Ba tuần cuối trước ngày thi tuyển sinh vào 10, cả khối lớp chín giống như đang chạy nước rút vậy, học đến nỗi quên ăn quên ngủ, giáo viên cũng nhiệt tình không kém dùng hết sức mình để giảng dạy. Không còn là những buổi học đầy ắp tiếng cười cùng những tiếng đùa nghịch nữa mà bây giờ lại là sự nghiêm túc tập trung để thay đổi vận mệnh. Lớp của cô học tới tận sáu giờ tối mới về, cả lớp chẳng lấy một ai than phiền, các bạn học vẫn nở nụ cười trên môi.
Sau khi về đến nhà thì ăn cơm tối, sau đó cả bọn lại kéo nhau đến thư viện học cho đến tối muộn. Thanh Vy cũng muốn học chung với các bạn nên đã xin nghỉ việc dạy kèm cho Đức Huy, lúc đó cậu có vẻ không vui cho lắm, khuôn mặt hậm hực xen lẫn sự khó chịu nhưng vẫn đồng ý với cô và bởi vì nhờ sự trợ giúp của đám Thái Bảo nên cậu cũng tham gia vào lớp học nhóm.
“Ê, câu tiếng anh đây bay sai rồi, tính từ của nature là natural mới đúng.”
“Ok, xém là sai.”
“Câu này bay phải dùng hệ phương trình mới đúng, bài này dùng phương trình không ra đâu.”
“Câu cuối bài hình bay làm sao vậy.”
…
Mọi thứ cứ diễn ra như vậy cho đến ngày trước khi thi tuyển sinh một ngày. Cả đám ngồi cùng nhau để nghe giáo viên phổ biến luật lệ và những kinh nghiệm lẫn thủ thuật làm bài trước khi thi.
Cô và Đức Huy rốt cuộc cũng có buổi học kèm cuối cùng đúng nghĩa, mấy đứa khác thì đang được bố mẹ chăm sóc ở nhà nên không có đi được.
“Tao mệt quá Vy ơi, lần đầu tiên tao học mà chỉ nghỉ ngơi có vài tiếng thôi đấy nhưng cũng là lần đầu tao thấy cái lớp này vui đến như vậy.” Đức Huy nghiêng đầu xuống vai cô vừa thở dốc vừa nói.
Thanh Vy cũng hơi bất ngờ vì nghe cậu nói như vậy, đúng vậy, năm cuối cấp là một thứ gì đó khó quên và đầy kỉ niệm. Đức Huy đã cố gắng hết sức, cậu đã thay đổi lúc nào mà bản thân không biết, cậu không còn vui đùa như trước nữa mà học hành vô cùng chăm chỉ đến cả những bạn học xung quanh cũng nhận ra được. Nhưng thời gian này lại quá ngắn ngủi nếu cậu chăm học và hoà thuận với bạn bè hơn thì thanh xuân ấy sẽ còn vui hơn nữa. Ngày hôm qua, cả bọn trong lớp đã rủ nhau kí áo và chơi bóng nước sau khi bế giảng xong, đứa nào cũng ôm nhau khóc và nói ra những lời tâm sự trong lòng. Có đứa còn tỏ tình nhau nữa, dù thành hay không thành thì sẽ chẳng có tiếc nuối, thanh xuân là như vậy mà?
“Huy ơi, thi tốt nha vào trường THPT Đoàn Lê với tao.”
Cậu chống cằm dịu dàng nói: “Hey, biết sao giờ, bạn thân của tao đã nói vậy rồi thì tao cũng phải cố gắng thi thật tốt, mày cũng thi tốt.”
Dòng lưu bút trôi qua rất nhanh, hai ngày thi tuyển sinh đã tới, môn Ngữ Văn là môn đầu tiên, sau đó tới môn Tiếng Anh rồi tới môn Toán.
Đã có người từng nói rằng: “Thanh xuân là giai điệu đẹp đẽ, đẹp đến mức không ai có thể chơi lần thứ hai trong đời…” và bởi vì nó đặc biệt nên mới khó quên như vậy.
Ngồi trong phòng thi, cầm trên tay chiếc bút mực mà viết, viết cho tương lai phía trước của mỗi người. Từng phút giây quý giá, trong bốn năm học miệt mài đổi lại hai ngày thi vất vả và gian nan, có những người khóc vì làm bài không tốt, có người vui vì đã loại bỏ được gánh nặng, có người bình tĩnh vì đã làm bài được, vẫn có người khóc vì xa bạn bè vì một nửa thanh xuân của mình đã kết thúc hay tiếc nuối vì những gì mà bản thân vẫn chưa làm được.
Khi ra khỏi phòng thi ở môn cuối cùng, Thanh Vy chỉ muốn lại và ôm bạn của mình để khóc thật to. Từng giọt nước mắt của cô rơi xuống, cô ôm lấy Mỹ Nhân người bạn đã chơi với cô từ nhỏ mà khóc.
“Ôi nín nào, không làm bài được thì để chị đây nuôi cưng được không?” Mỹ Nhân hơi bối rối vì sự bộc lộ cảm xúc bất ngờ của cô bạn luôn hướng nội của mình, giữa chốn đông người, ai nấy cũng nhìn hai đứa. Không biết vì sao, không vì một nỗi sợ gì nhưng cô lại không thể kìm nén nước mắt được nữa, cảm xúc cũng không thể dừng lại. Thanh Vy ngầng đầu lên nhìn thì phát hiện ra Đức Huy cả người đầy sự lo lắng, trên trán còn vương lại những giọt mồ hôi chưa kịp lau vì mới làm bài xong, cậu không nói một lời mà chạy nhanh lại về phía cô.
Cậu ôm chầm lấy cô mà dỗ dành: “Không có chuyện gì hết, không đậu vào trường này thì tao với mày đi trường khác có gì đâu mà lo hay tao bao mày đi uống trà sữa nhé, mày muốn đi biển không tao dẫn mày đi, đừng buồn mày muốn gì tao cho mày.”
“Hức…hức…Không phải, do tao hơi xúc động chứ tao làm bài tốt lắm.”
Cả lớp kiểu: Được, mới thi xong còn phải ăn cơm chóa.
Bởi vì cái nhìn chằm chằm của đám bạn xung quanh mà cô mới phát hiện mình đang ôm Đức Huy, nên lật đật đẩy cậu ra rồi ngại ngùng xin lỗi. Nhìn phần áo trước ngực cậu bị thấm ướt bởi nước mắt mà càng ngại ngùng hơn.
“Huy ơi Huy à, mày lo lắng cho Vy quá đấy, nói gì mà mày muốn gì tao cũng cho mày, trời ơi lãng mãn quá.” Thái Bảo đang đi ngang qua thì bắt gặp được cảnh tượng giống như trong phim thần tượng nên đã nhanh nhanh hóng chuyện nào ngờ khi nhận ra nhân vật chính lại là thằng bạn thân của mình thì càng bất ngờ hơn nữa.
Đức Huy chẳng mảy may gì đến Thái Bảo mà cho cậu ta ăn một trái bơ đắng. Sau đó cùng cả lớp đi liên hoan. Thanh Vy thì cảm thấy bản thân làm hơi lố nên mặt mày đỏ bừng lên. Chóp mũi và mắt vẫn còn đỏ khiến cho đám bạn xung quanh hỏi thăm không ngừng. Mỹ Nhân thì vừa mới chứng kiến được cảnh tượng thanh xuân học đường vừa rồi nên nhanh nhảu mà kéo Thanh Vy vô một góc hỏi cho rõ.
“Thật sự không có chuyện yêu đương đâu, tao với Huy tuyệt đối là bạn bè không hơn không kém, nhưng thân hơn một chút thôi, kiểu như bạn thân khác giới đó.”
Mỹ Nhân dùng tay bóp khuôn mặt tròn tròn dễ thương của bạn mình rồi suy ngẫm: Thanh Vy đúng là dễ thương thật, vừa hiền vừa chăm chỉ lại thích giúp đỡ người khác chẳng trách lại để con sói già Đức Huy kia để ý, lại còn diễn vở kịch hết sức làm người khác buồn nôn. Bạn thân khác giới á đừng có mơ.
Đức Huy nếu mà biết suy nghĩ của Mỹ Nhân thì sẽ phản ứng kiểu: Bạn thân của tao mày không cướp được đâu Mỹ Nhân, có nhớ ván bi-da hồi trước thua thảm không.
“…”
“Mặt trời mọc nhuộm bầu trời thành một sắc đỏ, dàn ve hoà ca tựa như tiếng mưa rơi.”
Bốn năm học cấp hai đã kết thúc bằng nước mắt và nụ cười. Bây giờ là thời gian để nghỉ ngơi và trang bị những tinh thần mới để đến với thanh xuân cuối cùng của đời học sinh.
Sáng ngày biết điểm, Thanh Vy dậy rất sớm để chuẩn bị tra điểm của mình. Bố mẹ cùng anh trai của cô thì hối hả, khuôn mặt ai nấy đều toát mồ hôi hột khi cô điền thông tin vào chiếc máy tính.
“Mẹ ơi, bố ơi, nếu con không đủ điểm thì sao?”
Đinh Văn Toàn cốc đầu cô một cái rồi đáp: “Cho mày đi chăn bò, gửi mày về quê cho ông bà nội ngoại nuôi chứ sao.”
“Cái thằng này, không sao đâu con, không đậu thì mẹ xin cho con học trường khác, nhà mình cũng không nghèo.” Bà Trương Mỹ Hoa cười, tay đặt lên vai cô nhầm khẳng định sự chắc chắn trong lời nói. Bố của cô – ông Đinh Thẩm Hoài bình thường có vẻ ngoài lạnh lùng bây giờ cũng nói những lời động viên tới cô.
Thanh Vy nhìn vào màn hình máy tính rồi nhấn “xác nhận”. Giây phút mà những con số hiện lên, thế giới của cô giống như lên mây vậy. Cả ba người còn lại thì ôm chầm lấy cô mà khóc, bố mẹ của cô lập tức lấy điện thoại gọi cho họ hàng chú bác. Còn ông anh của cô thì gọi cho đám bạn của ảnh để khoe chiến tích của con em mình.
[Đinh Nhã Thanh Vy]
[Số báo danh: 31059]
[Ngữ Văn: 9,25 Toán: 9,5 Tiếng Anh: 10]
Lúc này, cô vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chỉ còn biết lắc đầu không tin vào những con số trước mắt. Cô bật khóc, từng giọt nước mắt của hạnh phúc chỉ còn cách mà trào ra. Sự nỗ lực của cô đã được đền đáp. Thanh Vy nhanh chóng lấy điện thoại báo tin cho Đức Huy ngay lập tức.
“Huy ơi, mày có kết quả chưa.”
“Ừm, mày vừa mới khóc à Vy, kết quả của mày thì sao, nếu không đậu tao đi với mày.” Đức Huy sốt ruột đến nỗi quên béng mất bố mẹ của cậu đang ở bên cạnh.
“Của tao cao lắm, tao được 28.75, còn mày?”
“Của tao 24 điểm tròn, đừng khóc nữa, chút tao sang nhà mày.”
Ông Đoàn Dư Khải ho một cái rồi đặt tay lên vai cậu với ánh mắt hết sức đăm chiêu, cậu ngại ngùng mà giải thích một chút rồi quay về phòng của mình. Lúc nãy khi vừa mới tra điểm xong, bố mẹ cậu gần như bùng nổ mà la hét hết căn phòng chẳng giống phong thái của người làm kinh doanh chút nào, mẹ Chi của cậu thì ôm cậu không ngừng nên chẳng có thời gian để báo cho Thanh Vy biết. Nhưng cậu cũng chắc chắn một điều bạn thân nhỏ của cậu sẽ làm tốt.
Sau đó, Thanh Vy gọi điện cho Mỹ Nhân báo cáo và hỏi thăm, Mỹ Nhân cũng làm bài rất tốt với 25 điểm. Phải nói là đề năm nay độ khó so với năm trước cao hơn một chút ở môn Tiếng Anh nhưng đứa nào lớp cô cũng trên bảy điểm, phải nói là rất cao. Cô không tin bản thân được điểm cao ở môn Toán như vậy, điểm chín rưỡi đối với cô là rất khó mà năm nay lại có câu nâng cao, điều này chứng tỏ cô thật sự rất chăm chỉ và cố gắng như thế nào.
Đúng thời gian Đức Huy đạp xe qua nhà cô, Thanh Vy lắc léo xin phép bố mẹ rồi nhanh chân chạy ra đi chơi với cậu.
“Huy ơi, mày có vui không?”
Cậu mang trong mình đầy sự hỏi chấm mà nhìn cô, tay không nhịn được véo má cô một cái, rồi bình thản nói: “Học cùng trường với mày tao rất mãn nguyện rồi.” Thanh Vy nhìn cậu rồi thầm cảm thán: Ngày nay kiếm đâu ra người bạn như vậy chứ, chắc chỉ có trong tiểu thuyết thôi. Lúc đi trên đường, hai đứa bị đám bạn đang đi liên hoan bắt gặp, những con mắt nhìn nhau mà tràn ngập những suy nghĩ lung tung.
“E hèm, hai bạn nhỏ của chúng ta không chịu đi liên hoan một bữa là tao đã thấy nghi rồi, ai ngờ lén đi rồi bị bắt tại trận.” Tùng Kha cùng Thái Bảo diễn lại vở kịch thắm thiết để thể hiện lại sự cố bất ngờ này. Cả bọn con gái khác thì tụm năm tụm bảy lại bàn tán xôn xao, lời đồn lúc trước bất ngờ lại nổi lên một lần nữa.
“Bọn bay im cái miệng đi, bọn tao đi đâu thì liên quan gì đến bọn bay.”
“Dạ, chúng em xin lỗi, chúng em là kì đà cản mũi, mời hai anh chị đi chơi vui vẻ, nhớ giữ ý tứ đừng để người khác phải ăn cơm ạ.” Nghe vậy Thanh Vy liền đỏ mặt quay sang chỗ khác, rồi vứt lại một câu cũng đáng ghét không kém gì Đức Huy.
“Sao ra đường cứ cách một lúc là gặp mày vậy Thái Bảo, phân chó đầu ngõ cũng chẳng nhiều như vậy đâu.”
Cả đám: Cái nết này quen quen nhể, của cha Đức Huy chứ đâu nữa.
Đức Huy nghe xong thì cười rất tươi, hất mặt lên trông rất tự hào rồi cùng Thanh Vy tiếp tục đạp xe đi dạo để lại Thái Bảo một mặt ngơ ngác giống như bị hai vợ chồng nhà này chơi một vố to vậy.
Trên cây cầu nhỏ thơ mộng, hai bóng dáng song song đi với nhau, xung quanh là gió mát lạnh cùng với tiếng chim hót ca vang, cô và cậu đứng gần đấy để ngắm hoàng hôn. Buổi chiều ở đây không khí thoáng mát, không biết vì sao mà Đức Huy lại cười nhiều như vậy mà còn lại nhìn cô rồi trộm cười thầm nữa chứ, đáng ghét chết đi được.


0 Bình luận