Tập 01: Ta sẽ thống trị Liên minh phòng thủ của Nhân loại!

X: Kế hoạch và chuẩn bị

X: Kế hoạch và chuẩn bị

Bóng lưng của Zaristina đã khuất dạng sau màn sương sớm, để lại tôi đứng chơ vơ giữa căn nhà gỗ tồi tàn với một một sinh linh bé nhỏ trên tay.

Tôi nhìn xuống bọc chăn cũ kỹ. Rinoa vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đều phập phồng, cái miệng nhỏ xíu chóp chép như đang mơ về một bầu sữa nóng.

Thằng bé không hề hay biết rằng chị gái mình vừa lao vào hang cọp, và bản thân nó đang nằm trong tay kẻ được mệnh danh là ác ma tàn bạo nhất (tự phong).

“Nặng thật đấy.”

Tôi lầm bầm, khẽ điều chỉnh tư thế bế để không làm thằng bé thức giấc. Dù chỉ số sức mạnh của tôi có thể nâng cả ngọn núi, nhưng việc bế một đứa trẻ sơ sinh sao cho đúng kỹ thuật lại là một bài toán khó hơn cả giải ma trận cổ ngữ bậc mười.

“Chủ nhân, người bế khéo ghê!” Kyveli đứng bên cạnh vỗ tay đen đét, mắt sáng rực. “Trông người cứ như… ừm, một bà mẹ trẻ đơn thân đầy nghị lực vậy!”

“Im đi!” Tôi lườm thằng nhóc một cái cháy mắt. “Nếu ngươi còn nói nhảm nữa, ta sẽ biến ngươi thành bảo mẫu thay ta đấy.”

Kyveli vội vàng lấy hai tay che miệng, lắc đầu nguầy nguậy.

Tôi thở hắt ra, định quay vào trong tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi chờ tin tốt, nhưng chợt một ý nghĩ xẹt qua đầu khiến tôi khựng lại.

Khoan đã.

Tôi nhớ lại cái tính cách thích thể hiện của Atheros và sự hiếu chiến điên cuồng của Lyriel. Ban nãy tôi chỉ bảo Atheros đến đó làm mồi nhử, thu hút sự chú ý. Nhưng với cái nết của con rồng đó, khéo khi hắn vừa đến nơi đã khè lửa đốt trụi nửa cái thành phố trước khi Zaristina kịp nói câu mở màn mất.

Kịch bản hoàn hảo của tôi là Zaristina và Katherine đứng đối mặt nhau giữa quảng trường, không khí căng thẳng tột độ, rồi lúc đó Atheros mới xuất hiện như một tai ương giáng thế, tạo nên sự hỗn loạn giúp Zaristina có cơ hội đấu đơn.

“Chết tiệt, mình quên dặn hai người về vụ canh thời gian rồi!”

Tôi tặc lưỡi. Không được, phải nhắc nhở bọn họ ngay. Nếu Atheros xuất hiện quá sớm, Katherine sẽ co cụm phòng thủ thay vì ra mặt, và kế hoạch sân đấu công bằng sẽ đổ bể.

“Kyveli, đứng ở đây canh gác cho ta.”

Tôi ra lệnh, rồi dùng một tay còn lại – tay kia vẫn phải đỡ Rinoa, vung nhẹ vào khoảng không trước mặt.

“Mở cổng không gian. Tọa độ: Vị trí của Atheros.”

Không gian trước mặt tôi vặn xoắn lại, một hố đen hình bầu dục từ từ mở ra, để lộ khung cảnh ở phía bên kia.

Tôi hít một hơi, chuẩn bị tinh thần để quát tháo và ra chỉ thị chiến thuật bổ sung.

“Nghe đây hai tên ngốc kia! Ta có chút thay đổi trong kế hoạch! Các ngươi chỉ được phép hành động khi…”

Câu nói của tôi bị chặn đứng ngay tại cổ họng.

Cảnh tượng đập vào mắt tôi ở phía bên kia cánh cổng không gian không phải là một bãi đất trống yên bình, cũng không phải là cảnh hai thuộc hạ đang nghiêm túc chuẩn bị chiến đấu. Đó là một bãi chiến trường hoang tàn.

Tiếng gầm rú long trời lở đất vang lên, chấn động đến mức làm rung chuyển cả khung cửa sổ nhà Zaristina ở bên này.

Atheros đã hóa rồng.

Nhưng hắn không bay lượn trên trời để dọa lính canh. Hắn đang lăn lộn dưới đất, cái đuôi khổng lồ quật gãy hàng chục cây cổ thụ xung quanh, bụi đất và đá vụn bắn tung tóe như mưa rào.

Và đối thủ của hắn không phải là quân đội loài người hay bất kỳ con quái vật nào cả.

Mà là Lyriel.

Cô Tổng quản Quỷ Thiên đã kích hoạt toàn bộ trang bị chiến đấu. Bộ giáp bạc sáng loáng bao phủ toàn thân – cùng chiếc mũ hiệp sĩ che hết khuôn mặt. Sau lưng cô ấy, một cánh thiên thần trắng muốt và một cánh ác quỷ đen tuyền đang dang rộng hết cỡ, vỗ mạnh tạo ra những cơn cuồng phong xé toạc không khí.

“Con thằn lằn khốn kiếp! Đứng lại đó cho ta!”

Lyriel hét lên, tay lăm lăm thanh đại kiếm màu tím đen, lao xuống bổ thẳng vào đầu Atheros với một lực đạo đủ để chẻ đôi một ngọn núi.

Thanh kiếm va vào cái sừng cứng như thép của Atheros, tạo ra tia lửa điện bắn tung tóe.

“Đau quá! Con mụ điên này! Cô định giết đồng đội thật đấy à?!”

Atheros gào lên bằng chất giọng ồm ồm của loài rồng, hắn há miệng phun ra một luồng hỏa ngục đen ngòm về phía Lyriel.

Lyriel nghiêng người né tránh điệu nghệ trên không trung, nhưng ngọn lửa đó lại thiêu rụi một mảng rừng phía sau.

“Sáng nay ngươi dám đá ta bay vào góc tường! Ngươi làm ta mất mặt trước chủ nhân! Ta đã nhịn ngươi từ lúc ở nhà con bé Zaristina rồi! Giờ ra đây không có chủ nhân, ta phải tính sổ với ngươi, cái đồ vịt lai dơi!”

Nói rồi, Atheros quất cái đuôi đầy gai nhọn vào người Lyriel, hất văng cô ấy bay tít lên cao. Nhưng Lyriel ngay lập tức lấy lại thăng bằng, giương cung bắn ra hàng loạt mũi tên ánh sáng cắm phập vào vảy rồng của Atheros.

Tiếng nổ liên hồi. Đất đá bay rào rào. Khói bụi mù mịt.

Tôi đứng chết trân ở bên này cánh cổng, tay vẫn đang bế Rinoa, mồm há hốc đến mức có thể nhét vừa cả một quả táo.

Cái quái gì thế này?

Tôi bảo chúng nó đi làm mồi nhử. Tôi bảo chúng nó đi quấy rối quân địch.

Thế mà chúng nó lại lôi nhau ra đây, dùng chân thân mạnh nhất, dùng những kỹ năng hủy diệt nhất chỉ để đánh nhau vì một cú đá hồi sáng?

Sự bất lực dâng lên tận cổ họng. Tôi cảm thấy mạch máu trên thái dương mình đang giật giật liên hồi.

Hết thuốc chữa. Lũ này hết thuốc chữa thật rồi.

“Chủ nhân…” Kyveli ghé đầu vào nhìn, nuốt nước bọt cái ực. “Trông… vui ghê nhỉ? Em có nên sang đó để giải quyết hai người không…?”

“Không.”

Tôi lạnh lùng đáp, tay giơ lên định đóng sầm cánh cổng lại.

Mặc kệ chúng nó. Cho chúng nó đánh nhau chán chê đi. Tôi không quen biết lũ này. Tôi sẽ đợi chúng nó đánh xong rồi mới qua đó bổ sung kế hoạch.

Bỗng nhiên, một tiếng khóc thất thanh, xé lòng vang lên ngay sát bên tai tôi, cắt đứt dòng suy nghĩ trốn tránh trách nhiệm.

Tôi giật bắn mình, cúi xuống.

Rinoa.

Đứa bé đang ngủ say sưa, bị tiếng gầm rú của rồng, tiếng nổ của ma pháp và tiếng quát tháo chửi bới của hai kẻ điên kia làm cho giật mình tỉnh giấc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé đỏ gay lên, miệng há to hết cỡ, gào khóc thảm thiết vì hoảng sợ.

Tiếng khóc của trẻ con, thứ âm thanh có tần số hủy diệt màng nhĩ cao nhất thế giới, vang vọng khắp căn nhà gỗ và dường như còn to hơn cả tiếng rồng gầm bên kia cánh cổng.

Tay chân tôi luống cuống.

“Nín! Nín đi! Ngoan nào! Đừng khóc!”

Tôi lắc lắc nhẹ đứa bé, mồ hôi hột bắt đầu vã ra. Nhưng càng dỗ, Rinoa càng khóc to hơn, tiếng khóc nấc lên từng hồi nghe mà đứt ruột.

Sự kiên nhẫn của tôi… chính thức bốc hơi.

Cơn giận dữ bùng lên, không phải vì đứa bé, mà vì hai kẻ gây ra tiếng ồn chết tiệt kia.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn qua cánh cổng không gian. Hai kẻ kia vẫn đang hăng say lao vào nhau, Atheros đang định cắn vào cánh thiên thần của Lyriel, còn Lyriel đang định chọc đại kiếm vào mũi Atheros.

Đôi mắt tôi tối sầm lại. Một luồng hắc khí đen ngòm, đậm đặc và tàn bạo hơn bất cứ lúc nào, bùng nổ từ cơ thể nhỏ bé của tôi.

“Kyveli.” Tôi nói, giọng lạnh băng như tiếng gọi từ cõi chết. “Bế Rinoa.”

“Dạ? Vâng!” Kyveli sợ hãi vội vàng đón lấy đứa bé đang khóc, lùi xa ra một góc.

Tôi rảnh tay. Tôi bước tới trước cánh cổng không gian.

Tôi hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ ma lực vào cổ họng, một loạt các kỹ năng bị động tự động kích hoạt.

Và tôi hét.

“Hai cái đứa kia! Câm mồm lại hết cho ta!”

Âm thanh không chỉ là tiếng hét. Nó là một làn sóng xung kích vô hình xuyên qua cánh cổng, quét ngang qua bãi chiến trường bên kia.

Cây cối đổ rạp. Đất đá bay ngược trở lại.

Và quan trọng hơn, Atheros và Lyriel đang lao vào nhau bỗng nhiên bị một lực vô hình tát thẳng vào mặt, hất văng cả hai dính chặt xuống đất.

Không gian bên kia im bặt tức thì. Rinoa bên này cũng giật mình nín khóc, mắt mở to thao láo nhìn tôi.

Tôi đứng chống nạnh trước cổng không gian, thở hồng hộc, tóc tai dựng ngược vì luồng khí vừa phát ra, đôi mắt rực lửa nhìn hai kẻ đang lồm cồm bò dậy bên kia.

“Dám làm ồn đến mức đánh thức trẻ con sao? Hai ngươi… chán sống thật rồi!”

Tôi liền mở kho đồ bốn chiều ra, vội vàng lấy Quyền trượng Tận Thế chuẩn bị dạy dỗ lại đám thuộc hạ của mình.

Tôi cầm chặt Quyền trượng Tận Thế trong tay, bước qua cánh cổng không gian với khí thế của một bà mẹ đang cầm chổi lông gà đi tìm những đứa con nghịch ngợm.

Không gian bên kia cánh cổng vẫn nồng nặc mùi khét của cây cối bị cháy và mùi đất bị cày xới. Atheros và Lyriel, hai kẻ vừa mới hùng hổ lao vào nhau như chó với mèo, giờ đây đang quỳ rạp dưới đất, đầu cúi gằm, không dám ho he một tiếng khi cảm nhận được sát khí đen ngòm đang tỏa ra từ người tôi.

Tôi đứng trước mặt hai thuộc hạ mạnh nhất của mình, hít một hơi thật sâu để nén cơn giận, rồi giơ cao cây quyền trượng.

“Ngẩng đầu lên!”

Hai kẻ tội đồ từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt lấm lét nhìn cây trượng đen sì đang phát ra những tia sét tím đầy đe dọa.

Cốp!

Cốp!

Hai tiếng va chạm khô khốc vang lên liên tiếp. Không có vụ nổ hạt nhân nào, không có sự hủy diệt thế giới nào. Chỉ đơn giản là hai cú gõ đầu đau điếng.

Viên ngọc hắc ám trên đỉnh Quyền trượng Tận Thế - thứ vũ khí từng khiến cả toàn bộ máy chủ Drakotonas phải run sợ - vừa tiếp xúc thân mật với cái sọ cứng như thép của Rồng Khởi Nguyên và trán của Quỷ Thiên. Một cục u to tướng ngay lập tức mọc lên trên đầu cả hai người, đỏ chót và bốc khói nghi ngút.

“Đau… đau quá chủ nhân ơi…” Atheros ôm đầu rên rỉ, nước mắt lưng tròng sau cặp kính vỡ. “Sọ của tôi nứt mất rồi!”

“Chủ nhân…” Lyriel cũng mếu máo, tay xoa xoa cục u trên trán, làm hỏng cả hình tượng lạnh lùng băng giá. “Người đánh đau quá… nhưng mà, được người đích thân trừng phạt thế này cũng là một loại… ân huệ…”

“Ân huệ cái đầu ngươi ấy!”

Tôi quát lên, chỉ thẳng quyền trượng vào mặt hai người.

“Hai ngươi nhìn xem mình đang làm cái trò trống gì đây? Ta bảo các ngươi đi làm mồi nhử, đi diễn kịch để giúp Zaristina. Thế mà các ngươi lại lôi nhau ra đây đánh nhau vì chuyện cỏn con hồi nãy? Lại còn đánh thức cả trẻ con đang ngủ?”

Tôi đi qua đi lại trước mặt bọn họ, tà áo choàng tung bay phấp phới.

“Các ngươi có biết Quyền trượng Tận Thế này dùng để làm gì không? Là để hủy diệt các vì sao! Để thiết lập lại trật tự vũ trụ! Thế mà hôm nay ta phải dùng nó như một cái thước kẻ của giáo viên tiểu học để gõ đầu hai đứa ngốc các ngươi! Thật là sỉ nhục cho cái quyền trượng này!”

Atheros và Lyriel cúi gằm mặt, không dám cãi nửa lời.

Tôi dừng lại, thở hắt ra, giọng điệu chuyển từ tức giận sang trầm lắng và thấm thía hơn. Tôi nhìn hai thuộc hạ của mình, rồi nhìn về phía cánh cổng không gian nơi Kyveli đang đứng bế Rinoa.

“Nghe đây, Atheros, Lyriel.”

Tôi hạ giọng xuống, ngồi xổm trước mặt họ để tầm mắt ngang bằng nhau.

“Các ngươi nhìn xung quanh xem. Đây là đâu? Đây là Myvanov. Một thế giới xa lạ. Một thế giới đầy rẫy những kẻ thù giả tạo, những anh hùng sa ngã và những con người yếu đuối.”

Tôi đặt tay lên vai Atheros, rồi đặt tay kia lên vai Lyriel.

“Ở cái thế giới này, chúng ta là những kẻ ngoại lai. Chúng ta không thuộc về nơi này. Những kẻ ngoài kia, dù là Zaristina hay quân đội loài người, chúng đều là người ngoài. Chỉ có chúng ta… những kẻ đến từ Thánh Vực, mới thực sự là ‘người nhà’ của nhau.”

Atheros ngước lên, đôi mắt rồng mở to ngạc nhiên. Lyriel cũng ngừng xoa trán, nhìn tôi chằm chằm.

“Người nhà?” Lyriel lẩm bẩm.

“Phải. Là gia đình.” Tôi gật đầu chắc nịch. “Chúng ta đã cùng nhau trải qua ba ngàn năm – dù phần lớn thời gian đó ta chỉ ngủ, nhưng các ngươi vẫn ở đó đợi ta. Giờ đây, khi ta tỉnh lại, khi chúng ta bị ném vào cái thế giới hỗn loạn này, thứ duy nhất chúng ta có thể tin tưởng tuyệt đối chính là những đồng đội đang đứng bên cạnh mình.”

Tôi bóp nhẹ vai hai người, giọng nói trở nên chân thành hơn bao giờ hết.

“Sức mạnh của chúng ta có thể dời non lấp biển. Nhưng nếu chúng ta cứ hễ một chút là quay sang cắn xé lẫn nhau như lũ chó hoang, thì chúng ta chẳng khác gì cái đám anh hùng ô hợp ngoài kia cả. Sức mạnh thực sự không nằm ở việc ai đấm đau hơn, mà nằm ở sự đoàn kết. Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau – các ngươi hiểu không?”

“Chủ nhân…” Atheros sụt sịt, hắn tháo kính ra lau nước mắt. “Người nói hay quá… Tôi cảm động đến mức sắp khóc rồi…”

“Tôi hiểu rồi, thưa chủ nhân.” Lyriel cúi đầu, giọng lí nhí. “Tôi đã sai khi gây sự với tên thằn lằn này trước. Lẽ ra tôi nên… nhịn hắn một chút.”

“Tốt.” Tôi đứng dậy, phủi tay. “Đã hiểu rồi thì phải hành động. Ta không muốn thấy cảnh tượng ‘gà nhà đá nhau’ này thêm một lần nào nữa…”

Tôi chỉ tay vào hai người họ, ra một mệnh lệnh khiến cả Atheros và Lyriel đều cứng đờ người.

“Ôm nhau đi.”

“Hả???” Cả hai đồng thanh hét lên, mặt cắt không còn giọt máu.

“Chủ nhân! Người giết tôi đi còn hơn!” Atheros lùi lại, mặt mày tái mét. “Ôm con vịt lai dơi này á? Lớp vảy của tôi sẽ bị dị ứng mất!”

“Không bao giờ!” Lyriel cũng xù lông nhím, móng vuốt lại dài ra. “Tôi thà ôm một con yêu tinh hôi hám còn hơn là ôm cái tên thằn lằn hôi mùi lưu huỳnh này!”

“Ta bảo ôm là ôm! Đây là lệnh!” Tôi giơ cao Quyền trượng Tận Thế lên lần nữa, làm động tác dọa gõ. “Hay là các ngươi muốn thử độ cứng của sọ thêm phát nữa?”

Trước uy quyền tuyệt đối của tôi, hai kẻ thù truyền kiếp đành phải nuốt nước mắt vào trong.

Atheros rùng mình, tiến lại gần Lyriel với vẻ mặt như sắp bước lên đoạn đầu đài. Lyriel cũng nhăn nhó, dang hai tay ra như một con xác sống cứng khớp.

“Nhanh lên! Và phải nói: ‘Tôi xin lỗi, người đồng đội yêu quý’.” Tôi khoanh tay đứng chỉ đạo, đóng vai quan tòa tàn nhẫn.

Atheros nhắm tịt mắt lại, lao vào ôm chầm lấy Lyriel một cái thật nhanh.

“Tôi… xin lỗi… người… đồng đội… yêu quý…” Hắn nói qua kẽ răng, nghe như tiếng nghiến của hai tảng đá.

Lyriel cũng vỗ vỗ vào lưng hắn hai cái bộp bộp như muốn vỗ cho gãy xương sống, giọng nói gượng gạo đến mức nổi da gà:

“Tôi… cũng… thế… đồ… à nhầm… đồng đội…”

Hai người buông nhau ra ngay lập tức nhưng thể vừa chạm phải lửa bỏng, quay mặt đi hai hướng khác nhau và thi nhau nôn khan.

“Kinh tởm quá!”

Tôi đứng nhìn màn kịch cưỡng ép này mà hài lòng gật đầu. Dù có hơi gượng gạo, nhưng ít nhất chúng nó cũng đã biết sợ.

“Được rồi. Giữ cái tinh thần yêu thương đó mà làm việc.”

Tôi quay lưng, bước về phía cánh cổng không gian.

“Giờ thì Atheros, khi ngươi thấy trận chiến giữa Zaristina và Katherine đang ở khoảnh khắc cao trào nhất – lúc đó hẵng biến hình. Nhớ làm cho thật hoành tráng vào. Lyriel, chuẩn bị leo lên lưng hắn và bảo vệ cái sân đấu công bằng ấy. Ta về trông trẻ đây.”

“Trước khi người rời đi, tôi mạn phép hỏi được không?” Atheros liền lên tiếng.

“Được, cứ hỏi đi, ta sẽ trả lời tất thẩy cho ngươi.”

“Vâng ạ… chuyện là, binh lính nhiều tới mức kinh hồn đó thì sao tôi có thể phân biệt đâu là lính của Zaristina, đâu là của Katherine?”

Câu hỏi của Atheros như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái đầu đang nóng hừng hực khí thế của tôi.

Tôi khựng lại. Cái chân đang giơ lên chuẩn bị quay lại cổng không gian thì cứng đờ giữa không trung.

Ừ nhỉ?

Tôi chớp mắt, não bộ bắt đầu hoạt động hết công suất để xử lý cái biến số khổng lồ mà tôi đã vô tình lờ đi trong lúc mải mê diễn thuyết.

Năm vạn quân. Trong đó có ba vạn là người của Zaristina, và hai vạn là lính đánh thuê của Katherine.

Vấn đề là, bọn họ đều mặc giáp trụ na ná nhau, đều là con người, và quan trọng nhất là trên đầu bọn họ không có thanh máu màu xanh lá cây (đồng minh) hay màu đỏ (kẻ địch) như trong trò chơi để mà phân biệt.

Nếu Atheros khạc lửa bừa bãi, khả năng cao là hắn sẽ nướng chín luôn cả quân đồng minh – cái lực lượng mà tôi đang định dùng để tiếp quản thành phố sau này.

Nhưng nếu bắt hắn phải bay xuống, gõ cửa từng doanh trại, soi từng cái huy hiệu trên áo lính để xem ai phe nào thì… còn gì là uy thế của “Thảm họa Rồng Đen” nữa?

“Chủ nhân?” Atheros thấy tôi im lặng thì rụt rè gọi, mồ hôi hột lại bắt đầu lấm tấm trên trán hắn. “Hay là… tôi cứ bay lượn dọa dẫm thôi nhé? Không khạc lửa nữa?”

Không được.

Nếu chỉ bay lượn như con diều giấy thì làm sao thu hút được sự chú ý của Katherine? Làm sao tạo ra đủ độ hỗn loạn để tách đám lính ra khỏi quảng trường?

Tôi cần một sự tàn phá. Một sự hủy diệt mang tính răn đe tuyệt đối.

Tôi liếc nhìn Atheros, rồi nhìn sang Lyriel.

Thời gian không còn nhiều. Zaristina sắp đến nơi rồi. Tôi không thể để một chút lòng nhân từ vặt vãnh hay sự rắc rối trong khâu nhận diện này phá hỏng đại cục được.

Tôi từ từ hạ chân xuống, quay người lại đối diện với Atheros.

Khuôn mặt tôi lúc này không còn chút bối rối nào nữa, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn – cái bản mặt thực sự của Remelis.

“Atheros.” Tôi gọi tên hắn, giọng trầm thấp.

“Vâng?”

“Ngươi nghĩ ta là ai?”

“Người… người là Remelis vĩ đại ạ?”

“Đúng.” Tôi nhếch mép cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Và ngươi nghĩ một vị thần khi giáng thế trừng phạt, có cần phải bận tâm xem con kiến nào vô tội, con kiến nào có tội không?”

Atheros nuốt nước bọt: “Chắc… chắc là không ạ?”

“Chính xác.” Tôi phất tay áo choàng, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo lướt qua cả ba người bọn họ. “Ta không có thời gian để chơi trò ‘tìm điểm khác nhau’ giữa đám quân lính đó. Nhiệm vụ của ta là dọn đường cho Zaristina, là tạo ra một sân khấu trống trải. Và cách nhanh nhất để làm trống một khu vực là xóa sổ tất cả những gì đang đứng trong đó.”

Tôi nắm chặt bàn tay lại, như bóp nát một thứ gì đó vô hình.

“Nhưng… nhỡ trúng quân mình…” Atheros lắp bắp.

“Thì coi như số bọn chúng tận.” Tôi cắt ngang lời hắn, giọng đanh thép và tàn khốc. “Nghe đây Atheros. Nếu đám lính của Zaristina thực sự tinh nhuệ và trung thành như cô ta nói, bọn chúng sẽ biết cách sống sót hoặc tránh né cơn thịnh nộ của ngươi. Còn nếu bọn chúng chết cháy như rơm rác… thì bọn chúng cũng chẳng có giá trị gì trong đội quân tương lai của ta cả.”

Tôi tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai Atheros, truyền cho hắn một mệnh lệnh khiến cả căn phòng lạnh toát:

“Cứ đốt hết đi. Đốt sạch sẽ. Ta cho phép ngươi nướng chín bất cứ kẻ nào cầm vũ khí mà không phải là Zaristina.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, chốt hạ một câu xanh rờn:

“Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.”

Nói xong, tôi quay người lại chuẩn bị vào lại cổng không gian. Và từ phía bên kia cánh cổng, Kyveli nãy giờ đứng hóng chuyện, thấy tôi quay lại thì vỗ tay đen đét, cười khúc khích:

“Tuyệt vời quá chủ nhân ơi! Một bài học về tình đồng đội thật cảm động!”

“Im đi, nếu ngươi không muốn là người tiếp theo được cây trượng này ‘âu yếm’.”

Tôi lườm cậu ta một cái, rồi đóng sầm cánh cổng không gian lại, để mặc cho đôi “bạn thân” bất đắc dĩ kia chuẩn bị bắt đầu màn trình diễn hủy diệt của họ.

Ít nhất thì bây giờ, tôi có thể yên tâm rằng chúng nó sẽ trút cơn giận lên đầu quân địch thay vì lên đầu nhau. Một mũi tên trúng hai đích.

Tôi đứng giữa phòng, mắt nhìn chằm chằm vào những hạt bụi đang nhảy múa trong luồng sáng lọt qua khe cửa.

Một phút trôi qua.

Hai phút trôi qua.

Tiếng hít thở đều đều của Kyveli và tiếng chóp chép miệng của bé Rinoa là những âm thanh duy nhất vang lên trong không gian chật hẹp này.

Tôi quay người, bước đến bên chiếc ghế gỗ mục nát, ngồi phịch xuống.

Tôi chống cằm, nhìn vào bếp lò đã tắt lửa.

Chán.

Một cảm giác nhàm chán đến cùng cực bắt đầu len lỏi vào từng tế bào thần kinh của tôi.

Tôi là ai cơ chứ? Remelis Kynitis Inanis, Pháp sư Hư Vô vĩ đại nhất, kẻ nắm giữ vận mệnh giữa sự sống và cái chết.

Vậy mà bây giờ, vào cái giây phút lịch sử khi một cuộc chiến long trời lở đất sắp nổ ra, khi một triều đại sắp bị lật đổ, tôi lại phải ngồi ru rú trong bốn bức tường gỗ mốc meo này để làm bảo mẫu?

“Không được.”

Tôi bật dậy, đá bay hòn sỏi dưới chân.

“Cái kịch bản ‘ngồi nhà chờ tin thắng trận’ này không hợp với phong cách của ta chút nào cả.”

Chơi trò chơi mà không được xem đoạn phim cắt cảnh thì còn gì là thú vị nữa?

Tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt của Katherine khi bị Atheros dọa cho tè ra quần.

Tôi muốn chứng kiến khoảnh khắc Zaristina vung thanh kiếm “Công Lý Trầm Lặng” chém gãy ngọn thương kiêu ngạo kia.

“Kyveli.” Tôi gọi, giọng điệu thay đổi, từ uể oải sang hưng phấn.

“Dạ?” Kyveli đang ngồi chọc chọc vào má Rinoa, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ngơ ngác.

“Gói ghém hành lý. À không, giữ chặt Rinoa. Chúng ta đi dạo.”

“Đi dạo ạ?” Kyveli chớp mắt. “Nhưng chị Zaristina bảo chúng ta phải ở yên đây cho an toàn mà? Bên ngoài nguy hiểm lắm, lỡ Rinoa bị…”

“Nguy hiểm?”

Tôi nhếch mép cười khẩy, bước tới trước mặt Kyveli, ngước lên (Kyveli cao 165cm) nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa vực thẳm của cậu.

“Kyveli, ngươi quên chúng ta là ai rồi sao? Khái niệm ‘nguy hiểm’ chỉ dành cho những kẻ yếu đuối ngoài kia thôi.”

Tôi chỉnh lại cổ áo choàng, mắt ánh lên tia nhìn sắc lạnh.

“Hơn nữa, ta không muốn bỏ lỡ màn trình diễn của Atheros và Lyriel. Ta cần phải ra đó để… giám sát chất lượng công việc. Nhỡ đâu Atheros diễn sâu quá lại đốt trụi cả thành phố thì sao?”

Kyveli nghe thế thì mắt sáng rực lên, gật đầu lia lịa:

“Chủ nhân nói chí phải! Em cũng muốn xem rồng phun lửa! Em cũng muốn xem chị Zaristina làm anh hùng!”

Chúng tôi bước ra khỏi căn nhà gỗ tồi tàn.

Không khí bên ngoài đã bắt đầu nóng lên. Không chỉ vì mặt trời đang lên cao, mà còn vì sự căng thẳng đang lan tỏa từ phía trung tâm thành phố.

Tôi dẫn Kyveli đi men theo những con hẻm nhỏ vắng vẻ, hướng về phía một tháp chuông bỏ hoang nằm ở rìa quảng trường trung tâm – một vị trí quan sát lý tưởng mà tôi đã kịp soi được trên bản đồ địa hình lúc bay tới đây.

Tuy nhiên, đời không như là mơ.

Khi chúng tôi vừa bước ra khỏi khu ổ chuột, chuẩn bị rẽ vào con đường lát đá dẫn lên tháp chuông, một toán lính tuần tra mặc giáp đỏ xuất hiện chặn ngay trước mặt.

“Đứng lại!”

Tên đội trưởng toán lính quát lớn, chĩa mũi giáo về phía chúng tôi.

“Lệnh giới nghiêm đã ban bố! Tất cả dân thường phải ở trong nhà đợi kiểm tra giấy tờ! Hai kẻ lạ mặt này định đi đâu?”

Ánh mắt hắn dừng lại ở bọc chăn trên tay Kyveli. Hắn nheo mắt, rồi trừng lớn.

“Đứa bé đó… Trông rất giống đứa trẻ hoàng gia mà Katherine đại nhân đang truy nã! Bắt lấy chúng!”

Cả toán lính mười người lập tức bao vây chúng tôi, sát khí đằng đằng.

Tôi thở dài, đưa tay day day thái dương.

Đúng là đi xem kịch cũng không được yên thân.

“Chủ nhân…” Kyveli lùi lại một bước, giọng hơi run run, nhưng không phải vì sợ. “Bọn họ định bắt Rinoa… Em biến họ thành kẹo dẻo được không ạ? Hay là bánh quy gừng?”

Tôi liếc nhìn đám lính đang lao tới với vẻ mặt hung tợn, rồi quay sang nhìn Kyveli.

Đã đến lúc gỡ bỏ cái màng lọc “trẻ con” này rồi.

Tôi không cần những viên kẹo dẻo vô dụng lăn lóc trên đường cản trở lối đi.

Tôi cần sự dọn dẹp sạch sẽ. Tuyệt đối.

“Không, Kyveli.” Tôi nói, giọng lạnh băng, không còn chút đùa cợt nào. “Ngươi nhớ nhiệm vụ ta giao chứ? Bất cứ kẻ nào có ý định làm hại Rinoa, hoặc cản đường ta…”

Tôi chỉ tay về phía đám lính.

“Không cần biến hình gì cả. Ta cho phép ngươi dùng ‘Bản chất’ thật sự của mình. Xóa sổ chúng đi.”

Nghe thấy hai từ “Xóa sổ”, nụ cười ngây thơ trên môi Kyveli bỗng chốc tắt ngấm.

Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày bỗng chốc tối sầm lại, sâu thẳm như hố đen vũ trụ.

Không khí xung quanh cậu bé bỗng trở nên nhiễu loạn, như những điểm ảnh bị lỗi trên màn hình máy tính.

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Giọng Kyveli không còn trong trẻo nữa, mà vang lên rè rè, méo mó, tựa như âm thanh của dữ liệu bị hỏng.

Tên đội trưởng lính gác lao đến đầu tiên, mũi giáo của hắn chỉ còn cách mặt Kyveli vài tấc.

“Chết đi, lũ phản loạn!”

Kyveli không hề né tránh. Cậu bé chỉ nhẹ nhàng giơ cây bút lông vũ lên, chĩa thẳng vào tên lính.

Không có tiếng nổ. Không có máu me. Không có ánh sáng chói lòa của ma pháp hệ Hỏa hay Lôi. Nó chỉ đơn giản là biến mất.

Ngọn giáo, bộ giáp, cơ thể da thịt, và cả tiếng hét của tên lính đó… trong tích tắc bị một lực lượng vô hình xóa sạch khỏi thực tại.

Nơi hắn vừa đứng giờ chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng, sạch sẽ đến mức không còn một hạt bụi.

Như thể hắn chưa từng tồn tại trên đời này.

Chín tên lính còn lại khựng lại, mắt trợn trừng kinh hãi nhìn vào khoảng không trống rỗng nơi đội trưởng của họ vừa đứng.

“Cái… cái quái gì thế?”

“Đội trưởng đâu? Hắn dùng ma pháp gì vậy?”

Kyveli nghiêng đầu, đôi mắt đen ngòm vô cảm quét qua đám người còn lại.

“Các ngươi… đều là rác rưởi khi đã cản đường chủ nhân.”

Cậu phẩy nhẹ cây bút một đường ngang, như gạch bỏ một dòng chữ sai trên trang giấy.

Cả chín tên lính cùng một lúc tan biến.

Không để lại xác, không để lại vũ khí, thậm chí đến cái bóng của họ in trên mặt đất cũng bị bóc tách ra và ném vào hư vô.

Con hẻm trở lại vắng lặng, chỉ còn tiếng gió thổi hiu hiu.

Tôi đứng nhìn cảnh tượng đó, hài lòng gật đầu.

Đây mới là sức mạnh thực sự của Kyveli Gynaikes. Cái vỏ bọc “kẹo ngọt” hay “biến hình” chỉ là lớp da đầy màu sắc mà tôi đã đắp lên để che giấu đi bản chất kinh hoàng của cậu ta: Khả năng can thiệp và xóa bỏ mã nguồn của thực tại.

Kyveli quay lại nhìn tôi, đôi mắt dần trở lại vẻ long lanh bình thường, nụ cười ngây thơ lại nở trên môi.

“Sạch sẽ rồi ạ! Rinoa vẫn ngủ ngon lắm chủ nhân!”

Tôi bước tới, xoa đầu cậu và cẩn thận không để tay mình bị “xóa” nhầm.

“Làm tốt lắm. Nhớ kỹ, từ giờ cho đến khi xong việc, đừng biến ai thành kẹo nữa. Cứ ‘dọn rác’ như thế cho ta. Ta không muốn ăn đồ ngọt dính máu đâu.”

“Tuân lệnh!” Kyveli cười khúc khích, siết nhẹ đứa bé trong tay.

“Đi thôi.” Tôi phất tay áo choàng, bước qua khoảng không trống rỗng nơi toán lính vừa biến mất.

Chỉ mất chưa đầy vài phút để chúng tôi vượt qua những mái nhà nhấp nhô và đáp xuống ban công cũ kỹ của tháp chuông bỏ hoang.

“Mệt… quá…”

Tôi tựa lưng vào lan can đá lạnh lẽo, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang rối loạn. Cái cơ thể mét tư bảy này đúng là một thảm họa về mặt thể lực. Dù sở hữu ma lực vô biên, nhưng việc leo trèo vận động chân tay thuần túy vẫn khiến tôi cảm thấy như vừa chạy marathon xuyên lục địa.

“Chủ nhân, người có sao không?” Kyveli nghiêng đầu hỏi, mặt tỉnh bơ không một giọt mồ hôi, trên tay vẫn bế bé Rinoa đang ngủ say sưa như một thiên thần nhỏ. “Nếu người mệt, em có thể cõng người… bằng một tay còn lại?”

“Không cần!” Tôi xua tay, đứng thẳng dậy, vuốt lại mái tóc bạch kim cho phẳng phiu. “Ta chỉ đang… cảm nhận luồng khí lưu trên cao thôi.”

Tôi bước ra mép ban công, nhìn xuống bên dưới.

Vị trí này đúng là đắc địa. Từ đây, tôi có thể thu trọn toàn bộ khung cảnh quảng trường trung tâm vào trong tầm mắt mà không bị bất kỳ vật cản nào che khuất.

Bên dưới kia, đám đông dân chúng đã bị dồn về phía rìa quảng trường, tạo ra một khoảng trống mênh mông ở chính giữa. Và ở trung tâm của “sân khấu” đó, hai nhân vật chính của vở kịch đã đứng đối mặt nhau.

Một bên là Katherine với bộ giáp vàng chóe và cây thương rồng uốn lượn, toát lên vẻ ngạo mạn của kẻ bề trên.

Một bên là Zaristina, nhỏ bé hơn, giản dị hơn trong bộ đồ vải thô, nhưng cây kiếm “Công Lý Trầm Lặng” xám xịt trên tay cô lại tỏa ra một sự kiên định lấn át cả ánh mặt trời.

“Họ nói gì thế nhỉ?” Kyveli nhón chân nhìn xuống, đôi mắt to tròn nheo lại. “Xa quá em chẳng nghe thấy gì cả. Hay là em nhảy xuống đó hỏi nhé?”

“Ngươi định biến cái tháp chuông này thành tâm điểm chú ý à?”

Tôi cốc nhẹ vào đầu Kyveli, rồi giơ bàn tay phải lên, hướng về phía quảng trường. Những ngón tay thon dài của tôi múa lượn trong không khí, vẽ nên những ký tự cổ ngữ phức tạp.

Không gian trước mặt chúng tôi khẽ rung động. Một màn hình ma thuật trong suốt, hình chữ nhật, rộng khoảng hai mét vuông hiện ra lơ lửng giữa không trung.

Hình ảnh bên trong sắc nét đến từng chi tiết, như thể có một chiếc máy quay vô hình đang bay lượn ngay sát mặt hai người bọn họ. Âm thanh từ quảng trường, vốn chỉ là những tiếng rì rầm hỗn độn, giờ đây được lọc sạch tạp âm và phát ra rõ mồn một bên tai chúng tôi.

Trên màn hình, khuôn mặt của Katherine hiện lên rõ ràng với nụ cười khinh miệt.

“Ngươi dám quay lại đây sao, con chuột nhắt nhà Avon?”

Katherine lên tiếng, giọng nói chứa đầy sự chế giễu. Cô ta gõ nhẹ mũi thương xuống nền đá, tạo ra tiếng keng chói tai.

“Ta cứ tưởng ngươi sẽ mãi mãi chui rúc trong cái khu ổ chuột hôi hám đó, gặm nhấm nỗi nhục nhã của kẻ bại trận chứ?”

Zaristina không hề nao núng. Cô siết chặt chuôi kiếm quấn da cũ kỹ, đôi mắt nhìn thẳng vào kẻ thù không chút sợ hãi.

“Ta không quay lại để nghe ngươi sỉ nhục, Katherine.” Giọng Zaristina bình thản, nhưng ẩn chứa sức nặng ngàn cân. “Ta đến để lấy lại những gì ngươi đã cướp. Danh dự của gia tộc Avon, và sự bình yên của thành phố này.”

“Lấy lại?”

Katherine bật cười sằng sặc, tiếng cười vang vọng khắp quảng trường qua hệ thống khuếch đại âm thanh của ả.

“Bằng cái gì? Bằng thanh sắt vụn rỉ sét trên tay ngươi sao? Ngươi định dùng nó để chọc tiết bọn yêu tinh hay là để gãi ngứa cho ta?”

Cô ta chỉ mũi thương vào thanh “Công Lý Trầm Lặng”, ánh mắt đầy vẻ coi thường.

“Nhìn ngươi xem, Zaristina. Một năm qua đã biến ngươi thành cái gì thế này? Quần áo rách rưới, vũ khí cùn mẻ. Ngươi nghĩ mình còn xứng đáng đứng trước mặt ta – anh hùng của Ngọn Lửa, người được trang bị tận răng bởi những báu vật hoàng gia sao?”

“Vũ khí không làm nên anh hùng, Katherine.”

Zaristina từ từ nâng kiếm lên, thủ thế. Cái cách cô đứng, trọng tâm hạ thấp, mũi kiếm hướng thẳng vào yết hầu đối phương, vững chãi như một ngọn núi đá.

“Chính trái tim và ý chí mới là thứ quyết định chiến thắng. Ngươi có giáp vàng, có thương rồng, nhưng bên trong ngươi chỉ là một kẻ hèn nhát luôn phải dựa vào thủ đoạn và con tin để tồn tại.”

Câu nói trúng tim đen khiến nụ cười trên môi Katherine tắt ngấm. Khuôn mặt ả đanh lại, đôi mắt hằn lên những tia máu giận dữ.

“Hèn nhát?” Katherine rít lên qua kẽ răng. “Được lắm. Đã muốn chết thì ta sẽ thành toàn cho ngươi. Để xem cái ý chí rẻ tiền của ngươi có đỡ nổi một đòn của ta không!”

Katherine hét lớn, ma lực hệ Hỏa bùng lên rực rỡ quanh người ả. Ngọn thương trong tay ả rực sáng như một thanh sắt nung đỏ, không khí xung quanh bắt đầu vặn xoẹo vì sức nóng.

“Ồ… Bắt đầu rồi kìa.”

Tôi khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười khi nhìn vào màn hình ma thuật.

“Kyveli, chuẩn bị đồ ăn đi. Vở kịch chính thức khai màn rồi.”

“Rõ thưa chủ nhân!” Kyveli thì thầm đầy phấn khích, tay vẫn vỗ về Rinoa, mắt không rời khỏi màn hình. “Em cá là chị Zaristina sẽ cho mụ kia một bài học nhớ đời!”

“Chưa chắc đâu.” Tôi nheo mắt, nhìn kỹ vào những tên lính đang lén lút di chuyển ở rìa màn hình. “Katherine không phải kẻ ngốc. Ả ta đã hành động từ trước khi Zaristina xuất hiện rồi.”

Tôi lại nhìn tiếp vào màn hình, chỉ biết thở dài vì chẳng hiểu sao đám lính này nhiều chuyện thực sự.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!