‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
Một cơn gió lạnh quét ngang qua khu rừng già cô tịch.
Từ đâu, có tiếng động cơ rống vang như một con thú hoang dại khiến cây cối trong phạm vi hàng dặm tưởng như mình sẽ bị nghiền nát trong tức khắc.
Men theo một lối mòn, hai luồng đèn pha của chiếc xe bán tải quân dụng móp méo xé toạc màn đêm, hắt thứ ánh sáng hỗn độn lên những đám cỏ và thân cây tội nghiệp.
Bên trong xe, dáng hình một người đàn ông im lặng ngồi sau vô-lăng.
Hắn châm thuốc, khói cuồn cuộn nổi lên, vòng vèo như những linh hồn lởn vởn trước mặt.
Được một hơi, hắn lôi ra từ trong hộp đựng rồi bày ra trước mặt một tấm bản đồ nhàu nát, dính nước sốt bánh mì, rách góc nứt mép.
Bật đèn táp-lô, một đoạn chữ được viết bắt mắt hiện ra lù đù:
“Khu rừng hoang Đông Suyan.” Trên đó viết.
Ngón tay hắn lần theo đường núi gãy nát, dừng lại ở một vòng tròn đỏ hí hoáy bằng bút đỏ:
“Trạm gác lửa số 09.”
Bỗng có tiếng động phía sau và nó đưa sự chú ý của ông ra khỏi tấm bản đồ trên tay.
Ở băng ghế sau là một con người bất động, chẳng biết là còn sống hay không, đang nằm thoi thóp dưới lớp chăn mỏng bụi bặm.
Một cánh tay trơ trụi thõng xuống cạnh ghế, trưng ra những ngón co quắp như trái cây héo. Trên cổ tay là những vệt đỏ nâu khô, máu cũ bám thành lớp cứng.
Hắn nhìn lâu hơn một nhịp, miệng và mũi phì phèo vẻ chế nhạo. Rồi quay lại phía trước khởi động lại xe.
Trên cao, một ngôi sao băng rạch ngang bầu trời. Xui cho nó là chẳng ai cầu nguyện điều ước nào ở những nơi như thế này nữa cả.
Người đàn ông nhổ bãi nước bọt ra cửa kính đang hạ, mắt vẫn dán lên con đường đen hun hút rồi gầm gừ:
“Tao không biết tao đã làm cái quái gì sai để phải chịu cái số phận này…” hắn lẩm bẩm, giọng khàn như sỏi dưới đế giày. “Nhưng tao biết một điều… Lũ chó chúng mày sẽ phải trả giá cho cái mớ hỗn độn này.”
Động cơ gầm lên để bánh xe cày qua cái lối mòn đất cát, và để khu rừng nuốt trọn ánh sáng thêm một lần nữa.
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
0 Bình luận