Gã khổng lồ tồi tệ OpWine

Chương 05

Chương 05

"Này Inka..."

"Hửm? Chuyện gì!?"

Trong khi tôi từ từ thưởng thức món súp nóng hổi trong tay mình thì đột Edith lại gọi tên tôi, tôi không biết cậu ta gọi làm gì nên liền tò mò nhìn cậu ta rồi hỏi.

"Tại sao cô lại quyết định đi lính thế Inka? Cô không sợ một ngày nào đó mình sẽ chết sao?"

Cậu ta đột nhiên hỏi tôi câu này, hỏi tôi tại sao tôi lại nhập ngũ...

Ừm... Ảo tưởng mình là nhân vật chính nên quyết định nhập ngũ? Tôi nói vậy thì có bị cậu ta nhìn với ánh mắt kỳ lạ hay không nhỉ!? Mà chắc ăn là tôi sẽ bị cậu ta nhìn với con mắt ấy rồi.

Tại vì đâu ai có cái lý do dỡ hơi như tôi trước khi nhập ngũ đâu nhỉ? Người khác nếu không phải bị lừa vào thì chắc cũng bị bắt nhập ngũ. Còn tôi thì quá bá đạo, cứ thế mà tự tin xin nhập ngũ.

Kết quả như đã rõ...

Chiến tranh là địa ngục, nó không phải là nơi tôi có thể tỏa sáng... Trừ những kẻ điên có suy nghĩ điên loạn ra thì chẳng lấy một người thích chiến tranh.

Những ai đã từng trải qua hay đang sống trong cái địa ngục gọi là chiến tranh, chắc hẳn phần lớn tất cả sẽ phát điên bằng một cách nào đó.

"....."

Tôi cũng không ngoại lệ.

Bản thân tôi cũng có gì đó không ổn, tôi đã nhận ra điều đó vào chính cái khoảng khắc tôi điên cuồng dẫm nát họp sọ của kẻ thù mà tôi vừa giết được vào cái ngày hôm ấy.

Mình thật đáng ghê tởm-

"Ê này!! Cô có nghe tôi nói không!!?"

"V-vâng!" 

".!? Cô làm cái gì mà đơ ra thế Inka!? Tôi còn tưởng cô hồn lìa khỏi xác rồi đó."

"Cô có ổn không vậy!?"

"A à không, tôi không sao..."

Dù nói là không sao nhưng Edith có vẻ còn rất nhiều nghi ngờ, may thay cậu ta không cố hỏi cho bằng được.

"Về việc tôi nhập ngũ, cậu có thể hiểu đại khái là tôi cần tiền để hỗ trợ trại mồ côi nơi mà tôi đã từng ở là được."

"....."

"Là vậy sao."

Lời tôi nói không hẳn là nói dối, dù ban đầu tôi quyết định nhập ngũ vì ảo tưởng sức mạnh thật nhưng ít ra tiền lương mà tôi nhận được toàn bộ đều luôn được tôi nhờ cấp trên gửi đến trại mồ côi của dì Aidan để giúp cải thiện cuộc sống ở đó dù chỉ là con số nhỏ.

Và cũng nhờ việc tôi luôn nghĩ đến việc giúp đỡ mọi người ở quê nhà, dù chiến trường là nơi ăn mòn tâm chí của con người một cách chậm rãi nhưng chỉ cần nghĩ về dì Dana, chị Svetlana, Arina và Lyubov cùng những người khác ở quê nhà có thể có một cuộc sống tốt hơn, bữa ăn có phần thịnh soạn hơn một chút, mấy đứa nhỏ sẽ béo lên một chút là tôi lại vực dậy tinh thần.

"Vậy là không còn cách nào khác nhỉ? Tiếc thật đấy..."

..? Cậu ta tiếc cái gì?

Tôi không thể hiểu nổi Edith, tại sao trên gương mặt cậu ta lại mang vẻ buồn bã và thất vọng khi nghe câu trả lời của tôi?

Lẽ nào việc tôi kiếm chút tiền giúp trại mồ côi của dì Dana là ngu ngốc à? Một người tuy gắt gỏng như Edith chắc hẳn sẽ không nghĩ như vậy, vì tôi biết cậu ta thường ngày hay chưng cái mặt khó chịu ra nhưng lại cực kỳ tốt bụng.

"Cậu thở dài cái gì?" tôi hỏi cậu ta, thật sự tôi muốn biết cậu ta thất vọng về điều gì.

"....."

"Không có gì..."

Với cái gương mặt vô cảm, cậu ta nói bằng chất giọng lạnh lẽo rồi đứng dậy rời đi. Bỏ tôi ở lại bối rối không hiểu gì.

Cậu ta thật kỳ lạ.

◂▷◂▷◂▷◂▷◂▷

Kể từ sau cuộc trò chuyện trưa hôm ấy với Edith, chúng tôi đã không còn nói chuyện với nhau nữa. Hình như cậu ta đang giận tôi cái gì đó sao? Khó hiểu thật.

"Hay quá!! Cuối cùng thì chị cũng có thể đi chơi với Aila rồi!!"

"Chị không biết đâu, Aila từ lâu đã muốn dẫn chị đi tham quan ngôi làng mà gia đình em đang sinh sống á!"

"Chị ơi chị đi chơi với Aila nhé?"

Con bé phấn khích mà kéo váy áo tôi, đòi tôi phải đi chơi cùng con bé. Nhưng mà được không nhỉ? Không phải giờ này Aila nên làm bài tập hay sao? Tôi thật sự không biết nên nói sao mới phải, vậy nên liền nhìn ông bà nhà Ohonen để xin ý kiến.

"Cứ đi đi, không sao đâu."

"Hahaha!! Đi chơi vui đấy nhé!!"

Hai người họ rất thoải mái, thấy họ đồng ý nên tôi cũng chẳng còn e ngại gì nữa.

"Được, vậy em dẫn chị đi nhé Aila?"

"Vâng!!" 

Nói rồi cô bé nắm lấy tay tôi vui vẻ dẫn tôi đi chơi.

"Kia là quầy bán trái cây của ông Kasperi, còn kia là cửa hàng bán hoa của vợ chồng nhà Hanninen, còn ở phía xa kia là quầy bán thịt lợn của ông Aaro, mà ông Aaro đáng sợ lắm đấy! Chị cẩn thận nhé! Chứ em là em sợ lắm!!"

"Hahaha!! Chị sẽ lưu ý."

Aila thật dễ thương, cô bé vừa dẫn tôi đi quanh làng vừa dùng ngón tay nhỏ bé của bản thân chỉ chỉ vào những người, những nhà mà cô bé quen biết.

"Ừm..." đột nhiên cô bé dừng lại, hai mắt thì dán chặt vào một quầy hàng cũ kỹ đang trưng bày những cây kẹo mút hình giọt nước được bọc lại một cách cẩn thận

Thấy Aila như thế, nước dãy chảy dài ra ngoài khiến tôi hiểu ngay cô bé đang thèm gì.

"Em muốn ăn kẹo sao Aila?"

"H-hả? Ừm thì..."

Cô bé chần chừ, mặc dù rất thèm nhưng vẫn phải kiềm nén. Thật ra thì tôi cũng hiểu, trước khi ra ngoài bà Oralie đã nói rõ với tôi rằng: "Inka à, hãy nhớ là nếu con bé này đòi kẹo thì đừng mua cho đấy!" bà ấy chậm rãi nói rõ từng chữ như thể muốn tôi khắc nhớ trong lòng.

Aila lúc đó cũng nghe rõ từng chữ mẹ mình nói, mặc dù rất không vui nhưng cô bé cũng chẳng dám hé một lời. Chắc là bị cô Oralie dọa về việc cô bé có thể bị sâu ăn mất răng khi dám ăn kẹo rồi.

"Ch-chắc thôi ạ..."

Cô bé nhắm chặt hai mắt và dứt khoát quay đầu đi, hành động như thể cái đống kẹo ở bên kia chưa từng tồn tại vậy.

Tội nghiệp ghê...

"Hahaha... Nào nào nếu muốn ăn thì mua một cái cũng chẳng sao đâu."

"Kh-không! Em-"

"Đừng lo, chị sẽ nói với cô Oralie rằng cây kẹo này chị mua tặng cho em vì đã dẫn chị đi thăm quan làng Aila à."

Tôi đã lấy lý do như thế, Aila nghe thế dù vẫn có chút chần chừ nhưng khi thấy tôi mỉm cười chắc nịch nên liền đặt niềm tin vào tôi. "Chị không lừa Aila chứ?" cô bé đã hỏi tôi với đôi mắt cún con tội nghiệp.

"Hahaha!! Chị nào có nở lòng lừa một cô bé dễ thương như Aila nè?"

Tôi cười cười trong khi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, nghe thấy lời chắc nịch của tôi. Aila rủ bỏ hết sự nghi ngờ mà vui vẻ chạy đến quầy kẹo kia, còn tôi thì cũng theo sát ngay sau đó.

"Đây, kẹo của cháu đây." 

"Oaaaahh! Cháu cảm ơn ạ!!"

Aila nhận lấy kẹo rồi không nói hai lời ăn ngay lập tức, còn tôi thì lấy chút tiền ra để trả cho cô bé.

Bỗng dưng Aila ngừng ăn, với đôi mắt có phần tội lỗi cô bé liếc nhìn tôi và nói: "Chị Inka không ăn ạ?" hahaha- tôi còn tưởng việc gì nghiêm trọng cơ, nào ngờ cô bé chỉ thấy tôi không mua phần cho riêng mình nên mới hỏi.

"Không, em cứ ăn đi."

"Vâng!"

Nhìn thấy Aila vui vẻ đứng tại chỗ thưởng thức kẹo, tôi thấy trời đã xế chiều nên tính dắt cô bé quay về. Nhưng trước khi tôi làm điều đó, mắt của tôi vô tình nhìn trúng tờ báo mà ông lão bán kẹo đang cẩn thận ngồi đọc.

Nếu chỉ là tờ báo thông thường thì tôi chẳng để ý làm gì, nhưng khi tôi đọc trúng dòng chữ: "quân đội Opwine đang có những động thái bất thường ở phía đông - nam Orlando." tôi liền nhào đến giựt lấy tờ báo của ông lão kia.

"Ê- ê!! Chả ta coi cô gái kia-"

"Xin ông hãy cho cháu mượn xem tờ báo này một chút thôi ạ! Cháu hứa sẽ trả ngay." tôi nói nhanh, mắt thì vẫn dán chặt vào tờ báo trong tay mình.

Về phần ông lão kia, ông ấy thấy mặt tôi có phần khá nghiêm trọng nên cũng chẳng nó gì nữa. Aila thì không hiểu tôi bị cái gì, cô bé thấy mặt mày tôi có vẻ khó ở thì cũng không hiểu gì.

"Cô gái đó bị cái gì vậy Aila?"

"Cháu không biết, lẽ nào táo bón hả ta?"

Tôi nghe thấy các người xì xào to nhỏ với nhau đó nhé...

"Kh-không thể nào! Lẽ nào chúng lại..."

Biểu cảm trên gương mặt của tôi thêm phần nhăn nhó khi tôi cố đọc tờ báo trong tay mình, mồ hôi hình thành trên trán tôi chảy giọt xuống tờ báo, tay tôi run lên khi siết chặt tờ báo trong tay.

"Một số trung đoàn của Opwine đang tập hợp lại ở phía đông - nam của đất nước Orlando xinh đẹp của chúng ta" những dòng chữ ấy làm tôi chết lặng, mặc dù không biết kẻ thù đang có mưu đồ gì nhưng chắc chắn chẳng có gì tốt cả.

"Bọn Opwine... Lẽ nào chúng đang âm mưu đánh một trận lớn!?" nghĩ đến việc con quái vật khổng lồ ấy ào ạt xong vào đất nước của tôi như lũ tràn bờ đê, tôi lại cảm thấy lạnh toát cả người.

◂▷◂▷◂▷◂▷◂▷

"....."

Vào tối ngày hôm ấy, tôi không tài nào có thể nuốt nổi món cá hồi hun khói do cô Oralie đặc biệt nấu vào tối nay. Nghĩ đến việc bọn Opwine đang tính toán làm chuyện mờ ám gì đó mà chúng tôi không đoán ra được, điều đó cho tôi cảm thấy lo lắng không thôi.

"..? Inka à tại sao cháu vẫn chưa ai thế? Bộ thức ăn có vấn đề gì sao?"

"Phải phải! Nhìn dĩa của cháu xem, còn y nguyên như lúc vợ ta đặt nó trước mặt của cháu đấy!"

"Chị không sao chứ? Đừng để Aila phải lo lắng đó nhé..."

À... Tôi đã vô tình làm họ lo lắng mất rồi.

Trừ Edith đang ngồi phía xa vẫn chăm chú vào việc ăn ra, những người còn lại điều nhìn tôi một cách lo lắng khi nhận thấy sự bất thường của tôi vào tối nay.

"....."

"Cảm ơn mọi người vì đã chăm sóc cháu trong những ngày qua..."

Tôi đứng dậy cúi đầu rồi nói.

"Ch-cháu nói gì thế Inka?" 

Cô Oralie nói lắp, hoàn toàn bối rối trước hành động của tôi.

"Hahaha!! Sau đột nhiên lại cảm ơn thế cô lính trẻ!?" ông Gerda vẫn cười nói được, nhưng nhìn vào mắt ông ấy. Dường như ông ấy biết chắc tôi sắp nói ra điều gì đó không hay ho, còn bên cạnh ông, Aila lại yên lặng không nói gì nhưng lại nhìn tôi bằng con mắt buồn bã.

Về phía Edith, cậu ta đã ngừng ăn và dường như đang giả vờ đọc sách và tỏa ra không quan tâm nhưng có lẽ sâu trong thâm tâm cậu ta lại là người hiểu rõ nhất tôi sắp nói gì. Vì thông qua cuộc trò chuyện từ hai ngày trước, cậu ta đã biết trước điều này chắc chắn sẽ xảy ra.

"....."

"Vì cháu đã hồi phục gần như hoàn toàn, không có lý do gì để cháu tiếp tục làm phiền mọi người được nữa. Vào ngày mai, cháu sẽ lên đường đến căn cứ quân sự gần nhất và tiếp tục phục vụ đất nước Orlando vĩ đại của chúng ta."

Không thể ở lại đây thêm giây nào nữa.

Đất nước còn đang trong tình trạng chiến tranh, quốc gia này đang thật sự rất cần những người sẵn sàng từ bỏ mạng sống của mình vì đất nước và nhân dân. Như một lẽ thường, mặc dù rất yêu quý mạng sống của mình nhưng tôi cần phải chiến đấu nếu thật sự điều đó là cần thiết để tôi có thể bảo vệ những người tốt như gia đình nhà Ohonen và còn những người khác ở trại mồ côi của dì Dana.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!