Vol 5: Thiếu nữ Lôi Lang và sự rung chuyển của Vương quốc

Chương 2

Chương 2

Trans: Yuigaiichi thucdjt editor

Edit: Echo feel tired + Rino lực vê lù

===================================

“Tina và Ellie tới muộn rồi,” Tôi thì thầm. “Theo như thư của ngài Allen thì cả hai đang đi cùng với giáo sư nên chắc sẽ ổn thôi. Dẫu vậy, có khi nào cả đám đang bị vướng vào chuyện gì rắc rối không nhỉ?”

Ánh nắng chiều hè chiếu rọi qua khung kính trong suốt làm sáng bừng không gian bên trong nhà ga Trung tâm Bắc Đô. Lúc này đây, cảnh người qua kẻ lại vô cùng nhộn nhịp, ắt hẳn vì hôm nay là ngày hỏa, ngày đầu tuần mới.

Tôi đang đứng đợi chuyến tàu của cô em gái, Tina Howard, cùng người hầu kiêm bạn thuở nhỏ, Ellie Walker, của em ấy. Nhưng đã quá giờ trên lịch nhà ga một lúc rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng ai cả.

“Thưa Stella Điện hạ, cho tôi mạn phép được đoán rằng phải chăng họ đến muộn là do tàu bị chậm giờ?” Một giọng nói trầm ổn vang lên từ sau lưng tôi.

Tôi quay lại thì thấy một chàng trai cao ráo tóc vàng hoe với khuôn mặt nghiêm nghị trong bộ đồ quản gia, người đang chỉnh chiếc kính một mắt của mình. 

“Có lẽ anh nói đúng. Cảm ơn nhé, Roland.”

“Không có gì đâu ạ.” Anh ta thản nhiên đáp lại ngay tắp lự.

Đó là Roland Walker. Nhà Walker đã phục vụ cho gia tộc Công tước Howard suốt nhiều thế hệ và anh ta được cho là hậu duệ xuất sắc nhất trong nhánh phụ của dòng họ. Nếu tôi không nhầm thì anh ta năm nay chỉ mới hai mươi hai tuổi thôi.

Cha tôi và vị quản gia Graham Walker hẳn đã đánh giá rất cao Roland nên mới giao cho anh nhiệm vụ làm người hầu riêng của tôi trong thời gian nghỉ hè. Nhưng thú thật… Tôi thấy anh hơi khó gần một chút.. Ý tôi là, anh ta hầu như chỉ nói đúng những gì cần thiết, không hơn không kém. Tôi nhớ lại trước đây, hồi còn là quản gia tập sự, anh nói chuyện nhiều hơn cơ.

Dù sao thì, có quản gia riêng như vậy cũng đáng quý. Nhưng nếu được chọn, tôi lại muốn chọn một người giống như… ngài Allen, chẳng hạn…

Thử tưởng tượng xem, n-nếu ngài Allen làm quản gia của tôi thì sao? Hẳn anh ấy sẽ nói.

“Thưa tiểu thư Stella, tiểu thư có muốn đi dạo quanh nhà ga không ạ? Cho phép tôi được nắm tay ngài để lỡ đâu bị trượt ngã.”

“V-vâng…” Tôi sẽ đỏ mặt đáp lại, và xúc động nắm lấy bàn tay ấm áp và dịu dàng ấy…

Nghĩ tới cảnh tượng ấy làm tôi cười khúc khích.

Đúng lúc đó, tôi chợt bừng tỉnh khỏi giấc mơ viển vông đó. Vội lắc đầu để xua tan đi những hình ảnh vừa rồi, tôi áp hai tay lên hai gò má nóng bừng một cách đáng hổ thẹn.

Ch-chuyện gì xảy ra với mình thế này? M-Mình không được phép suy diễn mấy thứ đấy. Không, tuyệt đối không được. B-Bắt ngài Allen làm quản gia là quá… quá… Nh-nhưng chẳng phải Tina và Ellie có nói ảnh từng mặc một bộ hồi còn ở dinh thự nhà Leinster sao? N-Nghĩa là nếu mình tìm được một cái cớ thật hợp lý, thì mình sẽ có cơ hội thuyết phục được ảnh mặt lại bộ đồ đó để mình được chiêm ngưỡng vẻ soái ca đấy. M-mặt khác, lúc mình viết thư cho ngài Allen về Roland – để tránh hiểu nhầm ấy mà – lời đáp của anh ấy rất chi là xấu tính luôn. “Hai đứa hẳn là đẹp đôi lắm”, thật luôn đó hả anh ơi? Trời ạ, ước gì ảnh tỏ ra ghen một tí thì tốt biết bao.

Trong lúc còn đang vật vã với mớ suy nghĩ hỗn độn ấy, tôi chợt nhận ra Roland đang bối rối nhìn mình. 

“Tiểu thư Stella? Người có chuyện gì sao?”

“À, ừm, ờ… K-không có gì đâu. Đừng bận tâm.” Tôi vội vã đáp lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân và nở nụ cười lịch sự

Người quản gia không nói gì, chỉ đứng thẳng người hơn một chút.

Ô-ôi không! Mình quên béng mất Roland còn đang ở đây mà lại đi mơ mộng lung tung! Lỡ mình vạ miệng nói mấy điều vừa nghĩ ra thì sao?!

Tôi đưa tay ôm má và khẽ nhắm mắt lại. Phải cẩn thận hơn mới được.

Ngay lúc ấy, tấm bảng phía trên sáng lên, thông báo tàu vừa cập bến.

Hành khách ùa ra sân ga. Tôi thấy rất nhiều chủng tộc khác nhau, nhưng thú nhân thì lại rất ít, điều đó như nói lên vị thế thấp kém của họ trong xã hội vậy. Có lẽ nhà mình nên tuyển thêm người thú để làm gương mới được.

Chúng tôi đứng đợi trước cổng soát vé một lúc thì…

“Chị Stella!”

“Tiểu thư Stella! Hở? A-anh Roland?”

Tina và Ellie vừa gọi vừa vẫy tay rối rít khi đến gần. Hai đứa đều đội mũ, ăn mặc mát mẻ phù hợp với mùa hè. Theo sau là giáo sư cùng cái mũ rơm trên đầu, áo sơ mi tay ngắn và chiếc quần dài như khẳng định luôn là mình tới đây để nghỉ dưỡng. Thân quyến của ông, mèo đen Anko, nằm thư giãn trên vai trái chủ nhân nó.

Tôi cũng vẫy tay chào lại

“Bọn em về rồi đây ạ!” Em gái tôi cười tươi rói khi thông báo đã tới.

“Thật m-mừng khi được trở về nhà!” Cô bạn thuở nhỏ tiếp lời, biểu cảm cũng vui tươi không kém.

“Mừng hai đứa về nhà. Xem chừng cả hai tận hưởng chuyến đi Đông Đô quá nhỉ.”

“Bọn em thích lắm ạ!”

Chỉ cần nghe giọng điệu hân hoan của chúng thôi đã đủ sưởi ấm trái tim tôi rồi. Tôi quay sang phía giáo sư, khẽ cúi đầu. 

“Cảm ơn ngài nhiều vì đã đưa mấy đứa về tận đây ạ.”

“Không cần khách sáo, ta chỉ đơn giản là lên cùng một chuyến tàu thôi. Đứng đằng sau em là nhóc Roly hả? Ôi trời, lớn quá rồi này. Cha nhóc còn sống khỏe chứ?”

“”Nhóc Roly?”” Cả tôi, Tina, Ellie đồng thanh thốt lên.

Roland Walker, người luôn được ca ngợi là chuẩn mực nghiêm túc, điềm tĩnh, là hình mẫu hoàn hảo của gia tộc Walker, một người đàn ông lạnh như băng đúng nghĩa… mà lại bị gọi là “Roly”. Tôi chắc chắn giáo sư là người duy nhất dám gọi anh ta như vậy mà không bị gì.

Người quản gia khẽ đẩy gọng kính, liếc nhìn tôi rồi mới đáp lại. 

“Cha tôi vẫn khỏe.” Thoáng im lặng một lúc, anh tiếp tục. “Thưa giáo sư, thứ lỗi cho tôi nói điều này, nhưng xin ngài đừng gọi tôi bằng cái tên đó nữa được không?”

“Nhưng nhóc Roly thì vẫn là nhóc Roly thôi. Trước đây nhóc có ý kiến… Hở? À, ra vậy.”

Giáo sư đột ngột thay đổi thái độ, nở nụ cười đầy tinh quái trong khi nháy mắt với tôi vì lí do nào đó. 

“Được thôi, thế thì ta sẽ tự chấn chỉnh lại… Ít nhất trước mặt Stella, ta sẽ gọi đúng tên.”

Chàng trai thoáng sa sầm nét mặt, nhưng vẫn cúi đầu. “C-cảm ơn ngài nhiều.” Rồi anh thì thầm một câu gì đó nghe như. “Sao mình lại bất cẩn được chứ?”. Tôi chẳng hiểu gì cả. 

Tina và Ellie ban đầu cũng bối rối giống tôi, song hai đứa nhìn nhau một cách đồng cảm đến kì lạ rồi vỗ tay.

“Ellie, có lẽ nào!” Tina reo lên.

“V-vâng, thưa cô chủ! Chính là nó.” Nàng hầu gái đáp.

Cặp đôi vừa nhún nhảy vừa gật đầu với nhau.

Chẳng lẽ mình là người duy nhất không hiểu cả đám đang nói gì hết.

Trong khi tôi còn đang xoay mòng mòng trong đầu, Roland nhẹ nhàng cúi đầu với các cô gái.

“Tiểu thư Tina, cô Walker, mừng trở về nhà. Điện hạ, Công tước Howard, đã chỉ định tôi làm người hầu riêng cho tiểu thư Stella trong thời gian người ở Bắc Đô. Mong hai vị thấu hiểu cho ạ.”

“Gì cơ? Anh là người hầu riêng của chị Stella hả?!” Tina kêu lên, nắm chặt tay. “Em hiểu rồi! Chúc anh may mắn nhé! Em sẽ cổ vũ cho anh hết mình luôn!” [note83490]

Roland có hơi khựng lại trong giây lát nhưng nhanh chóng đáp. 

“Tôi chỉ là một người hầu hèn mọn thôi ạ.”

“Em cũng ở phe a-anh nữa.” Ellie chêm vào, vừa cười vừa đan hai tay lại. “Và, ừm, ờ…Anh không cần gọi em là “cô” đâu ạ.”

“Tôi không hiểu ý cô lắm, thưa cô Walker. Cô là người thừa kế của chính tộc, tôi gọi vậy là chuyện hiển nhiên.”

Ellie khẽ rên rỉ. Người hầu riêng đã trở về phong thái điềm tĩnh thường ngày của mình. Chẳng lẽ một Roland phản ứng kích động ban nãy là tưởng tượng của tôi?

Tôi cất tiếng hỏi, chuyển chủ đề sang chuyến đi chơi của Tina và Ellie. 

“Anh Allen có viết trong thư về khoảng thời gian mấy đứa ở phía Đông, nhưng còn thứ gì hai đứa muốn kể với chị không?”

“...Dạ không.” Em gái tôi trả lời sau một chốc do dự. “Không có gì hết đâu ạ. Nào, chị Stella, chúng ta về nhà thôi! Nhanh lên nhanh lên!”

“Ừ-ừm… Người thấy đấy, tiểu thư Stella, thật ra lúc ở Đông Đô, tiểu thư Tina…”

“Ellie.” Tina cắt lời. Khuôn mặt em bình tĩnh đó, nhưng chen vào như thế chỉ tổ gây nghi ngờ thôi em gái yêu dấu của chị à.

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt em gái mình còn Ellie thì lắp bắp. Tina né ánh mắt của tôi, lọn tóc tự dưng đung đưa hết sức vui vẻ. Chắc chắn là có gì đó và đảm bảo là liên quan tới anh Allen!

“Em sẽ nói cho chị biết mà, đúng không nè, Ellie?”

“V-vâng!” Ellie đáp ngay tắp lự. “N-nhưng em, ừm, là hầu gái riêng của t-tiểu thư Tina, nên…”

“Em chắc không đó, Ellie ơi?” Tôi lặng lẽ nói, nhìn vào đôi mắt của người bạn thuở nhỏ. 

Thế là hai má nhỏ phồng lên, ánh mắt trở nên kiên định hơn.

“Tiểu thư Tina đã buộc sợi ruy băng màu xanh của mình lên trượng của anh Allen lúc ở nhà ga của Đông Đô ạ!”

“Ellie?!” Tina hét lên.

“Em ngh-nghĩ người không nên nẫng tay trên bọn em bằng thủ đoạn như thế! V-và nó còn nguy hiểm nữa!”

“Tớ k-không có nẫng tay trên ai hết!” Cô em gái phản bác. “V-và, nguy hiểm… Ừm, đúng là có hơi, nhưng…”

Trong khi hai đứa đang cãi lộn, tôi hình dung cảnh Tina rụt rè buộc sợi ruy băng của mình lên trượng anh Allen.

Đúng là bất công mà! Tôi cũng muốn được làm như vậy cơ. Nhưng thân là chị lớn, không được ganh tị với em mình, và tôi nghĩ mình biết nếu là anh Allen thì ảnh sẽ nói gì.

“Hai đứa, không cãi nhau nữa!” Tôi ấn nhẹ ngón trỏ lên trán của hai đứa để can ngăn. “Tina, việc em hớt tay trên như vậy là không công bằng đâu. Ellie, khi nào trở lại thủ đô hoàng gia, chúng ta hãy yêu cầu ảnh quan tâm gấp đôi bọn mình, được chứ?”

“V-vâng.” Ellie hồ hởi đáp.

“N-nhưng…” Tina rên rỉ, vẻ mặt như muốn khóc đến nơi.

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em. “Đừng buồn thế chứ. Rồi, còn gì nữa không nè?”

“Ừm… À, đúng rồi. Em có thứ cần đưa cho chị.” 

Tina trông hơi bối rối khi giao cho tôi một phong bì cùng loại với dịch vụ chuyển thư bằng điểu sư loại phổ thông, khác mỗi cái vòng phép được vẽ ở mặt sau. Tim tôi đập nhanh hơn khi nhận lấy nó

“Cái này là?” Tôi hỏi dù đã lờ mờ đoán được câu trả lời.

“Em biết thừa chị sẽ biết mà chị Stella. Là từ  anh Allen đó.”

“R-ra vậy. C-cảm ơn em.” Tôi không thể ngăn mình lắp bắp. Tim tôi đập dồn dập như trống vỗ khi tôi chuẩn bị mở phong bì ra… Nhưng rồi dừng lại.

“T-Tina? E-Ellie? H-hai đứa cần gì không?”

“Chị đừng để ý đến tụi em…”

“D-Dù chỉ một chút!” Hai đứa đồng thanh đáp, nhón chân ngước lên nhìn từ phía sau như thể đây là chuyện hiển nhiên.

“Tiểu thư Tina, cô Walker.” Người hầu riêng lên tiếng. “Xin hai người đừng gây khó dễ cho tiểu thư Stella…”

“Không sao đâu, Roland. Ta ổn.” Tôi lên tiếng, thế là anh chàng khó tính đành im lặng.

Rồi tôi quay sang hai đứa nhỏ. “Được thôi, đọc cùng nhau nhé hai đứa.”

“Em yêu chị Stella nhất trên đời!” Cô em gái hớn hở nói.

“Cả-cả em nữa! Á…” Ellie nói theo.

Nhìn hai đứa phấn khích làm tôi thấy vui lây. Tôi quay lại tập trung vào phong thư, hít sâu thở đều.

Đã sẵn sàng!

Tôi cố trấn tĩnh nhịp tim đang gõ liên hồi, từ từ xé đi con dấu niêm phong. Một thoáng những vệt ma lực lờ mờ sót lại từ anh Allen khiến tôi cảm thấy như đang nâng niu một báu vật vậy.

Bên trong chứa một lá thư và một quyển bài tập mới toanh. Niềm hân hoan trào dâng từ sâu trong lồng ngực. Tôi vừa ôm chặt quyển bài tập vừa cẩn thận nâng niu nó, khuôn mặt không giấu nổi sự vui sướng. Trong giây phút ấy, trái tim tôi dường như không còn chỗ cho điều gì khác ngoài niềm hạnh phúc thuần khiết

Thật là…sao mình lại dễ dãi như vậy chứ? Tôi nghĩ bụng, cười khúc khích. 

Tôi rất lo khi viết “Em đã hoàn thành tất cả bài tập trong quyển sổ anh đưa cho em” lúc trước, sợ rằng liệu xin một cuốn thứ hai có phải quá tham lam không. Ai ngờ nỗ lực của tôi được đền đáp ạ! À mà khoan, ch-chẳng phải như thế đồng nghĩa mình lại tạo thêm gánh nặng cho anh ấy ư? Ảnh mà ghét mình, chắc mình…

Bỗng, có thứ gì đó đè nhẹ lên vai tôi, kéo tôi về thực tại. “Sao vậy Anko? Có chuyện gì à?”

Thân quyến của giáo sư chỉ kêu tiếng “Meow”.

“Gì đây?”

Trong sự ngỡ ngàng của tôi, quyển sổ đột ngột bay lên, rồi tự lật mở trước mặt tôi.

Tina và Ellie cũng mở to mắt vì hoảng hốt, “Chị Stella?” “C-Chuyện gì đang xảy ra vậy ạ?”

Roland cũng bất ngờ ngay sau đó, hoảng hốt nói “Tiểu thư Stella!”.

“Đừng lo,” Tôi trấn an mọi người, rồi nhẹ nhàng rút từ trong những trang đầu của cuốn ra một chiếc lông vũ lấp lánh màu lam ngọc xen lẫn lục bảo.

“A! Chiếc lông vũ đó!” Tina vỗ tay kêu lên.

“Là lông của con điểu sư xanh biển hôm trước ạ?” Ellie ngạc nhiên hỏi, vô cùng sửng sốt

“Ô hô.” Giáo sư khẽ bật cười thích thú. “Thứ này hiếm lắm đấy.”

“Nó đẹp quá…” Tôi buột miệng trước khi tôi kịp biết mình nói gì. Rồi cẩn thận nâng niu chiếc lông vũ như báu vật, sợ làm nó bị tổn hại. Đồng thời, khi mắt nhìn xuống đọc những con chữ dịu dàng của người đàn ông tôi luôn quý mến. “Một chiếc bùa may mắn cho cô hội trưởng hội học sinh hay giận dỗi. Hẹn gặp lại nhau ở quán cà phê tại hoàng đô nhé.”

Trời ạ, cái anh Allen này. Toàn bộ may mắn của em chắc đã được dùng hết để gặp được anh mất rồi, và không có gì có thể thay đổi điều đó cả.

Dòng ma lực trắng và xanh lam óng ánh của tôi vô thức phóng thích ra, lan tỏa khắp nhà ga, nhẹ nhàng tựa như những đóa hoa.

“Chị Stella trông hạnh phúc thật đó.” Tina lặng lẽ nói. “Ước gì mình cũng được như vậy.”

Sau một tràng bối rối, cuối cùng Ellie lắp bắp ước. “Mình ghen tị quá đi.”

Hai cô gái áp tay lên môi, với đôi mắt lấp lánh, còn Roland chẳng nói gì, tay chỉ chỉnh kính độc nhãn hai ba lần liên tục. Cơ mà tôi chẳng để tâm mấy tới ba người họ vì đang mãi đắm chìm trong hạnh phúc tột độ. Suy cho cùng, chiếc bùa này chính là minh chứng chứng rằng anh Allen đã nghĩ đến tôi. [note83491]

Giáo sư bật cười sảng khoái. 

“Trò đúng là may mắn đó, Stella à. Cái lông vũ đó quý giá lắm đấy, nhớ giữ cho cẩn thận. Nhóc Roly, đến lúc đi rồi. Ta nghe rằng Walter với Graham đang vắng nhà nhưng hẳn Shelley sẽ sẵn sàng cho chúng ta một bài giảng cực dài đó. Ta tới để nghỉ dưỡng chứ không phải chuốc thêm phiền phức đâu.” Ông dừng lại một thoáng. “Ta đã đủ đau đầu với đống vấn đề đã chờ sẵn ở hoàng đô khi ta trở về rồi.”

*** 

“Ellie! Mau dậy đi Ellie!”

“V-vâng!” Tôi choàng tỉnh. “Nh-nhưng tiểu thư Tina ơi, trên đời này làm gì có mẹo nào để vòng một to lên được… Hả?”

Tôi mở mắt ra, đứng đó là tiểu thư Tina trong bộ đồ ngủ đang niệm Quang Cầu bằng tay trái. Dù có trong mơ đi chăng nữa, tiểu thư nhà tôi đúng là quyến rũ hết phần thiên hạ mà.

“Tiểu thư Tina ới ời ơi…” Tôi gọi tên người, vừa khúc khích cười vừa ôm chặt cơ thể của chủ nhân mình. 

“N-này! Dừng ngay đi!” Cô kêu lên. “T-thôi nào Ellie! Dậy mau! Trời ạ!”

Tôi kêu lên khi có thứ đó lạnh toát rơi vào trán, làm tỉnh cả ngủ.

Băng ư?

Hai đứa tròn mắt nhìn nhau.

“T-t-tiểu thư Tina ạ!” Tôi mở lời. “Ch-ch-chào buổi sáng ạ!”

“Giờ vẫn là đêm đấy. Còn. Không. Dậy. Mau!” Cô cầm tay tôi lôi ra khỏi giường.

Để nhớ lại xem nào… Roland đã chở cả bọn từ nhà ga về lại dinh thự Howard. Ngay khi vừa bước chân vào cửa, bà Shelley ngay lập tức lao tới ôm tôi một lúc, sau đó cả các chị hầu khác cũng vậy. Tiếp đến là bữa tối, món nào cũng ngon tuyệt cả. Rồi tôi tận hưởng việc đi tắm, khá chắc cuối cùng tôi đã chui qua phòng của tiểu thư Tina để nói chuyện, xong cả hai thiếp đi cùng nhau.

Tôi tạo ra Quang Cầu của mình để xem đồng hồ.

“T-tiểu thư Tina ơi, bây giờ mới là nửa đêm thôi đó ạ. Người t-tính đi đâu vào lúc này?”

“Nếu hai đứa đi sớm hơn thì dễ bị phát hiện lắm. Giờ thì, qua phòng ta thôi.”

“Phòng của người?” Tôi lặp lại, còn hơi ngơ ngác nhưng rồi hiểu ra ngay. “V-vâng!”

Tiểu thư Tina nói đúng, cả hai đứa đều bận rộn suốt từ lúc về đến giờ nên vẫn chưa thể ghé qua căn phòng kính của tiểu thư, nơi từng là lớp học chung với anh Allen

Tôi nhìn đồng hồ lần nữa, xác nhận ngày hôm nay vẫn chưa kết thúc!

Tôi nắm chặt tay tiểu thư Tina, người bảo: “Được rồi Ellie! Tiến lên!”

“D-Dạ rõ!”

Chúng tôi rón rén di chuyển khắp nhà, vừa đi vừa niệm phép che giấu hiện diện và âm thanh.

Hầu hết mọi người trong dinh thự giờ này đã đi ngủ, nhưng vẫn có các chị hầu đi tuần theo ca, và bà ngoại tôi sẽ tỉnh giấc đầu tiên ngay khi có biến. Ông ngoại tôi – Graham Walker, quản gia trưởng của nhà Howard – đang đi công tác, tuy nhiên phép dò tìm vẫn được đặt khắp ngóc ngách như để thay thế ông ấy vậy. Tới mức nếu là tôi của trước kia, chắc là đã bị bắt ngay khi vừa bước chân ra khỏi cửa. 

Không có ngài Allen chỉ dạy, có lẽ tôi không thể làm được tới thế này! Tôi vừa nghĩ vừa dẫn tiểu thư Tina lặng lẽ đi dọc hành lang, hoàn hảo né toàn bộ phép dò tìm. 

“Em tuyệt quá Ellie! Đúng là hầu gái của ta! Không có em chắc ta bị bắt từ lâu rồi.” 

Ôi, sao người dễ thương thế này, đặc biệt là với lọn tóc đang đung đưa khẽ khàng kia nữa.

“Ờm thì, em là chị của người mà!” Tôi nhỏ giọng đáp, khúc khích cười.

“Ta muốn phản đối lắm, nhưng ta đoán mình không có lựa chọn nào khác ha. Thôi được, chỉ tối nay thôi, ta sẽ là em gái em!”

“Ng-người luôn là em gái của tôi rồi mà ạ. Ng-ngay cả ngài Allen cũng nói thế còn gì!”

“Ảnh có nói thế á?” Tiểu thư Tina khựng lại. “Tớ cần kể lại chi tiết ngay và luôn!”

“Đ-đừng nhìn em như vậy mà!” Tôi cầu xin. “N-Người đáng sợ quááá!”

Cuối cùng, chúng tôi cũng đã tới nhà kính, nhẹ nhàng mở cửa rồi nhanh chóng chui vào trong. Quang Cầu đi trước rọi đường theo từng bước chân tới chỗ bàn ghế nơi cả hai thường dùng để luyện tập cùng ngài Allen chỉ vỏn vẹn vài tháng trước. Tôi không tìm thấy bất kì hạt bụi nào cả; chứng tỏ nơi này vẫn được chăm sóc kĩ càng.

Tiểu thư Tina ngồi xuống ghế của mình, và tôi cũng như vậy. Cảm giác quen thuộc khiến tôi bất giác mỉm cười.

“Tin được không, Ellie?” Tiểu thư Tina khẽ thì thầm, ngón tay vuốt nhẹ trên mặt bàn. Màn đêm dày đặc ngoài kia dường như nuốt chửng mọi lời cô thốt ra. “Mới mùa hè trước đó thôi, ta vẫn còn nhốt mình ở đây đọc sách hay nghiên cứu thực vật. Tất cả là vì ta không sử dụng được ma thuật.”

Tôi im lặng một hồi lâu, rồi khẽ lên tiếng “Vâng”. Ngày đó, Tiểu thư Tina luôn mang vẻ khổ đau. Người đã cố gắng biết bao, nhưng lại chẳng được gì cả.

“Và giờ nhìn ta này. Thủ khoa của Học viện Hoàng gia, có thể thi triển đủ thứ ma thuật – thậm chí cả ma thuật Thượng cấp của gia tộc, Tuyết Lang. Ta thậm chí còn l-làm b-bạn với Lynne nữa. Ta của ngày trước mà nghe được, liệu sẽ nghĩ thế nào? Một câu chuyện cổ tích? Một giấc mơ? Hay đó là… phép màu?”

“Tiểu thư Tina.”

“Đôi khi, ta lại tự hỏi mình đang mơ hay không. Rằng lúc tỉnh giấc, bản thân sẽ nhận ra mình chưa từng được gặp anh Allen.” 

Ánh mắt người nhìn tôi, ngập ngừng, nhưng cũng có sự giao động.

“Không sao đâu ạ.” Tôi đứng dậy, nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay của người. Tôi chắc chắn ngài Allen cũng sẽ làm tương tự. “Ngài Allen chắc chắn sẽ đinh ninh đây không phải câu chuyện cổ tích gì cả. Nhưng em hiểu cảm giác của người, bởi vì… Em cũng vậy.”

“Em cũng thế sao,  Ellie?” Tiểu thư chầm chậm hỏi.

“Vâng.” Tôi gật đầu.

“Trước khi gặp ngài ấy, em lúc nào cũng lo lắng hết. Em biết mình là người thừa kế nhà Walker nhưng lại cảm giác điều đó chẳng thật chút nào. Em còn lo lắng rằng một kẻ vụng về như mình sao có thể làm hầu gái cho người được. Nhưng rồi em đã nghĩ, em đã trưởng thành hơn… Hoặc chí ít là hơn lúc trước một chút.”

“Đừng nói ngốc vậy chứ Ellie! Đối với ta thì em là duy nhất! Ta rất tự hào khi có em làm hầu gái riêng của mình.” Người tuyên bố.

“Cảm ơn người nhiều ạ. Nhưng đôi khi, sáng tỉnh dậy, em cũng tự hỏi.” Tôi khẽ đáp. “Liệu tất cả chỉ là mơ chăng, và không có ngài Allen nào hết, em vẫn chỉ là cái đứa vô dụng như ngày nào…”

Tới đây, tiểu thư Tina cười lớn và làm tôi cười theo khi bảo “Ta đoán chúng ta tâm đầu ý hợp thật ha”.

“Mà em biết đấy, Ellie.” Một lúc sau, người thì thầm, tay khẽ run nắm lấy tay tôi. “Nhớ lại chuyện xảy ra với anh Allen lúc trước, ta vẫn còn thấy sợ. Anh ấy sẽ không bị thương tới mức đấy nếu ta đủ khả năng kiểm soát cô bé bên trong. Em nghĩ anh ấy có thất vọng về ta không? Nếu… Nếu ảnh thất vọng thật, ta không biết phải làm sao nữa…”

Nghe những lời nức nở đầy buồn rầu và lo lắng của người, tôi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ đó và cũng bật khóc:

“Anh ấy sẽ không bao giờ thế đâu ạ! Ngài Allen chắc chắn sẽ không bao giờ ghét tiểu thư Tina đâu!”

Lọn tóc của người chùng xuống. Người bộc bạch.

“Ta muốn ở lại Đông Đô. Ngài Allen bị thương là lỗi của ta nên ta muốn giúp ảnh bằng mọi cách trong khả năng của mình.”

“Tiểu thư Tina. Em c-cũng có cảm xúc giống người. Em cũng muốn giúp ngài Allen nữa. Do đó chúng ta phải thật, thật, thật cố gắng hơn nữa nhé!”

Tiểu thư mất một chốc mới trả lời: “Ừ, em nói đúng. Chính xác lắm! Chúng ta phải nỗ lực hơn gấp vạn lần! Cảm ơn nha Ellie. Lúc nãy, ta gần như đã bỏ cuộc rồi. Cả hai đã quen với việc có anh ấy kề bên suốt nhiều tháng qua nên giờ sự vắng bóng làm ta cảm thấy lo lắng thế này.”

“C-cả em nữa ạ. Mới xa nhau có hai ngày mà em đã nhớ giọng nói và bàn tay ấy hay xoa đầu em rồi. Ôi…”

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng cười.

JpTP1SN.jpeg

“Tina, Ellie.” Bỗng có giọng êm dịu xen ngang. “Chị mong mấy đứa nhận ra rằng chị còn chưa nhìn mặt anh ấy lâu hơn nữa kìa.”

Cả hai đứa giật mình quay sang hướng cửa. Đứng đó là tiểu thư Stella trong bộ quần áo với nón ngủ. Không ai trong số hai đứa để ý có người tới lúc nào. Trên gương mặt dịu dàng của chị là nụ cười nhẹ, trong tay là một quyển sổ ghi chép

Chị ấy bước vào, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn trống – vị trí của ngài Allen – và khẽ đặt tay phải lên ngực. Tám bông hoa tuyết màu xanh trắng cuộn quanh chị. Chị ấy đang dựng kết giới ư?

“Chị cũng muốn được nghe anh Allen giảng ở đây nữa.” Tiểu thư mở lời. “Hai đứa biết rõ bà Shelley sẽ nổi trận lôi đình nếu bà biết hai đứa lẻn ra ngoài phòng ngủ vào lúc tối muộn thế này đấy.”

“Ng-người cũng như bọn em thôi, tiểu thư Stella.” Tôi rên rỉ, phản bác lại. 

“Chị chỉ thử một trong những phép mới anh Allen thôi. Chị thậm chí còn lẻn qua được cả Roland đó. Dù chị đã bảo anh ta đi ngủ đi biết bao lần, vậy mà vẫn cứ nhất quyết đứng canh gác ngoài cửa thôi.”

“Ph-phép mới từ anh Allen á?” Tiểu thư Tina lặp lại với vẻ không tin.

“V-và anh Roland không phát hiện ư?!” Tôi thêm vào, sốc không kém. Phải biết chính ông tôi đã trực tiếp trông coi quá trình huấn luyện của anh Roland đấy.

Tiểu thư Stella đặt cuốn sổ tay mới lên trên bàn và mở nó ra. Bọn tôi cũng rướn người về phía trước để nhìn và trên đó là một ma pháp chống bị phát hiện, nó được kết hợp giữa quang và băng để tăng khả năng tàng hình. Công thức được vẽ vô cùng tỉ mỉ, bên dưới còn là nét chữ của anh Allen: “Nó vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nên đừng có coi đây là bài tập đấy.”

Tiểu thư Tina còn đắm chìm trong nỗi kinh ngạc, còn tôi phải thốt lên. “Ôi. Đ-đỉnh quá đi mất…”

“Chị nghĩ là hai đứa cũng biết rõ. Anh Allen rất khắt khe so với dáng vẻ dịu dàng bên ngoài. Anh ấy cho vào trong này rất nhiều bài tập nếu chỉ nhìn thoáng qua sẽ không bao giờ giải được. Đúng là cái người gì đâu mà khó chiều.”

Miệng nói một đằng, biểu cảm của người một nẻo. Lọn tóc của người đung đưa hệt như khi tiểu thư Tina cảm thấy vui.

“Chị Stella ơi…” Tiểu thư Tina lên tiếng.

“Thưa tiểu thư Stella, trông người rất phấn khích đó nha.” Tôi bổ sung cho tiểu thư của tôi.

“Thật á?”

“Chứ còn gì nữa!” Tiểu thư Tina tuyên bố. “Nghe này chị Stella của em. Chị càng quen anh Allen thì anh ấy càng xấu tính hơn nữa đó. Sao chị không nghĩ nên rút lui trước khi quá muộn?” [note83492]

“Hmm… Em nói cũng có lý.” Tiểu thư Stella trầm ngâm, đắm chìm vào suy nghĩ của mình.

Còn tiểu thư Tina bắn thông điệp qua tôi bằng ánh mắt “Ellie! Hỗ trợ ta mau!”

Ôi trời ơi… Tôi ôm đầu… Mình là hầu gái riêng của t-tiểu thư Tina, nhưng…nhưng mình cũng quý tiểu thư Stella nữa. Mình nên làm gì giờ đâyyyyyy?

Tôi nghe tiếng cười khúc khích bên tai.

“Hừ!” Tiểu thư Tina nổi cáu. “Đ-đó là diễn á hả chị Stella?! Hóa ra chị chỉ giả vờ xem xét thôi chứ gì!”

Tiểu thư Stella bật cười, tinh nghịch hệt như một cô bé ranh mãnh.

“Chị cá chắc anh Allen mà ở đây kiểu gì ảnh cũng đem chuyện này ra đùa suốt luôn nè. Nói chứ, chị biết rõ anh ấy trân trọng mấy đứa nhiều hơn vẻ ngoài đó. Tina à, ảnh có thể xấu tính… nhưng chị vẫn muốn tiếp tục bước theo vị pháp sư đã phù phép chị.”

“Hừ!” Vị chủ nhân ngồi bệt xuống ghế, lọn tóc dựng đứng ngược cả lên. “Chị Stella càng ngày càng bị ai kia tha hóa rồi.”

“Thật hông? Thế thì chị vui lắm.” 

Một biểu cảm hạnh phúc tột cùng hiện trên khuôn mặt chị.

Ôi bớ làng nước ơi… Em bị người đánh bại rồi ạ.

Ngay cả tiểu thư Tina cũng có vẻ bối rối, nhưng người cứng đầu đáp trả lại. “N-nhưng em đã tiến xa với anh Allen hơn hai người nhiều!” Má của người đỏ ửng, lọn tóc đưa qua đưa lại hai bên 

Đây thực sự là một bằng chứng đáng nghi vấn nghiêm trọng

Tôi có nghe về trận chiến với Hoàng tử Gerard ở Đông Đô nhưng không biết chính xác những gì đã diễn ra ở bên trong dinh thự cũ, nơi diễn ra chiến trận. Tất cả những gì được Lydia và tiểu thư Tina kể là: Ma thuật Thượng cấp Lãnh Hạc trú ngụ trong tiểu thư Tina đã chiếm quyền kiểm soát cơ thể người để lao tới cứu Ma thuật Thượng cấp khác là Hỏa Lân.

Sau khi ngài Allen, cô Lydia và Tiểu thư Tina đánh bại Hoàng tử Gerard, họ đã phong ấn đại ma pháp Hỏa Lân vào lại bên trong cô Lydia. 

Ngoài ra không còn gì hơn. Cả giáo sư lẫn hiệu trưởng còn thậm chí còn phản đối không cho chúng tôi biết nhường ấy cơ, dẫu vậy anh Allen đã khiến họ ngậm miệng bằng câu phản bác “Mọi chuyện đã lắng xuống mà hai người còn muốn phàn nàn thì sao từ đầu không tự mình giải quyết luôn đi?”

L-lúc đó ảnh ngầu chết mất! N-nhưng đó không phải là điều trọng tâm.

Tiểu thư Tina đưa tay chạm môi rồi khẽ cười.

Gió bắt đầu nổi cuồn cuộn trong phòng.

“Ellie ơi, chị hiểu cảm giác của em, nhưng kiểm soát ma lực của mình lại đi.” Tiểu thư Stella cảnh báo tôi. “Chị chắc chắn ấy là do trường hợp khẩn cấp thôi.”

“V-vâng ạ.” Tôi vội thu về ma lực lỡ để tràn ra ngoài.

Đ-đúng vậy! Ngài Allen nhất định là do không còn cách nào khác mới phải, ừm… hôn tiểu thư Tina. Ảnh làm vậy là với mục đích kết nối ma lực để… Dẫu vậy ảnh còn chưa bao giờ kết nối ma lực với mình. Tôi tự đỏ mặt dù không muốn.

Tiểu thư Tina ưỡn ngực kiêu hãnh và cười với ý chỉ khinh thường.

“Giữa anh Allen với em có một mối liên kết siêu bền chặt! Bọn em thậm chí còn cùng nhau khai triển ma pháp luôn đó!”

“Rồi rồi, chị biết em đã làm thế. Nhưng đừng nghĩ chỉ có mình em là được vậy.” 

Dòng ma lực trắng và xanh lam nhảy múa lấp lánh xung quanh khi người lấy ra một chiếc lông vũ màu xanh ngọc lục bảo từ túi ở ngực.

Tiểu thư của tôi càu nhàu khó chịu nhưng vẫn đưa nắm đấm lên chấp nhận thử thách.

“E-em thừa nhận anh Allen đã dạy cho chị Ma pháp Thượng cấp cùng Bí kỹ mới, cuốn bài tập thứ hai, thậm chí là cả lông vũ của điểu sư xanh… Nh-nhưng chị vẫn chưa đánh bại được em đâu!”

Anh ấy chưa hề tặng cho mình bất cứ thứ gì trong số đó cả!

Những gì trong quyển bài tập của tôi chỉ là các câu hỏi giúp tôi kích hoạt phép lặng lẽ hơn, và sử dụng phép Phi hành giúp nâng người với vật cùng những đánh giá lẫn sửa đổi các phép tấn công hiện có. Tôi phồng má giận dỗi.

“C-cả hai người đều chơi xấu! Em… Em c-cũng muốn được liên kết ma lực với ngài Allen v-và muốn được ảnh dạy một phép mới cho riêng mình!”

Thoạt đầu, hai cô con gái nhà Howard đều sửng sốt nhưng họ nhanh chóng bật cười. Hai người choàng tay quanh cổ tôi. Tiểu thư Tina ân cần thốt rằng “Ôi Ellie ơi, cậu dễ thương quá xá!” còn tiểu thư Stella ôn tồn bảo “Chị xin lỗi nha Ellie. Tha thứ cho chị nhé?”

Đây là ch-chơi ăn gian! 

Tôi thực sự, thực sự, thực sự yêu quý cả hai lắm nên tôi ôm họ lại và nói “Không có tha thứ gì hết á! Để trừng phạt, hai người sẽ phải…”

“Sao hửm?” Cả hai hỏi với điệu bộ chờ mong.

“N-ngủ ở nhà ngài Allen cùng với em khi về thủ đô Hoàng Gia! Á…!”

Mình lại líu lưỡi nữa ư?! S-sao mình lúc nào cũng nói lắp vào mấy thời khắc quan trọng thế này chứ?!

“Tất nhiên là vậy rồi!” Tiểu thư Tina tuyên bố. “Ta đoán ta sẽ rủ cả L-Lynne nữa ha.”

Còn tiểu thư Stella thì đề xuất.

“Thay vì chúng ta tự mời, cả bọn xông vào luôn đi? Caren nói với chị chỗ của ảnh có nhiều phòng cho khách lắm.”

Tất cả chúng tôi đều bất giác cười.

Hệt như một giấc mơ thành sự thật vậy. Tiểu thư Tina đã có thể sử dụng ma pháp, còn tiểu thư Stella đã lấy lại nụ cười dịu dàng của mình. Tất cả là nhờ có ngài Allen! Tôi thấy hạnh phúc lắm. Rất, rất, rất hạnh phúc là đằng khác!

Cả ba lại mặt đối mặt nhau. Tiểu thư Tina là người cất tiếng đầu tiên.

“Chị Stella, Ellie. Em biết em đã nói hồi trước rồi, nhưng… em thật sự nghiêm túc.” Đôi mắt nói rõ cảm xúc của cô mãnh liệt tới nhường nào.

“Em…em, ừm, thì, là hầu gái của tiểu thư Tina.” Tôi cố nặn từng chữ chứa chan toàn bộ tâm tư của mình. “Nh-nhưng nếu được ở cạnh ngài Allen, vậy thì….Á!”

Tôi lấy tay che mặt. Đây là giới hạn của tôi rồi.

X-xấu hổ quá đi mất! Mình c-chẳng thể nào thốt ra mấy lời như thế trước mặt ngài Allen được!

Cuối cùng tới lượt tiểu thư Stella. Người thì thầm:

“Hai đứa đều trở nên mạnh mẽ rồi ha. Chị rất biết ơn anh ấy.” 

“Đó đâu phải là câu trả lời thực sự của chị đâu, đúng hông chị Stella?” Tiểu thư Tina chèn ép. “Ch-chị nghĩ gì về vị gia sư của tụi mình?”

“Chị á? Ờ-ờm….” Người nhìn chằm chằm vào miếng lông vũ, bẽn lẽn thì thầm. “Chị nghĩ cuối cùng đều phụ thuộc vào lựa chọn của a-anh Allen.”

Má chị ửng hồng, tuy nhiên đôi mắt chất chứa đầy sự quyết tâm. Chị tiếp tục nói. 

“Song, chị sẽ làm mọi thứ mình có thể. Suy cho cùng… Chị muốn anh ấy chọn chị, bởi thế chị sẽ cố gắng hơn nữa! Với chị của hiện tại, chị vẫn chưa đủ xứng đáng để đứng cạnh anh Allen. Đó là vị trí của Lydia lúc này.”

“Em biết điều đó.” Tiểu thư Tina chậm rãi nói. “Dẫu vậy…”

“Ch-chúng em cũng sẽ không bỏ cuộc!” Tôi hét lên. 

Hai người còn lại nhìn tôi rồi bật cười lần nữa.

Ôiii…

“Tina đây sẽ không để ai vượt qua đâu! Nhưng kẻ địch lại quá mạnh. Ý em là, chẳng công bằng tí nào! Rõ ràng là chị ý chơi xấu!”

“Cô-cô Lydia thì, ừm… Em không biết dùng từ ‘tuyệt vời’ có đúng không nữa. Và chị ấy với anh Allen có sự đồng điệu tới mức không cần đến lời nói luôn.”

“Mấy đứa có để ý anh Allen sẽ vô thức lôi chuyện cũ với Lydia ra mà không hề hay biết không?” Tiểu thư Stella tiếp lời. 

Cả ba cùng thở dài. Tôi ngước lên và thấy một cánh đồng sao qua lớp kính trên trần nhà. Bỗng một tia sao băng vụt qua, nhưng nhanh quá thành ra tôi chưa kịp ước cái gì.

“Nói chứ chúng ta còn có một vấn đề lớn hơn nữa.” Tiểu thư Tina nhăn mày nói tiếp.

“Ý em là địa vị của anh Allen nhỉ.” Tiểu thư Stella đáp, mặt cũng bối rối không kém. “Tất nhiên, chúng ta có thể vứt đống đấy vào sọt rác và chạy trốn sang Cộng hòa Lalannoy mà.” [note83493]

“Chị Stella!” Tiểu thư Tina bàng hoàng. “Chị nghĩ gì y hệt chị Lydia vậy!”

“Vậy á?” Còn chính chủ thì lại nghiêng đầu khó hiểu.

“Chứ còn gì nữa! Chị mà theo chân cái bà chị đỏ lòe ấy là em khóc tại chỗ luôn đó nhá!”

“Nhưng đâu phải là em không hiểu tự dưng chị ấy nghĩ thế đâu? Cứ đà này…” Lúc này, giọng người lại thành tiếng thều thào. “Felicia sẽ là người duy nhất trong đám có cơ hội cao nhất h-hẹn hò với anh Allen vì cậu ấy chỉ là con gái của thương nhân.”

“M-mong chị đừng có tự dưng thấy ngại ngùng kiểu ấy chứ! Chị làm em thấy bồn chồn theo rồi nè!” Tiểu thư Tina phàn nàn. “Ý, em chợt nhận ra có cách gỡ rối tình huống này.”

Tiểu thư của tôi tự dưng đứng dậy khỏi ghế và nhảy nhót vui vẻ. Chao ôi, người dễ thương gì đâu á… Có điều tôi không hiểu người nghĩ gì.

“Tina?” Tiểu thư Stella hỏi.

“Ừm…Ý n-người là sao ạ?”

Đương sự trả lời với nụ cười huênh hoang. 

“Đơn giản! Tất cả chúng ta chỉ cần nâng địa vị của ảnh lên là xong! Hoàng gia Wainwright ủng hộ chế độ trọng dụng nhân tài, và em không tưởng tượng ra được ai xứng đáng hơn vị gia sư của chúng ta hết!”

“N-nhưng tôi nghĩ ngài Allen sẽ không chịu đâu.” Tôi buộc lòng kéo người về thực tại.

Tiểu thư Tina cũng theo đó mà rên rỉ. “C-cậu nói đúng. Lại về vạch xuất phát hả trời…”

“Không đâu.” Ngược lại, tiểu thư Stella lại lẩm bẩm gì đấy. “Không phải là ý tưởng tồi. Chỉ là…”

“Chị Stella?”

“Tiểu thư Stella?”

Sau một lúc, người chốt lại:

“Chúng ta không thể hành động một mình được. Chúng ta cần sự giúp đỡ của Lydia.”

“Ch-chúng ta có thể tự mình…” Cô em gái định phản đối nhưng dừng giữa chừng. ”Không, chị nói đúng chị Stella à. Cái này…”

“Ừ.” Người chị đồng tình. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chuyện ưu tiên phải để lên đầu.”

“Tiểu thư Tina ơiiiii, tiểu thư Stella àààà.” Tôi cắt ngang vì không hiểu họ nói gì. Hai vị tiểu Công nương quá nhanh nhạy làm một bé hầu gái hèn mọn tôi đây phải tụt lại hít khói. Hai người nỡ lòng nào bỏ tôi ra rìa vậy… 

Tiểu thư Tina bật cười khúc khích. “E-Ellie, m-mặt cậu… N-nhìn mặt của cậu kìa…”

“Này, tiểu thư Tina!” Tôi la lên. 

“Đừng dỗi chứ, Ellie.” Tiểu thư Stella nhanh chóng can ngăn. “Anh Allen là người hết sức tuyệt vời, song chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ việc anh ấy đang không nhận được sự công nhận đáng có. Chị không thể chịu được và cá chắc Lydia cũng vậy.”

“N-nhưng em không muốn gây ảnh hưởng tới ngài Allen.” Tôi phản bác.

“Đó là lý do chúng ta cần phải kéo Lydia về phía mình. Cổ là kẻ địch đáng gờm, nhưng nếu thuyết phục được, chi chắc chắn cổ sẽ không cản đường – ít nhất khi với mục tiêu hiện tại.”

“Càng đông càng vui chứ sao!” Tiểu thư Tina chêm vào. “Chúng ta sẽ có chị, em, chị Caren, chị Felicia và Lydia. Còn bạn học với anh Allen ở đại học nữa chứ! Hỏi giáo sư về họ thử xem!”

“Chị biết một người trong số đó.” Tiểu thư Stella gật đầu đáp. “Ngài Gil Algren.”

“Cái gì?!” Tiểu thư Tina nhướn người. “Khoan đã… Nó có nghĩa ba trong Tứ Đại Công Tước đã về phe ta rồi còn gì!”

Mặc cho tiểu thư của tôi đang phấn khích tột cùng, tôi chỉ lẩm bẩm trong đầu.

Tên của mình đâu, ơ kìa?! Người đúng là đồ tồi! Tôi sẽ méc anh Allen!

Má tôi phồng lên hết cỡ. Tôi không dỗi nữa… Tôi quạu! [note83496]

“Tất nhiên, em sẽ tham gia nữa, phải chứ, Ellie?” Tiểu thư Stella hỏi, đặt tay lên đầu tôi.

“V-vâng!” Tôi ngạc nhiên, luống cuống đáp. “E-em sẽ cố hết sức ạ!”

“Cảm ơn em. Nghe vậy an tâm hẳn đấy.”

Tôi cười hì hì. Tôi rất thích được chị Stella xoa đầu.

Không để tâm tới bọn tôi, tiểu thư Tina ưỡn ngực ra tuyên bố:

“Khi nào về lại Thủ đô Hoàng gia chúng ta sẽ mở một cuộc họp ở quán cà phê mái xanh!”

“V-vâng!”

“Chị sẽ thông báo cho Caren và Felicia biết.” Tiểu thư Stella nói.

Mọi thứ thật là thú vị quá đi mất. Nghĩ tới chuyện mở cuộc họp bí mật tại thủ đô cùng mọi người thôi đã đủ khiến tim tôi đập thình thịch rồi.

Bỗng, trái với ý muốn của chủ, bụng tôi réo lên.

“Em đói hả Ellie?” Tiểu thư Tina hỏi. “Em đã ăn nhiêu đấy trong bữa tối mà còn không đủ á? Cứ đà này thì em sẽ không thành một quý cô đoan trang đ…”

Bụng của cô chủ cũng biểu tình. Ngay lập tức, cô đỏ mặt, kéo chân thu về phía trước người.

“Hai đứa đúng là bạn tốt ha.” Tiểu thư Stella che miệng cười tao nhã. “Giờ thì, hôm nay tới đây thôi nhỉ… hoặc là không.”

Cô chủ và tôi đều hoảng hốt khi cánh cửa mở ra. Đứng đấy là bà tôi, hầu gái trưởng của gia tộc công tước Howard, Shelley Walker. Bà cầm một cái khay phủ vải trắng bên tay trái, và vì đang mặc đồng phục, ắt hẳn đang là ca trực của bà. Đồng thời tôi dám chắc bà đang rất nổi giận.

“T-tiểu thư Tina! T-tiểu thư Stella!” Tôi kêu lên, đứng chắn giữa hai vị công nương với bà tôi. “L-làm ơn hãy tự cứu lấy bản thân mình đi ạ! Em… em sẽ cảng pà lại! Á… m-mình lại líu lưỡi nữa rồi!”

“E-Ellie…” Tiểu thư Tina rên rỉ, còn tiểu thư Stella vẫn thảnh thơi.

“Thưa các tiểu thư, điều gì khiến các tiểu thư ở đây vào giờ này vậy ạ.” Bà vừa hỏi vừa lại chỗ bọn tôi. “Ellie, đáng lí cháu phải can ngăn họ lại chứ.”

Đáng sợ! Đ-đáng sợ qué đi mất!

Tôi với tiểu thư Tina ôm lấy nhau run lẩy bẩy, cố lý do lý trấu.

“Kh-không phải như bà thấy đâu bà Shelley. Bà thấy đấy…”

“B-bà ơi, ừm ừ…..”

“Không có biện hộ!” Bà quát.

Hai đứa hét thất thanh, ấy vậy mà tiểu thư Stella bình thản mở lời như không có gì xảy ra.

“Thưa bà Shelley, là cháu đã rủ chúng. Nếu nổi giận, xin hãy cứ nổi giận với cháu ạ.”

“Chị Stella?!” Tiểu thư Tina bất ngờ. 

Tôi cũng gần như lắp bắp nói theo “T-tiểu thư Stella?”

“Với tư cách là người kế thừa Công quốc Howard, mong muốn che chở cho hậu bối của người thật sự rất đáng khen ngợi. Tuy nhiên!” Bà ngắt quãng, đặt cái khay xuống bàn.

Hở?

“Tôi mong người đặt niềm tin vào tôi hơn đồng thời lần sau hãy hỏi ý kiến của tôi trước. Tôi đề xuất sao hội phụ nữ chúng ta không thưởng thức đồ vặt khuya trong khi các tiểu thư kể cho tôi chuyện ở Thủ đô Hoàng gia với Đông Đô nhỉ. Ellie, giúp bà dọn bàn nào.”

“V-vâng ạ!” Tôi nhảy dựng lên trước khi nhận ra mình vừa làm gì.

Chúng ta sẽ được thức đêm kìa!

“Bà Shelley!” Tiểu thư Tina cũng ngạc nhiên nhưng lọn tóc lại đung đưa qua lại.

Còn tiểu thư Stella chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. “Chắc chắn chúng ta sẽ có khoảng thời gian vui vẻ lắm đây.” Người nói, tay gỡ tấm vải phủ lên khay. 

Bà đã chuẩn bị cho cả bọn một ấm trà thảo mộc, một bộ tách cùng một dĩa bánh nướng nho nhỏ.

Sau đó, bốn người chúng tôi tổ chức buổi tiệc trà lúc nửa đêm. Câu chuyện về khoảnh khắc bà gặp ông và kết hôn thật sự quá cảm động. Bà còn kể rằng những bộ váy của bà đều là do chính tay ông chọn cơ, lãng mạn ghê. Từ đó, chủ đề chuyển sang quần áo, và chúng tôi quyết định sẽ đi mua sắm tại Bắc Đô vào ngày mai! 

K-kế hoạch là một buổi trình diễn thời trang của chúng tôi với khán giả là ng-ngài Allen ở Thủ đô Hoàng gia. Tôi ngại chết mất, n-nhưng tôi cũng muốn được diện mấy bộ đồ dễ thương để dành thật nhiều lời khen ngợi từ ngài ấy.

Công tước Walter và ông sẽ trở về từ chuyến công tác ở Galois vào ngày mai. Mong rằng chúng tôi sẽ có cơ hội sum vầy trước khi rời khỏi thành phố.

***

Bắc Đô, cái nôi của cả phương Bắc, được chia làm bốn quận lớn theo bốn hướng. Trong khi ngắm nhìn cảnh quan thành phố qua cửa sổ xe, tôi nhớ lại điều người ông quá cố của mình, Travis Howard, đã từng nói với tôi khi còn rất nhỏ rằng nơi này có cấu trúc tương tự với Thủ Đô Hoàng gia. Điểm khác biệt duy nhất là người dân ở đây xây nhà bằng đá và mái hiên để dốc. 

Tina ngồi ở hàng ghế sau reo lên

“Nè, nhìn kìa Ellie! Cửa hàng đó đông nghịt người! Nó bán cái gì mà hút khách thế nhỉ. Và quả của hàng cây ven đường kia ăn được đó. Nó ăn không cũng ngon, làm mứt cũng hết nước chấm! Hmmm… Và ta chẳng thấy xe cộ trên đường mấy ha.”

“T-tiểu thư Tina, tôi không thấy gì hết á!” Ellie phản bác. Nhân tiện, em gái tôi cũng đang ló đầu ra ngoài.

Hai đứa đều đang mặc váy – Tina là xanh dương nhạt còn Ellie là lục nhạt – đi kèm với chiếc nón lá và ruy băng cùng màu. Còn tôi đội nón vải trắng cùng bộ váy xanh da trời mà các hầu gái đã chọn.

Nhìn dáng vẻ hào hứng của mấy đứa làm tôi không khỏi ấm lòng, song tôi cũng nhanh chóng quay về suy nghĩ đang dang dở. Một sự khác biệt rõ ràng – và không có gì bất ngờ – giữa Bắc Đô và Thủ đô Hoàng gia là nơi này không có nhiều các công trình kiến trúc đồ sộ như cung điện. Truyền thống của nhà Howard là tránh màu mè phô trương nên ngoài trung tâm hành chính của gia tộc, những tòa nhà xung quanh lại không được nổi bật mặc cho sự vững chãi và tiện nghi của chúng. 

Một điểm nữa là sự thiếu vắng của Đại Thụ đứng sừng sững giữa Học viện Hoàng gia. Tôi chắc chắn anh Allen biết lí do, nhưng tôi vẫn còn phải học hỏi nhiều lắm. Tim tôi bỗng nhảy cẫng lên vì vừa phát hiện ra một chủ đề khác để anh ấy giảng giải.

Và sau một khoảng thời gian dài ở Thủ đô Hoàng gia, một chi tiết nữa đã thu hút chú ý của tôi.

“Các tòa nhà ở đây không cao lắm ha?” Tôi nhận xét. “Ta đoán làm vậy là để ngắm được đường chân trời rõ ràng nhất có thể. Đồng thời màu sắc của mái nhà còn thay đổi theo quận nữa, chắc ngắm từ nóc nhà ga sẽ đẹp lắm đây.”

“Thưa tiểu thư Stella, leo lên nhà ga là hành vi phạm pháp ạ.” Roland Walker bình luận ở ghế tài xế cạnh tôi. Hẳn anh ta đã nghe thấy những lời thì thầm của tôi.

“Đừng lo Roland, ta sẽ không làm vậy đâu.” Tôi trấn an. “Anh có chắc đi cùng bọn ta hôm nay sẽ không phiền phức chứ? Ta biết đây là chuyện đột xuất, nên ta sẽ thông cảm nếu như anh có việc gì đó cần phải làm.”

“Tôi đã hoàn thành tất cả chúng trước khi chúng ta đi rồi ạ.” Người quản gia thản nhiên đáp, mắt vẫn chăm chăm về trước. Tôi rất biết ơn vì anh lái xe cho chúng tôi, dẫu vậy…

“Chị Stella ơi! Nhiệm vụ hôm nay của anh Roland hết sức quan trọng luôn đó!” Tina thò đầu từ sau lên, xen vào. “Phải chứ? Ellie?”

“V-vâng!” Ellie xác nhận. “Chúc anh may mắn, anh Roland!”

“Tôi, Roland Walker, sẽ dành cả cơ thể và linh hồn này để phục vụ các tiểu thư đây ạ.”

Chúng tôi đang trên đường đi mua sắm quần áo như dự định đêm qua. Ban đầu, chúng tôi tính nhờ ai đó chở cả bọn tới Nhà ga Trung tâm rồi sẽ tự đi chọn đồ cơ… Nhưng sau bữa sáng, Tina đột nhiên kêu “Chị Stella ơi, mời cả anh Roland đi chung nữa đi! Chúng ta có thể xem xét ý kiến của một người nam, sẵn tiện nhờ ảnh xách đồ luôn. Đúng không Ellie?”.

“V-vâng!” Cô bé bối rối đáp. “E-em cũng muốn nghe đánh giá từ anh Roland nữa.”

Tôi hơi do dự. Roland là quản gia riêng của tôi, nhưng anh ta vẫn có những công việc khác nữa. Như vậy chẳng phải quá đột ngột sao? Trái với đắn đo của tôi, người thanh niên chỉ chỉnh kính độc nhãn và đáp vỏn vẹn “Dĩ nhiên rồi, thưa các tiểu thư” với tông giọng lãnh đạm.

Công nhận quản gia của tôi tận tâm với nghề thật. Anh ta thậm chí còn đứng canh gác cả đêm qua, vì vậy tôi phải đảm bảo anh ta nghỉ ngơi đầy đủ trước khi ngất vì làm quá sức mới được.

Trong lúc đó, Tina vui vẻ chuyển chủ đề:

“Tớ thấy hơi tội cho cha và ông Graham lúc sáng nay. Hai người vừa mới đặt chân về nhà từ Galois bằng điểu sư thì đã bị bà Shelley quăng thêm cho một mớ công việc. Cậu thấy thế không, Ellie?”

“C-cả, ừ, ừm, em nghĩ cả giáo sư cũng bị nữa. Ô-ông chủ và ông ngoại kéo ngài ấy chìm cùng.”

Cha tôi, Công tước Walter Howard, và quản gia trưởng, Graham Walker, đã ở vài ngày tại Galois – vùng đất chúng tôi giành được trong một cuộc chiến trước đó – để chuẩn bị đối phó với các cuộc diễn tập quân sự quy mô lớn của Đế quốc Yustinian gần biên giới. Hai người đã gấp rút hoàn thành công việc của mình để đi gặp Tina với Ellie vừa mới trở lại, rốt cuộc lại bị thông báo tăng cường hoạt động đột xuất của bên kia gạt giò. Họ về được nhà lúc sáng là do gói hết mớ tài liệu dang dở chở về cùng điểu sư. Mới trao đổi được vài ba câu vui vẻ thì cả hai lại bị bà Shelley và cấp phó của bà thúc đít làm việc tiếp. Ngài giáo sư làm trận cười ra trò khi chứng kiến hai người ấy bị hầu gái dẫn vào phòng làm việc… đấy là cho tới khi họ lặng lẽ túm lấy tay ông.

Vị học giả gào lên.

“Walter! Graham! B-bỏ tay tôi ra! Tôi tới đây để nghỉ ngơi, không phải để cắm mặt làm việc cho mấy người đâu! Cho mấy người biết tôi cũng có nỗi vất… T-tôi đã xin lỗi về vụ việc ở Đông Đô rồi mà! KH-KHÔNG!!! Tôi muốn nghỉ ngơi mấy ngày cơ! A-Anko, cứu…”

Chú mèo đen thân quyến xinh đẹp nhẫn tâm quay mặt đi theo mấy cô hầu gái, bỏ ngoài tai tiếng kêu ai oán cuối cùng của vị chủ nhân trước khi cánh cửa đóng lại. Anh Allen đã không nói trong thư, nhưng tôi cá rằng giáo sư với hiệu trưởng lại bày trò gì ở Đông Đô khi…

“Tiểu thư Stella, chúng ta tới nơi rồi ạ.” Roland thông báo, kéo tôi về thực tại.

Tôi quay ra mỉm cười với các cô bé ở ghế sau xe. 

“Tina, Ellie, chuẩn bị đi nhé. Chúng ta sắp tới rồi đó.”

***

Ethertraut là một trong những cửa hàng thời trang lớn nhất tại Bắc Đô, tọa lạc tại một tòa nhà được xây bằng đá có bảy tầng nổi và hai tầng chìm. Ngoài quần áo, nó còn nổi tiếng với giày dép, trang sức, mỹ phẩm và những thứ để khiến người ta lộng lẫy nhất. Công ty này đã hoạt động được hơn hai trăm năm, tức có trước cả Chiến tranh Hắc Vương, với tên gọi tôn vinh vị pháp sư đã từng cứu mạng nhà sáng lập. Và tại căn phòng sâu nhất dành cho quý tộc cấp cao, tôi bị choáng ngợp trước số quần áo với trang sức chất như núi trên chiếc bàn đá cẩm thạch lớn trước mắt.

Cái này… không hề có trong kịch bản mình đã nghĩ.

“Đây, chị Stella! Em biết chị sẽ hợp với cái này lắm nè.” Tina tuyên bố, chất thêm một chiếc váy vàng cam nhạt với cái nón gắn ruy băng hoa.

“Ngh-nghe này Tina, chị không…”

“Cả đây nữa, thưa tiểu thư Stella.” Ellie chêm vào trước khi tôi dứt câu. Em đưa cho tôi chiếc váy thấp cổ xanh ngọc.

“E-Ellie, chị thật sự không…”

“Chị không định mặc thử sao ạ?” Hai đứa đồng thanh cầu xin.

“...Được rồi.”

Sau khoảng lặng, tôi đành đầu hàng và đi vào phòng thử đồ. Tôi đã thay ra thay vào cả chục bộ rồi mà chẳng thấy hồi kết đâu. Tệ hơn nữa…

Tôi vén rèm ngó ra ngoài. Một tiểu đội nhân viên cửa hàng, tất nhiên toàn là nữ, vừa trông coi Tina với Ellie vừa lựa hết bộ này tới bộ khác. Người đàn ông duy nhất trong phòng là Roland Walker đang đứng im như tượng. Tôi đã hy vọng cả bọn có thoải mái mua sắm, ấy nhưng rõ ràng bà Shelley đã liên hệ trước. Bằng chứng là khi vừa đặt chân vào cửa, chúng tôi đã được dẫn tới phòng riêng, và mắt hai đứa nhỏ liền lóe lên tinh nghịch.

“Chúng ta nên bắt đầu với… chị! Chị Stella!” Em gái tôi tuyên bố. “Đừng sợ, Ellie và em sẽ tìm được trang phục thật hoàn hảo cho chị. Dù sao chị cũng đã từng tự đi lựa đồ cho mình bao giờ đâu. Lượt của chị xong thì sẽ tới bọn em!”

“Em s-sẽ cố hết sức, thưa tiểu thư Stella!” Ellie tiếp lời.

Lí lẽ của Tina chặn mọi ý định phản đối của tôi. Tôi đúng là tay mơ khi nhắc tới chuyện mua sắm. Đống đồ ít ỏi cất trong tủ của tôi hoặc là nhờ Caren với Felicia chọn dùm, hoặc là tôi mua sao cho hợp với hai người.

Tôi thở dài trước đống đồ hai đứa đưa cho. Nếu anh Allen ở đây, ắt anh sẽ bảo “Người rất xinh đẹp nên bộ nào người mặc cũng đáng yêu hết. Rồi, tiếp theo là bộ này thì sao?”

Ôi không… Mình t-toàn tưởng tượng ra cảnh anh ấy xấu tính với mình không thôi.

Nói chứ tôi sẽ sẵn lòng mặc bất cứ thứ gì anh Allen chọn cho tôi. Đấy là chưa nói tới tôi thực sự muốn biết sở thích trang phục của ảnh nữa. Hình như tôi nhớ Caren từng bảo “Cậu không tin anh tớ được đâu! Ảnh bắt tớ với Lydia mặc đồ hầu gái khi hai đứa ghé dinh thự nhà Leinster đấy! Và còn kêu Lydia đeo tai thú nữa! Nghĩa vụ của một cô em gái tớ đây là phải ra tay ngăn chặn trước khi anh trai mình biến thành kẻ lệch lạc nào đó!”

Chẳng lẽ anh Allen lại thích tai thú? Dù sao anh ấy cũng được thú nhân nuôi dạy mà. Phải chăng… mình nên tìm một cái nhỉ?

Tiếng gọi của Tina “Chị Stella?” với Ellie “N-người vẫn chưa xong ạ?” ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. 

“Đợi chị tí, chị còn đang thay.” 

Thực tại lại chào đón tôi về.

Đừng lo Stella. Tôi tự cổ vũ bản thân trước cái gương toàn thân. Mình có thể làm được mà.

Và với tâm thế ấy, tôi mặc lên bộ trang phục hai đứa nhỏ chọn cho mình. Tôi quan sát hình ảnh mình phản chiếu, tự hỏi có hợp không.

“Tina, Ellie, chị xong rồi nè.” Tôi gọi, bước ra khỏi phòng thay đồ.

Cả hai dừng việc tìm trang sức, nhanh chóng chạy lại với đôi mắt lấp lánh.

“Rất tốt.” Tina gật đầu hài lòng. “Màu này trông đẹp với chị lắm đó, chị Stella!”

“Ôi trời. Người trông thật lộng lẫy, thưa tiểu thư Stella.” Ellie cười, đan hai tay vào nhau.

Nghe thế, tôi e dè hỏi.

“V-vậy á? Mấy đứa nghĩ a-anh Allen sẽ thích chứ?”

“Tất nhiên rồi ạ!” Cả hai đồng thanh.

Trái lại, vị quản gia đứng hình trong khoảnh khắc, chỉnh kính độc nhãn và hỏi.

“Anh Allen?” 

Những nữ nhân viên cũng nhìn tôi với biểu cảm tích cực.

Quá xấu hổ, tôi kéo sụp vành nón xuống… Tôi thử chiếc váy vàng cam Tina mang đến đầu tiên.

EjnsbvZ.jpeg

“Nhìn này anh Roland! Anh nghĩ sao?!” Tina yêu cầu, Ellie phụ họa bằng “X-xin hãy cho ý kiến, thưa anh Roland!”

Vị quản gia liếc sang tôi từ vị trí đứng của mình, sau đó nhanh chóng quay mặt đi và trả lời. 

“Tôi tin rằng bộ trang phục ấy khá là, ừm, hợp với người.”

Bị nhận xét mọi thứ tôi thử chỉ bằng từ “hợp” làm tôi có hơi sốc. Tôi không muốn Roland nhìn tôi quá lâu, nhưng giá như anh ta đưa ra đánh giá nào đấy hữu dụng hơn thì tốt biết mấy.

“T-tiểu thư Stella, tiếp theo l-làm ơn thử bộ em chọn đi ạ.” 

Ellie cầu xin bằng biểu cảm hết sức dễ thương.

“Chị chưa quên đâu mà. Nhưng trước hết. Roland.”

“Vâng, thưa tiểu thư?” Người hầu riêng nhanh chóng đáp lại.

“Bộ đồ nào ta mặc anh cũng đều nói “hợp” cả. Anh là đàn ông duy nhất ở đây nên ta mong anh có thể đưa ra đánh giá cụ thể hơn một chút.”

“Thưa tiểu thư Stella, người rất…” 

Ngay khi Roland định nhận xét thêm, anh ta tim bặt. Và tôi có nhầm không khi trong mắt anh chứa nỗi bất an?

Tôi đợi thêm một lúc  nữa, nhưng im lặng kéo dài. Cuối cùng, tôi lên tiếng.

“Roland, chẳng lẽ anh không khỏe… Ôi, ta ngốc quá. Xin lỗi nhé. Anh cứ thoải mái ngồi xuống đi.”

“Không cần đâu ạ, thưa tiểu thư, tôi vẫn rất khỏe mạnh. Nhưng cảm ơn người đã quan tâm.” Anh đáp, ý thức trở lại. Liệu anh ta có thực sự ổn không đấy?

Còn Tina với Ellie vỗ trán mặt ngước lên trời. Tôi không rõ cái gì đang diễn ra. Nhưng vì đã biết Roland từ lâu nên tôi chắc chắn rằng lần sau anh sẽ đưa ra những bình phẩm rõ ràng hơn về trang phục của tôi.

Nếu mình đi mua sắm, tất nhiên mình sẽ muốn chọn những bộ có thể được Allen khen tấm tắc rồi!

***

Sau khi xong việc ở Ethertraut và trở lại xe, Tina thở dài, nói với giọng điệu vui tươi.

“Trúng mánh luôn. Quả nhiên chọn đồ cho chị vui hơn cho em nhiều đó chị Stella ơi! Chị mặc cái gì cũng lộng lẫy với đáng yêu hết trơn á! Về lại thủ đô thỉnh thoảng chị em mình đi tiếp nha!”

“C-cảm ơn người nhiều ạ, thưa tiểu thư Stella. Em đã có khoảng thời gian hết sức tuyệt vời.” Ellie bổ sung. 

“Chị phải làm gì với hai đứa đây? Lần sau hai đứa đi trước nhé.”

“Tất nhiên ạ!” Cả hai đồng thanh.

Sau khi đắn đo cân nhắc, tôi quyết định mua chiếc váy vàng óng rực rỡ, một cái nón cùng tông và cái áo khoác trắng.

Nguyên cả bộ đó chính là phiên bản nâng cấp của bộ tôi đã mặc vào lần đầu h-hẹn hò với anh Allen. Khi về thủ đô, bọn tôi có thể đi thêm lần nữa…

Nghĩ tới thôi đã khiến tôi mừng khôn xiết. Tôi cũng mong có cơ hội sử dụng bộ đồ ngủ tôi lén chọn trong lúc Tina và Ellie không để ý. 

Đúng như hai đứa nhỏ nói, chúng chọn đồ rất nhanh. Dù nhìn không phải vậy nhưng thực tế em gái tôi là kiểu người nói là làm, và thường xuyên kéo Ellie đi mua sắm. Đối diện với khoảng cách kinh nghiệm lớn thế này, tôi nhận ra mình có thể lấy cả hai làm gương.

“Cảm ơn vì đã đợi, thưa các tiểu thư.” Roland leo lên xe sau khi cất đống đồ vào cốp.

“Không có gì. Xin lỗi vì khiến anh phải đi theo bọn tôi nhé Roland.”

“Không sao ạ. Lần sau ra ngoài tôi chắc chắn sẽ học cách đánh giá một quý cô đàng hoàng hơn nữa.” 

Vị quản gia chỉnh kính độc nhãn và khởi động xe. Tôi để ý giọng anh hơi ủ rũ kèm đôi lông mày hơi nhíu. Chẳng trách anh ta thấy mệt vì phải dành khoảng thời gian khá dài đứng giữa chị em phụ nữ trong khi mình là cánh đàn ông duy nhất.

Anh ta hẳn thật sự xem trọng yêu cầu của tôi và muốn đánh giá rõ ràng hơn nữa, rốt cuộc sau đấy vẫn là “bổn cũ soạn lại”. Tôi đoán mình nên để anh ta nghỉ ngơi chút. Tôi quay xuống gọi.

“Tina ơi, Ellie ơi, hai đứa muốn đi đường vòng chút không?”

***

Mấy cô hầu gái đã nhiệt tình đề xuất một quán cà phê mới khai trương, và dựa vào số lượng khách, nơi đó không phải chỉ có khách quen mới tới.

Nó tự dưng làm tôi nhớ lại quán cà phê mái xanh cả bọn thường ghé ở thủ đô nhưng điểm khác biệt lớn nhất chính là…

“Hị Shtella?” Tina nói, dừng muỗng để nhìn tôi.

“Lẹnh qué.” Ellie thêm vào.

“Ăn xong đi rồi nói nha hai đứa.” Tôi nhắc nhở.

“Dâng.” Cả hai đồng thanh rồi tiếp tục cuộc chiến với món tráng miệng đông lạnh trước mặt – đá bào chất thành núi trên dĩa phủ bằng lớp siro đường với trái cây. Đây là món không có trong thực đơn ở Thủ đô Hoàng gia. Tôi không kêu vì trông nói hơi quá sức.

“Của người đây ạ, thưa tiểu thư Stella.” Quản gia của tôi lên tiếng, đưa cho tôi một đĩa đựng tách hồng trà được pha vô cùng hoàn hảo.

“Cảm ơn nhé, Roland. Anh cũng ngồi uống đi.”

“Chắc chắn rồi ạ, thưa tiểu thư.”

Tôi nhấp một ngụm, nhận ra cả hương lẫn vị đều giống khẩu vị của mình.

Nhìn cách trang trí nhẹ nhàng xung quanh cửa hàng làm tôi nhớ đến quán cà phê mái xanh ở Thủ đô Hoàng gia. Vừa ngắm Tina và Ellie thưởng thức món tráng miệng của chúng, tôi vừa tự hỏi liệu nếu có anh Allen ở cạnh, tôi có kêu một phần giống vậy không.

Tôi có thể tưởng tượng được lời anh nói. “Nè tiểu thư Stella, đã đến đây rồi sao chúng ta không thử nhỉ.”

“K-không được đâu ạ. Em không thể ăn hết nổi đâu.” Tôi sẽ đáp thế. 

“Vậy hai đứa ăn chung thì sao?”

Tôi nhấp một ngụm trà.

Phải ha, kiểu gì ảnh cũng sẽ nói thế. Và rồi…

“Đây, tiểu thư Stella. Ahhhh.”

Còn tôi sẽ bỡ ngỡ. “A-anh Allen, ừm…a-anh múc thìa đầy đó chi vậy ạ?”

“Ăn nhanh trước khi nó tan nào. Còn không… tôi đành phải trở thành vị quản gia độc ác và giở mưu hèn kế bẩn gì đó với cô chủ của tôi mất.”

“Ôi anh Allen này, a-anh xấu tính quá đi. Mmmm…”

Chắc chắn kịch bản sẽ là như thế. Và mình cá rằng…

Từ lúc nào, Tina và Ellie đã ngừng muỗng mà nhìn tôi, gọi hồn tôi về bằng “Chị Stella ơi” với “T-tiểu thư Stella”.

“S-sao hả hai đứa?”

“Vừa rồi, chị nghĩ tới…” Tina mở màn.

“Ngài Allen, phải không ạ?” Ellie kết thúc.

“Chắc… Chắc chắn là không rồi, mấy đứa nói gì vậy.” Tôi hoảng hốt phủ nhận.

Hai cô nhóc tiếp tục dán mắt vào tôi còn bên cạnh phát ra tiếng tách đặt lại lên đĩa.

Tôi cầm ly của mình, đảo mắt ra xung quanh.

Học sinh có vẻ rất thích đá bào, còn khách hàng khác chủ yếu gọi trà hay cà phê. Ánh mắt tôi chạm phải mắt của một người phụ nữ đứng sau quầy, và cô dừng việc của mình để tới chỗ tôi.

C-cái gì thế? Chẳng lẽ cổ nghĩ mình muốn gọi thêm ư?

Do không quen đi ăn ngoài, tôi hoảng loạn cầu cứu người đồng hành của mình. 

“T-Tina, Ellie, h-hai đứa…”

Nhưng trước khi kịp dứt lời, cô phục vụ vui vẻ nhìn tôi và nói ”Cảm ơn vì đã đợi!”.

“Ờ, ừm, ừ… T-Tina, E-Ellie, làm ơn đấy.”

Đáp lại lời thỉnh cầu của tôi, cô em gái chỉ thở dài phê bình tôi “quá đỗi vô vọng”.

“Kh-không có gì phải sợ đâu ạ.” Ellie thêm vào.

Còn Roland thì vẫn bình chân như vại.

“Thưa cô?” Người phục vụ bối rối hỏi.

Cuối cùng, Tina đã khéo léo trả lời.

“Xin lỗi, hiểu nhầm thôi ạ. Em chỉ muốn khen món đá bào này ngon tuyệt cú mèo!”

“N-nó gợi em nhớ tới một món em ăn ở Đông Đô.” Ellie phụ họa.

Nghe thế, người phục vụ thắc mắc.

“Hai vị quen với tráng miệng ở Đông Đô ạ?”

“Bữa trước chúng em vừa được thưởng thức xong.” Tina xác nhận.

“T-từ trái của Đại Thụ.” Ellie bổ sung.

Câu trả lời làm nữ nhân viên không khỏi ngạc nhiên. “Th-thật bất ngờ, loại quả đó mắc lắm luôn.” Rồi, cô ngập ngừng. “Ừm… Phải chăng các tiểu thư đây là Công nương của gia tộc Howard?P”

Hai cô em nhìn tôi, và tôi gật đầu.

Cô phục vụ giật mình, lắp bắp nói với gò má ửng hồng.

“T-Thật v-vinh d-dự khi được diện kiến các tiểu thư ạ. Tôi n-nghe rằng các Điện hạ đang học tập tại Thủ đô Hoàng gia. Các vị thấy đấy, e-em giá tôi làm tại một quán cà phê, và hôm trước em ấy viết thư cho tôi, kể rằng ‘Chỗ này tuyệt lắm chị yêu ơi! Mới bữa vừa rồi có một anh thường dân siêu đẹp trai dùng bữa cùng con gái Công tước đó!’”

Ba tiếng kêu lần lượt phát ra từ Tina, Ellie và tôi khi nhớ lại cô phục vụ năng động ở quán cà phê mái xanh. Ngẫm kĩ thì, hai người này na ná nhau thật. Và chẳng phải cô nàng ấy cho tôi với anh Allen mượn dù…

“‘Vào ngày mưa ấy, em cho chàng trai với tiểu Công nương tóc bạch kim xinh đẹp khôn tả kia mượn dù luôn, ghê chưa!’ Nó còn viết thêm. ‘Và té ra phân cảnh cặp đôi trai gái đi chung ô với nhau không phải chỉ có trong tiểu thuyết lãng mạn! Ôi em yêu cái nghề này quá đi mất! Khen em đi nào!’”

Cô dừng chút rồi tiếp tục. “‘Tiểu Công nương tóc bạch kim xinh đẹp khôn xiết’... C-có lẽ nào, là người?”

“Câu chuyện như vậy, tốt nhất chỉ gia đình chị biết thôi.” Tôi chỉ cười và đáp.

“V-vâng tất nhiên rồi ạ!” Người phục vụ cười e ngại. “T-tôi xin phép ạ; tôi còn nhiều việc cần làm!”

Xong, chị ấy chạy ra phía sau quầy.

Ôi trời, h-hôm đó đáng lí phải là bí mật giữa mình với anh Allen chứ. Nhưng ấy chưa phải là mối lo trước mắt.

“Không phải như hai đứa nghĩ đâu.” Tôi nói, chống tay lên bàn đối diện với màn tra khảo.

Sĩ quan Tina lạnh lùng ra lệnh.

“Nghi phạm, Hội trưởng Hội học sinh Học viện Hoàng gia Stella Howard, chị không có quyền biện hộ. Chị chỉ được trả lời ‘có’ hoặc ‘không’. Em c-có nghe tin đồn, nhưng có mơ cũng chẳng ngờ là thật! Nhìn đi… Chị biến anh Roland thành cái xác vô hồn rồi kìa! Sát thương chí mạng! Khi về nhà em sẽ viết thư méc anh Allen!”

Cô em gái chỉ về người quản gia lặng lẽ ngồi cạnh tôi. Một Roland Walker hay chỉnh kính độc nhãn với vẻ lạnh lùng như băng giờ thành tượng băng đúng nghĩa. Mặt trắng bệch, lông mày nhíu hết cỡ, miệng lẩm bẩm “chỉ là bất khả kháng thôi ha”.

Chẳng lẽ là lỗi của mình?

“C-chị được đi chung ô. Là ch-chung ô với anh Allen đấy.” Sĩ quan Ellie Walker nói như một cái máy, mắt không có lấy ánh sáng. “Tiểu thư Tina, làm thôi. Trả thù cho anh Roland!”

Hình như tôi không còn đồng minh nào nữa thì phải. Dẫu vậy, tôi thu thập được không ít thông tin từ màn thẩm vấn của hai đứa. Xem ra anh Allen rất mềm lòng với mấy cô trò nhỏ tuổi thì phải.

Sau buổi thẩm vấn, Roland vẫn không có dấu hiệu hồi phục. Hẳn anh ta đánh giá hành vi của tôi là không đứng đắn với tư cách Công nương của gia tộc Howard. Tôi dự tính ghé chỗ này để ảnh nghỉ ngơi, rốt cuộc thì tôi vẫn phải xin lỗi sau mới được.

*** 

Gửi Stella (chắc cậu vẫn đang cắm mặt vào học dù ở nhà).

Cuối cùng thì tớ cũng có thời gian để trả lời thư của cậu rồi đây. Cơ mà tại sao chứ, tại sao tất cả mọi người – cả cậu, Caren, rồi đến cả anh Allen nữa – đều kết thư bằng câu “Ắt hẳn Felicia đang bận lắm nên đừng ép bản thân phải hồi âm nhé” vậy hả?! Mọi người đúng là tồi tệ mà! Tớ thừa nhận rằng mình không giỏi viết thư nhưng mà…

Thủ đô Hoàng gia rất đỗi yên bình. Và oi bức. Tớ và các hầu gái ở chỗ làm thường ghé quán cà phê có mái ngói màu thiên thanh, và Emma rất nhanh kết bạn với một nữ phục vụ ở đó nữa. Giờ hôm nào cổ cũng đều lui tới luôn rồi. Công việc cũng thuận lợi không kém. Hay nên nói, thuận lợi đến đáng sợ. Thúc thực tự dưng tớ cứ thấy là lạ kiểu gì ấy. 

Tớ biết tớ không bằng cậu hay Caren, nhưng tớ vẫn rất thích học ma pháp cùng nhiều kiến thức khác. Do đó tớ luôn cho rằng sau khi tốt nghiệp Học viện Hoàng gia, tớ sẽ cùng vào đại học với cậu. Thế nhưng giờ tớ lại ở Allen & Co. này, mỗi ngày phải bận rộn xử lý số lượng hàng hóa và rượu với con số trên trời trong khi hoàn thành các giao dịch có số tiền lố bịch. Tớ không khỏi tự hỏi rằng liệu chăng những điều này là thật.

Nghe nè Stella. Tớ biết hỏi câu này có hơi kỳ nhưng cậu có bao giờ nghĩ rằng Allen là một ảo thuật gia không? Kiểu, người mang tới phép màu ý? Tại kể từ khi gặp ảnh, mọi thứ trong đời tớ đều sáng sủa hẳn ra.

Tớ không thể hỏi Caren được. Cá chắc cô nàng sẽ cười rằng “Anh tớ là vậy đó. Bộ cậu tăng ca nhiều quá sinh hoang tưởng luôn rồi hả Felicia?”. Nó tự dưng làm tớ nghĩ rằng: hình như đôi khi cách nói chuyện của cậu ấy y hệt anh Allen. 

Xin lỗi vì lảm nhảm mấy thứ kì cục nhé, nhưng hẳn cậu hiểu cho tớ mà ha. Giờ tớ quay lại làm việc đây.

Cậu sẽ trở lại Thủ đô Hoàng gia vào tuần sau đúng không? Chúng tớ sẽ đợi cậu.

Trân trọng, Felicia (người đang có dự cảm rằng mình sắp mở rộng việc kinh doanh ra khắp tứ phía.)

PS: Cậu có nghĩ Caren đang hơi hưng phấn quá không? Là bạn của cổ, tớ nhận định chúng ta có nghĩa vụ bắt cậu ấy tới quán cà phê đó ở thủ đô và khiến cậu ấy khai hết mọi thứ ở Đông Đô!

Và anh Allen quá mềm lòng với cô nàng rồi đấy! Bảo bọc thái quá luôn chứ đùa! Ảnh xem cậu ấy không khác gì con nít cả! Tại sao á? Vừa hôm kia hôm kìa, ảnh nhờ tớ tìm một thứ mà dù trời sập tớ cũng không ngờ tới! Đừng có lấy lý do anh em mà biện hộ nữa chứ hai con người kia! 

Hội trưởng Hội học sinh Học viện Hoàng gia Stella Howard có ý kiến gì về vấn đề này?

*** 

Tôi bất giác cười khúc khích sau khi đọc xong lá thư từ người bạn thân nhất trên chiếc ghế cạnh đèn ngủ.

“Phải ha, chúng ta phải tâm sự thật đàng hoàng mới được.” Caren thường lấy tình anh em của hai người làm cái cớ, và dù rằng trong thư cậu ấy tả cách ảnh chăm cổ kĩ tới từng cọng lông, tôi chắc chắn rằng cổ cũng có nỗi khổ riêng. Tuy nhiên, tôi rất mừng vì Caren cam đoan cô nàng sẽ vào Đại học Hoàng gia với tôi.

Sáu ngày trôi qua từ khi Tina và Ellie trở về. Hôm nay là ngày quang của Lễ Đưa tiễn Tinh linh, một ngày lễ được Caren đề cập trong bức thư được gửi trước đó khi hai người vẫn còn ở Đông Đô. Người bạn thân nhất của tôi ắt hẳn đang vui như được mùa vè được đi chơi một mình với anh Allen. Đúng là bất công mà, thư hồi âm của anh ấy tôi còn chưa nhận được nữa – có lẽ là do thời tiết xấu.

Tôi đặt thư của Felicia xuống bàn rồi nhảy lên giường.

Bên ngoài đã tối đen, chắc Tina với Ellie đã ngủ rồi.

“Thật là… bất công… quá đi.” Tôi lầm bầm, vừa ôm gối vừa đá chân.

Tôi cũng muốn đi chơi riêng với anh Allen nữa! Caren có viết. “Lễ Đưa Tiễn Tinh linh là nghi lễ quan trọng của tộc thú nhân nên tớ không có ý đồ gì khi đi cùng Allen đâu. Suy cho cùng hai đứa là anh em mà.” Nhưng sao mắt tôi lại nhìn thành cậu ấy đi h-hẹn hò vậy.

Tôi đá chân lần nữa, không thể ngăn bản thân rên rỉ. Đúng, tôi có đi h-hẹn hò với ảnh rồi nhưng lần ấy đột ngột quá nên không tính. 

Từ trước tới nay mình vẫn luôn như này ư?

Tôi tự hỏi bản thân, vùi mặt vào gối. Không thể tin được tôi lại đi ghen tị với người bạn thân nhất của mình trong chuyện gì đó ngoài ma thuật. Đặc biệt là khi tôi biết tới ngày lễ này từ bức thư năm ngoái.

“Lỗi của anh hết đó, anh Allen.” Tôi phàn nàn tới vị pháp sư mình nhung nhớ rồi tôi nhìn lên trần, thủ thỉ. “Còn bao lâu nữa em mới được gặp anh đây?”

Tôi với tay mình chộp lấy quyển bài tập đặt trên bàn cạnh đầu giường. Tôi lướt qua từng trang và dừng lại tại chỗ tôi đánh dấu bằng lông vũ. Xong, tôi vùi mặt vào gối thêm lần nữa. 

Tôi sẽ trở lại thủ đô trên chuyến tàu khởi hành vào ngày Phong tới, và đến nơi vào tối ngày Lôi – thời điểm ấy có lẽ đã quá muộn để được gặp anh ngay lập tức rồi. Lydia với Lynne cũng quay về vào ngày Lôi, vả lại tôi còn đi cùng Tina và Ellie nữa. Trong khi đó, anh Allen và Caren sẽ đến đích vào đêm ngày Phong. Biết tính Caren, kiểu gì cô nàng cũng lấy lý do “nghĩa vụ của một người em là ở lại qua đêm nhà anh”, sau đấy thì…

Tôi lại phát ra tiếng rên rỉ to hơn nữa, chân đập xuống nệm.

Mình chưa bao giờ qua đêm tại – Á! M-mình vừa nghĩ cái quái gì thế này?

Tôi ngẩng đầu lên, lắc nguầy nguậy. 

Ý-ý mình là, mình rất muốn khoe bộ đồ – kèm đồ ngủ – mình mua hôm trước, nhưng làm vậy thì lại quá k-không đứng đắn. Phải, không đứng đắn. Là con gái của gia tộc Công tước Howard, mình phải hành xử sao…

Tiếng sấm rền làm tôi giật mình khỏi cơn mơ màng. Tôi rời giường, lại gần cửa sổ và kéo rèm ra. Thời tiết vài ngày trước vẫn ổn, nhưng giờ mây đen dày đặc đã che kín cả bầu trời.

Lần nữa, ánh chớp lóe lên, trong khoảnh khắc, tôi thấy dãy núi Thanh Long phía xa xa. Những đỉnh núi vẫn phủ tuyết trắng xóa như bao ngày.

Nhin cảnh tuyết rơi, Tina bảo “Mừng ghê. Có vẻ mùa thu năm nay bội thu rồi.” với vẻ nhẹ nhõm. Con bé quá đỗi thông minh và tốt bụng – giống như Ellie đang vui vẻ đứng bên quan sát chủ nhân của mình.

Lòng tôi cuối cùng đã dịu lại. Tôi sẽ sớm gặp anh Allen thôi, không có gì phải lo cả. Ừm, không có gì hết. Chỉ cần cố gắng hơn nữa và…

Tôi nghe tiếng gõ cửa.

Vào giờ này ư?

Lại thêm tiếng gõ. Tôi lại gần, cất giọng hỏi.

“Ai đó?”

Đáp lại là “Chị Stella” bé tí cùng “Ôi, c-chị Stella” run rẩy. Là Tina và Ellie. Ngay khi tôi mở cửa, hai đứa ngay lập tức nhào vào lòng tôi, kêu lên không ngừng. Hai đứa bấu chặt tôi. Tóc Tina rối bời, mắt Ellie ướt nhẹp. Cả hai run rẩy dữ dội.

“H-hai đứa sao giờ này vẫn còn ở đây?” Tôi lo lắng hỏi, vòng tay ôm hai cả hai.

Tiếng sấm thứ ba làm chúng ôm lấy tôi chặt hơn nữa.

“Hai đứa vẫn còn sợ sấm à?” Tôi nhẹ nhàng mở lời, xoa đầu chúng.

“E-Ellie sợ. K-Không phải em.” Tina trả lời.

“Sợ lắm ạ.” Ellie xác nhận.

“Chị phải làm gì với hai đứa đây? Thôi được rồi. Tối nay ngủ phòng chị nhé.”

“T-thật ạ?” Cả hai đồng thanh.

“Chị nói dối bao giờ chưa?”

“Vângggg!” 

“Nào! Không chạy!” 

Tôi chưa kịp nhắc thì chúng đã nhảy tót lên giường trùm chăn kín mít. Tôi trìu mến nhớ lại những ngày thuở bé, hai đứa rất sợ sấm sét nên vào ngày bão, chúng đều lánh nạn ở phòng tôi. Còn ông Graham hay bảo bọc thái quá sẽ luôn theo sau hai đứa.

“Chị vẫn chưa ngủ hả chị Stella?” Tina thò đầu ra hỏi còn Ellie vẫn co rúm dưới chăn.

“Chị đang đọc thêm ít bài tập của anh Allen ấy mà.”

“Gì chứ! Chúng ta ngủ cùng nhau đi! Ellie thấy sao?”

“V-vâng! Ng-người sẽ nhập bọn mà, đúng không tiểu thư Stella?”

“Thiệt tình, hai cái đứa này.” Tôi lấy cuốn sổ trên bàn và bước về phía giường.

Tina đề nghị “C-chị ngủ ở giữa,” và Ellie kết câu “N-nhé?”

“Rồi rồi.” Tôi chen giữa cả hai.

Ngay lúc ấy, chớp xẹt ngang trời, sấm vỗ theo sau. Tina bám lấy tay phải tôi, còn Ellie là tay trái.

Tôi trấn an.

“Đừng lo nữa. Có chị ở đây rồi. Và Tina, chẳng phải em bảo sấm rất tốt cho cây trồng sao?”

“C-cái đó là v-vấn đề khác.” Cô nhóc lầm bầm.

“Mà kệ đi. Hai đứa có thể ở đây tới khi hết sấm. Ellie, em tắt điện được không?”

“V-vâng ạ.” Ellie đưa tay giảm ma lực trong đèn ngủ.

Bóng tối dần chiếm lấy căn phòng, dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Tôi không còn nhỏ để bị sấm sét dọa cho nữa – vậy cảm giác này là gì đây?

Không biết suy nghĩ của tôi, Tina-lúc này đã bình tĩnh cất lời.

“Chị Stella, người dân muốn gửi một ít vụ mùa của mình lên thủ đô sau khi thu hoạch vào mùa thu ấy. Chúng ta hãy… Hở?”

“Tina?”

“Tiểu thư Tina?”

Song, cô em gái mặc kệ tôi và Ellie, ngồi dậy nghiêng đầu bối rối. Em đưa tay phải mình lên. Mu bàn tay lờ mờ hiện ra hình ảnh một chú chim màu thiên thanh đang tung bay sải cánh.

Đó là biểu tượng của Lãnh Hạc, một Ma thuật Thượng cấp mà giáo sư đã nhắc đến! Nhưng tại sao chứ? Nó làm gì có dấu hiệu mất kiểm soát.

Nỗi bất an ngày càng mãnh liệt hơn nữa khi con bé chạm vào biểu tượng.

“Tina?” Tôi ngồi dậy.

“Ng-người ổn không ạ?” Ellie bật dậy theo.

Ánh sáng phát ra từ tay Tina dần lịm đi đến khi biến mất hẳn. Cô bé bình tĩnh thì thầm.

“Em không sao. Em nghĩ cô nhóc đang muốn nói gì đó dù em không rõ là gì… Chị Stella, sáng mai em muốn viết thư cho anh Allen.”

“Không được, đợi đến khi về Thủ đô Hoàng gia đi.” Tôi phản đối. “Có dùng mật mã cũng quá nguy hiểm. Hầy, những lúc như này, chị lại ước ở Đông Đô có đường dây liên lạc.”

“Vâng. Chị có lý. Ahhh! Ước gì mình giao tiếp được với Lãnh Hạc!” Tina nằm xuống, vùng vẫy trong thất vọng. Tôi với Ellie cũng đặt lưng theo.

Tôi đề xuất. “Ngày mai hỏi giáo sư xem. Nếu ngài ấy có thời gian.”

“Bất khả thi!” Tina tuyên bố.

“Em, ừm, thấy ngài ấy khóc nức nở ở hành lang khi nãy.” Ellie thêm vào.

Graham với giáo sư đã vùi mình trong văn phòng với cha tôi từ khi Tina và Ellie về để vật lộn với mấy cuộc tập trận của Đế quốc Yustinian. Bên kia chưa bao giờ khiêu khích lộ liễu tới vậy, ít nhất là từ khi tôi nhận thức được. Vậy mà…

Một tia sét xé ngang suy nghĩ của tôi cùng “B-bão lại tới nữa kìa chị Stella!” của Tina và “C-chị ơi…” của Ellie. Hai đứa càng ôm chặt lấy tôi. Sấm lại nổ. Xem chừng chúng ta kẹt trong cơn giông rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Echo: -1 đối thủ em lại chả vui quá
Echo: -1 đối thủ em lại chả vui quá
[Lên trên]
Echo: khổ thân a Rô
Echo: khổ thân a Rô
[Lên trên]
Echo: Lydia: ủa liêm sỉ đâu em?
Echo: Lydia: ủa liêm sỉ đâu em?
[Lên trên]
Echo: Mấy ông Công tước xem lại cách dạy con đi chứ trưởng nữ đứa nào cũng đòi theo trai trốn đi vượt biên thế này
Echo: Mấy ông Công tước xem lại cách dạy con đi chứ trưởng nữ đứa nào cũng đòi theo trai trốn đi vượt biên thế này
[Lên trên]
Echo: Cảm ơn editor, cute thì vlvl Yuigaiichi: thật ra ban đầu tôi để "bé" cơ, nhg ko sao, vx dễ thương chán
Echo: Cảm ơn editor, cute thì vlvl Yuigaiichi: thật ra ban đầu tôi để "bé" cơ, nhg ko sao, vx dễ thương chán