Gã khổng lồ tồi tệ OpWine

Chương 10

Chương 10

"Muốn học không? Phép cường hóa ấy."

Tiểu đội trưởng Aaro hỏi tôi trong khi phì phèo thuốc lá trên tay.

"....."

"Vâng, xin hãy dạy tôi thưa tiểu đội trưởng." với ánh mắt thể hiện sự nghiêm túc và một trái tim khao khát được học hỏi. Tôi trả lời câu hỏi của đội trưởng một cách thành thật.

"Heh, rất tốt! Ta rất mong chờ đấy. Nếu lần sau rảnh rỗi thì ta sẽ dạy nhóc."

Ngài Aaro nhếch mép cười, hoàn toàn hài lòng với câu trả lời của tôi.

"Nhưng muốn học thì để dịp khác đê! Giờ phải giết mấy thằng ngu kia cái đã!!"

Ngài Aaro nở một nụ cười tàn bạo khi nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó, tôi vì tò mò nên cũng nhìn theo và thấy những anh chị trong đội của đội trưởng Aaro đang giao chiến với đám Opwine ở một khoảng cách an toàn.

"Inka, ngươi có biết một người có thể sử dụng phép thì nên chiến đấu với kẻ thù của mình như thế nào không?"

Câu hỏi hay đấy, tôi thậm chí còn chưa nghĩ đến điều đó bao giờ.

Vậy câu hỏi là... Những người có thể sử dụng phép thuật thì nên chiến đấu thế nào? Vẫn cằm những khẩu súng nặng nề có độ chính xác thiếu tin cậy và bắn những viên đạn vào nhau? Tôi không chắc chắn, tôi chưa bao giờ thấy một người có thể sử dụng phép chiến đấu bao giờ < trừ ngài Aaro >.

"Tôi có thể nói ra suy nghĩ của mình không?"

"Cho phép."

Để tránh bị ăn đấm, tôi thận trọng hỏi ngài Aaro trước khi nói ra những lời ảo tưởng của bản thân.

"Ừm, họ đọc những câu thần chú, tạo ra những thứ siêu nhiên ném vào kẻ thù và rồi tạo ra những trận chiến có thể trở thành huyền thoại?"

"Hahaha!! Nghĩ cũng hay đấy! Nhưng nó không có thật đâu đồ ngu!!!"

Bốp- 

"Ặc- đau..."

"Bộ đầu đập vào đá rồi à? Mấy thứ nhóc nói không có thật đâu."

Rồi rồi biết rồi, giải thích lẽ nào không thể nhẹ nhàng hay sao mà đánh vào đầu tôi thế? Không biết thương hoa tiếc ngọc sao!? Tôi trừng mắt nhìn ngài Aaro, mặc dù rất uất ức nhưng không dám hó hé điều gì vì sợ sẽ bị đấm thêm lần nữa.

Ngài Aaro có lẽ biết tôi phẫn uất nhưng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như thể sẽ không thèm quan tâm đến nếu tôi có khóc to đi luôn ngay lúc này, ngược lại ngài ấy thậm chí cò có thể vỗ tay vui vẻ mà bảo tôi khóc to lên nữa là. 

"Niệm phép và sử dụng những hiện tượng siêu nhiên thật sự tồn tại, nhưng con người không bao giờ có thể dùng nó trong chiến tranh được."

"Tại sao?"

Sao lại không dùng được? Không phải chỉ cần phép đủ mạnh là có thể gây thương tích cho người khác hay sao? Tôi thật sự không hiểu, ngài Aaro nhìn mặt tôi rồi lại thở dài vì điều gì đó.

Tôi nghiên đầu tỏ vẻ bối rối, rồi ngài Aaro sau đó từ từ giải thích cho tôi tại sao con người lại không thể dùng phép để chống lại nhau.

"Th-thật vậy sao!?"

"Ừ, bỏ cái suy nghĩ hảo huyền đó ra khỏi đầu nhóc đê."

Sau khi được ngài Aaro giải thích, tôi không thể giấu đi sự thất vọng của bản thân trước sự thật phũ phàng này. Hóa ra không phải con người không thể sử dụng phép để chống lại nhau, họ chỉ không đủ mạnh mẽ để duy trì các phép liên quan đến hiện tượng tự nhiên.

Nói một cách dễ hiểu, bạn sẽ không bao giờ có thể tạo ra những cơn bão dữ dội và đáng sợ, thứ gần như có thể càn quét bất cứ thứ gì nó đi ngang qua. Thay vào đó bạn chỉ có thể tạo ra những luồn gió mát, thứ chỉ tốt hơn việc bạn thổi lọn gió hôi thối vào mặt ai đó như một cách chơi khăm một bậc.

"Đừng thất vọng, trên đời này có thứ còn thất vọng hơn nữa kìa." ngài Aaro đặt bàn tay thô ráp lên đỉnh đầu tôi và xoa nhẹ, hành động như thể cố an ủi tôi.

Nhưng lựa lời mà nói không phải hiệu quả hơn sao? Thôi... Kiểu người cứng nhắc như ngài ấy thì có thể làm gì đó có thể tốt hơn nữa đây?

"Này cái biểu cảm đó là sao thế hả? Bộ lại ngứa đòn nữa à?"

Chậc chậc, nếu trên đời này còn điều gì đó đáng thất vọng hơn việc không thể sử dụng phép như trí tưởng tượng của tôi thì đó chính là ngài đó thưa tiểu đội trưởng Aaro.

"Hahahah! Đám Opwine yếu như sên ấy mọi người nhỉ?"

Dưới ánh sáng ấm áp từ ngọn lửa, Kalle vui vẻ cười nói như muốn khuấy đảo không khí ngột ngạt mà những người đồng đội của anh đã tạo ra.

Tôi biết tiền bối có ý tốt, nhưng như thế cũng chẳng thể thay đổi được điều gì. Mọi người đã quá mệt mỏi vì đã phải di chuyển và chiến đấu với kẻ thù liên tục trong những ngày qua, họ điều đã đến giới hạn cả rồi < trừ đội trưởng Aaro >. 

Anh Joni ngồi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa với đôi mắt không giấu được sự mệt mỏi, chị Ylva đang nằm dựa vào vai tôi và ngủ một giấc ngon lành, Simo mặc dù cố giấu sự mệt mỏi bằng việc dựa vào thân cây gần đó nhưng hệt với anh Joni, cậu ta cũng chẳng tốt là bao.

'Mọi người đều đã đến giới hạn.'

Tôi nhìn những đồng đội của mình, những người mà tôi chỉ mới vừa quen biết cách đây 7 ngày qua nhưng đã sát cánh bên nhau chiến đấu như những người bạn đáng tin cậy nhất vì tổ quốc. Giống hệt họ, tôi cũng đã đạt đến giới hạn của bản thân, tay chân tôi đau nhức, các cơ đã căng cứng lại làm tôi đau nhói mỗi lần di chuyển và tôi cảm giác như mí mắt mình đã trở nên nặng trĩu vì muốn đánh một giấc dài và ngủ một cách thoải mái nhưng tôi đã không để bản thân chìm vào giấc ngủ vì muốn ăn chút gì đó trong thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi này để nạp năng lượng cho bản thân.

"Haha... Mọi người sao thế? Hiếm lắm mới được nghỉ ngơi sao mà buồn thế-"

"Tiền bối à... Em nghĩ rằng anh nên lo lắng cho bản thân trước đi đã."

Tôi cắt ngang lời nói của tiền bối làm anh ta phải ngậm miệng lại ngay lập tức, trong số những người ở đây. Tôi có thể chắc chắn rằng tình trạng của tiền bối Kalle còn tệ hơn ai hết. 

Tôi rất quý việc tiền bối Kalle quan tâm đến đồng đội mình chứ không giống một tên vô lại biến thái thường ngày. Nhưng tôi nghĩ anh ta nên ngừng nói ngay lúc này và nghỉ ngơi thì hơn.

"....."

"Em nói phải."

Tiền bối Kalle nhìn vào mắt tôi, dường như hiểu được ý nghĩ của tôi, tiền bối cắn chặt môi rồi ngậm ngùi bỏ những muỗng cháo nóng vào miệng. Thấy tiền bối đã ngừng nói, tôi cũng chẳng thèm quan tâm nữa mà nhìn lại phần cháo đã được hâm nóng trong nón sắt của mình và rồi từng muỗng từng muỗng chậm rãi ăn.

Sau khi ăn uống xong, đã đến lúc dọn dẹp và vào lều ngủ một giấc. Nhìn quanh, trừ ngài Aaro đang trong ca gác đêm ra thì gần như ai cũng đều đã quay vào lều của chính mình.

"Chị Ylva! Chị Ylva! Hãy di chuyển vào lều đi ạ, trong đó sẽ ấm hơn."

"Ư~ không muốn~"

"Nếu chị chịu vào trong lều mà ngủ... Em sẽ cho chị ôm em ngủ." 

"Ể!!? Thật á!!"

"Vâng... Thật không may là thế."

Không phải là tôi muốn hay gì đâu.

Để đối phó với một người như chị Ylva, tôi không còn cách nào ngoài đưa ra một lời đề nghị tương đối hấp dẫn với một người như chị Ylva. Dù biết rõ kiếp trước là đàn ông nhưng tính đến thời điểm hiện tại thì vẫn không nhớ ra gì thêm, cộng thêm việc cuộc sống lẫn ký ức ở nơi này đã ảnh hưởng phần nào đó đến tôi nên việc thân thiết với một người phụ nữ nào đó là chuyện hết sức bình thường mà chẳng hề có chút suy nghĩ đê tiện nào.

"Hưm hưm~ Inka thơm quá..."

"....."

Tôi nghĩ mình mới là người đáng được lo lắng ở nơi này.

"Ưm~ thoải mái ghê~"

"....."

Chị ôm tôi thì thoải mái rồi, còn tôi đây thì không thể ngủ một giấc ngon lành vì ai đó ôm quá chặt đến khó thở.

"Inka? E-em có khỏe không!!?"

Tất nhiên là không, tôi muốn hét lớn như thế lắm nhưng tôi quá mệt và lười để làm điều đó. Cũng vì tôi chưa bao giờ làm việc ấy cả, nếu tôi hét vào mặt vì họ lỡ làm tôi khó chịu thì đó không phải là tôi.

"Em ổn ạ, tý nữa em dậy..."

Tôi nói rồi nhắm mắt thanh thản như thể một người nào đã đến điểm cuối cuộc đời mình trên giường bệnh và bên cạnh là đứa con cưng trong nhà đang nhìn tôi với ánh mắt đầy sự lo lắng.

"Inka? Inka!? Inka ơi!!!"

Chị Ylva cố gọi tôi dậy nhưng không thành, chị ấy hét lên một tiếng rất lớn đến nỗi thu hút sự chú ý của người khác.

"..? Con nhóc kia chết rồi à?"

"In-Inka!!?"

"C-cô bé mất rồi!?"

"....."

À... Họ tưởng tôi chết rồi à? Bây giờ mở mắt ra thì thật kỳ cục vì tôi có cảm giác như mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình trong khi chị Ylva ôm tôi khóc, nước mắt nước mũi làm ướt hết cả áo của tôi. Thật khó xử, tôi chỉ muốn ngủ thêm một chút thôi mà.

"Đừng giả chết nữa dậy đê!!"

"Á-!!"

Có lẽ cảnh tượng khó coi quá, ngài Aaro liền đá tôi một cái thật mạnh để gọi tôi dậy... Đồ xấu xa!!

"Ối- Inka sống dậy rồi! Thật may quá đi~"

"Đau..."

"Tỉnh rồi à? Vậy thì nhanh chóng đi rửa mặt rồi tập trung bên ngoài nhanh!! Lũ tụi bây nữa đấy chứ đừng có dòm ở đó-!!"

Ngài Aaro hét vào mặt tôi rồi sau đó quay sang chỉ vào mặt của những con người đang hóng hớt kia. Thấy mình bị chỉ, đám người kia liền chạy đi. Không còn việc gì khác, ngài Aaro cũng rời đi ngay sau đó.

Vì không muốn bị phạt hay bị hét vào mặt như vừa nãy, tôi liền kéo chị Ylva ra khỏi người tôi rồi đi rửa mặt rồi lại mặc quân phục một cách chỉnh tề. Nhìn sang bên cạnh, chị Ylva giờ đã ngừng khóc và cũng đang cùng thay đồ với tôi.

"Em đã xong chưa Inka?"

"Vâng, em xong rồi ạ."

Tôi gật đầu, nhìn lại bản thân trong chiếc gương nhỏ của chị Ylva. Không phải kiêu ngạo hay gì, nhưng tôi lại cảm thấy tự hào vì hình ảnh phản chiếu của mình từ trong gương đẹp đến thế nào.

"Xong rồi đấy à? Đám con gái chúng bây làm ăn gì chậm chạp thế không biết."

Vừa bước ra ngoài, ngài Aaro đã phàn nàn về sự chậm chạp của chúng tôi. Tôi không thể cãi được, dẫu sao tất cả đều đã ăn mặc nghiêm chỉnh và đứng đợi trước tiểu đội trưởng rồi. Chị Ylva và tôi là hai người ra muộn nhất.

"X-xin lỗi thưa ngài!"

Khuôn mặt tôi đỏ lên, hoàn toàn xấu hổ khi những người khác lại nhìn tôi chằm chằm không rời mắt.

Tôi có gì kỳ lạ lắm sao?

"Vào hàng đê còn đứng đó làm gì!? Bộ lẽ nào muốn ăn đấm à?"

Ngài Aaro quát lớn.

"T-tôi xin lỗi!"

Chết thật, nếu không phải cảm thấy còn dư dả thời gian nên để chị Ylva nghịch tóc mình thì có lẽ đã không bị mắng thế này. "Chị xin lỗi nhé?" nhận ra sự buồn bực của tôi chị Ylva liền khẽ xin lỗi.

"Không, em không có giận gì đâu ạ."

"Thật á? Hứa nhé?"

"Vâng, thật ạ."

Tôi không giận chị ấy đâu, chỉ là tôi cảm thấy chút ấm ức do chỉ vừa trễ có chút xíu đã bị ngài Aaro mắng thôi à. Hoàn toàn chẳng có lỗi nào do chị Ylva cả.

Thật ra nếu giả sử có là lỗi của chị ấy đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng giận dỗi gì đâu, tại sao tôi lại có thể giận người đã chăm sóc mình cơ chứ?

"Tụi bây dõng tai lên nghe rõ đây!!"

Ngài Aaro hét lớn làm tôi không thể không nghiêm túc lắng nghe. Nhìn biểu cảm khó ở hiếm thấy trên gương mặt của ngài ấy, tôi đột nhiên cảm thấy bất an.

Ngài Aaro thường ngày phóng khoáng và kiêu căng, hoàn toàn chẳng xem nơi chiến tuyến này ra gì. Nhưng một khi ngừng cười và làm vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là sự nghiêm túc, thường chẳng có điều gì tốt đẹp cả. Lần này cũng như vậy, tôi cùng đồng đội cảm thấy lời ngài Aaro sắp sửa nói có gì đó không ổn.

Quả thật... Chẳng ổn tý nào.

"Đám Opwine mà chúng bây thấy trên báo mấy ngày qua, chúng thật sự đã bắt đầu hành động rồi."

Chẳng tốt chút nào, thật đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!