Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn
Chương 8 - Đi một bước cờ hoàn hảo.
0 Bình luận - Độ dài: 6,323 từ - Cập nhật:
# Chương 8 - Đi một bước cờ hoàn hảo.
## Phần 1
Ngày hôm sau, mọi thứ vẫn diễn ra một cách bình thường tại dinh thự Cobley. Như thể những gì đêm qua chỉ là một cơn ác mộng do tôi tưởng tượng ra.
Lịch trình của tôi vẫn bị lấp đầy bởi những lớp học khô khan, từ nghi lễ hoàng gia đến lịch sử các vương triều, tất cả đều nhằm trang bị cho tôi kiến thức và kỹ năng của một hoàng hậu tương lai. Tôi cố gắng giữ mình ở mức trung bình, cân bằng giữa việc không quá kém cỏi để bị nghi ngờ, nhưng cũng không quá xuất sắc để thu hút sự chú ý không mong muốn.
Mãi đến chập tối, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những ô cửa sổ vòm, tôi mới có chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi. Nhưng ngay cả khoảnh khắc đó cũng bị tước đoạt. Tôi lại bị bắt đọc và hồi đáp những bức thư xã giao. Bình thường, đây là công việc của thư ký, nhưng vì đang bị phạt, tôi đành phải chấp nhận.
Tưởng chừng lại chỉ là những bức thư xã giao. Nhưng có một bức thư đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi. Một phong bì màu đen. Màu sắc đó quá khác biệt giữa những tờ giấy trắng ngà và hồng nhạt. Ừ thì thỉnh thoảng cũng có thể có vài bức thư có thiết kế đặc biệt một chút, thể hiện hy vọng được nhà Cobley chú ý. Có điều, con dấu niêm phong của bức thư… vẫn còn nguyên vẹn.
Những phong thư khác đều đã bị mở ra để kiểm tra. Riêng phong thư đen này thì không.
Hai khả năng lóe lên trong đầu tôi. Hoặc nó vô tình lọt qua người kiểm duyệt do sơ suất. Hoặc... có người không muốn nó bị kiểm tra. Một kẻ nào đó đủ quyền lực, đủ tinh vi để vượt qua mạng lưới giám sát của Công tước.
Tôi dùng móng tay cạy lớp sáp mỏng trên con dấu. Nội dung bức thư:
Tiểu thư Eleanor,
Tôi từng là cấp dưới trực tiếp của phu nhân.
Tôi biết sự thật về cái chết của người.
Có những điều đã bị chôn vùi trong khu nghiên cứu cũ của gia tộc Cobley.
Tôi muốn đưa sự thật đó ra ánh sáng, nhưng hiện tại chỉ có mỗi cô là người tôi có thể tin tưởng.
Xin đừng để Công tước biết.
Nếu việc này bị phát hiện, tôi sẽ bị thủ tiêu trước khi kịp nói bất cứ điều gì.
Nếu cô còn muốn biết chuyện gì đã thật sự xảy ra với phu nhân,
hãy đến gặp tôi tối nay.
Ký tên. Một người mắc nợ phu nhân.
Đọc không khác gì mấy bức email của bọn lừa đảo trên mạng. Chuyên đánh thẳng vào tâm lý tò mò hay sợ hãi của người đọc. Nếu là Eleanor thật, có khả năng cô ấy đã tin đến bảy phần rồi.
Nhưng mà suy nghĩ một chút thì thấy sạn. Chuyện của phu nhân đã xảy ra hơn chục năm rồi, vậy mà giờ mới có người gửi thư nói về việc này? Đánh liều gửi thư cho Eleanor để hy vọng điều gì chứ? Rằng Eleanor sẽ lập tức đứng về phe họ, và sẽ đủ khả năng qua mặt Công tước để giúp họ phơi bày sự thật à?
Nếu nhờ nội gián gửi thư cho tôi, hẳn họ cũng biết tôi đang bị giới nghiêm chứ nhỉ. Nếu họ đã chờ đợi bấy lâu, sao không chờ thêm một thời gian nữa, đến khi lệnh giới nghiêm của tôi kết thúc?
Cơ mà khoan.
Một ý nghĩ chợt lóe lên. Cái tên của Phu nhân Cobley, lại được nhắc đến cùng với "khu nghiên cứu cũ của gia tộc Cobley" trong bức thư. Và chính tại nơi đó, tôi đã tìm thấy xác của tiểu thư Bellington. Đây không thể nào là sự ngẫu nhiên được.
Ngày hôm qua, trước khi tôi kịp làm bất cứ điều gì với xác của tiểu thư Bellington, một kẻ khả nghi đã quay lại hiện trường. Vì vậy, khả năng cao cái xác vẫn còn ở trong khu nghiên cứu.
Giờ mà tôi nghe theo bức thư này, quay lại chỗ đó thì sao? Nếu ai đó bắt quả tang tôi, Tiểu thư nhà Cobley, ở gần xác của Bellington, ngay trên lãnh địa nhà Cobley, chẳng phải là tôi đã bị gài bẫy một cách hoàn hảo sao?
Tôi hiểu rồi. Đây là một âm mưu đổ vấy cho nhà Cobley. Từ trước đến nay, nhà Cobley có thế lực cực kỳ mạnh, nhưng lại chỉ gây sức ép với những gia tộc thấp kém, đồng thời giữ hòa khí với những gia tộc mạnh khác, ví dụ như nhà Bellington. Nhưng giờ đây, nếu tôi rơi vào bẫy, hiềm khích giữa hai nhà sẽ nổ ra, không thể cứu vãn.
Ai là người hưởng lợi đây? Tam Hoàng tử, kẻ mà tôi chưa từng gặp mặt bao giờ.
Nhà Cobley bị hạ uy tín, thì Đại Hoàng tử, người đang được nhà Cobley ủng hộ, cũng sẽ bị liên lụy. Gia tộc Bellington bị đẩy khỏi vị thế trung lập vì oán hận. Một mũi tên bắn trúng hai mục tiêu.
Gì vậy chứ. Tôi thở dài.
Chẳng phải tôi đến đây chỉ để tìm hiểu về căn nguyên ma thuật từ những nghiên cứu của Công tước phu nhân và Eleanor thôi sao? Sao giờ lại bị lôi vào cái bàn cờ quyền lực đầy rẫy âm mưu này?
Tôi biết thế cờ. Tôi biết nước đi của đối phương. Nhưng bảo tôi hành động thì hành động kiểu gì đây? Nếu đi gặp, tôi sẽ bước thẳng vào bẫy. Nếu không đi, bàn cờ vẫn vận hành, và nhà Cobley vẫn sẽ bị kéo xuống. Nếu báo Công tước, nội gián sẽ nhận ra chuyển động, mọi dấu vết sẽ bị xóa sạch, và chúng sẽ lên một kế hoạch mới.
Những lúc thế này, có lẽ nên tham khảo ý kiến của người khác, để có cái nhìn khách quan trước khi hành động. Tôi liền rút điện thoại ra, gọi cho Tiến sĩ Kim.
Tiến sĩ Kim lắng nghe tôi kể hết mọi chuyện, và đáp lại với giọng điệu hào hứng. "Thú vị thật," Cô ta lẩm bẩm, giọng điệu pha chút mỉa mai. "Cô càng lúc càng giống một nữ chính trong tiểu thuyết âm mưu. Hôm trước thì bị vướng vào vụ bắt cóc, hôm sau thì tìm được cả xác của nạn nhân. Hôm nay thì nhận ra cả một âm mưu. Có khi quyết định sống ở Thế giới ảo là quyết định đúng đắn nhất mà con bé Eleanor từng đưa ra nhỉ."
Cái cách Tiến sĩ nhìn tôi, như thể tôi là một nhân vật trong cuốn sách cô đang đọc, khiến tôi cảm thấy có chút thiếu nghiêm túc. Kiểu như lại muốn nói rằng tôi không cần phải quan tâm mấy chuyện bên lề vậy.
Tôi hít một hơi thật sâu, suy nghĩ cách thuyết phục Tiến sĩ nghiêm túc hơn một chút. Rồi tôi hỏi. "Nhân tiện, cho tôi hỏi. Eleanor có biết về chênh lệch thời gian giữa thế giới ảo và thế giới thật không?"
Tiến sĩ Kim không trả lời ngay. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, gần như tàn nhẫn. "Nếu biết thì nó còn muốn sống ở thế giới ảo nữa sao."
Hẳn rồi. Tôi biết thừa bọn họ đang có ý định biến Eleanor thành người của họ. Để làm được điều đó, họ cần phải cắt đứt mọi liên hệ của cô bé đến thế giới này. Nghe tàn nhẫn, nhưng mà đây đã được họ xem là sự hy sinh cần thiết.
"Nếu tôi chứng minh được rằng chỉ có tôi mới làm tốt vai trò của một Eleanor Cobley thay thế con bé. Biết đâu con bé sẽ không cảm thấy hối hận vì đã hoán đổi linh hồn." Tôi hỏi một cách dò xét. "Thế nên giúp tôi giải quyết vụ án trước mắt được chứ?"
Cuối cùng, sau một lúc im lặng để suy nghĩ, Tiến sĩ Kim đã thật sự tỏ ra có chút nghiêm túc. "Cô có kế hoạch gì thì nói tôi nghe đi."
Tôi lắc đầu nhẹ. "Tôi chưa có kế hoạch cụ thể. Nhưng đại khái cũng biết mình nên làm những gì. Thế nên tôi muốn nhờ Tiến sĩ một việc."
"Tôi nghe đây."
Tôi hít một hơi thật sâu, lời nói thoát ra khỏi môi tôi như một lời cầu xin, nhưng cũng là một mệnh lệnh. "Giúp tôi hồi sinh Bellington được không."
## Phần 2
Tôi rời dinh thự theo cách giống hệt đêm hôm đó. Ruby xuất hiện ở bậu cửa sổ đúng giờ hẹn, chiếc đuôi mèo khẽ phát sáng như một ngọn hải đăng xanh biếc trong màn đêm, vẽ ra một lối đi vô hình mà ánh mắt của kỵ sĩ chìm không thể chạm tới.
Cành cây nghiêng mình về phía khung cửa, đỡ lấy bước chân tôi một cách nhẹ nhàng. Bóng tối của khu rừng trong khuôn viên nuốt trọn thân ảnh tôi chỉ sau vài nhịp thở.
Cuộc hẹn diễn ra tại một nơi được xây dựng để che giấu danh tính của những kẻ có quyền lực.
Câu lạc bộ Dạ Nguyệt nằm lặng lẽ bên bờ sông, ẩn mình dưới một khách sạn năm sao không mang biển hiệu. Cửa vào là một hành lang dài lát đá đen tuyền, ánh đèn tường mờ đến mức không đủ để soi rõ gương mặt người đi ngang qua. Ở đây, việc che mặt là quy tắc bất thành văn.
Tôi được dẫn vào phòng tiếp khách nằm ở tầng dưới cùng, sâu hơn cả tầng hầm, nơi ánh sáng tự nhiên không bao giờ chạm tới. Trần vòm thấp, tường ốp gỗ sẫm màu, mùi gỗ trộn lẫn với hương rượu đắt tiền. Những tấm rèm nhung dày treo giữa các bàn, ngăn tầm nhìn, tạo ra những “hộp tối” riêng tư cho từng cuộc trò chuyện.
Người phục vụ đưa tôi vào một khoang ngăn ở góc phòng, nơi ánh sáng càng thêm yếu ớt. Ở đó đã có một người ngồi sẵn, khuôn mặt bị che bởi chiếc mặt nạ sứ trơn nhẵn, không hoa văn. Hắn đứng dậy khi tôi đến gần, cúi đầu rất đúng mực, một cử chỉ lịch thiệp.
“Cảm ơn tiểu thư đã không để Công tước biết về cuộc gặp này,” hắn nói, giọng trầm, được điều chỉnh qua một thiết bị làm méo nhẹ âm sắc.
Tôi không đáp lễ xã giao. Vì tôi đang diễn vai bề trên.
“Ta không có thời gian đâu,” tôi nói, giọng điệu thẳng thừng, không chút khoan nhượng, “Hãy nói những gì ngươi biết. Rồi ta sẽ quyết định xem nó đáng tin đến đâu.”
Bàn tay hắn khẽ siết lại quanh ly rượu, một cử chỉ nhỏ nhưng không thoát khỏi tầm mắt tôi. Đó là dấu hiệu của sự căng thẳng, của một áp lực vô hình đang đè nặng lên hắn.
“Vì có những sự thật,” hắn đáp, giọng nói vẫn đều đều nhưng ẩn chứa một sự cấp bách, “nếu để lâu thêm một ngày… sẽ không còn ai sống đủ lâu để nói ra nữa.”
Ánh đèn mờ phản chiếu trên mặt nạ sứ, che kín mọi biểu cảm, khiến tôi không thể đọc được bất cứ điều gì ngoài sự trống rỗng.
Đúng như dự đoán. Cuộc gặp ở nơi sang trọng chỉ là bước chân đầu tiên của tôi lên chiếc bẫy. Hắn ta khéo léo gợi chuyện, vẽ ra một bí mật to lớn, mà lời giải thì nằm ở nơi mà tôi thừa biết.
Chúng tôi rời Câu lạc bộ Dạ Nguyệt bằng hai lối khác nhau, rồi gặp lại nhau ở bãi đỗ xe ngầm. Chiếc xe không mang phù hiệu. Động cơ chạy êm đến mức gần như không phát ra tiếng, lướt đi trong đêm như một bóng ma. Thành phố lùi lại phía sau, những ánh đèn dần biến thành những đốm sáng xa xăm, nhường chỗ cho bóng tối. Cổng khu nghiên cứu hiện ra trong bóng đêm. Ánh đèn pha quét qua những khối kiến trúc đổ nát.
“Chúng ta nên tách ra,” hắn nói khi xe dừng lại. “Chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí. Tôi sẽ kiểm tra phía đông. Cô đi phía tây. Dù có tìm được gì hay không thì sau một giờ, chúng ta lại tập trung ở đây.”
“Này,” tôi cắt lời, để giọng mình run đi một nhịp vừa đủ, một sự yếu đuối được tính toán kỹ lưỡng. “Ông nghĩ để một tiểu thư như tôi đi lại một mình trong căn nhà hoang đó là một ý hay à? Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, ông cũng không thoát được đâu.”
Hắn khựng lại. Tôi nhìn thấy bàn tay hắn khẽ siết chặt ở mép áo khoác. Một cử chỉ bộc lộ sự khó chịu bị kìm nén. Hắn cần tôi tách ra để chiếc bẫy vận hành gọn gàng hơn. Việc tôi bám sát làm nhiễu toàn bộ nhịp điệu mà hắn đã chuẩn bị, buộc hắn phải thay đổi.
“Được thôi,” hắn nói sau một nhịp thở dài, như thể đang cố gắng nuốt xuống sự khó chịu. “Vậy thì đi sát phía sau tôi.”
Tôi gật đầu, giữ khoảng cách một cánh tay. Đủ gần để hắn không thể bỏ rơi tôi, nhưng cũng đủ xa để tôi có thể phản ứng nếu hắn có ý định bất ngờ. Trò chơi mèo vờn chuột này, tôi sẽ không để mình là con chuột dễ dàng bị tóm.
Hành lang tầng một tối hơn tôi nhớ. Ở vài khúc rẽ, hắn lại chậm rãi dừng lại, ánh mắt sắc lạnh liếc nhanh về những hành lang phụ tối om, như đang cân nhắc thêm một lần nữa việc tách tôi ra khỏi tầm mắt của mình.
Tôi không để hắn có cơ hội đó.
Mỗi khi hắn chậm lại, tôi cũng chậm lại. Mỗi khi hắn đổi hướng, tôi đổi hướng theo, như một cái bóng không thể tách rời.
Tôi biết hắn đang tìm một khoảnh khắc, một sơ hở nhỏ nhất để thoát khỏi tôi, để hoàn thành kế hoạch của mình. Và tôi cũng đang chờ khoảnh khắc đó, khoảnh khắc để biến chiếc bẫy hắn giăng ra thành một cái lồng, nhốt chính hắn vào trong.
Chúng tôi dừng lại ở thư viện của khu nghiên cứu, một không gian rộng lớn nhưng đầy vẻ hoang tàn.
Những kệ sách cao chạm trần nghiêng ngả một cách đáng ngại, nhiều ngăn trống trơn như thể tài liệu đã bị dọn đi từ lâu, để lại những khoảng trống hằn sâu sự vắng vẻ. Bụi phủ một lớp mỏng trên những bìa da sẫm màu.
Ngay khoảnh khắc hắn và tôi vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, tôi xoay nhẹ vòng kim loại trên tay nắm.
Khực.
Âm thanh rất nhỏ, kim loại khớp vào nhau, đủ để tôi biết cơ chế khóa nội bộ đã kích hoạt. Cánh cửa phía sau lưng chúng tôi khép lại, một cách nhẹ nhàng, gần như vô thanh. Hắn còn chưa kịp nhận ra điều gì vừa xảy ra.
Tôi tiến thêm vài bước vào trong, giả vờ chăm chú nhìn những tập hồ sơ cũ kỹ trên kệ, để hắn có đủ thời gian tự mình phát hiện ra sự thật.
Đúng như dự đoán, khi tôi vừa rời mắt đi được chục giây, tôi đã nghe tiếng của tay nắm cửa. Âm thanh càng lúc càng mạnh. Như thể hắn đang rất gấp gáp.
Tôi quay lại nhìn. Màu da dưới lớp mặt nạ sứ tái đi trông thấy. Bàn tay hắn khẽ run khi kéo cửa thêm lần nữa.
“Sao vậy?” tôi hỏi, giọng nói cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
Hắn ta lúng túng, ánh mắt đảo quanh căn phòng. “Tôi định đi sang phòng khác kiểm tra. Cửa… cửa không mở được. Chắc là… bị kẹt.” Giọng hắn có một chút run rẩy không thể che giấu.
Tôi vờ sợ hãi, để một tiếng thở dốc thoát ra. “Sao? Ông đùa tôi à? Tôi không muốn bị kẹt ở đây cả đêm đâu.” Tôi nhìn hắn với vẻ mặt hoảng hốt, như thể đây là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.
Bỗng. Ánh đèn pha từ bên ngoài quét ngang qua cửa sổ.
“May quá, hình như có người đến.” Tôi giả vờ mừng rỡ, chạy đến cửa sổ, ánh mắt lấp lánh một niềm hy vọng giả tạo.
Những bóng người vũ trang tràn vào khu nghiên cứu từ nhiều hướng, đội hình gọn gàng và im lặng. Ánh sáng từ đèn pin của họ lướt qua các ô cửa sổ, tạo nên những vệt sáng và bóng tối nhảy múa.
Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây thật sự là cái bẫy hắn dựng lên. Giờ thì tôi chỉ cần dùng cái bẫy đó để kẹp chân hắn.
Tôi bước nhanh đến cửa sổ. “Có người! Ở đây!”
Giọng tôi vang ra ngoài, đủ lớn để bị nghe thấy, đủ run để giống một lời cầu cứu thực sự. Hắn giật mình, quay phắt lại nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.
“Cô điên rồi sao?” hắn thì thầm, tiếng nói khản đặc, “Có thể họ đến theo lệnh của Công tước!”
“Tôi… tôi không biết.” Tôi lắc đầu, như thể sắp khóc, nước mắt chực trào ra. “Chúng ta bị nhốt ở đây rồi…”
Hắn lùi lại, lưng chạm vào kệ sách cũ kỹ, ánh mắt hắn đảo điên cuồng tìm kiếm một lối thoát vô vọng.
“Nếu họ phát hiện ra cô, cùng lắm cô bị phạt vì tự ý rời dinh thự,” hắn nói nhanh, giọng gấp gáp. “Nhưng nếu họ thấy tôi… tôi sẽ bị bắt. Và nếu bị bắt...”
Hắn ngừng lại, không thể nói hết câu. Phần còn lại của câu nói không cần được nói ra. Tôi hiểu rõ hậu quả của việc hắn bị bắt, và hắn cũng biết tôi hiểu.
Tôi nhìn hắn, để sự sợ hãi trên gương mặt mình lộ ra thêm một nhịp. Rồi rất khẽ, tôi nói, giọng nói gần như thì thầm.
“Vậy thì… ông nên cầu mong rằng những gì ông nói với tôi là sự thật. Rằng cái chết của mẹ ta là một âm mưu.”
Ánh đèn ngoài cửa sổ lại quét ngang, lần này gần hơn, rõ ràng hơn.
Tiếng bước chân tiến gần hơn. Trong căn phòng khóa kín, chỉ có một người thật sự sợ hãi. Và đó… không phải là tôi.
Hắn liếc về phía cửa sổ đối diện, nơi có vẻ khuất tầm nhìn của những người bên ngoài. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt hắn. Hắn lao tới.
Chiếc ghế gỗ đổ lật dưới chân hắn, tạo ra một tiếng động chói tai trong không gian tĩnh mịch. Tôi bước nhanh tới sau lưng hắn. Gót giày của tôi khẽ gạt vào cổ chân hắn, đủ để làm hắn mất thăng bằng.
Hắn trượt chân, một tiếng gầm bật ra khỏi cổ họng hắn. Hắn chới với, hai tay bấu chặt vào mép cửa sổ, thân người đập mạnh vào khung gỗ mục nát.
“Cái...!
Tôi không chờ hắn lấy lại thăng bằng. Tôi vội vàng đến đỡ hắn dậy, giả vờ như một người bạn đồng hành lo lắng. Rồi, chân trái tôi gạt mạnh vào cổ chân hắn một lần nữa, đồng thời hai tay đẩy hắn, khiến hắn ngã sõng soài xuống sàn.
"Cô... cô làm gì vậy?" Hắn gầm lên, giọng nói đầy căm phẫn và đau đớn.
Vị trí hắn ngã xuống thật thuận lợi, nằm ngay bên cạnh một kệ sách cao lớn, nghiêng ngả. Tôi khởi động cường hóa thể trạng trong 3 giây, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc cơ thể. Tôi dồn hết sức lực, xô ngã chiếc kệ sách khổng lồ lên người hắn.
Gỗ mục kêu răng rắc. Những kệ sách vốn đã nghiêng đổ từ lâu sập xuống. Âm thanh nặng nề, liên tiếp, như một trận động đất nhỏ. Sách vở và mảnh gỗ vỡ rơi như mưa, bụi bay mù mịt. Khối nặng đè sập lên lưng và vai hắn, ghim chặt thân người hắn xuống nền gỗ.
“Xin lỗi!” tôi kêu lên, giọng vỡ ra đúng mực, đầy vẻ hối lỗi và hoảng sợ. “Tôi… tôi không cố ý!”
Hắn gầm lên lần nữa, vì đau đớn tột cùng.
Cái mặt nạ sứ rơi khỏi khuôn mặt hắn, vỡ làm đôi trên sàn, những mảnh vỡ trắng tinh văng tung tóe. Khuôn mặt phía dưới, giờ đây hoàn toàn lộ ra, méo mó vì hoảng loạn và phẫn nộ. Không còn vẻ bình thản, lạnh lùng của một kẻ nắm thế chủ động. Chỉ còn một kẻ bị dồn đến mức lộ ra bộ mặt thật.
Tiếng bước chân bên ngoài đã rất gần. Tôi lùi lại một bước, hai tay run rẩy. Hơi thở tôi dồn dập, cố gắng tạo ra vẻ hoảng loạn chân thực nhất.
“Có… có người bị kẹt ở đây…!” Giọng tôi vỡ ra, cố gắng nghe thật yếu ớt và sợ hãi.
Một tiếng va đập nặng nề, như thể một bức tường đổ sập, vang lên từ bên ngoài cánh cửa thư viện. Tôi nghe thấy tiếng rít lên đầy căm phẫn của kẻ đang bị kẹt dưới đống kệ sách đổ nát.
“Khốn kiếp!” Hắn giãy giụa.
Rồi cánh cửa gỗ dày bị phá tung. Mảnh gỗ vỡ bắn tung tóe vào trong, một vài mảnh sượt qua má tôi. Ánh đèn pha chói lòa tràn ngập căn phòng tối. Những bóng người vũ trang ập vào.
Tôi lại lùi thêm một bước. Hai tay tôi vẫn run rẩy.
“Có… có người bị đè dưới kệ!” tôi kêu lên, giọng hoảng hốt. “Tôi không kéo được ra…”
Người chỉ huy bước vào trước. Anh ta còn rất trẻ, có lẽ chỉ hơn tôi vài tuổi, nhưng ánh mắt đã mang theo sự lạnh lùng của một người lính. Dưới lớp giáp kim loại sáng màu, gia huy nhà Bellington khắc trên miếng phù hiệu ngực hiện lên rõ ràng.
Ánh mắt anh ta quét nhanh khắp căn phòng, dừng lại ở kẻ đang bị kẹt dưới đống gỗ đổ nát, rồi chuyển sang tôi.
“Tiểu thư Eleanor?” Giọng anh ta khựng lại trong một nhịp rất ngắn, một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt xanh biếc. Nhưng nhanh chóng, vẻ chuyên nghiệp trở lại, anh hỏi tôi. “Người có bị thương không?”
Tôi lắc đầu, thở gấp. “Không… không sao. Tôi… tôi không ngờ lại có người đến kịp lúc như vậy. Cảm ơn ngài.” Tôi cúi đầu nhẹ.
Ánh mắt người kỵ sĩ trẻ thoáng chùng xuống, một khoảnh khắc do dự rất nhỏ, như thể anh ta đang cân nhắc điều gì đó. Rồi anh ta gật đầu ra hiệu cho thuộc hạ tiến lên kéo kẻ bị đè ra khỏi đống kệ.
“Tiểu thư,” anh ta hỏi, giọng đã hạ thấp, mang theo một chút nghi ngờ, “vì sao người lại có mặt ở đây vào đêm hôm thế này?”
Tôi ngước lên, ánh mắt tôi lướt qua phù hiệu nhà Bellington trên ngực anh ta, rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Vậy còn ngài thì sao?” tôi hỏi lại, giọng bình tĩnh hơn một chút, nhưng ẩn chứa một sự nghi ngờ. “Vì sao người của nhà Bellington lại xuất hiện… trên đất của nhà Cobley vào giờ này?”
Người kỵ sĩ trẻ khựng lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi nhìn thấy sự lúng túng hiện rõ trên gương mặt anh ta.
“Quân đội hoàng gia nhận được thư nặc danh,” anh ta nói nhanh, như thể sợ mình chậm một nhịp sẽ làm tình hình trượt khỏi tầm kiểm soát. “Nội dung nói rằng tiểu thư Bellington đang bị giam giữ tại khu nghiên cứu bỏ hoang này. Đội của tôi đi cùng quân hoàng gia đến kiểm tra theo lệnh khám xét khẩn cấp.” Anh ta giơ tấm thẻ lệnh bằng kim loại lên.
Tôi gật đầu chậm rãi, vẻ mặt như thể vừa được khai sáng. “Vậy ra là vậy. Nhưng tình cờ, tôi cũng vừa đi kiểm tra một vòng khu này, nhưng không thấy điều gì bất thường.”
Một tiếng rên đau đớn vang lên phía sau, cắt ngang cuộc đối thoại của chúng tôi. “Cô… cô ta nói dối!!!” Kẻ bị đè dưới kệ sách đã được kéo ra nửa người. Hắn thở dốc, mồ hôi trộn lẫn bụi bẩn bết trên trán, tạo thành những vệt nhơ.
“Tôi… tôi là người báo án,” hắn thều thào, chỉ tay vào mình, rồi run rẩy đưa ngón tay về phía tôi, ánh mắt đầy căm hờn. “Tiểu thư Bellington… quả thật ở đây. Ta… ta còn biết chỗ giam giữ…”
Căn phòng chợt lặng đi. Những ánh mắt vũ trang đồng loạt hướng về tôi, mang theo sự dò xét và nghi ngờ. Hắn buông ra câu nói mà tôi đã chờ đợi. “Kẻ đứng sau tất cả… là tiểu thư nhà Cobley.”
Không khí như đông cứng lại trong một nhịp, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi, chờ đợi phản ứng. Tôi khì cười, một tiếng cười nhỏ, khô khốc, như thể đã lật tẩy được kẻ xảo trá. Tôi cau mày, nhìn thẳng vào mặt hắn, ánh mắt sắc lạnh như dao.
"Ta không ngu đến mức một mình đi theo một kẻ lạ mặt như ngươi đến nơi khỉ ho cò gáy này, chỉ vì ngươi nói ngươi biết gì đó về cái chết của mẹ ta. Xung quanh ta luôn có người bảo vệ. Đám kỵ sĩ này ở đây, cũng vì lý do đó. Chẳng có Bellington nào ở đây cả. Chỉ là câu hỏi bẫy để ngươi lộ bộ mặt thật." Giọng tôi vang lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút run rẩy.
Người kỵ sĩ trẻ lên tiếng, giọng anh ta có vẻ căng thẳng hơn. "Xin lỗi tiểu thư Cobley. Nhưng chuyện chúng tôi đến đây tìm kiếm tiểu thư Bellington là thật. Có vẻ như nó không liên quan đến câu chuyện đang xảy ra với tiểu thư Cobley. Nhưng để đảm bảo, cảm phiền cô ở lại đây cho đến khi chúng tôi lục soát hết chỗ này được không? Một phần là để đảm bảo an toàn cho tiểu thư."
Tôi gật đầu, một nụ cười mỏng thoáng hiện trên môi. “Xin cứ tự nhiên. Ta nãy giờ đã kiểm tra sơ nơi này nhưng không thấy gì. Nhưng nếu có thể tìm thấy tiểu thư Bellington ở đây thật, hi vọng là sẽ vớt vát lại được chút danh dự cho kỵ sĩ nhà Bellington khi đã không thể bảo vệ chủ nhân của mình.” Tôi cố ý nhấn mạnh vào từ "danh dự", một lời châm chọc nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến người kỵ sĩ trẻ khẽ nhíu mày.
Một nụ cười mỏng thoáng hiện trên khóe môi kẻ vừa vu khống tôi.
## Phần 3
Căn phòng thư viện chìm trong thứ ánh sáng lờ mờ. Hai kỵ sĩ hoàng gia đứng gác, bóng họ đổ dài trên sàn gỗ, tạo thành những bức tượng sống đầy áp lực. Kẻ kia, kẻ vừa bị tôi lật tẩy, đang ngồi dựa vào kệ sách đổ nát, lưng hắn vẫn còn đau nhức, thỉnh thoảng một tiếng rít khẽ thoát ra từ kẽ răng. Nhưng ánh mắt hắn, dù vẫn còn vương chút hoảng loạn, đã nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo. Hắn tin rằng, bằng cách nào đó, ván cờ đã xoay chuyển theo hướng có lợi cho mình. Một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi hắn, như thể hắn đang giữ một bí mật động trời.
“Người đứng sau ông là ai?” tôi hỏi, giọng đều đều, như thể đang hỏi một câu xã giao về thời tiết. Tôi cố tình giữ cho âm điệu của mình phẳng lặng, không một chút cảm xúc, để hắn không thể đọc được bất cứ điều gì.
“Tam Hoàng tử sao?”
Hắn nhếch mép, một cử chỉ đầy khinh miệt. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, đánh giá, rồi dừng lại ở một điểm vô định trên bức tường.
“Ta không dung túng cho cái ác,” hắn đáp, giọng khàn đặc nhưng vẫn cố tỏ ra cao thượng. “Cô muốn dùng tiền để mua sự thật à? Tiểu thư Cobley đúng là quen dùng đặc quyền của mình để che đậy tội lỗi.”
Tôi nghiêng đầu, giả vờ suy nghĩ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên cằm.
“Vậy cần bao nhiêu,” tôi nói khẽ, đủ để chỉ mình hắn nghe thấy, “để ông thôi đóng vai người hùng?”
Ánh mắt hắn thoáng tối lại, như một hồ nước tĩnh lặng bỗng bị khuấy động bởi một viên đá. Hắn không ngờ tôi lại đi thẳng vào vấn đề như vậy.
“Cô nghĩ ai cũng có thể bị mua chuộc như nhà Cobley sao?” Hắn gằn giọng, cố gắng giữ vững vỏ bọc đạo đức giả của mình.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dội vang ở hành lang, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong căn phòng.
Người kỵ sĩ trẻ quay lại, áo giáp lấm bụi, ánh mắt nghiêm lại khi nhìn cả hai chúng tôi. Hắn nhìn lướt qua tôi một nhịp, rồi quay sang kẻ kia, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm.
Kẻ kia bật cười khoái chí, tiếng cười khàn vì đau nhưng vẫn đầy vẻ đắc thắng. Hắn ngẩng cằm, chỉ thẳng vào tôi.
“Đã thấy chưa?” hắn nói, giọng đầy vẻ hả hê. “Ta đã nói rồi. Cô ta giấu người ở đây.”
“Bắt hắn lại.”
Mệnh lệnh vang lên ngắn gọn, dứt khoát, như một nhát chém lạnh lùng.
Nụ cười trên mặt hắn đông cứng. Hai kỵ sĩ tiến lên khóa chặt cổ tay hắn. Hắn vùng vẫy theo bản năng, ánh mắt từ kinh ngạc tột độ chuyển sang phẫn nộ tột cùng.
“Khoan đã!” hắn gào lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. “Các ngươi làm cái gì vậy?!”
Người kỵ sĩ trẻ quay sang tôi, cúi đầu rất thấp, một cử chỉ tôn kính nhưng cũng đầy thận trọng.
“Xin lỗi vì đã khiến tiểu thư rơi vào tình huống khó xử,” anh ta nói, giọng điệu chuyên nghiệp. “Chúng tôi đã khám xét toàn bộ khu nghiên cứu, kể cả địa điểm mà kẻ này chỉ ra. Không có bất kỳ dấu hiệu giam giữ nào.”
Hắn há miệng định phản bác, nhưng không một lời nào thoát ra được. "Các... các ngươi nói thật sao..." Khuôn mặt hắn tái mét, như thể vừa nhìn thấy một bóng ma.
“Trong lúc tìm kiếm,” người kỵ sĩ tiếp tục, giọng không đổi, “chúng tôi nhận được báo cáo từ tuyến ngoài. tiểu thư Bellington đã được tìm thấy và đưa về nhà an toàn.”
Căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của kẻ kia. Gương mặt hắn tái đi, không còn một chút máu. Vai diễn “người tố giác” của hắn đã sụp đổ hoàn toàn.
Hắn trừng mắt nhìn người kỵ sĩ trẻ, như thể vừa nghe thấy một lời nói hoang đường nhất trong đời.
“Không thể nào…” hắn lẩm bẩm, giọng run rẩy. “Không lẽ nào lại thế.”
Tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Đó là lúc tôi cần ra đòn quyết định.
“Vì sao lại không lẽ nào?” tôi hỏi ngay, giọng đột ngột sắc lại. “Ban đầu ta cứ tưởng rằng ngươi muốn đóng vai nhân chứng, để được nhà Bellington bảo vệ và trốn êm đẹp. Nếu ngươi đã biết Bellington ở đây, đã báo thông tin cho kỵ sĩ hoàng gia. Thế sao ngươi còn ở đây? Nếu nhà Cobley là chủ mưu, ngươi không sợ chúng ta sẽ phát hiện ra và thủ tiêu ngươi à? Nhưng, ta thấy hành động và lời nói của ngươi giống như ngươi vốn tin chắc rằng tiểu thư Bellington đang ở đây.”
“Ông lấy thông tin đó từ đâu?” tôi tiếp, không cho hắn kịp né tránh, ánh mắt tôi găm chặt vào hắn. “Có phải có kẻ nào đó đã cố tình đưa tin giả… để vu khống nhà Cobley không?”
Một tiếng chửi thề bật ra khỏi miệng hắn, thô ráp và không còn giữ được vai diễn đạo đức giả.
“Khốn!”
Hàm răng hắn nghiến chặt lại. Rồi bỗng nhiên, toàn thân hắn khựng lại như bị khóa cứng. Đồng tử co rút, hơi thở gấp gáp, bàn tay run bần bật bấu vào mép kệ sách, những ngón tay trắng bệch.
Tôi lùi lại một bước, để sự hoảng loạn tràn lên gương mặt mình.
“Gọi… gọi thầy thuốc!” tôi kêu lên, giọng đầy vẻ sợ hãi. “Hắn… hắn sao vậy?!”
Hắn khuỵu xuống, đầu đập mạnh vào sàn đá lạnh lẽo. Một lớp bọt mỏng trào ra nơi khóe môi, trắng xóa và ghê rợn. Tiếng thở khò khè, ngắt quãng.
Người kỵ sĩ trẻ bước nhanh tới, quỳ xuống kiểm tra mạch ở cổ tay hắn. Anh ta cau mày, rồi lắc đầu, một cử chỉ đầy vẻ bất lực.
“Độc,” anh ta nói ngắn gọn, giọng trầm hẳn xuống. “Hắn kẹp thuốc độc vào răng để tự sát để bịt đầu mối khi bị bắt.”
Hai kỵ sĩ khác tiến lên giữ khoảng cách, đề phòng biến cố, ánh mắt cảnh giác quét khắp căn phòng.
Tôi đứng chết lặng, tay run rẩy khép lại trước ngực, như thể vừa chứng kiến một cái chết ngay trước mắt. Nhưng rồi, tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
"Được rồi. Câu chuyện tạm thời dừng tại đây. Dù sao thì tiểu thư Bellington đã an toàn. Ta hi vọng chuyện xảy ra tại đây đêm nay sẽ được cả hai bên giữ bí mật. Việc kỵ sĩ nhà Bellington bị một kẻ vô danh tiểu tốt đánh lừa, hay việc ta có mặt ở đây, đều là những chuyện bất lợi." Tôi nói, giọng tôi đã trở lại vẻ điềm tĩnh và quyền lực.
Anh ta im lặng lắng nghe, không ngắt lời, ánh mắt anh ta cho thấy sự hiểu biết sâu sắc về tình hình.
“Tôi sẽ không ghi việc tiểu thư có mặt tại đây vào báo cáo chi tiết,” anh ta nói sau một lúc, giọng anh ta mang một chút sự nhượng bộ. “Nhưng tôi buộc phải báo với cấp trên rằng có người đã cố tình dụ người của nhà Cobley vào một cái bẫy. Việc này… không thể coi là tai nạn.”
Tôi gật đầu. Như vậy là đủ. Nhưng vẫn hỏi thêm, để chắc chắn mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát.
"Cái xác này ngài tính sao?"
"Chúng tôi không có ý định động vào hắn. Dù sao thì mục tiêu của hắn cũng là nhà Cobley."
Tôi gật đầu. "Được rồi. Vậy cứ để hắn ở đây. Kỵ sĩ của ta sẽ lo liệu."
Sau đó, tôi rời khu nghiên cứu bằng lối cũ, bóng tối của đêm nuốt chửng từng bước chân. Ruby đã đợi sẵn ở bức tường.
Trở về phòng, tôi khóa cửa, kéo rèm kín, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.
Chiếc điện thoại mỏng như thẻ bài sáng lên trong lòng bàn tay, ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt tôi.
“Ổn chứ?” Tiến sĩ Kim hỏi ngay khi kết nối được thiết lập, giọng cô đầy vẻ sốt ruột.
“Không ổn chút nào. Mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán. Nhưng việc phải diễn xuất, tôi lại cảm thấy như mình căng thẳng đến mức như sắp sập nguồn.” tôi đáp, giọng tôi lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Một tiếng cười khẽ vang lên ở đầu dây bên kia. "Áp lực của người vừa làm đạo diễn, vừa làm diễn viên nhỉ. Thế còn kẻ kia. Có bắt được hắn không?"
"Hắn chết rồi. Nhưng vì tôi đã lén cho Nanobot vào rượu của hắn, thế nên chúng ta có thể tranh thủ thời gian."
“Cô phải cảm ơn tôi vì đã nghĩ ra khả năng này đấy.” Tiến sĩ Kim tỏ ra tự hào, giọng cô đầy vẻ đắc ý.
“Cứ chờ,” Tiến sĩ Kim nói, giọng cô trở nên lạnh lùng hơn. “Nanobot có thể giữ cho hắn sống. Nhưng cũng có thể khiến hắn cầu xin được chết. Khi nỗi đau kéo dài đủ lâu, hắn sẽ khai ra thứ gì đó..."
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đặt chiếc điện thoại xuống bàn, nhìn bóng mình phản chiếu mờ trên mặt kính. Từ bao giờ, nhiệm vụ điều tra về căn nguyên ma thuật lại bị lệch trục thành những âm mưu chính trị phiền phức này vậy?
Tôi thở dài, cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc len lỏi vào từng thớ thịt. Tôi phải sống trong cơ thể này đến khi nó chết. Và tôi đã cảm thấy mệt mỏi khi chỉ mới đi được bước chân đầu tiên.
0 Bình luận