Di tích thánh đế

Chương 01 : Trước cả khi bắt đầu

Chương 01 : Trước cả khi bắt đầu

Tôi thường tự hỏi sau khi chết liệu rằng có chuyện gì xảy ra. Đến thiên đường, hay địa ngục? Hay chỉ đơn giản là mất nhận thức hoàn toàn mà thối rữa? Tôi không biết, linh hồn thật sự liệu tồn tại không? Mặc dù ai cũng nói rằng linh hồn đều nằm trong mỗi người, nhưng tôi chưa bao giờ thấy một bằng chứng nào có thể chứng minh điều đó cả. Sự giải thoát? Thế giới bên kia?

Cái chết, một điều thật đáng sợ. Tôi có thể nhận thấy rõ ràng cơ thể mình đang phản đối, cảm giác khắp sống lưng trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, và mọi thứ dường như chậm lại. Thế nên tôi mới có thể suy nghĩ nhiều như thế này sao? Thanh kiếm ấy đang lao đến cổ tôi, khuôn mặt của người cầm thanh kiếm đó thật giận dữ, khung cảnh xung quanh hỗn loạn, tôi chỉ thấy những ánh đỏ khó chịu, mọi thứ diễn ra thật chậm và yên lặng. Buồn nôn, đáng sợ, tôi chắc chắn rằng bản thân đang run rẩy. Cho dù tôi từng được nói là dũng cảm tới đâu, hay dù tôi có nhiều câu hỏi với thứ sau cái chết như thế, tôi vẫn muốn sống. Tôi không chắc những câu hỏi kia có được giải đáp khi tôi chết hay không, nhưng có lẽ tôi vẫn tiếc nuối với cái cuộc đời tẻ nhạt này, hay chắc chỉ đơn giản là, tôi sợ chết thôi… nếu như chết như thế này thì đáng tiếc thật.

Một tiếng “KENG” vang lên, âm thanh dần rõ ràng trở lại.

“Sa… Saku… Sakuro, cử động đi!” 

Tôi có vẻ như đã nghe rõ ràng hơn, mùi máu tanh xộc vào mũi rõ ràng trở lại rồi cơ thể tôi quỵ xuống, tôi dần ngước cổ lên mà nhìn về phía tiếng nói, là anh Riyuu. Anh ấy trông thật mệt mỏi, toàn thân anh ấy lấm lem đất bẩn và máu, vai áo rách để lộ vết thương sâu, nhưng anh ấy vẫn chống trả và trông thật mạnh mẽ. Dù trông cũng thật tuyệt vọng, tên đó rõ ràng là nhanh hơn anh ấy.

Cố lên. Như những gì họ kỳ vọng vào tôi, ít nhất tôi muốn trợ giúp anh Riyuu. Cử động, cử động… tại sao cơ thể tôi lại không phản hồi lại? Tôi đúng là một tên rác rưởi mà. Dũng cảm cái gì chứ, những gì tôi có thể làm chỉ là sợ hãi, cho dù trông anh Riyuu còn thảm hơn tôi. 

Chẳng lẽ tôi chỉ có thể dần nhìn anh ấy thất thế mà chết thôi sao? Hết cách rồi.

Anh Riyuu bị đâm thẳng vào ngực, rồi tên đó còn chém liên tục như chỉ để hành hạ anh ấy. Tôi nhìn. Anh ấy gục xuống. Thật đơn giản, thật nhạt nhẽo. Cả người tôi như trống rỗng, một cảm giác rút cạn, lạnh lẽo bao trùm. Anh Riyuu nằm đó, máu loang ra, rồi tên kia lại chém. Có lẽ, chỉ là vậy thôi sao? Cuộc đời này? Một cái gì đó trong tôi bỗng nhói lên. Không phải giận dữ, cũng không phải sợ hãi. Nó chỉ là một cảm giác nóng ran, khó chịu, đòi hỏi phải làm gì đó. Tôi ghét cái cảm giác này. Ghét cái cảnh tượng này. Cử động. Tôi phải cử động. Tay tôi run rẩy, nắm chặt lấy thanh kiếm. Cứ như thể nó tự làm vậy. Cơ thể vẫn nặng trịch, nhưng tôi cố kéo nó về phía trước, từng chút một. Ít nhất tôi muốn làm gì đó cho anh Riyuu. Nực cười thật. Một kẻ hèn nhát tẻ nhạt lại muốn trả thù cho tiền bối, nghe hay thật. Có lẽ, tôi đúng là chỉ sống vì những thứ vớ vẩn này...

Trước khi tôi kịp đứng dậy hoàn toàn, một sự nhói buốt lạnh lẽo xé ngang cổ tôi. Một cơn đau nhói khủng khiếp lan khắp cơ thể. Tôi cảm nhận được nó. Khi vô thức đưa tay lên cổ, tay tôi tràn ngập máu, cổ tôi dường như tự cắt toạc ra. Tôi lấy tay ôm chặt cổ mình, cố gắng chặn không cho máu chảy ra, nhưng vết thương lại như cứ thế sâu dần rồi dòng máu ấm nóng đó chảy ra càng nhanh, tuôn trào khỏi từng kẽ tay. Đau quá, thật sự đau khủng khiếp. Không lẽ mình lại chết mà chả hiểu nguyên do như thế này? Âm thanh lại dần biến đi, mắt tôi như không còn mở ra được nữa. Mọi thứ dần chỉ còn bóng tối.

-

—-------------

-

Lạnh.

Một luồng gió lướt nhẹ qua cơ thể tôi, mang theo cảm giác gai người.  Ánh sáng mờ mịt dần hé làm ý thức tôi dần rõ ràng. 

Đau.

Một cơn đau âm ỉ, toàn thân tôi ê buốt, cùng với sức lực gần như chẳng còn lại bao nhiêu. Cái lạnh càng rõ ràng hơn, tôi cố gắng mở mắt ra, mọi thứ mờ nhòe, như thể đang nhìn xuyên qua sương giá và những tia sáng sớm. Có gì đó nhói lên ở cổ. Tôi đưa tay lên, đầu ngón tay chạm phải một đường rách nhỏ, chưa lành hẳn, sần sùi, căng tức, và ẩm ướt. 

Cảm giác quen thuộc ấy kéo cả ký ức trở lại. 

Tôi suýt nôn. Tôi đã từng chạm vào chính vết thương này, lúc máu tuôn ra ào ạt qua từng kẽ tay. Lúc ấy nó sâu hơn, khủng khiếp hơn.

Tôi cố gắng cầm lấy thanh kiếm bên tay và đứng dậy, cổ tôi vẫn ngứa rát, đau âm ỉ, Cảm giác mệt mỏi lại dâng lên. Tôi bước đi, từng bước, cơ thể tôi loạng choạng, nhưng tôi vẫn bước, bước đi mà chẳng biết đây là đâu, một đồng cỏ hoa dài như vô tận.

Cổ tôi lại ngứa ngáy và đau đớn, nó lại đưa tôi về quá khứ xa hơn nữa, phải rồi, anh Riyuu đã chết, thế tôi giờ đây là gì, tôi rõ ràng đã chết nhưng lại có thể bước đi trong cánh đồng này? Không lẽ địa ngục trông như thế này sao, tôi không biết, đầu tôi bỗng dưng đau nhói.

Tôi bước đi.

Những đồi dốc thấp, nghiêng nhẹ… Không phẳng, nhưng cũng chẳng đủ để gọi là những ngọn đồi, có thể là do trạng thái tinh thần của tôi, nhưng điều này tôi chỉ nhận ra mới đây, không biết sau bao thời gian di chuyển, nhưng nó lại như thứ đưa tâm trí tôi trở về thực tế, trước đồng cỏ hoa trải dài đơn điệu. Từng cơn, gió lướt qua người tôi, nhẹ nhàng và mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa. Ánh mặt trời cũng tươi sáng và ấm áp. Tôi dần thấy rõ nơi đây thật sự rất dễ chịu. Nơi đây tĩnh lặng, một sự yên bình lay động tâm hồn tôi, không phải kiểu yên ắng hoàn toàn mà gây ra cảm giác ghê rợn.

Tôi tiếp tục bước.

Có vẻ như nơi này rất thơ mộng, mọi thứ của nó luôn mang lại cảm giác dễ chịu, và điều tôi nhận ra rõ nhất, chính là sự không thay đổi.

Dù tôi có di chuyển bao lâu, bao xa, mọi thứ đều luôn giống nhau. Không có bóng râm. Gió thì không hề mạnh lên hay yếu đi. Và sự ấm áp, tươi sáng, đó là thứ duy nhất thay đổi, một sự thay đổi duy nhất chỉ do thời gian mà ảnh hưởng tới nó. Càng bước đi, đầu óc của tôi lại càng rõ ràng, và càng tỉnh táo, nơi này càng khiến tôi mệt mỏi. Cả về sự mệt mỏi thể xác, sự mệt mỏi về tâm trí, một cảm giác gây nên từ sự đơn điệu và chán nản. Khi đã đủ tỉnh táo đến mức nhận ra âm thanh xào xạc của cỏ khi tôi bước đi với đôi chân trần, trong mắt tôi mới lờ mờ thấy - ở đằng xa xung quanh tôi, rất nhiều…. bộ xương? Chúng trông giống như xương ngựa, những bộ xương ngựa có khả năng di chuyển và khi tôi để ý kỹ, thì trong khung xương của chúng nhìn như ma lực có thể thấy được đang cuồn cuộn. Chúng không cố tấn công tôi, dù khoảng cách giữa tôi và chúng không quá xa mà vẫn nhận ra được sự hiện diện, nhưng có vẻ chúng đang từ từ tiến gần tới tôi.

Tôi bước đi, thêm một chút nữa.

Có vài con đang thật sự đã tới rất gần tôi rồi, chúng bắt đầu chạy. Tôi không hiểu, tôi hơi sợ, đặc tính của nó quá kì lạ. Thanh kiếm, phải rồi, tôi còn có kiếm, tôi có thể dùng nó để tự vệ, dù kiếm thuật của tôi thật sự không được tốt nhưng mà vẫn đủ để tự vệ trước những trường hợp như thế này chứ? Bình tĩnh đi. Bộ xương ngựa chạy càng nhanh. Khi tôi nhận ra, tốc độ của nó đang rất nhanh, như một mũi tên nhẹ nhàng xuyên qua gió, và gần như chân nó không chạm vào cỏ với tốc độ như này, khi tôi nhận ra.. nó đã ngay cạnh tôi rồi. Tôi rút kiếm, thủ thế và …

Chết?

Sao từ này lại xuất hiện trong đầu tôi, tôi ghét cái cảm giác này quá, cái cảm giác gần như không có câu trả lời cho thứ gì, chả hiểu nổi sao tôi lại ở cái đồng cỏ hoa yên ắng này, rõ ràng… Rõ ràng tôi đang chiến đấu với anh Ryuu và đồng môn, rồi tôi đã chết ư? chắc chắn lúc đó cổ tôi thật sự đứt ra và toạc máu, nhưng đây không phải địa ngục. Phải rồi, người dân vẫn có kể lại rằng những người đi trước từng thử đến một nơi mới sinh sống, một nơi tuyệt đẹp với cỏ và hoa, đây vẫn là thế giới thật, và cái thứ đang giết tôi là một ma thú, nó là Skeleton horse. 

Nhưng rồi sao chứ, tôi nghĩ mình đã cố gắng sống sót, nhưng tôi lại chả chống đỡ nổi một ma vật cấp B, cấp độ mà anh Ryuu nói tôi đã vượt qua từ lâu. Trong tâm trí tôi hiện ra rất nhiều lý do, không đủ thông tin và thiếu thể lực? Chúng đều thoáng qua đầu tôi và lúc này tôi lại khá dễ nhận rõ ra nó. Nhưng có lẽ rằng bản thân chỉ đang lí do, dường như nó liên quan tới ý chí sống lúc này hơn, có lẽ, tôi chả biết mình có nên sống tiếp hay không khi chả biết mình đã mất đi bao nhiêu thứ. Đúng rồi, nhưng rồi sao chứ, đau quá, cơn đau dữ dội khủng khiếp, da thịt của tôi, 1 mảng của cổ tôi đang nằm dưới đất, máu tuôn ra như suối, cơ thể tôi cứng đờ, rồi toàn thân đau đớn khi cả người đổ gục xuống.

Đau quá, đau quá…

-

—--------

-

Tôi bất chợt giật lại được ý thức khỏi khoảng trống, tim tôi đập liên hồi, rồi giật mình mở mắt, máu. Một màu đỏ thẫm nhuốm lên cỏ ngay trước mắt, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, nó lập tức khiến tôi nhận ra một sự đau đớn tột cùng ngay cổ. Bản thân tự bật dậy, tay chạm vào cổ một lần nữa, nó sần sùi và nhớp nháp, nhưng lại có từng mảng da nhỏ nguyên vẹn, máu dính lên tay. Sự đau đớn vẫn tra tấn liên hồi, máu của tôi loang lổ trên cỏ rất nhiều, cơn đau thì khủng khiếp, thế nhưng, vết thương trên cổ lại như được trị liệu. Thật sự không còn hiểu nổi nữa, làm sao tôi vẫn còn suy nghĩ được, mà tôi có thật sự đang sống không chứ?

Cơn đau không để tâm trí tôi yên, nó làm tôi nhớ lại lần đầu tỉnh dậy ở đây, tôi chỉ ngứa ngáy và đau âm ỉ, không hề rõ ràng và khủng khiếp như bây giờ, điều này không hề nhất quán dù cho cả hai lần đều thật sự giống nhau, cả hai lần, vết thương đều cực kỳ nghiêm trọng. Tôi không suy nghĩ nổi, bây giờ tôi chỉ muốn được nhận câu trả lời, có quá nhiều câu hỏi trong đầu tôi bây giờ, những gì đã xảy ra quá khó chịu, một sự khó chịu vì thiếu vắng sự giải thích.

Một lần nữa, tôi cố gắng nắm lại quyền kiểm soát tâm trí khỏi cơn đau, cơn đau đó làm cho nhận thức của tôi hiểu rằng cơ thể tôi đang bị thương nghiêm trọng, dù đó có phải sự thật hay không. Rồi từ từ lê lết, di chuyển với cơ thể và tâm trí không hề đồng nhất. Không biết tiếp tục bước đi có nghĩa lí gì, nhưng nó là thứ duy nhất tôi nghĩ ra bây giờ, hy vọng duy nhất để lý giải những gì đã xảy ra.

Tôi hi vọng là thế.

Vẫn là những thứ đó, không gian vẫn dễ chịu và yên tĩnh cùng với sự đơn điệu mệt mỏi không ngớt. 

Tôi chẳng biết mình lại tiếp tục đi được bao xa.

 Không hiểu vì sao… nhưng cứ mỗi lần tôi bắt đầu để tâm đến khung cảnh xung quanh, thì bọn skeleton horse lại xuất hiện, chúng đã thật sự xuất hiện ngay lúc đó, hay chỉ là sự xuất hiện muộn màng từ tâm trí mà thôi, liệu nó đã ở đó từ trước hay đúng như những gì tôi nhận định?

Nó giống như một vòng lặp. Cảm giác giống như những thứ xảy ra giống y như lần đầu tiên thức dậy, gần như cùng khoảng thời gian, là trùng hợp? Liệu nó dựa trên nguyên tắc gì? 

Tôi lại sắp chết, một con skeleton horse lao tới tôi lần nữa.

Cơ thể tôi không chống trả, tâm trí tôi hỗn loạn. Thứ đang hiện rõ nhất, có lẽ việc tôi đang hợp lý hóa việc bất động này là hành động tìm câu trả lời cho tình trạng cơ thể. Tôi chả biết là tôi sống hay chết cả. Nhưng có vẻ, như bản chất của tôi, có một chút gì đó gọi là không chấp nhận bản thân và lục tung cảm xúc sợ hãi đang hiện hữu, sự yếu đuối và cơn đau không nguôi, bản thân không chấp nhận nó được che giấu bởi một lý do có vẻ hợp lý. 

Mình… đang suy nghĩ cái quái gì vậy, sợ quá, tôi chỉ không muốn chết nhưng vẫn muốn hiểu rõ chuyện đang xảy ra thôi. Hay, cuối cùng vẫn là tôi không chịu nổi đau đớn, nếu như bị cắn nát cổ một lần nữa… liệu có câu trả lời nào không…

Vậy tôi có nên rút kiếm, mà điều đó còn nghĩa lý gì chứ. Mọi thứ lại chìm vào bóng tối.

-

—----------

-

Mắt tôi dần dần mở… ánh trăng.

một bầu trời đêm dịu nhẹ, thật thoải mái. Trời đêm này thoải mái, thông tin này làm tôi nhẹ nhõm, đây không phải vòng lặp.

Đau quá… đau quá… đau quá.

“Gu..ahhhhhhhh”

Đau quá, đau quá, đau quá, đau quá. Kinh khủng.

Một cơn đau tệ hại nhất tôi có thể tưởng tượng được, Tôi thở gấp, dần dần cảm nhận cơ thể, cổ tôi, đau quá.

Sự đau đớn này, dường như là giới hạn của mức độ đau con người có thể trải qua, chắc chắn rằng, nó đau đớn hơn rất nhiều bất cứ cơn đau chết người nào.

Tại sao???

Sự đau đớn tra tấn tôi liên hồi, nó làm tôi quằn quại ít lâu, tôi dường như tin rằng mình bị tổn hại nghiêm trọng và sẽ chết, rồi tôi nhận ra tôi không tổn thương đến thế về mặt thể xác. Sau một lúc, tôi dần bình tĩnh trở lại, cố gắng gượng để đứng dậy, nhìn về màu đen thẫm trên cỏ ngay dưới chân tôi. Tôi, lại bị Skeleton horse giết thêm một lần nữa, điều này làm tôi thật khó chịu.

Một mảnh thịt lớn, xương vụn, dòng máu đỏ đậm tràn ra từ mảnh xương thịt đó, buồn nôn quá, đó là cách tôi bị giết trước đó, không, có gì đó không đúng. Có thể tôi thật sự đã mất tỉnh táo, hoặc là nó thật sự không đúng, rõ ràng là năm giây trước, không hề có mảnh thịt này… Đau quá.

Cơn đau.

Cơn đau quá lớn, hình như, chính nó đã áp đi việc có một cơn đau khác ngay cùng vị trí vừa xuất hiện, cơn đau lấn át cả những tiếng động, không thể nào. Tôi quay cổ kiểm tra, không, tôi không thể.

Tại sao…

Tôi không thể quay cổ xuống, nhưng ít nhất tôi muốn biết, mắt tôi liếc xuống, Tim tôi đập mạnh liên hồi, khó chịu, kinh tởm. Một lần nữa, nếu như mắt tôi đúng, nếu tôi không quá điên loạn hay ảo giác, một lần nữa cổ tôi lại bị thương, một phần cổ tôi, cả bả vai tôi, nó không còn đó nữa, máu thịt tràn lan khắp, Tôi run rẩy, sợ quá. Đáng sợ quá, kinh tởm, tôi không muốn chịu đựng điều này.

Tại sao chứ.

Lại một lần nữa, cơ thể tôi đổ gục, mọi thứ, một lần nữa lại dần tắt.

-

—--------

-

Hàng vạn tiếng gào thét tuôn trào trong ý thức, như thể sự báo động của cơn đau đến cơ thể được nhân hóa, chúng tra tấn tôi bằng sự đinh tai nhức óc. Chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ ?

Nó đến từ một phía của cơ thể tôi, những ngọn lửa như đến từ địa ngục, bùng phát, thiêu rụi một phần cổ và vai tôi. từng sợi cơ và máu thịt, nó như cuộn chặt một cách đau đớn, siết đến cực đại khiến tôi không thể chịu đựng được. Tựa như hàng vạn ma pháp hủy diệt lục địa xảy ra vỏn vẹn tại một phần cơ thể.

Từng chút một, những thứ tôi cảm nhận càng rõ ràng, hay nói đúng hơn nó đã đến, trước cả khi ý thức tôi trở lại, tôi dần cảm nhận được nhịp đập, hơi thở nặng trĩu, rồi tôi muốn mở mắt, cùng với một sự kinh hoàng.

“AHHHHHHHHH”

Chết, chết, chết, chết, chết. Địa ngục.

Đau quá, run rẩy, quằn quại, nằm lăn lộn bởi sự hủy diệt. Phải rồi nhỉ, lần trước tôi từng nghĩ đó là dường như là giới hạn của mức độ đau con người có thể trải qua, thật nhảm nhí, thật ngu ngốc. Tôi thấy mình như đang bị sốt, lạnh quá, chóng mặt, buồn nôn.

Tôi không nghĩ tôi có thể chịu đựng được, mỗi một giây trôi qua, mong muốn thoát ra nỗi đau này càng lớn, tôi không còn có thể nghĩ gì khác ngoài việc chấm dứt nỗi đau này. Kiếm, phải rồi, tôi sẽ chấm dứt nó, tay nắm chặt lấy cán kiếm rồi, tôi sẽ chấm dứt nó, tay nắm chặt lấy cán kiếm, tay run run như sợ hãi cái chết.

Tại sao lại sợ hãi cái chết chứ?

Tôi chắc chắn rằng, tôi không muốn chết, cái chết thực đáng sợ, có vẻ như tôi đã trải qua cái chết, thế nhưng, tôi vẫn không bao giờ thay đổi, càng nhiều sự kiện trải qua, tôi càng chắc chắn rằng tôi không hề muốn chết. vậy thì tại sao?

Tay run rẩy, từ từ, tôi đâm kiếm vào bụng, xé đứt máu thịt, ruột tôi. Ấm, mắt tôi đảo lại, bụng tôi rỉ máu, cơn đau cũng từ đó tràn ra khắp cơ thể, chồng chéo với địa ngục đang tồn tại trên cổ. Mắt tôi mờ dần, ý thức dần chao đao, mọi thứ dần tối đi rồi lại vụt tắt lần nữa.

Thật chán nản, đã hai lần rồi, tôi không hề được tồn tại trên năm phút.

Hình như, tôi vừa rơi vào giấc mơ.

Giống như là, một giấc mơ nhìn về quá khứ, tôi thấy mình cố để rời khỏi gia đình sớm hơn một chút để trở nên đặc biệt rồi bơ vơ nhiều năm trời, rồi gần như tâm trí trở nên chán nản bởi hiện thực. May mắn thay, vào một ngày nào đó, một ngày có lẽ là hoàn toàn ngẫu nhiên, tôi lại vừa đủ kỹ thuật và sức mạnh để được anh Riyuu giới thiệu vào kiếm lưu Bắc Phong. Một chút nào đó, tôi biết mình đang mơ, một giấc mơ thật dài nhưng lại trải qua quá nhanh, một con đom đóm, nằm trong kí ức của tôi  ? trong thời gian vẫn đang theo anh Ryuu, chính đêm đó để lại cho tôi một cảm giác khó tả, một sự trống rỗng vô nghĩa và có thể là, một gợi ý cho hiện thực. Tôi nhìn rõ lại qua giấc mơ này, tôi nhìn lại bản thân vào đêm đó, thẫn thờ giữa đồng bằng, nhìn vào một con đom đóm lẻ loi, đom đóm là một sinh vật yếu ớt, nhỏ bé và vô hại. Nó không hề có nanh vuốt, nọc độc, hay bộ giáp cứng cáp, con đom đóm này chỉ là một con bọ mà theo lẽ thường không ai để ý tới. Thời gian lại trôi qua, bản thân lúc đó có lẽ đã đợi việc quan sát xem con đom đóm có thể phát sáng bao lâu, một hành động vô nghĩa, nhưng bây giờ tôi nghĩ lại, có thể lúc này chỉ là một hành động tìm kiếm sự tương đồng yếu ớt.  đối với một con bọ nhỏ bé và yếu ớt như thế, việc phát sáng có lẽ là điều thật mạnh mẽ, dù vẻ ngoài trông nó không hề cố gắng hết mình, bản thân con bọ trông như chỉ phát sáng thật yếu chỉ vì nó không thật sự cố gắng, và rồi cái thứ ánh sáng ấy, quá dễ bị dập tắt, một thứ ánh sáng không thể xua tan màn đêm. Liệu nó có chấp nhận việc nó không phi thường ? tôi cảm thấy, tôi thật ngu ngốc, tôi cũng chính là con đom đóm đó, cũng là một sự tồn tại tầm thường bỏ ra một nỗ lực mà cả bản thân hay người ngoài cuộc đều không biết là thực sự giới hạn của bản thân hay chỉ là trốn tránh sự thật rằng mình không cố gắng. sau khi đứng dưới góc nhìn của cả con đom đóm và người ngoài cuộc, tôi lại chợt nghĩ, có thể đời tôi, sau này cũng vụt tắt như nó sau khi phát sáng yếu ớt, sau khi đạt một kiếm kĩ trên bình thường, và sau khi anh Riyuu chết. có lẽ …. tôi sẽ phải chấm dứt tại đây.

-

—--------------

-

Đã bao lâu rồi tôi chưa ngủ?

Lạnh.

Một luồng gió nhẹ lướt qua cơ thể tôi, mang theo cảm giác thoải mái của không khí sáng sớm. Ánh sáng mờ mịt dần hé làm ý thức tôi dần rõ ràng. Tôi đang nằm, nằm trên một bãi cỏ mềm mại thoải mái, Không có cơn đau đớn tột cùng, không có sự quằn quại địa ngục, mà cũng không có một cơn đau âm ỉ.

Ê ẩm.

Có một chút, tôi nghĩ rằng mình hơi ê ẩm, nhưng thật dễ chịu. Có một chút, tôi thấy thật may mắn, khi hiện tại không phải trải qua bất cứ cơn đau nào. Thật tò mò, tay tôi từ từ chạm vào cổ, bàn tay cố trườn, ra bao trọn một phần cổ và cố chạm cả vào vai, nó hoàn toàn… lành lặn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, rồi lia mắt xuống, nhìn vào bụng tôi, không hề có dòng máu đỏ ấm nóng.

Sự yên bình này nó kéo tôi nằm lại, tiếp tục không làm gì suốt một thời gian, quãng thời gian ngắn nhưng đủ dài để tôi nhận ra mặt trời đã di chuyển khỏi vị trí ban đầu và bắt đầu chói chang. tôi gượng người nằm dậy.

Thật thoải mái, khi không có cơn đau nào.

Trái tim tôi bỗng thấy nhức nhối, rồi bỗng cảm nhận được, một sự ẩm ướt ngay dưới mắt, tôi đưa tay lên sờ thử, dường như là nước mắt. Tôi chùi nước mắt đi, như ít lâu sau dưới mắt tôi lại ẩm ướt, tôi tiếp tục chùi, lần này nước mắt lại chảy ngay sau đó, tôi tiếp tục chùi, gò má tôi ướt đẫm, trái tim nặng trĩu, hơi thở thật rõ ràng. Tôi không biết tôi đã chùi nước mắt bao nhiêu lần, nhưng đến lúc nhận ra, tôi dần chấp nhận, từ những giọt nước mắt, tôi bắt đầu khóc, việc khóc cũng khiến cơ thể tôi gây tiếng động, dù không phải tiếng gào khóc, nhưng tôi cũng thút thít. Trái tim tôi nặng trĩu, nhưng tôi cảm giác nó dần vơi nhẹ.

Đây là lần đầu tiên tôi khóc trong đời kể từ khi tôi nhận thức được bản thân?

Tôi khóc một lúc lâu, cho đến khi tôi không muốn khóc nữa. Đôi chân lại xào xạc trên cỏ, một cách vô thức, tôi lại bước đi. Lần này, tôi không muốn nghĩ gì nhiều, từng bước đi, cảm giác thật nhẹ nhàng, mỗi bước đi không còn kèm theo hàng vạn câu hỏi, không còn kéo theo sức nặng của việc không rõ ràng gây nên thiếu động lực. lần này, tôi bước đi như chỉ để bước đi, để rồi nhận ra, cánh đồng cỏ hoa này, thật sự thoải mái, nếu như tôi không bị đè nặng bởi suy nghĩ, nếu như tôi không phải chạm trán với Ma thú, nếu như… tôi không phải trải qua đau đớn.

Nếu như… Tôi không phải trải qua cái chết?

Dù sao thì, tôi vẫn cảm thấy, tôi sẽ muốn mình bước đi một chút, cho đến khi tôi tìm thấy điểm cuối. Nếu như tôi không thể chết, mọi thứ thật đơn giản, tôi chỉ cần bước đi, tôi chỉ cần cứ thế thoát ra cách đồng hoa này, chỉ cần cứ thế giết bất cứ con Skeleton horse nào tiến tới, cho đến khi, tôi tìm thấy rìa của cánh đồng hoa này.

Có vẻ khá nhanh nhỉ, tôi lại một lần nữa, nắm chặt lấy cán kiếm, thủ thế, tập trung hơi thở.

Mắt tôi ghim thẳng vào nó, và tôi cố bình tĩnh, một sự bình tĩnh đáng lẽ là chắc chắn có của tôi đối với tốc độ này.

Thật đơn giản.

Một cú vung kiếm, tôi hất văng quỹ đạo lao của nó, trong một thời gian ngắn, tôi xoay người, chém thẳng xuống, trong 1 khắc, xương cổ nó không văng hoàn toàn, nhưng bình tĩnh, tôi nghĩ tôi vẫn khắc phục được, tôi dồn cơ bắp,  cắt văng cổ của nó sau đó. đầu nó rơi ra, lăn xuống cỏ, thân nó từ từ khuỵu xuống, ma lực cuồn cuộn bên trong tan ra không khí, tôi đã hạ gục được nó.

Một kết quả khá tốt, tuy có một số vấn đề, nhất là, có thể cơ thể đã quá lâu chưa vung kiếm, lực tôi kiểm soát không được tốt như trước. Theo tôi suy đoán, bọn Skeleton horse này là bộ xương, không có mắt mũi tai, nên có thể, hay chắc chắn là nó phải không có giác quan, và từ những lần trước, tôi nghĩ, nó phản ứng và tìm tới tôi dựa trên việc tôi thật sự tồn tại có rõ ràng hay không, bởi vì những khoảng thời gian vô định của tôi là những lúc Skeleton horse không thật sự lao tới tấn công. 

Tôi nghĩ suy luận như vậy là ổn. 

Tâm lý bình tĩnh, suy luận ổn, việc bước đi cũng bình thường. Thật tốt nhỉ, đã không biết bao lâu tôi mới lại được bình thường như thế này, mọi thứ sẽ thay đổi.

Lại là Skeleton horse, một con đang lao ngay tới tôi, và một vài đằng xa khó thấy, nhưng tôi nghĩ là tôi ổn. Nó càng gần tôi nhanh chóng, một cách bản năng hơn, tôi đã chém đứt văng đầu của Skeleton horse một lần nữa, giống như là tôi đang dần lấy lại khả năng chiến đấu vốn có, lần này thật sự dễ hơn một chút, nhưng tôi bỗng thấy một chút đau. Nếu nó tiếp diễn quá nhiều lần, chắc chắn cơ bắp sẽ không chịu được, và tôi sẽ thất bại.

Tôi bước đi, và chiến đấu.

Hơi thở nặng nề, cơ thể nhức nhối, tình trạng của tôi đang rất tệ, nội tạng tổn thương nghiêm trọng, nhiều khúc xương gãy vỡ, nội tạng tổn thương nghiêm trọng, nhiều khúc xương gãy vỡ, xuất huyết. 12 con? Không nhiều như tôi nghĩ nhỉ, hơi đáng tiếc, đúng là theo lẽ thường đúng là tôi không thể giết được nhiều hơn thế này, thời gian càng trôi qua, tôi càng bị bao vây, mặc dù tôi đã không thua trong cuộc chiến. Ý thức mờ dần, cơ thể đau đớn, cơ thể không thể đứng vững được nữa, tôi dần đổ gục. Tôi muốn trở lại, liệu tôi có thể trở lại? làm ơn.

Làm ơnnnnn.

Tôi sẽ trở lại, tôi muốn sống tiếp, giống như mọi lần, cơ thể hãy cho tôi được tiếp tục bước đi.

Tôi đổ gục, chợp mắt và tối đen.

-

—-----------------

-

Thời gian đã trôi qua quá lâu, tôi không biết tôi đã chết đi và tỉnh lại bao nhiêu lần. Mỗi lần tỉnh lại cơn đau đớn càng lớn, và dường như mức độ đau đớn liên quan đến cách tôi chết mỗi lần, có thể là mỗi loại vết thương trước khi chết giống nhau, cơn đau lại càng lớn hơn. Thêm một điều nữa, một điều có khá ít bằng chứng, nhưng tôi cảm nhận được, những lần tỉnh dậy với vết thương đau đớn hơn, quãng thời gian bất tỉnh trước đó sẽ càng ngắn, những lần tỉnh dậy mà không quá đau đớn, tôi lại thấy thời gian bất tỉnh khá lâu. Một suy nghĩ không chắc chắn.

Đã quá lâu rồi, 176 nhỉ… mặc dù không phải tổng số con Skeleton horse tôi đã giết, bởi vì chỉ khi nhận ra tôi phải đi lâu hơn nhiều so với tôi nghĩ, tôi bắt đầu đếm.

“Haizz”.

Thật sự rất mệt, tôi thật sự rất mệt. Tôi đói, không, tôi không đói đến mức đó, nhưng đã quá lâu tôi chưa ăn gì, tôi thật sự muốn ăn. Và một nỗi đau thể xác bình thường, tôi muốn dừng lại, tôi quá đau chân. Tôi muốn…. đi ngủ.

Nghĩ lại thì có nhiều lần tôi chết chỉ là kiệt sức nhỉ, ngu ngốc thật, đếm số Skeleton horse đã giết để mình không phát điên, trong khi thông tin quan trọng như số lần chết thì lại không đếm, thật là ngớ ngẩn. 

Tôi lại đi, đi mãi, đi không biết thêm bao lâu nữa.Đất?

Ở đằng xa, một màu đất mờ nhạt, không phải từng chấm nâu nhỏ len lỏi chút ít dưới cỏ ở gần.

Tôi đi nhanh hơn một chút.

Cây thân gỗ lớn. Từng khúc cây và lá xanh mờ nhạt xào xạc, nó quá xa.

Tôi đi nhanh hơn, rồi không biết bao giờ, tôi bắt đầu chạy, một dáng vẻ chạy như khi bỏ chạy khỏi cánh đồng, chạy như khi tìm kiếm sự tìm kiếm sự thương hại. Chạy khỏi bóng tối.

Tôi thấy rằng, dáng vẻ chạy bây giờ không hề đẹp đẽ, như một tên ngốc. Nước? Những cái cây đang dần hiện rõ, sông cũng trong tầm mắt, cứ như một khu rừng.

Tôi muốn đến đó, tôi không muốn chết.

Anh Riyuu đã chết, điều này làm tôi cảm thấy cuộc đời này không còn ý nghĩa gì, nhưng tôi vẫn sợ phải chết, ngay trước khi chết, trước khi chìm vào bóng tối, chưa một lần nào tôi cảm thấy nhẹ lòng khi phải chết.

Tôi lại chạy càng nhanh hơn.

Tôi muốn trở nên đặc biệt. Hãy để tôi thoát khỏi đây, nếu như, tôi chỉ là một sự tồn tại tầm thường, vẫn phải có một tương lai mà tôi đã cố gắng hết sức, tôi muốn biết đâu mới là cố gắng hết sức.

Tôi muốn tôi có thể tiếp tục sống tại tương lai mà không có anh Riyuu.

Làm ơn.

Chân tôi như muốn rụng ra, cảnh vật trước mắt thật đỗi tầm thường, nhưng cũng thật đẹp đẽ.

Tôi đã thoát khỏi cánh đồng hoa này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!