EM // Em Chữa Lành Tất Cả

Chương 4: Bụng

Chương 4: Bụng

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Em Chữa Lành Tất Cả

Chương 4: Bụng

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Đó là vào buổi giặt giũ định kì trước khi mùa thu trở rét. Con suối có chỗ thì sủi bọt bạc trắng do nước xiết đập vào đá ngầm, có chỗ thì lại trong suốt như pha lê. 

Hai đứa trẻ đứng ở vách đá lớn gần giữa dòng với không phần nào trên cơ thể là khô ráo. Hôm nay, mực nước cao hơn mọi khi và trên tảng đá cả hai đang đứng, nước đã ngập và rẽ dòng giữa mỗi bàn chân vững chãi. Chị thì đứng đằng sau mà quan sát, cheo leo trên một đoạn nhô lên cao của tảng đá, hai tay chị đặt lên vai em, mắt quan sát cậu giặt đồ từ sau gáy. 

“Khó… quá…” Vừa nói, tay cậu vừa vật lộn với mảnh chăn nâu nhạt dưới vách nước, mồ hôi tuôn ra thấm đẫm cả trán. 

“Nước hôm nay chảy mạnh… Em không cần ngâm nó kỹ quá đâu.” Chị nói rồi giọng có vẻ dửng dưng. Đôi mắt chị vẫn tránh né em như thường lệ, lẳng lặng bình luận mà không muốn giúp đỡ. 

“Sao… ?” Cậu ngẩng người lên chầm chậm và hỏi lại tuy nghe rành rạch lời chị vừa nói.

“Em nên giữ sức mình đi…” Chị trả lời, giọng lạnh như nước suối. “Ta nên làm xong sớm và nghỉ ngơi.” 

“Nhưng… bố…” Cậu chậm rãi thêm.

“Em có thể đừng nghĩ đến ông ta được không?” Chị gằn giọng, vẻ thiếu kiên nhẫn. Nhưng dường như cảm thấy lời mình trở nặng, giọng chị lại trầm xuống trở lại. “Ông ta chẳng quan tâm tới em làm tốt ra sao đâu! Ông đâu còn như hồi xưa nữa.”

Cậu không đáp lại nhưng tay vẫn cứ cọ mạnh tấm vải dày cứng đầu xuống làn nước đang dần được làm ấm lên bởi công sức.

“Này, chị nói em nghe không? Chúng ta còn hai thau đầy ắp nữa đấy! Em định giặt đến tối hả? Thôi nào…” Tay cậu bị chị khẽ kéo nhưng em không tuân theo. 

“Cái này… để cho… mình… ngủ.” Cậu lắp bắp. “Nằm… lên trên…” 

“Chẳng cần đẹp hay thơm đâu. Em đừng phí sức.” Những lời được chị nói ra nhẹ bẫng nhưng như xoáy thẳng vào trong em như xoáy nước. 

Nghe đến đây, cậu dừng tay và ngước lên nhìn chị. Hai mắt nhìn thẳng vào nhau, nhưng chẳng phải là cái nhìn hồn nhiên như trước. Không còn tấm gương nào nằm giữa hai người nữa. Còn sót lại chỉ là cái nhìn của sự khó hiểu, đau khổ, lạc lối xen chút hối hận… 

Từ khi nào đối với chị, “đẹp đẽ” là một từ đại diện cho sự thừa thãi?

“Chị… nói gì sai sao?” Chị đáp nhưng tránh mặt em. 

Đáp lại, chỉ có cậu vẫn giương ánh mắt ra nhìn chị, người có lẽ không biết được rằng những lời nói bâng quơ vừa rồi kia khiến em cay đắng nhận ra người trước mặt mình xa cách đến nhường nào. 

Chị thật xa cách, chẳng còn giống người mà cậu nhớ trong suốt ngần ấy năm. Nó khiến cậu như muốn ngã khụy xuống dòng suối. Cậu cũng phải đổi khác, chiều theo cô, chiều theo hướng nước chảy, nhưng cay đắng làm sao.

Tay chị trên vai em… Cả hai đều gặm nhấm trong mình một nỗi buồn, tay cậu run rẩy nhưng tay chị thì không. 

“Chị nhìn… em đi…” Cậu bỗng yêu cầu, lòng như đang cố vớt vát chút lương tri còn sót lại. 

“Hả?” Chị ấy hỏi, mặt quay sang nhưng lại nhìn xuống dưới chân em. “Sao tự nhiên lại hỏi vậy.” 

Đến đây, em mất hết kiên nhẫn. Hai tay cậu đưa tới và đặt lên vai chị. 

“Nhìn em đi… làm ơn…” Môi cậu mấp máy, mũi thở không ra hơi. 

“Chị…” Chị lắp bắp. “Thôi được rồi.” 

Nói rồi hướng mắt chị đưa lên dứt khoát và miễn cưỡng. Khuôn mặt của em sừng sững đợi sẵn để ánh nhìn của chị sa vào. Một cảm giác rờn rợn chạy dọc gáy cả hai. Ở giữa họ, không khí như bất động. Xung quanh họ, cỏ cây quan sát với tâm thái bi thương. 

Cả hai trao cho nhau cái nhìn không chớp mắt. Cậu nhìn chăm chú còn mắt chị mở trừng trừng, như việc cố nhìn thẳng vào khuôn mặt bị hủy hoại một phần của em là một loại tra tấn mà bố dành cho hai người. 

Bi kịch chồng chất bi kịch, chị nói:

“Em thấy đủ chưa? Mắt chị… có gì hay sao?” Chị lại cố tránh né đôi mắt thêm lần nữa nhưng lần này bị cậu lay mạnh. “Sao em lại…” 

“Em… làm chị… đau?” Cậu bỗng lo lắng, hỏi giọng nhỏ nhen. 

“Không đâu! Chỉ là tại sao em lại bắt chị…” 

“Nhìn em… làm chị đau… sao?” 

“Sao em lại…” Chị thở dài một cái mệt mỏi. “Nó không làm chị khó chịu đâu. Chỉ là…” 

“Chị nói dối.” Giọng em chất vấn vang lên, to hơn tưởng tượng.

Chị không đáp lại cậu nữa, tay dần lỏng ra như chuẩn bị cho một sự bùng nổ. 

“Em hư quá đấy.” Chị lên tiếng. “Chị chỉ muốn tốt cho em thôi mà.” 

“Nó không…” Cậu lắc đầu, mặt rầu rĩ. “Không tốt… chút nào…” Và lần này cậu lấy hơi thật sâu. “Em muốn… sạch… để mẹ nằm… để ta nằm.” 

“Rồi vết thương của em sẽ làm làm dơ nó thôi!” Chị nói với không một dòng suy nghĩ thứ hai. 

“Em… em sẽ cố để…” Cậu lẩm nhẩm.

“Vô dụng thôi, chẳng phải em đã tìm đủ mọi cách hay sao? Và chị ổn với việc nằm bẩn. Chị quen rồi nên là…” 

“Không được…” Cậu lại lắc đầu.

“Em lại vậy nữa. Làm ơn hãy nghĩ cho mình đi chứ! Đừng nghĩ cho chị hay bố.” 

“Nhưng… nếu không…” Nói rồi mắt và tay cậu nắm chặt lấy tấm vải giờ đã nặng trĩu trong nước. “Nếu không thì… em sống… vì thứ gì?”

“Nghe lời chị, đem nó vào phơi khô đi.” Chị cúi xuống, tay này ngoặt vào tay kia của cậu và dùng sức kéo cả hai về lại bờ. 

Nhưng làm sao chị có thể tay không kéo một tảng đá? Cậu cố gắng níu lại tấm chăn nặng và hai chân lúc này chịu cả hai lực đẩy và lực kéo từ cả dòng nước đến chị mình. 

Và khi bàn chân của em bước mạnh về phía sau, đón lấy em là một thảm rêu không chắc chắn nằm trên một phiến đá trơn trụi. Và rồi nó đẩy bàn chân kia đi trượt xuống vách rồi cả hai theo đà ngã nhào.

“Ái!” Cậu hét lên và cả thân bị đẩy tới phần nước sâu. Hai chân cậu cố vùng vẫy điên loạn, tay bám lấy được vách đá ngầm chiến đấu lại việc bị kéo đi bởi nước xiết. 

Nhưng khi cậu nhìn qua bàn tay đang cheo leo của chị, mắt cậu bỗng trầm ngâm, mở to. Chị đang thả mình theo dòng chảy, mặt nhìn xuống đôi chân đang bị kéo đi. Nước tràn vào chiếc váy trắng và dập nó không thương tiếc. 

“Có lẽ ta không cần phải cố nữa đâu…” Chị nói và từng chữ chả đến được tới tai em, nhưng cậu đủ hiểu chị đang có ý định gì. 

Tay chị thả lỏng như thực sự muốn buông xuôi tất cả. Và trong cái khoảnh khắc ấy, cậu thực sự tìm thấy được cảm giác thanh thản. 

Lần đầu trong đời cậu đang làm gì đó cho chính mình, cậu có cho mình những lựa chọn không phải của người khác. Đơn giản tới mức nó là nới lỏng cơ ở giữa các ngón tay, chân ngừng đạp và thả toàn bộ cơ thể về một thế giới mà chẳng còn gì ngóng chờ ta sau đó nữa. 

“Sẽ chẳng còn thứ gì gọi là đau buồn” - cái suy nghĩ trở thành một dòng máu ấm áp, trái ngược với nước lạnh dữ dội bên ngoài, tràn lên óc em như một bài hát. Một khúc nhạc của sự tự hủy.

Thế nhưng, các ngón tay cậu muốn buông lỏng nhưng lại không thể, sức mạnh còn lại không để cho cậu yên và muốn cậu hãy chiến đấu tiếp. Cậu không thực sự không muốn vậy. Không thể kết thúc như thế này. 

Cậu không muốn bị chị mình lừa dối nữa. 

Và rồi khi cậu ngó xuống, ánh mắt chị đang nhìn lên bắt gặp của em, bàng hoàng nhưng không có vẻ cự tuyệt. Mắt chị long lanh còn hơn nước suối. Đâu đó còn có chút nhẹ nhõm nữa.

Tay cả hai nắm chặt và rồi cậu dồn toàn bộ sức lực trong một hơi thở, kéo cả hai người về phía trước. 

Sau khi chân cậu đã có được thế đứng, cả người cậu vọt lên trên. Tay chị khẽ siết chặt, nhưng lần này là chị ấy muốn như vậy. Muốn học cách cảm nhận lại cuộc đời thêm một lần nữa.

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Sự trừng phạt của ông già lên gia đình nhỏ tội nghiệp không kết thúc. Suốt ba tháng liền, nó trở thành một nhịp sinh hoạt quen thuộc. Máu, bỏng rát, bầm dập. Jader chịu đựng tất cả trong im lặng, như thể cơ thể cậu đã học được cách tồn tại cùng đau đớn, coi nó như bản năng thứ hai. 

Khu rừng từng xanh và tĩnh lặng, dần biến thành một nơi méo mó về thời gian, bạo lực vang vọng và kéo dài. 

Và tâm trí người mẹ, trước những bài tập như tra tấn từ ông, tưởng chừng mỏng manh như một cành khô, thì lại không thể bị làm gãy vỡ. Bà chỉ mờ dần đi, từng chút một, như một bông hoa chẳng còn có thể cho đi mật ngọt.

Cho đến một buổi sáng, mọi thứ chợt lệch hẳn đi. Người bố đột ngột lao ra khỏi nhà với áo sơ mi cài lệch, giày đạp mạnh xuống đất như đang cưỡi trên niềm vui. Lần đầu tiên sau rất lâu, ông không say cũng không cáu giận. Ông đang hát. Hát thật sự.

“Nó sống rồi!” Ông ngẩng mặt lên trời hét lớn. “Nó sống rồi! Tao sẽ có một đứa con trai! Ha! Con trai!”

Tiếng cười vang lên, chói tai và lạc lõng, như một âm thanh không thuộc về thế giới nhỏ bé này. Em và chị đứng sững lại sau góc lều, nhìn ông ta nhảy múa trên nền sỏi như một gã hề điên trong một lễ mừng chỉ mình ông hiểu. Hai đứa quay sang nhìn nhau, không biết nên sợ hay nên mừng… hay nên chạy đi trốn.

Qua khung cửa sổ hai đứa đang lấp ló trông vào, bóng người mẹ chậm rãi đi ngang. Chiếc váy rộng khẽ phồng lên, để lộ cái bụng đã tròn hơn trước.

“…Chúng ta sắp có thêm em.” người chị nói, giọng khàn đi. Jader gật đầu chậm rãi. Hai bàn tay họ siết chặt lấy nhau. “Một con người bé xíu… đang nằm trong bụng mẹ.”

Cậu nhìn chị. Khuôn mặt chị thật tàn tạ với đôi mắt còn sưng và môi khô nứt.

"Linh hồn tội nghiệp." Chị nói rồi quay mặt đi đồng thời kéo cả tay cậu rời khỏi ô cửa sổ. 

Nhưng em lại nán lại, cánh tay của hai người bị kéo đến căng dài. Cậu muốn ngắm em mình thêm một chút, vào cái căn phòng tù túng ấy. Bên trong cậu như đang có nhiều suy nghĩ nhưng chẳng có cái nào rõ ràng. Nhưng rõ ràng nhất chắc chắn là sự hào hứng. 

"Đành vậy." Chị nghĩ và cố nán lại một chút. Nhìn người mẹ đang nằm nghỉ ngơi trong phòng, hơi ấm từ chiếc chăn làm lan ra đến tận cửa sổ, cùng chiếc bụng của bà một lúc lâu và rồi chị khẽ vô thức mỉm cười bên khóe miệng. Sự đồng cảm đang cố đánh bật sự buồn bã đã gia cố trong tâm trí chị trong suốt ngần ấy thời gian.

“Em nghĩ ta phải đợi bao lâu?” Chị bất giác hỏi với một chất giọng đầy quan tâm.

“Em không…” Cậu đáp rồi ngập ngừng.

Rồi kể từ giây phút ấy, thế giới của họ có thêm một thứ ánh sáng kỳ lạ. Người mẹ không còn bị ép làm việc mà được tắm rửa mà được cuộn trong những tấm vải mềm và ăn thức ăn còn ấm. Chiếc bàn may được dời đến gần cửa sổ, nơi nắng có thể chạm vào gò má bà. Ban đêm, người bố ngồi cạnh, nói những câu vô nghĩa với cái bụng. Sự im lặng của bà không thay đổi, nhưng xung quanh bà dường như xuất hiện một thứ cảm giác trang trọng lặng lẽ.

Còn bọn trẻ, chúng bắt đầu lén nhìn từ mép nhà, thì thầm với nhau về những giấc mơ cỏn con. Ánh mặt trời soi tới mái tôn rồi bật đến khắp nơi, đem những giọt sương trốn kĩ nhất đi mất.

“Em nghĩ… em bé sẽ trông thế nào?” Chị hỏi, ánh mắt tò mò đôi chút. 

“Giống…” Người em, miệng vẫn còn đang nhai bữa trưa, cố rặn ra chữ còn lại. Cậu đưa ngón tay ra và chỉ vào chị. “Giống… chị.”

Chị khẽ bật cười, nụ cười mỏng và dè dặt bị giấu sau cánh tay. Song, chị đưa tay lên đầu đứa em và xoa tóc cậu. 

“Nào.” Chị cười. “Hẳn là giống em. Nhỏ hơn. Và đảm bảo là phải ồn ào hơn em nhiều nhỉ? Hì.”

Cậu khựng lại một giây, rồi cúi đầu mỉm cười khe khẽ. Âm thanh ấy lạ lẫm đến mức chính cậu cũng giật mình. Đã rất lâu rồi, cậu mới nghe thấy tiếng cười của cả hai.

Từ đó, những buổi chiều bên con suối trở thành nơi trú ẩn bí mật của họ. Nước chảy lặng lẽ qua những tảng đá phủ rêu ám mùi lá mục. Họ ngồi sát nhau, dùng ngón tay vẽ những hình thù vụng về trên mặt bùn ướt những hình người bé xíu, những vòng tròn không hoàn chỉnh, những ngôi nhà chỉ có mái mà không có tường. Không ai nói đó là gì, nhưng tự thân hai người đều hiểu cả.

Họ nhặt những mảnh gỗ bỏ đi, đẽo gọt chậm rãi bằng lưỡi dao cùn, làm thành một chiếc nôi nhỏ tạm bợ, cứng ngắc các góc cạnh. Vải rách được giặt sạch dưới suối, phơi trên cành cây, rồi phủ lên như một chiếc giường hoàng gia thu nhỏ. Họ gom những viên đá trơn nhẵn, những bông hoa dại còn nguyên mùi nắng, đặt cạnh nhau cẩn thận như những lễ vật chuẩn bị để dâng lên một điều thiêng liêng chưa có hình dạng.

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Vài ngày sau cái buổi sáng kì lạ, một âm thanh quen thuộc nhưng lạc lõng khung giờ xuất hiện – tiếng động cơ xe tải của bố về sớm hơn thường lệ. Cả hai giật mình, bỏ dở mọi thứ và chạy về gần hàng rào sau nhà. Khi hé nhìn qua khe hẹp, họ thấy có tận hai bóng người lớn.

Một là bố. Người thứ hai là… 

Da gà hai đứa bỗng nổi lên, rùng mình.

Có một người đàn ông khác đứng ở bên cạnh bố, mặc một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, thân hình gầy cao, cặp kính mỏng đặt ngay ngắn trên sống mũi. Tay ông ta cầm một chiếc cặp da sẫm màu, trông sạch sẽ đến mức lạc lõng giữa căn nhà xập xệ.

“Bác sĩ à.” Người bố nói, từ khoảng cách xa giọng ông vẫn có thể nghe thấy rõ, đầy tôn kính kỳ quái.

Người đàn ông kia mỉm cười lạc quan và vừa đủ kiêu hãnh, lí nhí trong miệng thứ gì đó. 

Sau đó ông ta mở chiếc cặp da đang mang ra và lấy từ nó hai dụng cụ lạ lẫm – một cái mảnh khảnh như chiếc đũa kim loại, cái còn lại nhỏ và tròn giống một chiếc chuông con. Em và chị không thể rời mắt khỏi những thứ kỳ lạ ấy. 

Người này không giống bất kỳ thứ gì họ từng gặp. Cách ông nói chuyện, cách ông đứng thẳng lưng trong căn nhà hôi thối, cách ông không hề chùn bước. Tất cả đều khiến họ choáng ngợp.

Người em đã từng xem những tấm hình của bố và những người họ hàng từ cách đây rất lâu, cậu biết về sự tồn tại của những con người khác. Chỉ là đã quá lâu để nó có thể gợi cho cậu về việc thế giới này to lớn đến nhường nào.

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

"À mà, cho tôi mạn phép hỏi là làm sao... ông chủ có thể đoán được giới tính của đứa trẻ?" Bác sĩ thắc mắc vẻ khá rụt rè. 

Hai đứa lúc này đang quỳ ở một bên vách rách, mắt và tai như đang được đặt ở bên trong, nhẹ nhàng thở khẽ, toàn thân không dám di chuyển dù chỉ nửa xăng-ti. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng em, dù cậu cũng không hiểu vì sao.

"Tôi rất muốn nói điều này với bác sĩ, rằng là..." Ông bố tặng lên vai bác sĩ một cái vỗ vai tự tin. "Nó là một đứa trẻ mạnh mẽ kể từ khi lọt lòng. Chính tôi thấy nó đã vượt qua mọi khổ ải khủng khiếp để phát triển đến thế này!  Mà... có kể ra thì chắc ông sẽ không tin." 

Và rồi, đầu ông cúi gần vào mặt bác sĩ, miệng cười nhẹ bẫng, tự tin. "Tôi tin chắc chỉ có thể là con trai thôi!" 

"Chà…" Bác sĩ cố gật đầu nhưng vẫn dè dặt như đang cố né một quả bom. "Trực giác của người bố thì lúc nào cũng nhạy bén hơn tất thảy nhỉ?"

Một lúc sau, ông bố cho khởi động chiếc xe và đem người bác sĩ kia rời đi, hai đứa trẻ dõi theo âm thanh của nó cho đến khi tiếng động cơ tan dần vào rừng cây sâu thẳm. Trong lồng ngực họ, một thứ gì đó mới mẻ nảy mầm. 

Sau khi đã tìm được một vị trí đủ kín đáo, hai đứa bàn tán sôi nổi về những gì vừa chứng kiến. Về ngoại hình của vị bác sĩ đến giọng nói của ông, đến cách ông di chuyển và ăn uống, cách ông sờ vào người bà và cách ông nói chuyện – trái ngược với người bố của cả hai ra sao.

Chúng sôi nổi bàn tán về những từ vựng mới toanh chưa từng được biết đến trước đây và đoán nghĩa của chúng rõ là như thế nào. Hàng tỷ những nhận định trẻ con hay sáng suốt được cả hai đưa ra trong cả ngày hôm ấy. Chúng đưa ra bàn tán không ngừng kể cả khi đang làm việc hăng say, tay nắm tay không rời dù chỉ một khắc. 

Đêm đến, cậu nằm mơ và thấy người bác sĩ cúi người và mở miệng. Cậu dỏng tai lên nghe với hy vọng có thể được giải đáp cho hàng vạn các thắc mắc mình có. Nhưng trái ngược với kỳ vọng, đầu ông lại rụt ra, ánh mắt đầy vẻ kinh tởm – thứ mà người bố cả hai sở hữu.

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Bác sĩ đến đều đặn hai lần mỗi tuần và được người bố đối xử không khác gì một thánh nhân, lặp lại từng lời ông nói như chân lý. Người mẹ vẫn im lặng như mọi khi, nhưng bụng bà có thể trông thấy sự lớn dần lên và ánh mắt dường như dịu lại, bớt đi sự trống rỗng.

Hai đứa không bao giờ dám đến gần bà mà chỉ đứng từ xa hoặc nấp sau những hốc đá, thân cây hay bức tường nứt vỡ, sợ rằng khuôn mặt méo mó và cơ thể đầy thương tích của mình sẽ làm ông sợ hãi mà biến đi. 

Nhưng mỗi lần ông tới, họ lại như đang thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, thì thầm vào gió những điều chưa từng dám nói thành lời. Hy vọng, bí mật, những cái tên chưa chắc sẽ được đặt cho em.

Họ lập ra và chuẩn bị những trò chơi cho đứa trẻ chưa chào đời. Một cuộc săn kho báu bằng quả thông, một bài ru được tạo từ chuông gió và thìa cũ, một chiếc vòng treo làm từ lá và kim loại vụn, quay lặng lẽ trong gió như một phép màu nhỏ.

Người chị sẽ kể cho em nghe về các vì sao, về việc một ngày nào đó đứa bé có thể tự đặt tên cho chúng.

“Chị chỉ mong em ấy sẽ thật xinh.” Chị nói vào một buổi chiều, tựa đầu lên vai người em. “Đừng giống khuôn mặt của chúng ta là được nhỉ?”

Cả hai bật cười khẽ, tiếng cười tan vào tiếng nước chảy.

Người bố vẫn quát tháo, nguyền rủa và uống rượu. Nhưng có điều gì đó đã thay đổi. Lần đầu tiên sau rất lâu, bọn trẻ có một thứ để bảo vệ. Không chỉ khỏi ông ta, mà cho chính mình. Một tương lai được chưa sinh ra nhưng đã đang sống thật mạnh mẽ bên trong cả hai.

Và lần đầu tiên, thế giới không còn muốn bóp họ đến nghẹt thở nữa. Khu rừng như trở nên mỏng hơn đôi chút, chỉ đôi chút mà thôi. Dãy núi vẫn cách xa trung tâm 83 ki-lô-mét.

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Dấu chân của mùa đông dần xuất hiện trên mọi nẻo đường mòn em đi. Từ những biển lá nâu ẩm ướt cho tới sự đông đặc dần của nước suối khiến nó lạnh chết người nếu sơ sẩy. 

Ở trong căn nhà gỗ nhỏ và nhất là phòng của người mẹ già tràn ngập dây rợ ngáng chân cùng các dụng cụ và khăn tã chất đống ở một góc. Bà được quấn thành tầng tầng lớp lớp các tường thành vải dày cộm, giường được bày trí ở góc sâu nhất trong căn phòng. Một cái bàn mới đã được dựng ở đó, mà tác giả có lẽ là hai chị em, được bày hàng đống trang thiết bị ý tế lên trên. 

“Mấy cái này để làm gì vậy bác sĩ?” Ông bố hỏi với vẻ tò mò hóng hớt, mặt vẫn lác đác một nụ cười thân thiện. “Tôi nghĩ ông đã đem đến đây quá nhiều thứ rồi mà… ông chẳng giải thích cái gì cả?”

“Thưa ông chủ, những thứ này sẽ đóng góp một phần không nhỏ cho việc đảm bảo rằng Bà chủ có thể sinh nở một cách thuận lợi. Không có thứ gì là thừa thãi cả đâu!” Bác sĩ nói tay vẫn cứ lấy ra thêm những vật dụng từ túi.

“Nhưng ông ít nhất hãy giải thích cho tôi về cái bọc toàn cỏ kia chứ?” Bố nói rồi chỉ tay vào cái túi chữa đầy những rau hoa không thể xác định.

“Thưa ông, đó không phải là những cọng cỏ mà thực chất là “dược thảo” và đương nhiên – chúng rất hữu dụng và cần thiết!” Ông ta cầm cái bọc nó lên và lấy ra một một nhánh cây lá tím. “Ví dụ đây sẽ là giúp vợ ông sát trùng…” 

“Sát trùng?” Người bố hỏi tới trong lúc bác sĩ đang ôn tồn.

“Hừm… là rửa vết thương cho đỡ bẩn, thưa ông!” 

“Tưởng gì! Hồi đấy, tôi đây tay không lau rồi tự cầm máu cho vợ tôi. Có cần phải sát trùng gì đâu!” 

“Như vậy là không được, thưa ông.” Người bác sĩ thở dài, mặt khẽ nhăn. “Tôi nghĩ để thuận lợi và đảm bảo an toàn cho bà thì ta vẫn phải nên chuẩn bị kỹ càng. Chẳng nhẽ ông không muốn con trai ông được sinh ra trọn vẹn và bình thường hay sao?”

“À… á, tất nhiên là tôi muốn vậy rồi. Ối chết xin lỗi nhé bác sĩ… cũng do tôi ít học quá!” Nhắc tới đứa con, đầu ông chợt bối rối.

“Không sao, thưa ông.” Bác sĩ thở lại một cách từ tốn, miệng lẩm bẩm gì đó.

“Thế còn… những dụng cụ kia?” Bố hỏi thêm. “Bác sĩ hãy giải đáp cho tôi với.”

“Về những thứ này thì tôi thứ lỗi. Tôi sẽ chỉ giảng giải cho ông về một số mà thôi.” Ông ôn tồn nói giọng thánh thót. “Vì có nhiều thứ liên quan đến quy định của người trong ngành y, ông biết đấy.” 

“Hờ… nghe nghiêm trọng ghê nhỉ.” 

“Chắc chắn được đẩy lên trên hết đúng chứ, thưa ông? Đấy là châm ngôn làm việc của tôi.” 

“À không tôi không nghi ngờ tài cán của ông hay gì đâu! Chỉ là những thứ này trông khá… đau?” Ông nói và chỉ vào một con dao lớn “Như là thứ này chẳng hạn…”

“Thưa ông tất cả những thứ tôi bày ở đây đều rất cần thiết.” Nói rồi tay bác sĩ điểm quan những món dụng cụ được để trên chiếc bàn ở cạnh. “Ở đây tôi có những thứ yêu cầu cho việc sinh mổ thuận lợi như dầu mỡ động vật, muối để sát trùng, ghế sinh mà tôi đã đích thân xin từ Viện y, kéo đỡ sinh, dây kẹp rốn và có cả dụng cụ móc thai cho trường hợp xấu nhất.” 

Người bố quan sát ông với ánh mắt của một người hâm mộ, miệng ông há ra không ngớt mắt lia tới lia lui các món đồ Bác sĩ chỉ đích danh. 

“Ngoài ra, thưa ông.” Người bác sĩ bắt đầu điềm đạm, chỉnh tề. “Ở đây tôi còn đích thân đem tới những món đồ mà kinh nghiệm theo nghề 15 năm trong ngành của tôi đúc kết ra được.” 

Và rồi ông chỉ vào những thứ đang để ở dưới đất chưa kịp được tìm được chỗ để xếp lên. “Ống kim loại để thông khí, máy đo đạc bụng siêu chính xác dụng cụ cố định như nẹp và dây. Và đặc biệt là thuốc mê liều mạnh để mẹ sinh nở dễ xử lý và bớt đau hơn nữa. Tôi để nó ở trong bịch riêng đây!” Vừa nói, ông vừa nới lỏng một túi buộc ngang hông và lấy ra một nhánh cây lá xanh với các đường cong ở hai bên mép kì lạ. “Cách cơ chế chiết xuất cũng rất đòi hỏi nên tôi đã mất rất lâu để mà thuần phục được chúng.” 

“Trời, bác sĩ quả là tốt với vợ chồng chúng tôi quá mức!” Người bố đứng ngoài khen nức nể với tâm trạng ngưỡng mộ không ngớt.

“Thưa ông chủ.” Người bác sĩ đặt nhẹ tay lên vai ông. “Chị nhà tôi sẽ lo được. Vả lại ông cũng là một chủ vựa quần áo của phố. Nếu chị nhà có xảy ra chuyện gì rồi ảnh hưởng đến ông thì cũng là mất mát lớn với người dân nữa.” 

“Ôi bác sĩ nói quá rồi…” Nói rồi ông cho tay lục lấy chiếc túi da. “Thưa ông đây là…” 

“Thưa ông chủ tôi xin kính nhận.” Nói rồi bác sĩ liền đưa tay lên, ngón tay nhắm cầm lấy những tờ giấy cỏn con. 

“À được rồi… Để tôi…” 

“Vâng thưa ông.” 

Trao đổi xong xuôi, người bố lục đục dẫn bác sĩ ra ngoài xa đã mở cửa sẵn. Hai bóng hình thoáng chốc đã lên xe và tiếng nổ máy dần đưa cả hai đi mất hút. Dưới cỏ, những đường vân của ánh sáng đã khá thưa thớt dần, nhưng từ ngày mai chút sẽ không còn được rõ ràng như thế này nữa. 

Đã bốn tiếng kể từ khi mặt trời mọc, sương lạnh vẫn còn chưa tan. 

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Và rồi ta lại bắt gặp hai chị em, tay trong tay, ngắm nhìn lấy bụi hoa héo đã úa từ tận hai tháng trước. Thứ mà bây giờ chẳng còn gì ngoài các kết cấu gãy đổ, đen hoắm như xương của một loài động vật bị chết cháy nham nhở.

Nhưng đằng sau nó hiện diện một khoảng trống trải dài đến tận phía xa xôi xanh sao, cứ như là một con đường vậy. Nhưng nó được tạo ra không phải có người thường xuyên tới lui mà chỉ là nhìn giống như một thứ được khu rừng trải ra chỉ để đợi những nhà thám hiểm tinh ý đi bộ lên nó. 

Một hành lang tắm trong ánh nắng của tự nhiên và chúng đang mời chào những kẻ vừa tìm ra mình. 

“Sao trước giờ ta không để ý đến nó nhỉ?” Chị quay sang cậu cũng đang nhìn chăm chú về con đường trước mắt. “Em có bao giờ để ý đến nó không?” 

Cậu lắc đầu.

“Chà… vậy thì.” Chị buông mắt nhìn theo. Tim đập mạnh. “Em muốn đi vào xem thử không?” 

Một ngọn gió hiếm hoi thổi tới làm áo quần cả hai khẽ tung lên rồi rút chạy vào trong rừng cây đang dần chập tối. 

Cả hai người lúc này nhìn nhau đăm chiêu, mắt như tự hỏi liệu đó có phải là lựa chọn sáng suốt. Nhưng rồi khi cả hai nhìn liếc lại con đường mòn cũ kĩ theo năm tháng và hướng nó dẫn về ngôi nhà của cả hai, chúng lại như được truyền cho một liều dũng cảm. 

Chị bước một bước tiến, cậu tiến theo sau chị cũng một bước. Và rồi là bước thứ hai và bước thứ ba… 

Bãi cỏ, bị cả hai bỏ sau lưng, dần trống rỗng, màu sắc của cả hai hòa vào rừng xanh đậm đặc. Lần đầu tiên ta không còn có thể thấy hai đứa trẻ trên những nẻo đường quen thuộc hay là ở bất cứ đâu trong tầm mắt nữa. Kể cả là từ trên cao nhìn xuống hay phóng cận cảnh.

Và cả hai vẫn bước, cỏ cao chạm đến lưng quần nhưng với sức kéo từ khắp nơi, từ những mạch máu chăm chỉ hơn mọi khi từ bên trong người lẫn cơn gió ngoài da, hai người vẫn tiếp tục, đi từng bước vững chãi trong phấn khích. 

Nhưng rồi rừng rậm với bản tính tàn nhẫn đánh bay tất cả, con đường ấy phút trước rộng mở, phút sau đã trở nên hẹp hơn đến mức chẳng thể phân biệt phương hướng theo cách bình thường. Chân cả hai dần mỏi rũ rượi vì không được thiết kế cho loại địa hình này, khắp không gian lại chẳng còn bóng dáng mặt trời đâu.

Và khi cả hai dần dần cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé và mong manh, họ mất hết lý do để tiếp tục. Em là người dừng chân trước và theo ngay sau đó là chị. Không phải để dành ra để thở hay nghỉ mệt, mà là để trả lời một câu hỏi còn bỏ ngỏ. 

“Ta đang…” Chị nuốt nước bọt. “Làm gì vậy?”

Một hồi trầm ngâm, người em khẽ nhướng người nhìn ra sau. Bóng tối đã len lỏi đến các bụi cây trong tầm mắt. 

“Về… thôi.” Miệng em mấp máy, cậu khẽ siết.

“Ta đi xa đến vậy rồi nhỉ?” Mặt chị vẫn còn vương chút tiếc nuối. “Phía trước vẫn còn có thể đi tiếp mà…”

Đúng vậy. Tại sao cậu lại dấn thân mình xa đến tận đây chỉ để quay trở về? Cậu đã nghĩ những gì ở khoảnh khắc đầu tiên khi rừng cây rộng mở? Cậu đâu thể khờ đến mức đưa cả hai vào hiểm nguy? 

Có lẽ đúng nhất với cậu chỉ là cậu được quyền chọn lựa. Rằng cậu muộn tận hưởng sự tự do mà chính mình chọn cho, dù rằng nó có thể thật vô nghĩa. 

Và ngay khi cậu định bước thêm bước nữa thì từ đằng xa, cả hai liền nghe thấy một tiếng động bất thường. Và rồi tiếng động đó trở thành một âm thanh có tần số lớn như tiếng hét. Nó giận dữ như mãnh thú, khàn đục như ở dưới nước nhưng lại cao thánh thót như chim. Dù là gì thì đấy là nguy hiểm. 

Não cậu nhảy sổ, mặt mày cau lại với vẻ hoảng hốt, một tay kéo cả người chị lùi lại – người lúc này đang hoang mang, đứng chết chân ở một chỗ. Và rồi chẳng nói chẳng giành em kéo cả hai chạy bạt mạng, ngược về con đường chính, đua với bóng tối phía sau. 

Tiếng âm thanh đó vẫn không kết mà cứ vang vọng đi khắp nơi, cả hai vẫn cứ chạy cho đến khi gỡ được thứ tiếng ấy ra khỏi tâm trí… 

Và rồi khi ta phóng xa ra khỏi lối mòn, xuyên qua tầng cây dày đặc và ở trên đỉnh của vạn vật. Một bầu trời ngả tím dần hiện ra, báo hiệu một ngày đã đi tới hồi kết. Nhìn theo lũ trẻ, ta như ngợ ra rằng nếu chúng đi thêm vỏn vẹn một giờ nữa thôi, về đúng hướng đi đó. Thì sẽ chẳng còn gì ngăn cản được cả hai người nữa. 

Cậu rồi sẽ được tự do, còn chị cuối cùng có thể an phận. Khoảng 11 ki-lô-mét, ngược về phía đám trẻ đang rời đi, một chiếc chòi gác lửa đứng ngay lưng đồi, sừng sững, nghiêm nghị. Ánh đèn leo lắt ở phía dưới mái che chớm vụt tắt, để bóng tối nhấn chìm thế gian thêm một đêm nữa.

‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!