Tập 01: Ta sẽ thống trị Liên minh phòng thủ của Nhân loại!
VI: Gánh xiếc Ánh Sao Lụi Tàn
0 Bình luận - Độ dài: 7,683 từ - Cập nhật:
Gió rít gào bên tai như tiếng gầm của hàng vạn con thú hoang, nhưng kỳ lạ thay, không một luồng khí lạnh nào chạm được vào da thịt tôi.
Sau cú bổ nhào xé gió phá vỡ bức tường âm thanh khiến hồn xiêu phách lạc ban nãy, Atheros dường như đã nhớ ra trên lưng mình còn có một “bà cô già” yếu đuối chứ không phải mấy bao tải cát.
Hắn đã dựng lên một kết giới ma thuật trong suốt, chắn hết gió và áp lực không khí, biến cái lưng rồng đầy gai nhọn này thành khoang thương gia hạng nhất, êm ái đến mức tôi có thể đặt một tách trà lên đùi mà không sợ rớt giọt nào.
Tôi ngồi khoanh chân giữa hai chiếc sừng khổng lồ đen bóng, hai tay vẫn bấu nhẹ vào lớp vảy cứng như thép để đề phòng hắn lại nổi hứng lộn nhào.
Cái dạ dày đang biểu tình dữ dội của tôi cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp với độ cao này. Nhịp tim dần ổn định trở lại, và tôi bắt đầu có tâm trí để quan sát xung quanh.
Bên dưới, những tầng mây trắng xóa trôi vùn vụt về phía sau. Xuyên qua những khoảng hở của mây, mặt đất Myvanov hiện ra như một tấm bản đồ khổng lồ được vẽ bằng những gam màu trầm mặc của chiến tranh và sự hoang tàn.
Những cánh rừng cháy đen nham nhở, những dòng sông uốn lượn và những đốm lửa nhỏ li ti từ các ngôi làng xa lạ.
Cảm giác sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho sự phấn khích len lỏi.
Đây là cảm giác của một kẻ chinh phạt sao?
Ngồi trên lưng sinh vật mạnh mẽ nhất, nhìn ngắm thế giới nhỏ bé dưới chân mình, nắm trong tay quyền sinh sát. Thảo nào mấy gã phản diện trong phim lúc nào cũng thích bay lên cao rồi cười ha hả. Nó thực sự rất đã.
“Chủ nhân thấy thế nào?”
Giọng nói ồm ồm của Atheros vang lên trong đầu tôi qua thần giao cách cảm, cắt ngang dòng suy nghĩ.
“Cũng không tệ.” Tôi đáp, cố giữ giọng bình thản, tay lén buông lỏng cái gai rồng ra để trông có vẻ tự nhiên hơn. “Ít nhất là êm hơn ta tưởng. Ngươi làm rồng tốt hơn làm quản gia đấy, Atheros.”
“Đó là vinh dự của tôi!”
Cái đầu rồng khổng lồ khẽ lắc lư, tỏ vẻ vui sướng tột độ. Tôi cá là nếu đang ở dạng người, cái đuôi tưởng tượng của hắn đang vẫy tít mù.
Tôi đưa mắt nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nơi những dãy núi tím sẫm đang dần hiện rõ. Theo lời Atheros, đó là dãy Thiên Thanh, nơi tọa lạc thành phố Katherinas.
Chợt, một thắc mắc nảy ra trong đầu tôi.
Từ lúc chúng tôi bàn bạc ở Thánh điện cho đến khi xuống đây, Atheros luôn là kẻ đưa ra thông tin. Hắn biết về cuộc chiến đa chủng tộc, biết về vị trí địa lý, biết về cấu trúc phòng thủ của Katherinas.
Trong khi đó, Lyriel và Kyveli – hai kẻ cũng sống ba ngàn năm như hắn lại có vẻ thờ ơ hoặc biết rất ít. Lyriel chỉ quan tâm đến việc chăm sóc Thánh điện và tôi đang nằm bất động vì chưa bị đưa vào thế giới này, còn Kyveli thì bận rộn với thế giới kẹo ngọt của mình.
Tại sao Atheros lại biết nhiều đến thế?
Hắn là một con Rồng Khởi Nguyên, một quản gia. Tôi nhớ mình chưa bao giờ cài đặt cho hắn mô hình tình báo hay bách khoa toàn thư cả.
“Atheros.” Tôi cất tiếng gọi.
“Vâng, thưa chủ nhân?”
“Có một điều ta thắc mắc.”
Tôi gõ nhẹ quyền trượng lên lớp vảy đen tuyền của hắn.
“Ta đã ngủ say ba ngàn năm. Mọi kết nối của ta với thế giới này đều bị cắt đứt. Nhưng ngươi… Tại sao ngươi lại rành rẽ mọi thứ ở hạ giới đến vậy? Từ địa hình, quân sự cho đến cả một thung lũng không ai vén mảng tới?”
Tôi nheo mắt, giọng nói mang chút nghi vấn sắc bén.
“Đừng nói với ta là ngươi dành cả ba thiên niên kỷ qua chỉ để dùng kính viễn vọng ngắm nhìn lũ kiến bên dưới đấy nhé?”
Atheros im lặng một chút, chỉ có tiếng cánh vỗ phập phồng đều đặn. Rồi hắn bật cười, một tiếng cười trầm thấp rung chuyển lồng ngực:
“Chủ nhân quả nhiên là kẻ đứng đầu. Không gì qua mắt được người.”
“Trả lời đi.”
“Thưa chủ nhân, người còn nhớ chủng tộc mà người ban cho tôi không? Rồng Khởi Nguyên – hay cụ thể hơn là Rồng Khởi Nguyên hệ Thổ.”
Giọng hắn trở nên nghiêm túc và đầy tự hào.
“Loài rồng chúng tôi không chỉ có sức mạnh cơ bắp hay khả năng phun lửa. Chúng tôi được sinh ra từ đất mẹ, xương cốt chúng tôi là đá, hơi thở là gió và dòng máu là dung nham. Chúng tôi có một kết nối vô hình với ‘Long Mạch’ của hành tinh này.”
“Long Mạch?” Tôi nhướng mày. Khái niệm này nghe quen quen, hình như có trong phần mô tả chủng tộc mà tôi đã lười đọc kỹ lúc tạo nhân vật.
“Đúng vậy. Bất cứ nơi nào có đất đá, có sự rung động của địa tầng, tôi đều có thể cảm nhận được.”
Atheros giải thích, giọng điệu say sưa như một giáo sư địa chất học.
“Chỉ cần tôi áp tai xuống đất, hoặc thậm chí là đang bay trên trời thế này, tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân hành quân của hàng vạn quân lính cách đây hàng trăm dặm. Tôi có thể cảm nhận được cấu trúc rỗng của những hầm ngục, độ dày của những bức tường thành dựa vào độ phản hồi âm thanh của đất.”
Hắn ngừng một chút, rồi tiếp tục với giọng điệu có phần u ám hơn của một kẻ cuồng công việc:
“Hơn nữa… trong suốt ba ngàn năm ngài vắng mặt, tôi… tôi rất chán.”
“Chán?”
“Vâng. Dọn dẹp dinh thự mãi cũng sạch bong kin kít. Nấu ăn mãi cũng không có ai thưởng thức. Đánh nhau với Lyriel thì nhàm chán. Nên tôi đã dành thời gian rảnh rỗi để… tìm hiểu.”
Hắn thở dài, một luồng khói trắng bay ra từ mũi rồng.
Giọng hắn bỗng trở nên nghẹn ngào, đầy xúc động:
“Tất cả là để chuẩn bị cho ngày hôm nay! Tôi biết chắc chắn một ngày nào đó Remelis vĩ đại sẽ trở về! Và khi chủ nhân trở về, người sẽ cần một người dẫn đường am hiểu về thế giới mới này! Tôi không muốn mình trở thành một tên quản gia vô dụng chỉ biết pha trà! Tôi muốn là bộ não, là bản đồ sống của người!”
Nghe đến đây, tôi sững sờ.
Hóa ra trong khi tôi đang nằm ngủ nướng, thì tên ngốc này đã dành cả thanh xuân để học lỏm chuyện thiên hạ chỉ vì muốn có ích cho tôi sao?
Cái lý do “kết nối Long Mạch” nghe thì ngầu đấy, nhưng cái vế sau về sự cô đơn và lòng trung thành đến mức cực đoan của hắn mới thực sự khiến tôi hơi nổi da gà.
“Ngươi…” Tôi định nói gì đó mỉa mai, nhưng rồi lại thôi.
Tôi vỗ nhẹ lên cái sừng cứng ngắc của hắn, thở dài:
“Được rồi. Ta hiểu rồi. Ngươi đã làm rất tốt, Atheros. Sự chuẩn bị của ngươi… không uổng phí đâu.”
“Ôi chủ nhân!” Atheros rú lên, suýt thì lộn vòng trên không trung vì sướng. “Lời khen của người là phần thưởng lớn nhất cho ba ngàn năm nghe lén của tôi!”
“Tập trung bay đi! Đừng có uốn éo nữa!” Tôi quát, vội vàng bám chặt lấy cái gai rồng.
“Tuân lệnh! Chúng ta sắp đến bãi đáp rồi, thưa chủ nhân. Hãy chuẩn bị tinh thần, màn kịch hạ cánh của những vị khách sắp bắt đầu!”
“Màn kịch hạ cánh?” Tôi lẩm bẩm, một cảm giác bất an len lỏi trong bụng. “Ngươi định làm gì…”
Lời còn chưa dứt khỏi miệng, Atheros bỗng hét lớn, giọng điệu khẩn trương giả tạo đến mức đáng ngờ:
“Nguy hiểm! Thưa chủ nhân, với tầm nhìn của lính canh thành phố Katherinas cách đây năm dặm, một con rồng khổng lồ hạ cánh sẽ gây ra sự hoảng loạn không cần thiết! Để đảm bảo tính bảo mật tuyệt đối, tôi xin phép chuyển sang chế độ ngụy trang!”
“Ngụy trang? Khoan đã…”
Không có đếm ngược. Không có thông báo.
Trong một phần nghìn giây, cái khoang thương gia hạng nhất êm ái, chắn gió chắn mưa mà tôi đang ngồi đột ngột biến mất.
Cảm giác hẫng hụt ập đến, tàn bạo và dứt khoát.
Trọng lực, kẻ thù truyền kiếp của nhân loại ngay lập tức tóm lấy tôi, kéo tuột xuống dưới.
Tiếng hét của tôi bị xé toạc bởi luồng gió rít gào ở độ cao hai ngàn mét. Không còn kết giới bảo vệ, không khí lạnh buốt quất vào mặt tôi đau rát như dao cắt. Giữa không trung hỗn loạn, tôi thấy một bóng người đang rơi tự do ngay cạnh mình.
Đó là một nam nhân trẻ tuổi điển trai, mái tóc đen vuốt ngược bóng lộn, khoác trên mình bộ âu phục quản gia đuôi tôm phẳng phiu. Hắn rơi với tư thế thanh lịch, một tay đặt sau lưng, một tay đặt lên ngực cúi chào tôi, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười rạng rỡ đầy tự hào:
“Xin thứ lỗi vì đường đột, thưa chủ nhân! Nhưng ở độ cao hai ngàn mét này, biến về dạng người là cách duy nhất để chúng ta thâm nhập mà không bị phát hiện!”
Tên điên này! Hắn biến hình mà quên mất mình đang ngồi trên lưng hắn sao?!
“Atheros! Ta sẽ giết ngươi!”
Tôi gào lên trong tâm trí, tay chân quờ quạng trong không khí loãng. Bản năng của một tuyển thủ cấp tối đa đang gào thét bảo tôi hãy niệm phép “Phi Hành” hoặc “Lơ Lửng”. Nhưng cái cơ thể này, cái phản xạ thực tế này lại bị nỗi sợ độ cao nguyên thủy làm cho tê liệt.
Mặt đất Myvanov đang lao về phía tôi với tốc độ chóng mặt. Những cánh rừng cháy đen và dòng sông uốn lượn giờ đây trông như cái miệng khổng lồ đang chờ nuốt chửng tôi.
Tôi nhắm tịt mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho một cú tiếp đất nát bấy xương cốt.
Đúng lúc đó, một luồng áp lực kinh khủng bùng nổ ngay bên cạnh, mạnh mẽ đến mức đẩy lùi cả luồng gió đang rít gào. Không gian xung quanh như bị xé toạc.
“Chủ nhân!”
Giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng không còn là chất giọng dịu dàng ngọt ngào lúc ở Thánh điện, mà mang âm hưởng uy quyền chấn động cả bầu trời.
Tôi cảm thấy áo choàng của mình được một vòng tay mềm mại nhưng rắn chắc ôm chặt lấy. Cảm giác rơi tự do biến mất, thay vào đó là sự lơ lửng đầy an toàn.
Tôi run rẩy hé mắt ra.
Và ngay lập tức, tôi nín thở.
Lyriel đang ở đó, ôm trọn tôi vào lòng. Nhưng đó không phải là Lyriel trong hình dạng con người bình thường. Cô ấy đã kích hoạt chân thân.
Sau lưng cô ấy, đôi cánh khổng lồ đang dang rộng, che khuất cả ánh mặt trời. Nhưng điều khiến tôi sững sờ là sự đối lập tuyệt mỹ và đáng sợ của nó.
Cánh bên trái là những lớp lông vũ trắng muốt, tinh khiết và tỏa ra ánh sáng thánh thiện, rực rỡ như một thiên thần giáng thế.
Cánh bên phải lại là đôi cánh dơi đen tuyền của loài quỷ, có màng da mỏng, gân guốc, tỏa ra hắc khí u tối và tà ác.
Trên mái tóc bạch kim xinh đẹp của cô ấy cũng xuất hiện sự biến đổi kỳ dị.
Bên phía cánh thiên thần, một nửa vầng hào quang vàng rực lơ lửng, tỏa ra những đốm sáng lấp lánh. Còn bên phía cánh ác quỷ, một chiếc sừng đen cong vút, sắc nhọn mọc lên từ thái dương, mang theo sát khí lạnh lẽo.
Quỷ Thiên.
Chủng tộc lai tạo tối thượng mà tôi đã dồn bao tâm huyết để mở khóa, giờ đây đang hiện hữu sống động ngay trước mắt tôi bằng xương bằng thịt. Sự kết hợp giữa thiên thần và ác quỷ, giữa cứu rỗi và hủy diệt.
“Người không sao chứ, chủ nhân?”
Lyriel cúi xuống nhìn tôi. Đôi mắt tím biếc của cô ấy giờ đây một bên rực sáng màu vàng kim, một bên thẫm lại màu đỏ máu. Dù ở trong hình dạng đáng sợ này, ánh nhìn của cô ấy dành cho tôi vẫn tràn ngập sự sùng bái và lo lắng tột độ.
“Ta… ta ổn.” Tôi lắp bắp, hai tay vô thức bám chặt lấy vai cô ấy, tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.
Lyriel gật đầu, rồi cô ngước mắt lên nhìn tên quản gia đang rơi tự do phía xa. Đôi cánh đen bên phải khẽ vỗ một cái, tạo ra một luồng sóng xung kích màu đen bắn thẳng về phía hắn.
“Atheros! Ngươi dám thả rơi chủ nhân ư? Lát nữa ta sẽ nướng chín người!”
“Oan ức quá! Đó là chiến thuật hạ cánh bí mật mà!” Tiếng hét của Atheros vọng lại từ đằng xa, trước khi hắn cắm đầu xuống một bụi cây nào đó dưới mặt đất.
Khi mặt đất đang lao đến gần với tốc độ tử thần, và tôi đã bắt đầu mường tượng ra cái tít báo ngày mai của bản tin địa ngục: Bốn người bí ẩn từ trên trời rơi xuống đất và mất mạng ngay lập tức, thì một tiếng hô trong trẻo vang lên, lấn át cả tiếng gió rít.
“Đừng lo, chủ nhân! Kyveli tới đây!”
Từ phía trên cao, một bóng trắng lao xuống vượt qua cả tốc độ rơi tự do của chúng tôi. Đó là Kyveli, tay cầm chặt cây bút lông vũ bảy màu, tà váy công chúa phấp phới ngược chiều gió trông chẳng khác gì một cái dù bị lật ngược.
Cậu ta vung bút, vẽ một vòng tròn lớn giữa không trung ngay sát ngọn cây.
Một đám mây màu hồng phấn khổng lồ, to như cái giường bất ngờ xuất hiện ngay điểm rơi dự kiến. Nó không phải là mây thường, mà trông xốp xốp, mềm mại và sực nức mùi dâu tây.
Lyriel ôm chặt lấy tôi, đôi cánh hai màu khép lại bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé của tôi như một cái kén bảo vệ, rồi cả hai chúng tôi lao phập vào khối kẹo bông khổng lồ đó.
Cảm giác êm ái bao trùm lấy toàn thân. Không có chấn động mạnh, không có xương cốt gãy vụn. Chúng tôi lún sâu vào lớp kẹo bông mềm mại, lực rơi bị triệt tiêu hoàn toàn bởi độ đàn hồi phi lý của ma thuật.
“Hạ cánh an toàn…” Lyriel thì thầm, giọng nhẹ nhõm.
Tôi thở hắt ra, hồn vía dần quay trở lại xác. Ơn trời, cái tính cách trẻ con thích đồ ngọt của Kyveli cuối cùng cũng có tác dụng rồi.
Nhưng sự yên bình chưa kéo dài được hai giây thì một tiếng nảy vang lên ngay bên cạnh.
Tôi hé mắt nhìn qua kẽ cánh của Lyriel.
Là Kyveli. Cậu nhóc cũng vừa tiếp đất xuống cái đệm do chính mình tạo ra. Nhưng có vẻ do trọng lượng quá nhẹ, hoặc do góc tiếp đất sai kỹ thuật, thay vì lún xuống êm ái như chúng tôi, cậu ta lại bị cái đệm đàn hồi hất ngược trở ra như một quả bóng cao su.
Kyveli bay vút lên không trung theo một đường hình nóm hoàn hảo, tay chân khua khoắng loạn xạ, rồi cắm đầu thẳng xuống một bụi tầm xuân đầy gai nhọn hoắt mọc ngay cạnh rìa đệm.
Bụi cây rung lên bần bật, lá rụng tơi tả.
Tôi và Lyriel vội vàng bước ra khỏi đệm kẹo bông. Lyriel thu hồi chân thân, đôi cánh và sừng biến mất, trở lại hình dáng cô hầu gái đanh đá thường ngày nhưng với mái tóc bạch kim rối bù xù vì gió.
Chúng tôi chạy lại gần bụi cây. Kyveli đang lồm cồm bò ra, chiếc váy công chúa xinh đẹp giờ đây dính đầy lá khô và gai nhọn. Trên khuôn mặt trắng sứ hoàn mỹ xuất hiện một vết xước nhỏ xíu ngay bên má trái, đang rướm một giọt máu li ti.
Kyveli đưa tay lên sờ má, nhìn thấy vệt máu trên đầu ngón tay, đôi mắt to tròn của cậu ta bỗng ngân ngấn nước.
“Mặt tiền của em…”
Cậu ta mếu máo, ngước lên nhìn tôi với vẻ tuyệt vọng cùng cực:
“Chủ nhân ơi! Mặt em bị xước rồi! Có sẹo rồi! Thế này thì… thế này thì em sao cưới được chồng!?”
Tôi đứng chết trân, khóe miệng giật giật liên hồi.
“Cưới chồng?” Tôi lặp lại, cố gắng tiêu hóa cái tư duy méo mó này. “Kyveli, ngươi là con trai mà?”
“Nhưng mà… nhưng mà…” Kyveli sụt sịt, phủi cái lá dính trên nơ váy. “Xấu thế này thì ai mà thèm rước nữa chứ! Cuộc đời em coi như kết thúc rồi!”
Tôi day day thái dương. Được rồi, mặc kệ vấn đề giới tính và hôn nhân của thằng bé đi. Ít nhất chúng tôi cũng còn sống.
Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng chấn động nặng nề vang lên phía sau.
Atheros trong bộ dạng tơi tả, đầu tóc dựng ngược như vừa bị sét đánh, quần áo xộc xệch vừa rơi xuống đất. Hắn may mắn rơi trúng mép của cái đệm kẹo bông nên không chết, nhưng cú va chạm cũng đủ khiến hắn lăn lóc vài vòng như một khúc gỗ mục.
Hắn lảo đảo đứng dậy, chỉnh lại cái kính vỡ, định mở miệng thanh minh:
“Thưa chủ nhân, cú tiếp đất này nằm trong tính toán…”
Tiếng bẻ khớp tay vang lên giòn tan cắt ngang lời hắn.
Atheros rùng mình, quay sang. Lyriel đang đứng đó, mặt đen như đít nồi, đôi mắt tím biếc rực lên sát khí đằng đằng. Cô ấy từ từ xắn tay áo lên, để lộ cánh tay trắng ngần nhưng ẩn chứa sức mạnh bẻ gãy cổ rồng.
“Tính toán?” Lyriel gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng. “Ngươi gọi cái việc thả rơi chủ nhân ở độ cao hai ngàn mét là tính toán sao, con thằn lằn mất não kia?”
“Nghe ta giải thích! Đó là chiến thuật ngụy trang…” Atheros lùi lại, mồ hôi lạnh vã ra.
“Ngụy trang cái quái gì như này!”
Lyriel hét lên, và không cần dùng đến bất kỳ ma pháp cao siêu nào, cô lao vào Atheros bằng một cú song phi trứ danh.
Gót giày của Lyriel in trọn lên mặt Atheros, hất văng hắn ngã ngửa ra sau. Nhưng Atheros cũng không phải dạng vừa, bản năng sinh tồn trỗi dậy, hắn túm lấy chân Lyriel kéo giật lại.
“Con mụ điên này! Cô tưởng tôi dễ ăn hả?!”
“Tên thằn lằn nhà người dám túm chân ta?!”
Và thế là, kịch bản cũ lặp lại. Giữa khu rừng hoang vu của thế giới Myvanov đầy rẫy sự huyền bí, hai thực thể quyền năng bậc nhất Thánh Vực lại lăn xả vào nhau trong một trận chiến đậm chất chợ búa.
“Buông tóc ta ra! Ta vừa mới chỉnh tóc hồi sáng!” Lyriel hét lên khi Atheros túm lấy mái tóc bạch kim của cô giật ngược.
“Thế thì bỏ cái tay ra khỏi mũi ta! Cô định móc lòi mũi rồng của ta ra hả?!”
Atheros gào thét, tay kia cố gắng cù vào cổ Lyriel để cô cười và buông tay.
“Đồ hèn hạ! Dám chơi bẩn!”
“Chiến tranh không từ thủ đoạn!”
Bụi bay mù mịt. Tiếng la hét, tiếng chửi bới, tiếng vải rách sột soạt vang vọng khắp cả một góc rừng.
Tôi đứng đó, mở kho đồ bốn chiều và lấy cây Quyền trượng Tận Thế, bên cạnh là Kyveli vẫn đang sụt sịt soi gương kiểm tra vết xước trên mặt. Nhìn hai kẻ thuộc hạ thân tín đang cấu xé nhau lăn lóc dưới đất như hai đứa trẻ tranh giành đồ chơi, tôi bất lực thở dài một hơi não nề.
Thống trị thế giới ư?
Với cái đội hình gánh xiếc này, tôi nghi ngờ chúng tôi sẽ làm trò cười cho thiên hạ trước khi kịp thống trị bất cứ ai mất.
Sự kiên nhẫn của một vị thần cũng có giới hạn, và sự kiên nhẫn của tôi lúc này đang bốc hơi nhanh hơn cả nước sôi.
Tôi siết chặt Quyền trượng Tận Thế trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch ra. Luồng ma lực hủy diệt bắt đầu tụ lại trên đỉnh đầu trượng, tỏa ra những tia chớp tím đen lách tách đầy đe dọa.
Được lắm, nếu bọn họ muốn đánh nhau đến thế, tôi sẽ cho họ toại nguyện. Tôi sẽ biến một đứa thành thằn lằn nướng muối ớt và đứa kia thành gà luộc lá chanh ngay tại đây!
“Cả hai đứa bây…”
Tôi gầm lên, giọng nói chứa chan sự uy nghiêm và cả sự ức chế tột độ, cánh tay giơ cao quyền trượng chuẩn bị giáng xuống một đòn trừng phạt nhớ đời.
“Muốn chết phải không…”
Nhưng câu nói của tôi bị nghẹn lại ngay ở cổ họng.
Bởi vì ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị ra tay, hai kẻ đang lăn lộn cấu xé nhau dưới đất bỗng nhiên khựng lại đồng thời.
Nó không phải là kiểu dừng lại từ từ vì mệt mỏi, mà là sự đông cứng tức thì của những cỗ máy chiến đấu thượng thừa.
Bàn tay của Atheros đang định móc vào mũi Lyriel dừng lại giữa không trung. Chân của Lyriel đang định đạp vào bụng dưới của Atheros cũng thu lại trong tích tắc.
Không khí xung quanh thay đổi đột ngột. Sự ồn ào, hỗn loạn của cái chợ ban nãy biến mất sạch sẽ, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, lạnh lẽo đến rợn người.
Chỉ trong một nhịp chớp mắt, hai bóng đen lao vụt về phía tôi.
Khi tôi định thần lại, Atheros và Lyriel đã đứng sừng sững chắn ngay trước mặt tôi, tạo thành một bức tường thịt vững chãi.
Không còn đâu vẻ lôi thôi lếch thếch, không còn đâu sự trẻ con và những trò mèo vặt vãnh. Atheros chỉnh lại cặp kính vỡ trên sống mũi, đôi mắt sau tròng kính nheo lại sắc lẹm như dao cạo, tỏa ra luồng áp lực nặng nề của loài rồng.
Lyriel cũng đã vuốt lại mái tóc rối, đôi tay buông thõng tự nhiên nhưng móng tay đã dài ra, đen nhánh và sắc nhọn, sẵn sàng xé xác bất cứ thứ gì dám lại gần.
Ngay cả Kyveli đang khóc lóc inh ỏi đằng kia cũng nín bặt, vội vàng lùi lại nép sát sau lưng tôi, cây bút lông vũ bảy màu đã được cậu ta cầm chắc trên tay với tư thế phòng thủ.
“Chuyện gì vậy?” Tôi hạ giọng hỏi, cảm nhận được sự căng thẳng đang lan tỏa trong không khí.
“Có khách, thưa chủ nhân.”
Atheros thì thầm, giọng nói trầm thấp và nguy hiểm, hoàn toàn khác hẳn với giọng điệu nịnh nọt thường ngày.
“Hơi thở rất nhẹ, bước chân không tiếng động…” Lyriel tiếp lời, đôi mắt tím biếc dán chặt vào màn sương mờ ảo phía bìa rừng, nơi những tán cây rậm rạp đang che khuất tầm nhìn. “Kẻ này đã tiếp cận chúng ta ở cự ly gần mà không phát ra bất kỳ sát khí nào cho đến tận giây cuối cùng.”
“Là con người?” Tôi nhướng mày.
“Là con người.” Atheros khẳng định, khứu giác của loài rồng khẽ phập phồng. “Nhưng mùi vị không giống lũ lính canh tầm thường. Kẻ này… nguy hiểm.”
Theo hướng nhìn của họ, từ trong bóng tối nhập nhoạng của khu rừng cháy đen, tiếng lá khô lạo xạo vang lên rất khẽ.
Một bóng người dần dần tách ra khỏi màn sương, chậm rãi tiến về phía chúng tôi.
Bóng đen cuối cùng cũng bước ra khỏi tán cây, hiện nguyên hình dưới ánh nắng nhập nhoạng của buổi chiều tà.
Cả không gian như ngưng đọng lại. Không có sát thủ máu lạnh nào cả.
Không có quái vật cao cấp, cũng chẳng có pháp sư hắc ám đang niệm chú.
Đứng trước mặt chúng tôi, cách chưa đầy mười bước chân, là một cô gái trẻ. Cô ấy trông… bình thường đến mức đau lòng. Mái tóc nâu hạt dẻ tết đuôi sam lỏng lẻo vắt qua vai, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán đẫm mồ hôi.
Cô mặc một chiếc áo vải thô màu nâu đất đã bạc màu, chằng chịt những miếng vá vụng về ở khuỷu tay và vạt áo. Chân cô đi một đôi dép cói sờn rách, ngón chân cái còn lòi cả ra ngoài dính đầy bùn đất.
Trên lưng cô là một chiếc gùi tre cũ kỹ, bên trong chất đầy những quả táo dại xanh đỏ lẫn lộn và vài chùm quả mọng tím sẫm, có lẽ là thành quả của cả một buổi chiều lặn lội trong rừng.
Nhưng điều khiến bức tường phòng thủ kiên cố của Atheros và Lyriel trở nên lố bịch nhất, chính là thứ cô ấy đang ôm trước ngực.
Một đứa bé trai, chừng hai, ba tuổi, đang ngủ say sưa trong cái địu vải trước ngực chị mình. Cái miệng nhỏ xíu của nó hơi hé mở, chảy ra một vệt nước miếng dài dính lên vai áo của cô chị.
Cô gái đứng đó, mắt mở to thao láo nhìn trân trân vào nhóm người kỳ quặc chúng tôi: một gã quản gia tơi tả, một cô hầu gái tóc rối, một đứa trẻ mặc váy công chúa dính lá cây, và tôi – kẻ đang cầm quyền trượng tỏa ra sấm sét đen sì.
“Cái… quái…”
Cô gái khẽ thốt lên một tiếng, mặt cắt không còn giọt máu. Cô vô thức lùi lại một bước, hai tay ôm chặt lấy đứa em trai đang ngủ, đôi chân run rẩy như muốn khuỵu xuống.
Gió thổi qua. Một chiếc lá khô rơi xuống, đậu nhẹ lên cái gùi trái cây sau lưng cô.
Im lặng.
Một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lúc nãy.
Tôi từ từ hạ cây Quyền trượng Tận Thế xuống, ánh mắt liếc xéo sang hai kẻ cận vệ “tài ba” của mình.
Atheros vẫn giữ nguyên tư thế chiến đấu, nhưng cặp kính vỡ trên sống mũi hắn từ từ trượt xuống, lệch hẳn sang một bên trông cực kỳ thảm hại. Cái miệng hắn há hốc ra, mắt chớp chớp liên tục như thể hệ điều hành trong não đang gặp lỗi màn hình xanh chết chóc.
Lyriel thì cứng đờ người. Những cái móng tay đen dài sắc nhọn từ từ thu lại, biến mất vào đầu ngón tay một cách đầy ngượng ngùng. Cô ấy chớp mắt, nhìn cô gái nông thôn, rồi lại nhìn xuống đôi tay mình, vẻ mặt hoang mang tột độ như thể không hiểu tại sao giác quan thứ sáu của một chiến binh lại có thể nhầm lẫn tiếng bước chân của một bà chị cõng em đi hái quả với một sát thủ cấp cao.
“Đây…” Tôi cất tiếng, giọng nói khô khốc, phá vỡ bầu không khí gượng gạo. “Đây là kẻ nguy hiểm mà các ngươi nói đấy hả?”
“Thưa chủ nhân…” Atheros lắp bắp, mồ hôi hột to như hạt đậu bắt đầu lăn dài trên trán. Hắn vội vàng đẩy cái kính lên. “Có thể… có thể cô ta là một cao thủ ẩn mình! Đúng rồi! Là kỹ thuật ‘Phản Phác Quy Chân’! Giả làm người thường để đánh lừa đối thủ!”
“Phản cái đầu ngươi ấy!” Tôi rít lên khe khẽ. “Nhìn cái mặt tái mét kia đi! Cô ta sắp sửa ngất đi vì sợ rồi kia kìa!”
“Nhưng mà…” Lyriel lí nhí, vẻ mặt oan ức như đứa trẻ làm sai bài tập toán dễ nhất. “Rõ ràng tôi cảm thấy nhịp tim cô ta đập rất nhanh… cứ như trống trận vậy. Rất dồn dập, rất… nguy hiểm.”
“Đó là vì cô ta đang leo dốc! Và cô ta đang sợ! Chứ không phải sát khí!”
Tôi day trán, cảm thấy cơn đau đầu kinh niên bắt đầu quay trở lại. Đội hình này đúng là hết thuốc chữa.
Trong khi hai tên ngốc kia đang bận rộn nghi ngờ nhân sinh và cố gắng tìm lý do bào chữa cho sự hớ hênh của mình, thì Kyveli, người vô tư nhất nhóm – đã tò mò thò đầu ra. Cậu nhóc nhìn chằm chằm vào gùi trái cây sau lưng cô gái, nuốt nước miếng cái ực:
“Chị ơi, táo kia ăn được không?”
Tiếng nói trẻ con trong trẻo của Kyveli dường như đã kéo cô gái trở về thực tại. Cô giật mình, nhìn đứa bé xinh đẹp trong bộ váy rách thì nỗi sợ hãi trong mắt vơi đi một chút, thay vào đó là sự bối rối tột độ.
“Các người… các người là… đoàn xiếc bị lạc đường sao?” Cô gái run rẩy hỏi, giọng đặc sệt âm hưởng địa phương.
“Đoàn… xiếc?” Tôi lặp lại hai từ đó, cảm giác như não bộ vừa bị chập mạch.
Kẻ từng đứng trên đỉnh cao, chủ nhân của Thánh vực, người nắm giữ Quyền trượng Tận Thế có thể san phẳng cả một lục địa chỉ bằng một cái phẩy tay… giờ đây lại bị nhầm thành trưởng đoàn của một gánh xiếc rong?
Tôi đưa mắt nhìn quanh đội hình của mình một lần nữa.
Atheros với bộ âu phục đuôi tôm rách tơi tả, cặp kính vỡ lệch xẹo, trông chẳng khác gì một gã ảo thuật gia hết thời vừa bị khán giả ném cà chua đuổi khỏi sân khấu.
Lyriel với bộ đồ hầu gái lấm lem bùn đất, đầu tóc rối bù như tổ quạ, đích thị là cô nàng nhào lộn vừa gặp tai nạn nghề nghiệp.
Còn Kyveli, thằng bé mặc váy xòe diêm dúa lòe loẹt, lại còn đang thèm thuồng nhìn chằm chằm vào gùi táo, trông y hệt diễn viên hề mua vui.
Và tôi, kẻ cầm cây gậy phát sáng đen sì, khoác áo choàng rộng thùng thình. Chà, có khác gì một bà bầu lập dị đâu cơ chứ?
Cô gái nông thôn kia không hề ngốc. Cô ta là thiên tài quan sát ấy chứ!
“Chủ nhân! Con bé này dám…” Atheros định gầm lên, lòng tự tôn của loài rồng trỗi dậy mạnh mẽ.
“Câm miệng!”
Tôi nghiến răng thì thầm, đồng thời nhanh tay thu hồi Quyền trượng Tận Thế vào kho đồ ảo trước khi cô gái kịp nhìn kỹ mấy tia sét đen chết chóc kia.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi. Nếu bây giờ khai thật tôi là “Pháp sư Hư vô vĩ đại” hay “Bá chủ Myvanov”, e rằng cô gái tội nghiệp này sẽ ngất xỉu hoặc chạy về làng báo tin, kéo theo cả một đội quân phiền phức đến đây.
Nhưng đoàn xiếc thì khác. Nó vô hại. Nó hợp lý. Và quan trọng nhất, nó giải thích được tại sao chúng tôi lại ăn mặc lố lăng và xuất hiện một cách ồn ào như vậy.
Tôi gằn giọng, nhanh chóng điều chỉnh cơ mặt. Từ biểu cảm ngỡ ngàng, tôi chuyển sang nét mặt u sầu, bi đát của một nghệ sĩ nghèo khổ bị cuộc đời vùi dập.
“Ôi, cô nương thật tinh mắt.”
Tôi bước lên một bước, giang hai tay ra cố gắng che chắn cho ba tên thuộc hạ đang đứng hình đằng sau, giọng nói trở nên nghẹn ngào, run rẩy đầy kịch tính:
“Đúng vậy… Chúng tôi chính là… ừm… Gánh xiếc ‘Ánh Sao Lụi Tàn’.”
“Gánh xiếc… Ánh Sao Lụi Tàn?” Cô gái chớp mắt, vẻ sợ hãi ban đầu đã giảm đi quá nửa, thay vào đó là sự tò mò.
“Phải.” Tôi thở dài thườn thượt, đưa tay lau một giọt nước mắt không hề tồn tại. “Như cô thấy đấy, chúng tôi đang ở trong tình cảnh vô cùng bi đát. Chiến tranh liên miên, loạn lạc khắp nơi… Người dân lo chạy ăn từng bữa còn chẳng đủ, nói gì đến việc bỏ tiền mua vé xem chúng tôi biểu diễn.”
Tôi chỉ tay vào Atheros – kẻ đang há hốc mồm kinh ngạc nhìn tôi diễn xuất.
“Đây là… Athinas, ảo thuật gia đại tài của chúng tôi. Cậu ấy từng có thể biến ra bồ câu từ trong mũ, nhưng giờ vì đói quá nên cậu ấy đã… ăn thịt con bồ câu mất rồi. Cái kính vỡ kia là do cậu ấy cố gắng diễn trò đập đầu vào đá để kiếm vài đồng xu lẻ nhưng thất bại.”
Atheros suýt thì sặc nước bọt. Hắn trợn mắt nhìn tôi, nhưng bắt gặp ánh mắt cảnh cáo sắc lẹm của tôi, hắn đành nuốt cục tức vào trong, cúi gằm mặt xuống giả vờ đau khổ.
Tôi lại chỉ sang Lyriel.
“Còn đây là Lynas, nghệ sĩ nhào lộn trên dây. Cô ấy từng bay lượn như chim trên bầu trời. Nhưng than ôi, chiến tranh đã cướp đi sân khấu của chúng tôi. Giờ đây cô ấy chỉ còn biết dùng sức mạnh cơ bắp để… xách hành lý.”
Lyriel bĩu môi, hai tay bấu chặt vào tà váy hầu gái rách rưới, trông như sắp khóc đến nơi.
“Và cuối cùng là bé Kynas.” Tôi xoa đầu Kyveli. “Linh vật đáng yêu nhất đoàn. ‘Cô’ bé đã không được ăn một cái kẹo nào suốt ba ngày nay rồi.”
Cái này thì không cần diễn. Nghe đến chữ “không được ăn”, mặt Kyveli méo xệch thật sự, đôi mắt rưng rưng nhìn cô gái đầy vẻ van xin.
Tôi kết thúc màn trình diễn bằng một tiếng thở dài não nề, đôi vai rũ xuống:
“Chúng tôi đã đi bộ suốt nhiều ngày, đói khát và kiệt sức. Cú ngã từ trên cây xuống ban nãy… thực ra là do chúng tôi đang tập luyện một tiết mục mới mang tên ‘Cú Hạ Cánh Của Thiên Thần Gãy Cánh’ với hy vọng có thể kiếm chút cháo qua ngày, nhưng do đói quá nên hoa mắt chóng mặt, thành ra mới thảm hại thế này đây.”
“Thật… thật đáng thương…”
Cô gái nông thôn thốt lên, ánh mắt nhìn chúng tôi giờ đây ngập tràn sự thương cảm. Cô ấy siết chặt đứa em trai vào lòng, rồi rụt rè đưa tay lấy một quả táo đỏ mọng từ trong gùi ra.
“Hèn gì tôi thấy mấy người ăn mặc lạ thế… Hóa ra là đồ diễn. Chiến tranh đúng là khổ thật… cô… cô cầm lấy cái này đi. Cho cô bé mặc váy kia ăn.”
Tôi nhìn quả táo trên tay cô gái, rồi nhìn sang ba cặp mắt đang sáng rực lên của đám thuộc hạ.
Kế hoạch thành công mỹ mãn. Tôi thầm cười đắc thắng trong lòng.
Làm bá chủ thế giới thì khó, chứ làm chủ gánh xiếc nghèo rớt mồng tơi thì Remelis này diễn hơi bị đạt đấy!
Kyveli không đợi tôi ra hiệu lần hai, cậu nhóc lao đến nhận lấy quả táo bằng cả hai tay, đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời.
“Cảm ơn chị gái xinh đẹp!”
Thằng bé cắn một miếng “rộp” rõ to, nước táo bắn cả ra ngoài, vẻ mặt thỏa mãn như thể vừa được nếm mật ngọt thiên đường chứ không phải một quả táo rừng chua loét. Nhìn cảnh đó, cô gái mỉm cười hiền hậu, nụ cười làm bừng sáng khuôn mặt lấm lem bùn đất.
“Không có gì đâu. Nhìn em ăn ngon miệng là tôi vui rồi.”
Cô gái xốc lại đứa bé đang ngủ trên ngực, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt ái ngại quét qua bộ dạng thảm thương của cả nhóm.
“Tôi tên là Zatina. Còn đây là em trai tôi, Rinoa. Nhà tôi ở ngay trong thành phố Katherinas phía trước thôi.”
Cô ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng đầy vẻ nhiệt tình của người nhà quê:
“Nếu đoàn xiếc của mọi người chưa có chỗ tá túc… hay là đi cùng tôi vào thành? Tuy nhà tôi hơi chật chội, nhưng ít ra cũng có mái che và chút súp nóng. Chứ để ‘bé gái’ này ngủ ngoài rừng thiêng nước độc thế này thì tội nghiệp lắm.”
Tôi sững sờ trong giây lát. Một lời mời? Từ một cô gái nghèo rớt mồng tơi dành cho bốn kẻ lạ mặt khả nghi?
Trong thế giới cũ mà tôi sống, lòng tốt là thứ xa xỉ phẩm đắt đỏ hơn cả kim cương. Vậy mà ở đây, nó lại được trao đi dễ dàng như một quả táo dại.
“Cô… không sợ chúng tôi là người xấu sao?” Tôi buột miệng hỏi, quên mất mình đang đóng vai trưởng đoàn xiếc khổ hạnh.
Zatina bật cười khúc khích:
“Người xấu nào mà lại mặc váy công chúa đi lạc trong rừng rồi khóc vì đói chứ? Với lại…” Cô nhìn vào mắt tôi, ánh mắt trong veo không chút vụ lợi. “Cô có đôi mắt rất buồn. Mẹ tôi từng bảo, người có đôi mắt buồn thường là người chịu nhiều thiệt thòi, chứ không phải kẻ đi gây hại cho người khác.”
Tôi im bặt. Đôi mắt buồn? Không, đó là do ảnh hưởng tới từ vùng Hư Vô đấy cô nương ạ. Nhưng thôi, hiểu lầm này có lợi cho tôi.
“Cảm ơn cô, Zatina.” Tôi cúi đầu, giọng run run cảm động. “Sự hào phóng của cô đã cứu rỗi chúng tôi rồi.”
Con đường dẫn vào thành phố Katherinas gồ ghề sỏi đá.
Đoàn người kỳ dị chúng tôi lếch thếch bám theo sau lưng cô gái nhỏ bé. Atheros, đường đường là một Rồng Khởi Nguyên, giờ phải đóng vai gã ảo thuật gia hết thời, vừa đi vừa phải giả vờ vấp ngã để hợp vai đói lả.
Lyriel thì khoác cái tay nải đựng trái cây của Zatina, mặt hầm hầm như thể cái túi vải bố đó là kẻ thù truyền kiếp của mình.
Chỉ có Kyveli là sướng nhất, vừa đi vừa gặm táo, thỉnh thoảng lại líu lo hỏi chuyện Zatina về các loại kẹo trong thành phố.
Chẳng mấy chốc, bức tường thành sừng sững của Katherinas hiện ra trước mắt. Những khối đá xám xịt cao ngất ngưởng, lỗ chỗ vết đạn pháo và vết cào xước của ma thú, minh chứng cho những cuộc chiến khốc liệt đã qua.
Cổng thành đông nghẹt người. Lính canh mặc giáp sắt đứng gác nghiêm ngặt, tay lăm lăm giáo dài, ánh mắt soi mói từng người qua lại. Họ chặn xét hỏi giấy tờ tùy thân và thu phí vào cổng rất gắt gao.
“Chết dở…” Tôi thì thầm, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau gáy. “Chúng ta làm gì có giấy thông hành hay tiền bạc của thế giới này?”
“Hay là tôi thổi bay cái cổng nhé?” Atheros ghé tai tôi, thì thầm với vẻ háo hức.
“Để tôi bẻ cổ tên lính kia rồi chúng ta lẻn vào.” Lyriel cũng ghé sát tai tôi.
“Dừng ngay!” Tôi nhéo vào tai hai đứa. “Chúng ta là gánh xiếc! Gánh xiếc! Hiểu không? Ai đời gánh xiếc lại đi phá cổng thành hả?”
Trong khi tôi đang vò đầu bứt tai nghĩ cách nói dối để qua cửa, thì Zatina đã đi thẳng đến trước mặt đám lính canh dữ tợn kia.
“Dừng lại! Giấy tờ đâu?” Một tên lính to béo, râu ria xồm xoàm quát lên, chặn đường cả năm người.
Tôi nín thở, tay đã lén thò vào túi đồ ảo, sẵn sàng lôi gậy ra để hạ cả đám nếu cần thiết.
Nhưng trái với dự đoán của tôi, khi Zatina ngẩng mặt lên, vẻ mặt hung dữ của tên lính bỗng chốc tan biến như băng gặp lửa.
“Ô kìa! Là Zatina đó hả cháu?” Tên lính hạ cây giáo xuống, nụ cười nở toét trên khuôn mặt thô kệch. “Hôm nay về muộn thế? Rinoa lại ngủ gật rồi à?”
“Vâng, chào bác.” Zatina cười tươi rói, xoay người để lộ đứa bé đang ngủ say. “Hôm nay cháu tìm được một bụi mâm xôi chín mọng lắm, mải hái nên về hơi trễ. Chút nữa cháu mang biếu bác một ít về ngâm rượu nhé?”
“Thôi thôi, giữ lấy mà bán lấy tiền mua sữa cho thằng nhóc Rinoa đi.” Tên lính xua tay, ánh mắt nhìn hai chị em đầy vẻ trìu mến. “Dạo này an ninh thắt chặt, cháu đi rừng cẩn thận đấy.”
Rồi ông ta liếc mắt nhìn ra phía sau, nơi bốn “nghệ sĩ” chúng tôi đang đứng co ro cúm núm.
“Mà… đám người lạ mặt này là ai đây? Trông khả nghi quá. Nhìn gã đàn ông kia xem, mặt gian như một kẻ trộm ấy.”
Atheros trợn ngược mắt, định gào lên nhưng tôi đã kịp đạp mạnh vào chân hắn một cái đau điếng khiến hắn chỉ kịp rên hừ hừ.
Zatina vội vàng bước sang ngang, chắn trước mặt chúng tôi, giọng nói tự nhiên đến mức tôi cũng suýt tin là thật:
“À, bác đừng lo. Đây là… họ hàng xa của cháu ở dưới quê lên.”
“Họ hàng xa?” Tên lính nheo mắt nghi ngờ.
“Vâng!” Zatina gật đầu lia lịa. “Họ là một đoàn xiếc gia đình, nhưng quê nhà bị yêu tinh tấn công, mất hết nhà cửa rồi. Họ lặn lội đến đây tìm cháu để nương tựa nhờ vài bữa. Khổ thân lắm bác ạ, đi đường đói khát đến mức phải ăn cả đạo cụ diễn.”
“Gánh xiếc ư?” Lính gác nhìn chằm chằm vào bộ váy rách của Kyveli, rồi nhìn sang mái tóc rối bù của Lyriel.
Không khí căng thẳng như dây đàn. Nếu ông ta đòi xem biểu diễn ngay tại đây thì chết chắc.
Nhưng rồi, ánh mắt ông ta chạm vào khuôn mặt lo lắng của Zatina. Sự nghi ngờ trong mắt ông ta dần tan biến, thay vào đó là cái thở dài thông cảm.
“Được rồi, được rồi. Nếu là người nhà của cháu thì ta tin. Cháu là cô gái tốt bụng nhất cái thành phố này mà, ai mà chẳng biết.”
Ông ta phất tay ra hiệu cho đám lính phía sau mở rào chắn.
“Cho họ qua! Là người nhà của Zatina!” Đám lính canh xung quanh, vốn đang lăm le vũ khí, nghe thấy tên Zatina liền hạ vũ khí xuống, thậm chí có vài người còn mỉm cười vẫy tay chào cô.
“Chào Zatina! Rinoa lớn nhanh nhỉ!”
“Này Zatina, hôm qua cảm ơn bát cháo hành của cháu nhé, vợ chú đỡ ốm hẳn!”
“Vào đi, vào đi, đừng để bọn trẻ đứng ngoài gió lạnh.”
Tôi trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Cái quái gì thế này?
Một cô gái nghèo, mặc áo vá, đi dép rách, lại có uy tín còn cao hơn cả lệnh bài hoàng gia sao? Cả cái trạm gác này, từ đội trưởng đến lính quèn, ai cũng coi cô ấy như con gái trong nhà vậy.
“Đi thôi mọi người.” Zatina quay lại vẫy tay với tôi, nụ cười rạng rỡ. “Lính canh cho qua rồi.”
Tôi nuốt nước bọt, kéo đám thuộc hạ lầm lũi bước qua cổng thành dưới ánh mắt soi mói nhưng đã bớt thù địch của đám lính.
Khi đi ngang qua tên lính râu xồm, ông ta bỗng vỗ vai Atheros một cái “bộp” khiến hắn lảo đảo.
“Này anh bạn, vào thành phố thì chịu khó làm ăn lương thiện nhé. Đừng có làm khổ ‘Zatina’ nữa, con bé đã vất vả lắm rồi…”
Atheros nghiến răng ken két, gân xanh nổi đầy trên trán, nhưng vẫn phải cố nặn ra một nụ cười méo xệch còn xấu hơn cả khóc:
“Vâng… thưa ngài… tôi sẽ… cố gắng.”
Chúng tôi bước vào bên trong thành phố Katherinas.
Sự ồn ào náo nhiệt của phố thị ập vào tai. Nhưng trong đầu tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Chúng tôi, những thực thể quyền năng nhất thế giới vừa được “bảo kê” qua cổng thành bởi một cô gái hái lượm nhờ vào sức mạnh của… sự dễ thương và tốt bụng? Thật là một sự khởi đầu nực cười, nhưng cũng không tệ chút nào.
0 Bình luận