Di tích thánh đế

Chương 08 : Bình yên

Chương 08 : Bình yên

Có lẽ như là… ác mộng ?

Tôi nhìn thấy bờ lưng của anh ấy… là anh Riyuu. Đôi chân của anh ấy loạng choạng, từ từ tiến bước. Áo anh ấy ướt đẫm, sẫm màu, tại sao vậy? Tôi cố đi theo, nhưng đi mãi, đi mãi. Tôi không thể bước tới được chỗ của anh ấy. Trong vô thức mà tôi đã chạy theo từ bao giờ dù cho anh ấy vẫn đang chỉ đang đi bộ từ từ và mệt mỏi, tại sao anh ấy lại cúi đầu gằm xuống? Tôi chạy theo, chạy mãi nhưng chẳng thể nào chạm tới.

 

Một đôi tay vô hình bóp lấy cổ tôi siết chặt một cách mạnh bạo, từng dòng máu ấm nóng tuôn trào ra khỏi cổ. Khó thở quá.

Đau quá.

Nóng quá.

Buồn nôn.

Ý thức bị lôi kéo trở về, từng chút một mà bình tĩnh lại. Cảm giác như tôi đang tỉnh dậy… âm thanh và cảm giác xung quanh dần dần lan tỏa, bao trùm và trở nên có thể cảm nhận thấy.

Mềm mại quá.

Ấm?

Mắt tôi từ từ hé mở.

Đập vào mắt tôi là một khuôn mặt... thật sự rất khó để gọi tên.

 

Đôi môi cô ấy mím chặt lại, nhưng không thành một đường thẳng mà cứ run rẩy, uốn lượn thành một đường gợn sóng méo mó đầy gượng gạo. Hai đầu lông mày thì nhăn tít lại, xô vào nhau, tạo thành những nếp gấp sâu hoắm trên trán.

 

Ánh mắt lại thật kì lạ. Cô ấy đang nhìn tôi nhưng trông thật xa xăm và đờ đẫn, như thể đang nhìn xuyên qua tôi để vào một khoảng không vô định nào đó bên trong tâm trí.

 

Có lẽ không phải là vẻ mặt của sự khinh bỉ hay ghét bỏ. Liệu rằng nó là vẻ mặt của một sự khó chịu và bất lực? Lại một lần nữa tôi trở thành kẻ luôn cho rằng mình là đúng. Sự nhăn nhó của một người đang bị quá tải bởi hàng vạn câu hỏi tại sao và mà không thể tìm ra đáp án. Một sự bối rối tột độ khiến các cơ mặt trở nên lộn xộn, tạo ra một biểu cảm vừa méo mó kỳ cục, nhưng lại toát lên sự thành thật ngốc nghếch đến tội nghiệp.

Trông… dễ thương thật.

“Khuôn mặt cậu kì cục thật đấy.”

Ah.

Tôi nhận ra một cảm giác thoải mái đã từ đó rất lâu…

Tôi bỗng cảm thấy ngượng. Tôi bỗng nhận ra sự mềm mại và ấm áp đó đang nâng đỡ đầu mình. Từ phần tai đến đỉnh tóc của tôi chăng? Hai bàn tay mềm mại ấm áp khẽ áp vào má tôi.

Âm thanh đã dường như tan biến.

Tôi định bật dậy nhưng một thứ âm thanh nghẹn ngào lại giữ tôi nằm lại.

“Trông anh như vừa nhìn thấu cảm xúc em vậy.”

Tôi dường như hiểu được việc cô ấy nói, tôi cảm thấy bất ngờ, khó hiểu khi cô ấy lại có thể thấy được sự tự mãn trong đầu của tôi. Tôi có muôn vàn câu hỏi, muôn vàn cách trả lời trong đầu nhưng lại bị chặn đứng bởi điều ấy.

Ẩm ướt, những giọt nước mắt từ từ rơi, lăn trên trán mà chảy vào mắt tôi. Tầm nhìn mờ nhòe thoáng chốc khiến tôi lấy tay dụi lại đôi mắt mà nhìn lại khuôn mặt trước mắt. Cô ấy khẽ đưa cánh tay dụi nhẹ qua đôi mắt rồi dường như những giọt lệ không còn đó nữa, ngừng lại như thể không vượt qua được con người mạnh mẽ đó.

“Em thấy nhớ mẹ em. Em cảm thấy… nhớ nhà.”

Thật mệt mỏi.

Tại sao cô ấy lại làm vẻ mặt như thế? Cô ấy đang nghĩ gì? Về cái chết? Về sự sống? Hay cô ấy đang hối hận vì đã ở bên một kẻ như tôi? Hoặc có lẽ, cô ấy cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa.

Cảm xúc trong lòng tôi như trắng xóa, nghẹn lại giữa biết bao sự đau đớn. Một câu nói như điều đè nặng vào hơi thở của tôi.

Tôi đã thấy quá chán nản rồi. Nếu như việc sống lại mang lại nhiều điều nặng nề như thế, nếu như con người lại có thể khó chịu như thế bởi nỗi đau mà người khác ảnh hưởng lên thì tại sao tôi lại muốn tìm một cuộc sống có ý nghĩa. Cớ gì mà tôi phải trở nên đặc biệt. Nếu như ảm đạm với những cảm xúc thoải mái thì liệu cuộc sống có trở nên nhẹ nhàng, hay liệu tôi chỉ là không đủ may mắn để có được một cuộc sống trong mơ nào đó?

“Liệu, cậu còn có thể trở về không. Nếu có thể tôi sẽ dẫn cậu về đến nhà.”

Chưa kịp để tôi nghĩ về những hy vọng nhỏ nhoi đó, câu trả lời của cô ấy như một gáo nước lạnh mà tôi đã đáng lẽ nhận lấy từ lâu.

“Có lẽ sẽ không bao giờ trở về được nữa.”

Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian.

“Xin lỗi”

Tôi trả lời một cách nhạt nhẽo, ngớ ngẩn như rằng tôi quá thể đần độn.

Như để đáp lại câu trả lời đó? má tôi bổng hóp lại, không quá đau đớn nhưng lại có chút áp lực. Hai bàn tay ấm áp đó giống như muốn nén khuôn mặt tôi lại ngay sau câu trả lời vô nghĩa đó. Rồi chậm rãi, bàn tay cô ấy nhanh chóng thả lỏng mà từ từ bỏ tay ra khiến tôi phải liếc mắt nhìn lên trên.

Như một khoảnh khắc bất chợt, tôi cảm nhận được một trọng lượng nhẹ nhàng đặt lên đỉnh trán. Không ép buộc, chỉ là một sự hiện diện tĩnh lặng. Hai ngón tay cái và trỏ của cô ấy bắt đầu đan chặt vào nhau ngay trên trán tôi, tạo thành một góc nhọn, ôm lấy phần tóc. Tôi cảm thấy ngón tay cái bên trái cô ấy nhẹ nhàng miết, lặp đi lặp lại một chuyển động chầm chậm, đều đặn trên ngón tay cái còn lại.

Cử chỉ đó, vừa cố định tôi lại, vừa như một hành động vô thức tự trấn an cô ấy. Đôi bàn tay dựa trên đầu tôi, như một chiếc neo đang giữ chặt cả hai chúng tôi khỏi sự hỗn loạn.

 

Tôi bỗng nhận ra một hình ảnh mà dù có cố tình không để ý tới nhưng lại không thể không nói về nó được nữa.

 

Phần áo váy cô ấy thấm đẫm sẫm màu, loang lỗ một cách không đều. Và có lẽ, không... mong rằng không phải cô ấy đang bị thương. 

 

Từng vết loang lổ như đưa tôi trở lại cơn đau đang chìm nghỉm. 

 

Một cơn đau âm ỉ, toàn thân tôi ê buốt, cùng với sức lực gần như chẳng còn lại bao nhiêu, có gì đó nhói lên. Toàn phần trước ngực đau nhói, cảm giác như hàng chục lỗ nhỏ sần sùi, ẩm ướt và căng tức.

 

Dối trá. Không giống như những vết thương, những nỗi đau từ sự luyện kiếm mang lại. Tôi cảm thấy như rằng bản thân sẽ không bao giờ quen được với sự đau đớn từ... cái chết?

 

Có lẽ tôi lại vừa chết lần nữa.

 

“Xin lỗi… tôi lỡ làm bẩn váy cậu rồi.”

 

Vẻ mặt cô ấy như chìm trong những suy tư để rồi kết luận ra, hay là nhận thấy một sự thật nào đó.

“Anh đừng xin lỗi nữa.”

Cô ấy nói thế với giọng điệu như muốn khiển trách tôi. Nhưng trước cả khi tôi chuẩn bị nhìn nhận lại về những lần xin lỗi của bản thân, cô ấy lại vụng về mở miệng mà nói tiếp.

 

"Em đã từng nghĩ... những nhân vật tốt bụng từ trong cả trái tim chỉ tồn tại trong những câu chuyện bịa đặt." 

 

Cô ấy ngập ngừng, ánh mắt rời khỏi tôi và nhìn vào khoảng không vô định, như thể đang lục lọi lại những ký ức của một con người cũ kỹ nào đó. 

 

"Những nhân vật hy sinh bản thân mình một cách phi lý, những kẻ mà em cho là ngốc nghếch lao đầu vào chỗ chết chỉ vì một người lạ... Em đã từng cười cợt kiểu nhân vật giả tưởng như thế. Em đã luôn cho rằng đó là sự lười biếng của tác giả, là những tình tiết sến súa phi logic dùng để lừa gạt trẻ con." 

 

Một sự ngập ngừng thoáng qua vẻ mặt cô ấy. 

 

"Bởi vì theo lẽ thường, con người phải đặt lợi ích của mình trên hết, đúng không? Làm gì có ai lại thuần tốt đến mức ngu ngốc như thế chứ." 

 

Cô ấy cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi. Cái vẻ mặt nhăn nhó, gượng gạo ban nãy đã giãn ra, thay thế bằng một sự nghiêm túc đến lạ lùng, và như thể trộn lẫn với sự bất lực của một người vừa bị giáng một đòn đau vào chính nhân sinh quan của bản thân. 

 

"Thú thật, em bây giờ vẫn không thấy nó sai. Chắc chắn, em vẫn nghĩ rằng nó không hề sai. Nhưng khi anh là người đầu tiên xuất hiện trước mắt em kể từ khi em đến cái thế giới này... Với cái bộ dạng kinh khủng đó, máu thì chảy từ mắt, nhưng lại làm chính xác những điều ngu ngốc mà em từng cười cợt đó." 

 

Tôi nằm im, cảm nhận từng lời nói của cô ấy như những mũi kim châm vào nhận thức của của bản thân. Bằng một ý nghĩa nào đó, bằng những gì đã trải qua... tôi nhận ra có lẽ cô ấy hoàn toàn đúng. Tôi là một kẻ ngu ngốc với những hành động phi lý.

Thế nhưng với nỗ lực dối trá cố để bào chữa cho bản thân mình, tôi lại càng nhận ra rằng bản thân là một kẻ tồi tệ.

 

“Em thật sự không có một lý do gì hay đủ bằng chứng để thuyết phục bản thân rằng anh là một người tốt,” 

 

Cô ấy tiếp tục, giọng nói trở nên rạch mạch, trong trẻo như thể cố nói tiếng lòng mà bản thân không dám nói.

 

"Thậm chí, em còn đinh ninh rằng chắc chắn anh có thể là kẻ xấu, một con người dính nhiều máu me như thế liệu có thể là một người không liên quan đến sự giết chóc không chứ? Lý trí như thể muốn em nhận thấy khả năng anh là một nhân vật nguy hiểm."

 

Bàn tay cô ấy trên trán tôi siết nhẹ lại, móng tay bấm nhẹ vào da đầu tôi, tạo ra một cơn đau nho nhỏ. 

 

"Thế nhưng bằng một cách nào đó, cảm xúc của em lại trái ngược với những logic đó. Cảm xúc của em như muốn nói rằng một người như anh thật sự có thể là kiểu người hoàn toàn dịu dàng cả từ trong sâu thẳm trái tim. Nó lấn át sự hoài nghi của em, đến mức mà em cảm thấy như em thật sự đang cố bám víu lấy một người như anh." 

 

Một sự khó chịu dâng lên trong lồng ngực.

 

"Không phải" 

 

Những nỗ lực dối trá đó lại càng rõ ràng hơn, càng chứng minh rằng tôi là một kẻ tồi tệ sống chỉ vì những điều ích kỷ. 

 

"Tôi đã nhận ra... Tôi là một kẻ không làm việc tốt như thế. Tôi không hy sinh vì cậu. Tôi chỉ là một kẻ ích kỷ làm tất cả vì bản thân mình."

 

 Một cảm giác buồn nôn như cố tuôn ra khỏi lồng ngực.

 

"Tôi chỉ... tôi chỉ cố cứu cậu để tôi không cảm thấy mình là rác rưởi, để bám víu lấy người duy nhất có thể ở lại với tôi. Không... tôi, có thể chỉ là một người có tâm trí xấu xa vì lợi ích của chính bản thân mình." 

 

Tôi cảm thấy kinh tởm cái cảm giác này. Tôi chờ đợi một sự giải thoát, tôi chờ đợi những lời nói để tô vẽ lại chính bản thân tôi. Xen lẫn với ý nghĩ muốn cô ấy rụt tay lại mà nhận ra sự thật về con người tôi. Rằng tôi không phải anh hùng, chỉ là kẻ đang tìm cách thỏa mãn cái tôi của bản thân mình. Tôi kinh tởm cái cảm giác khi mong chờ cả hai điều như thế. 

 

Nhưng bàn tay ấy không rời đi. 

 

Đôi mắt cô ấy như giãn ra, đôi má dần dần ửng hồng lên và khuôn mặt giống như vừa nhận được một câu trả lời mà mình mong muốn nhất? 

 

Cô ấy lẩm bẩm như không muốn tôi nghe thấy hẳn hoi.

 

"Thật sự người tốt sẽ thật lòng thế này mà đúng chứ" 

 

Cô ấy im lặng một lúc rồi nhanh chóng nối tiếp câu nói của bản thân mình.

 

"Thế thì sao chứ?" 

 

Câu hỏi nhẹ bẫng khiến tôi không thể hiểu nổi.

 

"Liệu sau khi biết rằng anh thật sự là người xấu xa như thế có thay đổi điều gì?" 

 

Cô ấy nói nhỏ, ngón tay cái lại bắt đầu miết nhẹ trán tôi một cách lúng túng. 

 

"Mặc dù bản thân em thật sự không muốn điều đó... việc biết anh là kẻ xấu thật sự sẽ khiến em sụp đổ, em thật sự đang muốn níu giữ con người của anh về bản thân mình. Nhưng có lẽ... dù sự thật rằng anh là một kẻ có tâm trí ích kỉ như thế thì vẫn không hẳn là sẽ khiến em không còn cái cảm xúc ấy nữa."

Tôi như không thể tin nổi vào tai mình.

 

"Em biết điều này là phi thực tế. Nhưng em muốn tin vào cảm giác này. Dù anh có là kẻ ích kỷ đi chăng nữa... thì lúc đó anh vẫn là kẻ ích kỷ cứu lấy em." 

 

Tôi cứng họng.

 

Tôi cảm thấy bản thân giống như vừa thua trước sự bướng bỉnh của cô ấy. 

 

Tại sao con người này lại phức tạp đến thế? Tại sao cô ấy lại có thể vừa thông minh mà lại ngốc nghếch đến thế? Và tại sao... nghe những lời đó, cái cảm giác tệ hại bẩn tưởi đang trôi dạt trong lồng ngực lại chùng xuống một chút? 

 

"Cậu... đúng là có vấn đề thật rồi," 

 

Tôi lẩm bẩm, quay mặt về phía trái để cố giấu đi sự bối rối đang nóng ran trên mặt. 

 

"Nếu như anh không có những cử chỉ và lời nói như thể anh là kẻ bất hạnh nhất trên đời... có lẽ em thật sự nghĩ rằng em đang có vấn đề thật đấy." 

 

Tôi đúng là không thể hiểu nổi, tôi không thể nhớ nổi cái điều mà cô ấy đang ám chỉ. 

Cô ấy bỗng quay cổ về bên phải, cố cúi đầu xuống dù rằng nó lại khiến khuôn mặt cô ấy càng gần tôi hơn. Ánh mắt cô ấy đảo ra bên ngoài như thể một sự né tránh để rồi nói một câu nói ngượng ngùng đôi chút.

 

"Đùi em... có hơi mỏi một chút."

Tôi cảm thấy có lẽ là điều đương nhiên, là điều đáng lẽ tôi đã làm khi cố gắng gượng dậy từ trước. Thế nhưng bởi những sự trộn lẫn trong giá trị mà bản thân cảm thấy xuyên suốt, tôi lại cảm thấy cơ thể như không muốn làm gì.

 

Nếu như tôi tiếp tục nằm trên đùi cô ấy?

 

Dù rằng việc được nâng đỡ chỉ từ phần tai đến đỉnh tóc có khiến cổ tôi có hơi mỏi, thế nhưng dường như tôi muốn biết về sự thật.

“Nếu như…”

Có lẽ bởi vì tôi muốn thật sự phá hoại hình tượng tốt đẹp của bản thân, có lẽ vì những ý nghĩa mà tôi không thể giải đáp.

Và có lẽ… tôi muốn biết rằng việc tôi là một kẻ ích kỉ vì bản thân như thế là sự thật hiển nhiên hay góc nhìn phù phiếm mà bản thân gây ra? 

 

Bởi tôi không thể cho rằng tôi có thể có suy nghĩ đúng hơn bất kì ai.Vậy nên liệu tôi có thật sự tốt như cô ấy nhận thấy?

“Cậu có thể tiếp tục cho tôi nằm thế này thêm chút nữa được không. Có lẽ… tôi cảm thấy hơi mệt.”

 

Tôi kết thúc lời đòi hỏi của bản thân với một sự mong chờ mơ hồ về câu trả lời mà tôi có thể nhận. Ánh mắt tôi nhìn rõ khuôn mặt cô ấy như để kiểm chứng điều gì sẽ xảy ra.

 

 Một sự ngập ngừng. 

 

Một khắc, một giây... và là một khoảng thời gian nhỏ nhưng lại như kéo dài đối với tôi. Vẻ mặt ngập ngừng mang theo đôi má dần ửng hồng kéo dài suốt quãng thời gian ấy. 

 

"Không được."

 

Âm thanh ấy thật nhỏ.

 

*Thêm một chút nữa là được rồi*... nhỉ? Đó là những gì tôi nghĩ về ý nghĩa của câu trả lời đó, kéo câu hỏi và sự thắc mắc của tôi tụt về khoảng không, giống như vứt bỏ phép thử ngu ngốc đó khi không nhận được con đường nào mà tôi vạch ra.

Cơ thể của cô ấy khẽ dịch chuyển. Một sự thay đổi nhẹ nhàng dưới mang tai, mặt phẳng êm đềm đang nâng đầu tôi lệch đi. 

 

Một nhịp. 

 

Cái ấm áp đó đột ngột mất cân bằng giống như người ta vô tình rút chiếc gối mỏng dưới gáy mình chỉ trong một cú giật thật khẽ. 

 

*Bụp.* 

 

Gáy tôi đập nhẹ xuống nền cỏ phía dưới. Tôi theo phản xạ chớp mắt, và có lẽ vì đầu vừa rơi xuống, tôi chỉ kịp nhìn thấy vạt váy cô ấy lướt sang bên, như thể cô ấy vừa né sang một hướng khác để tạo khoảng trống.

Tiếng sột soạt nhẹ nhàng đi ngang bên tai, tôi liếc nhìn sang phía trái tôi để chứng kiến được khoảnh khắc ngắn ngủi khi mà thân hình nhỏ nhắn ấy đập nhẹ xuống nền cỏ xào xạc.

Lại một quãng thời gian yên lặng, khiến tôi cảm thấy rằng tình hình hiện tại thật sự bình yên khi cuộc trò chuyện lại không hề vội vàng như thế.

“Fantasy… thật sao.”

Fantasy? Tôi thực sự không hiểu ý nghĩa của cụm từ này, nhưng giọng điệu nhẹ nhàng như muốn chấp nhận sự thật ấy lại khiến tôi muốn lắng nghe hơn.

“Nè Sakuro, không lẽ một người bình thường cũng rất hay hồi phục nhanh đến thế sao?

Tôi nghe thấy một tiếng sột soạt rất nhẹ, ngay sát bên tai tôi. Cô ấy xoay cổ một cách từ từ để rồi phần tóc mai khẽ quét qua nền cỏ. Khuôn mặt cô ấy dừng lại, song song với khuôn mặt tôi khiến tôi nhận ra bản thân mình vẫn đang giữ ánh mắt về phía cô. Như một vẻ ngạc nhiên, cô ấy mở to mắt lên đôi chút rồi nhanh chóng quay đầu về phía ngược lại. Thế nhưng không thể giấu được đôi chút ngượng ngùng vừa hiện lên trên khuôn mặt.

“Không bình thường đâu. Tuy tôi không biết từ ngày đó đến giờ là bao lâu, nhưng với mức độ thương tích này, cái chết là điều hợp lý hơn sẽ xảy đến,”

 

Với một sự rùng mình mà sự thật đó mang lại, tôi hẫng lại một hơi.

“Chứ không thể nào sống sót với những vết thương đang lành thế này.”

Cô ấy vẫn quay mặt rồi tiếp tục hỏi tôi.

“Thế anh bất thường sao… ý em là, anh siêu mạnh hay gì đó ấy.”

Chưa để tôi suy nghĩ trọn vẹn câu trả lời hợp lý cho điều này, cô ấy lẩm bẩm một cách nhỏ nhẹ tiếp nối câu nói đó.

“Mặc dù, anh thật sự gần gũi hơn so với kiểu anh hùng bá đạo trong vương đô.”

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

“Cậu thật sự rất thấu đáo đấy, thật sự thì tôi cũng chỉ là kiểu người bình thường đó.”

Cô ấy rất thông minh, thế nhưng có thể là bởi cái thế giới mới này. Có thể do một môi trường hoàn toàn xa lạ mà những khả năng suy nghĩ đáng tự hào đấy lại bị chính cô ấy không tin tưởng nữa ư.

“Tôi chỉ là một người bình thường may mắn có một Ability mạnh mẽ mà thôi.”

Tôi ghét cái Ability này, tôi ghét cái sự đau đớn này. Thế nhưng dù tôi có ghét đến mức nào đi nữa. Chết đi sống lại, không điều kiện? Một điều vô lý như thế thật sự là chứng cứ để tôi phải tin rằng nó là một năng lực quá đỗi mạnh mẽ.

Một tiếng cười khúc khích, cô ấy trả lời tôi với giọng điệu vui vẻ hơn nãy giờ một chút.

“Vậy là Fantasy thật rồi nhỉ.”

Một khoảng lặng ngắn ngủi sau câu nói đó để rồi mắt cô ấy lại mở to đôi mắt lên. Vẻ mặt kinh ngạc lại hiện lên trên khuôn mặt ấy trộn lẫn với tò mò khi đôi mắt nhanh chóng quay lại nhìn thẳng vào tôi.

“Ability thật sao??”

Cô ấy vẫn nói tiếp với ánh mắt càng kinh ngạc.

“Em không nghe nhầm đấy chứ?”

“Ừm, là Ability.”

Ability sao? Đúng là nó là một từ có cách đọc thật sự khác với ngôn ngữ mà thế giới này sử dụng. Nhưng tôi không thật sự biết về những từ biểu thị cùng ý nghĩa với nó nữa.

Kể cả…

“Ý cậu là Ability, 冒険者ギルド( bokensha girudo - Hội mạo hiểm giả), hay là Slime ư? đại loại thế ư?”

Kể cả những cái tên của ma thú, thật sự âm điệu của nó quá khác với ngôn ngữ. Thế nhưng bây giờ nó chả khác gì một quy ước bình thường trong ngôn ngữ của thế giới.

“Thật sự không thể tin được, giống như một tựa game RPG.” 

Thế nhưng, thoáng chút sự không chắc chắn, cô ấy đưa ra một kết luận mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi.

“Nếu như có bảng hệ thống, nếu như nó không đáng sợ và có cảm giác thực quá thể như này thì có thể em đã tin rằng bản thân đã chuyển sinh vào game.”

Rồi lại nói tiếp.

“Chuyển sinh thì chắc chắn… nhưng nó giống với thế giới thực hơn. Vậy thì những gì em vừa nghe càng quá vô lí rồi.”

Tôi không hiểu, bảng hệ thống là cái quái gì. Tôi không thật sự quan tâm về những gì mà ngay cả bản chất về nó tôi cũng không hiểu, dù cho nó là điều quan trọng.

Thế nhưng, những lời nói ấy lại khiến tôi quan tâm hơn về việc nó củng cố sự thật rằng cô ấy thông minh đến nhường nào.

“Chịu đấy…”

Một giọng điệu như thể cam chịu. Một lời nói như quá tải trước những gì mình không thể giải thích.

“Anh cười cái gì đấy?”

Vẫn là một giọng nói nhỏ nhẹ đó, một giọng nói có chút hoài nghi pha lẫn tò mò. Tôi đưa tay chạm lên môi mình, cảm nhận sự co kéo vụng về của cơ mặt. có lẽ tôi cười vì sự bình yên quá đỗi hiếm hoi mà không biết đã bao lâu tôi chưa có được nó.

“Có lẽ hai ta bất tỉnh khá lâu rồi, em nghĩ anh cũng thế nhưng em muốn anh giúp. Không chỉ là đói…. cơ thể em rã rời rồi.”

Có lẽ thế này là đủ.

Tôi chống đôi tay để cố gượng dậy cơ thể rồi lại thoáng chốc nhận ra bản thân không hề mất sức đến thế. Một suy đoán hiện lên tâm trí tôi, nó không giống như khi bản thân bất tỉnh quá lâu. Tôi cũng hiểu điều đó, tôi cũng đã nhận ra rằng bản thân đã chết hơn là bất tỉnh thế nên có lẽ đây là hệ quả tất yếu.

Không biết làm gì ngoài phải chấp nhận nó để rồi thở dài một hơi từ bao giờ. Tôi ngồi đó, đưa mắt nhìn xuống khuôn mặt cô ấy lần nữa

Tôi dời ánh mắt ra xa hơn, cố gắng thu vào tầm mắt toàn bộ khung cảnh hiện tại để tìm kiếm một giải pháp, hay ít nhất là một hướng đi. Phía xa kia, một dải đồi núi thấp thoải nằm im lìm, che lấp đi chân trời, nơi có những cột khói xám xịt mỏng manh đang từ từ bay lên, hòa vào nền trời xám nhạt. Một điều mà tôi cho rằng có thể là dấu hiệu của con người.

 

Xung quanh chúng tôi là một vùng đất rộng lớn, hoang vu, được bao phủ chủ yếu bởi những thảm cỏ thấp rạp mình trong gió. Không có những tán rừng rậm rạp thường thấy, những cây gỗ lớn chỉ mọc thưa thớt, cụm lại thành từng nhóm nhỏ đứt đoạn hoặc chạy dọc theo những đường uốn lượn phía xa, nơi có lẽ là bờ sông hoặc khe suối.

 

Nước. Đó là thứ ưu tiên hàng đầu.

 

Dòng suy nghĩ tính toán của tôi bất chợt bị cắt ngang.

 

“Nè.”

 

Âm thanh nhỏ bé ấy kéo tôi ra khỏi những toan tính sinh tồn. Tôi quay đầu lại, nhìn về phía cô ấy, chờ đợi điều mà cô ấy muốn nói.

 

“Anh có thể giúp em được không.”

 

Giọng nói ấy có chút run rẩy, pha lẫn sự e ngại.

 

Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra sự thô lỗ của chính mình. Tôi đã mải mê quan sát, mải mê suy nghĩ về địa hình mà quên mất rằng mình chưa hề đưa ra một câu trả lời xác nhận nào cho lời cầu cứu ban nãy của cô ấy. Sự im lặng của tôi, đối với một người đang kiệt sức và lo âu như cô ấy, có lẽ chẳng khác nào một sự từ chối ngầm.

 

“Có lẽ là điều đương nhiên, giúp cậu là điều tôi phải làm mà đúng không?”

 

Tôi đáp lại, nói ra điều mà tôi nghĩ tới từ lâu, như để xóa tan đi nỗi sợ hãi vô cớ mà tôi vừa gieo vào lòng cô ấy.

 

Khuôn mặt lo âu của cô ấy giãn ra. Cô ấy mỉm cười. Một nụ cười yếu ớt nhưng lại chứa đựng sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

 

“Yuki.”

 

Cô ấy khẽ nói.

 

“Kobayashi Yuki, đó là tên của em.”

 

Cái tên vang lên, lạ lẫm nhưng lại êm đềm. Trong lòng tôi dấy lên một cảm giác ấm áp khó tả. Phải rồi… Để cô ấy có thể nói ra tên thật của mình, để cô ấy trao cho tôi cái danh tính ấy, có lẽ tôi đã đủ may mắn để nhận được một chút tin tưởng từ con người này. Nếu đã vậy… thì ít nhất là bây giờ, tôi không muốn đẩy cô ấy ra xa nữa. Dù tôi có là kẻ ích kỷ hay đạo đức giả, thì ngay lúc này, tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng những gì cô ấy cần. Một sự chuộc lỗi? Hay chỉ là bản năng? Tôi không rõ, nhưng tôi muốn làm điều này dù là ích kỷ đến nhường nào.

 

“Đi thôi.”

 

Tôi nói ngắn gọn, rồi xoay người, hạ thấp trọng tâm và đưa lưng về phía cô ấy.

 

“Nếu cậu đã rã rời thì tôi sẽ cõng cậu đi.”

 

Tôi nghe thấy tiếng sột soạt phía sau, rồi một trọng lượng nhẹ bẫng áp lên lưng tôi. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi, hơi thở ấm nóng phả nhẹ vào gáy. Tôi đứng dậy, xốc lại tư thế cho vững chãi. Cô ấy nhẹ hơn tôi tưởng rất nhiều.

 

Tôi hướng bước chân về phía những hàng cây thưa thớt đằng xa, nơi tôi đoán là có khe suối, cách đây chừng một dặm. Ít nhất, hiện tại tôi phải giải quyết cơn khát và cái bụng rỗng của cô ấy.

 

Tiếng bước chân tôi giữa những ngọn cỏ khô vang lên đều đều trong không gian tĩnh mịch.

 

“Nè.”

 

Tiếng gọi khẽ khàng ngay bên tai khiến tôi hơi nghiêng đầu.

 

“Hửm?”

 

“Anh bao nhiêu tuổi vậy?”

 

Một câu hỏi bất chợt. Tôi không nghĩ cô ấy lại quan tâm đến điều này trong hoàn cảnh hiện tại, nhưng tôi vẫn trả lời một cách thành thật.

 

“Tôi chỉ mới 17 tuổi thôi, à... cũng sắp lên 18 rồi.”

 

*Cốp.*

 

“Ah…”

 

Tôi khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Một cú cụng đầu? Không quá mạnh, nhưng đủ để khiến tôi giật mình. Tôi cảm nhận được trán của cô ấy vừa đập nhẹ vào phía sau đầu tôi. Một sự phản kháng? Hay là tức giận?

 

Tôi không thể nhìn thấy vẻ mặt của cô ấy lúc này. Tại sao cô ấy lại làm thế? Tôi đã nói gì sai sao?

 

Rồi tôi nghe thấy tiếng cô ấy lầm bầm, một chuỗi âm thanh lộn xộn và lạ lẫm mà tôi hoàn toàn không hiểu nghĩa.

“うそ、年下……? 私、もうすぐ19なのに……絶対年上だと思った……”         (“Đùa hả, nhỏ hơn sao...? Mình sắp 19 rồi mà... Cứ đinh ninh là lớn hơn chứ...”)

 

Tôi không hiểu cô ấy nói gì. Giọng điệu ấy nghe có vẻ như đang hờn dỗi, lại có chút gì đó như không cam lòng.

 

Tôi im lặng, không biết phải phản ứng ra sao trước những âm thanh khó hiểu đó. Nhưng sự không cam lòng ấy dường như vẫn còn vương vấn trong hơi thở của cô ấy phả vào gáy tôi.

 

“Sakuro... coi như hai ta bằng tuổi đi. Đừng... đừng bận tâm mấy chuyện nhỏ nhặt đó..”

 

Giọng cô ấy trở lại bình thường, nhưng có chút gượng gạo.

 

Tôi chớp mắt, đầu óc lại trôi nỗi giữa sự mơ hồ. Ngang tuổi? Rõ ràng tôi vừa nói mình 17, còn cô ấy… tôi chưa biết tuổi cô ấy, nhưng thái độ đó là sao? Thế nhưng đối với tôi, có lẽ những điều như này không hẳn là thứ quan trọng.

 

“Được thôi.”

 

Tôi trả lời, tiếp tục bước đi, mang theo trên lưng một cô gái với những suy nghĩ và ngôn ngữ mà tôi chẳng thể nào lý giải nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!