Tập 01. Con tàu thử thách

Chương 3. Thử thách "Bữa tối đói"

Chương 3. Thử thách "Bữa tối đói"

"Thông báo đến tất cả mọi người, tàu chuẩn bị khởi hành!"

Tiếng thông báo vang lên trong phòng đánh thức tôi dậy.

"Vậy là chuẩn bị khởi hành rồi à? "

Chuyến đi này sẽ kéo dài tầm hai tuần nếu không có biến cố lớn gì xảy ra. Đó là những gì cán bộ nói, còn việc không có biến cố là điều không thể.

"Mình ngủ được bao lâu rồi nhỉ?"

Tôi quay đầu nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường.

"Cũng đã chiều tối rồi à. Đúng là ngủ một giấc thấy thoải mái hẳn ra."

Vươn vai, tôi vực người ngồi dậy nhìn ngó xung quanh, nhưng mà lại không thấy Huy đâu.

Chắc cậu ta đi tham quan du thuyền rồi.

Nghĩ rồi tôi lập tức bắt tay vào việc rèn luyện. Không thể để sự lười biếng xâm phạm một khoảnh khắc trống nào, tôi cần nâng cao thể lực sức mạnh cho cơ thể mình thật nhiều trong thời gian di chuyển bằng thuyền này.

Hiện tại, về sức mạnh và cả kỹ thuật, tôi đều không có. Thứ tôi có duy nhất là kiến thức phép thuật và kiến thức về thế giới "Chaos & Order". Tôi cần tập luyện, không phải để mạnh hơn mọi người, mà là để bằng với mọi người, để không trở thành kẻ bị người khác khinh thường, bắt nạt.

...

Với những bài tập luyện đơn giản tôi có thể nghĩ tới như chống đẩy, gập bụng, squat, thì tôi chẳng còn biết phải làm gì nữa. Có lẽ nên đi ra ngoài chạy bộ một vòng quanh thuyền và tham quan luôn.

Trước tiên phải mặc áo vào cái đã, đi chạy xong thì về tắm, quá hoàn hảo cho một thời biểu.

"Thuyền trưởng! Cậu dậy chưa? Đi ăn thôi nào!" Giọng Huy từ đâu bất chợt vang lên cùng cửa phòng được mở ra.

Tôi không hề phòng bị và vẫn thoải mái tìm áo để mặc lại. Cho đến khi một tiếng hét chói tai vang vọng khắp phòng tôi.

"KÌ YÁHHH...!!!"

Hả! Ngôn ngữ quái gì vậy?

Tôi giật mình quay ngoắt đầu lại nhìn về phía cửa. Tôi cứ ngỡ chỉ có Huy thôi ai ngờ phía sau còn xuất hiện hai cô gái quen thuộc nữa. Kiều, cô gái đang quay đầu về sau ngại ngùng dùng hai tay che mắt. Và Huệ, cô gái với gương mặt vẫn điềm đạm bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

"T-Thuyền trưởng! Sao cậu lại cởi trần?"

"Cởi trần chứ có phải cởi truồng đâu, và cởi trần trong phòng là thói quen của tôi rồi... Với lại đây là phòng của con trai, sao con gái lại vào đây?"

"Có sao đâu, vào tham quan chút xem có giống phòng bọn tôi không thôi." Huệ thản nhiên đáp như không có gì, kể cả tôi có đang khoả thân ở trên. "Chứ cái cơ thể trần của đàn ông, tôi chẳng còn lạ nữa rồi."

"Đúng là con gái quê tôi có khác, phải vậy chứ." Tôi dơ ngón tay cái lên biểu thị hài lòng.

"Nhưng mà giờ thì tôi hiểu vì sao cậu bị một đấm của Huy làm cho không đứng dậy nổi rồi."

Chắc hẳn nhìn vào cái cơ thể chẳng có nổi tí cơ bắp nào của tôi nên cô ấy mới nói vậy.

"Tôi biết tôi yếu mà, nên đừng nói thẳng trước mặt vậy chứ. Buồn lắm đấy, khi phải nhận mình 'yếu' trước mặt phụ nữ."

"Hai người... vậy mà nói không có gì. Trong khi ăn ý đến vậy mà." Huy bất ngờ xen vào. "Nhưng quan trọng hơn là đến giờ ăn rồi. Chúng ta không nhanh là không còn phần đâu."

"Ăn á? Mới sáu giờ chiều..." Tôi quay đầu nhìn lên đồng hồ trên tường. "Ăn gì mà...sớm... thế...?...!"

Tôi giật mình, trong đầu chợt nhớ đến một tình tiết có trong trò chơi, và cả lời anh Hùng có nhắc trước khi nhận phòng. Tôi lập tức lao mình về phía chiếc bàn gỗ đặt ở giữa phòng.

"Thuyền trưởng! Cậu vẫn chưa đọc nội quy à?"

Tôi biết nó và hiểu rõ nó từ trước, tôi vẫn nhớ nó chỉ là quên mất điều đó sau khi ngủ dậy. Và tôi cũng là không biết nội quy có bị thay đổi sau khi hai thế giới sát nhập.

Tôi nhìn vào tờ nội quy, và bắt đầu đọc lướt nhanh qua một lượt.

Quả nhiên không có thay đổi, nội quy vẫn y như trong trò chơi. Giờ ăn tối là từ sáu giờ đến bảy giờ.

"Được rồi, đi ăn nào! Mà trước tiên thì đợi chút, tôi chuẩn bị vài thứ."

"Và nhớ mặc áo vào nhé."

"Dạ vâng, thưa mẹ trẻ!"

"Bữa tối đói", đây chính là thử thách đầu tiên khi lên thuyền, là thử thách khá khó nhưng khi biết rõ vấn đề thì lại là cực kỳ đơn giản.

...

Một lúc sau thì chúng tôi đến nhà ăn. Để miêu tả thì nó khá sang trọng, và cũng rộng lớn nữa. Nhưng đây cũng chỉ là một trong hai nhà ăn trên du thuyền.

Và khi chúng tôi tới thì đã có hàng dài đang đứng nối đuôi nhau đợi đến lượt lấy phần ăn rồi. Vậy nên tất nhiên đâu còn cách nào khác ngoài việc đứng vào hàng mà chờ đến lượt.

"Người tiếp theo!"

Chờ dài cổ thì cuối cùng cũng đến lượt của tôi. Huệ, Kiều và Huy đều đã lấy trước tôi và đi ra tìm bàn ngồi.

"Cho tôi năm suất!"

Ngay khi tôi đưa ra yêu cầu, người nhân viên bếp nhìn tôi chằm chằm như nhìn thấy vật thể lạ từ trên trời rơi xuống.

"Có ăn nổi không mà lấy nhiều vậy?"

"Không cần anh lo đâu, anh chỉ cần làm theo yêu cầu của tôi là được rồi."

Sự hoài nghi hiện lên trong ánh nhìn soi xét của nhân viên bếp, nhưng dù có vậy thì anh ta cũng chẳng thể làm được gì. Không có quy định nào là cấm lấy nhiều suất ăn.

Mà theo như những gì được ghi trong quy tắc, ngày đầu tiên lên thuyền sẽ là ăn theo suất ăn. Còn từ những ngày sau thì là ăn theo kiểu buffet, muốn ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Vậy nên mọi người mới nghĩ ăn theo suất thì mỗi người chỉ được một suất, mà không hề biết rằng là 'quy tắc không đề cập đến thì tức là tự do thoả thích'.

"Xong rồi này."

Người nhân viên bếp mang ra cho tôi năm khay thức ăn được đạy nắp đàng hoàng. Đây chính là ý bảo có thể mang về, chứ nếu không thì đã không cần đến nắp.

Tôi xếp chúng chồng lên nhau và bắt đầu mang đi ra chỗ ngồi mà Huy và mọi người đang đợi.

"Này nhìn kìa! Tên đó lấy gì mà lấy lắm thế?"

"Chết đói đến vậy à?"

"Còn phải hỏi nữa sao, chắc là một tên nghèo hèn từ nơi khỉ ho cò gáy nào đó rồi."

"Hay là hắn lấy cho cả nhóm?"

"Nhưng người trong bếp nói không cho phép lấy thay người khác mà."

Nơi tôi đi, ánh mắt liền đổ đến, những tiếng bàn tán, khinh miệt rầm rộ như chợ tết. Và tất nhiên cũng có người tự hỏi rằng "Được phép lấy nhiều suất ư?". Và rồi họ bắt đầu chạy ra quầy hỏi để người nhân viên.

"Thuyền trưởng! Như thế này có hơi nhiều quá mức rồi không? Cậu ăn hết được không vậy?"

Tôi vừa đi đến bàn và đặt đống suất ăn xuống, Huy liền hỏi.

"Tất nhiên là không nổi rồi."

"Vậy sao..."

"Còn sao chăng gì nữa, tất nhiên là để mang về phòng rồi."

Tôi ngắt lời Huy và đặt balo đeo trên lưng xuống mà lấy ra hai túi giấy khá to, rồi cứ vậy nhét mỗi túi hai khay suất ăn vào.

"Làm như vậy cũng được ư? Các cán bộ sẽ không trách phạt đó chứ?"

"Nếu có thì họ đã xuất hiện rồi. Yên tâm đi."

Xong, tôi đặt hai túi giấy sang bên và thưởng thức suất ăn chính của mình.

Tôi đã nhắc mọi người trong nhóm rằng muốn ăn nhiều thì cứ việc kêu hai hay ba suất. Nhưng có vẻ chỉ trừ Huệ ra thì Huy và Kiều đều lấy một suất. 

Mà dù có ăn ở đây nhiều đến mấy thì cũng chẳng khiến cho mọi việc trở nên thuận lợi. Vì khi đêm xuống, tất cả sẽ đều cảm thấy đói cồn cào đến khó chịu.

Giải thích kỹ hơn thì trong suất ăn này đã bị yểm một phép nguyền rủa. Sau đúng sáu tiếng từ lúc ăn suất ăn này, cơ thể sẽ rơi vào tình trạng đói bụng cồn cào. Dù có làm cách nào cũng không thể giải được, dù ăn đồ ăn mà bản thân mang theo đi nữa cũng không thể khiến cơn đói giảm xuống, vì đây là phép thuật, chỉ có thể giải bằng phép thuật.

Giống hệt như lên cơn nghiện, lúc này bắt buộc phải ăn lại suất ăn của lúc tối đã ăn thì mới khiến tình trạng trở về bình thường, nhưng cũng chỉ kéo dài được sáu tiếng, và như thế là quá đủ để đợi đến sáng sớm, khi đó chúng ta sẽ nhận được thuốc giải khi ăn bữa sáng.

Còn nếu ai không ăn bữa tối này thì khi đêm xuống sẽ bị các sĩ quan trực tiếp dùng phép nguyền rủa ấy lên người.

Đây chính là thử thách "Bữa tối đói".

Tôi biết rõ thử thách này, và cách thức vượt qua nó. Nhưng tôi không thể nói nó cho ai trong nhóm được, bí mật này đâu thể nói cho người ngoài được. Nó liên quan đến tính mạng của tôi đó, một kẻ vừa thức tỉnh lại biết về thử thách trên du thuyền. Học viện sẽ săn giết tôi và truy cho ra bằng được người đã để lộ thông tin cho thí sinh, mặc dù chẳng có ai để lộ cả.

Nên tôi cứ làm theo ý mình và bảo đó là sự trùng hợp là được. Một kẻ nghèo hèn, thấy được ăn uống miễn phí nên nổi lòng tham lấy phần ăn về phòng.

Trở về với hiện tại...

"Huy này, cậu có thể hỏi cô bạn thuở nhỏ của cậu là "tôi ngồi ở đây ăn có bất tiện không?" được không? Chứ cô ta không nói năng gì từ lúc đó đến giờ rồi." Tôi nghiêng đầu che miệng thì thầm nói với Huy.

"Tại thuyền trưởng loã thể trước mặt cô ấy đấy. Giờ cô ấy chắc đang khó xử không biết đối mặt với thuyền trưởng ra sao thôi."

"Ồ! Kiểu này là tôi đã khiến cô ấy tương tư về mình rồi ư! Thật là tội lỗi."

"Tôi...có thể giết anh được không? Thuyền trưởng!"

Miệng thì cười nhưng sát khí lại không thèm dấu. Cậu ta muốn giết tôi thật.

"Đùa thôi! Đùa thôi! Cất ánh mắt ấy đi. Đừng nghiêm túc vậy chứ. Tôi sợ."

Sau khi đã dùng xong bữa tối, cả nhóm về phòng của mình.

Tôi tắm rửa rồi đi dạo quanh thuyền thăm quan một chút để hiểu rõ về địa hình cấu trúc của nó, thuận tiện hơn cho những thử thách, nhiệm vụ sau này.

Mặt trời đã lặn xuống đường chân trời từ lâu và con thuyền cũng đã khởi hành được một đoạn. Đêm tối trên biển thật sự có cảm giác đáng sợ, cảm giác như bị bóp nghẹt bởi bóng tối. Gió biển khẽ thổi nhưng lại lạnh đến run người. Và nếu giờ xuất hiện thêm thủy quái khổng lồ từ dưới đáy biển chui lên nữa thì chắc tôi ngất ra đây luôn quá.

Tôi cứ vậy đi một vòng quanh thuyền rồi đi vào bên trong khám phá từng khu vực tiện nghi. Khu trung tâm mua sắm không hề có cửa hàng nào mở cửa, khu vui chơi cũng tương tự, tất cả đều không có nơi nào mở cửa. Y như một con tàu ma. Nhưng cũng may là lúc này có khá nhiều người cũng đang đi dạo tối khám phá như tôi, nên không thể là tàu ma được.

Rồi vui chơi thỏa thích ở chỗ nào thế, anh Hùng?

Mà tôi cũng rõ quá rồi mà, ha ha. Đây là đêm đầu tiên với thử thách "Bữa tối đói" nên không thể có gian hàng nào mở ra được. Trong quy tắc cũng có ghi rõ, ngày đầu tiên thì tất cả các khu vực vui chơi, mua sắm sẽ chưa hoạt động.

"Cũng hiểu được kha khá vị trí từng khu rồi, nên về nghỉ ngơi thôi."

...

Về đến phòng, bước vào cửa, tôi thấy được Huy đang đứng tấn trông có vẻ khá chuyên nghiệp. Lập tức tôi nghĩ ngay đến một ý tưởng táo bạo, đó là nhờ Huy chỉ dạy cho mình.

Tôi đang gần như không có một chút kỹ thuật, kỹ năng hay kinh nghiệm chiến đấu nào cả. Nếu giờ bắt buộc phải đánh nhau thì tôi cũng chỉ biết dùng phép thuật từ xa hoặc đánh đấm kiểu khua tay múa chân như đứa con nít thôi.

Nhưng giờ nên mở lời thế nào đây? Hỏi trực tiếp có sao không nhỉ? Chắc không đâu.

"Ồ! Thuyền trưởng, cậu về rồi!"

"Ừ! Mà cậu đang đứng tấn đó à?"

"Đúng vậy, tôi thường luôn luyện tập trước khi ngủ."

"Có chuyện này tôi muốn cậu giúp, không biết có làm phiền cậu không?"

"Thuyền trưởng cứ nói đi, tôi còn nợ cậu một ân tình mà."

"Cậu có thể dạy cho tôi võ thuật hay kỹ năng chiến đấu gì đó không?"

"Trời! Tưởng cái gì to tát lắm. Chứ cái đó đơn giản! À nhưng... tôi không giỏi chỉ dạy người khác lắm." Huy gãi đầu với vẻ ngượng ngùng.

"Không sao, có còn hơn không mà."

"Vậy giờ làm luôn ư?"

"Ừ!"

TING!

Ngay khi tôi vừa đáp lời thì tiếng điện thoại liền kêu lên một tiếng.

"Chờ tôi chút!"

Tôi lấy chiếc điện thoại nhỏ xinh từ trong túi quần ra nhìn và phát hiện một đống tin nhắn đang chờ được đọc, thậm chí có cả mấy cuộc gọi nhỡ. Và tất cả đều đến từ cha mẹ tôi.

Tôi quên luôn việc liên lạc về gia đình từ khi lên tàu đến giờ.

"Thôi để mai đi, giờ tôi phải liên lạc về gia đình đã."

Sau một lúc khá lâu gọi điện về cho gia đình. Tôi thở phào nằm vật ra giường vì sự mệt mỏi khi phải trả lời những câu hỏi đầy tình thương và lo lắng của hai người. 

Cha mẹ khi nghe tin tôi phải đến học viện bằng du thuyền thì lo lắng lắm. Họ sợ quái thú ngoài biển tấn công rồi tàu chìm các kiểu. Trên thời sự có cả đống tin tức về các vụ tàu thuyền đánh cá bị quái thú tấn công rồi.

Nhưng đây đâu phải tàu đánh cá bình thường đâu mà họ lo quá lên như vậy. Trên thuyền cũng toàn những sĩ quan cán bộ có trình độ, đều đã tốt nghiệp từ học viện Heliaras ra cả.

Tôi mệt rồi, đi ngủ. Lúc nào cơn đói đánh thức dậy thì lúc đó chỉ việc lấy mấy suất ăn đã mang về kia ra là hoàn thành thử thách. Đơn giản!

...

Mọi thứ thật nhanh chóng, chỉ vừa mới chợp mắt được một lúc ngắn mà cơn đói đã ập đến, và cùng lúc ấy là những tiếng kêu than, tiếng trách ai oán vang vọng khắp nơi.

"Nhộn nhịp ghê nhỉ!"

"Thuyền trưởng, anh cũng bị tỉnh à? Mọi người đều đang kêu đói thảm thiết bên ngoài. Nhưng hiện tại lại không có nơi nào mở bán đồ ăn."

"Ừ! Tôi biết mà. Vậy nên..."

Tôi bước xuống giường đi đến chỗ tủ lạnh đặt trong phòng mà lấy ra hai túi suất ăn đã được chuẩn bị.

Chắc không cần làm nóng đâu nhỉ! Lò vi sóng gì đó cũng có đâu mà dùng.

"Cậu chắc hẳn có số liên lạc của Kiều nhỉ? Gọi cô ấy và cả Huệ đến đây ăn cùng đi. Và nhắc họ là không được nói chuyện này cho bất kỳ ai khác đấy!"

"Nhưng...tôi nghe bên ngoài đang bàn tán, dù có ăn đến mấy cũng không thể hoá giải tình trạng này."

"Cậu cứ nghe tôi đi!"

Huy với vẻ mặt khó hiểu và đầy nghi ngờ, nhưng rồi cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lấy điện thoại ra gọi cho Kiều.

Vài phút sau cuộc gọi của Huy thì Kiều và Huệ cũng đã đến với tiếng gõ cửa:

"Bọn tớ đến rồi!"

"Ừm... Vào đi!"

Và khi được sự cho phép cánh cửa phòng tôi hé mở ra và có một cái đầu khẽ thò qua khoảng trống ấy.

"Tôi ăn mặc rất bình thường nên không phải lo."

Cô bạn Kiều giật mình mở cửa đàng hoàng bước vào, và theo sau là Huệ.

"Các cậu cũng đang dính phải tình trạng như mọi người đúng không?"

"Ừ!"

"Vậy sao Mạnh, sao trông cậu ta vẫn bình thản được như vậy?"

Tất cả mọi người đều đang rất khó chịu vì bị phép thuật nguyền rủa tra tấn. Không ai trong phòng này là không hiện ra gương mặt cau mày, khổ sở.

"Vì tôi có đồ ăn chứ sao!"

"Nhưng tất cả đều đang kêu, dù có ăn thêm bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không thể hoá giải tình trạng ấy. Tôi có ăn chút bánh mang theo rồi mà cũng có được đâu."

Kiều, cậu ấy thắc mắc không khác gì Huy. Mà cũng đúng thôi, vì tôi chưa giải thích gì cho họ mà.

"Cậu đã tìm ra nguyên nhân của tình trạng và cách chữa nó rồi đúng không?" Huệ lên tiếng hỏi thẳng vào trọng tâm mà không vòng vo hỏi lý do.

Tôi thích cái tính cách này của Huệ, không cần giải thích, chỉ cần một lời "đúng" hay "không đúng".

"Ừ!"

Cả đám kinh ngạc trước lời khẳng định từ tôi.

"Vậy đó là gì?"

Kiều đã trở về với con người cũ, vui tươi hoà đồng, không còn e ngại, im lặng như lúc ăn bữa tối ở nhà ăn nữa. Không biết liên quan đến tình trạng hiện tại không, nhưng như thế này thì tự nhiên hơn.

"Trước tiên là ăn xong đã, chứ giải thích với cái tình trạng này khó chịu lắm!"

...

Sau khi ăn xong, tình trạng của chúng tôi đã hoàn toàn trở về với bình thường.

"T-Thật sự có hiệu quả này! Thuyền trưởng, cậu thật sự biết điều gì đang xảy ra đấy ư?"

"Giờ có thể giải thích cho chúng tôi được không?"

Huy và Kiều sấn tới chỗ tôi với cặp mắt như những con cún muốn được chủ nhân cho ăn. Cặp mắt vừa tò mò vừa mong chờ ấy khiến tôi buồn cười.

"Ừm thì là... Tôi chỉ là tham lam muốn lấy phần ăn về dự trữ thôi à. Tôi không biết gì hết á. Ha ha ha."

"Nếu là vậy thì số phần ăn đủ cho bốn người này cũng là ngẫu nhiên nhỉ?"

"Đúng rồi đó bạn Huệ à. Cậu thật thông minh." Tôi làm ra động tác chỉ hai tay về phía Huệ đầy ngây thơ nhí nhảnh.

"Nghiêm túc chút đi, không ai tin đâu."

Được nước lấn tới, cả Huy và Kiều đều gật đầu đồng tình với lời của Huệ.

"Ài..." Tôi thở dài một hơi rồi hỏi "Vậy tôi muốn hỏi các cậu điều này. Các cậu nghĩ sao về chuyến đi du thuyền này?"

"Vì cổng dịch chuyển gặp sự cố bất ngờ nên phải bảo trì..." Cả Kiều và Huy đồng thanh.

"Có chút lạ."

Chỉ có Huệ là có chút nghi ngờ.

"Dù sự cố cổng dịch là thật hay giả thì chuyến đi này cũng không thể đi theo kiểu bình thường được. Chúng ta là những người chuẩn bị thi vào học viện Heliaras, chẳng ai lại đi bỏ qua cơ hội để thử thách chúng ta cả."

"Cậu nói thì giờ tôi cũng mới nhận ra đó."

"Hoặc các cậu đã nhận ra từ trước rồi, nhưng các cậu lại nói ra để cho những cán bộ biết. Và đó là lúc các cậu sẽ bị xoá hết nghi ngờ này khỏi tâm trí." 

Trong trò chơi thì tức là "Game Over", mời bạn chơi lại từ giai đoạn bắt đầu lên thuyền.

"T-Thật vậy sao!" Kiều kinh ngạc "Mà sao cậu lại hiểu rõ chuyện này đến vậy? Nếu đây là bí mật của học viện, sao cậu lại biết rõ như vậy? Cậu là ai?"

"Cái này à, là bí mật mà tôi không thể nói ra được. Tôi tin tưởng các cậu nên mới nói cho các cậu. Còn về tôi và tại sao tôi biết thì tôi không thể nói ra được. Xin lỗi nhé."

"Cậu... là người hồi quy hay từ tương lai trở về à?" Huệ hỏi một câu khiến tất cả lặng người.

Tôi cũng phải thật sự bất ngờ trước suy đoán của Huệ. 

Với người thông minh thì nghi ngờ ấy cũng là bình thường. Một kẻ biết mọi thứ và chuẩn bị trước hết tất cả, lại còn nhất quyết không nói ra lý do vì sao biết.

"Sao cậu lại không nghĩ là tôi nhìn được tương lai nhỉ?"

"Vậy là cậu có thể nhìn thấy tương lai?" Kiều lập tức nhảy vào họng tôi hỏi với vẻ đầy tò mò, pha lẫn chút mong chờ.

Cô ấy muốn biết trước tương lai lắm à? Nhưng rất tiếc là...

"Tất nhiên là không." Tôi đáp nhanh gọn.

"Bởi vì cậu hiểu rõ mọi việc như kiểu đã tiếp xúc với nó rồi vậy." Huệ giờ mới đến lượt lên tiếng đáp lại câu hỏi của tôi.

Cô nàng này thông minh và nhạy bén ghê gớm, giống hệt nhân vật bước ra từ tiểu thuyết. Mấy người ít nói lạnh lùng thường là mấy người có suy nghĩ sắc bén.

Đúng là tôi đã tiếp xúc với nó không biết bao nhiêu lần rồi! Biết bao lần phải chơi đi chơi lại một màn nhiệm vụ rồi!

"Thôi dừng lại tại đây đi, tôi không có ý định nói ra đâu nên đừng cố hỏi thêm nữa."

Trước sự kiên quyết của tôi, cuối cùng cũng không ai lên tiếng hỏi nữa. Dù chắc họ vẫn đang rất tò mò.

"Vậy... cậu có thể giải thích cho chúng tôi về thử thách đang diễn ra này không?"

"Được thôi! Mọi thứ cũng đơn giản ấy mà. Tất cả chúng ta đã dính phải một lời nguyền có trong bữa tối khi ăn tối. Kể cả suất ăn các cậu vừa mới ăn xong đó..."

"Ế! Vậy không phải..."

"Đừng có nhảy vào họng tôi có được không, tôi chưa nói hết mà."

"X-Xin... Xin lỗi." 

"Lời nguyền sẽ phát tác sau sáu tiếng, đó là cơn đói không thể giải trừ dù bằng bất cứ cách nào. Nhưng nếu có phép "giải nguyền" thì lại khác. Mà chúng ta là tân sinh thì làm sao biết được phép "giải nguyền" chứ!"

"Vậy tức là giờ chúng ta có sáu tiếng bình yên trước khi lời nguyền tiếp tục phát tác?"

"Đúng vậy đấy bạn Huệ à. Và sáng sớm sẽ có thuốc giải trong bữa sáng."

"Vậy còn những người khác, họ sẽ ra sao nếu lời nguyền cứ duy trì như vậy?"

Kiều vẫn còn tâm trí để lo cho mọi người cơ đấy! Thật là một con người có trái tim nhân hậu và thuần khiết, "thánh nữ" trong các bộ truyện.

"Họ sẽ không chết được đâu, họ sẽ ngất xỉu khi não bộ không thể chịu đựng được cảm giác ấy nữa."

Và đó là hình phạt khi không vượt qua thử thách, trong trò chơi. Nhân vật sẽ bất động một ngày, hoàn toàn rơi vào giấc ngủ sâu. Còn đối với người chơi trò chơi là tôi thì là bị cấm đăng nhập một ngày. Tôi đã phải chịu không biết bao lần cấm đăng nhập đó rồi, chỉ vì thất bại trong nhiệm vụ.

"Là vậy đó, mọi người hiểu chưa? Nếu hiểu rồi thì đi ngủ thôi nào."

Tôi đứng vụt dậy đi về phía giường của mình và không quên nhắn gửi một câu cuối trước khi úp mặt xuống giường.

"À... Có gì dọn hộ phần của tôi với nhé. Cảm ơn!"

"Thật không thể từ chối được luôn mà."

Dọn dẹp xong, Kiều và Huệ cũng chào tạm biệt mà đi về phòng của mình.

Bên ngoài, tiếng kêu than ngày một tăng mà không có giảm. Giờ những người ấy chỉ có thể cố gắng tìm kiếm các sĩ quan để hỏi về tình hình. Và đó là lúc nhiệm vụ, thử thách tiếp theo được mở khóa.

Nhiệm vụ là đánh bại một sĩ quan, một điều không thể vì các sĩ quan đều là những chiến binh có kinh nghiệm. Tôi đã phải chấp nhận rằng bản thân sẽ không bao giờ có thể vượt qua được nó, sau khi bị cấm đăng nhập vài lần chỉ vì muốn tìm cách vượt qua được nhiệm vụ mà chưa từng ai vượt qua.

"Thông báo! Thử thách đầu tiên đã được mở ra. Hãy tìm cách đánh bại một sĩ quan để có được sự cho phép đến nhà ăn và hoá giải cơn đói." Thông báo vang lên trong phòng, và chắc chắn là cả thuyền.

À mà có một thông tin đáng giá là có thể đánh theo nhóm, không nhất thiết phải đấu một với một. Nhưng chắc chẳng ai nghĩ đến nó đâu nhỉ! Mà nếu có biết thì cũng chẳng có cơ hội nào đâu. Họ không thể bị đánh bại bởi mấy đứa nhóc vừa thức tỉnh.

Kệ đi, nhiệm vụ của mình bây giờ là phải ngủ thật ngon để sáng mai còn tập luyện nữa.

---ooo---

Cuộc trò chuyện giữa Huệ và Kiều sau khi về phòng.

"Sao trông cậu trầm tư thất thần thế Huệ? Từ lúc về phòng đến giờ cậu chỉ nhìn vào chiếc điện thoại đen thui không hề mở."

"Hả!" Huệ giật mình "Tớ... Tớ đang nghĩ về Mạnh."

"Ô...Ô... Ôi trời!" Kiều mở lớn hai mắt với vẻ đầy kinh ngạc, miệng cười mất luôn sự quý phái. "Cuối cùng cậu cũng..."

"Không, không phải tình cảm." Huệ lập tức chặn đứng lời của Kiều, rồi "...Là về bí ẩn của cậu ta. Tớ...có một ý nghĩ... Liệu cậu ta có thuộc Phantom không?"

"Tớ không nghĩ vậy. Dù cậu ấy đang cố dấu diếm điều gì đó thật, nhưng sẽ không phải kiểu người ấy."

"Cậu tin tưởng cậu ta ghê nhỉ?"

"Hì hì, tớ cũng không biết nữa. Chỉ là theo cảm giác, cảm nhận một thôi à."

"Vậy cậu nghĩ sao? Cậu không tò mò gì về cậu ta à?"

"Thì... Ai cũng có bí mật của riêng mình mà. Khi đủ tin tưởng thì họ sẽ nói ra thôi. Hoặc theo thời gian sẽ khiến bí mật dần bộc lộ."

Kiều vừa nói vừa hướng ánh mắt gợn buồn lên trần nhà, trông cô như đang nhìn vào một thứ gì đó rất xa xăm. Rồi cô bất chợt rất nhanh trở lại bình thường.

"Mà đi ngủ thôi, ngủ không đủ giấc là không tốt cho sức khỏe đâu."

"Ừ!"

Huệ trông có vẻ vẫn rất suy tư và khó chịu. Không biết có phải vì tính tò mò mạnh mẽ hay không nhưng cô ấy có gương mặt rất nghiêm túc khi nghĩ về Mạnh.

---ooo---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!