Tập 01: Ta sẽ thống trị Liên minh phòng thủ của Nhân loại!

III: Kẹo ngọt và Thánh điện

III: Kẹo ngọt và Thánh điện

Năm phút.

Đúng năm phút sau, cánh cửa dinh thự của Atheros mở ra.

Tôi đứng khoanh tay, lưng thẳng tắp, cằm hất lên cao, chuẩn bị sẵn một tư thế uy nghiêm nhất để đón nhận hai thuộc hạ đắc lực của mình trở lại với vẻ ngoài chỉn chu, sạch sẽ để đi gặp người còn lại.

Nhưng khi bóng dáng của họ bước ra khỏi bóng tối, nụ cười hài lòng trên môi tôi tắt ngấm. Cơ mặt giật giật liên hồi.

“Cái… cái quái gì thế này?”

Trước mặt tôi không còn là nữ Tổng quản Quỷ Thiên quyến rũ hay tay Quản gia Rồng Khởi Nguyên lịch lãm nữa. Thay vào đó là hai cây kẹo mút di động khổng lồ.

Atheros, người vừa nãy còn mặc vest đuôi tôm đen tuyền ngầu lòi, giờ đây đang khoác lên mình một chiếc áo sơ mi màu vàng chanh chói lọi in hình những chú vịt con đang tắm. Bên dưới là chiếc quần đùi màu cam cà rốt bó sát, để lộ đôi chân dài ngoằng đầy lông lá của một con rồng.

Chưa hết, trên đầu hắn, cái đầu vừa được vuốt keo bóng loáng giờ đây đang đội một chiếc bờm tai mèo màu hồng phấn có gắn đèn nhấp nháy.

Tôi quay sang Lyriel với hy vọng vớt vát chút hình tượng.

Tuyệt vọng.

Lyriel mặc một chiếc váy xòe bồng bềnh bảy sắc cầu vồng, tầng tầng lớp lớp ren rúa như công chúa trong truyện cổ tích dành cho thiếu nhi. Tóc của cô ấy được buộc hai bên, nhưng thay vì dây buộc tóc bình thường, cô ấy dùng hai bông hoa hướng dương to bằng cái bát tô úp vào đầu.

Trên tay cô ấy còn cầm một cây kẹo bông gòn to đùng.

“Hai ngươi…” Tôi lắp bắp, cảm thấy chỉ số thông minh của mình đang tụt dốc không phanh khi nhìn vào giao diện này. “Hai ngươi bị chấn thương sọ não sau cú va chạm lúc nãy hả?”

Atheros chỉnh lại cái tai mèo trên đầu, gương mặt hắn đau khổ tột cùng nhưng giọng nói lại cố tỏ ra cam chịu:

“Không thưa chủ nhân. Đây là… quân phục tác chiến.”

“Quân phục tác chiến?” Tôi hét lên trong đầu. Tác chiến ở đâu? Rạp xiếc phiên bản cổ tích à?

Lyriel gật đầu phụ họa, hai bông hoa hướng dương trên đầu cô ấy rung rinh theo nhịp:

“Vâng. Chúng ta sắp đi vào lãnh địa của Kyveli. Nếu không ăn mặc thế này để hòa nhập, cậu ta sẽ…”

Lyriel rùng mình, mặt tái mét đi một chút. “Cậu ta sẽ tự tay phối đồ cho chúng tôi. Và tin tôi đi, thẩm mỹ của Kyveli khi lên cơn còn kinh khủng hơn thế này gấp vạn lần. Thà chúng tôi tự làm xấu mình trước còn hơn là để cậu ấy biến chúng tôi thành thảm họa thời trang.”

“Đúng vậy.” Atheros tiếp lời, ánh mắt nhìn xa xăm đầy ám ảnh. “Lần trước tôi không chịu mặc cái áo hình gấu, em ấy đã dùng dây leo trói tôi lại rồi tết tóc tôi thành hình trái tim suốt ba tiếng liền. Tôi thà chết vinh còn hơn sống nhục.”

Tôi nhìn hai kẻ quyền lực bậc nhất thế giới này đang run rẩy vì sợ một cậu bé tinh linh, trong lòng không khỏi dấy lên một sự khinh bỉ nhẹ.

“Vớ vẩn!”

Tôi phất tay áo choàng pháp sư đen tuyền thêu chỉ vàng sang trọng của mình.

“Ta là Remelis. Ta là chủ nhân của nơi này. Kyveli là do ta tạo ra. Cậu ta dám làm thế với ta sao? Các ngươi lo xa quá rồi.”

“Nhưng chủ nhân…” Atheros định can ngăn.

“Im miệng!” Tôi quát khẽ. “Ta sẽ không mặc mấy thứ rẻ tiền lòe loẹt đó. Đi thôi, đừng để ta phải chờ thêm nữa!”

Nói rồi, tôi quay lưng bước đi, tà áo choàng đen tung bay trong gió đầy khí chất, bỏ lại hai cây kẹo mút hình người đang nhìn nhau lắc đầu ngao ngán phía sau.

Trong lòng tôi thầm cười khẩy: Làm gì có chuyện một trợ lý lại dám ép chủ nhân mặc đồ cơ chứ. Hư cấu!

Rời khỏi khu phố Gothic u ám của Atheros, chúng tôi đi qua một cây cầu vồng bắt ngang qua những tầng mây trắng xóa.

Vừa bước chân sang bờ bên kia, không gian thay đổi hoàn toàn.

Mặc dù Kyveli là nhân loại đã sống hơn ba ngàn năm, nhưng khu phố cậu ta quản lý lại giống hệt một khu rừng cổ tích trong trí tưởng tượng của một đứa bé lên ba.

Mọi thứ ở đây đều rực rỡ đến đau mắt.

Cây cối không có màu xanh lục bình thường mà là màu tím, màu hồng, màu xanh ngọc bích. Những bông hoa to như cái thúng biết hát, lắc lư theo điệu nhạc vui nhộn phát ra từ không trung.

Đường đi được lát bằng những viên gạch trông như bánh quy sô-cô-la. Dòng sông chảy qua khu phố không phải là nước, mà là nước ngọt có ga sủi bọt ùng ục, bốc lên mùi hương dâu ngọt lịm.

“Chào buổi sáng tốt lành!”

“Hôm nay trời đẹp quá nhỉ!”

Những cư dân ở đây, đa phần là nhân loại và thú nhân loại nhỏ đến từ Myvanov, mặc những bộ quần áo sặc sỡ không thua gì Lyriel và Atheros lúc này, họ chạy nhảy tung tăng khắp nơi.

Khi nhìn thấy tôi trong bộ áo choàng đen sì đầy sát khí, họ khựng lại, nụ cười tắt ngấm, rồi dạt ra hai bên như tách biển đỏ.

Tôi cảm thấy mình giống như một Ma Vương chính hiệu đang bước vào một trường mẫu giáo vậy.

“Chủ nhân, xin hãy cẩn thận.” Lyriel thì thầm, tay siết chặt cây kẹo bông gòn. “Cậu ta sắp đến rồi.”

Tôi chưa kịp hỏi “Ai đến?” thì…

Một tiếng nổ lớn kèm theo vô số cánh hoa và kim tuyến bắn tung tóe lên trời, tạo thành một cơn mưa pháo giấy lấp lánh.

Từ trong cơn mưa sắc màu đó, một bóng người lao vút tới với tốc độ tên lửa.

“Cảm giác này! Mùi hương này! Hơi ấm quen thuộc! Sự hiện diện vĩ đại này!”

Một giọng nói trong trẻo, cao vút nhưng đầy năng lượng vang lên, xé toạc màng nhĩ tôi.

Bóng người đó lao thẳng về phía chúng tôi, lướt qua Atheros (làm rụng cái tai mèo của hắn), lướt qua Lyriel (làm bay luôn đám kẹo bông), và phanh kít lại ngay trước mặt tôi.

Bụi kim tuyến lắng xuống.

Đó là Kyveli Gynaikes.

Kyveli mang hình dáng một cậu bé xinh đẹp, nữ tính hơn bất cứ cô gái nào, mặc một chiếc váy trắng tuyết, cùng đôi tất trắng dài lao thẳng vào tôi.

Đôi mắt to tròn long lanh nhìn tôi, và dường như có một thứ ánh sáng xanh ngọc bích mờ ảo đang phát ra từ lồng ngực cậu ta, nơi tôi biết có một viên ngọc cấp huyền thoại đang được cấy ghép.

Tôi đã tạo ra cậu ta là nhân loại, nhưng cấy cho cậu ta sức mạnh tối thượng để cậu ta có thể mãi mãi trông như một đứa trẻ, một kỉ niệm đẹp nhất của tôi.

Trong một giây, không gian tĩnh lặng.

Tôi nheo mắt, định cất lời chào thật ngầu: “Ta đã về, Kyveli.”

Nhưng tôi đã lầm.

Kyveli há miệng. Và một tiếng khóc long trời lở đất vang lên.

Nó là tiếng khóc của một đứa trẻ bị lạc mẹ ba ngàn năm.

“Chủ nhân! Người về rồi! Người thực sự trở về rồi…”

Kyveli lao vào người tôi như một quả đạn pháo. Cậu ta ôm chầm lấy cổ tôi, hai chân quắp chặt lấy eo tôi.

“Em nhớ người quá! Em nhớ người muốn chết đi được! Ba ngàn năm em phải sống với hai cái tảng băng di động kia! Em cô đơn lắm! Em buồn lắm…”

Cậu ta gào khóc ngay bên tai tôi, âm lượng lớn đến mức tôi cảm thấy não mình rung lắc dữ dội.

Và điều kinh khủng hơn cả âm thanh, đó là… nước.

Nước mắt.

Nước mũi.

Tất cả tuôn ra như vỡ đập. Kyveli dụi cái mặt đầm đìa nước của cậu vào vai tôi, vào cổ tôi, vào bộ áo choàng pháp sư của tôi.

Năm phút trôi qua.

Tiếng khóc càng to hơn

Mười phút trôi qua.

Tiếng khóc lại càng to hơn.

Hai mươi phút trôi qua.

Cả người tôi ướt sũng. Từ vai áo, ngực áo cho đến tận thắt lưng, tất cả đều nhớp nháp một hỗn hợp lỏng ấm nóng.

Tôi đứng chết trân, hai tay buông thõng bất lực, mắt trợn ngược nhìn lên bầu trời đầy kim tuyến.

Tôi liếc mắt cầu cứu sang hai bên.

Atheros và Lyriel nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp và thỏa mãn sâu sắc.

Lũ phản bội!

“Kyveli…” Tôi hít sâu, cố gắng nén cơn giận. “Nếu ngươi không buông ta ra và nín ngay lập tức, ta sẽ xóa sổ vườn hoa hồng phấn của ngươi.”

Lời đe dọa có hiệu quả tức thì. Tiếng khóc tắt ngấm.

Kyveli buông tôi ra, lùi lại một chút. Cậu ta sụt sịt mũi, nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng cau lại đầy nghiêm trọng:

“Chủ nhân bị ướt hết rồi! Đáng ghét! Kyveli phải đưa người vào nhà thay đồ ngay. Không thể để chủ nhân của em trông lôi thôi, luộm thuộm thế này được!”

Nói rồi, cậu ta không cần tôi đồng ý, dùng đôi tay nhỏ bé tóm lấy cổ tay tôi, kéo tôi đi với sức mạnh khó tin của một nhân loại bình thường, nhưng do được cấy ghép viên ngọc đó nên mọi chỉ số được nâng cấp lên rất nhiều.

“Không! Ta không cần thay đồ!” Tôi phản đối, nhưng Kyveli đã kéo tôi lao vút qua khu vườn, tiến thẳng tới căn nhà trung tâm.

Ngôi nhà của Kyveli không giống dinh thự Gothic của Atheros. Nó là một cấu trúc khổng lồ hình nấm được xây bằng đá thạch anh màu hồng phấn, mái lợp bằng những cánh hoa khổng lồ, và cửa ra vào được trang trí bằng hàng ngàn viên kẹo lấp lánh.

Vừa bước vào, tôi đã bị choáng ngợp bởi không gian bên trong.

Mọi thứ đều màu hồng. Thảm màu hồng, rèm màu hồng, đèn chùm màu hồng.

Nội thất được trang trí bằng vô số thú nhồi bông và đồ chơi búp bê. Không khí ngọt ngào đến mức tôi suýt bị tiểu đường ngay tại chỗ.

“Nào nào! Phòng thay đồ ở đây, chủ nhân!”

Kyveli đẩy tôi vào một căn phòng nhỏ. Căn phòng này cũng màu hồng, nhưng thay vì có gương soi, ở giữa phòng là một cái bệ hình trái tim.

“Chủ nhân đứng lên đây đi! Em đã chuẩn bị sẵn bộ sưu tập trang phục cho người rồi!”

Tôi cố gắng kháng cự: “Kyveli! Ta không mặc váy! Ta là một pháp sư vĩ đại!”

Kyveli bĩu môi. “Pháp sư vĩ đại ấy là thời của ba ngàn năm trước rồi! Giờ là kỷ nguyên của vẻ đẹp và sự dễ thương! Nếu không, người sẽ không thể hòa nhập được với các cư dân của Myvanov đâu!”

Cậu ta đẩy nhẹ tôi lên bệ hình trái tim. Ngay lập tức, chiếc bệ phát ra ánh sáng.

“Bộ sưu tập đầu tiên: Pháp sư thỏ ngọc!”

Cơ thể tôi bị ánh sáng màu hồng bao phủ. Tôi cảm thấy quần áo trên người mình đang bị kéo ra, và những lớp vải mới đang được gắn vào.

Khi ánh sáng tắt đi, tôi cúi xuống nhìn bản thân mình.

Một chiếc váy bồng bềnh màu hồng phấn đính đầy nơ.

Tất chân dài sọc trắng.

Giày búp bê màu đỏ chót.

Và… tôi đưa tay sờ lên đầu.

Hai cái tai thỏ dài ngoằng, mềm mại đang rủ xuống.

Kyveli vỗ tay đen đét, mắt sáng rực như đèn pha:

“Hoàn hảo! Người dễ thương quá, Chủ nhân ơi! Lyriel, Atheros! Mau vào chiêm ngưỡng thành quả của em đi này!”

Atheros và Lyriel bước vào, và Lyriel ngay lập tức giơ quả cầu pha lê ghi hình lên.

“Tuyệt vời! Tuyệt vời lắm Kyveli!”

Tôi, Remelis Kynitis Inanis.

Pháp sư vĩ đại nhất, kẻ suýt khiến chủng tộc rồng tuyệt chủng, chủ nhân của Thành Phố Thiên Không.

Giờ đây đang mặc váy hồng và đeo tai thỏ, đứng trong một căn nhà màu hồng.

Tôi siết chặt nắm đấm, cảm nhận sự nhục nhã đang len lỏi vào từng tế bào.

Đó là khoảng thời gian dài nhất trong cuộc đời tôi.

Căn phòng màu hồng chết tiệt cứ liên tục lóe sáng như một sàn nhảy hỏng mạch. Kyveli, với nguồn năng lượng vô tận của một đứa trẻ tăng động được nạp đầy đường, không cho tôi lấy một giây để thở.

Không còn là “Pháp sư thỏ ngọc” nữa, mà là hàng tá, hàng trăm thứ vải vóc kỳ quái khác liên tục đắp lên người tôi.

Ánh sáng hồng bao phủ.

Tôi cảm thấy sức nặng của những lớp vải nhung dày cộp đè lên vai, nóng nực đến phát điên. Chưa kịp định thần xem mình đang mặc cái gì thì…

Ánh sáng hồng lại lóe lên.

Lần này là cảm giác mát lạnh, trống trải đến rợn người, như thể tôi đang quấn độc một chiếc khăn tắm mỏng manh giữa mùa đông.

Tiếp theo là thứ gì đó bó sát đến mức tôi tưởng lục phủ ngũ tạng của mình sắp bị ép phòi ra ngoài, kèm theo tiếng leng keng của hàng đống phụ kiện kim loại va vào nhau.

Rồi lại là cảm giác ngứa ngáy điên cuồng vì bị bao phủ bởi hàng ngàn sợi lông vũ nhân tạo.

Tôi bị xoay như chong chóng. Kyveli lôi tôi từ bệ trái tim này sang góc phòng kia, chỉnh lại nơ cổ, vuốt lại tà váy, cài thêm hoa lên tóc, rồi lại lột sạch ra để thay bộ mới. Tôi, Remelis vĩ đại, giờ đây không khác gì con búp bê nhựa trong tay một đứa trẻ ba tuổi.

Ở góc phòng, Lyriel vẫn giữ nguyên tư thế quay phim với sự chuyên nghiệp đáng sợ, trong khi Atheros đã phải quay mặt vào tường, vai run lên bần bật, tôi cá là hắn đang cười đến nội thương.

“Thêm chút phấn má hồng nữa nào!” Kyveli reo lên, tay cầm bông phấn to như cái bát đập bốp bốp vào mặt tôi.

“Đủ rồi!”

Sợi dây lý trí cuối cùng trong não tôi đứt phựt.

Một luồng áp lực cực lớn bùng nổ từ cơ thể tôi, hất văng bông phấn trên tay Kyveli bay tít ra cửa sổ. Tôi gạt phăng đám ruy băng đang quấn quanh cổ, thở hồng hộc.

“Ta chịu đựng quá đủ rồi!”

Tôi gầm lên, giọng nói chứa đựng uy quyền tối thượng của kẻ đã từng khiến cả thế giới run sợ. Đôi mắt tôi rực lửa, nhìn chằm chằm vào Kyveli đang ngơ ngác và hai kẻ thuộc hạ đang chết sững ở góc phòng.

“Ta là Remelis! Ta không phải món đồ chơi của ngươi! Ta không đến đây để làm trò cười cho đám nhân loại và thú nhân hạ đẳng ngoài kia được‼

Cơn giận dữ cuộn trào trong huyết quản như dung nham. Sự nhục nhã suốt một tiếng qua đã biến thành sát khí thuần túy.

“Nếu nơi này khiến ta trở nên nực cười như vậy…” Tôi giơ cao tay phải, lòng bàn tay tụ lại một quả cầu năng lượng đen ngòm, xoáy tít dữ dội. “Ta sẽ xóa sổ nó khỏi bản đồ! Vĩnh biệt cái nhà trẻ kẹo ngọt này đi!”

Tôi hét lên và tự niệm câu thần chú hủy diệt mạnh nhất trong đầu mình, dồn toàn bộ ma lực vào đòn đánh nhằm thổi bay căn nhà nấm thạch anh và cả khu vườn quái đản này thành tro bụi.

Luồng năng lượng đen phóng ra khỏi tay tôi, lao vút lên trần nhà.

Tất cả nín thở. Lyriel tái mặt. Atheros há hốc mồm. Kyveli mở to mắt.

Nhưng tại sao? Tại sao lại không có tiếng nổ long trời lở đất nào cả? Không có gạch đá vỡ vụn. Không có lửa cháy ngùn ngụt.

Thay vào đó, quả cầu năng lượng đen của tôi vỡ ra giữa không trung.

Hàng trăm bông hoa hồng đỏ thắm rơi xuống lả tả như mưa. Tiếp đó là vô số dải ruy băng lấp lánh và kim tuyến bắn tung tóe khắp căn phòng. Một đàn bồ câu trắng không biết từ đâu chui ra bay vù vù quanh đầu tôi, kêu gù gù vui tai.

Ở chính giữa nơi quả cầu kỹ năng của tôi vừa nổ, một dòng chữ bằng khói bảy sắc cầu vồng hiện ra lơ lửng: Remelis vĩ đại!

Tôi đứng chết trân. Tay vẫn giơ lên cao, nhưng thay vì luồng khí hắc ám, từ đầu ngón tay tôi, một lá cờ nhỏ xíu có hình mặt cười bật ra.

Không gian tĩnh lặng tuyệt đối trong ba giây.

Rồi tiếng vỗ tay rào rào vang lên.

Kyveli nhảy cẫng lên, hai mắt sáng rực rỡ như sao sa. “Tuyệt vời! Tuyệt vời quá chủ nhân ơi! Người không chỉ chịu mặc đồ em chọn mà còn biểu diễn ảo thuật tặng em nữa!”

Cậu ta lao tới ôm chầm lấy chân tôi, dụi mặt vào bộ đồ diêm dúa tôi đang mặc.

“Em biết mà! Người là tuyệt nhất! Sự hủy diệt mà người ban tặng giờ đã một bó bông hồng và bồ câu! Lãng mạn quá đi mất!”

Tôi nhìn lá cờ mặt cười trên tay mình rồi nhìn xuống Kyveli đang hạnh phúc tột độ, cảm thấy một sự bất lực sâu sắc dâng lên tận cổ họng.

À, quên mất rằng ở trong cái lãnh địa quái quỷ do chính tay tôi thiết kế cho sự “ngây thơ vĩnh cửu” này, mọi phép thuật từ bậc một đến chín đều tự động bị chuyển hóa thành trò cười.

Tôi, pháp sư vĩ đại Remelis, vừa chính thức trở thành một ảo thuật gia rạp xiếc.

“Chủ nhân? Người sao thế?” Kyveli ngước đôi mắt to tròn long lanh lên nhìn tôi, tay vẫn ôm chặt lấy chân tôi như một con gấu túi bám cây.

“Không có gì…” Tôi thều thào, linh hồn dường như đã bay ra khỏi xác, lơ lửng đâu đó trên trần nhà thạch anh hồng phấn kia. “Ta… ta ổn. Cứ tiếp tục đi.”

Sự phản kháng đã chết. Giờ đây, tôi chỉ là một cái xác không hồn trong bộ váy diêm dúa. Tôi nhận ra rằng ở trong cái lãnh địa quái đản này, giãy giụa chỉ tổ làm trò cười thêm đậm đà mà thôi.

Ngay lập tức, tôi cảm nhận được hai luồng ánh mắt nóng rực chiếu thẳng vào mình.

Lyriel bước tới gần hơn, không còn chút e dè nào như lúc ở bên ngoài nữa. Cô ả đưa quả cầu pha lê lên sát mặt tôi, căn chỉnh góc quay một cách tỉ mỉ đến đáng sợ.

“Chủ nhân, xin hãy nghiêng đầu sang trái một chút.” Lyriel nói, giọng điệu chuyên nghiệp như một đạo diễn đang chỉ đạo diễn viên hạng A. “Đúng rồi, ánh sáng từ những bông hoa hồng đang làm nổi bật đôi tai thỏ của người. Thật… xuất thần.”

“Ngươi…” Tôi định trừng mắt, nhưng nhớ ra mình đang đeo kính áp tròng màu tím mộng mơ do Kyveli vừa đeo cho, nên cái trừng mắt đó chắc chắn trông giống như đang làm nũng hơn là đe dọa.

“Chủ nhân.” Atheros, tên quản gia rồng với cái bờm tai mèo nhấp nháy cũng tiến lại gần. Hắn khoanh tay, nhìn tôi từ đầu đến chân, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy sảng khoái mà hắn cố tình không thèm che giấu.

“Người thấy sao?” Hắn hỏi, giọng điệu giả lả quan tâm. “Bộ ‘quân phục tác chiến’ này của chủ nhân so với bộ đồ vịt con của tôi thì thế nào? Có phải thoáng mát và… giàu tính thẩm mỹ hơn hẳn không?”

Tôi nghiến răng, nhưng không thể phản bác. Hắn nói đúng. So với tôi lúc này – một pháp sư vĩ đại trong lốt bé gái thỏ ngọc thì Atheros trông vẫn còn đẹp chán.

“Tôi đã bảo rồi mà.” Lyriel bồi thêm, vừa nói vừa không quên lia máy quay xuống đôi giày búp bê đỏ chót của tôi. “Thẩm mỹ của Kyveli là một đẳng cấp khác. Thà chúng ta tự làm xấu mình một chút, còn hơn là để cậu ấy biến chúng ta thành… ừm, một kiệt tác nghệ thuật đương đại như người bây giờ.”

“Đúng vậy.” Atheros gật gù, ánh mắt nhìn tôi chứa chan sự thương hại giả tạo. “Chúng tôi chỉ là những kẻ lo xa thôi, làm sao sánh được với tầm nhìn vĩ đại của chủ nhân. Người đã dũng cảm hy sinh hình tượng để hòa nhập với cộng đồng. Thật đáng khâm phục.”

Hai kẻ này… chúng đang tận hưởng khoảnh khắc này. Chúng đang trả thù cho sự khinh bỉ của tôi ban nãy. Và nhục nhã thay, tôi không thể làm gì được chúng. Ma lực bị phong ấn thành trò ảo thuật, uy quyền bị bộ váy hồng này nuốt chửng.

Tôi thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự buông xuôi tuyệt đối. Tôi cần phải thoát khỏi đây. Tôi cần phải rời khỏi cái địa ngục kẹo ngọt này trước khi tôi thực sự quên mất mục tiêu thống trị thế giới Myvanov này.

“Kyveli…” Tôi cất tiếng, giọng nhỏ xíu, khàn đặc vì kiệt sức.

“Dạ! Em nghe đây chủ nhân ơi!” Kyveli vẫn đang bận rộn cài thêm một cái nơ bướm khổng lồ vào sau lưng tôi, hớn hở đáp.

“Cuộc họp…” Tôi nói, mắt nhìn vô định vào khoảng không. “Ta đến đây… là vì cuộc họp khẩn cấp. Về sự biến động của thế giới.”

Bàn tay đang thắt nơ của Kyveli bỗng dừng lại.

Không gian trong phòng thay đồ bỗng chốc im bặt. Tiếng nhạc vui nhộn phát ra từ những bông hoa bên ngoài dường như cũng bị vặn nhỏ lại.

Kyveli buông tôi ra. Cậu ta lùi lại hai bước, cúi đầu xuống.

Khi cậu ta ngẩng mặt lên, nụ cười ngây thơ vô số tội ban nãy đã biến mất. Thay vào đó là một biểu cảm nghiêm túc đến mức đáng ngờ trên khuôn mặt non choẹt ấy. Cậu ta đưa tay lên, đẩy một cái gọng kính vừa xuất hiện trên sống mũi.

“Công việc?” Kyveli hỏi lại, giọng nói trầm xuống một tông, nghe vừa trẻ con vừa cố tỏ ra người lớn một cách kỳ quặc. “Người nói là chúng ta có việc quan trọng cần bàn thảo sao?”

“Đúng…” Tôi gật đầu, mừng rỡ như người chết đuối vớ được cọc. Chỉ cần lôi công việc ra, có lẽ tôi sẽ được tha cái màn hóa trang này.

“Được rồi.” Kyveli vỗ tay một cái.

Cậu ta quay sang búng tay. Lập tức, một chiếc bàn tròn nhỏ xíu loại dành cho tiệc trà của búp bê và bốn cái ghế nấm mọc lên từ dưới sàn nhà.

“Nếu là công việc, thì Kyveli Gynaikes này luôn chuyên nghiệp số một!” Cậu ta tuyên bố, rồi chỉ tay vào cái ghế nấm màu hồng. “Mời Chủ nhân và hai đồng nghiệp an tọa. Chúng ta sẽ họp ngay tại đây.”

Tôi nhìn cái bàn thấp lè tè chỉ cao đến đầu gối mình, rồi nhìn Kyveli đang lôi ra một tập hồ sơ bìa cứng in hình mấy chú mèo đen, trắng, đủ loại màu và một cây bút lông vũ bảy màu.

“Nhưng…” Kyveli nheo mắt, nhìn tôi đầy soi mói qua gọng kính không tròng. “Quy tắc là quy tắc. Trong giờ làm việc tại lãnh địa của em, nhân viên cấp cao phải ăn mặc chỉnh tề.”

Tôi khấp khởi hy vọng. “Nghĩa là ta được thay lại áo choàng đen?”

“Không.” Kyveli lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. “Nghĩa là người phải đeo thêm cái này.”

Cậu ta rút từ trong túi ra một cái cà vạt.

Nhưng đó không phải cà vạt thường. Nó là một cái cà vạt đính đầy kim sa lấp lánh, và ở đuôi cà vạt có gắn một con gấu bông nhỏ biết nháy mắt.

“Đeo vào đi chủ nhân.” Kyveli nói, giọng điệu như một thư ký mẫn cán ép sếp ký hợp đồng. “Để tăng thêm tính trang trọng cho buổi họp.”

Tôi cầm lấy cái cà vạt gấu bông, nhìn sang Atheros và Lyriel. Hai kẻ đó đã nhanh chóng ngồi xuống ghế nấm, mặt cúi gằm xuống bàn, vai rung lên bần bật.

Tôi nuốt nước mắt vào trong, tự tay thắt cái cà vạt lên cổ áo váy hồng của mình.

Tôi nhìn xuống cái bàn nấm thấp lè tè chỉ cao đến đầu gối, rồi nhìn sang ba khuôn mặt đang chờ đợi quanh bàn: một con vịt vàng cơ bắp, một nàng công chúa cầu vồng lòe loẹt và một đứa trẻ mang sức mạnh hủy diệt đang đóng giả thư ký mẫn cán.

Không. Tôi từ chối chấp nhận thực tại này.

“Đứng lên.” Tôi ra lệnh, giọng nói cố gắng nén xuống mức trầm thấp nhất có thể, dù cái nơ bướm sau lưng tôi đang rung rinh phản chủ.

“Dạ?” Kyveli ngơ ngác, tay vẫn cầm cây bút lông vũ bảy màu.

“Ta không thể bàn chuyện sinh tử tồn vong của thế giới trên cái bàn uống trà của búp bê này được.” Tôi gạt phăng tập hồ sơ hình các con mèo sang một bên. “Chúng ta sẽ về Thánh điện. Ngay bây giờ.”

“Nhưng mà…” Kyveli định phản đối, ánh mắt tiếc nuối nhìn căn phòng màu hồng.

“Không nhưng nhị gì cả!” Tôi quát lên, rồi nhớ ra mình không dùng được ma lực dịch chuyển ở đây, bèn hắng giọng, chỉ tay ra khoảng không. “Kyveli, mở cổng không gian. Dẫn chúng ta về phòng ngai vàng. Đây là mệnh lệnh của Remelis!”

Nghe đến hai chữ “mệnh lệnh”, Kyveli lập tức đứng nghiêm, giơ tay chào theo kiểu quân đội (nhưng bàn tay lại xòe ra như bông hoa).

“Rõ thưa chủ nhân!”

Cậu ta búng tay. Không gian trước mặt chúng tôi vặn xoắn lại, không phải xé toạc ra một khe nứt đen ngòm như cách tôi hay làm, mà là mở ra một cánh cửa hình trái tim viền đèn neon nhấp nháy, bên trong xoáy tít bảy sắc cầu vồng.

“Mời chủ nhân đi trước ạ!” Kyveli cúi người mời mọc.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại phong thái của một bậc đế vương, rồi bước qua cánh cửa trái tim đó với vẻ mặt lạnh lùng nhất có thể. Atheros và Lyriel lủi thủi theo sau, tiếng dép cao su lẹt xẹt và tiếng váy áo sột soạt vang lên đầy bi ai.

Bước chân ra khỏi cánh cổng không gian, không khí thay đổi đột ngột đến mức khiến người ta rùng mình.

Biến mất rồi mùi kẹo ngọt và hương hoa nồng nặc. Thay vào đó là mùi hương trầm lạnh lẽo, mùi của đá lạnh và sự tĩnh mịch ngàn năm. Thánh điện. Phòng ngai vàng.

Đây là nơi quyền lực nhất của Thành Phố Thiên Không. Một phòng ngai vàng rộng lớn mênh mông được xây dựng hoàn toàn bằng đá hắc diện thạch đen bóng. Những cột trụ khổng lồ chạm khắc hình rồng và quỷ vươn cao tít tắp, chìm vào bóng tối trên trần nhà. Ánh sáng duy nhất ở đây đến từ những ngọn lửa ma trơi màu xanh lam lạnh lẽo cháy lập lờ dọc hai bên lối đi.

Ở tận cùng của căn phòng, trên một bệ cao sừng sững, là ngai vàng, nơi tôi vẫn thường ngồi để đưa ra những phán quyết khiến cả lục địa run sợ.

“Về đến nhà rồi.” Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác an toàn quay trở lại khi được bao bọc bởi bóng tối thân quen.

Tôi sải bước đi về phía ngai vàng. Tiếng bước chân của tôi vang vọng khắp đại sảnh rộng lớn.

Khoan đã.

Tôi cúi xuống. Đôi giày búp bê màu đỏ chót mà Kyveli ép tôi mang… nó phát ra tiếng kêu chít chít mỗi khi tôi dẫm xuống sàn đá.

Trong không gian tĩnh lặng và uy nghiêm tuyệt đối của Thánh điện, tiếng giày trẻ con này vang lên chói tai như tiếng búa đập vào tôn.

Tôi cắn răng, cố lờ đi âm thanh quái quỷ đó, tiếp tục bước lên những bậc thang dẫn tới ngai vàng. Tôi xoay người lại, tung tà váy hồng theo thói quen là tung áo choàng đen.

Nhưng có một vấn đề là: nó cao quá! Sao tôi có thể ngồi lên được chứ!

Tôi chới với, mất thăng bằng, và theo phản xạ của một kẻ sợ ngã, tôi khua tay loạn xạ, hai chân quờ quạng tìm điểm tựa.

Tiếng giày búp bê kêu lên thảm thiết trên nền đá, cứu vớt tôi khỏi một cú ngã dập mông, nhưng lại đẩy tôi vào một hố sâu tuyệt vọng khác.

Tôi đứng thộn mặt ra, quay đầu nhìn lại cái ngai vàng vĩ đại của mình.

Nó cao. Nó thực sự rất cao.

Tôi cúi xuống nhìn đôi chân ngắn cũn cỡn trong chiếc tất sọc trắng. Tôi ước lượng khoảng cách từ mặt đất lên đến mặt ghế ngồi.

Nó cao ngang ngực tôi.

Với chiều cao khiêm tốn hiện tại – một mét bốn mươi bảy thì cái ngai vàng này đối với tôi bây giờ chẳng khác nào vách núi dựng đứng.

Tôi thử kiễng chân lên. Vẫn thiếu một đoạn xa lắc.

Tôi thử nhảy lên? Không được. Nếu tôi nhảy, cái váy bồng bềnh này sẽ tốc lên, và với đám thuộc hạ đang đứng trố mắt nhìn bên dưới, hình tượng vĩ đại của tôi sẽ chính thức tan thành mây khói mất.

Tôi thở hắt ra, một hơi thở nặng nề đầy mùi sữa và kẹo ngọt từ bộ quần áo. Tôi ngước nhìn lên đỉnh ngai vàng, nơi chạm khắc hình đầu rồng uy nghiêm, cảm thấy như nó đang nhe răng cười vào mặt mình.

Bất lực.

Chưa bao giờ tôi thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến thế. Đường đường là một thực thể tối cao, kẻ nắm giữ sinh mệnh của vạn vật, giờ đây lại bị đánh bại bởi chiều cao của cái ghế do chính mình thiết kế.

Sức nặng của bộ váy đính đầy nơ, sự ngứa ngáy của đám lông vũ, sự bó sát của chiếc cà vạt gấu bông, và giờ là sự sỉ nhục từ cái ngai vàng, tất cả đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của tôi. Tôi mệt mỏi rũ người xuống, hai cái tai thỏ trên đầu cũng rũ xuống theo đầy thảm hại.

Chẳng lẽ tôi phải nhờ Atheros bế lên? Hay bảo Kyveli kê thêm cho cái bục?

Không! Lòng tự trọng của Remelis không cho phép!

Cả đại sảnh im phăng phắc. Tôi có thể cảm nhận được sáu con mắt phía sau đang dán chặt vào tấm lưng nhỏ bé của tôi, chờ đợi xem chủ nhân của họ sẽ xử lý tình huống “leo ghế” này như thế nào.

Một phút trôi qua.

Tôi vẫn đứng nhìn cái ghế, toát mồ hôi hột.

Hai phút trôi qua.

Tôi bắt đầu tính toán ma sát của đá hắc diện thạch để xem có thể bám tay vào đâu mà leo lên không.

Ba phút trôi qua.

Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong cái đầu đang bị “dễ thương hóa” của tôi.

Khoan đã.

Tôi là ai?

Tôi là Remelis Kynitis Inanis.

Tôi là một pháp sư.

Và pháp sư thì biết làm gì?

Tôi đập tay vào trán. Trời ạ! Tôi bị cái giao diện thỏ ngọc này tẩy não đến mức quên mất bản năng cơ bản nhất rồi sao?

Tôi hít một hơi thật sâu, điều hòa lại dòng chảy ma lực đang bị ức chế bởi sự xấu hổ.

Cơ thể tôi từ từ nhẹ bẫng. Hai chân tôi rời khỏi mặt đất.

Kỹ năng cơ bản bậc nhất: Phi Hành.

Cả người tôi lơ lửng bay lên, nhẹ nhàng như một quả bóng bay màu hồng trôi dạt trong đại sảnh âm u. Tôi bay vượt qua mép ghế, xoay người lại giữa không trung, rồi từ từ hạ xuống.

Lần này, mông tôi cuối cùng cũng chạm được vào mặt ghế lạnh lẽo.

Tôi ngồi xuống, cố gắng bắt chéo chân nhưng chân ngắn quá nên chỉ có thể vắt chéo mắt cá, hai tay đặt lên tay vịn rồng, cằm hất lên cao, cố vớt vát lại chút khí thế cuối cùng.

“Được rồi…” Tôi gằn giọng, cố lờ đi việc mình vừa lơ lửng như một con búp bê ma ám. “Cuộc họp chính thức bắt đầu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!