Alessandro ghét Mê Cung Ảo Ảnh, nhưng không có nghĩa nó sẽ trở thành điểm yếu của hắn, hay là nói hắn sẽ thua cuộc trong cuộc thử thách này.
Tất cả đề bài đều có cách phá giải và vượt qua, hắn vì giữ vững cái danh thiên tài pháp sư, nên tất nhiên là Mê Cung Ảo Ảnh này cũng không thể làm khó hắn được.
Alessandro hoàn toàn tự tin rằng mình sẽ là người chiến thắng.
“Đi thôi. Ta sẽ dẫn đường.” Alessandro vui vẻ trở thành hướng dẫn viên.
Elijah không quan tâm đến dáng vẻ đắc thắc không thèm che giấu của Alessandro, cậu ta đảo mắt nhìn quanh. Cái tên Alessandro đó có lẽ thực sự có sức hút, chẳng mấy chốc đã thu hút được nhiều học viên hội tụ đến đây.
Thế thì càng tốt, họ sẽ càng dễ hành động.
Phải. Elijah đến đây đưa thử thách với Alessandro thật ra chỉ là một kế hoạch dời sự chú ý. Trong lúc Alessandro và hầu hết học viên, giáo viên ở Solarae đang ngóng chờ cuộc đối đầu giữa một pháp sư thiên tài chính quy và một pháp sư tự do. Sẽ chẳng có ai để ý đến một nhóm người lén lút khác xâm nhập vào học viện bằng hắc ma thuật của một Vong Linh kỳ cựu, một Chúa Quỷ tự nhận đã về hưu.
Elijah không cần chiến thắng, cậu chỉ cần gây sự chú ý mãnh liệt. Bên cạnh đó, nếu cậu có thể kéo dài được nhiều thời gian càng tốt.
Hiển nhiên, vì Khan - chủ nhân của cậu, Elijah có thể làm tất cả.
Bọn họ dừng lại ở một khu vườn.
Từ ngoài nhìn vào, nó chẳng khác gì một khu vườn mê cung được cắt tỉa bằng những bức tường cây xanh, trông quy củ và gọn gàng, chỉ chiếm một khoảng sân vừa phải. Nhưng đó chỉ là lớp vỏ ngoài để che mắt. Ngay khi bước qua lối vào, mê cung thật sự mới khởi động. Lối đi sẽ hẹp dần, uốn lượn khó lường. Mỗi bước chân có thể đạp phải một cạm bẫy ngầm dưới đất, hoặc va vào ảo ảnh được giăng ra trên tường cây. Không có gì là an toàn trong mê cung.
Trên không trung, ngay trung tâm của khu vườn treo Tinh Thạch Ảnh Chiếu kích cỡ lớn, bên trong có sương mù cuộn xoáy, chiếu ra những cảnh tượng sẽ xảy ra bên trong mê cung.
“Chỉ cần bước vào trong, cuộc thử thách sẽ bắt đầu. Ai ra ngoài trước người đó sẽ thắng. Nếu có trường hợp cả hai không ra khỏi được, sẽ có giáo viên ở bên ngoài hỗ trợ đưa người tham gia rời khỏi. Sau đó sẽ tính khoảng cách của người tham gia dừng lại ở mê cung tới cổng ra, người nào có khoảng cách gần nhất sẽ được tính là chiến thắng. Thế nào? Còn thắc mắc gì không?” Alessandro giải thích nhanh về thể lệ cho Elijah nghe.
“Có được sử dụng đạo cụ ma thuật trong mê cung không?” Elijah hỏi.
“Có thể. Nhưng đạo cụ phải được kiểm tra bởi giáo sư của Học viện để tránh tình huống gian lận. Ví như đạo cụ ngươi sử dụng dính đến ma thuật đen chẳng hạn.”
Alessandro vừa dứt lời, xung quanh đã phản ứng mạnh với cụm ma thuật đen bằng tiếng xì xào và những cái lườm nguýt bất thiện. Cứ như thể Elijah sẽ thực sự sử dụng ma thuật đen không bằng.
Tuy rằng, thầy của cậu trên danh nghĩa đúng là phù thủy biết sử dụng ma thuật đen thật. Đã vậy bây giờ còn trở thành Vong Linh. Xem ra tình thế của lão ta còn thảm hại hơn kẻ bị mặt trời nguyền rủa như cậu.
Nhưng mà…
“Ông già đó rất tự tin.” Elijah lẩm bẩm.
“Sao?” Alessandro không nghe rõ, hắn lên tiếng hỏi lại.
“Ừm… Đây là đạo cụ của tôi, cậu cứ kiểm tra.” Elijah chần chừ một chút, cuối cùng cũng quyết định giao ra chiếc nhẫn mà trước đó Ibrahim đã đưa cho cậu.
Ibrahim bảo rằng đây là chiếc nhẫn giúp tinh thần của cậu có thể tỉnh táo trước thôi miên. Mê Cung Ảo Ảnh cũng là một dạng thôi miên, nên có thể giúp cậu chống cự. Nhưng chất lượng của đạo cụ này cũng chỉ ở mức tầm trung, nên cậu phải biết lựa chọn thời điểm mà sử dụng để nó không bị phí phạm.
Chiếc nhẫn bằng bạc có đính viên ngọc màu đen, thiết kế đơn giản trông chẳng khác gì trang sức rẻ tiền. Alessandro nhận lấy chiếc nhẫn tự mình xem qua một lúc rồi mới giao lại cho một giáo viên giám sát trận đấu.
Hành động của Alessandro có thể tính là vượt khuôn phép, nhưng không ai thực sự để tâm. Dường như thế mới là bình thường.
“Hợp lệ.” Giáo viên giám sát trận đấu xem qua kỹ càng, thấy không có vấn đề gì mới trả lại chiếc nhẫn cho Elijah.
Elijah nhận lại, cậu không tháo găng tay mà cứ để luồn nhẫn qua ngón trỏ đeo vào.
Alessandro cầm lấy quyền trượng của mình, đứng trước cửa vào của Mê Cung Ảo Ảnh. Giọng hắn ráo hoảnh:
“Vậy thì bắt đầu thôi.”
Một loạt tiếng hoan hô cổ vũ vang lên từ học viên của học viện, chỉ có Saul lẳng lặng đứng nhìn cả hai tiến vào Mê Cung Ảo Ảnh. Rồi quay đầu nhìn một hướng tưởng chừng là vô định.
Nhưng nếu Alessandro có mặt ở đây, hắn ta sẽ nhận ra Saul đang nhìn về hướng ký túc xá của mình đang cư ngụ. Nơi mà hắn đã thảy lên bảy lớp niêm phong cực kì chắc chắn chỉ để nhốt một con “thằn lằn”.
* * *
Khan lúc này đã trèo lên ghế dài trong phòng Alessandro, hắn quyết định đánh một giấc, hay nói chính xác hơn là tìm gặp nó.
Bây giờ, chỉ cần hắn thực sự muốn gặp “nó”, chỉ cần để tiềm thức của mình đi tìm “nó” là được. Thành thật mà nói, hắn rất khó chịu khi có thứ gì đó chiếm đóng trong tiềm thức của mình, gai người hơn nữa là việc “nó” tìm đến hắn dễ như bỡn trong khi đối với hắn lại khó khăn vô cùng. Chưa kể, ngoài “nó” ra còn có một thần linh cũng sử dụng cơ thể hắn như vật chứa, ít ra thì hắn cũng không bị đoạt xác hay mất kiểm soát gì, nhưng vẫn không khiến hắn thoải mái hơn được.
Có lẽ vì đã biết cách tìm kiếm, dù “nó” đã trốn rất kĩ, hắn vẫn nhanh chóng tìm ra được khi mình chìm sâu vào tiềm thức.
Vẫn là căn nhà giống như kiếp trước, Khan không hề có ý hoài niệm mà đi thẳng lên phòng của An. Hắn không gõ cửa mà trực tiếp mở cửa ra. Ban đầu cửa còn bị khóa, nhưng với ý nghĩ mãnh liệt muốn gặp nó. Cánh cửa cũng theo ý hắn mà mở ra.
“Nó” với hình dạng của An, đang ngồi ở trên giường ôm gấu bông, phụng phịu nhìn hắn. Có vẻ như “nó” không hài lòng khi Khan tự ý đến gặp “nó”. Nhưng đây là tiềm thức của hắn mà? Hắn còn chưa lên tiếng phê bình “nó” tự chiếm đóng một góc tiềm thức của hắn làm nhà ở mà chưa có sự cho phép của hắn luôn đấy.
“Kết cục của câu chuyện sẽ là gì?”
“Ta không thể nói.”
“Nó” vẫn đang dỗi, nhưng có vẻ là không nói dối.
“Happy Ending hay Bad Ending cũng không tiết lộ được sao?”
“Nó” im lặng, chỉ nhìn Khan chằm chằm.
Khan lờ mờ đoán ra được kết quả. Sau đó, Khan bất ngờ thốt lên một câu không rõ đầu đuôi:
“Ta sẽ chọn cả hai.”
Thế nhưng, “nó” lại hiểu. Khan đang trả lời câu hỏi khó của nó trước đó.
“Nếu như ngươi phải chọn giữa Saul và An, ngươi sẽ chọn ai?”
“Nó” lắc đầu, ánh mắt của nó như lên án sự ngây thơ của Khan.
“Chỉ một trong hai.”
“Ngươi thích ta chứ gì.” Khan thình lình đưa ra một câu khẳng định hùng hồn.
Hiển nhiên, với lời nói đó. “Nó” tròn mắt nhìn Khan, không thể tin được Khan có thể suy luận ra một điều vô lý kinh khủng như thế.
Thế nhưng Khan lại điềm nhiên giải thích:
“Ngươi khiến ta thấy ngươi giống mấy cô bạn gái nằng nặc đòi một lời khẳng định từ bạn trai mình: Em với mẹ anh rơi xuống nước thì anh sẽ cứu ai? Nhưng ngươi còn tệ hơn, ít người ta còn cho bối cảnh để chọn lựa, để đối phương còn nghĩ phương án chống chế. Nhưng ngươi thì không, trực tiếp đưa ra câu hỏi chọn một trong hai. Ta chọn Saul hay An thì kết quả vẫn là bị ngươi khịa.”
“Nó” chột dạ, song không thể hiện ra mặt, vẫn cố cứng đầu nói:
“Ta không phải bạn gái của ngươi! Với lại ta nói nghiêm túc!”
“Đáp án vẫn là ‘cả hai’. Ngươi cho ta lựa chọn một trong hai thì ta phải trả lời theo ý ngươi sao?” Khan đi đến trước mặt “nó”, từ trên cao nhìn xuống, thâu hết vẻ mặt cứng đờ của “nó” vào trong đáy mắt. “An hiểu ta hơn ngươi nhiều, cho dù ngươi mang hình dạng của An đi nữa, ngươi vẫn không thể nào bắt chước được giống nó. Là ngươi quá xấu xí để hiện nguyên hình hay là ngươi còn chẳng có hình dạng cụ thể để hiện thân đây?”
“Nó” như giật mình ngay khoảnh khắc Khan đưa ra suy đoán, dựa theo nhịp câu hỏi, Khan “à” lên một tiếng đoán ra chân tướng.
Nhưng hắn còn chưa kịp đào sâu thêm manh mối, hắn đã tỉnh dậy từ giấc mơ của chính mình. “Nó” đã chột dạ đẩy hắn ra khỏi tiềm thức, tránh khỏi tình huống bị tra khảo một chiều mà không hay biết.
Khan tiếc nuối, có vẻ như hắn đã hơi nóng vội. Nhưng không sao, ít ra thì hắn đã thu thập một chút manh mối có ích.
Hắn rồi sẽ gặp An ở thế giới này.
Kết thúc của câu chuyện này chắc chắn không phải là Happy Ending.
“Nó” không có hình dạng cụ thể nào.
Phản diện chính có vẻ là Cha’smir. Tức là giải quyết được tên này cũng không dễ.
Vậy khả năng cao Cha’smir còn liên quan đến điện thờ. Có thể hắn là Thần Khởi Đầu, nhưng Thần Khởi Đầu là Arlen mà?
Thần Vạn Thú bị nhốt ở một nơi nào đó hắn chưa biết, còn bất lực cam chịu như thế thì có khả năng người nhốt nàng còn mạnh hơn cả thần linh. Nếu vậy thì hung thủ nhốt Thần Vạn Thú rất mạnh, có thể sẽ áp chế được Thần Khởi Đầu thì sao? Rất phù hợp với vai trò phản diện trùm cuối. Ngay cả sự tuyệt diệt của tộc Thiên Thần không biết chừng cũng có liên quan đến hắn ta.
Vậy, Cha’smir là thần?
Nhưng hắn không biết vị thần nào gọi là Cha’smir cả. Nếu là Cổ thần thì có thể. Nhưng tên gọi của Cổ thần đều bị lãng quên khi các Tân thần ngồi vững ngôi vị của mình.
Khi tìm ra câu trả lời của những nghi vấn trong đầu mình, lại càng có nhiều câu hỏi được sinh ra. Dường như sau cùng, hắn cũng không thể tìm được đáp án cuối cùng mà mình muốn.
Bỗng dưng Khan cảm thấy có chút mệt mỏi, hắn không muốn làm gì cả, cũng chẳng muốn suy nghĩ. Cứ thế mà ngủ đến khi thế giới này hủy diệt đi thì có được không nhỉ?
Không được. Giờ bên cạnh hắn có mẹ, có con rắn ngốc cứ mở miệng là làm nũng, có con hươu kiêu kì quý phái, thêm con sói thì ngáo đến mức chẳng khác gì husky. Có cậu quản gia đang gồng gánh cả lãnh địa thay hắn, có lão quản gia suốt ngày đòi xin nghỉ phép. Có một cậu pháp sư rụt rè mà tương lai biết đâu lại hóa phản diện, có tên xạ thủ và gã thiên thần phải dùng chung một thân xác, có cô thánh nữ vẫn đang vật lộn với quá khứ của chính mình… và có cả cậu em trai vốn là nhân vật chính của thế giới này.
Kiếp trước, hắn chỉ có mỗi mẹ. Và An.
Không biết từ lúc nào, hắn lại có nhiều người để phải để tâm đến như vậy.
Khan lim dim mắt, hơi thở chậm dần. Thôi thì… thế giới này cũng chưa cần hủy diệt vội.
*
Saul dễ dàng tìm được phòng của Alessandro, cũng phải thôi, có căn phòng nào lại để chồng nhiều vòng ma pháp phong ấn thế này không? Trông như muốn cho cả thế giới biết hắn ta giấu báu vật ở bên trong vậy.
Saul lạnh lùng rút kiếm. Trên hành lang chẳng có ai, học viên trong trường dường như đã tụ tập xem Alessandro và Elijah đấu phép cả. Thế nên khi hắn vung kiếm chém xuống, một lượng lớn ma lực bùng nổ khiến các lớp phép chồng lên nhau lần lượt tan vỡ.
Cánh cửa đóng chặt không còn cản trở nào, Saul dứt khoát giơ chân đá cửa. Không hề có chút phép lịch sự tối thiểu nào khi xâm nhập vào phòng người khác. Saul nhíu mày nhìn quanh, căn phòng rộng rãi dường như đủ mọi vật dụng và không gian để ngủ nghỉ và thư giãn, thế mà chẳng có một ai trong phòng.
Cậu cứ tưởng sẽ thấy bóng dáng quen thuộc của ai đó, nhưng cuối cùng căn phòng này lại trống không? Vậy tại sao Alessandro lại cài nhiều vòng ma pháp phong ấn ngoài cửa như thế?
Trông hắn ta cũng không thông minh đến mức biết dương đông kích tây.
Saul cẩn thận tìm kiếm ở tủ sách, lấy sách ra, chạm vào các đồ nội thất trong phòng, gõ tay vào tường và lắng nghe. Nhưng không có cái mật thất nào ở đây.
Đúng lúc đó, Saul dừng chân trước ghế dài bọc đệm thoải mái. Trên ghế là một con thằn lằn màu trắng. Mắt của nó nhìn trừng trừng, có một màng trắng bọc quanh mắt rồi rút đi nhanh chóng. Không thể phủ nhận, con thằn lằn này trông cũng không tệ.
“Thú cưng của hắn ta à? Sở thích tệ vậy.” Saul lầm bầm đầy bực mình.
Saul không có ý định rời khỏi căn phòng này. Vì hắn vẫn cảm giác được Khan ở đâu đó quanh đây thôi, chắc chắn là do Alessandro đã làm gì đó mới giấu được Khan khỏi tầm mắt của cậu. Nhưng cảm giác của cậu không thể nào sai.
“Hay là bắt thú cưng của hắn để uy hiếp?” Saul tự thoại.
“Cậu quan sát tệ thật.”
Saul giật thót mình, hơi lùi lại một chút, khí thế trên người bùng lên trong vô thức. Cơ thể căng cứng trong tư thế chuẩn bị tấn công. Song, cũng ngay sau đó, Saul nhìn xuống con thằn lằn màu trắng. Tiếng nói phát ra từ con thằn lằn này, mà giọng nói này…
“Khan?”
“Đừng hỏi gì cả. Tới 12 giờ đêm thì mọi thứ sẽ bình thường lại thôi.” Khan dừng một chút mới nói tiếp. “Tạm thời.”
Saul lại gần, quỳ xuống bằng một chân, khom lưng cúi người để nhìn con thằn lằn màu trắng đang nói chuyện với mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là Khan.
“Alessandro làm anh thành ra thế này à?” Saul nghi ngờ hỏi, mắt mở to nhìn Khan như thể trên người hắn mọc cây.
“Không phải…” Khan thở dài bảo. “Đã nói là đừng hỏi gì cả mà.”
Ở trong hình dáng của thằn lằn, không thể thấy rõ được điệu bộ thiểu não của Khan, nhưng Saul vẫn cảm thấy Khan đang vô cùng u sầu với tình trạng của mình.
Phụt!
Khan ngạc nhiên nhìn Saul đang co rúm người lại, hai vai run bần bật. Âm thanh bật ra vừa rồi bỗng rõ ràng hơn. Saul phụt cười rõ to, các nét mặt của cậu trông mềm mại hơn hẳn khi cười, nhất là nụ cười rộ tươi tắn như hiện tại. Khan cảm tưởng như mình đang nhìn Saul thiên sứ trước khi cậu tái sinh.
“Ha ha ha ha!!” Saul ôm bụng cười sằng sặc, mất hết cả hình tượng chó điên lạnh lùng cộc tính.
“Này…” Khan không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở. “Cậu đang xấu tính đấy!”
Phải mất một lúc, Saul mới cảm thấy cười đã đủ (mệt) rồi. Cậu mới dừng lại, hắng giọng vài tiếng, rồi điệu bộ quay về dáng vẻ không cho ai đến gần như thường lệ. Song, khi Saul lần nữa đối mắt với Khan. Rõ ràng khóe môi của cậu vẫn không nhịn được mà cong lên muốn cười thêm đợt nữa.
Thôi được rồi, không phải lúc nào cũng nhìn thấy được nụ cười tự nhiên của nhân vật chính. Mình cứ nhịn đi.
“Bây giờ trông anh dễ thương ra trò đấy.”
Hàii, nhịn gì nữa. Bây giờ mình có thể cắn chết nhân vật chính!
Khan nghĩ như thế nhưng cơ thể vẫn không động đậy chút nào.
“Tôi thấy sát khí của anh rồi nhé.” Saul nhướng mày nói.
Có vẻ như cậu ta đang hoàn toàn thoải mái với bộ dạng này của Khan, còn biết bông đùa cơ đấy.
“Tiếc nhỉ, sát khí của tôi chẳng làm cậu sợ gì mà.”
“Cũng phải. Lúc anh làm người chắc tôi còn lo lắng, chứ giờ anh chỉ là một con thằn lằn thì cùng lắm cắn tôi một cái cho hả dạ chứ còn làm gì khác được?”
“...” Lai đâu rồi nhỉ? Mình muốn thả Lai ra!
“Lai còn đang ở nhà trọ chờ anh đấy.” Như biết Khan đang nghĩ gì, Saul nhẹ nhàng nói. “Nếu thấy bộ dạng này của anh, chắc là tên đó sau khi khiếp sợ sẽ nhảy cẫng lên vì thích cho xem.”
Khan ngạc nhiên.
“Tại sao?”
“Vì bộ dạng này của anh dễ canh chừng hơn.”
Khan càng nghe càng không hiểu gì. Canh chừng cái gì cơ? Không hiểu sao, Khan cảm giác nếu mình cố chấp hỏi kĩ sẽ thấy hối hận.
Khan cố tình lờ đi.
“Ra khỏi đây đã. Còn Eihan với Kahan nữa, nhưng tụi nó sẽ biết tìm ta ở đâu thôi.”
Saul gật đầu, rồi nghiêng đầu hỏi:
“Thế giờ anh muốn tôi bế bằng hai tay không?”
Khan trầm mặc. Ham muốn giết chết nhân vật chính lần nữa bùng lên mạnh mẽ.
“Không muốn à.” Saul tỏ vẻ thờ ơ, nhưng Khan vẫn nhìn ra chút tiếc nuối trong mắt cậu ta.
“Cậu đang thoát vai à?” Khan nghi ngờ, ai đó đã xuyên không, chiếm xác của nhân vật chính rồi! “Tự dưng sôi nổi thế?”
Saul đưa ánh mắt như muốn nói, “Anh lại nhảm nhí cái gì đấy?” rồi đưa tay lên định đỡ Khan lên vai mình. Dù sao ưu tiên bây giờ vẫn là ra khỏi nơi này.
Song, khi Saul vừa chạm vào Khan. Bỗng dưng mọi thứ xung quanh Khan sáng lòa, các vòng phép với ký tự không thể nhìn thẳng lập lòe hiện diện rồi lại biến mất.
Khan lập tức trở lại thành người, mà tay Saul vẫn còn đặt lên vai Khai.
Khan hiển nhiên giật mình với tình huống này, Saul cũng trong trạng thái tương tự. Cả hai đưa mắt nhìn nhau vẻ tìm tòi. Nhưng không ai trong cả hai biết chuyện gì đang diễn ra.
“Sao anh nói 12 giờ đêm mới trở lại bình thường mà?” Saul vừa hỏi vừa rụt tay lại.
Cùng lúc đó, Khan chưa kịp đáp lại. Hắn đã biến trở lại thành thằn lằn trong chớp mắt.
“...”
“...”
Saul và Khan trong hình dáng của thằn lằn nhìn nhau trân trân.
Một linh cảm lóe lên, Saul lần nữa chạm vào Khan.
Ánh sáng lần nữa bùng lên cùng các vòng phép lập lòe, sau đó Khan của hình dáng con người lại xuất hiện.
Cuối cùng, Khan cũng dần hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Theo tình hình hiện tại thì, hắn và nhân vật chính không thể nào tách ra rồi.
“Cậu… thấy nắm tay thế nào?” Khan bình tĩnh nói. “Đỡ mệt hơn là bế bằng hai tay đó.”
Lần này, tới lượt Saul trầm mặc.
2 Bình luận