EM // Em Chữa Lành Tất Cả

Chương 3: Tai

Chương 3: Tai

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

“Đêm của những sự đổi thay.” Như ta đã nói. 

Nó có thể là đêm nay của ta và bất kì sinh vật nào đang sống trên hành tinh này, thế giới này. 

Với ta, nó đã đến tổng cộng ba lần. 

Lần đầu tiên cách đây từ hàng tỷ năm trước khi mầm cây đầu tiên đâm chồi, định nghĩa nên ta.

Còn hai đêm còn lại chỉ xảy ra gần đây thôi. Một trong số chúng là đêm qua khi ta cứ ngỡ mình đã tàn đời. 

Và rồi ta nhận ra là mình không thể chết được – đó là điều không thể… Ít nhất là trong vòng 100 năm nữa chứ không thể là hôm nay. 

“Ta nhận ra” nghe thật tuyệt vời làm sao. “Ta nhận ra” à…

Cứ như ta là con người vậy. 

Đúng là bọn họ có tất cả nhỉ? 

Xưởng gỗ hôm nay tâm trạng có vẻ không được tốt. Nó cứ nhìn về phía đường mòn bất định, ngóng trông từ các hàng cây bóng hình quen thuộc cùng những tiếng dụng cụ va vào nhau leng keng. Nắng sớm thiếu lấy một khán giả, hoa thơm thiếu lấy một người xem, giếng sâu chẳng còn ai ngó nhìn. 

Chúng ngóng mong một thứ đang từng chút phá hủy đi tất cả như kẻ điên ngóng chờ để được đón lấy căn bệnh nan y vô phương cứu chữa. 

Ngóng chờ để được lấp đầy…

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Em Chữa Lành Tất Cả

Chương 3: Tai 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

Cả căn nhà chìm vào thứ âm thanh lạo xạo của rừng cây. Bên trong, ánh nắng yếu đuối thưa thớt nằm dài xuống sàn vải và trên những cái ly cốc trong phòng bếp u tối. 

Vang vọng khắp nơi là tiếng đạp không ngừng của người mẹ vô hồn. Một núi quần áo xếp hàng từ tận cửa phòng, chờ đợi để được nuốt chửng bởi cỗ máy. Bên cạnh bà là ông với một điếu thuốc trên miệng, mắt sâu hun hút, đầu bạc lỗ chỗ. Hai tay ông đang để lên vai bà và xoa bóp nhẹ, môi không giấu được nụ cười mềm mỏng, hở răng. Người mẹ không phản ứng gì, như một lẽ thường tình, và nó khiến ông càng thêm hài lòng. Muốn ôm hôn, muốn cắn lấy bà nhưng lại thôi. 

Từ hướng nhà bếp, nhìn vào từ ngưỡng cửa quen thuộc, bên trong phòng của em, là cái ổ hỗn độn của máu và dịch. 

Người chị ngồi khụy chân dưới sàn, siết chặt lấy bàn tay rệu rã, trong cái góc căn phòng mà họ từng gọi là tổ ấm. Hay ít nhất là nó đã từng rất ấm…

Không khí nặng mùi máu ẩm mốc và những tiếng rên vỡ ra từ kẽ răng. Căn phòng này không còn đủ khả năng che chở cho chủ nhân của mình nữa, giống như cơ thể vô dụng của cậu. Một nơi chỉ còn tồn tại, không còn chức năng.

Em nằm bán bất động. Toàn thân được quấn bằng những lớp vải trắng, băng bó cẩu thả, không có chút chăm sóc nào đúng nghĩa. Máu đã thấm ra ngoài từng mảng, trộn lẫn với mủ và mồ hôi, khiến những lớp băng dính chặt vào da như giấy ướt. Cậu chỉ rên được rất khẽ và gần như không còn sức để làm gì khác. 

Chị ngồi bên. Tay run rẩy nhưng vẫn nắm lấy tay cậu. Cô thầm thì những câu chuyện cũ, ghép những từ không còn nhiều ý nghĩa thành từng câu khô khan, chỉ mong chúng đủ ấm để lấp đầy khoảng trống, đủ để đánh lạc hướng nhau khỏi nỗi đau. Chị nói mãi, ngay cả khi giọng bắt đầu đuối sức.

Rồi đến lúc, dũng khí không còn đủ nữa và giọng cô mỏng dần theo từng câu cho đến khi tắt hẳn. Môi vẫn mấp máy, nhưng không còn âm thanh. Sự bất lực và tiêu cực tràn lên đủ để khiến chị cảm thấy mình cũng đang chết dần theo đúng nghĩa.

Đúng lúc ấy, như thể cảm nhận được, người em khẽ động đậy. Cậu cố vươn cánh tay nhỏ còn lại rồi đặt chúng lên đùi chị mình hay nắm lấy bất cứ thứ gì cậu có thể chạm tới.

Cô gần như sụp đổ khi thấy em như vậy nhưng nó khiến cô thoát khỏi ý nghĩ từ bỏ, những thanh vải dần bong lỏng để lộ những thương tích khủng khiếp. Khuôn mặt cậu cũng dần bị lộ ra từng chút và tiếng cậu rên dần rõ hơn.

"Thôi được rồi, em đừng cử động nữa, đau lắm." Cô không thể làm gì ngoài đưa tay tới xoa người trấn an, khẽ vuốt lên khuôn mặt và bầu ngực đang phập phồng. "Có chị ở đây, em cứ nằm nghỉ đi… Thở đều… nhắm mắt lại, nào nhé? Nằm ngoan rồi sẽ bớt đau thôi…"

Nhưng đáp lại, cậu níu lấy tay áo chị như thể biết nếu ngủ thiếp đi thì cậu sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa. Tiếng cậu rên ngày càng to thêm, nước mắt nóng hổi của cậu chảy thấm xuống chiếc băng đen đỏ đang dần bung tróc.

"Làm ơn đi…" Người chị như không thể giấu được hai đôi mắt đã ngấn lệ, tay cô vẫn nhẹ nhàng vuốt lên mặt cậu. "Em đừng cử động nữa… nằm thở thôi… đừng lo cho chị. Cứ… nằm thở đều… khẽ thôi em. Phải sống cho chị… nghe chưa?" Cô vừa nói vừa nấc lên từng hồi, giọng nói dịu dàng nhất trên cõi đời.

Răng cô nghiến lại để có thể kéo dài chịu đựng. Vì cậu cần chị và họ cần nhau.

"Lành rồi tụi mình mới bày trò được đúng chứ? Chị còn phải trả thù lần trước để thua! Nào nào…" Cô cố gạt nước mắt và dỗ dành cậu bằng thứ giọng lạc quan thương hiệu, tinh nghịch như cô vẫn hay làm. Luôn là như vậy. "Hay là chị hát cho em nghe nhé... Nào. Đừng hát theo chị nghe chưa!" Nói rồi cô nhẹ nhàng lấy hơi và cát tiếng hát ru cùng cái cổ họng nghẹn ứ.

Cậu trong giây phút ấy bỗng cố nín câm, tiếng rên rỉ giờ đây cùng âm điệu với tiếng thở gió. Trên bầu trời, một đám mây lớn đi ngang qua, che đi thứ ánh sáng vốn đã leo lắt. 

“… 

Da… ta ta-ta ku-ta.

Da ke lio… ma-ko.

Kareta ka-ta.

Hoa nah bwo–”

UỲNH!

Bóng của người bố đứng chắn ngay khung cửa. Một tay ông ta như vừa đấm vào thành gỗ, để lại tiếng rung khô khốc phẫn nộ. Cái bóng đổ dài vào trong phòng, đặc quánh lại như một mối đe dọa. Ông đưa tay che mũi, nhăn mặt vì ghê tởm.

“Dậy chưa?” Ông nhả từng chữ, giọng lạnh tanh. “Mày ở dơ quá đấy, chó con.”

Tiếng ông vang tới như một luồng gió độc. Người chị sững lại trong từng nhịp thở bàng hoàng… vì đã quá lâu rồi cô mới được nghe rõ giọng ông ta đến vậy, sau ngần ấy năm… Nhưng cô không né tránh hay lùi lại.

Tay chị siết chặt tay em.

Cô đã không đứng gần ông ta như thế này trong một thời gian rất dài. Với mỗi lần ông áp sát thì cô sẽ buông tay em, nhắm mắt, bịt tai, giả vờ như mình không tồn tại… 

Nhưng lần này thì không! Cô không thể rời cậu. Không phải lúc này. Đây là ranh giới của sự sống và cái chết.

Bố đã cố giết em và nếu hôm nay ông còn quay lại đây thì chắc chắn là tới để hoàn thành nốt phần việc còn dang dở tối qua. Nghĩ đến đó, tay cô càng siết, khuôn mặt cô trống rỗng. Không có sợ hãi nhưng cũng không có vẻ chuẩn bị chút bạo lực phản kháng nào.

Mỗi bước ông ta tiến vào, gió bên ngoài lại như nổi lên. Đến khi đã đứng đủ gần, cả bầu trời như sụp xuống, chim ngừng hót, mọi âm thanh khác đều im bặt.

Người em thì ngược lại với chị. Cậu cố vùng vẫy, đôi lúc lại cố nhướng người, đẩy thân thể tàn tạ của mình ra xa từng chút. Em nhìn chị, cố giật tay ra, cố kéo cả hai thoát khỏi tình cảnh ấy nhưng không thể. Chị không buông. Còn cậu thì chẳng còn sức.

Nếu tay nhau mà rời ra, cả hai sẽ chết.

Nhận ra tay chị không hề buông lỏng, mặt cậu tái đi vì hoảng loạn. Đối với cậu, để chị đối mặt với ông còn đáng sợ hơn cái chết.

“Còn sống hả? Mày dai quá đấy.”

Ngoài sân, những cành cây rung lên dữ dội, như bị một lực vô hình giật mạnh liên hồi. Bố càng tiến gần, rừng cây càng mất kiểm soát.

Ông ta hoàn toàn phớt lờ Chị và ngồi xuống bên cạnh cậu, đưa mặt lại gần, khóe miệng co giật thành một nụ cười bệnh hoạn.

“Mặt cháy đen hết rồi nhỉ? Đoán là bây giờ mày chẳng cần miếng nhôm đó nữa đâu.”

Tim chị như ngừng đập. Ông biết. Ông đã luôn theo dõi cả hai từ trước đến nay.

“Mày xấu lắm đấy, Jader.” Ngón tay út lạnh ngắt của ông ta hất tung những lớp băng vải lỏng lẻo trên mặt cậu. “Mặt đen thui rồi… vô dụng thôi…”

Từng chữ rơi xuống như lưỡi dao. Người Chị run lên cầm cập dù chẳng có gió, mắt không rời người đàn ông trước mặt.

Nghe đến đó, cậu quay sang nhìn chị với cái tâm trạng trắng bệch. 

Quá trễ rồi. Không còn gì cứu vãn được nữa. 

Cô ngồi bất động, nhìn miệng ông thở ra những lời nguyền rủa như thứ khí độc không hình hài.

“Hôm nay tao cho mày nằm đây. Nhưng! Không phải cả tuần.” Ông quăng nhẹ xuống đất một bọc thịt viên nguội ngắt, đầy mỡ. “Còn nhiều việc phải làm, hiểu chưa?”

Không ai phản ứng. Không khí đông cứng lại vài giây.

Rồi khuôn mặt cợt nhả kia bỗng nghiêm xuống. Ông gãi đầu, tay kia chống xuống sàn, cúi sát miệng vào tai cậu, đủ gần, đủ rõ để chị nghe thấy từng chữ.

“Tao từng thương mày lắm, Jay à.” Giọng ông ta hạ thấp, mềm mại một cách ghê tởm. “Và tao biết mày cũng thương tao. Mười bốn năm rồi mà…”

“Nhưng mày là đứa con hư.” Ông tiếp tục. “Giống tao hồi xưa. Với con mụ béo keo kiệt đó… và mấy con đĩ nhà bà ta. Toàn lũ ăn bám khốn nạn.”

Ông nhăn mặt, nhìn quanh căn phòng trống như đang tìm thứ gì đó để trút giận.

“Có khi mày cũng chẳng biết mày sai ở đâu đâu, đúng chứ?” Hắn ta đứng dậy. “Vì đó là bản chất của mày mà. Rác rưởi.” Ông nhấn mạnh. “Mà chắc mày buồn lắm phải không Jay?. Nhưng sao buồn bằng tao được, Jader? Vì phải nuôi hạng chó chết như mày, chẳng bao giờ biết thay đổi…”

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

Mọi thứ cứ tiếp diễn như vậy. Ở ngoài sân, các thảm cỏ đã không còn sáng lên bởi ánh nắng nữa. Chưa đến giữa ngày mà không khí đã trở lạnh. Đám mây lớn che khuất lấy mặt trời giờ biến thành một thế giới khác, đục ngòm trong sự giận dữ, che phủ hầu như toàn bộ phần không gian phía trên. 

Rồi bỗng đâu, giọt mưa đầu tiên hạ cánh mạnh bạo lên mái tôn phía trên ngôi nhà cũ nát. Và sau đó là tầng tầng lớp lớp những hạt nặng nề hơn. Nước róc rách tràn qua khoảng trống lỏng lẻo trên xà gỗ phía trên, một phần của sàn vải đã trở màu sẫm. 

“Rác rưởi vô dụng.” Ông quay lưng bước đi, nhưng tiếng vẫn còn vang vọng trở lại, sau khi đã xả cạn những câu chữ thù ghét từ tận sâu trong lòng. “Tao chẳng hiểu tại sao lại sinh mày ra.”

Tiếng bước chân mất hút trong hành lang. Sự im lặng còn lại gào thét.

Chị ngồi yên, mắt mở to. Cơ thể đông cứng. Cô chưa từng nghĩ con người có thể nói ra những lời như vậy. Ngay cả khi chúng đến từ ông. Một phần nào đó bên trong cô co rúm lại, rồi bắt đầu thối rữa.

Chị chậm rãi quay sang nhìn em trai. Miệng khẽ hở ra khô khốc như không thể ngậm được hàm. Tay cô buông lỏng vì kiệt sức, như có thể rơi khỏi tay em bất cứ lúc nào. Ở khoảng cách ấy, cậu nghe rõ tiếng tim đập và mũi chị thở nặng nề. Nụ cười đã hoàn toàn biến mất.

Một tiếng khóc rất khẽ. Cậu cố nhích tới bằng toàn bộ sức còn lại và kéo cả người cô đang ngồi cùng ngã gục xuống sàn.

Hết thật rồi…

Cậu muốn xin lỗi. Vì chị đã phải nghe tất cả. Vì cậu tồn tại trên cái thế giới này.

Họ không nói gì mà chỉ nằm bất động, trong không gian ấy, giữ chặt lấy những thứ cuối cùng vẫn chưa bị cướp đi.

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

Ba ngày trôi qua.

Jader cuối cùng cũng có thể đứng dậy và bước đi được trở lại, dù từng bước vẫn còn lựng khựng. Có lẽ, để cơ thể có thể làm quen với trọng lượng mới sẽ phải mất ít nhất của cậu nửa năm. 

Cả hai quay về với những việc thường ngày trong nhà hay ngoài xa như lau dọn, xách nước, phơi đồ… giống như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Nhưng nó vẫn ở đó dù chối bỏ đến đâu… 

Không còn tiếng cười ngây ngô nữa. Cũng không còn những câu đùa vụn vặt giữa những chiếc xô và những tấm vải trắng được phơi ngoài nắng. Sự im lặng không còn là khoảng trống nữa mà trở nên nặng nề, lún xuống, không thể thoát ra.

Khuôn mặt cậu đã bị hủy hoại.

Ngay cả người chị, người từng nhìn em như cả thế giới, giờ cũng không còn dám nhìn thẳng vào mắt nhau nữa. Ánh nhìn của cô thường khựng lại giữa chừng rồi trượt đi, như tránh phải chạm vào một điều gì đó khó gọi tên.

Làm thế nào cho được khi cô cũng không dám nhìn thẳng vào chính mình.

Trong cô, một thứ cảm giác lạ lẫm dần hình thành. Ghê sợ và dần bị lấp đầy bởi sự kinh tởm đang học cách len lỏi vào từng suy nghĩ, từng chút một. Đủ nghiêm trọng để không còn những buổi chơi bên suối, không còn những lần soi mình trên sông.

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

Sau ngày đó, cơ thể cậu như bắt đầu phản bội chính chủ nhân của mình. Những bọc nước nổi lên khắp cánh tay, ngực, bụng. 

Cơ bắp, thứ từng được nhào nặn bởi lao động khắc nghiệt, phồng lên một cách bất thường và méo mó, không còn giống hình dáng của cậu ngày trước, đặc biệt là ở ngực. Nó căng cứng với một lực căng xa lạ, khiến chính cậu cũng thấy ghê sợ.

Những lúc không ai để ý, cậu thường nhìn trộm chính bản thân khi có cơ hội, và đó cũng là những lần cậu tin rằng điều bố nói là thật. 

Rằng cậu chẳng khác gì là rác rưởi. Tởm lợm không hơn gì một loài súc vật.

Người chị vẫn ở đó, dù ánh mắt cô run rẩy. Dù tim cô co rút lại mỗi lần nhìn thấy sự hủy hoại của em dần rõ ràng hơn. Lẳng lặng học cách chấp nhận thứ mà cậu không còn khả năng che giấu.

Nhưng cơn đau không dừng lại ở đó. Dạ dày cậu co thắt dữ dội, đầu cậu nóng rực và từ dưới da, máu bắt đầu chảy không ngừng, từ tay, từ bụng xuống đến tận gót chân.

Cứ mỗi vài tuần một lần khi cơ thể cậu đã dần hồi phục một chút, đều đặn như đồng hồ, và cứ mỗi lần như vậy, cậu di chuyển như một con thú bị thương, không dám kêu hay than vãn. Mỗi bước đi là một lần chịu đựng, cố kéo lê chính mình qua thời gian.

Ba ngày trôi qua. Rồi ba tuần. Rồi ba tháng.

Cậu hồi phục nhanh một cách kỳ lạ. Như thể có thứ gì đó bên trong đã được huấn luyện để lành lại nhanh hơn người thường. Những vết bỏng, sẹo mờ dần, giống như mưa bốc hơi trên đá nóng. Có lẽ đó là món quà của người bố. là sự trừng phạt khắc nghiệt từ bé đến mức cơ thể không còn lựa chọn nào khác ngoài hi sinh, buộc phải thích nghi.

Nhưng cơ thể vẫn thật kỳ dị với các khu vực méo mó, lỗ chỗ nổi các mụn nhọt đau đớn và những cơn chảy máu không ngừng. Chúng chỉ càng mớm thêm thức ăn vào miệng con quái vật của sự ghê tởm bên trong cả hai.

Khuôn mặt đối với cậu thì không và sự tàn nhẫn của ông lên cậu thì lại càng không.

Người bố chẳng buồn giả vờ “nhẹ tay” nữa mà thực sự đã sống đúng với khuôn mặt thật của mình. Cái mặt nạ kỷ luật lạnh lùng bị vứt bỏ hoàn toàn. Quả không ngoa khi nói thật không công bằng khi ông mới người được “sống” duy nhất trong câu chuyện này.

Giờ đây, hắn ta chẳng buồn nguyền rủa công khai, nhạo báng như thể bản thân vẫn còn là kẻ tra tấn ngày nào. Ẩn mình trong bóng tối của trại giam, tra tấn những tù binh chiến tranh, tắm trong tiếng hét của những người xấu số. 

Những lời nói cay độc ấy len vào tai người chị, rồi ở lại, làm tổ trong đầu cô.

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

“Chị… ơi.” Tiếng cậu gọi vang lên đâu đó, như đang kiềm tìm cái tai của người được gọi tên. Nhưng đáp lại chỉ có chị vẫn ngồi thẫn thờ. Tay cả hai vẫn nắm chặt nhau nhưng nó lạnh lẽo và ép buộc. 

“... À đợi chị một chút.” Lúc sau cô mới nói 

Cậu im lặng và mắt buông về hướng chị đang nhìn – là bãi cỏ nơi cả hai đã từng nằm tắm nắng cùng nhau – nơi mà lúc này cỏ đã mọc lên rậm rạp và ẩm bẩn. 

Chẳng còn gì chờ đợi họ quay lại nữa 

Phải bước tiếp. 

Cỏ rồi sẽ mọc cao hơn, mái nhà rồi sẽ xuống cấp và sàn vải phải được thay mới mỗi năm một lần. 

“Phải bước tiếp.” Cô lẩm bẩm giọng thấm mệt. 

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

Tại một khúc cua của cánh rừng, hai chị em dừng lại và ngắm nhìn bụi hoa đã chết héo với chẳng vì lý do gì.

Nhánh hoa, mà lúc này hẳn đã tàn khô trước cửa sổ phòng của em, và cả chiếc váy vàng nhạt kém hoa văn mà chị đang mang diện, chúng đều cùng có chung một nguồn gốc, một câu hỏi bâng quơ của những ngày xưa cũ. 

Ở đây, ngay trước bụi hoa khô khốc này.

Nó ở đây, cả lá lẫn hoa đều đã rũ bỏ thân xác bụi mẹ mà chết dần dưới chân bà. Trên các cành khô còn có những bãi tơ nhện vừa được giăng từ tối hôm trước. Bóng tối của khu rừng phía sau như dần ăn lấy hình ảnh của nó như một con quái vật chậm chạp.

Cả hai ngắm nhìn bụi hoa thật lâu như cảm nhận được cả một dòng sông của sự đồng cảm. Nó nhìn lại hai người như một con vật già nua, tội nghiệp, chẳng buồn cầu lấy sự cứu rỗi. 

Vì đơn giản họ chẳng còn gì để trao cho nhau nữa. 

Hoa và hơi ấm. Đi mất hết cả và không bao giờ quay trở lại.

Chuyện quái gì đang diễn ra vậy… 

Tại sao cả hai như đánh mất đi chính mình chỉ vì những lời nói sáo rỗng. 

Thứ gì đã giết chết chú bồ câu vô tư? 

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

“Chị.” Cậu khẽ lay người đang nằm kề bên. Màn đêm im lặng chỉ khiến câu từ kia càng thêm cô đơn. 

“...” Chị không trả lời nhưng cậu có thể thấy mắt cô còn mở to. 

Cái căn phòng lóc nhóc sự ẩm mốc giờ đây không còn có thể giấu diếm cái không khí lạnh lẽo, khô khốc. 

“Ngủ… thôi…” Cậu khẽ khều thêm lần nữa. Cái áo trắng vàng động đậy nhưng lại im lìm, vô tâm. 

“Ta thức một xíu đi… Chị không ngủ được.” Cô nói, giọng đôi phần bất lực, lông mày cô trông thật mệt mỏi nhưng người không thể nào đóng được mắt. 

Cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi về một thứ gì đó. Xác những con cá trôi nổi trên sông chiều nay hiện ra rõ ràng, góc phòng tối om bốc mùi những dụng cụ quét dọn, người em đang thở hổn hển ở bên cạnh vì những cơn đau triền miên…

Màn đêm nhìn cả hai trơ trọi trong bóng tối, sự hãi hùng của một con thú sẽ bị giết trong nay mai. Hai người, một người không thể ngủ vì người kia còn thức, người còn lại thức vì người kia còn có thể thức thêm, hoàn toàn không có chút quan tâm. Hay chí ít là cô chỉ còn quan tâm cho chính mình.

 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

 

Cho đến một ngày.

Jader đang dọn căn bếp như mọi khi. Nước bẩn đọng trong xô, vải lau sũng ướt, mùi ẩm mốc quen thuộc khó giặt ra được bám lấy cổ tay áo. Những động tác của cậu đều đều đến mức cơ thể tự vận hành, còn tâm trí thì lơ lửng ở đâu đó rất xa. Ngoài gian ăn, người bố ngồi trước bàn, muỗng chạm vào đĩa kêu lanh canh, một âm thanh nhỏ nhưng đều đặn, đủ để nhắc nhở cả khu rừng về sự hiện diện của mình.

Rồi giọng ông bất chợt vang lên.

“Lại đây, Jay.”

Không cao hay cáu gắt, nó là một giọng nói trầm tự nhiên rất đỗi bình thường, thản nhiên đến mức khiến người nghe không kịp phòng bị. Ông vẫn nhai, mắt không rời khỏi đĩa thức ăn như thể gọi cậu chỉ là một hành động phụ không cần suy nghĩ.

Câu nói ấy kéo Jader trở về một ký ức cũ. Một cảm giác ấm áp mơ hồ, từng tồn tại trước khi mọi thứ trở vỡ nát. Trong một thoáng rất ngắn, thoáng qua nhanh thôi, cậu cầu mong rằng ông đã trở về như trước. Rằng ông sẽ gọi cậu đến, đặt tay lên đầu cậu như muốn nói rằng “con đã vất vả rồi”. Rằng tất cả những gì đã xảy ra chỉ là một cơn ác mộng kéo dài quá lâu.

Cậu bước tới. Nhẹ nhàng chậm rãi, mang theo thứ hy vọng mong manh đến ngây ngô. 

Nhưng thực tại không cho cậu thêm một bước lùi. Không khoan nhượng cho những kẻ mơ mộng giữa ban ngày.

Người bố đưa chân ra rồi giậm mạnh lên của cậu, tay đồng thời chộp lấy tóc em và kéo mạnh đầu cậu úp xuống mặt bàn. Xương gò má cậu chạm gỗ, một tiếng cộc khô khốc vang lên trong không gian kín.

“Bà mẹ mày có thai rồi… Như cũ mà làm. Hiểu chưa, Jay?”

Tim cậu khẽ động. Một rung động nhỏ gần nhẹ như là ánh sáng. Nhưng nó tắt đi ngay lập tức, nhanh đến mức cậu không kịp nhận ra mình vừa hy vọng điều gì.

Em, tuy đã bị ông kéo gập cả cổ, cố gật đầu. Không dám ho he lấy một lời.

Được thả ra, cậu lặng lẽ bước ra ngoài với một bên má vẫn còn dính chút mỡ thực vật. Ở đó, người chị đứng đợi từ lúc nào, chân trần trên nền đất bụi, dáng người quen thuộc đến mức chỉ cần nhìn thấy là đủ để thở lại. Cô không hỏi, không cười cũng chẳng nói. Chỉ đưa tay ra. 

Bàn tay ấy chạm vào tay cậu và họ nắm lấy nhau, như một thói quen đã tồn tại lâu hơn mọi lời thề thốt.

Ngày hôm đó kết thúc như tất cả những ngày khác.

Rồi chờ đợi họ là thứ mang tên “ngày hôm sau”. 

Mặt trời còn chưa kịp nhô lên thì Jader đã bị gọi dựng dậy, một chân ông ném cẳng em rồi hất thẳng ra ngoài cửa. Bàn tay bố siết chặt lấy vai cậu, lạnh và cứng như kim loại. Không có lời giải thích hay cảnh báo, chỉ có sự kéo lê và đùn đẩy. Vải áo xộc xệch và những bước chân run rẩy. Một buổi sáng đặc quánh thứ không khí nặng nề.

Cậu bị lôi vào phòng của mẹ. Ở đó, bà bị trói vào một chiếc bàn gỗ, bị treo ngược lên một cái dốc nghiêng với đầu quay xuống đất, buộc máu dồn lên đầu Mẹ không ngừng. Bà phải ngồi thẳng, như một con rối vô tri.

Họ đẩy bà ra ngoài sân. Dưới ánh nắng gắt, bà bị phơi ra như một thứ đồ chơi bị bỏ mặc. Da dần phồng rộp, máu rịn ra từ những chỗ bị cọ xát. Tay bà bị trói chặt vào mép bàn, chân run lên vì phải gánh chính trọng lượng của mình.

Tiếng cười của người bố vang lên pha lẫn khoái trá, như thể ông đang tự cười về chính những câu chuyện hài tệ hại của mình vào cuối mỗi bữa tối tù túng. Như thể mọi thứ đang diễn ra là một lẽ hiển nhiên. Như thể bà chỉ là thịt, chứ không phải một con người đang mang trong mình một sinh linh.

Jader đứng Bất động mặt vô cảm không một chút phản kháng. Chỉ có đôi mắt mở to, nhìn thẳng vào hai mắt kia của mẹ.

Rồi sự tra tấn bắt đầu.

Không thức ăn. Không nước. Không bóng râm. 

Ông ta dùng nắng, dùng roi, dùng những trò chơi rút ra từ ký ức chiến tranh tàn khốc nhất của mình áp dụng hết lên người phụ nữ tội nghiệp. Có lúc bà hét lên, có lúc bà chỉ nức nở, lắc đầu qua lại trong một sự bất tuân.

Và đứa bé vẫn cố ở lại trong bà.

Jader nhìn mẹ mà trong lồng ngực cậu có thứ gì đó nứt toác. Thứ chui ra khỏi đó không thành tiếng cũng không thành hành động. Mỗi tiếng kêu của bà như nhát dao cắm thẳng vào từ cuống họng vô đến tận đáy phổi, khiến từng hơi thở trở nên đau xót.

Người chị đứng lùi một bước so với em, tay họ vẫn nắm chặt vào nhau, tay còn lại cô ôm lấy bụng mình. Mỗi tiếng hét của mẹ xuyên qua cả hai đứa trẻ, như thể chính cơ thể họ cũng đang bị xé ra.

Từ giây phút đó, bà đâu còn đơn thuần chỉ là một sự hiện diện vô cảm nữa. Mà trở thành một vật chứa đau khổ, một lời nhắc nhở sống động và cảnh báo rõ ràng về thứ đang chờ đợi cả hai.

Và người bố trở thành “con quỷ luôn luôn dõi theo từ phía trên cao” không còn là một hình ảnh mơ hồ nữa. Ông ta đứng đó, giữa ban ngày, hiện ra trọn vẹn, trần trụi, chẳng cần che đậy. 

Một cơn ác mộng biết đi. 

Hình thái vô lương tri nhất của nhân loại.

Một ngọn lửa mới, bị kìm nén, nhưng đang dần lớn lên trong từng con người của cái gia đình bị nguyền rủa này.

Tối hôm đó, hai chị em ngồi cạnh nhau dưới những tán cây xào xạc. Cái lều phía sau cháy xém, được vá víu tạm bợ bằng vải cũ, trước mặt họ là khu rừng kéo dài bất tận.

Trước đây khi khu rừng đầy tiếng chim hót đủ loại từ non đến già, khoảng sân phủ đầy bóng râm và sự sống ngập tràn đến tận ngóc ngách. Giờ đây, nó đen tối trầm lặng và không thể định đoán.

Em quay sang chị. Cô không nhìn lại về phía cậu mà buông ánh mắt chập chờn như ngọn nến sắp tắt về khoảng đen xa xăm.

“Em nghĩ… sâu trong đó có gì?” cô thì thầm. “Ý chị là phía bên kia của rặng cây này… Liệu thực sự có quái vật như bố từng nói không?”

Cậu không biết. Họ chưa từng dám hỏi câu đó. Cho đến đêm nay. 

Và dù bóng tối kia khiến từng tế bào của họ run rẩy, vẫn có một lực hút kỳ lạ nào đó kéo họ về phía trước. Như thể ở đó tồn tại thứ không bao giờ hiện hữu nơi căn nhà này hay trên những lối mòn mà cả hai đã thuộc nằm lòng bàn tay. Một thứ mà ở đây không bao giờ có câu trả lời. Một lối thoát? Một tương lai?

Dù là gì thì trong đầu họ, lập lòe chỉ có các đường viền của những câu hỏi ấy bật nhảy lung tung. 

Đêm nay sẽ là bước đầu tiên cho tất cả những gì xảy đến sắp tới.

Hoặc tất cả chỉ là hy vọng hão huyền.

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!