Hoa Hướng Dương Say Mê Án...
Tôn Nữ Thanh Tịnh
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: Thanh xuân chưa lớn

Chương 07 - 08

0 Bình luận - Độ dài: 2,157 từ - Cập nhật:

    Đức Huy nhìn cô một lúc rồi đứng dậy một cách lười biếng, không nói một lời nào mà cốc lên đầu nhỏ của cô một cái rồi nhướng mày đi ra hội trường. Thanh Vy thì hơi bất ngờ nhưng vẫn đi theo cậu.

   Trong hội trường đang sắp bắt đầu lễ chào cờ, một nam một nữ đang từ từ bước vào, sự xinh đẹp của họ khiến cho mấy em khối dưới phải nhìn không chớp mắt.

   “Trời đất ơi, thánh thần thiên địa ơi, con sống tới giờ mà lần đầu thấy Đoàn Lê Đức Huy đi chào cờ đấy, hôm nay mày bị gì…” Chưa kịp nói hết lời thì Thái Bảo đã nhận ra cô ở ngay đằng sau mà vòng tay qua vai của Đức Huy mà chọc ghẹo.

   Còn Mỹ Nhân thì nhìn cô với ánh mắt hết sức đăm chiêu và suy ngẫm: “Hồi nãy mày nói với tao đi lấy đồ là định lấy cớ đi với thằng Huy đúng không?” Thanh Vy giật mình rồi mím môi không trả lời vì lúc này cô ngại đến mức chỉ muốn chui xuống lỗ. Chưa bao giờ mà cô hành động như vậy cả, hành động một cách vô thức và không suy nghĩ.

   “Haha, hai tụi bay định giấu hả, hồi bữa tao còn thấy chúng mày đi chơi riêng nữa mà, bồ nhau rồi công khai đi.”

   “Mày mà nói lần nữa tao cho mày hết bồ được luôn đấy, mày tin không?” Đức Huy hơi cau có mà nói làm cho Thái Bảo cũng biết điều mà khoá mỏ lại. Khi buổi lễ bắt đầu, bài hát Quốc Ca và Đội Ca cất lên hoà trong những tiếng trống dồn dập và nhịp điệu. Sau đó, từng lớp có thành tích tốt lên nhận giấy khen và trao cho những học sinh có thành tích xuất sắc, làm việc thiện trong tuần.

   Buổi chào cờ hôm nay diễn ra lâu hơn những buổi trước một chút nên có nhiều học sinh phàn nàn vì sự nóng nực do thời tiết mang lại. Tuy nhiên, cả lớp cô thì khác, mấy bạn nữ đang thảo luận xem vì sao vị nam thần học đường Đức Huy chưa bao giờ đi chào cờ mà tự dưng hôm nay lại nổi hứng đi dự một cách bất ngờ như vậy. Điều này thật sự làm cô có hơi chột dạ nhưng cô chẳng nghĩ nhiều đến như vậy.

   Khi vào đến lớp, Mỹ Nhân đã lập tức kéo cô vào một gốc để hỏi chuyện cho rõ.

   “Có phải vì mày mà Đức Huy đi chào cờ không? Bạn tôi hơi bị kinh đấy nhể.”

   Thanh Vy nghe câu hỏi mà cười trừ lắc đầu, dù vì lí do gì hay sự trùng hợp nào thì đó sẽ không phải là cô, cô và Đức Huy đâu có thân đến như vậy. Tất cả chỉ là do tâm tình của cậu ấy mà thôi. Suy nghĩ này dù có trời sập cô vẫn tin là như vậy.

   Một ngày học của cô kết thúc rất nhanh nhưng tin đồn mà bạn học trong lớp truyền đi cũng không hề chậm. Sau giờ học, Thanh Vy vẫn như mọi hôm mà đạp xe về nhà trên con đường cũ đầy hoa cỏ dại mọc xung quanh. Tâm tình của cô cũng trở nên thoải mái hơn nhưng khi nhận ra chiều nay sẽ có buổi dạy thêm Tiếng Anh cho Đức Huy thì cô lại có hơi thẫn thờ. Thật ra, cô không biết Đức Huy có nghĩ đến những lời bàn tán đó hay không, hay cậu ấy vẫn cứ là chính mình mà mặc kệ. Đối với một cô gái đang ở lứa tuổi dậy thì như cô, những chuyện này như một cú sốc vậy.

   “Hey, vẫn nên là bỏ đi vậy.” Tự lẩm nhẩm một mình mà về đến nhà.

   Nằm trong phòng nhìn ra phía cửa sổ chẳng biết lúc nào không hay mà cô đã ngủ quên mất. Khi tỉnh dậy thì đã là hai giờ chiều, lúc này bụng cô reo lên vì đói nên Thanh Vy quyết định xuống ăn cơm trước. Món cô ăn hôm nay cũng vô cùng đặc biệt, cơm cùng với thịt heo chua ngọt, canh chua cá lóc. Tất cả đều là món ăn cô thích và lâu lâu mới được mẹ nấu cho ăn.

   Chén xong bữa thì Thanh Vy lên lầu sắp xếp lại bài vở một chút, học thêm và làm một ít đề Toán, sau đó thì dắt xe đạp đến thư viên Hoàng Hải. Chẳng biết sao mà mỗi lần học thêm như vậy, Đức Huy lại đến rất sớm, sớm còn hơn cả cô.

   Cô thầm nghĩ: Quyết tâm như vậy dồn vô việc học thì cũng đỡ.

   Buổi chiều hôm nay có vẻ rất mát mẻ, những tán cây cứ đung đưa qua lại nhìn trông rất dễ chịu. Thanh Vy cùng Đức Huy lại vùi ngập vào trong biển đề Tiếng Anh. Lúc cậu làm đề, thì cô học Toán, có chỗ nào không hiểu thì cô sẽ giảng lại cho cậu. Dường như cả hai đứa chẳng còn lo ngại hay âu lo gì đến tin đồn cả. Cậu cũng rất hào phóng mà mỗi buổi học mua cho cô một ly trà sữa full topping. Cô cũng chẳng phụ lòng cậu mà kèm một cách rất nhiệt huyết.

   Bỗng một ngày cậu chợt mở lời, đôi mắt đen láy và sâu thẩm ấy nhìn thẳng vào cô.

   “Mày đừng quan tâm tới những lời nhảm nhí ấy, chúng ta vẫn là bạn của nhau, cũng có thể trở thành bạn thân, những người bạn thân thiết. Lúc trước ấy có trăm lời đồn như vậy, tao chẳng có lấy cảm xúc gì, nhưng thấy mày cứ băng khăng, ảnh hưởng tới việc học, tao lại cảm thấy khác. Chỉ vì một lời mà xa cách nhau tao cảm thấy rất khó chịu, mày hiểu chứ Vy?” Mấy năm qua, cậu phải thú thật rằng câu nói này là lời dài nhất, cũng là lời cậu muốn nói nhất.

   Thanh Vy nhìn cậu, ánh mắt ấy vẫn không lay động chút nào, hoá ra cậu ấy vẫn để tâm. Cô cảm thấy sống mũi hơi cay cay dường như muốn khóc vậy, nhưng vẫn phải kìm nén mà nở nụ cười, trả lời cậu: “Cảm ơn mày.”

   

   “Cơn gió mát lạnh đến cuốn theo những muộn phiền, tớ theo cành hoa thơm mà tiến gần hơn về phía cậu.”

    Cũng kể từ buổi học hôm ấy mà dường như Thanh Vy đã không còn lăn tăn về những suy nghĩ trên mây của mình nữa, cô đã trở nên tập trung hơn vào những bài học trước mắt, không những vậy Đức Huy cũng có vẻ cố gắng hơn, cũng làm những bài tập mà cô giao cho. Nhưng đặc biệt hơn là, khoảng cách giữa Vy và Huy đã được rút ngắn rồi chăng?

    Chỉ còn ba tuần nữa là tới kì thi tuyển sinh vào lớp 10, Thanh Vy đã in rất nhiều tài liệu Ngữ Văn để ôn tập và làm rất nhiều đề Toán để nâng cao trình độ. Số buổi dạy kèm thêm cho Đức Huy cũng tăng lên, từ hai buổi trên tuần mà biến thành bốn buổi trên tuần.

    Hôm nay lại là chủ nhật cuối cùng để nghỉ ngơi, buổi sáng cô thức dậy rất sớm để học bài rồi ăn sáng, buổi chiều cũng vậy lặp lại những hành động ấy cho tới tối.

    [Đoàn Huy]: Vy ơi, đi chơi không? Dạo này thấy mày học nhiều quá tao sợ mày mệt.

    Cô nhìn tin nhắn đến mà cười rộ lên, sau đó nhắn lại: Được, đi tới tám giờ thôi đấy.

    Nhưng nghĩ kĩ lại thì bọn cô đã thân tới mức rủ nhau đi chơi vào những buổi đêm như vậy rồi, Thanh Vy còn phải nói dối ông anh hai để lén đi chơi với Đức Huy nữa kìa. Mặc dù có hơi sợ nhưng cô lại rất vui, mỗi lần cô học tới mệt thì lại xuất hiện một tên làm dịu đi tâm tình của mình.

    Thanh Vy nhìn Đức Huy đang đạp chiếc xe đạp màu đen đến mà vẫy vẫy tay. Đi được một đoạn nhỏ thì hai đứa dừng xe lại mà mua nước và một chút đồ ăn vặt đến công viên nhâm nhi. Đột nhiên cô lỡ miệng nói:

    “Nếu tao không đậu vào trường THPT Đoàn Lê thì sao đây.”

    Đức Huy hơi khững lại mà nhìn cô, đôi mắt ấy có chút nheo lại rồi cậu nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Tao đi cùng với mày vào trường khác vậy.” Lời nói của cậu bình thản đến mức làm trái tim nhỏ bé của cô đập nhanh, cô ngước đầu lên nhìn kĩ vào khuôn mặt cậu rồi đi tiếp. Có đôi khi những lời nói vu vơ lại là liều thuốc mạnh nhất để khiến cho một người đang ở trong bóng tối tìm lại được ánh sáng.

    “Vậy cảm ơn bạn Huy của tao nhé, đôi bạn đồng cam cộng khổ của tôi.”

    “Biết vậy là được rồi, nhanh ăn đi rồi đi dạo tiếp.” Đức Huy lại một lần nữa xoa đầu cô khiến cho tâm tình nhỏ bé của cô nảy lên một lần nữa.

    Gió đêm nay lại nhè nhẹ mát lạnh, ở công viên khắp nơi đều là những cây đèn thân cao nhưng chỉ có lác đác người qua lại. Càng làm bóng dáng của hai đứa học sinh thêm nhỏ bé. Thanh Vy dựa vào vai của Đức Huy mà ngắm nhìn mặt trăng và những ngôi sao trên bầu trời. Cô cười mỉm rồi kéo tay của Đức Huy đi dạo tiếp, khi càng tiếp xúc với nam thần của trường này, cô càng cảm thấy cậu là người ít nói vô cùng, nhưng mỗi lần nói hay khịa ai đó thì tính sát thương phải nói là nhân đôi, cậu cũng là người rất ấm áp chẳng giống như bề ngoài lạnh lùng, kiêu ngạo chút nào cả.

    “Dừng tại đây được rồi, mày không cần đi cùng tao nữa đi mắc công tốn thời gian.”

    Cậu bĩu môi nói: “Thời gian của tao muốn được đưa mày về nhà đó Vy à.”

    Cậu đã nói vậy thì cô chỉ còn biết đồng ý mà thôi, Thanh Vy cũng chưa từng đến nhà cậu nên chẳng biết nó có gần khu đây hay không, nhưng nhìn thái độ kia thì chắc cũng gần nên cô cũng rất vô tư mà không suy nghĩ nhiều. Tới nhà được một lúc rồi mà cậu vẫn chưa chịu đi còn nói rằng phải xem cô vô nhà rồi cậu mới yên tâm. 

    “Vô rồi nè, ngủ ngon nha.” Thanh Vy nói rất nhỏ cũng không chắc cậu có nghe không nữa.

    Đức Huy gật đầu rồi đạp xe trở về nhà. Cậu vừa đi vừa suy nghĩ về hành vi bữa giờ của mình. Lúc đầu bởi vì do mẹ Chi của cậu cứ khóc lóc bảo nếu cậu không học hành chăm chỉ thì sẽ cùng bố cậu đá cậu ra khỏi nhà, bình thường thì cậu cũng không quan tâm lắm đến những vở kịch tự biên tự diễn của mẹ, nhưng cậu lại không đành lòng để mẹ khóc nên mới nhờ vả bạn học Thanh Vy, cứ nghĩ chỉ là bình thường thôi nào ngờ càng ngày cậu lại càng lúng sâu vào mối quan hệ không rõ căn cứ này.

    Cậu lại bất giác mà muốn gần gũi hơn với Thanh Vy, cũng vì cô mà chăm chỉ học hành hơn, cũng ít đi chơi đá banh với đám của Thái Bảo. Còn rất “gan dạ” mà rủ cô đi dạo vào buổi tối, chẳng biết lúc nào mà hai người đã trở nên thân thiết hơn. Nhưng hơn hết là cậu cảm thấy rất vui và thoải mải, được tiếp xúc với Vy làm cho vỏ bọc của cậu cũng chẳng cần thiết phải đeo nữa.

    Nghĩ tới đây, cậu bất giác cảm thấy bản thân mình y như là mấy kẻ biến thái vậy. Chắc là đám thằng Trường tiêm nhiễm cho cậu rồi.

    Lúc này, Trường đang ở nhà cày game Liên Minh Huyền Thoại chẳng biết chuyện gì xảy ra mà hắc xì không ngừng: “Hey, chắc là ai đó đang khen mình đẹp trai rồi.”

    (Tác giả có điều muốn nói: Nhà của bạn nhỏ Huy cách nhà của bé Vy chúng ta rất xa nhưng ngày ngày vẫn đúng giờ rủ bé Vy đi dạo nha. Có chắc chỉ là bạn đồng cam cộng khổ không đó trời.)

   

 

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận