Di tích thánh đế

Chương 06 : Vô nghĩa

Chương 06 : Vô nghĩa

Từng bước, từng bước đi… như dần thay đổi.

Tôi trôi qua nguồn cơn của sự mệt mỏi đang bao trùm lấy cơ thể. Từng tiếng đập thình thịch của trái tim tôi càng rõ ràng hơn. Tiếng khò khè khi hít thở bỗng dưng xuất hiện trong tâm trí tôi, cảm giác thật nặng nề, mang theo sự đau đớn tột cùng. Từng hơi thở chậm rãi, từng hơi càng ngày càng trở thành một hành động khó khăn.

Là vì một lý do nào đó mà tôi lại mang tâm trí quay lại với tình trạng của bản thân, hay là tựa như sự báo động của cơ thể hay một nỗi đau ngẫu nhiên kéo đến?

Đau đớn?

Bụng tôi như quặn lại. Tôi hiểu rằng nó đã ở đó từ trước, nhức buốt và sắc lẹm.

Sự ấm nóng và dính nhớp ở bụng tôi… và cả tay tôi.

Tôi nhận ra từng sự đau đớn thật rõ ràng, sự sợ hãi dần nhen nh, bao trùm toàn bộ tâm trí tôi.

Đau quá.

Cơ thể tôi chao đảo, bước chân bây giờ nặng trịch, như thể không thể nhấc lên nổi. Bỗng dưng tôi cảm thấy như bị bóp nghẹt lần nữa, cơ thể tôi đang cố gắng làm một điều gì đó để rồi nhận ra rằng tôi không thở được nữa.

Sợ quá.

Tôi cố với tay về phía trước, cố gắng thở thêm một lần nữa. Tầm nhìn tôi mờ dần, trộn lẫn và như chớp tắt.

….

Chết ?

….

Tôi giật mình mở mắt, không, chắc chắn không phải. Tôi đã không làm được hành động mở mắt, vậy có phải tôi đã chưa hề nhắm mắt? Thế nhưng tôi lại cảm thấy mình như vừa chìm vào trong bóng tối.

Đôi chân tôi khuỵu xuống không báo trước, toàn bộ sức nặng cơ thể sụp đổ. Một tiếng 'thịch' nặng nề vang lên khi tôi đổ người xuống nền đất khô, khiến bụi đất và và lá mục bay lên. Tôi cố thở, tâm trí tôi chìm trong cố gắng cho việc hít thở. Tôi vẫn không thể thở… Phải không?

Một cảm giác khó chịu bao trùm lấy tôi, cảm giác thật sự kì lạ. Tôi không thể biết được thứ mà phải là tôi chắc chắn nhất trong cả đời mình, không thể hiểu được cơ thể đang bị một điều gì đó hay không. Điên rồi, quá điên rồ, việc không biết mình có đang hít thở hay không là ý tưởng rác rưởi nhất mà tôi có thể có.

Tôi thử đặt niềm tin vào đôi mắt, từng cảnh vật, cây cối vẫn hiện hữu, ánh sáng vẫn tồn tại. Thế nhưng giờ tôi lại không hề cảm thấy một điều gì đó là thực sự, cảm giác mọi thứ tôi… nhìn thấy? lại không khiến tôi thấy những thứ đó.

Tôi thử tìm kiếm cơn đau. Cái lỗ thủng trên bắp tay, vết thương nơi bụng, chúng phải đang hành hạ tôi chứ? 

Không. 

 

Tôi biết chúng ở đó, tôi nhận thức được sự rách nát của da thịt, cái nóng của máu đang chảy, nhưng chúng lại như… những thông tin được viết trên giấy hơn là cảm giác trực tiếp. Tôi biết đến nó một cách không thực tế, nhạt nhòa và xa lạ. Như thể đó là nỗi đau của một kẻ nào khác đang nằm chồng lên vị trí của tôi.

 

Cử động. Tôi ra lệnh cho cơ thể ngồi dậy. Thế nhưng như thể tôi nhận ra ý chí của tôi đang không hề tồn tại?

 

Tôi thấy... hay tôi tưởng tượng rằng mình đang cố chống tay? Những ngón tay tôi, chúng có đang cấu vào đất không? Tôi không cảm nhận được mặt đất. Tôi không cảm nhận được độ nhám của sỏi đá hay cái lạnh của nền đất. Tôi chỉ biết rằng, trong cái ý thức méo mó này, tôi đang cố gắng vùng vẫy. Tay tôi vẫn nằm đó, bất động trong tầm mắt, trơ trẽn phủ nhận nỗ lực của tôi.

 

Tôi muốn gào lên.

Chẳng gì cả, không hiểu nổi nữa.

Tôi không biết.

Cơ thể lại đứng lên một lần nữa, cố gắng đảo mặt một cách khó khăn để rồi nhận ra ngôi đền đá rêu phong cổ kính đó đã rõ ràng ngay trước mắt, to lớn như một căn biệt phủ, cách chỉ còn khoảng gần hai trăm bước. Tôi vẫn không thể tin nổi, một người như tôi lại trước mắt nó, trước di tích thánh đế này, một nơi mà ai cũng biết rằng nó thật sự nguy hiểm.

Thế nhưng một ý nghĩ thoáng qua, liệu sự nguy hiểm đó là gì? 

Tôi vừa tin tưởng tuyệt đối về sự kinh hãi của nó, vừa cảm thấy vẫn chưa như kì vọng. Những gì tôi vừa trải qua, hay liệu về tình trạng tâm trí hiện tại?

Suy nghĩ của tôi rối rắm, không như tôi thường nghĩ.

Cắt ngang dòng suy nghĩ vẫn vơ, một giọng nói làm tôi lưu tâm, một giọng nói vừa lạ lại thật nhẹ nhàng.

“誰か?” < ai đó >

Cùng hướng với di tích thánh đế, cô gái ấy, phải rồi… là cô gái nhỏ nhắn với mái tóc đen ấy. 

 

Dáng người ấy bước về phía tôi, bàn tay cô ấy vén nhẹ cành cây của một thân cây non dại mọc ven đường, thứ thực vật yếu ớt chẳng cao hơn cô ấy là bao nhưng lại vừa đủ phiền phức để che lấp đi sự tồn tại của tôi, buộc cô phải gạt bỏ nó để xác nhận thứ gì đang đứng ở đây.

“あの... 私は、人の声が聞こえたから...” < À thì... tớ nghe thấy có tiếng người nên…>

Âm thanh đó... Ngôn ngữ gì vậy?

 

Nó lọt vào tai tôi, có cấu trúc, có ngữ điệu, nghe như một ngôn ngữ hoàn chỉnh nhưng lại không bao giờ là thứ mà tôi có thể hiểu được. Tôi biết rõ rằng, dù thế giới này có rộng lớn đến đâu, cả bốn lục địa I, II, IV, và VI đều thống nhất dưới một tiếng nói chung. Việc nghe thấy một ngôn ngữ thật sự nhưng lại hoàn toàn xa lạ với nhận thức của tôi... là một điều đặc biệt đến mức phi lý.

 

Đặc biệt?

 

Một mảnh ký ức rời rạc chợt lóe lên. Hagadet, cậu ta từng nói với tôi về việc chuyển sinh, về việc tháp ánh sáng có liên quan đến chuyển sinh thế nào.

 

Tôi lờ mờ nhận ra, có lẽ nào... đây chính là việc này?

 

 Người chuyển sinh? 

 

Nhưng dòng suy nghĩ ấy nhanh chóng bị cắt đứt bởi hiện thực tàn khốc trước mắt.

 

Ngay khi cành cây được gạt sang một bên, cô ấy nhìn thấy tôi. Toàn bộ cơ thể cô ấy khựng lại, đông cứng như tượng. Đôi mắt đen mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại phản chiếu hình ảnh gớm ghiếc của tôi. Khuôn mặt trắng ngần biến sắc, chuyển sang một màu xanh mét, những giọt mồ hôi lấm tấm thi nhau rịn ra trên trán.

 

Rồi như thể sợi dây vô hình giữ cho cô ấy đứng vững bị cắt đứt, đôi chân cô ấy khuỵu xuống. Cô ấy ngã ngồi bệt xuống đất, tay run rẩy chống ra sau, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi, tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.

 

A... phải rồi.

 

Tôi đang mong chờ điều gì chứ? 

 

Tình trạng hiện tại của tôi... có lẽ là một cái xác biết đi, đầy máu me, bụng thủng một lỗ, lết đến trước mặt một cô gái sạch sẽ và xinh đẹp như thế. Đối với cô ấy, tôi không phải con người. Tôi nghĩ rằng tôi giống như là một con quái vật bước ra từ cơn ác mộng tồi tệ nhất.

Có phải không?

 

Sự thật đó, tàn nhẫn và trần trụi, đánh gục chút ý chí mơ hồ cuối cùng của cơ thể tôi.

 

Đôi chân tôi cũng không còn trụ vững. Tôi quỵ xuống, đầu gối va mạnh vào đất đá.

 

Bàn tay tôi, theo một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, rút thanh kiếm gãy ra. Tôi cầm lấy nó, một tay nắm chặt chuôi kiếm mòn vẹt, tay trái đỡ lấy phần lưỡi kiếm gãy nham nhở. Tôi nâng nó lên ngang tầm ngực, để cái sự gãy vỡ lạnh lẽo ấy cắt ngang tầm nhìn hạn hẹp của mình, rồi cúi gằm mặt xuống. Tôi không dám ngẩng lên, tôi muốn trốn tránh ánh nhìn của cô ấy, trốn tránh sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt trong veo đó.

 

Tôi nhìn vào thanh kiếm gãy.

 

Trong vô thức, bàn tay trái đang đỡ lấy lưỡi kiếm siết chặt lại. Sắt thép gãy vỡ cứa sâu vào lòng bàn tay, máu tươi trào ra. Nước mắt trên gò má như trộn lẫn, rửa trôi từng mảng máu dính trên gò má. 

 

Phải rồi nhỉ, tôi lại khóc.

 

Cổ họng tôi đắng nghét, nghẹn ứ, nhưng những lời nói lại không chịu vỡ vụn theo. Chúng tự tìm đường thoát ra, trôi chảy và dồn dập đến mức chính tôi cũng không kìm lại được. Tôi cứ thế mà nói, cứ thế mà nôn ra hết thảy những ruột gan đang quặn thắt bên trong, không cho phép bản thân có lấy một nhịp thở để ngưng nghỉ

 

"Xin lỗi, thật lòng xin lỗi cậu, tôi không có ý định làm hại ai cả... tôi chỉ là một kẻ hèn nhát thậm chí không thể chết đi một cách tử tế. Đáng lẽ tôi phải kết thúc ở cánh đồng đó, đáng lẽ tôi không nên kéo cái xác này đến đây để làm cậu hoảng sợ. Tôi đã sợ chết, tôi đã muốn sống, nhưng việc trở thành một thứ quái vật thảm hại thế này... chưa bao giờ là điều tôi mong muốn. Làm ơn, đừng nhìn tôi..."

 

Không gian tĩnh lặng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

 

Ở phía đối diện, sự thay đổi ập đến ngay khi những âm thanh đầu tiên của tôi thốt ra.

 

Tôi không dám nhìn thẳng, nhưng qua màn nước mắt và kẽ hở của thanh kiếm gãy, tôi thấy cô ấy sững lại. Cái vẻ kinh hoàng ban nãy... dường như đã tan biến? Thay vào đó, tôi cảm nhận được một sự rùng mình chạy dọc qua cơ thể nhỏ bé đó.

 

Cô ấy... đã hiểu?

 

Có phải tôi đang ảo giác không? Nhưng ánh mắt đó, cái cách đôi mắt cô giãn ra và dán chặt vào tôi, nó không còn là cái nhìn dành cho một con thú hoang đang gầm gừ nữa. Có phải đó là cái nhìn dành cho một đồng loại đang van xin hay là cô ấy đã hiểu như những lời trăng trối?

Rồi, một tiếng thì thầm lọt vào tai tôi, mang theo cái âm điệu xa lạ.

 

“まさか...なんで彼の言っていることがわかるの?” < Không thể nào, tại sao tôi có thể hiểu anh ấy nói gì >

 

Tôi không hiểu từ ngữ, nhưng nghe giọng điệu ấy... dường như cô ấy đang tự hỏi chính mình?

 

Ngay sau đó, cô ấy quay mặt lại một chút, hắng giọng nhẹ. Tôi nghe thấy tiếng môi cô mấp máy, như đang lục lọi và sắp xếp lại thanh quản để thử nghiệm một thứ gì đó mới mẻ.

 

“私...話せるかも...” < Tôi nghĩ là, tôi có thể nói... >

 

Âm thanh đầu tiên phát ra nghe thật méo mó. Đầu lưỡi cô như vấp vào nhau, vụng về và lạ lẫm. Nhưng rồi, sự ngập ngừng ấy nhanh chóng biến mất, những âm tiết cuối cùng trượt ra khỏi môi cô tròn trịa và rõ ràng đến kinh ngạc.

 

“にゅ... う...  “Như thế này sao?”

Qua khóe mắt nhòe nhoẹt, một bàn tay nhỏ nhắn lọt vào tầm nhìn của tôi. Nó đang vươn tới, run rẩy, tiến về phía tôi như muốn chạm vào... để xác nhận con người đang khóc lóc thảm thiết này là thực hay mơ?

 

Nhưng rồi, ngay khi những ngón tay ấy sắp chạm đến, cô ấy giật phắt lại.

 

Tôi nhìn thấy một vẻ mặt bối rối, dường như đang khó kiểu. Ánh mắt cô ấy giao động liên tục.

Một ý nghĩ thoáng qua, liệu rằng chỉ với sự mơ hồ trong tâm trí cũng đã đủ để nhận ra rằng cô ấy dễ thương đến mức nào?

 

Thế rồi, tôi nghe thấy tiếng hít thở sâu. Cô ấy đứng dậy.

 

Tim tôi thắt lại. Cô ấy bỏ đi sao?

 

Không. Tiếng bước chân vang lên nhẹ nhàng trên nền đất, và nó đang tiến lại gần.

 

Một bước... hai bước... rồi dừng lại khi chỉ còn cách tôi chừng ba bước chân.

 

Tà váy xám rủ xuống ngay trước tầm mắt đang cúi gầm của tôi. Rồi cô ấy hạ thấp trọng tâm. Tôi thấy hai đầu gối cô ấy gập lại, cô ấy ngồi xổm xuống, hai bàn tay đặt gọn gàng lên đầu gối để giữ thăng bằng.

 

Bây giờ, cô ấy đã ở ngay ngang tầm mắt tôi.

 

Nhưng cô ấy không nhìn tôi nữa. 

 

Đầu cô ấy hơi ngoảnh sang bên, một góc độ rất nhỏ. Cô ấy đang tránh nhìn tôi sao? Hay là bộ dạng thảm thương, đầy máu và nước mắt này khiến cô ấy không đành lòng nhìn trực diện? Sự lảng tránh ấy làm tôi càng muốn thu mình lại hơn nữa.

Cô ấy bỗng dưng cất tiếng nói, không phải thứ ngôn ngữ xa lạ mà cô ấy từng nói. Hỏi với một giọng điệu như thể muốn cho tôi một cơ hội. Một câu nói mà tôi cảm thấy như có thể cứu rỗi dáng vẻ hiện tại của tôi.

 

“Anh có an toàn không?”

Một câu nói thật rụt rè.

Một câu nói thật nhẹ nhàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!