Từ lâu về trước, những kẻ xâm lược đã đến đây và toan tính xóa sổ sự sống nơi này đến tận gốc. Ta đã ở đó, và một cách vô thức, ngăn cản chúng. Vượt ra bên ngoài phạm vi cho phép mà đóng kín nơi đây, biến nó trở thành một ngục tù đúng nghĩa.
Nhưng mà tại sao? Ta còn chẳng nhận ra mình làm vậy và có khả năng làm như vậy! Có lẽ đó chỉ là kỹ năng phòng vệ bản năng và vô thức. Nhưng tại sao ta lại phải quan tâm những chuyện riêng đó? Chẳng phải sự vô tâm và tàn bạo của tự nhiên luôn xảy ra hằng giây hay sao? Sống rồi chết.
Ta chẳng thể nào hiểu nổi tại sao ta lại hành xử như thế, thiên vị khu rừng, đảm bảo không một con người nào có thể trở vào lại đây.
Chỉ riêng Em mà thôi. Một ngoại lệ thật sự.
Ta còn nhớ mình đã vô tâm ra sao khi chứng kiến em gặp bao nhiêu điều xúi quẩy. Nhưng đó là khi ta nhận ra, Em là một phần của ta, em được sinh ra trong lồng ngực của ta và nó cũng có nghĩa cả ta và em là một.
Cứ như một con thú dàn được em uốn nắn. Ta cuối cùng cũng hiểu ra, có thể “nhận ra”, có thể ngắm nhìn chính mình.
Và câu chuyện ấy sẽ không bao giờ kết thúc cho dù có bao nhiêu là cách để các bạn nhìn nhận nó.
Sự sống. Tiếp theo sự sống – cái chết. Tiếp theo của cái chết – sự sống lần nữa.
Khu rừng. Tiếp theo khu rừng – thế giới. Tiếp theo của thế giới – khu rừng lần nữa.
Chúng ta thực sự không quá khác nhau, như bạn thấy đấy. Và ta không nói đến vẻ ngoài hay sức mạnh vật lý.
Tất cả mọi sinh vật đều sống, mà đã sống thì đều phải có mục tiêu và ý chí phấn đấu riêng.
Sự “không sống” cũng vậy. Chúng cũng đang sống và tồn tại chỉ khác chúng ta đôi chút thôi. Nhưng chúng biết cảm nhận và theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Và trong cái thế giới đó, chúng ta tồn tại cứ như một phép màu.
Ta là một thứ chẳng được tạo ra từ bất kể cái gì. Không có mục đích hay thân thể. Nên ta cũng từng chẳng thể hiểu nổi việc “được sinh ra” liệu có thật sự là một phước lành?
Đó là trước đây rồi, rất xa về trước rồi. Giờ nhớ lại ta mới thấy mình thật quá đỗi ngu ngốc.
Ta đã không còn sợ chết nữa, cũng không còn trống rỗng nữa. Ta đã tìm được mẹ của ta, tìm được cha của ta, và hơn hết ta đã biết được thế nào là cho đi sự sống.
Học được từ Em quả là món quà quý giá nhất. Ta có toàn bộ mọi thứ từ trước đến nay nhưng lại chẳng biết mà thả trôi chính ý niệm về mình trên con suối nhỏ.
Và ta ước Em cũng vậy, hãy sống tốt và trân trọng lấy ta và mọi người bên cạnh mình, mọi cố gắng của em luôn sẽ được ta ghi nhận.
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
Em Chữa Lành Tất Cả
Chương 5: Đau
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
Tháng này qua tháng khác cho tới một ngày, bầu trời sụp xuống thành tuyết.
Gió rít qua những khe nứt của căn nhà cũ. Ở bên ngoài, tuyết dày đến đầu gối người. Những lối mòn quen thuộc biến mất, nuốt trọn căn nhà vào một vùng cô lập ngoài ý muốn, không đường ra cũng chẳng còn đường quay trở lại.
Máy phát điện chạy hết công suất. Âm thanh kim loại gằn lên đều đều nhưng vẫn không thể át đi tiếng rên thống khổ của người mẹ. Chúng xuyên qua mọi thứ, vang lên khô khốc và kéo dài.
Bà đã vỡ nước ối.
Quằn quại trong cái cũi tưởng chừng êm ái nhất trên trần đời, bên cạnh bà là hai đứa trẻ không hiểu chuyện nhưng đủ để chúng biết rằng đây là tình huống khẩn cấp, đủ để biết rằng đây không phải lúc để ngồi yên. Người bố đã rời nhà ba tiếng trước và nói là đi gọi trợ giúp. Thời gian trôi qua chậm như đông cứng trong tuyết.
“Lâu quá…” Không ai biết đó là ai nói.
Trời lạnh nhưng những đứa trẻ đều ướt đẫm mồ hôi, tay lạnh nhưng lưng lại nóng ran vì lo lắng. Hai chị em giữ chặt tay mẹ, như thể nếu buông ra thì bà sẽ trôi đi đâu mất.
Họ đã quá kiệt sức rồi. Người chị trong chiếc váy trắng quen thuộc trông như một bóng ma, gầy và xanh xao. Em thì vẫn trông thật kỳ quặc, những cơ bắp của em dần xịu đến nỗi để lộ xương dưới da, hơi thở nông vì lao lực, vì đói và đau đớn kéo dài.
Nhưng hôm nay bọn họ như trở thành những sinh vật khát khao được sống nhất. Những nụ cười thoáng qua, vụng về và run rẩy, chuyền cho nhau như một bí mật có thể làm mọi cơn đau khớp, những đêm bụng quặn thắt, cảm giác đói cháy ruột – tất cả đều bị đẩy lùi xa.
Nhưng để đi đến đó, người mẹ cần cả hai giúp đỡ. Và họ không thể chỉ đứng nhìn.
Tay trong tay, cả hai lau vội những vệt máu, thay vải lót, đốt thêm củi để giữ hơi ấm cho nhau. Khi cứ mỗi lần tiếng hét của mẹ dội lên làm rung cả gian nhà, người chị chỉ biết rối loạn chân run, ánh mắt lạc đi đâu mất.
Và rồi Em chợt nảy ra một ý nghĩ gì đó. Như một căn bạc vào một cơ hội cậu chưa từng dám biến nó thành hiện thực.
Cậu siết nhẹ tay mẹ, hít một hơi thật sâu, rồi thở mạnh ra…
“…
Oa… ta ta-ta… ku-ta.
Oa… ke…
“…
Cổ họng bỗng ngứa ran khiến cậu ho đến chảy nước mắt xé cả lồng ngực dị dạng. Nhưng vào đúng lúc đó, người chị đặt tay lên vai em, khẽ cười thấu hiểu, và cùng nhau cả hai cùng cất giọng hát nhỏ nhẹ, từ tốn.
“…
Oa ta ta-ta ku-ta.
Oa ke lio ma-ko.
Kareta ka-ta.
Hoa nah bwo hor~
Tenno no-no nava.
Wayte go-f oiki.
Poei-ty la faga.
Ope ni mo~
…”
Tưởng rằng tiếng hát lọt thỏm của cả hai sẽ đánh bại bởi tiếng hét áp đảo. Nhưng không ngờ chỉ sau khi hai đứa cất tiếng ca được vài ba câu thì tiếng bà dần chuyển hóa nhỏ nhẹ lại.
Từ hét xuống thành la, xong rồi thành những nhịp thở mạnh và khẽ hoảng loạn.
Và đó cũng là lúc hai người đón nhận ánh mắt từ bà sau nhiều năm. Thời gian như ngừng trôi, đó là một cái nhìn không trìu mến hay cảm xúc, nhưng nó thực sự là một cái nhìn quan tâm bà gửi đến những gì thuộc về mình.
Môi bà mấp máy như muốn hát theo…
Thì tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía bên ngoài và tiếng ai đó đang lội bì bõm trong tuyết.
Họ không kịp nói với nhau một lời. Cánh cửa bật mở, bác sĩ trong áo khoác dài đứng đó, tuyết nhỏ giọt từ vai áo, một tay cầm chiếc vali kim loại, một tay cầm một mảnh áo màu trắng phau. Ánh mắt ông va phải vào ánh mắt hai đứa trẻ và ngay tức khắc, biển ngôn từ bị bẻ cong. Họ quá sốc để có thể thốt ra được một chữ nào.
Sau vài giây đứng hình, Jader phản ứng như một con thú bị dồn vào góc chết. Phản ứng duy nhất của cả hai là cuống cuồng quay đi, tay đậy kín mặt dừ đã quá trễ, lướt sát qua ông như những cái bóng mà vô ý va phải người bố đang cố lục đục bắt kịp ở phía sau.
“CÚT NGAY RA NGOÀI.” Ông quát lớn, lạnh tanh. Một chân ông đạp vào lưng Em bay tận ra phía cửa chính.
“Đứa trẻ đó…” Bác sĩ chớp đôi mắt vừa trợn trừng trừng.
“Người ở! Người ở thôi.” Ông vỗ vai người bác sĩ rồi thó tay đậy kín cánh cửa phòng vừa được lắp mới không lâu.
Hai đứa không rời đi mà đặt tai mình nghe qua vách tường, vách cửa mỏng lét. Cố quét cho được những câu hội thoại vội vã, rời rạc.
Những câu nói của bọn họ lơ lửng trong không khí lạnh, chưa kịp hợp nhất rõ ràng đã bị nuốt chửng bởi tiếng gió, tiếng máy phát điện và cơn đau đang tiếp diễn trong căn phòng phía sau…
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
“Tôi nói ông cầm cái này giúp tôi…”
“... Sao lại cho bà nằm như vậy?! Ông đỡ ngồi dậy để tôi mặc cái này vào… Mau lên!”
“Đừng thắc mắc cứ dựng lên!”
Vài ba tiếng dụng cụ rơi xuống sàn vải.
“Tiêm cái này cho bà, giữ lại.”
“Bà giãy giữ quá! Yên coi cái con điên này! Địt mẹ… Thôi khỏi phải gây mê.”
“Không được trời ạ… tôi nấu hết hơi.”
Rồi quang cảnh như chìm trong tiếng la không hồi kết được vài phút. Người bố bỗng từ bên trong đẩy cửa lao ra ngoài khiến Em đang áp tai trẹo cả cổ. Mặt ông ta đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở nặng nề như bị dồn ép. Ánh mắt ông ta quét qua hành lang và dừng lại ở hai đứa trẻ đang co rúm sát tường.
Cú đá đến quá nhanh.
Cậu gập người lại ăn đòn không kịp tránh không khí bật khỏi phổi cậu trong một tiếng nghẹn ngào. Em cuộn người, ho sặc sụa, nước mắt trào ra không kiểm soát. Nhưng không chỉ cơn đau làm em run rẩy.
Mà là từ sự ngộ nhận, chậm rãi đến lạnh lẽo. Người đàn ông trước mặt cậu không còn dính dáng chút gì của hắn trước đây – một người nghiêm khắc đến tàn nhẫn nhưng có trật tự và lô-gíc méo mó của riêng mình. Một thứ bạo lực được kiểm soát, được lý giải bằng quyền lực.
Còn bây giờ thì không. Chẳng còn là một con người… hoặc ông chính là loại con người “con người” nhất.
Với ông giờ đây, đứa con máu mủ chỉ là một vật cản vướng víu, là bao cát để trút xả thứ đang sôi sục bên trong.
Jader lau mồ hôi trên mặt, tay run rẩy và một ý nghĩ vụt qua đầu cậu, rõ ràng đến tàn nhẫn:
Rằng có lẽ đứa trẻ bà đang mang… không làm ông ta thay đổi mà chỉ kéo mạnh và dứt khoát thứ bản chất thật sự bên trong ông ta ra ánh sáng.
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
Ba mươi phút đã trôi qua.
Từ sau cánh cửa, tiếng la hét rồi tiếng reo lên của bác sĩ vọng ra rồi bị gỗ và khoảng cách bóp méo, nhưng vẫn rõ ràng đến nhói tim.
“Bác sĩ đem mấy cái ống dây này ngáng đường quá, đem bỏ nó hết bên ngoài đi! Đem đến một đống rồi có xài cái nào đâu?”
“Ông chủ giúp tôi nói bà bình tĩnh lại, mấy chuyện kia của tôi đừng quan tâm quá mức!”
Những âm thanh ấy va đập vào tai hai chị em, lúc gần lúc xa, như sóng đập vào vách đá. Nước sôi bị đổ tràn, chảy qua khe cửa mỏng, kéo theo hơi nước trắng xóa bò sát mặt đất làm không khí đặc quánh mùi vải hôi hám,
“Đừng có… đứng nghịch đồ chơi nữa bác sĩ! Bỏ cái kìm đó xuống rồi ra đây xem cái bà điên này dùm tui cái! Sao cứ giãy suốt!”
“Chậc.” Tiếp đó là hai tiếng thép lảnh khanh vang lên. “Đúng rồi. Nhìn tôi, tiếp tục đẩy đi thưa bà. Cố lên!”
“Cái áo trắng vướng víu quá! Tự nhiên bác sĩ lại mặc nó lên con mụ này. Cởi nó ra đi cho thoáng.”
“Ông cứ tập chung theo dõi bà, ta không còn thời gian để nói mấy chuyện đó.”
“Bác sĩ ấn nhẹ quá… mạnh lên coi nào!”
Hai chị em ngồi sát vào nhau, lưng tựa tường, tai áp chặt vào thành gỗ. Tim đập dồn dập một sự đợi chờ như căng cứng da bụng, như thể chỉ cần bỏ lỡ một nhịp thở thôi, thế giới sẽ trượt sang hướng khác.
Người chị nhắm mắt. Trong đầu cô, những cái tên không thành hình, cứ thì thầm lặp đi lặp lại không thành tiếng, giống như lời cầu nguyện vụng về. Cô tưởng tượng đến những ngón tay bé xíu, ấm và mềm mỏng như cỏ non, tưởng tượng đến việc được cúi xuống thì thầm, được hát cho một sinh linh chưa hề biết thế nào là đau đớn.
Nhìn chằm chằm vào vân gỗ trên cánh cửa trước mặt xem chúng xoắn lại chồng chéo lên nhau, như bản đồ của một nơi không có lối thoát. Hàm em siết chặt, từng dây thần kinh căng lên, tỉnh táo đến mức đau đớn. Trong lồng ngực như có thứ gì đó rung lên, không phải hy vọng, cũng không hẳn là sợ hãi.
Rồi đột ngột im lặng.
Tiếng hét của mẹ tắt hẳn, như bị ai đó bóp nghẹt cổ bà giữa chừng. Không gian đông cứng lại. Thời gian ngừng trôi. Hai chị em nín thở, tim như rơi xuống tận bụng.
Bỗng có một âm thanh, mỏng manh, cao vút, run rẩy. Một tiếng khóc bé xíu, sắc như kim châm, yếu ớt nhưng sống động. Nó xuyên qua cánh cửa, xuyên qua hơi nước, xuyên qua nỗi sợ đã đóng kén suốt bao tháng ngày.
Em đã ra đời.
Cả hai người cùng chớp đôi mắt.
Họ chưa từng nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc bao giờ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó rất cổ xưa, rất bản năng đã trỗi dậy từ sâu trong xương thịt họ và thì thầm rằng: Đúng rồi, chẳng còn nghi ngờ gì nữa.
Rằng đây chính là âm thanh đó — âm thanh của sự bắt đầu, của khỏe mạnh, của sự sống. Họ biết chắc chắn là như vậy mà chẳng cần ai phải nói toẹt ra — rằng Em đã đến.
Rằng em đang ở ngay phía bên kia cánh cửa này thôi.
Người chị bật cười khẽ, rồi vội vàng đưa tay che miệng như sợ làm vỡ khoảnh khắc ấy. Mắt cô nhòe đi nhưng nụ cười thì không thể giấu được. Cậu cũng khẽ cười, xinh đẹp mà chẳng méo mó. Như nước vỡ bờ đê.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, gương mặt họ thật sự sáng lên. Dù chỉ trong một khắc ngắn ngủi.
“…”
Nhưng rồi… tử thần bỗng thức dậy.
Tiếng khóc ấy không còn đơn độc nữa.
Một tiếng hét khác chen vào, không phải của đứa trẻ. Đó là tiếng của bác sĩ, cao, gãy, hoảng loạn đến mức dị dạng. Ngay sau đó là giọng của người bố, nổ tung như sấm nổ, dội vào từng vách gỗ mục nát của căn nhà.
“THẰNG CHÓ CHẾT MÀY DÁM LỪA TAO À?!”
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên chát trúa.
Gỗ gãy, rồi một âm thanh khác ghê rợn hơn, nặng thứ âm thanh chỉ còn khi xương va xương, thịt dập thịt, không còn khoảng đệm nào cho nhân tính.
Hai chị em đông cứng lại sau cánh cửa chỉ để chứng kiến nó bị bật tung.
Từ bên trong, thân thể bác sĩ bị dội ra như một bao vải rách, đập mạnh xuống sàn ngay trước mặt họ. Cặp kính văng sang một bên, chiếc cặp kim loại bật mở, dụng cụ lăn lóc trên nền nhà như những món “đồ chơi” vô tri. Ông ta chỉ kịp rên lên một tiếng rất nhỏ rồi không còn ho he gì nữa.
Người bố đứng sừng sững ở phía bên kia. Đằng sau ông là người mẹ cuộn trong mình để bao bọc lấy thứ gì đó.
Khuôn mặt hắn ta lúc này không còn chút kìm nén. Nó méo mó, co giật, như thể có thứ gì đó bên trong đang cố xé toạc lớp da để thoát ra ngoài. Ông lại gần tới rồi túm lấy cổ áo bác sĩ, kéo xềnh xệch lên rồi giáng nắm đấm xuống một lần, rồi lần nữa ở bên trên mặt, ngay giữa trán… Tiếng khớp xương va chạm vang lên khô khốc. Máu bắn ra và vẽ những vệt tối trên sàn vải.
Giọng ông gầm lên, nhưng không chỉ là giận dữ mà xem trong đó còn có cả nỗi đau, sự sụp đổ đốn mạt như thể mình là người đau khổ nhất thế gian:
“TẤT CẢ CHÚNG MÀY. VÌ SAO?! TẠI SAO VÌ SAO… TAO CHƯA BAO GIỜ… CHƯA BAO GIỜ ĐƯỢC GẶP MỘT THẰNG ĐÀN ÔNG TỬ TẾ?! TẠI SAO CHỈ TOÀN LÀ… LÀ BỌN ĐĨ, CHÓ ĐẺ?! TRỜI ƠI! TRỜI ƠI LÀ TRỜI, ĐỊT MẸ…”
Trong cơn cuồng nộ đó, có một khoảnh khắc rất ngắn. Một giọt nước mắt đọng lại nơi khóe mắt ông, run rẩy và lạc lõng. Rồi biến mất sau một cái chớp mắt như ông đang cố giấu đi thứ cảm xúc đáng nguyền rủa.
Hắn buông thả hai tay để bác sĩ đổ sụp xuống sàn, mềm nhũn như một con búp bê bị rút chỉ, rồi quay người lại. Ánh mắt ông hướng về phía căn phòng phía trong. Về phía chiếc dao lớn đang nằm lăn lóc trong cặp dụng cụ. Và cả về phía người mẹ đang nằm đó.
Jader không suy nghĩ.
Cậu di chuyển chầm chậm, tay hai chị em đan vào nhau rồi lướt khẽ về phía trước. Ngay khi ông kịp bước qua ngưỡng cửa, em vội chộp lấy cánh tay gân guốc của ông và giữ lại thật mạnh.
Một hành động vô thức ư? Ta có thể nghĩ là vậy.
Hãy nhìn chiếc dao vẫn chưa được nhấc lên kia đi. Đoán xem thứ giả thuyết gì đang ở trong đầu cậu.
Mọi thứ đã hiện ra quá rõ ràng: quỹ đạo của lưỡi dao sẽ xé gió và rồi là tiếng thịt bị chẻ, tiếng khóc bị cắt ngang… và rồi là im lặng mãi mãi.
Không.
Cậu sẽ không để điều đó xảy ra.
Và rồi em ngước lên chỉ để bắt gặp ánh mắt ông ta cúi xuống nhìn cậu. Đôi mắt ấy… Jader đã luôn phải nhìn vào chúng kể từ rất lâu rồi…
Trên bàn ăn mỗi sáng, khi sương và khói lửa còn lơ lửng trong không khí.
Bên bàn vá, nơi ông ngồi như một kẻ giám sát, nhìn thịt và chỉ tay vào cậu như chỉ vào một tù nhân.
Trong những đêm sao, khi ông say rượu và lẩm bẩm về số phận đen đỏ.
Và đó cũng chính là đôi mắt đã thiêu cháy cậu trong đêm ấy. Theo dõi ngọn lửa hủy hoại cậu chẳng có lấy một lý do.
Chỉ biết tiêu thụ, nghiền nát, rồi quên đi hết.
Nhưng lần này, Jader không cúi đầu. Tay cậu run rẩy nhưng nhất quyết không buông. Trong khoảnh khắc ấy, giữa máu và tiếng khóc, cậu hiểu ra một điều rất rõ ràng, rõ ràng đến tàn khốc:
Nếu buông tay bây giờ, thì tất cả những gì vừa được sinh ra sẽ chết, ngay tại lúc này đây.
Và cậu, dù là thứ cặn bã gì đi nữa trong mắt ông, sẽ không cho phép điều đó.
Căn phòng sục sôi lên vì hơi nóng của những cơn thịnh nộ. Bên ngoài, tuyết đã rơi dày, biến phần sân thành một mớ bùn trắng nhão nhoẹt, những tiếng lộp bộp mơ hồ vọng vào như nhịp trống xa xôi cho bạo lực đang tích tụ thành một khối u thịt đen ngoắm ở bên trong. Khu rừng im lìm đón lấy bão tuyết, miệng như nín thở, chờ đợi điều sắp xảy tới.
Và chỉ trong một khoảnh khắc do dự của Jader, một cái liếc lạc vào con ngươi sâu hun hút nhưng rỗng tuếch của ông, là đã quá đủ. Một lực sắc lạnh tưởng như bom nổ trên má và hủy hoại toàn bộ khớp xương trên mặt cậu, quật cả hai chị em choáng váng ngã xuống sàn vải.
Mọi thứ rung lắc, thị lực em nhòe đi trong đau đớn, chỉ còn loáng thoáng nghe chị cậu la lớn, đỡ em dậy với đôi bàn tay nhỏ run rẩy nhưng không hề buông ra.
“Tao nuôi mày… thành một thằng đàn ông,” người cha gằn giọng khàn đặc, đầy khinh miệt. Khinh miệt dến cùng cực, kể cả chính ông. “Không phải cái giống hèn nhát, nói dối. Ta luyện mày như vậy để mà bây giờ mày dùng cái sức đó để làm phản tao sao? Chính máu mủ của mày?”
"Đi bảo vệ cả mẹ mày à? À mà quên, làm đéo gì có con mẹ nào? Con mụ này chẳng là ai ở đây cả! Chẳng có "vợ chồng" nào ở đây cả! Tao lừa mày hết đó, Jader! Nó ở đây là chỉ bởi vì nó dám mở mồm đòi hỏi từ tao thứ tài sản ít ỏi còn lại! Lũ như thế chết chúng nó còn mừng cho!" Ông ta không cười nữa, gần như không còn chút hài hước nào, chỉ toàn là bất lực đặc quánh. “Đĩ chó mọi rợ… Tất cả bọn mày đều như vậy. Không bao giờ thay đổi.”
“Dừng… lại. Bố…” Miệng cậu mấp máy, hai tay phóng tới chân ông, còn chị thì ôm lấy thân em, nhưng cậu chỉ nhận lại một cái đạp không thương tiếc.
“... Mày thực sự đang cản đường tao đấy à, Jay?” Ông tiến tới nhưng lại không còn nhắm tới con dao trong túi nữa mà chuyển ánh mắt sang cây rìu ở góc phòng. “Vậy thì… không còn cách nào khác nữa rồi.”
Sau khi thoát khỏi em, tay ông với tới và nhặt lấy đôi găng tay cũ được bọc lên ở đầu cán gỗ móp mép rồi dùng nó nâng đỡ chiếc rìu lên hai bàn tay.
Bạo chúa đối đầu với những nhân tính còn sót lại của một đứa trẻ bị ruồng bỏ.
Bao bọc lấy sự kiềm chế của em chỉ còn một tác nhân nữa thôi, một lớp vỏ màu vàng nhạt mềm mại, giữ trái tim cậu luôn ấm áp.
Lúc này đây, khi lý trí không còn nhân tính, thì kẻ mềm yếu sẽ phải chết. Mắt cậu dõi về phía mẹ, ở trên tay bà…
Em kia rồi… đỏ hỏn, đang khóc nhỏ, với bàn tay đang với lên mặt bà.
Cậu lại quay sang nhìn ông và cái lưỡi rìu gỉ sét, nặng trĩu, vô tri vô giác…
“Em…” Cậu quay xuống nhìn người chị đang lo lắng tột cùng. Và chưa để cô kịp phản ứng. “Em… xin lỗi.” Nói rồi bàn tay hai người buông khỏi nhau.
Em lao tới với toàn thân khờ dại vì giận dữ, nắm đấm đập mạnh vào cán rìu, suýt nữa giật nó khỏi tay cha mình còn đầu cậu thì tông thẳng vào phổi ông.
Nhưng sự phản công đến ngay lập tức – một cú đấm độc địa giáng thẳng vào mắt cậu. Ánh sáng nổ tung sau mí mắt, thế giới chao đảo. Máu trào ra, làm mờ tầm nhìn. Trong cơn mù lòa, Jader quẫy loạn, chân cậu quét trúng hông người đàn ông làm hắn ta lảo đảo rồi ngã ra sau.
Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, ông để lộ sự yếu đuối. Và trong khoảnh khắc ấy, Jader cảm thấy mình nắm được quyền kiểm soát.
Nhưng rồi nó lại thẫn thờ trượt khỏi tay em.
Con mắt bị thương giật lên từng nhịp, máu chảy xuống gò má nóng rẫy. Với một cú bật tay mạnh, người cha đứng vững trở lại.
“Mày chưa bao giờ yêu tao, Jader à.” ông ta gầm lên, bước qua bước lại như một con thú bị thương. “Tao cho mày cái mái nhà này, cho mày thức ăn. Cho mày lý do để sống trên cái địa ngục trần gian này. Nhưng mày có bao giờ tự hỏi là tao đã phải chịu đựng bao nhiêu để có được những thứ đó không hả, Jay?”
Ông bỗng lao tới và tà tà đá mạnh Jader đang cố đứng dậy, hất văng cậu đập vào đống đồ đạc vỡ nát. Không thở nổi, người em chảy máu, nghiêng đầu vừa đủ để nhìn sang phía bên kia căn phòng.
Người mẹ đang nằm đó, ôm đứa trẻ sơ sinh trong tay. Bà mặc chiếc áo phẫu thuật trắng toát, quá sáng so với nơi này, như một vết cắt giữa bóng tối. Và trong một khoảng khắc, ánh mắt bà gặp em.
Không được phép bỏ cuộc.
Chậm rãi, từng khớp xương đau buốt, Jader đứng dậy từ đống hoang tàn của sàn nhà.
Ông già kia có lẽ đã thấm mệt, nhưng một phần lại nhận ra sự vô nghĩa của cuộc chiến… của tất cả mọi chuyện.
“Bà già của tao… với mấy con đĩ của bà ta.” người bố lẩm bẩm, say sưa với ký ức của chính mình. “Lúc nào cũng đối xử với tao như rác rưởi. Tao nghĩ là còn hơn tao đối xử với mày nữa.” Hắn nhún người và tựa cây rìu xuống đất. “Còn thằng cha tao? Chúng tao đã không gặp nhau sau mấy năm trời. Để rồi ông ta bị bắn chết bởi lũ Kog. Nhưng tao… nhưng tao nhớ rất rõ, ông giống tao lắm. Từ chính miệng bà già tao nói vậy mà!”
Ông ta ngẩng lên, ánh mắt khóa chặt lấy Jader.
“Tao luôn muốn được như ông ta.”
Giọng ông trầm xuống, đặc quánh.
“Ta muốn có cho mình một kiệt tác. Nhưng cái lũ chó chúng mày thì ra sức ngăn tao lại… tại sao vậy hả Jay? Tao không được phép hạnh phúc sao?”
Ông ta bước tới. Jader hạ thấp trọng tâm, hai chân đứng vững.
Và không một suy nghĩ thừa thãi, họ lao vào nhau.
Không lời nói thương xót mà chỉ có nắm đấm, khuỷu tay, đầu gối. Hoang dại và thú tính, họ xé lấy từng mảnh của nhau trong cơn bão tuyết, quấn chặt trong một mớ tay chân hỗn loạn.
Đấm trả đấm, đá trả đá.
Xương va vào xương. Máu bắn ra, nóng và tanh tưởi.
Rồi một cú đánh tàn nhẫn giáng trúng mũi Jader là thăng bằng của cậu vỡ vụn. Cả thế giới như xoay tròn, chế nhạo kẻ thua cuộc.
“Suốt cả cuộc đời tao theo đuổi hình bóng của hắn.” Ông nói, giọng như vỡ ra, không còn nhắm vào ai cụ thể nữa. “Thằng cha tao. Chúa của riêng của tao. Tao nghĩ nếu tao trở thành thứ gì đó đủ lớn, đủ đáng sợ, thì hắn sẽ yêu tao. Và… tao cũng muốn mày giống như hắn nữa, Jay à.” Ông cười khẽ, một tiếng cười mệt mỏi và cay đắng. “Nhưng xem ra chẳng có thứ gì thấm vào đầu mày cả.”
“Nói đi Jay, làm cách nào…?” Hắn nói giọng như lúc say rượu, cả hai tay vươn tới và xô Em xuống sàn.
Cơ thể cậu sụp đổ như bị rút cạn toàn bộ cột chống. Mặt sàn lạnh đón lấy em, vải chẳng còn cảm thấy em dịu nữa, mọi âm thanh dần trở nên xa xôi, như thể mọi thứ quý giá nhất đang trôi dạt khỏi em, từng chút một.
Người cha loạng choạng đứng lên trên người cậu. Mặt ông sưng phồng, môi rách, hơi thở đứt quãng như bị xé ra khỏi lồng ngực. Ông lê chân qua đống kính vỡ và gỗ gãy, mỗi bước đi nặng nề, rồi cúi xuống, bàn tay thô ráp chộp lấy đầu em.
Cú đấm đầu tiên nổ tới như một viên đạn đại bác. Rồi một cú đá. Rồi thêm một cú nữa.
“Cái bãi cứt tao gọi là gia đình,” người đàn ông lẩm bẩm, giọng trầm xuống như đang cầu nguyện với bóng tối, “chưa bao giờ là nơi tao được chào đón. Chúng ghét cha tao, và chúng ghét tao. Cái thế giới này… cái thế giới này chỉ toàn là thù hận.”
Một cú đấm nữa.
“Bạn bè ư? Lũ ký sinh. Chỉ biết bám vào mày cho đến khi không còn gì để vắt.”
Một cú đấm nữa.
“Tao trở về tay trắng. Và chúng thả chó ra để xé xác tất cả những gì còn lại.”
Lại một cú đấm nữa.
“Tao bị lừa. Bị phản bội bởi lũ đàn bà chó chết. Bị dồn vào góc như chuột cống. Trốn chui trốn nhủi trong cái khu rừng chết tiệt này.”
Mỗi lời nói đi kèm một cú đánh, như thể ông ta đang khắc câu chuyện của mình lên thân thể con trai.
“Và tất cả những gì tao muốn…” giọng ông run lên trong khoảnh khắc hiếm hoi, “…chỉ là một đứa con trai.”
Căn phòng quay chậm quanh họ, mọi thứ nhòe đi. Ngoài kia, cơn bão đã đạt tới đỉnh điểm, gió gào thét, tuyết đập vào tường như muốn xé toạc căn nhà khỏi mặt đất.
Người cha bước sát hơn rồi đạp lên lưng đối phương. Jader, đôi mắt sưng húp chỉ còn hé được một khe mỏng, vẫn cố đẩy mình về phía trước, hai tay em cố vươn lên chân ông. Một cử động yếu ớt, bản năng kháng cự cuối cùng.
Người đàn ông đứng sừng sững trên người cậu, như một vị thần của tệ nạn. Thoáng thấy cậu đưa tay lên, ông bước qua trái, nghiến vào hông em, rồi cắm tay kia xuống và nắm tóc giật mạnh đầu cậu ngửa lên.
Cho đến khi cơ thể dưới tay ông không còn nghe rõ tiếng thở. Và sự phẫn uất không còn thứ gì để chống trả, hắn kéo cậu đi.
Cơ thể Jader bị lôi lê trên sàn như một con súc vật đúng nghĩa, để lại phía sau những vệt tối loang lổ, cho đến khi dừng lại bên chiếc giường nồng mùi sinh nở và máu.
Thế giới này là một lò mổ.
Ánh đèn rung lên nhè nhẹ. Trên chiếc khay dụng cụ, con dao sắc hoắm vẫn nằm đó, phản chiếu ánh mắt lạnh lẽo của một tên đồ tể.
“Đáng lẽ mày phải chết ngay ngày mày được sinh ra…” người cha nói với giọng trầm, gần như buồn bã. “Mày sống được tới hôm nay chỉ vì tao nghĩ tao có thể thay đổi được mày. Biến mày thành đứa con hoàn hảo, tạo tác hoàn hảo.”
Ông ta thở ra, nặng nề. “Nhưng giờ thì nhìn mày đi, Jader. Rác rưởi. Chỉ có mày trên đời này thôi, Jader! Một sai lầm! Và hôm nay cũng vậy thôi…” Ông ôm đầu. “Lịch sử lại lặp lại. Lại có chiến tranh… Tao vẫn không có được một đứa con hoàn hảo.” Hắn lắc đầu như muốn phủ nhận tất cả. “Tao buồn lắm, Jader à.”
Ông lau con dao bằng một mảnh vải rồi giật phăng áo cậu ra, thô bạo như đang bóc một món đồ hỏng không còn giá trị.
“Mày làm tao ngứa mắt lắm, Jader à…” ông lẩm bẩm. “Tất cả mọi thứ về mày đều khiến tao phát điên. Hồi mày còn nhỏ, tao đã cắt bớt một phần lưỡi mày chỉ vì mày khóc dữ quá mức, tao thì nóng tính mày hiểu mà… Mày phải là đứa hiểu tao nhất trên đời này chứ Jay?” Nói rồi giọng ông trầm hẳn xuống, đã lý trí khô khốc. “Và bây giờ… một lần nữa… tao sẽ lại cắt bỏ một phần nữa của mày, thứ khiến tao không chịu nổi nhất…”
Và rồi, lưỡi dao vô nhân tính ấy chạm lên khuôn ngực dị dạng của em và một đường máu tươi chảy ra. Và nó tiếp tục được nối dài… sâu hơn qua từng tích tắc.
Jader hét lên một tiếng kêu chẳng còn là của con người, mà như một con thú bị đẩy vượt quá giới hạn chịu đựng, bản năng trần trụi muốn phá tung khỏi cổ họng. Cơ thể cậu co giật dữ dội nhưng mỗi cử động chỉ khiến nỗi đau tràn sâu hơn, như thể chính sự sống của cậu đang chống lại chính mình.
Người cha thực hiện việc tởm lợm của mình một cách chậm rãi, máu bắn lên hàm răng ông, không một chút rợn rung, gần như chăm chú tột độ, ân cần như đang chăm sóc cho thú cưng hay như một kẻ quen tay xử lý thịt cho một nghi lễ gia đình méo mó nào đó.
Jader gào đến khi cổ họng rách nát, đến khi âm thanh tự rút khỏi cậu, bỏ lại chỉ còn hơi thở đứt đoạn và những cơn run không kiểm soát.
Và ở đâu đó, trong khoảng trống không còn tiếng hét ấy, một ý nghĩ duy nhất trồi lên trong đầu em, rõ đến tàn nhẫn. Cậu chỉ ước rằng giá như mình chưa từng được sinh ra hay cậu nên chết đi ngay lúc này.
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
Lát ngực của em trượt dài xuống vai sau đường kẻ day dứt cuối cùng của bố. Một dòng sông máu bắn ra khắp nơi, hầu như là dính cả vào tất cả mọi người
Rồi ông cha đưa lưỡi dao chuyển sang phía bên còn lại. Nhưng lần này, Jader không còn giãy giụa nữa.
Không còn chống cự. Chẳng phải đây là giấc mơ của ông rồi đấy sao?
Ánh sáng rời khỏi con ngươi giờ ngập ngụa trong nước mắt nóng hổi của em, chậm và phẫn uất, tiếng cánh cửa ấy khép hờ lại.
Tưởng rằng cậu đã chết, người đàn ông hất con dao sang một bê, quay người, lảo đảo bước đi, từng bước một, hướng về phía đứa trẻ sơ sinh đang nằm với không một lực đẩy hay kéo cản.
Chậm rãi vì đầu đau như búa bổ. Hẳn ông cũng mất rất nhiều sức và đau đớn nhiều nơi sau một lúc giãi bày lên đứa con.
Cuộc vật lộn đã rút cạn về cả thể xác lẫn tâm trí cả hai. Để rồi giờ đây, trong đầu ông ta chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, đơn sơ và tàn độc. Rằng phải kết thúc tất cả, xóa đi triệt để những sinh linh cuối cùng và bắt đầu lại mọi thứ một lần nữa.
Rồi một tiếng động khác lại vang lên.
Không lớn. Không dữ dội. Nhưng đủ để làm tâm trí em tỉnh giấc.
Jader chưa chết. Em mở hé đôi mắt đang không ngừng co giật, đỏ ngầu và ướt lệ. Thứ đánh thức em không phải âm thanh, mà là một thứ gì đó từ tận sâu, như thể có điều gì đó trên thế gian này vẫn chưa cho phép cậu từ bỏ.
Trước mắt em chỉ còn là những mảng trắng mờ nhòe. Ánh đỏ rung rinh những đốm sáng vỡ vụn, rồi một gang màu trắng vàng hiện lên.
Một màu trắng mềm mại, như tuyết, như cánh hoa ngày nào, từ một nơi không còn đau đớn. Một chiếc váy trắng xoay nhẹ trước mắt cậu. Chị gái cậu quỳ xuống, đỡ lấy thân thể rách nát của em mình và nhẹ nhàng ép cậu nằm yên. Jader co giật những ngón tay yếu ớt, cố mở miệng nhưng không còn âm thanh nào thoát ra được.
Qua màn sương mờ ảo, cậu mang máng thấy chị với lấy chiếc rìu ông để nằm trên đất. Từ phía bên kia căn phòng, giọng ông vang lên trên mặt đất, khản đặc và vỡ vụn như một kẻ bị rút cạn tâm can.
“Là mày sao… con đàn bà vô ơn… đồ vô gia cư rác rưởi…” Ông ho một tràng, tay ôm cái đầu bị đập trúng cạnh tủ. ”Nếu đến cả mày còn muốn giết tao nữa thì… cứ việc đi! Rồi mày sẽ chẳng là gì đối với cái thế giới rác rưởi ngoài kia nữa. Không ai biết mày là ai. Không ai cần mày. Vì bọn mày chỉ là rác. Chó má… Và sẽ chẳng bao giờ thay đổi…”
Ngay sau đó là một tiếng nặng nề vang xuống.
Rồi một khoảng lặng sợ hãi và hụt hẫng. Không còn gì nữa, ngay cả cơn bão tuyết nay kia cũng biến mất.
Một lực ép dịu dàng đè lên ngực Em. Cảm giác ấm áp lan ra, trái ngược hoàn toàn với cơn đau vừa rời bỏ cậu. Một bàn tay, hay một cái chạm, hay chỉ đơn giản là một ký ức đầy ấm áp.
“...Chị?” Jader thì thào, dồn hết chút sức lực còn sót lại.
Bóng tối dâng lên chậm rãi và rồi một vòng tay khép lại quanh cậu, ấm và chắc, như bóng tối ôm lấy những vì sao cô đơn.
“Chị đây, chị thấy được em rồi.”
“Đau quá…” cậu nói, giọng ướm trong nước mắt. “Em đau quá…” Tay cậu đưa lên để xoa lấy cái ngực trống rỗng.
“Chị ở đây rồi, em phải gắng lên…” chị đáp rồi nắm tay đứa em ra khỏi vết lõm, giọng có chút vội nhưng dịu đến mức gần như tan vào không khí. “Hắn đi rồi. Hắn ta chết rồi. Từ giờ, chúng ta không cần nắm tay để cảm nhận được nhau nữa. Không cần phải nắm tay nhau nữa đâu… Chị sẽ ở đây, luôn ở đây bên em… Em đã làm quá đủ rồi,” Cô sụt sùi. “Em đã hi sinh quá nhiều rồi. Và giờ thì đã đến lúc nghỉ ngơi, em của chị.”
Và trong cái giây phút cô choàng xuống và vòng tay qua người em, một cái gì đó vụt sáng xung quanh cả hai người.
Tay chị trong tay em… Tay em trong tay chị.
Ánh sáng xen lẫn với bóng đen, những đốm phấn rực màu sự sống.
Tiếng suối văng vẳng đâu đó ở bên tai em. Ánh nắng tô vàng lên khuôn mặt và toàn bộ sự sống ở cái thảm cỏ nơi quang đãng nhất ở khu rừng. Thật hạnh phúc, cứ như nó được tạo ra chỉ dành riêng cho mình hai chị em mình thôi vậy.
Chớp mắt, trời đã tối. Thời gian đưa ta về cái đêm xưa cũ ấy, tự hào nằm trong chiếc lều gỗ nhỏ mà hai người cùng dành cả buổi chiều để xây nên, cho dù nó có trông méo mó và trẻ con đến đâu đi nữa.
Bên dưới bầu trời đầy sao, nơi họ từng nói về những giấc mơ cỏn con và xưa cũ, cùng về những chấm trắng xa lạ. Rằng chúng thật buồn bã ra sao. Thật cô đơn đến nhường nào. Nhưng luôn luôn, bên trong chúng, lúc nào cũng đầy ắp sức sống và tình yêu.
Và rồi cả hai sẽ tắt chiếc đèn bão. Ôm lấy nhau và chẳng còn lo sẽ có ngọn lửa nào chực chờ nuốt chửng tất cả.
Không! sẽ không còn ngọn lửa nào nữa. Cả hai sẽ mơ giấc mơ ngọt ngào nhất trên đời. Và yên tâm rằng thế giới sẽ giữ thật im lặng.
Và chúng đang làm thế. Ngay lúc này đây, khi mọi thứ đã trôi qua, sẽ chẳng còn cơn ác mộng nào nữa…
Bóng tối yên bình ôm trọn lên vạn vật.
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
‘’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
0 Bình luận