Tôi không thể hiểu nổi, không có quá nhiều thay đổi để nó khiến tôi chú ý. Nhưng việc không có nhiều sự thay đổi lại là điều khiến tôi chú ý về nó theo cách khác.
“Câu hỏi lạ nhỉ”
Tôi đáp lại Hagadet, một giọng điệu gượng gạo với ý muốn không muốn gây hiềm khích. ‘Tại sao’, suy nghĩ đó bật ra trong đầu tôi, thay vì lời nói, đáng lẽ đã là câu trả hỏi mà tôi thật sự muốn thốt ra hơn. Tại sao cậu ta lại nghĩ vậy? Câu nói đó cứ xoáy trong đầu tôi: ‘Ta cảm thấy ngươi giống với người sẽ làm mạo hiểm giả nhất đấy’. Tôi thật sự mơ hồ. Tôi không cho rằng cậu ta nói vô căn cứ, nhưng tôi không thể tìm ra lý do. Tôi đã bộc lộ ra điều gì?
Tôi đưa mắt, quan sát Hagadet, cậu ta vẫn đang tiếp tục không nói gì. Tôi đã mong chờ rằng một cuộc đối đáp sẽ diễn ra xuyên suốt, nhưng có vẻ cậu ấy không phải như thế. Đôi mắt, một con ngươi trắng luôn trở thành tâm điểm của sự chú ý mỗi khi tôi nhìn Hagadet. Thế nhưng, đôi mắt cậu ấy không thay đổi nhiều…
Con người vốn không thể thay đổi hình dạng đôi mắt, không thể khiến kích thước con ngươi trở nên to lên hay căng tức một cách rõ rệt đúng chứ? Nhưng ánh mắt… tôi bỗng nhận ra, phải rồi, ánh mắt thì lại có thể, dù thật sự thì vẫn là không có gì thay đổi, nhưng ánh mắt lại có thể biểu hiện được cảm xúc, biểu hiện những sắc thái khác nhau. Vậy nếu thế, tại sao chỉ riêng đôi mắt của Hagadet lại sao lại khiến tôi chú ý? Khiến tôi nghĩ về thứ vốn dĩ trước giờ?
Tôi không thể biết được điều mà thực tế nó đã luôn là thế.
“Này, sao ngươi cứ mãi im lặng thế”
Hagadet đột ngột nói chuyện, khuôn mặt cậu ấy hơi nhăn nhó, chỉ một chút, nhưng chỉ ngay sau đó, một chút bối rối thoáng qua ánh mắt, không rõ ràng. Mắt cậu ta đảo xuống, rồi lại hạ giọng, tiếp tục nói với tôi.
“Xin lỗi, đáng lẽ ta phải trả lời mới phải phép”
“Nói sao nhỉ, nó giống như là ta muốn cuộc trò chuyện tiếp tục bằng việc ngươi sẽ tiếp tục nói sau khi hỏi khi ta im lặng một chút… vì nó cũng là điều bình thường. Xin lỗi, ta không cố né tránh câu hỏi.”
Hagadet, cậu ta không nói liền mạch, tôi cảm nhận được một điều gì đó, một sự tương đồng giữa tôi và Hagadet, một kiểu suy nghĩ mà có lẽ là có chút giống nhau. Nhưng mà, giống như để duy trì, như là muốn hiểu rõ, tôi lại lướt qua mặt cậu ta như cố tìm một điều gì đó. Về con ngươi trắng ở mắt phải ấy hay về sự thật tôi vừa nhận ra? Tôi nghĩ đều là một ý niệm.
A… tôi phải trả lời Hagadet.
“Không sao đâu, không phải là vấn đề gì to tát cả”
Tôi nói, rồi lại hít một hơi nhẹ để tiếp tục cuộc đối thoại.
“Tôi nghĩ là, mạo hiểm giả có ý nghĩa gì đó với cậu. Ý tôi là… chuyến đi này và câu hỏi của cậu về việc làm mạo hiểm giả của tôi. Phải không nhỉ?”
Khuôn mặt Hagadet vẫn thế, tôi thấy cậu ấy như đang suy nghĩ. Tôi không biết rằng cậu ta suy nghĩ câu trả lời, hay là suy nghĩ về việc tiết lộ? Nhảm nhí thật, một chút biểu hiện, tôi nghĩ là tôi cảm nhận thấy nó, nhưng việc suy diễn là điều nhảm nhí mà tôi không muốn mắc phải.
“Nè, cậu có nghe… đã từng nghe về Giai thoại mạo hiểm giả rồi đúng chứ”
Hagadet đưa mắt, nhìn về phía tôi, như để tìm kiếm một câu trả lời, một câu trả lời mà có thể cậu ấy ngầm nhận định là chắc chắn.
Cảm xúc của Hagadet dường như vẫn bình thường, nét mặt cũng không có gì thay đổi. Nhưng đôi mắt thì sao? Cái ý nghĩ đó lại len lỏi vào.
Tôi lắc đầu, cố gạt nó đi. Tạm thời phải bỏ qua nó. Giai thoại mạo hiểm giả à, tôi biết nó, chỉ có thế. Tôi biết rằng nó có tồn tại, nó có một ý nghĩa gì đó và có thể là một câu chuyện truyền cảm hứng. Nhưng tôi không biết gì hơn.
“Chắc là, không hẳn. Tôi không biết nhiều về Giai thoại mạo hiểm giả”
“Ngươi kì lạ thật đấy, không đùa đâu.Ngay từ đầu đã kỳ lạ, có thể nói Giai thoại mạo hiểm giả như là một câu chuyện đáng tự hào của Vương quốc Romeyuiku, hay có thể nói là của cả lục địa II. Mà, chuyện này để lưu tâm sau”
Hagadet ngừng lại, cậu ấy quay đầu ngước nhìn về phía cửa sổ. Một lúc, cậu ấy lại tiếp tục nói.
“Ta không định kể chi tiết về nó, thế nhưng nó một thứ luôn khiến ta suy nghĩ về nó. Tại sao Giai thoại mạo hiểm giả lại là một câu chuyện có ý nghĩa chứ? Dù rất khó để ta có thể giải thích, thế nhưng việc hiểu rõ từng suy nghĩ của nhân vật chính trong câu chuyện lại khiến ta có suy nghĩ không giống với cách mà mọi người phản ứng với câu chuyện này”
Ah, có lẽ nó hơi lạc đề. Thường thì Giai thoại mạo hiểm giả là chủ đề bình thường, nhưng những vấn đề cá nhân của tôi về nó lại không phải là thứ tôi có thể chia sẻ với một người chưa quá thân thiết, đúng không?"
Cậu ấy khựng lại một nhịp để đính chính, một câu hỏi thật bất thường, nó không bất thường theo kiểu kì lạ, mà là bất thường… vì giống như là cậu ta nói ra mọi suy nghĩ? Tôi trôi qua dòng suy nghĩ, nhớ lại về Hagadet, phải rồi, cậu ta thường nói ra suy nghĩ của bản thân. Tôi cảm thấy bực mình, không, tôi không có quyền gì phán xét. Thế nhưng, tôi cảm thấy ghét việc nói ra những suy nghĩ của bản thân như thế, có thể cậu ta không thấy vấn đề gì về nó, không thấy khó chịu như tôi. Nhưng việc nói ra những thứ đó nó cực kỳ tệ hại… đối với tôi, nó như phơi bày sự xấu xí trong tâm trí của chính mình.
“Ngươi kiệm lời thật đấy.”
Hagadet ngắt ngang dòng suy nghĩ lần nữa. Tôi cảm thấy tôi muốn hỏi một điều.
“Tại sao cậu không thể giải thích. Ý tôi là, việc một người hiểu rõ suy nghĩ của nhân vật trong Giai thoại mạo hiểm giả thật khó tin, hoặc là người đó cực kỳ kiêu ngạo, thế nhưng tôi không nghĩ cậu như thế.”
Chắc chắn Hagadet không phải người kiêu ngạo.
“Không hẳn, không phải giấu diếm gì cả. Chỉ là lí do, cái sự thật mà ta đang có nó hơi quá khó giải thích. Nói sao nhỉ, giống như là khi giải thích cũng không hình dung được chăng?”
Tôi đã hỏi, tôi thấy có chút hối hận. Có cảm giác như tôi lại mắc phải sai lầm, lại một lần nữa hỏi một câu hỏi có ý hiềm khích. May mắn thật đấy.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, cậu ta không hoàn toàn phơi bày mọi dòng suy nghĩ… thế nhưng tôi có lẽ sẽ thấy thỏa mãn hơn nếu như cậu ta trả lời rằng đó là một điều bí mật. Tôi vô thức đưa tay lên nắm chặt chuôi kiếm dưới gầm bàn, bản thân ích kỷ thật đấy.
Ánh mắt?
“Tôi muốn nghe tiếp về Giai thoại mạo hiểm giả mà cậu muốn nói”
Không hẳn.
“Xin lỗi, tôi nhận ra là tôi thường không trả lời câu nói của cậu.”
Không hẳn.
Có thể là nói dối, hay đúng hơn là gần giống như nói dối.
Tôi có tò mò về những gì cậu ấy định nói, thế nhưng tôi lại không thật sự quan tâm tới nó lúc này. Một kiểu suy nghĩ cực kì không ổn cho tôi, chỉ vì mong muốn hiện có mà bỏ qua điều quan trọng đang hữu hình.
“Ahaha, cũng là một vấn đề khá liên quan về câu chuyện đó, chí ít là với tôi. Này, cậu có muốn trở thành mạo hiểm giả bây giờ không, và cùng với tôi tạo ra một tổ đội?”
“Chắc là… không.”
Tôi đáp lại Hagadet sau đó, câu trả lời của tôi vẫn không thay đổi, hay đúng hơn là chưa có lí do gì, chưa có động lực gì để nó thay đổi.
Hagadet nhếch lên khóe miệng, giống như đang mỉm cười một chút. Có vẻ là một thói quen, cậu ta ngước đầu nhìn ra, giống như để nói ra một câu chuyện mà cậu ta có.
“Tôi có thể kể câu chuyện mà tôi muốn nói nhỉ”
Đúng vậy.
“Đã từ rất lâu, có một người không quá tài ba, không giỏi bất cứ điều gì, điều mà ông ấy có chỉ là việc ông ấy suy nghĩ quá nhiều, thắc mắc quá nhiều thứ. Thế nhưng những suy nghĩ ấy lại khiến cho cuộc sống của ông ấy trở nên đầy sắc màu, tạo ra những câu chuyện.“
“Nó giống như câu chuyện của Giai thoại mạo hiểm giả nhỉ?”
“Phải nói là ta cực kì xúc động với mọi thứ, với rất nhiều sự kiện mà ông ấy trải qua, cũng chỉ bởi tôi hiểu rõ về từng suy nghĩ của ông ấy. Những câu chuyện…”
Tôi nghe cậu ấy nói, chăm chú lắng nghe, cố gắng để thật sự tiếp thu nó. Tôi đã làm thế, nhưng chỉ một phần. Tôi trộn lẫn việc lắng nghe và dòng suy nghĩ, tôi suy nghĩ về đôi mắt cậu ấy một lần nữa. Tôi nhớ về việc tôi cảm thấy chính bản thân và cậu ấy có chút tương đồng nhỏ nhoi rồi lại quên ngay đi cái điều này. Rồi đơn giản hơn, bình thường hơn, tôi chú ý về con ngươi trắng bên mắt phải của cậu ta một lần nữa, về đôi mắt của cậu ta.
“Cậu muốn biết rõ hơn về tháp ánh sáng chứ. Không phải đâu, ta vẫn đang nói về vấn đề của Giai thoại mạo hiểm giả.”
Hagadet vẫn tiếp tục kể chuyện. Tôi biểu lộ vẻ thắc mắc với ý nghĩ rằng cậu ấy đã ngắt câu chuyện, lắng nghe, tỏ vẻ suy nghĩ. Mọi biểu lộ đều thuận theo lẽ thường, như vốn có. Tôi chẳng quan tâm về những biểu hiện cơ thể ấy.
“Thời trẻ của ông ấy, có một lần mà gần như là thay đổi toàn bộ cuộc đời ông ấy. Đó là lần khiến ông ấy nghiên cứu về sự kiện chuyển sinh, về di tích thánh đế hay nói cho cậu hiểu thì là cái tháp ánh sáng mà ngươi vừa gặp đấy. Nè, ngươi biết chứ, tháp ánh sáng là sự kiện xảy ra khi một nguời chuyển sinh tới thế giới này, không ai biết họ đến từ đâu, chúng ta chỉ biết họ là những người đặc biệt với cảm xúc, suy nghĩ gần như chính là con người chúng ta. Họ đặc biệt bởi cách họ tăng trưởng ma lực, đặc biệt bởi những điều xảy ra khi quy luật thế giới ảnh hưởng lên họ.”
Cậu ấy đột nhiên ngưng lại, ngón tay gãi gãi bên má.
“Có lẽ tôi nên giải thích về khái niệm chuyện sinh nhỉ?”
Một câu hỏi, ánh mắt đưa đến phía tôi và khuôn mặt như chờ đợi câu trả lời.
“Thật sự là cần giải thích đấy!”
Tôi đáp lại với ý niệm cố để câu nói trông thật tò mò.
Tôi ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt cậu ta. Vẫn là vẻ bình tĩnh đó, không một chút gợn sóng. Hagadet, rõ ràng là một con người, cậu ấy có cảm xúc, có biểu hiện rõ ràng trên nét mặt, có những điều khiến tôi cảm thấy thật bình thường, thật gần gũi. Khi đó đôi mắt trở nên như nào đối với tôi? tôi cảm thấy mơ màng, chính sự bình thường trong khuôn mặt Hagadet đã khiến tôi loại bỏ những ác cảm của tôi về nó, những sự khó chịu về đôi mắt không thay đổi ấy. Tôi nhìn nhận lại ý niệm đôi mắt diễn tả cảm xúc mà một người không cố che giấu, từ đó suy luận rằng Hagadet không có cảm xúc? Không phải. Tôi nghĩ tôi nên chấp nhận một điều mới, tôi thấy rằng tôi nên tin việc Hagadet chính là như thế mà không cần suy giải.
“Chuyển sinh là…”
Hagadet bắt đầu giải thích, một bài giảng ngắn gọn về những khái niệm mà đối với tôi thì xa lạ, nhưng có lẽ lại là điều cơ bản với những người như cậu ta.
Tôi thở ra một hơi dài mà chính mình cũng không nhận ra là đã nín thở từ bao giờ. Đôi mắt Hagadet với con ngươi trắng ở mắt phải, có lẽ, chỉ là nó chỉ là sự khác biệt đối với mọi người. Có lẽ nó là điều gì đó chứng minh rằng một sự kiện, một ý nghĩ trong tâm, một cách phản ứng, hay bất cứ điều gì đó tương tự, bất cứ điều gì mà tôi không thể biết, bất cứ điều gì là những ảnh hưởng nhỏ bé đến mức nào khiến cho Hagadet chính là Hagadet, khiến cho đôi mắt cậu ta là như thế, chỉ đơn giản là như thế.
"...Nên chung quy lại, họ không phải là những cá thể được thế giới này 'sinh ra'. Họ là những sự tồn tại đến từ nơi khác bị thế giới này ảnh hưởng và định hình lại. Mọi năng lực, mọi sự khác biệt của họ đều bắt nguồn từ đó. Hay ta cũng không biết rằng sự khác biệt đó được định hình hay ở thế giới của họ đó là điều hiển nhiên.”
Từng ý nghĩa của lời nói quay trở lại, không hẳn là tôi đã không nghe thấy, mà nó giống như tôi đã quên đi ý nghĩa của từng chữ trong lời nói. Có thể cậu ấy đã kể từ một thời điểm trộn lẫn với lúc nào đó trong dòng suy nghĩ tôi vừa đi đến. Tôi bỗng nhận ra rằng, câu chuyện mà Hagadet đang kể thật sự đáng nghe, một câu chuyện thú vị đến khó tin.
Một sự thú vị kinh hoàng.
Hagadet ngừng lại, nhấp một ngụm nước ép. Cậu ta nhìn tôi, đôi mắt như xuyên thấu.
"Họ nhớ rất rõ về cuộc sống trước kia. Nhưng điều kỳ lạ là sự dịch chuyển. Không ai trong số họ nhớ về một cuộc hành trình. Chỉ là một cảm giác... đứt gãy. Một khoảnh khắc họ ở thế giới của mình, và khoảnh khắc tiếp theo, họ đã ở đây."
Đứt gãy.
Lời nói đó đâm thẳng vào tôi. Tôi nhớ rất rõ trận chiến đó. Tôi nhớ khuôn mặt giận dữ của kẻ thù, nhớ anh Riyuu ngã xuống. Tôi nhớ cảm giác lưỡi kiếm xé ngang cổ mình. Và rồi... tôi tỉnh dậy ở Yugo Jiku, một nơi cách quê hương tôi cả một lục địa và một đại dương. Không có hành trình. Không có tàu bè, không có xe ngựa. Chỉ là một sự đứt gãy.
Bị thế giới này ảnh hưởng và định hình lại. Mọi năng lực, mọi sự khác biệt của họ đều bắt nguồn từ đó.
Năng lực? Tôi đưa tay lên cổ một cách vô thức. Cảm giác sần sùi quen thuộc ấy không còn, nhưng ký ức về nó thì vẫn còn nguyên vẹn. Ký ức về việc bị xé nát, rồi lại tái sinh trong một vòng lặp của sự tra tấn. Một năng lực dị thường. Một sự khác biệt.
Chẳng lẽ...
Toàn bộ cuộc đời tôi, anh Riyuu, kiếm lưu Bắc Phong... chúng có thật. Tôi tin chúng có thật. Nhưng làm thế nào để giải thích cho sự đứt gãy đó? Cái chết của tôi và sự xuất hiện của tôi ở đây? Ý nghĩ đó làm tôi buồn nôn. Tay tôi vô thức siết chặt lấy chuôi kiếm cũ kỹ dưới gầm bàn. Lớp da mòn vẹt, những vết xước quen thuộc mà tôi đã tạo ra trong hàng ngàn giờ luyện tập. Không. Cảm giác cầm kiếm, cái gật đầu của anh Riyuu... chúng quá thật.
Nhưng cánh đồng hoa vô tận đó, cái chết lặp đi lặp lại đó, nó cũng thật. Một sự thật phi lý.
“Liệu tôi có phải người chuyển sinh?”
Đầu óc tôi quay cuồng. Tôi ngước nhìn Hagadet, người đang im lặng quan sát tôi, dường như chờ đợi điều gì đó. Cậu ta khẽ nghiêng đầu.
"Nhảm nhí. Ngươi đã ở ngay đó, cậu ta nói, giọng điệu bình thản nhưng câu chữ lại như một nhát búa. "Khi cột sáng đó xuất hiện. Cảm giác của ngươi thế nào?"
Cảm giác?
Câu hỏi đó buộc tâm trí tôi phải tua lại. Hình ảnh ánh sáng trắng xóa. Tiếng zyyysss xé rách không gian. Và cảm giác... cảm giác cực kì nhiều ma lực trong cơ thể bị hút cạn, cơn đau đầu như búa bổ.
Chờ đã... Cảm giác? Tôi đã cảm nhận được nó. Tôi đã chứng kiến nó.
Một tia sét giác ngộ đánh thẳng vào tâm trí hỗn loạn của tôi. Hagadet đã nói rất rõ ràng. Tháp ánh sáng là sự kiện xảy ra khi một người chuyển sinh tới.
Không phải bởi vì một người chuyển sinh đã ở đây.
Tôi đã ở lối vào thị trấn, một người quan sát. Nếu tôi là nguyên nhân, tôi không thể nào vừa là nguyên nhân vừa là người chứng kiến ảnh hưởng của nó từ bên ngoài được.
Vậy thì...
Lý luận đơn giản đến mức đáng sợ. Nếu tháp ánh sáng là dấu hiệu của một sự xuất hiện. Và sự xuất hiện đó không phải là tôi.
Thì nó phải là của một ai đó khác.
Không. Không phải là sẽ xuất hiện. Mà là vừa mới xuất hiện. Ngay tại khu rừng đó, ngay tại nơi tôi vừa bước ra. Một người nào đó... một sự tồn tại từ nơi khác, vừa được ném vào thế giới này.
Tôi ngừng thở. Ánh mắt tôi chắc hẳn đã thay đổi, bởi vì Hagadet khẽ nheo mắt lại, sự hứng thú trong ánh nhìn của cậu ta trở nên rõ rệt.
"Hagadet... “
Tôi lên tiếng, giọng khàn đặc và gần như là một tiếng thì thầm.
“Cái tháp ánh sáng đó..."
Cậu ta không cần tôi phải nói hết câu. Khóe miệng vốn đang hơi mỉm cười của cậu ta từ từ thẳng lại, ánh mắt trở nên nghiêm túc một cách lạ thường. Cậu ta khẽ gật đầu, như xác nhận một điều mà cả hai chúng tôi vừa cùng nhận ra.
"Phải”
Cậu ta nói, giọng trầm xuống.
“Không phải ngươi. Mà là một người nào đó... vừa mới đến.”
Căn phòng ồn ào của hội mạo hiểm giả dường như câm lặng. Toàn bộ thế giới của tôi thu hẹp lại chỉ còn khuôn mặt của Hagadet và câu nói cuối cùng của cậu ta. Một sự tồn tại không xác định vừa được ném vào thế giới này, ngay tại nơi tôi vừa thoát ra.
Hagadet thở ra một hơi dài, ngả người ra sau ghế, phá vỡ sự căng thẳng.
"Có lẽ, không như ta nghĩ nhỉ. Câu chuyện về giai thoại mạo hiểm giả, những gì ta muốn nói về nó... Nó luôn là những mẫu chuyện mà ta càng kể càng có nhiều điều phải kể. Nếu như cứ tiếp tục, thật sự không biết bao giờ mới là kết thúc."
Cậu ta dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, sự hứng thú lúc nãy đã được thay thế bằng một vẻ nghiêm túc thực tế.
"Trước hết thì, về người dịch chuyển, đây đúng là điều quan trọng trước mắt. Ít nhất thì nó liên quan đến mạng sống của một con người."
Rồi cậu ta nghiêng người về phía trước, một lời đề nghị bất ngờ được thốt ra.
"Cậu có thể, đi với tôi đến đó, đến di tích thánh đế và tìm kiếm người đó chứ?"
Di tích thánh đế. Khu rừng phía Tây Nam. Cái tên đó vang lên trong đầu tôi, mang theo một cảm giác nguy hiểm cố hữu.
"Thông thường thì ta thật sự không có xu hướng dẫn ai đó đến nơi nguy hiểm bậc nhất thế giới như di tích thánh đế,"
Hagadet lẩm bẩm, mắt nhìn xuống bàn, nhưng lại không hẳn là không muốn tôi nghe thấy.
"Chí ít, một lí do nào đó khiến ta cảm thấy ngươi quá mạnh mẽ."
Rồi cậu ta ngước lên, ánh mắt có chút xa xăm.
"Giống như một người mà ta từng gặp."
Tôi cảm thấy kì lạ. Một cảm xúc nóng ran, như một ngọn lửa nhỏ vừa được nhen lên trong lồng ngực trống rỗng của tôi. Mạnh mẽ? Tôi? Cảm xúc tôi như bùng nổ, bởi việc tương lai tôi được hướng tới sẽ đặc biệt đến thế, bởi lẽ cậu ta cảm thấy tôi là người mạnh mẽ, cho dù đó là suy nghĩ vẫn vơ, cho dù đó là câu nói dựa trên cảm xúc. Tôi cảm thấy như khoảng cách vô hình giữa tôi và cậu ta đang dần phai mờ.
"Tôi không biết,"
Tôi đáp, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Không hẳn là tôi mạnh mẽ, thế nhưng ít nhất cậu có thể mong chờ rằng tôi sẽ không gục ngã."
Tôi nhớ đến năng lực của bản thân. Nỗi đau, sự tra tấn, vòng lặp vô tận. Có thể đây là lần đầu tiên tôi có một cảm xúc tốt về nó. Nếu không thể chết, chí ít nó vẫn có thể là một ability cực kì mạnh mẽ? Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu, và tôi không kìm được mà nói ra.
"Không, nếu tôi nói với cậu tôi có thể bất tử, cậu có tin chứ?"
Hagadet chỉ mỉm cười, một nụ cười thật sự, không phải cái nhếch mép. Và rồi, một âm thanh bất ngờ bật ra từ cậu ta.
"Ahaha."
Một tiếng cười, trong trẻo và sảng khoái, không hề có ý chế giễu. Nó giống như một sự vui vẻ thuần túy, một điều tôi chưa từng nghĩ sẽ được nghe từ cậu ta.
"Có thể không đến mức bất tử,"
Hagadet đáp lại sau khi tiếng cười lắng xuống,
"nhưng đáng để tin đấy."
Cậu ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng cuối ngày đã ngả sang màu cam đậm.
"Bây giờ cũng tầm chạng vạng rồi đấy."
"Nè,"
Cậu ta quay lại, nhìn tôi. "Tối nay chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây, rồi ngày mai ta sẽ bắt đầu nhé?"
Tôi gật đầu, trong lòng trộn lẫn hàng vạn cảm xúc. Hứng khởi, lo lắng, và một chút hy vọng mà tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ cảm nhận lại được. Tôi nhận rõ rằng khuôn mặt tôi đang khó coi cỡ nào, một mớ hỗn độn của những cảm xúc trái ngược, thế nhưng đây là những chuyện mà tôi mong chờ. Một sự đặc biệt? Một con đường mới?
Cuối cùng thì cả hai chúng tôi đều không ăn một miếng thịt nào. Không phải vì không đói, mà vì không khí đã thay đổi. Sự im lặng bây giờ không còn ngượng ngùng, mà là sự im lặng của hai người đồng hành trước một chuyến đi dài. Hagadet gọi chị tiếp tân, người đã quan sát chúng tôi từ xa với ánh mắt tò mò, và bắt đầu hỏi về phòng trọ. Tôi chỉ ngồi đó, lắng nghe giọng nói đều đều của cậu ta khi bàn bạc về giá cả và sắp xếp. Mọi thứ dường như đã được quyết định.
Cậu ta trả tiền cho hai phòng riêng biệt trên tầng hai của hội quán, một sự hào phóng bất ngờ. Khi chúng tôi đứng dậy rời khỏi bàn, tôi liếc nhìn hai đĩa thịt gần như còn nguyên vẹn. Một sự lãng phí, nhưng tôi cảm thấy tiếc. Bữa ăn đã hoàn thành mục đích của nó, không phải để lấp đầy dạ dày, mà để bắt đầu một điều gì đó khác.
"Nghỉ ngơi đi,"
Hagadet nói khi chúng tôi đứng trước hai cánh cửa phòng cạnh nhau. "Ngày mai sẽ là một ngày dài."
Tôi gật đầu một lần nữa, không biết nói gì hơn. Cậu ta bước vào phòng mình, cánh cửa đóng lại với một tiếng "cạch" nhẹ. Tôi đứng một mình trong hành lang vắng lặng, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm. Lần đầu tiên sau một thời gian dài không thể đếm được, tôi cảm thấy mình không chỉ đang tồn tại.
Tôi đang chuẩn bị để sống.
1 Bình luận