui tôi lại không thấy đâu.

“Ông có thấy tín hiệu hồi nãy không?” Richard hỏi.

“Có, và Caren nói cho ta ý nghĩa của chúng rồi. Kế hoạch là gì đây, Allen?”

Không gian im ắng bao trùm. Đội hiệp sĩ, dân quân, quân tình nguyện, ai cũng đợi hiệu lệnh từ tôi, và ai cũng biết ba vệt sáng kia ám chỉ điều gì.

Không để họ đợi lâu, tôi ra lệnh.

“Chúng ta sẽ tiến hành giải cứu. Nhưng chỉ tôi và một nhóm nhỏ đội hiệp sĩ là sẽ tham gia.”

Trong khoảnh khắc, xung quanh vốn yên ắng nay lại càng tĩnh hơn nữa. Rồi, các hiệp sĩ tản ra đi kiểm tra trang bị, còn lực lượng dân quân trông vô cùng tức giận. Rolo nghiến răng.

“Allen!” Toma gầm lên, không kìm chế nổi sự phẫn nộ. “Ý cậu là gì hả?! Sao cậu lại không cho chúng tôi tham gia?!”

“Quyền hạn điều động đội dân quân nằm trong tay các trưởng tộc, không phải tôi.”

“Cái gì?! C-còn cậu? Chúng tôi không thể bỏ cậu một mình ngoài đó được.”

“Tôi…”

“Không có gì phải lo hết. Em sẽ đi cùng anh ấy.” Caren lập tức chen vào. Tôi lườm con bé, nhưng em ấy phớt lờ tôi. “Hội đồng giờ đã tê liệt ngay lúc cần họ nhất nên em sẽ tự mình hành động. Hai anh em bọn em mà đi chung với nhau là có thể giải quyết được hết mọi thứ!”

“P-phải ha. Vậy thì Allen… cho bọn tôi theo nữa.”

“Không được đâu Toma.” Tôi thẳng thừng từ chối. “Bây giờ là lúc phải đoàn kết đấy chứ không phải tách nhau ra! Và Caren, em nói quá nhiều rồi.”

Tôi trao đổi ánh mắt với Rolo. Đoàn dân quân từ từ trở về vị trí của mình, để lại tôi và Caren đang khoanh tay hờn dỗi.

Giờ thì…

“Caren.” 

“Mới nãy anh còn bảo em đã sẵn sàng kia mà! Em nhất định sẽ đi với anh!” Con bé gắt gỏng.

“Không được. Cái này là cái này, cái đó là cái đó. Lúc trước chúng ta có đường để rút lui, song bây giờ phải tiến lên liên tục, không được phép từ bỏ. Chưa kể…”

Tôi dừng, chỉ vào vỏ dao của em.

“...Con dao găm của em đã vỡ rồi. Em hoàn toàn không có trang bị.”

“T-thì em hỏi mượn ai đấy trong đội dân quân là được mà.”

“Không có gì có thể chịu được Lôi Hóa hết. Anh không thể cho em theo cùng được.”

Tôi lắc đầu. Em gái tôi rất thông minh, nó hiểu rất rõ hoàn cảnh của mình. Có điều, em vẫn bướng bỉnh, khóc lóc phản đối.

“Không chịu! Em không muốn bị bỏ lại phía sau! Không bao giờ! Miễn là có hai anh em, em không sợ bất kỳ thứ gì hết. Không một thứ gì!”

“Caren.”

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy em. Chạm vào trực tiếp làm tôi cảm nhận rõ rệt lượng mana đang cạn kiệt của con bé. Em cố tỏ ra bản thân mạnh mẽ, đáng tiếc em không còn khả năng chiến đấu nữa. Tôi đã tạo gánh nặng lên em ấy quá nhiều rồi. Đương sự thì kêu một tiếng bối rối. 

“A-Allen? Đ--đột ngột quá rồi! Trời-trời còn chưa tối nữa đó!”

“Cảm ơn em vì tất cả.” Tôi thủ thỉ vào tai cô bé. “Anh rất hạnh phúc, thực sự rất hạnh phúc, vì được là anh trai của em. Cảm ơn em vì đã là em gái anh, đã dạy cho anh biết cách thế nào là yêu thương người khác. Có em bên cạnh đã mang lại ý nghĩa cho cuộc đời anh nhiều hơn bất cứ thứ gì. Và anh xin lỗi. Hãy thay anh chăm sóc bố mẹ nhé.”

“Anh nói…”

Nhân lúc Caren không phòng bị, tôi kết nối mana với em và vô hiệu hóa các phép cường hóa thể chất lẫn tấn công em niệm lên người. Chiếc mũ beret của học viện rơi xuống, ngôi sao bạc là minh chứng cho vị trí phó hội trưởng hội học sinh mất đi ánh sáng. Tôi liền đỡ cơ thể loạng choạng của con bé. Chửi anh là kẻ dối trá cũng được. Vì anh trai có nghĩa vụ phải bảo vệ em gái.

Tôi nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang bấu víu lấy tay áo tôi, dịu dàng vuốt ve em đồng thời để cái đồng hồ quả quýt của mình cùng với cái mũ. Tôi đánh mắt sang Shima, người đã chứng kiến tất cả. Cô gật đầu, vừa lau nước mắt vừa bế Caren.

Tôi lấy trong túi món hàng từ thủ đô hoàng gia: một con dao găm để trong vỏ màu tím nhạt. Lưỡi dao đen tuyền dù đã xỉn màu song toát lên uy lực vô cùng mạnh mẽ, thậm chí có lẽ nó chịu được cả áp lực của tổng hợp tám nguyên tố. Thật tình, Felicia lại hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Tôi tra nó vào vỏ, lướt ngón tay để khắc một ma pháp trận hỗ trợ kiểm soát mana. Nó sẽ giúp ích phần nào cho Caren.

“Shima, đưa cho con bé cái này khi nó tỉnh nhé.” Tôi truyền con dao găm cho cô gái tộc thỏ. Cô bật khóc.

“Đây vốn là ý định ban đầu của cậu ư? Nhưng an nguy của bản thân cậu thì sao?!”

Phải nhỉ, một pháp sư lành nghề như cô làm gì có chuyện không nhận ra lượng mana của tôi đã cạn hơn một nửa.

“Tôi không đủ can đảm để đưa cô em gái bé bỏng của mình ra chiến trường đâu.” Đoạn, tôi đưa mắt quét qua đội dân quân. “Vậy thì, phần còn lại xin nhờ mọi người. Đừng đánh mất hy vọng. Không cần phải lo cho tôi. Tôi chắc chắn sẽ giải cứu được những người bị mắc kẹt ở Phố Mới.”

Có điều không ai đáp, cũng không ai lảng mắt đi. Toma bắt đầu nức nở.

“Allen… chỉ vì cậu có cùng tên… thì cũng không có nghĩa cậu…!”

Trong trận quyết chiến với Hắc Vương, chiến binh tộc sói huyền thoại Lưu Tinh đã vượt Huyết Giang, dũng cảm giải cứu đồng đội bị mắc kẹt. Toàn bộ đều được an toàn… Có điều, anh đã hy sinh. Lưu Tinh chính là hình mẫu anh hùng của tôi thời thuở bé.

Ấy nhưng, tôi đơn giản là một gia sư, sẽ không bao giờ đạt được những chiến công lẫy lừng kia được. Dẫu vậy, cần có người phải đi đồng thời tôi đã hứa với cô bé ấy rồi. Đó là lý do tôi sẽ đấu tranh tới cùng. Dù gì đây cũng đâu phải lần đầu tiên tôi chạm mặt với tử thần, và tôi cũng không thích thất hứa. Tất nhiên, nhờ có nàng kiếm sĩ với mái tóc đỏ rực nào đấy, tôi mới có thể sống sót qua biết bao hiểm nguy. Cổ đem đến cho tôi một niềm tin mãnh liệt rằng, cùng nhau, chúng tôi là bất khả chiến bại. Cô nàng mà biết mình không đem theo cái đồng hồ kiểu gì cũng sẽ nổi trận lôi đình cho xem. Em gái tôi vẫn nấc từng tiếng trong cơn mê. Tôi xoa đầu con bé lần cuối trước khi rảo bước về chiến trường.

Đội hiệp sĩ đã tập hợp đầy đủ trước công sự. Công nhận làm việc nhanh gọn thật.

“Richard.”

Tôi cất tiếng gọi vị phó chỉ huy đang thư thả quan sát kẻ địch.

“Anh đã chọn xong những người sẵn sàng xuất quân rồi. Bốn bảy người tất cả. Không phải con trai trưởng, không có vợ con hay hôn thê, và không bị những vết thương có thể gây ảnh hưởng. À khỏi nói, anh có tham gia nhé.” [note86353]

“Em nhớ anh có phần “con trai trưởng” với “có hôn thê” mà. Ai sẽ trông chừng lực lượng ở đây chứ? Anh nên…”

“Allen, anh là một Leinster, không phải Sykes, và anh có trách nhiệm với tư cách một thành viên gia tộc Công tước. Những hiệp sĩ dày dặn kinh nghiệm sẽ lo liệu chuyện ở hậu phương. Thêm nữa, đừng có quên Rolo… anh đang muốn tuyển ông ấy vào đội cận vệ lắm đấy.” 

“Đáng tiếc, ông ấy vốn là kiến trúc sư, là con trai trưởng, đã có vợ con đuề huề.”

“Uầy, tiếc thế. Cứ ngỡ mình gặp được ứng cử viên tiềm năng cơ. Thôi kệ đi, đời mà.”

“Đồng ý.”

Chúng tôi nhìn nhau bật cười. Phía trước, hàng ngũ địch bắt đầu náo động, báo hiệu cho đợt tấn công.

“Allen, chú ở lại đi. Chúng ta sắp đâm đầu vào chỗ chết đó. Nếu anh không ngăn được chú, Lydia với Lynne sẽ không để anh siêu thoát mất.”

Trời ạ, ngay cả trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, người bạn lớn tuổi của tôi vẫn tốt bụng ghê.

“Cảm ơn anh. Em biết mình không phải Lưu Tinh Allen, người đã hy sinh để cứu lấy nhân loại trong chiến tranh Hắc Vương. Em không thể xoay chuyển cục diện chỉ với lòng can đảm được. Em thực sự không phải anh hùng.”

Tôi niệm phép. Hai dải ruy băng một xanh một đỏ buộc trên đầu trượng phát sáng. Hàng ngũ kẻ thù tỏa chiến ý ngút trời hơn bao giờ hết. Những tiếng hiệu lệnh rầm trời mang điềm báo về những đợt tấn công sắp tới sẽ dữ dội khôn cùng. Song, tôi không e ngại, tiếp tục nói.

“Nhưng bố Nathan và mẹ Ellyn đã nuôi nấng em, đặt cho em cái tên này, biến em từ một đứa bé vô danh thành con của bố mẹ. Trong suốt mười bảy năm qua, họ đã yêu thương, nuôi nấng, bảo vệ em như thể em là con ruột.”

Tôi gõ trượng, biến mặt đất dưới chân địch thành bùn xong đóng băng hòng cản chân chúng trước cả khi chúng tiến lên một bước. Chưa hết, tôi thả một cơn mưa Phong Thần Tiễn từ trên cao, nhắm thẳng vào khe giáp. Tiếng chuông cảnh báo xen lẫn tiếng la hét inh tai làm xáo động bầu không khí. Đáng tiếc, mấy phép cơ bản nào có thể chặn đứng cả một đại quân. Bùn bị lấp, băng bị tan, ma thuật phục hồi chiếu xuống chữa lành những tên bị thương.

“Vì vậy, em không thể bỏ mặc những đứa trẻ, bạn bè và đại gia đình thú nhân của mình chỉ để lẩn trốn được!

Tôi vừa dứt lời, đội Hiệp sĩ Cận vệ Hoàng gia gầm tiếng xung trận.

“Đội Cận vệ Hoàng gia quả thực là lực lượng tinh nhuệ, nhưng mọi người lại không rành địa thế ở đây. Các vị sẽ cần người dẫn đường đấy. Ấy chết, quên mất. Tôi chưa tự giới thiệu nhỉ.”

Tôi nháy mắt, cúi đầu kính cẩn.

“Tôi là Allen, con trai của cặp vợ chồng luôn giàu lòng từ bi là Ethan và Ellyn của tộc sói. Nếu có thể, tôi xin được phép là người dẫn đường các ngài xuống địa ngục. Ngài có phản đối gì không, thưa ngài Richard Leinster Điện hạ?”

Cả phó chỉ huy lẫn người của anh ngạc nhiên đến độ không nói nên lời. Nhưng rất nhanh, họ cười phá lên, lan sang cả những dân quân và đội tình nguyện, tới mức làm đối phương phải giảm tốc độ vì hoang mang.

“Ôi trời ơi Allen ơi, cậu đúng là ngốc hết thuốc chữa.” Richard vừa cười cố nặn từng chữ. “Bảo sao Lydia lại thích cậu. Giờ thì, nếu cậu không phiền, cậu có thể dẫn đường cho chúng ta chứ?”

“Rất sẵn lòng ạ.”

“Anh thật sự, thật sự rất biết ơn cậu. Hỡi Hiệp sĩ Cận vệ Hoàng gia!”

“CHÚNG TA LÀ THANH KIẾM BẢO VỆ ĐẤT NƯỚC! CHÚNG TA LÀ TẤM KHIÊN BẢO VỆ QUỐC GIA! CHÚNG TA LÀ HIỆP SĨ BẢO VỆ KẺ YẾU!”

Nghe hiệu lệnh, cả đoàn hiệp sĩ đồng thanh hô vang cùng vỗ giáp. Người có kiếm rút kiếm, người mang giáo nâng giáo, người cầm khiên giơ khiên, người dùng phép niệm phép.

Uầy, không tệ đâu nha.

Tôi nở nụ cười toe toét.

Richard rút kiếm, gầm lên.

“Giờ! Hãy tiến lên! Ta sẽ cho các ngươi thấy trưởng nam nhà Leinster làm được những gì!”

“Một đòn Hỏa Điểu húc cổng dinh làm mở màn thì sao? Nào, mời ngài.”

“Ê nha! Cậu biết ta không dùng được mà!”

Richard cười, leo qua bức tường rào và lao đi. Anh phóng bốn đòn Hỏa Cầu bay lên trước.

Tôi theo gót anh hướng về phía kẻ địch, miệng không quên niệm chú.

Bốn mươi sáu hiệp sĩ được chọn cho nhiệm vụ giải cứu đầy tuyệt vọng này đồng loạt xuất phát. Các hiệp sĩ ở lại cũng tiến lên, cùng với đội dân quân và đội tình nguyện tung hỏa lực yểm trợ quân xuất kích. Các ma pháp tấn công xé tan hàng ngũ kẻ thù, tạo ra những cơn gió dữ dội thổi khắp quảng trường.

Cùng lúc ấy, hai sợi ruy băng đỏ xanh phấp phới tung bay tựa như đang cổ vũ cho tôi.

iyDqapz.jpeg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Echo: lmao, ảnh lọc xong rồi tự cơ cấu mình vào luôn
Echo: lmao, ảnh lọc xong rồi tự cơ cấu mình vào luôn