Di tích thánh đế

Chương 03 : Hagadet Floragon - 1

Chương 03 : Hagadet Floragon - 1

Vậy bây giờ thì sao

Một bước chân, tôi bước một bước với sự mơ hồ của những điều đơn giản, tôi không biết hướng đi tiếp theo. Ngay cả những điều đơn giản nhất giờ đây cũng thật mơ hồ. Tôi không biết phải chọn hướng đi nào, không biết có nên đi vào ngôi làng kia, chấp nhận một cuộc sống ổn định và tạm gác lại những mục tiêu của mình. Hay cứ thế bước ra ngoài. Lý trí của tôi nói rằng điều đó không hợp lý, nhưng có một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong, một cảm giác rằng đó mới là con đường ngắn hơn để tìm thấy tương lai.

Một bước chân, bước chân nhỏ bé nhưng dứt khoát, đó không phải bước chân của tôi. Lướt qua tôi, một chàng trai trẻ, dường như lý do khiến tôi để ý, một chàng trai lộ một vẻ đặc biệt. Ánh mắt cậu ta quá khó hiểu, cứ như một con cá chết với cuộc đời cực kì phức tạp, mà lí do đâu tôi lại nghĩ thế.

“Này cậu”

Một cách vô tình, tôi muốn tiếp xúc với cậu ta.

Cậu ta quay người lại, khóe miệng đang mở ra, dường như định nói gì đó, nhưng tôi lại không nghe thấy. Một áp lực từ phía sau, tôi quay đầu lại, phía khu rừng tôi vừa thoát ra, một trắng sáng trắng xóa, nhanh chóng tỏa ra, bao phủ một vùng trời đất rộng lớn, nó quá nhanh, nó quá to lớn và hùng vĩ. Âm thanh đinh tai, một tiếng zyyysss vụt qua. Ánh sáng bùng nổ, mắt tôi bị che phủ bởi một màu trắng xóa trong chốc lát, cho đến khi ánh sáng tan dần, cột sáng đang dần biến mất đồng thời cơ thể tôi nhanh chóng đưa ra những dấu hiệu không tốt.

Cảm giác đầu như bị siết chặt bằng một chiếc kìm vô hình, tim đập mạnh đến nỗi như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, đau nhói. Tiếng ù ù như sấm trong tai, tầm nhìn mờ đi, như có màn sương giăng trước mắt. Cảm giác như máu tôi chảy điên loạn và căng tức.

Trong vài giây, cơ thể dường như rất đau đớn, rồi dần chỉ còn một phần của những thứ đó, không quá đau nhưng cũng không dễ chịu.

Trong thoáng chốc, đầu tôi xuất hiện rất nhiều câu hỏi, cột sáng này là thứ gì, tình trạng cơ thể của tôi là sao, và liệu rằng khu rừng mà tôi đi qua liệu có phải khu rừng của di tích thánh đế, mặc cho cột sáng này chính là câu trả lời. Thế nhưng…

Quay đầu lại, để bản thân bỏ qua hẳn cơn đau đang xuất hiện, gượng gạo nói chuyện với cậu ta.

“Xin lỗi, nãy cậu nói gì ấy nhỉ?”

Một sự im lặng thoáng chốc, một khoảng thời gian vừa đủ để tôi nhìn rõ cậu ta. Tôi bỗng nhận ra lý do tại sao tôi lại gọi cậu ta là cậu trai trẻ khi tuổi của bản thân không quá cao, vóc dáng cậu ta không quá cao, vừa đủ để gọi là một thiếu niên đang lớn. Mái tóc cậu ta là từng lọn bạc xám xen kẽ, một bên mắt trắng trong khi bên còn lại vẫn là màu đen. bên mắt trắng ấy khiến cậu ta có vẻ ngoài khá đặc biệt.

“Một tên quái đản”

Tôi hơi đơ người, không hiểu điều cậu ta vừa nói.

“Tháp ánh sáng sẽ khiến mọi sinh vật trong bán kính cực kì lớn bị rút ma lực, một lượng không cố định nhưng không phải nhỏ. Ít nhất là với con người, nó khiến một người bị tăng huyết áp và thường sẽ khiến ngươi buồn ói hoặc muốn về nằm nghỉ ngay lập tức.”

Tôi không tin vào những gì mình nghe thấy, đây không phải thông tin mà bất cứ người bình thường nào có thể biết, tăng huyết áp là cái quái gì cơ . Tôi lại đơ người, cậu ta tiếp tục nói.

“Một lí do hợp lý cho việc ngươi cố tỏ ra ổn và nói chuyện như thế là hơi khó để tồn tại”

Tôi đờ đẫn, thoáng qua một chút cay cú. thế nhưng cậu ta có vẻ như… hoàn toàn đúng, và nếu thế thì có phải tôi là một tên giả tạo và không tự nhiên trong mắt người khác. Tôi cảm giác hơi chán nản, thế nhưng có vẻ, ánh mắt tôi hơi lắng xuống nhưng lại biểu lộ một cảm giác thất vọng hơn là buồn bã. Bởi vì sao nhỉ… vì câu tiếp theo mà cậu ta nói?

“Nè, ngươi có an toàn không. Ý ta là, một người mang theo một thanh kiếm, áo thấm đẫm những vết sẫm rõ ràng là máu, đi chân trần và tay luôn cầm chuôi kiếm. Một người như thế lại cố tình tiếp cận người khác một cách giả tạo.”

Mặt cậu ta không biến sắc, cậu ta nói những gì cậu ta cần nói và cậu ta dường như quá thận trọng. Hay là do tôi đang cố biện hộ cho bản thân mà gán ghép rằng cậu ta quá thận trọng?

“Quy chung, nếu ngươi không phải người tốt, ta muốn ta phải giết ngươi”

“Không phải”

Tôi trả lời vội vã, mất bình tĩnh và rồi tôi nhận ra giọng tôi run rẩy cỡ nào. Tôi đã quá mất bình tĩnh để rồi gào lên trước một người lạ mặt, trong khi người đó hoàn toàn không sai gì.

“Cậu thì biết cái quái gì về tôi chứ!”

Tôi đưa mắt nhìn cậu ta một thời gian ngắn, với một hi vọng ngớ ngẫn, nhưng cậu ta mặt vẫn không biến sắc. Tôi không biết tại sao, tôi lại càng lúc mất bình tĩnh.

“Cậu thì biết cái quái gì mà tôi phải trải qua”

Tôi không biến chính xác khuôn mặt tôi đã trở thành như nào.

“Tôi sợ máu lắm rồi, làm ơn đi, một người như tôi không thể nào là con sói”

Tôi không biết tôi đang run rẩy như thế nào, lại một lần nữa tôi nhìn khuôn mặt của cậu ta, nhưng vô vọng.

“Làm ơn đi, tôi còn tệ hơn cả con cừu nữa, vậy thì tại sao cậu lại nói tôi như thế chứ?”

Tôi đã không tự chủ, nắm lấy cổ áo cậu ta, không phải, tôi không phải người như thế. Tôi không muốn mình là một người tức giận vì bị hiểu lầm, bởi vì sự hiểu lầm không đến từ việc đối phương sai. tôi không muốn bản thân là người mang sự tiêu cực của bản thân ra người khác. Thế nhưng… tôi không nghĩ tôi có thể thay đổi. anh Riyuu đã dạy tôi, thế thì sao chứ, tôi đã hiểu, nhưng có vẻ hiểu không đồng nghĩa với việc trở thành.

Khóe miệng cậu ta chếch lên, giống như là, cậu ta đang cười, rồi cậu ta lại nói gì đó.

“Có vẻ như là không phải nhỉ, xin lỗi”

Tại sao cậu ta lại cười, tôi không hiểu. Mắt cậu ta trừng lên, và nhanh chóng đưa tay lên đấm thẳng vào mặt tôi.

“Tự vệ thôi, mà ngươi đừng có làm thế trước mặt người lạ”

Cú đấm làm tôi lùi lại vài bước, đau thật đấy. Tôi ngước cổ lên, thật sự cậu ta làm tôi liên tưởng tới một điều, anh Riyuu thời niên thiếu? Cậu ta có mái tóc bạc xám như anh Riyuu, nét mặt cũng gần tương đồng như anh Riyuu. Tôi không biết đó là sự thật, hay chỉ là suy diễn chỉ từ màu tóc, suy diễn bởi nỗi nhớ, chỉ là tôi lại cảm thấy bình tĩnh bởi điều này, lại một lần nữa, một lí do nữa tôi muốn tiếp xúc với cậu ta.

“Ban đầu ngươi gọi ta vì điều gì”

Cậu ta hỏi tôi, thế nhưng tôi không biết phải trả lời sao, tôi chỉ đơn thuần là muốn nói chuyện với cậu ta, thế nhưng tôi không hề có một câu chuyện gì để nói, không có một mục đích rõ ràng, thế thì tôi phải nói gì?

“Tôi không biết”

Khuôn mặt cậu ta trở nên nhăn nhó, khó chịu. Rồi chỉ một lúc sau, khuôn mặt cậu ta lộ vẻ chấp nhận. Bởi vì điều gì, một câu trả lời mà chính tôi còn không thể chấp nhận, vậy thì dường như việc tôi suy diễn quá mức cho cảm nghĩ cậu ta là sự thực hơn là những gì tôi nghĩ tới.

“Tôi muốn đi theo cậu”

Tại sao?

Với cùng vẻ mặt ấy, cậu ta đáp lại tôi.

“Ta nghĩ lại rồi, đi cùng ta đến hội mạo hiểm giả đi”

Điều đó có nghĩa là gì, tôi chưa kịp diễn giải.

“Có vẻ cha không biết tất cả mọi thứ, thế giới vốn dĩ phức tạp và đầy rẫy những điều bất ngờ nằm ngoài dự đoán”

Cậu ta lẩm bẩm, nhỏ đến mức khó nghe, nhưng không phải cố tình giấu. Cậu ta dường như chính là người đặc biệt. Tôi muốn đi theo cậu ta, chắc chắn.

Một điều gì đó phá vỡ cảm xúc của tôi, tôi đưa góc nhìn ra xa hơn.

Một người phụ nữ với khuôn mặt căng thẳng, một vài đứa trẻ sợ hãi, một vài òa khóc. Những người lớn tuổi thì thầm, bọn họ đều tỏ vẻ khó chịu, đều hướng ánh mắt về phía tôi.

Tôi nghe thấy tiếng đóng cửa sầm lại.

“Trông thật thảm hại và đáng sợ”

Tiếng thì thầm từ đằng xa, hầu như là những từ ngữ chế giễu và khó chịu.

“Không phải”

Tôi lại buộc mồm nói câu này lần nữa, rõ ràng là nó vô ích. Một câu nói không có trọng lượng mà còn quá nhỏ, tôi đang mong chờ điều gì, một sự thấu hiểu?

Tôi cố đưa tay về phía họ, một cách vô nghĩa.

“Trông thật tội nghiệp-”

Cắt ngang suy nghĩ vớ vẩn của tôi, lời nói đó đến từ cậu trai trước mắt tôi.

“Một bà lão đằng xa vừa nói thế, và ta đoán là, ngươi đang tưởng rằng mọi người đều ghét ngươi, hay có lẽ ngươi chỉ nghe thấy những lời lẽ tiêu cực”

“Cơ mà , những lời nói đó có ý nghĩa gì cơ chứ. Đi thôi”

Có vẻ như, tôi bình tĩnh lại một chút, cậu ta quay mặt về phía trong thị trấn, bước đi, tôi cũng lẽo đẽo bước theo, tâm trí tôi suy nghĩ, tâm trí tôi ngưỡng mộ, thế nhưng tâm trí tôi khó chịu. Cậu ta quá trẻ lại hoàn toàn kiểm soát được tình hình, bình tĩnh và hiểu biết, không như tôi, hoàn toàn trái ngược với tôi. Điều này làm tôi khó chịu, tôi cảm thấy ghen tị, tôi cảm thấy tức tối. Thế nhưng tôi không thể phủ nhận, tôi hoàn toàn chấp nhận cậu ta.

Thế nhưng, cậu ta tên gì?

“Này cậu, tên cậu là gì?”

Lại im lặng, có vẻ là thói quen của cậu ta, với một vài loại câu hỏi, cậu ta thường im lặng một lúc không lâu trước khi đưa ra câu trả lời.

“Hagadet Floragon. Chỉ cần gọi là Hagadet, nếu không cần thiết đừng nhắc đến họ của ta làm gì”

Sự hoảng loạn và mất bình tĩnh, khi đối mặt người với người, tôi đã không thật sự là những gì tôi nghĩ.

Cơn đau có lẽ vẫn còn đó, một chút, chồng lặp lên cái thứ gọi là tăng huyết áp.

Tôi đã quên mất rằng, cái cột sáng đó trông quá nguy hiểm, nó khiến cả cơ thể tôi rùng mình.

“Này Hagadet, sao cậu lại biết rõ về tháp ánh sáng vậy”

“Biết thì sao?”

Hagadet đáp lại ngay sau đó, tôi thấy khó chịu. Cậu ta càng lúc càng khiến tôi mệt mỏi, cách nói chuyện đó sẽ khiến bất cứ ai cảm thấy không thoải mái. Thế nhưng, liệu nó có sai không? Có lẽ cậu ta không sai, chả có nghĩa lí gì để một người bất kì hỏi về thứ kiến thức mà mình đã biết như thể tra hỏi rằng có thể bản thân đã làm điều gì mờ ám. Không, có lẽ cậu ta chỉ không muốn trả lời?

“Tháp ánh sáng không hẳn là cách gọi quy chuẩn, vì rất ít người thật sự gặp nó nên cách gọi của nó thường rời rạc. Tháp ánh sáng chỉ là cách gọi của ta thôi.”

Tôi ngẩng đầu lên, Hagadet vẫn đang bước đi, không quay mặt lại mà nói. Một câu trả lời không liên quan lắm, nhưng nó giống như là… cậu ta không hẳn là không muốn trả lời gì.

“Ờ… nhỉ”

Một câu đối đáp ngớ ngẩn, một câu trả lời trẻ con như thể để trả đũa. Tôi không cố ý làm thế… ánh mắt tôi cố gắng quan sát nét mặt cậu ta từ sau lưng. Có vẻ không nhăn nhó, may mắn thật đấy.

Mọi thứ lại trở nên im lặng, Hagadet cứ thế bước đi, tôi lại lẽo đẽo bước theo. Chúng tôi bước qua vài căn nhà, tôi không biết những căn nhà đó trông như thế nào… à, tôi lại đang cúi đầu mà nhỉ, tôi biết điều này, tôi thử ngẩng lên một chút để rồi dường như là những ánh mắt tò mò và soi mói…

Tiếng cọt kẹt vang lên, Hagadet vừa mở một cánh cửa gỗ. Tôi ngước nhìn lên, một căn nhà lớn bằng gỗ cũ kỹ, một tấm bảng ghi chữ “冒険者ギルド, đọc là… Hội mạo hiểm giả, nhỉ. Dường như hầu hết hội mạo hiểm giả đều ghi bằng ngôn ngữ Viễn Long. Hagadet bước vào, tôi hít một hơi, chuẩn bị tinh thần rồi bước theo sau.

Âm thanh nơi này thật  ồn ào.Không gian bên trong là một đại sảnh rộng lớn. Mùi da thuộc, dầu đánh bóng vũ khí và mùi rượu thoang thoảng trong không khí. Rải rác khắp sảnh chắc là những mạo hiểm giả. Một vài người đang tụ tập quanh một tấm bảng gỗ khổng lồ dán đầy giấy tờ, có lẽ là bảng nhiệm vụ. Vài người khác ngồi ở những chiếc bàn dài, lau chùi vũ khí hoặc im lặng uống rượu, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn những người mới vào. Một vài tiếng cười đùa ồn ã, một vài tiếng nói chuyện trầm thấp và tiếng kim loại va vào nhau lách cách. Tôi thu hẹp tầm nhìn của mình lại, chỉ tập trung vào một con đường thẳng từ cửa đến quầy, nơi Hagadet đang tiến tới.

 

Cậu ta như là hoàn toàn phớt lờ bầu không khí, cậu ta đi một đường thẳng đến quầy tiếp tân ở cuối sảnh, nơi một người phụ nữ với mái xanh dương đẹp đẽ đang sắp xếp giấy tờ.

“Hai phần thịt và hai phần nước ép trái cây”

Nghe Hagadet nói. Chị ấy ngước đầu lên, đôi mắt xanh dương long lanh, chị ấy nở một nụ cười mĩm nhẹ nhàng, đáp lại cậu ta.

“Đã rõ, Thịt và nước sẽ được mang ra ngay khi xong. Cơ mà, chị chưa thấy hai em trước đây, nếu là mạo hiểm giả thì cho chị xem thẻ với nhé?”

Giọng chị ấy thật nhẹ nhàng và ấm áp, cảm giác thật dễ chịu, Hagadet quay đầu lại nhìn tôi, có vẻ như về câu hỏi của chị ấy, tôi khẽ lắc đầu. Tôi không phải là mạo hiểm giả, và tôi đã có chút muốn làm mạo hiểm giả vào thời còn trẻ. Thế nhưng có lẽ vì kiếm lưu Bắc Phong, tôi bây giờ lại muốn làm một kiếm sĩ tự do như anh Riyuu hơn, mặc dù không có những lí do khiến tôi phải chọn cái này mà không phải cái khác. Vậy thì tôi có thật sự không muốn làm mạo hiểm giả?

“Đi thôi”

Hả… nghe Hagadet nói làm tôi ngưng dòng sụy nghĩ vẫn vơ. Dựa trên những gì vô thức lọt vào mắt tôi, có lẽ cậu ấy đã trò truyện với chị tiếp tân và giải quyết ổn thỏa… tôi không nhớ nội dung của cuộc hội thoại.

Hagadet bước đến một bàn góc quán, tôi tiếp tục bước theo, chúng tôi ngồi lên ghế, mặt đối mặt, tôi cảm thấy sự ngượng ngùng. Nó đến từ chính tôi, nét mặt của Hagadet thay đổi, sự ngượng ngùng cũng đến từ Hagadet. Sự im lặng bao trùm một thời gian dài.

Thịt và nước trái cây được mang lên, Hagadet vẫn im lặng, sự im lặng vẫn tiếp tục, cậu ta quay đi nhìn đâu đó, vô định, suy nghĩ.

“Tại sao, ta cảm thấy ngươi giống với người sẽ làm mạo hiểm giả nhất đấy… có lẽ.

Hagadet phá vỡ sự im lặng sau một thời gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!