QUYỂN 1: VÀI MẢNH KÝ ỨC

Chương 6.9: Ngôi nhà có hàng rào hoa hồng leo

Chương 6.9: Ngôi nhà có hàng rào hoa hồng leo

Xuân thản nhiên đáp lời:

- Thấy cậu ngồi mình buồn. Rủ sang ngồi chung cho vui. Vậy không được hả?

-Hả? Ờ... Tôi tròn mắt nhìn con bé Xuân. Không nhận ra điều gì khác lạ liền quay sang Mai Mai. Cô bé lúc này đã bớt hồi hộp hơn bắt gặp ánh mắt của tôi lại cúi đầu xuống. 

- Nè! -Tôi kéo nhẹ mép áo Mai Mai. Em giật mình khẽ. Tôi nghe được cả con tim em đập thình thịch. Tôi có chút ngạc nhiên, hỏi em giọng quan tâm:

- Sao cậu hồi hộp thế? Đang có chuyện gì khiến cậu lo lắng à?

Mai Mai lắc đầu, cố nở nụ cười. Hai cái răng khểnh trông thật là duyên trả lời tôi:

- Tớ...không có. Xuân trêu cậu í.

Tôi tủm tỉm cười, vờ tỏ ra vẻ mặt biết hết:

- À! Thế mà tớ cứ tưởng...

- Tưởng sao hả Gia? -Mai Mai có chút vội vã hỏi lại tôi. 

-Không có! Cho tớ về chỗ. Sắp vào tiết rồi. -Tôi trả lời em. Mai Mai vội vã né ra cho tôi đi ra ngoài từ phía bên này. Sau khi tôi đi khỏi sau lưng có tiếng Xuân trêu chọc Mai Mai gì đó.

Sau buổi học, tôi đi bộ một mình hướng về phía nhà Hằng Nga. Trường học không cho đi xe máy thế nên những đứa giống tôi đều gửi xe ở nhà dân xung quanh.

Vào tới sân đã thấy Bích nữ thần đứng ở đấy. Em bỏ túi lên xe rồi ngồi lên nhìn về phía tôi với ánh mắt săm soi.

- Nay ghê nhỉ? -Giọng Bích lạnh lùng như lần đầu gặp nhau.

- Sao cơ? - Tôi trả lời.

Bích tiếp lời, trong giọng nói giờ đây có chút trách móc:

- Em không chờ ở đây chắc là anh tính về luôn đúng không?

- À! Quên mất. -Tôi trả lời vu vơ.

- Thế có định chở em đi không? -Bích xị mặt.

- Đằng nào cũng gặp ở đây rồi! Lên xe đi nào.

Thấy tôi trả lời vẻ miễn cưỡng Bích có chút không vui. Thế nhưng em không nói gì chỉ khẽ thở dài. Hai đứa chúng tôi lên xe hướng về khu trung tâm.

Nơi chúng tôi sống thuộc ngoại ô thành phố. Ở nơi đây, đất đai rộng mênh mông, cảnh đẹp hoang sơ. Thế nhưng cũng nghèo lắm. Trừ một số gia đình giàu sẵn từ xưa, giàu tới mức tôi chẳng miêu tả nổi như gia đình Duy Phong, Gia Huy đa số dân cư chủ yếu sống bằng nông nghiệp. Phía bờ Nam La Giang này cũng ít nơi để vui chơi giải trí lắm.

Còn khu trung tâm nằm phía bên bờ Bắc dòng La Giang kia lại là khu vực sầm uất nhất của thành phố. Các trung tâm thương mại, toà nhà cao tầng, khu nhà giàu và cả trường học, bệnh viện lớn nhất đều nằm nơi đó.

Tôi chở theo Bích nữ thần đi qua cây cầu sắt cũ kỹ. Từ đây nhìn xuống dòng La Giang xanh mướt lững lờ trôi. Mọi lần cả hai đều dừng lại bên mép cầu ngắm cảnh núi sông thật lâu. Hôm nay mỗi đứa đuổi theo một dòng suy nghĩ riêng bởi thế chẳng ai còn tâm trạng.

Đã tới giờ trưa hai đứa ghé vào một quán ăn địa phương mang cái tên gần gũi là o Vân. Quán ăn có thế nhìn sông dựa núi, có một cây hoa trà trắng cổ thụ lớn bên hông. Cái cây lớn này cùng họ với mấy cây trà lớn trong vườn nhà tôi.

- Cháo cá nhé? -Tôi hỏi Bích. Em gật đầu. Tôi nói vọng vào trong quầy:

- Chủ quán cho hai tô cháo cá. Thêm quẩy nhé!

- Có ngay! -Chị chủ quán nhanh chóng đáp lời.

Cháo được mang ra bốc lên làn khói nghi ngút, hương thơm dậy lên sực nức. Tôi ngồi ăn, lơ đãng ngó qua nhà hàng cổ trang cạnh bên. Lúc này có mấy chị gái trông xinh lắm từ trên xe sang bước xuống đi vào phía trong nhà hàng.

- Không biết bên trong kia có những gì nhỉ? - Ngắm nhìn cổng vào được dựng bằng gỗ khắc bốn chữ lớn "Thiên Thượng Nhân Gian" theo lối cổ trang tôi nhỏ giọng thắc mắc.

- Anh thích thì hôm nào ghé có gì đâu! -Bích im lặng nãy giờ bỗng nhiên đáp lời. -Trong mấy tầng lầu kia có gái xinh mặc đồ cổ trang mỏng như tơ đón tiếp. Thích lắm ấy!

" Ặc!" -Nghe hết câu sau của Bích nữ thần tôi liền cứu đầu tập trung vào chén cháo trên bàn. 

Hai đứa ăn xong tiếp tục lên đường. Cách quán o Vân tầm mấy trăm mét là trường THPT Trần Phú danh tiếng. Ngôi trường này lớn kinh, trường Thượng Đức của chúng tôi quy mô không nhỏ đặt cạnh nơi này đúng nghĩa trường làng. Lần nào qua đây tôi cũng chạy thật chậm nhìn vào bên trong.

-Này Bích! Năm sau chúng ta sẽ làm trùm ở ngôi trường to bự này á! He He.

-Chỉ mong là thế! -Lúc này em không có chặt chém tôi như ban nãy. Giọng em có chút buồn.

- Mong gì mà mong. Thi vào Trần Phú tỷ lệ chọi cao thật. Nhưng sức học nhóm mình ăn chắc. 

Bích im lặng không nói gì. Đôi mắt em nhìn xa xăm. Nhiều tháng sau tôi mới hiểu được vì sao ánh mắt em buồn ngày hôm nay.

Chạy thêm một lúc nữa cũng tới được khu trung tâm sầm uất nhất của thành phố này. Chỗ này có những  toà nhà cao mà hồi bé xíu tôi thích ngồi đếm số tầng. Giờ lớn hơn rồi thói quen đó nhường chỗ cho thú vui tao nhã hơn đó là ngắm những cô gái đi ngang qua. Con gái khu trung tâm xinh lắm, ăn mặc sành điệu nữa. Tất nhiên không phải ai cũng được như Bích nữ thần nhưng mặt bằng chung em nào cũng có vẻ sành điệu lắm.

Đi qua toà nhà UBND thành phố tới một con đường có hai hàng cây xa cừ cổ thụ rợp bóng, tôi theo chỉ dẫn của Bích ghé vào một cửa hàng. Chỗ này là một căn nhà ba tầng, so với những toà nhà lớn xung quanh khá khiên tốn. Tuy thế để xây được căn nhà ở nơi đất vàng này buôn bán thì cũng không đơn giản. Khách vào ra tấp nập, có vẻ Bích quen với bà chị chủ ở đây vừa vào cả hai đã chị chị em em thân thiết lắm. 

Tôi với Bích nữ thần đi vào lựa chọn đồ cho đội văn nghệ mất một lúc lâu. Sau khi chọn được mẫu tưởng đâu được về luôn.

- Xong! Về... -Đang nói dở câu quay sang chẳng thấy Bích đâu. 

Hoá ra em cùng bà chị kia vẫn buôn dưa lê nhiệt tình. Có lẽ không có nhiều dịp chị em gặp nhau thế nên tôi nói với Bích một tiếng rồi ra bên ngoài hóng gió.

Đang mải nhìn trời ngắm mây, ngó nghiêng từng dòng người xe qua lại như mắc cửi ánh mắt tôi bị thu hút về phía kia. Một cô gái trẻ có lẽ lớn hơn tôi vài tuổi đi từ trong cửa hàng bước ra. Chị chủ tiệm đang mải nói chuyện với Bích nói vọng theo:

- Sáng mai đồ diễn về chị gọi em qua lấy nhé Linh.

" Ồ! Hoá ra tên Linh. Bà chị này cũng đặt đồ diễn à. Phong thái này chắc MC hay diễn viên gì quá!"

Tôi  nghĩ thầm trong lòng ngó theo. Sau này tôi mới biết "bà chị" này cũng bằng tuổi.

Cô ta leo lên chiếc SH màu trắng rồi rời đi một cách chậm rãi. Trước khi rời đi bà chị xinh đẹp dường như liếc nhìn thằng nhóc mê gái đang thẫn thờ là tôi đây với ánh mắt lạnh nhạt.

Tôi vẫn nhìn theo không chớp mắt. Thật may không có ai trông thấy bộ dáng ngu người của tôi lúc đó.

Bà chị xinh đẹp mặc áo thun màu trắng rộng giấu quần khoe đôi chân dài miên man. Trên áo có hoạ tiết hello kitty. Tóc nàng ta buộc cao, ngậm cây kẹo mút cùng gọng kính nobita. Cách phối đồ siêu dễ thương tuy nhiên khí chất sang trọng toát ra làm người khác cảm giác có chút không dám trèo cao.

Liếc nhìn một chút lên chân dài miên man và cả dáng người chuẩn tới từng milimet tôi thầm nghĩ:

"Người gì đâu đã cao ráo, xinh xắn lại còn có khí chất. Con gái mấy gia đình có tiền có quyền chiến thật chứ!"

Bà chị rời đi một lúc mùi nước hoa thoang thoảng dịu nhẹ đi vào cánh mũi tôi. Mùi hương thanh thanh, sang trọng mà kỳ lạ lắm.

Tôi nhìn theo con ngõ mà chị gái kia đi vào liền có chút tò mò. Từ bé tôi vốn là đứa mù đường thế nhưng tôi rất thích khám phá những con đường mới lạ. Chẳng hiểu sao cứ thấy một con đường lạ là tôi lại không cưỡng được ý nghĩ nó dẫn tới đâu? Bên trong đó có gì? Và xe đầy xăng cứ đi hoài đi mãi lạc thì quay đầu lại.

Nghĩ là làm tôi lấy xe phóng theo. Chẳng thể ngờ ở nơi buôn bán sầm uất tấp nập người xe này có một con đường như thế. 

Hai bên đường trồng đầy bằng lăng tím đang độ nở hoa. Con đường có lẽ vừa mới được đổ nhựa trốn kỹ dưới những tán cây xanh. Chạy một đoạn tiếng ồn ào tấp nập rớt lại phía sau lưng.

Bà chị kia chạy xe khá chậm thế nên mất một lúc tôi đã nhìn thấy phía xa. Nàng ta rẽ vào một căn nhà có hoa hồng leo mọc đầy quanh hàng rào. Tôi dừng xe trước cánh cổng lớn đóng kín. Đang ngó nghiêng, có tiếng chó sủa ầm ĩ khiến tôi có chút giật mình. Có giọng con gái ngọt ngào vọng ra:

- Sao thế bé con! 

Tôi lập tức phóng xe chạy mất hút. Để bà chị kia nhìn thấy tình ngay lý gian khéo lại lên đồn vì hiểu lầm là biến thái thì khổ.

Chạy đủ xa tôi quẹo vào một ngách nhỏ khuất phía sau hàng rào hồng leo. Từ đây nhìn lại thấy bà chị kia dắt con cún cưng mở cổng ngó nghiêng. "Bé con" của bà chị kia là giống béc rê to vật vã.

- May mà vọt lẹ không thì...

Khẽ thở phào về sự thông minh của tôi, đứng lại thêm lúc nữa chắc nó dí té khói. 

Khi tôi quay lại cửa hàng Bích nữ thần đã đứng chờ tự lúc nào. Thấy tôi em liền hỏi vội:

- Anh đi đâu ấy? Không nói làm em lo nãy giờ?

Nhìn vẻ mặt lo lắng của em tôi có chút ngại ngùng. Nửa thật nửa giả tôi trả lời:

- À! Nãy thấy có người quen anh chạy theo. 

- Thế à! Anh gặp được chưa?- Em hỏi.

Tôi gãi đầu gãi tai đáp lời:

- Họ dừng lại mới biết nhận nhầm người.

- À! -Bích không hỏi thêm nhưng ánh mắt nhìn tôi có chút kỳ lạ. Có lẽ do tôi chột dạ chăng. Không biết ban nãy em có thấy tôi đứng ngẩn ngơ ngó theo bà chị kia không nữa.

Em bảo tôi mang hai thùng quần áo buộc lên xe. Hai đứa trở về bờ Nam La Giang thân yêu cũng vừa lúc ánh chiều dần buông. Ánh tà dương trốn sau dãy Bạch Mã phía xa in hằn xuống dòng La Giang một màu đỏ rực. Tôi chở em vào tận cổng nhà. 

Bích dường như muốn nói gì sau đó lại thôi. Tôi đứng nhìn Bích đi vào bên trong, bỗng nhiên muốn gọi em  thế nhưng có điều gì đó tận sâu bên trong ngăn cản tôi làm điều đó.

Khẽ thở ra, tôi quay xe trở về nhà với tâm trạng mông lung.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!