Tập 01: Ta sẽ thống trị Liên minh phòng thủ của Nhân loại!

IX: Nghi thức truyền ma lực?

IX: Nghi thức truyền ma lực?

Mùi ẩm mốc của rơm rạ và cái lạnh len lỏi từ những khe hở trên vách gỗ mục nát đáng lẽ ra phải khiến tôi trằn trọc.

Nhưng cơn mệt mỏi sau một ngày dài đóng kịch, cộng với việc cơ thể này chưa quen với sự vận động liên tục, đã kéo tôi chìm sâu vào giấc ngủ nhanh hơn tưởng tượng.

Không gian xung quanh tối sầm lại. Tiếng ngáy giả vờ của Atheros và hơi thở đều đều của những người khác mờ dần rồi tắt hẳn.

Tôi trôi nổi trong một khoảng không vô định. Không phải là bóng tối ấm áp của giấc ngủ không mộng mị, mà là một màn sương xám xịt, lạnh lẽo và nồng nặc mùi tro tàn.

“Đây là đâu?”

Tôi tự hỏi, cúi xuống nhìn bản thân. Tôi đang khoác lên mình bộ áo choàng Hư Vô quen thuộc, tay nắm chặt Quyền trượng Tận Thế.

Dưới chân tôi không phải là sàn gỗ mục, mà là một chiến trường hoang tàn. Đất đai nứt toác, nhuốm màu đỏ thẫm của máu đã khô. Những thanh kiếm gãy, những lá cờ rách nát cắm xiêu vẹo trên nền đất cháy đen.

Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên từ phía màn sương mù mịt.

Phản xạ của một dày dặn kinh nghiệm tự động kích hoạt. Tôi nghiêng đầu sang trái trong một phần ngàn giây.

Một mũi tên bọc thép, toát ra luồng ma lực màu xanh lam lạnh lẽo, sượt qua má tôi, cắt đứt vài sợi tóc bạch kim rồi cắm phập vào tảng đá phía sau và vỡ vụn thành trăm mảnh.

“Là kẻ nào?” Tôi quát lên, giơ cao quyền trượng, kích hoạt khiên chắn ma thuật.

Màn sương phía trước tách ra. Một bóng người bước tới.

Kẻ đó cao lớn, toàn thân được bao bọc trong một bộ giáp kim loại màu bạc sáng loáng, kín mít từ đầu đến chân. Không có lấy một khe hở nào để lộ ra da thịt, và chiếc mũ trụ kín mít che khuất hoàn toàn khuôn mặt, chỉ chừa lại hai khe nhỏ đen ngòm nơi đôi mắt.

Hắn (hoặc cô ta) không nói gì. Chỉ lẳng lặng bước tới, khí thế tỏa ra trầm ổn và nặng nề như một ngọn núi di động.

Trên tay hắn là một cây cung đại chiến khổng lồ, dây cung vẫn còn rung lên bần bật sau phát bắn vừa rồi.

“Ngươi là ai? Tại sao lại tấn công ta?” Tôi gằn giọng, chuẩn bị niệm chú ma thuật để phản công lại.

Nhưng kẻ đó không trả lời. Hắn vứt cây cung sang một bên. Cây cung tan biến vào hư không như những điểm ảnh vỡ vụn.

Ngay lập tức, hắn đưa tay ra sau lưng. Một tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.

Một ngọn thương dài xuất hiện trong tay hắn.

Khác với cây thương hoa mỹ của Katherine mà tôi vừa chiêm ngưỡng, cây thương này đen trũi, đơn giản nhưng tỏa ra sát khí nồng nặc.

Hắn lao tới.

Nhanh! Quá nhanh!

Khoảng cách hai trăm mét bị thu hẹp chỉ trong một nhịp thở. Hắn không dùng ma pháp dịch chuyển, mà dùng tốc độ thuần túy của cơ thể.

Ngọn thương xoay tít trong tay hắn tạo thành một vòng tròn chết chóc, đâm thẳng vào lồng ngực tôi.

Tôi hét lên. Một mảng tường không gian dựng lên trước mặt.

Mũi thương đâm vào khiên, không xuyên qua được nhưng lực tác động kinh hoàng khiến tôi bị đẩy lùi lại phía sau hàng chục mét, gót giày cày nát mặt đất.

“Sức mạnh vật lý này… không phải của con người!” Tôi kinh hãi.

Kẻ mặc giáp không dừng lại. Hắn thu thương về, xoay người tung một cú quét ngang nhắm vào chân tôi.

Tôi bay lên không trung để né tránh. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi lơ lửng, hắn đã buông tay khỏi cán thương.

Cây thương biến mất.

Thay vào đó, tay hắn đã nắm chặt chuôi của một thanh kiếm đeo bên hông.

Một đường kiếm khí hình bán nguyệt chém toạc không gian, lao thẳng về phía tôi đang ở trên trời.

Tôi vội vã dùng quyền trượng đỡ đòn, rồi bị hất văng xuống đất, lăn vài vòng mới đứng dậy được. Tay tôi tê rần.

Tôi ngước nhìn kẻ thù. Hắn đứng đó, tay cầm kiếm, thế đứng vững chãi như bàn thạch.

Cung tên để tấn công tầm xa và mở đầu.

Thương để áp sát và phá vỡ phòng thủ.

Kiếm để cận chiến và kết liễu.

Hắn chuyển đổi vũ khí mượt mà đến mức không có lấy một động tác thừa.

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì?” Tôi hét lên, ma lực đen bắt đầu cuộn trào quanh người, chuẩn bị tung ra đòn hủy diệt.

Kẻ mặc giáp từ từ nâng thanh kiếm lên, chỉ thẳng vào mặt tôi.

Lần đầu tiên, một giọng nói vang lên từ sau lớp mũ trụ sắt. Không phải giọng nam, cũng không phải giọng nữ. Nó ồm ồm, méo mó như tiếng kim loại cọ xát vào nhau:

“Ngươi… Đang phá vỡ trật tự thế giới…”

“Tên che mặt kín mít như cô, hay anh? Đang nói cái quái gì thế?” Tôi sững người.

Kẻ đó lao tới lần nữa, sát khí bùng nổ mạnh mẽ hơn gấp bội.

“Thế giới này… không thuộc về ngươi!”

Lưỡi kiếm bổ xuống, mang theo ánh sáng chói lòa nuốt chửng tầm nhìn của tôi.

“Khoan đã!? Khoan đã!?”

Tôi bật dậy, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả lưng áo.

Cơn ác mộng tan biến, trả lại tôi căn nhà nhỏ tồi tàn của Zaristina. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm đang len lỏi qua khe cửa sổ.

Tim tôi vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Cảm giác lưỡi kiếm đó chân thực đến mức tôi vô thức đưa tay lên sờ trán, kiểm tra xem mình có bị chẻ làm đôi hay không.

“Chủ nhân? Người gặp ác mộng sao?”

Giọng nói ngái ngủ của Atheros vang lên từ góc nhà. Hắn đang nằm co ro dưới sàn, hé một mắt nhìn tôi qua cặp kính vỡ.

Tôi thở hắt ra, vuốt lại mái tóc rối bù dính đầy mồ hôi.

“Không có gì…” Tôi thì thầm, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy vạt váy ngủ. “Chỉ là một giấc mơ kỳ lạ thôi.”

Nhưng trong thâm tâm, tôi biết đó không chỉ là mơ.

Hình ảnh kẻ mặc giáp toàn thân sử dụng thuần thục ba loại vũ khí đó in hằn trong tâm trí tôi. Hắn là ai? Tại sao hắn lại nói tôi đang phá trật tự thế giới? Và quan trọng hơn, cảm giác bị áp đảo về kỹ năng chiến đấu trong giấc mơ đó… là một lời cảnh báo chăng?

Thế giới này, dường như ẩn chứa nhiều bí mật nguy hiểm hơn tôi tưởng. Và công cuộc chinh phục của tôi, có lẽ sẽ không dễ dàng đến như thế.

“Tránh ra, đồ thằn lằn vụng về.”

Chưa kịp để Atheros lồm cồm bò tới, một bóng đen mảnh khảnh đã lướt qua người hắn rồi đá một cú rất mạnh khiến hắn bay vào lại góc tối xa nhất căn nhà.

Cô ấy không biết đã thức dậy từ lúc nào hoặc có lẽ cả đêm qua cô ấy chẳng hề ngủ mà chỉ ngồi đó canh chừng tôi. Lyriel đẩy phăng khuôn mặt to lớn đang lo lắng của Atheros sang một bên, rồi quỳ xuống ngay cạnh mép giường rơm của tôi.

“Chủ nhân! Người toát mồ hôi lạnh hết rồi!”

Giọng Lyriel không còn cái vẻ lả lơi thường ngày mà đặc quánh sự lo âu. Đôi bàn tay thon dài, mát lạnh của cô ấy áp nhẹ lên má tôi, rồi trượt xuống cổ để kiểm tra mạch đập. Cảm giác mát lạnh từ da thịt của một thiền thần khiến cơn nóng bừng vì hoảng loạn trong tôi dịu đi đôi chút.

Cô ấy rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa – thứ mà tôi cá Lyriel đã mượn từ đống đồ của Zaristina – nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán và cổ tôi. Động tác của cô ấy tỉ mỉ và ân cần đến mức khiến tôi có chút bối rối.

“Chỉ là… ác mộng thôi sao?” Lyriel thì thầm, đôi mắt tím biếc nheo lại đầy nguy hiểm.

Cô ấy ngước nhìn vào khoảng không vô định, sát khí bắt đầu rò rỉ ra từ kẽ răng.

“Kẻ nào? Thế lực nào dám xâm nhập vào giấc ngủ của chủ nhân? Là mộng ma? Hay là tàn dư oán khí của mảnh đất này?”

Những móng vuốt sắc nhọn bắt đầu dài ra trên đầu ngón tay cô ấy, cào nhẹ xuống sàn gỗ tạo ra những tiếng ken két rợn người.

“Nói cho tôi biết, thưa chủ nhân. Tôi sẽ xé xác kẻ đó ra, dù hắn có trốn trong cõi mộng hay dưới chín tầng địa ngục. Không ai được phép làm vấy bẩn giấc ngủ ngọc ngà của người.”

Tôi thở dài, đưa tay nắm lấy cổ tay Lyriel, ngăn cô ấy lại trước khi cô ấy nổi điên và phá sập cái nhà này.

“Bình tĩnh đi, Lyriel. Không có kẻ thù nào cả. Ta… ta chỉ mơ thấy một chút chuyện cũ thôi.”

Tôi nói dối. Nhưng Lyriel dường như tin, hoặc cô ấy ép bản thân phải tin để không phát điên lên. Cô ấy nắm chặt lấy tay tôi, áp má mình vào lòng bàn tay tôi, dụi dụi như một con mèo đang tìm hơi ấm.

“May quá… Trái tim tôi dường như ngừng đập khi nghe thấy tiếng hét của người đấy.”

Đúng lúc đó, từ phía chiếc ghế dài ở góc phòng, một tiếng động lục đục vang lên, kèm theo đó là tiếng ngáp dài thườn thượt phá tan bầu không khí căng thẳng pha lẫn sướt mướt này.

“Ồn ào quá đi…”

Tấm chăn mỏng bị đá văng xuống đất. Kyveli lồm cồm bò dậy. Mái tóc xanh rối bù như tổ quạ, một bên má còn in hằn vết lằn của nếp vải. Cậu ta dụi mắt, tay kia gãi gãi cái bụng đang kêu rột rột của mình.

Cậu ta ngơ ngác nhìn quanh căn phòng lờ mờ sáng, rồi ánh mắt dừng lại ở chỗ chúng tôi – nơi Atheros đang nằm bẹp một góc, Lyriel đang quỳ nắm tay tôi, còn tôi thì mặt mày tái mét ngồi trên đống rơm.

Đôi mắt to tròn của Kyveli bỗng mở lớn. Cậu ta nhảy phắt xuống đất, chạy lon ton lại gần, cái váy ngủ màu hồng dâu tây bay phấp phới.

Đôi mắt to tròn long lanh nhìn tôi, và dường như có một thứ ánh sáng xanh ngọc bích mờ ảo đang phát ra từ lồng ngực cậu ta.

Cậu nhóc đứng khựng lại giữa phòng, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên che miệng, đôi đồng tử giãn ra hết cỡ như vừa phát hiện ra một bí mật động trời nào đó.

Kyveli nhìn Lyriel đang quỳ sát rạt bên cạnh tôi, một tay nắm lấy tay tôi, tay kia vẫn đang đặt hờ hững trên vai tôi.

Rồi cậu ta nhìn sang tôi – người đang mặt mày tái mét, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dốc vì cơn ác mộng vừa rồi.

Trong bộ não ngập tràn màu hồng phấn và những suy diễn lãng mạn của Kyveli, khung cảnh này chắc chắn không phải là người hầu đang an ủi chủ nhân sau cơn ác mộng.

Không hề.

“Á…”

Kyveli hét lên một tiếng nhỏ, giọng đầy vẻ phấn khích pha lẫn xấu hổ, cậu ta lấy hai tay che mặt nhưng lại hé những kẽ ngón tay to đùng ra để nhìn cho rõ.

“Em… em xin lỗi! Em đã phá đám khoảnh khắc thiêng liêng rồi sao?”

Cậu ta lùi lại một bước, xoay người định chạy đi nhưng lại vấp phải tà váy ngủ, suýt ngã sấp mặt.

“Hai người… hai người cứ tiếp tục đi! Đừng để ý đến Kyveli này! Sáng sớm tinh mơ thế này mà không khí đã… hường phấn thế này rồi sao?”

Tôi ngơ ngác, chưa hiểu thằng bé đang nói cái quái gì cả.

“Kyveli? Ngươi nói linh tinh cái gì thế? Phá đám cái gì?”

Kyveli quay lại, nháy mắt một cái đầy tinh quái:

“Thì là… chuyện đó đó! Chị Lyriel đang ghé sát mặt chủ nhân thế kia… Ánh mắt chị ấy nhìn chủ nhân đắm đuối như muốn ăn tươi nuốt sống thế kia…”

Cậu ta chỉ trỏ hai ngón tay vào nhau, giọng lí nhí nhưng đủ để cả phòng nghe thấy:

“Hai người… sắp hôn nhau đúng không? Một nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào để xua tan ác mộng? Trời ơi, lãng mạn quá đi mất!”

“Cái… Hả?!”

Tôi giật bắn mình, hét lên thất thanh. Hôn nhau? Ai? Tôi với Lyriel á?

Tôi vội vàng quay sang nhìn Lyriel để tìm kiếm sự đồng minh, hy vọng cô ấy sẽ quát thằng nhóc này một trận vì tội suy diễn lung tung.

Nhưng không.

Đời không như là mơ, và thuộc hạ của tôi thì không ai bình thường cả.

Lyriel không hề phủ nhận.

Ngược lại, khi nghe thấy lời buộc tội vô căn cứ của Kyveli, khóe môi cô ấy từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy tà mị và đắc ý.

“Ồ…”

Lyriel ngân nga, giọng nói trở nên trầm thấp, quyến rũ đến lạ lùng.

Cô ấy không những không buông tay tôi ra, mà còn cố tình rướn người tới gần hơn, đến mức chóp mũi cô ấy suýt chạm vào mũi tôi.

“Bé Kyveli tinh mắt thật đấy.”

Lyriel thì thầm, hơi thở thơm mùi bạc hà phả vào mặt tôi khiến tôi nổi da gà toàn thân.

“Đúng là tôi đang định thực hiện một liệu pháp… trấn an tinh thần đặc biệt cho chủ nhân. Một nụ hôn sâu sẽ giúp người quên đi mọi nỗi sợ hãi, phải không Kyveli?”

“Đúng! Đúng ạ!” Kyveli gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, hai mắt sáng rực như đèn pha. “Chị làm đi! Làm ngay đi! Em sẽ đứng đây canh cửa cho!”

“Khoan! Dừng lại!”

Tôi gào lên trong tâm trí, cả người cứng đờ như bị đổ bê tông.

Cái quái gì đang diễn ra thế này?

Tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp không tì vết của Lyriel đang phóng đại ngay trước mắt.

Đôi mắt tím biếc của cô ấy nhìn tôi chằm chằm, chứa đựng một sự khát khao không thèm che giấu, hệt như cái lần cô ấy cưỡng hôn tôi ở quảng trường.

Và lần này, cô ấy dường như còn táo bạo hơn nhờ sự cổ vũ ngu ngốc của Kyveli.

“Chủ nhân…” Lyriel gọi khẽ, đôi môi cô ấy hé mở, đỏ mọng mời gọi. “Người đừng sợ. Sẽ nhanh thôi… và rất… ngọt ngào.”

Ngọt ngào cái đầu cô ấy!

Tôi là gái thẳng!

“Lyriel! Bỏ cái ý định đen tối đó ra khỏi đầu ngươi ngay!”

Tôi lắp bắp, cố gắng dùng tay đẩy vai cô ấy ra nhưng sức lực của một pháp sư nhân loại so với một Quỷ Thiên cấp 1700 chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Càng đẩy, cô ấy càng ép sát hơn, như thể sự kháng cự yếu ớt của tôi chỉ là một màn dạo đầu thú vị.

“Chủ nhân ngại sao?” Lyriel cười khúc khích. “Không sao đâu, Kyveli là người nhà mà. Với lại… Atheros vừa bị tôi đá một cái như thể chắc là hắn chết đến nơi rồi.”

Cô ấy liếc nhìn về phía Atheros, rồi quay lại, đôi mắt tím khóa chặt lấy môi tôi.

“Chỉ một chút thôi… để tôi lấy đi nỗi sợ hãi của người…”

Tim tôi đập thình thịch như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Không phải vì rung động, mà vì sợ!

Tôi sắp bị cưỡng hôn lần hai! Ngay trước mặt Kyveli! Hình tượng chủ nhân uy nghiêm, lạnh lùng của tôi sắp tan thành mây khói rồi!

“Kyveli! Cứu ta!” Tôi quay sang cầu cứu thằng nhóc gây ra chuyện này. “Đừng có đứng đó mà cổ vũ! Kéo Lyriel ra!”

Nhưng Kyveli chỉ đưa hai tay lên ôm má, vặn vẹo người vì sướng:

“Ôi không! Em không dám đâu! Cảnh tượng đẹp như tranh vẽ thế này… em mà can thiệp thì sẽ bị sét đánh chết mất! Cố lên chị Lyriel! Cố lên chủ nhân! Tình yêu là không phân biệt giới tính!”

Tình yêu cái gì mà tình yêu!

Tôi nhắm tịt mắt lại khi cảm nhận được hơi ấm từ môi Lyriel đã kề sát sạt.

Bỗng chốc, cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà kẽo kẹt mở ra, mang theo luồng không khí se lạnh và tươi mới của buổi sáng sớm tràn vào phòng.

Zaristina bước vào, trên tay ôm một bó củi khô mà cô vừa ra ngoài kiếm được, khuôn mặt rạng rỡ và tràn đầy sức sống, hoàn toàn trái ngược với vẻ u ám đêm qua.

“Chào buổi sáng, mọi người!”

Cô cất tiếng gọi lảnh lót, giọng nói vang vọng niềm vui sướng của một người vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

“Mới rạng sáng mà trong nhà đã ồn ào náo nhiệt thế này rồi sao? Tinh thần của mọi người đúng là…”

Zaristina vừa nói vừa quay người đóng cửa lại bằng chân, miệng vẫn liến thoắng khen ngợi:

“Thật đáng ngưỡng mộ! Tràn đầy năng lượng tích cực! Tôi cứ tưởng sau chuyện tối qua mọi người sẽ ngủ nướng cơ, không ngờ lại dậy sớm để tập thể dục buổi sáng hăng say đến thế này…”

Câu nói của cô bỗng nhiên bị chặn đứng giữa chừng, như thể ai đó vừa thò tay vào cổ họng cô và bóp chặt lại.

Bó củi trên tay Zaristina rơi xuống đất.

Những thanh củi khô lăn lóc trên sàn nhà, tạo ra những âm thanh khô khốc phá tan sự im lặng ngượng ngùng.

Zaristina đứng chôn chân ngay cửa ra vào. Đôi mắt cô mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào cái “hoạt động thể dục buổi sáng” đang diễn ra giữa nhà.

Ở đó, Lyriel đang đè ngửa tôi ra, khuôn mặt xinh đẹp đầy ma mị chỉ còn cách môi tôi đúng một tờ giấy mỏng. Tư thế ám muội đến mức khiến ai nhìn vào cũng đỏ mặt.

Bên cạnh, Kyveli – trong bộ váy ngủ màu hồng dâu tây – đang đứng chắp tay trước ngực, hai mắt sáng rực như đèn pha, miệng vẫn còn đang há ra dở chừng câu cổ vũ: “Hôn… hôn…”

Và trong góc, Atheros đang nằm bẹp dí giả chết, nhưng cái tai nhọn hoắt của hắn thì đang vểnh lên nghe ngóng.

Không khí trong phòng đông cứng lại.

Tôi cứng đờ người, mắt trợn tròn nhìn Zaristina.

Lyriel cũng khựng lại, đôi mắt tím liếc nhìn kẻ phá đám với vẻ không hài lòng.

Kyveli thì từ từ hạ tay xuống, giấu ra sau lưng, nở một nụ cười ngây thơ vô số tội.

Zaristina nhìn tôi. Rồi nhìn Lyriel. Rồi nhìn sang Kyveli.

Khuôn mặt cô dần dần chuyển từ màu trắng sang màu hồng, rồi đỏ rực như quả cà chua chín.

“A…”

Zaristina thốt lên một tiếng nhỏ xíu. Cô vội vàng lấy hai tay che mắt mình lại, nhưng cũng giống hệt Kyveli, cô lại hé những kẽ ngón tay ra để nhìn trộm.

“Xin… xin lỗi!”

Zaristina lắp bắp, giọng run rẩy đầy bối rối. Cô cúi gập người xuống, trán suýt va vào đầu gối.

“Tôi… tôi không biết là mọi người đang… đang ‘sinh hoạt nội bộ’ thân mật đến thế này! Tôi thật vô duyên! Tôi đã phá hỏng bầu không khí lãng mạn của… của… mọi người rồi…”

“Không phải!” Tôi gào lên, nhân cơ hội Lyriel đang lơ là, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cô ấy ra và lồm cồm bò dậy.

“Zaristina! Nghe ta giải thích! Đây là hiểu lầm! Là tai nạn!”

Tôi vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo xộc xệch, mặt nóng ran như thể vừa bị ném vào lò luyện đan.

Nhưng Zaristina dường như không tin. Cô lùi lại phía cửa, tay vẫn che mặt, gật đầu lia lịa một cách đầy thông cảm:

“Vâng, vâng, tôi hiểu mà cô Remelis. Người trẻ bây giờ… à không, những thực thể cấp cao thường có cách thể hiện tình cảm rất… mãnh liệt. Tôi là người cổ hủ, tôi không nên phán xét. Hai… hai người cứ tiếp tục đi ạ! Tôi sẽ ra ngoài sân… chẻ củi thêm một lúc nữa!”

Nói rồi, cô quay người định bỏ chạy.

“Đứng lại đó ngay cho ta!”

Tôi quát lên, [Hào Quang Đế Vương] vô thức kích hoạt khiến Zaristina cứng đờ người lại, chân không nhấc lên nổi.

Tôi ho khan một tiếng thật lớn, âm thanh như tiếng sấm rền vang lên giữa căn phòng nhỏ hẹp, cắt đứt dòng suy tưởng đầy màu hồng phấn của Zaristina và bộ mặt nham nhở của Lyriel.

Tôi đứng thẳng dậy, vuốt lại tà áo một cách phẳng phiu nhất có thể, gương mặt chuyển sang trạng thái lạnh lùng, nghiêm túc như thể tôi đang đứng trên bục giảng của Thánh điện chứ không phải vừa suýt bị cưỡng hôn trong một căn nhà gỗ tồi tàn.

“Chuyện… chuyện đó để sau đi! Zaristina, ngươi nhìn nhầm rồi! Đó là nghi thức truyền tải ma lực trực tiếp qua đường hô hấp để hồi phục sức mạnh thôi! Đầu óc ngươi đen tối quá đấy!”

Tôi nói một lèo không vấp, mặt không đỏ tim không đập (hoặc cố gắng tỏ ra là thế), rồi ngay lập tức chuyển chủ đề nhanh như tốc độ ánh sáng.

“Và giờ, chúng ta không có thời gian để bàn về mấy chuyện vặt vãnh đó đâu. Kế hoạch tác chiến! Đúng rồi! Kế hoạch tác chiến mới là quan trọng nhất!”

Nói rồi, tôi sải bước thật nhanh về phía góc phòng, nơi Atheros đang hé một mắt hí hửng xem kịch hay. Không để cho tên quản gia kịp phản ứng, tôi đưa tay túm lấy nắm tóc đen vuốt ngược bóng lộn của hắn, xách ngược lên.

“Còn ngươi nữa! Đừng có giả chết! Dậy ngay cho ta!”

“Đau! Chủ nhân! Tóc tôi! Tôi vừa mới vuốt sáp hồi sáng mà!”

Atheros rú lên oai oái, hai tay quờ quạng túm lấy cổ tay tôi hòng cứu vãn bộ tóc quý giá, cái kính vỡ trên sống mũi lệch vẹo sang một bên trông càng thảm hại hơn. Hắn bị tôi lôi xềnh xệch ra giữa nhà, ném một phát xuống cạnh chân Zaristina.

“Nghe cho kỹ đây, thuộc hạ của ta.”

Tôi chống nạnh, ánh mắt quét qua một lượt đám thuộc hạ bát nháo.

“Nhiệm vụ của Zaristina là đối đầu trực diện với Katherine. Đó là sân khấu của cô ta. Nhưng để cái sân khấu đó không bị phá đám bởi mấy vạn quân lính phiền phức kia, chúng ta cần một mồi nhử. Một mồi nhử cực lớn.”

Tôi chỉ tay vào mặt Atheros, kẻ đang vừa xuýt xoa vừa chỉnh lại tóc.

“Atheros, lát nữa ta sẽ mở một cổng không gian đưa ngươi thẳng tới một nơi nào đó cách đây mười dặm. Nhiệm vụ của ngươi là ngay lập tức biến về dạng Rồng Khởi Nguyên, bay lượn, gầm rú, khạc lửa, làm trò hề gì cũng được. Miễn là ngươi phải thu hút toàn bộ sự chú ý của quân đội Katherinas về phía đó.”

Tôi cúi xuống, nhìn sâu vào mắt hắn:

“Hãy khiến chúng tin rằng ‘Thảm họa Rồng Đen’ đã quay trở lại và chuẩn bị nuốt chửng thành phố này. Kéo hết lũ lính lác, kỵ sĩ, pháp sư ra khỏi thành phố càng xa càng tốt. Chỉ chừa lại một khoảng trống duy nhất cho Zaristina và Katherine thôi. Hiểu chưa?”

“Rõ thưa chủ nhân!” Atheros gật đầu lia lịa, mắt sáng rực lên. “Cái này thì đúng sở trường của tôi rồi! Tôi sẽ gầm to đến mức lũ kiến trong hang cũng phải bò ra xem!”

“Còn ngươi, Lyriel.”

Tôi quay sang cô hầu gái đang đứng phủi bụi trên váy, vẻ mặt vẫn còn chút tiếc nuối vì nụ hôn hụt.

“Ngươi sẽ đi cùng Atheros qua cổng không gian.”

“Tôi sao?” Lyriel nhướng mày. “Tôi tưởng nhiệm vụ của tôi là ở cạnh bảo vệ người…”

“Không cần.” Tôi cắt đoạn. “Lyriel, ta biết ngươi sở hữu cho mình một bộ giáp toàn thân, kín mít từ đầu đến chân phải không?”

“Vâng…?”

“Ngươi sẽ cưỡi trên lưng Atheros, hoặc bay lượn quanh hắn. Vũ khí chính sẽ là cây cung trắng của Thiên Thần. Nhiệm vụ của ngươi là bắn chết bất cứ tên lính hay pháp sư nào đang định đánh lén Zaristina – và cả bia đỡ đạn di động này, ta không muốn nhìn thấy hắn trong bộ dạng rách nát nữa đâu. Hãy bảo vệ cho cái sân đấu công bằng và cả tấm bia đỡ đạn này.”

“Chủ nhân…” Atheros mếu máo. “Người gọi tôi là bia đỡ đạn sao…”

“Im miệng!” Lyriel quát, rồi quay sang tôi, nhếch mép cười thích thú, tay vuốt ve bộ giáp bạc vừa triệu hồi ra. “Bảo kê cái bia bắn di động này và Zaristina sao? Nghe vui đấy. Tôi sẽ không để con muỗi nào chạm được Zaristina đâu.”

Cuối cùng, tôi quay sang Kyveli.

Cậu nhóc vẫn đang đứng ngơ ngác, tay cầm vạt váy hồng, đôi mắt to tròn chớp chớp chờ đợi nhiệm vụ của mình.

“Chủ nhân! Còn em? Em làm gì? Em cũng muốn đi đánh nhau! Em có thể biến bọn lính thành kẹo dẻo hình gấu không?”

“Không!”

Tôi và Lyriel, Atheros đồng thanh hét lên. Để Kyveli ra chiến trường thì có khi thành phố này biến mất trước khi hắn kịp gầm lên tiếng nào mất.

Tôi đặt tay lên vai Kyveli, hạ giọng xuống mức dịu dàng nhất có thể:

“Kyveli, nhiệm vụ của ngươi là quan trọng nhất, khó khăn nhất và vĩ đại nhất.”

“Thật ạ?” Mắt Kyveli sáng rực như đèn pha ô tô.

“Đúng vậy. Ngươi sẽ ở lại đây, đứng cạnh ta.”

Tôi chỉ tay vào chiếc nôi mây ở góc phòng, nơi bé Rinoa đang ngủ say.

“Ngươi phải bảo vệ Rinoa. Và cả ta nữa. Trong khi ta đang quan sát trận chiến từ xa, ta cần một vệ sĩ tối thượng. Nếu có bất kỳ kẻ nào mon men lại gần nơi ta đứng, hoặc có ý định làm hại đứa bé…”

Tôi làm động tác cứa cổ.

“Ngươi cứ việc biến hắn thành bất cứ thứ kẹo gì ngươi thích. Sô-cô-la, kẹo gừng, hay bánh quy nhân thịt người… tùy ngươi. Miễn là Rinoa không mất một sợi tóc. Làm được không?”

Kyveli đứng nghiêm chào theo kiểu quân đội, nhưng cái váy hồng xòe ra khiến tư thế trông cực kỳ buồn cười:

“Tuân lệnh chủ nhân! Em sẽ biến mọi nơi người đến sẽ thành pháo đài bất khả xâm phạm! Không một con ruồi nào lọt qua được mắt thần của Kyveli này đâu!”

Phân công xong xuôi, tôi thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn Zaristina đang đứng ngẩn người vì tốc độ “chuyển kênh” chóng mặt của tôi.

“Sao? Kế hoạch hoàn hảo chứ? Giờ thì cô tin là ta không có ý đồ đen tối gì với Lyriel rồi chứ? Tất cả chỉ là… khởi động trước chiến dịch thôi!”

Zaristina đứng đó, cô nhìn tôi trân trân, đôi mắt mở to vẫn còn đọng lại chút bàng hoàng ban nãy, giờ đây lại bắt đầu dao động một cách kỳ lạ.

Cổ họng cô phát ra những tiếng “khục khục” nhỏ xíu.

Ban đầu, tôi cứ tưởng dư âm của [Hào Quang Đế Vương] vẫn còn sót lại khiến cô sợ hãi đến mức khó thở. Tôi định giơ tay lên giải trừ áp lực, nhưng rồi tôi nhận ra có gì đó sai sai.

Vai của Zaristina đang run lên bần bật.

Không phải run vì sợ.

Khuôn mặt cô đỏ bừng, hai má phồng lên, đôi môi mím chặt đến mức trắng bệch nhưng vẫn không ngăn được khóe miệng đang giật giật liên hồi muốn cong lên.

“Cô… cô làm sao thế?” Tôi nheo mắt, cảm giác bất an bắt đầu leo thang trong lòng. “Kế hoạch của ta có chỗ nào khiến cô khó chịu sao?”

Một âm thanh rất nhỏ, rất khẽ thoát ra từ kẽ tay đang che miệng của Zaristina.

Cô giả vờ vội vàng ho khan, cúi gập người xuống, cả người rung lên như một cái máy giặt đang vắt quần áo ở chế độ cực mạnh.

“Xin… xin lỗi cô Remelis…” Giọng Zaristina nghẹn lại, nghe méo mó thảm thương. “Tôi… tôi chỉ là bị… bụi bay vào mũi thôi…”

Rõ ràng là cô đang cố nhịn cười!

Tôi đứng chết trân, tay vẫn còn đang chỉ vào bản đồ vô hình trong không khí, cảm thấy mặt mình nóng ran như thể vừa bị Atheros khạc lửa vào.

Cái cớ “truyền ma lực qua đường hô hấp” mà tôi vừa bịa ra… nghĩ kỹ lại thì nó ngu ngốc và lố bịch đến mức nào chứ? Có pháp sư vĩ đại nào truyền năng lượng bằng cách đè ngửa nhau ra sàn nhà rồi hôn hít ầm ĩ không? Lại còn có cả cổ động viên mặc váy hồng đứng bên cạnh reo hò nữa?

“Zaristina!” Tôi gằn giọng, cố vớt vát chút uy nghiêm cuối cùng của một Đấng Sáng Tạo. “Nếu cô có ý kiến gì về chiến thuật, cứ việc nói thẳng. Không cần phải… quằn quại như thế.”

Zaristina hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt trôi cơn buồn cười đang trực trào ra khỏi cổ họng. Cô ngẩng mặt lên, đôi mắt ầng ậng nước (chắc chắn là nước mắt cười), cố gắng trưng ra bộ mặt nghiêm túc nhất có thể.

“Không… không ạ! Kế hoạch rất tuyệt vời! Rất… xuất sắc!”

Cô cắn môi, liếc nhìn Lyriel – người đang đứng khoanh tay, mặt mày hớn hở chả có chút gì là xấu hổ rồi lại nhìn sang tôi.

“Chỉ là… tôi thực sự được mở mang tầm mắt về phương pháp ‘hồi phục ma lực’ của mọi người.”

Zaristina nói, giọng run run châm chọc.

“Thảo nào sức mạnh của cô Remelis và cô Lyriel lại dồi dào và… gắn kết mật thiết đến như vậy. Chắc hẳn hai người phải thực hiện nghi thức này… thường xuyên lắm nhỉ?”

“Atheros, Lyriel! Đi vào cổng không gian ngay!”

Tôi hét lên rồi ngay lập tức triệu hồi cổng không gian. Mặt đỏ tưng bừng, quay ngoắt đi để trốn tránh ánh mắt đầy ẩn ý của Zaristina.

“Chúng ta đi ngay bây giờ! Không chần chừ thêm một giây nào nữa! Kế hoạch bắt đầu! Ngay lập tức!”

“Nhưng chủ nhân, tôi chưa ăn sáng…” Atheros mếu máo.

“Ăn cái gì mà ăn! Ra ngoài kia mà ăn đạn, ăn pháo kìa!”

Tôi tung một cú đá vào mông tên quản gia rồng, kéo tay Lyriel vào cổng không gian, bỏ lại sau lưng tiếng cười khúc khích cuối cùng cũng chịu bật ra thành tiếng của Zaristina vang vọng trong căn nhà gỗ nhỏ.

“Kyveli… ra ngoài kia đợi ta với Zaristina trước đi… ta cần phải chuẩn bị một số thứ.”

“Vâng! Thưa chủ nhân!” Nói xong Kyveli chạy ra ngoài ngay lập tức.

Cánh cửa gỗ đóng sầm lại sau lưng Kyveli, để lại không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt giữa tôi và Zaristina. Tiếng cười khúc khích của cô ta đã tắt, nhưng cái nụ cười mỉm đầy ẩn ý kia vẫn còn treo lơ lửng trên môi, khiến tôi ngứa mắt không chịu được.

Tôi cần phải dập tắt cái suy nghĩ đó. Ngay lập tức. Và cách tốt nhất để bịt miệng một kẻ đang nắm giữ bí mật đen tối của mình là gì?

Đe dọa. Một sự đe dọa mang tính áp đảo tuyệt đối.

Tôi hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nét mặt sang chế độ Remelis tàn bạo, rồi từ từ tiến về phía Zaristina.

Phải dùng biện pháp mạnh. Phải khiến cô ta sợ hãi đến mức phải nuốt trôi cái ký ức ban nãy xuống dạ dày và tiêu hóa nó vĩnh viễn.

Tôi nhớ lại mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình ba xu mà tôi từng lén đọc dưới gầm bàn hồi cấp ba.

Trong đó, các nam chính tổng tài bá đạo thường làm gì để bịt miệng nữ chính nhỉ?

À, đúng rồi – Kabedon rồi sau đó dùng ánh mắt rực lửa và giọng nói trầm khàn để đe dọa.

Một kế hoạch hoàn hảo.

Tôi chỉnh lại cổ áo choàng, kích hoạt nhẹ một chút ma lực để tạo gió thổi bay mái tóc bạch kim ra sau cho thêm phần khí chất.

Tôi bước chậm rãi về phía Zaristina. Từng bước chân nện xuống sàn gỗ chắc nịch.

Zaristina thấy tôi tiến lại với vẻ mặt hầm hầm thì hơi ngạc nhiên, định mở miệng hỏi: “Cô Remelis, cô cần…”

Tôi vung tay, đập mạnh lòng bàn tay lên vách gỗ ngay sát bên cạnh đầu Zaristina.

Âm thanh vang lên khô khốc, bụi gỗ bay lả tả.

Zaristina giật mình, mắt mở to, cả người cứng đờ lại, dán chặt vào tường.

Thành công bước một: Khóa chặt mục tiêu.

Tôi nhếch mép cười, một nụ cười mà tôi đã tập luyện hàng trăm lần trước gương để trông vừa tà mị, vừa nguy hiểm, vừa quyến rũ chết người.

Tôi từ từ ghé sát mặt mình vào mặt Zaristina, thu hẹp khoảng cách đến mức tối đa.

“Zaristina Avon.”

Tôi thì thầm, cố gắng ép giọng mình xuống tông trầm nhất có thể, bắt chước giọng điệu của mấy gã tổng tài trong phim.

“Cô có biết, những kẻ biết quá nhiều thường có kết cục như thế nào không?”

Tôi chờ đợi sự run rẩy. Tôi chờ đợi cô ta sẽ lắp bắp xin tha mạng.

Nhưng có một vấn đề nảy sinh. Một vấn đề vật lý cực kỳ nghiêm trọng mà trong lúc hăng máu tôi đã quên tính toán.

Đó là chiều cao.

Zaristina là một cựu anh hùng, một chiến binh đã từng cầm kiếm xông pha trận mạc. Cô ấy cao mét bảy lăm, dáng người săn chắc, khỏe khoắn.

Còn tôi? Remelis vĩ đại, Đấng Sáng Tạo tối cao, hiện tại đang kẹt trong cái giao diện pháp sư mét tư bảy.

Thế nên, cái màn ép vào tường ngầu lòi vừa nãy của tôi là trong tưởng tượng.

Còn thực tế thì nó như thế này: Tôi đập tay lên tường, nhưng vì tay ngắn nên vị trí bàn tay tôi không nằm ở ngang đầu cô ấy như trong tưởng tượng, mà nó đập vào… ngang bắp tay cô ấy.

Và thay vì cúi xuống nhìn cô ấy với ánh mắt áp đảo từ trên cao, tôi đang phải ngửa cổ lên một góc độ nào đó để nhìn vào mặt cô ấy.

Tôi phải kiễng chân hết cỡ.

Cái cổ tôi mỏi nhừ. Và cái nụ cười tà mị của tôi, khi nhìn từ góc độ của Zaristina xuống, chắc trông giống như một đứa trẻ đang đòi kẹo hơn là một ác ma đang đe dọa.

Nhưng phóng lao thì phải theo lao.

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế ép tường đầy bất ổn đó, mắt trừng trừng nhìn lên ngực của Zaristina vì đó là thứ đập vào mắt tôi rõ nhất ở góc độ này.

“Nghe cho rõ đây, Zaristina Avon.”

Tôi tiếp tục bài diễn văn đe dọa, cố lờ đi việc mình đang phải kiễng chân đến chuột rút.

“Chuyện cô nhìn thấy ban nãy… tốt nhất là cô nên quên sạch nó đi. Chôn vùi nó vào tận cùng của ký ức. Nếu tôi nghe thấy nửa lời xì xào nào về việc tôi và Lyriel… ừm… truyền ma lực…”

Tôi nheo mắt, cố tạo ra tia nhìn chết chóc:

“Tôi sẽ không chỉ đơn giản là giết cô đâu. Tôi sẽ biến cô thành nô lệ riêng của tôi. Tôi sẽ giam cầm cô trong bóng tối vĩnh hằng, nơi cô chỉ có thể nhìn thấy mỗi mình tôi, phục tùng mỗi mình tôi. Cô có hiểu không?”

Tôi dừng lại, thở dốc một chút vì mỏi cổ.

“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta. Ta là một kẻ chiếm hữu rất đáng sợ đấy.”

Nói xong, tôi chờ đợi phản ứng.

Zaristina im lặng.

Cô ấy nhìn xuống tôi. Ánh mắt cô ấy lướt từ đôi chân đang run rẩy của tôi, lên đến bàn tay bé xíu đang cố bấu vào vách gỗ, rồi dừng lại ở khuôn mặt đang cố tỏ ra nguy hiểm của tôi.

Rồi cô ấy mỉm cười.

Không phải nụ cười sợ hãi. Cũng không phải nụ cười chế giễu.

Mà là một nụ cười e thẹn?

Hai má Zaristina ửng hồng. Đôi mắt cô ấy bỗng trở nên long lanh, ướt át lạ thường.

Cô ấy không hề đẩy tôi ra. Ngược lại, cô ấy từ từ cúi người xuống. Cô ấy hạ thấp trọng tâm, chùng đầu gối xuống để khuôn mặt cô ấy ngang tầm với khuôn mặt tôi, giúp tôi không phải ngửa cổ nữa.

Một sự ân cần chết tiệt! Nhưng sao tôi lại thấy rợn tóc gáy thế này?

“Cô Remelis…”

Zaristina thì thầm, giọng nói bỗng trở nên ngọt ngào, pha chút khàn khàn đầy dụ dỗ.

Cô ấy đưa tay lên, không phải để đẩy tôi ra, mà là để nhẹ nhàng vén tóc bạch kim đang lòa xòa trước trán tôi ra sau tai.

Ngón tay chai sạn của cô ấy chạm vào vành tai tôi, nóng hổi.

“Cô đang… đe dọa tôi sao?” Cô ấy hỏi, hơi thở phả nhẹ vào mặt tôi.

“Đúng… đúng thế!” Tôi lắp bắp, sự tự tin ban nãy bỗng nhiên bốc hơi sạch sẽ. “Ta đang đe dọa! Ngươi… ngươi không sợ sao?”

Zaristina lắc đầu, nụ cười trên môi cô ấy càng lúc càng rạng rỡ, nhưng lại mang theo một sắc thái nguy hiểm hoàn toàn khác với tôi.

“Sợ ư? Tại sao tôi phải sợ?”

Cô ấy tiến thêm một bước nhỏ. Bây giờ thì đến lượt tôi bị ép ngược vào tường.

Tình thế đảo ngược trong chớp mắt. Kẻ đi ép giờ thành kẻ bị ép tường.

“Thực ra…” Zaristina nhìn sâu vào mắt tôi, ánh mắt chứa chan tình ý. “Tôi chưa kịp nói với cô điều này. Nhưng có lẽ… đây là định mệnh.”

“Định… định mệnh cái gì?” Tôi nuốt nước bọt, lưng dán chặt vào vách gỗ, muốn lùi cũng không được nữa.

Zaristina chống một tay lên tường, ngay cạnh đầu tôi, nhốt tôi vào giữa vòng tay của cô ấy.

“Tôi không có hứng thú với đàn ông, cô Remelis ạ.”

Rầm.

Tiếng sét đánh ngang tai khiến tôi bàng hoàng đến mức nghẹt thở.

“Một năm trước, khi Katherine cướp ngôi, cô ta đã định gả tôi cho một tên quý tộc béo ị để sỉ nhục tôi. Tôi thà chết chứ không chịu lấy tên quý tộc đó. Bởi vì… tôi chỉ thích con gái. Và đặc biệt… sở thích của tôi là những cô gái nhỏ nhắn, xinh đẹp nhưng lại có tính cách mạnh mẽ như cô vậy.”

“Hả…?” Tôi chỉ có thể há hốc mồm và nghi ngờ nhân sinh về thế giới này.

“Cách cô đe dọa tôi ban nãy…” Zaristina tiếp tục, giọng nói như mê sảng. “Ánh mắt đó… giọng nói đó… và cả cái cách cô kiễng chân lên để cố gắng áp đảo tôi nữa…”

Cô ấy đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt đang tái mét của tôi, ánh mắt si mê cuồng nhiệt.

“Nó dễ thương đến mức tim tôi muốn nổ tung ra vậy! Cô nói cô muốn biến tôi thành nô lệ riêng sao? Cô muốn giam cầm tôi sao?”

Zaristina gật đầu lia lịa, mặt đỏ bừng vì phấn khích:

“Tôi đồng ý! Trăm ngàn lần đồng ý! Xin hãy bắt tôi đi! Hãy giam cầm tôi! Đừng nói là giữ bí mật chuyện của cô và Lyriel, kể cả cô muốn tôi tham gia vào… ‘nghi thức truyền ma lực’ đó cùng hai người, tôi cũng xin nguyện dâng hiến hết mình!”

Tôi đứng chết lặng. Hóa đá toàn tập.

Linh hồn tôi bay vút lên khỏi xác, nhìn xuống cái thảm cảnh trớ trêu này.

Tôi là ai? Đây là đâu?

Tại sao cái thế giới này lại loạn lạc thế này?

Một nữ anh hùng sa cơ, người mà tôi định dùng làm quân cờ chính trị, lại là một người đồng tính có sở thích mặn chát, thích bị bạo hành và đang nhìn tôi như nhìn miếng mỡ ngon nhất trần đời?

“Tránh… tránh ra!”

Tôi hét lên, dùng hết sức bình sinh đẩy Zaristina ra và chui tọt qua nách cô ấy để thoát thân.

Tôi chạy bán sống bán chết ra cửa, mặt đỏ như gấc, tim đập thình thịch vì hoảng sợ tột độ.

“Cô Remelis! Cô đi đâu đấy?” Tiếng Zaristina gọi với theo đầy luyến tiếc. “Chúng ta chưa bàn xong chi tiết về việc ‘giam cầm’ mà!”

“Im đi! Đừng có mà đi theo ta!”

Tôi gào lại, lao ra khỏi nhà như một cơn gió, để lại sau lưng tiếng cười khúc khích đầy thỏa mãn của cô gái hái lượm.

Tôi chạy ra ngoài sân, đứng thở hồng hộc dưới gốc cây già cỗi. Kyveli đang ngồi đó chơi với mấy con kiến, thấy tôi mặt mày bầm tím (vì ngượng) chạy ra thì ngơ ngác hỏi:

“Chủ nhân? Người sao thế? Mặt người đỏ quá. Chị Zaristina bắt nạt người ạ?”

Tôi nhìn Kyveli, muốn khóc mà không ra nước mắt.

“Kyveli…” Tôi thều thào, nắm lấy vai cậu nhóc. “Thế giới này… đáng sợ quá. Ta muốn về nhà…”

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa nhà, kèm theo tiếng cười khúc khích không thể kìm nén.

Tôi giật bắn mình, theo phản xạ nấp vội ra sau lưng Kyveli, chỉ dám thò nửa cái đầu ra với ánh mắt cảnh giác tột độ như nhìn thấy thú dữ.

Nhưng trái ngược với sự hoảng loạn của tôi, Zaristina đang đứng dựa lưng vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt hoàn toàn bình thản. Cái vẻ si mê cuồng nhiệt, cái ánh mắt ướt át đầy dục vọng ban nãy đã biến mất sạch sẽ, như thể chưa từng tồn tại.

Thay vào đó là nụ cười ranh mãnh của một kẻ vừa thực hiện trót lọt một trò đùa thế kỷ.

“Cô Remelis.” Zaristina lên tiếng, giọng nói trở lại vẻ trong trẻo và nghiêm túc thường ngày, dù khóe miệng vẫn còn cong lên thích thú. “Cô thực sự nghĩ rằng tôi… có hứng thú với một cô bé mét tư bảy đang kiễng chân để cố tỏ ra nguy hiểm sao?”

Tôi ngớ người ra, chớp mắt liên tục.

“Hả? Ý… ý ngươi là sao?”

Zaristina thở hắt ra một hơi, bước xuống bậc tam cấp, tiến lại gần chúng tôi. Thấy tôi định lùi lại, cô giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng.

“Bình tĩnh nào, cô Remelis. Tôi đùa thôi.”

“Đùa?” Tôi lắp bắp, cảm thấy não bộ mình đang bị xoay như chong chóng. “Ngươi nói… cái màn tỏ tình sướt mướt ban nãy… cái chuyện nô lệ, giam cầm… tất cả là đùa?”

“Chứ còn gì nữa?” Zaristina nhún vai, vẻ mặt tỉnh bơ. “Cô định dùng vũ lực và khí thế để ép tôi vào tường, bịt miệng tôi về chuyện của cô và Lyriel. Tôi là một cựu anh hùng, tôi đã từng đối mặt với hàng trăm loại quái vật và kẻ thù. Tôi biết cách xử lý như thế nào khi mình bị dồn vào thế hạ phong.”

Cô chỉ tay vào bức tường gỗ trong nhà.

“Cô mạnh hơn tôi, quyền lực hơn tôi. Nếu tôi tỏ ra sợ hãi, cô sẽ càng lấn tới. Nếu tôi phản kháng, cô sẽ dùng vũ lực. Cách duy nhất để thoát khỏi sự đe dọa của cô lúc đó là… tấn công vào tâm lý.”

Zaristina nheo mắt cười:

“Và tôi nhận ra, dù cô có mạnh đến đâu, thì cô vẫn là một người… ừm, nói sao nhỉ… khá ngây thơ trong chuyện tình cảm. Chỉ cần tôi diễn sâu một chút, đảo ngược tình thế từ ‘nạn nhân bị đe dọa’ thành ‘kẻ si tình biến thái’, cô sẽ tự động hoảng sợ mà bỏ chạy thôi.”

Tôi đứng chết trân.

Hóa ra tất cả chỉ là diễn?

Cái ánh mắt đó, cái giọng nói run rẩy đó… tất cả chỉ là một chiến thuật quân sự mang tên “Dương Đông Kích Tây” phiên bản tình cảm?

Tôi, Remelis vĩ đại, kẻ vừa mới hùng hồn tuyên bố sẽ thống trị cả thế giới, lại bị một cô gái loài người chơi xỏ một vố đau điếng ngay tại nơi củ chuối này sao?

“Với lại…” Zaristina bụm miệng, ánh mắt lướt qua đỉnh đầu tôi. “Cái cảnh cô cố gắng kiễng chân lên, rướn cổ hết mức để đe dọa tôi… thực sự nó không đáng sợ chút nào đâu. Nó… dễ thương lắm. Giống như một con mèo con đang cố xù lông dọa hổ vậy. Tôi buộc phải làm thế để cô buông tha cho cái cổ tội nghiệp của mình thôi.”

Tiếng lòng tự trọng của tôi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Chiều cao! Lại là vấn đề chiều cao!

Hóa ra trong mắt cô ta, cái màn ép tường ngầu lòi của tôi chỉ là trò hề của một đứa lùn mã tử.

“Ngươi… ngươi…”

Mặt tôi đỏ bừng lên, lần này không phải vì ngượng, mà là vì quê độ. Tôi chỉ tay vào mặt Zaristina, tay run run:

“Ngươi dám mang tình cảm ra đùa giỡn với ta sao? Ngươi có biết tội khi quân là chém đầu không hả?”

“Tôi đâu có đùa giỡn tình cảm.” Zaristina chớp mắt ngây thơ. “Tôi chỉ tự vệ chính đáng thôi mà. Hơn nữa, tôi đã hứa là sẽ giữ bí mật chuyện của cô và Lyriel rồi. Coi như hòa nhé?”

Kyveli đứng giữa, ngó qua ngó lại hai người, khuôn mặt xụ xuống đầy thất vọng:

“Ơ? Thế là chị Zaristina không thích con gái thật à? Không có đám cưới nào sao? Em đã nghĩ sẵn tên cho con của hai người rồi mà…”

“Kyveli! Im ngay!” Tôi quát lên, cốc một cái vào đầu thằng nhóc.

Tôi quay sang lườm Zaristina một cái cháy mắt, nhưng trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

May quá. Ít nhất thì cô ta không phải là kẻ biến thái thật. Cơ mà đáng sợ! Vừa mạnh mà còn vừa thông minh, trời ơi!

“Được rồi.” Tôi hắng giọng, cố vớt vát lại chút mặt mũi. “Coi như ngươi thông minh. Ta tha cho lần này. Nhưng nhớ kỹ, chuyện trong nhà… tuyệt đối không được hé răng nửa lời!”

“Tuân lệnh, thưa cô Remelis vĩ đại.”

Zaristina nháy mắt, rồi quay lưng đi vào nhà để chuẩn bị cho cuộc chiến, để lại tôi đứng đó với cục tức to đùng nghẹn ở cổ họng và một tên trợ lý đang lẩm bẩm tiếc nuối về một mối tình bách hợp vừa chớm nở thì đã tàn.

Sau vài phút im ắng đến ngột ngạt, cánh cửa gỗ lại một lần nữa mở ra.

Lần này, bước ra không phải là cô thôn nữ hái lượm hiền lành, cũng không phải kẻ si tình giả tạo ban nãy.

Zaristina bước ra với khí thế của một chiến binh thực thụ. Dù trên người cô vẫn chỉ là bộ quần áo vải thô sờn rách, nhưng ánh mắt sắc lẹm và sống lưng thẳng tắp kia đã gợi lại hình ảnh của người anh hùng từng một thời tung hoành ngang dọc.

Trên lưng cô đeo chéo một thanh kiếm cũ kỹ được bọc vải kỹ càng – thứ vũ khí mà bấy lâu nay cô giấu dưới gầm giường. Còn trước ngực, cô đang ôm chặt một bọc chăn nhỏ.

Zaristina bước nhanh về phía tôi. Không nói một lời thừa thãi, cô nhẹ nhàng đặt bọc chăn ấy vào vòng tay cứng đờ của tôi.

“Cô Remelis.” Zaristina nói, giọng trầm và khàn đi vì xúc động. “Giao Rinoa cho cô.”

Tôi cúi xuống nhìn. Trong bọc chăn cũ kỹ, đứa bé tên Rinoa đang ngủ say sưa, đôi má phúng phính hồng hào, miệng chóp chép như đang mơ thấy bình sữa. Thằng bé hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão lửa sắp ập xuống đầu mình.

Hai tay tôi cứng ngắc như hai khúc gỗ, đỡ lấy sinh linh bé bỏng ấy một cách đầy gượng gạo.

“Này…” Tôi nhăn mặt, cảm giác mềm mại và ấm nóng từ cơ thể đứa bé truyền sang khiến tôi rùng mình. “Ngươi chắc chứ? Ta là kẻ xấu, là kẻ hủy diệt… chứ không phải bảo mẫu!”

Tôi cố gắng đẩy nhẹ bọc chăn về phía Zaristina, nhưng cô đã lùi lại một bước, lắc đầu kiên quyết.

“Chính vì cô là kẻ mạnh nhất, nên nơi cô đứng mới là nơi an toàn nhất.”

Zaristina nhìn tôi, rồi nhìn sang Kyveli đang đứng nghiêm trang bên cạnh.

“Lát nữa khi trận chiến nổ ra, mục tiêu của Katherine không chỉ là tôi, mà còn là đứa bé này. Dòng máu hoàng gia chảy trong người Rinoa là thứ mà cô ta muốn triệt tiêu tận gốc.”

Cô đưa tay lên, vuốt nhẹ lên má đứa bé lần cuối, ánh mắt chứa chan tình mẫu tử nhưng cũng đầy bi thương.

“Tôi có thể chết, có thể bị thương, nhưng Rinoa thì không được phép xây xát dù chỉ một vết nhỏ. Tôi không thể vừa chiến đấu với Katherine, vừa bảo vệ thằng bé trước nanh vuốt của đám binh lính được.”

Zaristina ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. Lần này không còn chút đùa cợt nào nữa.

“Cô đã hứa sẽ bảo vệ chúng tôi. Tôi tin vào sức mạnh của cô, và cả… sự tử tế được giấu sau vẻ ngoài cau có đó nữa.”

“Ta chỉ làm vì giao kèo thôi. Đừng có tưởng bở.”

“Vâng, vì giao kèo.” Zaristina mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm.

Rồi cô quay sang Kyveli, cúi đầu thật sâu:

“Kyveli, nhờ bé hỗ trợ cô Remelis. Đừng để ai lại gần hai người nhé?”

“Chị cứ yên tâm!” Kyveli vỗ ngực bùm bụp. “Em sẽ biến bất cứ kẻ nào dám nhìn trộm bé Rinoa thành kẹo dẻo hết! Em thề trên danh dự của chiếc váy hồng này!”

“Đi đi, Zaristina.” Tôi ra lệnh. “Đi đòi lại những gì từng thuộc về ngươi. Còn thằng nhóc này… chừng nào ta còn đứng đây, ngay cả thần thánh phương nào đi chăng nữa cũng đừng hòng chạm vào nó.”

Zaristina quay phắt người lại, tay nắm chặt chuôi kiếm sau lưng. Ánh mắt cô, sắc lạnh và rực lửa quyết tâm, là thứ cuối cùng tôi thấy trước khi cô lao ra khỏi nơi ẩn nấp. Cô không nói thêm lời nào, chỉ có bóng lưng kiên quyết kia lao thẳng vào làn khói và hỗn loạn, hướng về phía kinh thành.

“Ngươi nghĩ Zaristina có thể thắng Katherine không, Kyveli?”

“Chắc chắn rồi ạ! Khi nhìn vào đôi mắt đó của chị Zaristina thì em có thể xác nhận một điều là: tỷ lệ chiến thắng gần như chắc chắn.”

Nghe thấy lời xác nhận của Kyveli thì càng khiến tôi cảm thấy an tâm hơn. Lời của thằng bé chưa bao giờ là sai cả.

Cố lên Zaristina, ta tin cô sẽ làm được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!