Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)

Chương 4 - Làm quen với thực tại mới, lần 2.

Chương 4 - Làm quen với thực tại mới, lần 2.

# Chương 4 - Làm quen với thực tại mới, lần 2.

## Phần 1

Người thanh niên bước lên bục nhận giải, tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng. Vì đã thuộc lòng kịch bản chương trình, tôi không dành nhiều sự chú ý cho anh ta mà dời ánh mắt quét qua đại sảnh, kiểm tra phản ứng của đám đông. Đồng thời, tôi cũng liếc vào máy tính bảng để kiểm tra các mốc thời gian đã định sẵn.

Năm nay, tiệc tất niên của bộ phận kinh doanh được tổ chức tại đại sảnh khiêu vũ của một khách sạn năm sao sang trọng bậc nhất London. Chi phí thuê địa điểm này đủ để chi trả lương cả năm cho một nhân viên cấp thấp. Quyết định đó hẳn có sự can thiệp của ông ngoại, người mà tôi gần như không gặp suốt một năm qua. Tôi không quan tâm đến động cơ của ông ta. Dù là phô trương, chuộc lỗi hay đầu tư hình ảnh, kết quả cuối cùng vẫn phù hợp với mục tiêu tôi cần đạt được. Với tư cách người lập kế hoạch, tôi thừa nhận điều đó là đủ.

Đây là lần đầu tiên tôi đảm nhiệm một công việc đòi hỏi yếu tố thẩm mỹ cao, một lĩnh vực mà tôi chưa thể gọi là thành thạo. Vì vậy, toàn bộ bố cục được xây dựng dựa trên nguyên tắc an toàn: xa hoa vừa đủ để gây ấn tượng, nhưng không vượt quá ngưỡng gây phản cảm. Đèn chùm pha lê, thảm Ba Tư, bộ dụng cụ ăn uống bằng bạc, hoa hồng trắng trên bàn. Mỗi chi tiết đều được lựa chọn để nhận được phản hồi tích cực từ đa số người tham dự.

Khi dòng người dần lấp đầy đại sảnh, tôi nhận thấy mọi thứ có vẻ đang đi đúng hướng. Khách đến sớm hơn dự kiến. Sự chú ý được giữ ổn định. Buổi trao giải được đặt ngay đầu chương trình đã phát huy hiệu quả, đúng như mục đích ban đầu. Tuy nhiên, tôi không thể hoàn toàn thả lỏng. Phần khó nhất vẫn chưa bắt đầu.

Tôi và Charlotte đều không có thói quen uống rượu. Dù đã chuẩn bị thuốc giải, tôi vẫn không chắc rằng nó sẽ có hiệu quả.

“Và cuối cùng,” giọng ông trưởng phòng vang lên từ sân khấu, “một giải thưởng đặc biệt mà ban lãnh đạo muốn trao tặng năm nay. Giải Người Đồng Hành Tận Tâm Nhất.”

Tôi đứng hình trong giây lát, vì hình như điều này không có trong kịch bản.

Tôi lập tức điều chỉnh lại sự chú ý. Dù là một biến số không nằm trong kịch bản chi tiết, nhưng vẫn nằm trong phạm vi dự đoán. Với tính cách tùy hứng của trưởng phòng, việc thêm một giải thưởng mang tính cảm xúc là điều có thể xảy ra.

“Người này, dù mới gia nhập chưa lâu,” ông tiếp tục, ánh mắt quét qua khán phòng rồi dừng lại ở bàn tôi, “nhưng đã nhanh chóng trở thành điểm tựa tinh thần cho rất nhiều người trong chúng ta. Luôn lắng nghe, luôn đưa ra lời khuyên hữu ích, và luôn giữ được sự bình tĩnh đáng ngưỡng mộ.”

Nghe đến đây, tự nhiên tôi cảm thấy như tim mình vừa lệch đi một nhịp. Rồi rất nhanh sau đó, tôi định thần và tự nhủ: "Hẳn là bình thường, tôi vẫn chưa đủ chú tâm đến mọi người xung quanh. Thế nên tôi không thể đoán ra người mà trưởng phòng nói là ai."

“Xin chúc mừng… Miyazaki Charlotte!”

Âm thanh vỗ tay bùng lên, lớn hơn trước. Ánh đèn sân khấu chiếu thẳng về phía tôi. Trong tích tắc, tôi không kịp đưa ra đánh giá nào mới.

Cho đến tận lúc này, tôi cũng không hề nghĩ rằng người được gọi tên chính là tôi. Người đồng hành tận tâm ư? Trong khi tôi chỉ mới vào công ty chưa đến một năm. So với những anh chị đi trước, những điều tôi làm cũng chỉ như muối bỏ biển thôi mà.

Tôi đứng dậy, ép cơ thể phải hành sự như đã có chuẩn bị sẵn. Tuy nhiên, tôi không thể làm được. Vai hơi co lại, bước chân chậm hơn bình thường. Những cái vỗ vai, những nụ cười chúc mừng từ đồng nghiệp diễn ra liên tiếp. Tôi đáp lại từng người, điều chỉnh nét mặt sao cho phù hợp với kỳ vọng chung.

Khi nhận kỷ niệm chương từ tay trưởng phòng, tôi buộc phải hít sâu để ổn định nhịp thở.

“Tôi… tôi thực sự không biết nói gì cả…” Tôi cất tiếng, giọng hơi run. “Tôi chỉ… làm những gì tôi nghĩ là nên làm thôi. Cảm ơn mọi người vì đã… tin tưởng tôi.”

Tôi cố gắng tỏ ra khiêm tốn, nhưng đồng thời cũng không được phép tỏ ra phủ nhận sự công nhận của mọi người. “Giải thưởng này… thực sự rất ý nghĩa. Xin cảm ơn.”

Tôi cúi đầu, rời sân khấu trong tiếng vỗ tay kéo dài. Tôi chưa từng nghĩ là việc mình làm sẽ được báo đáp như thế này. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi không thể xác định rõ cảm giác vừa xuất hiện là gì. Nhưng khi nó đến, thì tôi cảm giác như mình muốn được nhiều hơn nữa.

Tôi đang ích kỷ sao?

Sau phần trao giải, không khí trở nên sôi động hơn. Âm nhạc lớn dần, đồ ăn được mang ra liên tục, và rượu được rót không ngừng. Tôi nhận ra mình trở thành tâm điểm của những lời chúc mừng. Ly này nối tiếp ly khác. Việc theo dõi lượng cồn bị gián đoạn bởi quá nhiều tương tác xã hội không cần thiết.

Rượu vang. Sâm panh. Rồi cả vài ly cocktail có nồng độ cao. Thuốc giải rượu không còn phát huy hiệu quả như dự tính.

Nhân loại đúng là phiền phức.

Suy nghĩ đó không biết từ đâu xuất hiện. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng. Âm thanh chồng chéo, ánh đèn trở nên gay gắt. Cơ mặt căng cứng vì phải duy trì biểu cảm quá lâu. Nhận thức rõ rằng tình trạng đang vượt khỏi mức an toàn, tôi quyết định rút lui.

Tôi tìm đến trưởng phòng, cố giữ giọng ở mức ổn định.

“Thưa trưởng phòng, tôi cảm thấy hơi không khỏe. Xin phép ông cho tôi về trước.”

Ông quay lại nhìn tôi, vẻ lo lắng thoáng hiện khi nhận ra sắc mặt tôi đã nhợt nhạt.

“Cô Miyazaki, cô ổn chứ? Trông cô không được tốt lắm. Đã uống hơi nhiều phải không?”

Tôi gật đầu. “Vâng. Tửu lượng của tôi không cao.”

“Không được,” ông nói dứt khoát. “Để cô về một mình trong tình trạng này thì không ổn. Chờ một lát, tôi sẽ gọi xe đưa cô về nhà ngài Chủ tịch.”

Tôi cau mày. Ý nghĩ phải đến đó trong trạng thái này khiến dạ dày tôi quặn lại.

“Không… không cần đâu,” tôi lẩm bẩm. Cảm giác buồn nôn dâng lên, làm mờ dần các suy nghĩ còn sót lại.

Ông trưởng phòng không để ý, đã rút điện thoại ra. Âm thanh xung quanh bắt đầu hòa vào nhau, kéo dài và méo mó. Ánh đèn vỡ vụn thành những quầng sáng chồng chéo, trước khi toàn bộ thế giới chìm vào bóng tối.

Bóng tối không phải là sự trống rỗng tĩnh lặng, mà là một vực thẳm hỗn loạn, xoáy sâu và quay cuồng. Những mảnh vỡ âm thanh từ buổi tiệc vẫn còn văng vẳng đâu đó. Tiếng cười, tiếng chạm ly, tiếng nhạc. Nhưng tất cả đều bị kéo giãn, méo mó, rồi tan rã. Tôi có cảm giác như cơ thể mình đang trôi nổi, mất phương hướng, còn nhận thức thì bị xé rách thành từng mảnh rời rạc. Cồn vẫn còn ảnh hưởng rất mạnh.

Giữa cơn mê sảng, một hình ảnh hiện lên, rõ nét đến mức khiến tôi không kịp đề phòng.

Charlotte.

Tôi đang đứng trong một con hẻm mùa đông lạnh giá. Tuyết phủ kín mặt đất. Trước mặt tôi, Charlotte nằm bất động trên nền đường trắng xóa. Đôi mắt từng sắc sảo và tinh nghịch nay trống rỗng, vô hồn. Vết thương trên ngực chị vẫn đang rỉ máu, nhuộm đỏ bộ váy trắng.

“Đây là Rei và Han Hana. Chúng tôi đã đến muộn rồi. Miyazaki Charlotte đã không qua khỏi. Xin nhắc lại, Miyazaki Charlotte đã không qua khỏi. Linh hồn của cô ấy đã bị phá hủy. Dựa theo thời gian tử vong, có lẽ đối phương đã không còn trong phạm vi truy dấu.”

Giọng nói của tôi vang lên trong ký ức, lạnh lùng, không mang theo bất kỳ dao động cảm xúc nào. Chỉ đến lúc đó, tôi mới nhận ra nó tàn nhẫn đến mức nào.

Một thứ gì đó nguyên thủy và dữ dội dâng lên từ sâu bên trong. Một thôi thúc bỏng rát, cồn cào, buộc tôi phải nhìn chằm chằm vào hình ảnh trước mắt. Một khao khát muốn truy tìm, muốn phá hủy, muốn xé nát kẻ đã gây ra vết thương ấy. Lần đầu tiên trong toàn bộ quá trình tồn tại, tôi nhận thức được một khái niệm không nằm trong bất kỳ mô hình logic nào.

Thịnh nộ.

Song song với nó là một cảm giác khác, lặng lẽ hơn nhưng sâu hơn. Một khoảng trống mênh mông mở ra. Không đau theo nghĩa vật lý, nhưng để lại một sự thiếu hụt không thể lấp đầy.

Những cảm xúc này quá dữ dội đối với tôi. Tôi cảm nhận được hơi ấm lan ra trên má. Rồi từng giọt nước nóng bỏng rơi xuống.

Cơ thể này… đang khóc?

Cảm giác ẩm ướt cùng nhịp thở gấp gáp giật tôi khỏi cơn mê. Tôi mở mắt. Hình ảnh Charlotte tan biến, để lại phía trên là một trần nhà xa lạ. Hơi thở tôi dồn dập, tim đập nhanh hơn mức bình thường. Đầu vẫn đau, nhưng cơn đau ấy đã bị lấn át bởi sự hoang mang còn sót lại.

Tôi hít sâu, ép bản thân ổn định nhịp tim. Khi nhận thức dần quay trở lại, tôi bắt đầu phân tích. Cảm giác cồn cào, khoảng trống mất mát, phản ứng khóc. Tất cả đều có thể được quy về tác dụng phụ của cồn tác động lên cơ thể sinh học.

Khi tầm nhìn rõ dần, tôi nhận ra mình đang ở trong một căn phòng sang trọng. Trần nhà cao, tường đá, rèm nhung dày, đồ nội thất gỗ tối màu với những đường chạm khắc cầu kỳ. Một lò sưởi lớn bằng đá cẩm thạch chiếm gần hết một bức tường. Không gian này tạo cho tôi một cảm giác quen thuộc khó chịu.

Déjà vu.

Trong vài giây đầu tiên, tôi cho rằng đó là một trong những phòng dành cho khách tại dinh thự của ông Chủ tịch. Kiến trúc tương tự. Gu thẩm mỹ nặng nề và lỗi thời cũng tương tự.

Ưu tiên trước mắt là tỉnh táo hoàn toàn. Tôi cần nước. Và thuốc giảm đau.

Tôi liếc sang chiếc bàn cạnh giường. Thay vì điện thoại nội bộ hay nút bấm, ở đó là một sợi dây chuông bằng nhung đỏ. Tôi nhíu mày. Sở thích kỳ quặc này quả thực rất giống với những kẻ lắm tiền. Tôi giật nhẹ sợi dây. Tiếng chuông vang lên, trầm và khẽ.

Chỉ vài giây sau, cánh cửa gỗ bật mở. Không phải bằng một tiếng gõ lịch sự, mà là một sự vội vã gần như hoảng loạn. Một người hầu gái lao vào phòng, hơi thở gấp gáp. Khi nhìn thấy tôi đã ngồi dậy, cô ta sững người, hai tay ôm chặt lấy miệng.

“Tiểu… Tiểu thư!” cô ta lắp bắp. “Người… người tỉnh rồi sao? Ôi Thánh Thần nhân từ! Người thực sự tỉnh rồi!”

Phản ứng này vượt xa mức cần thiết. Tôi ghi nhận sự bất thường, nhưng không biểu lộ ra ngoài.

“Phải,” tôi đáp, giọng khàn nhưng ổn định. “Tôi tỉnh rồi. Phiền cô mang cho ta một chai ginger ale lạnh, và một viên Panadol.”

Người hầu gái chớp mắt liên tục, vẻ mặt từ mừng rỡ chuyển sang bối rối. “Gin… ger… ale? Pa… na… dol?” Cô ta lặp lại, giọng ngập ngừng. “Thưa tiểu thư… nô tỳ… không hiểu.”

Sự hoang mang đó hình như không giống giả vờ. Ngay cả một đứa trẻ cũng không thể nào ngây thơ đến vậy.

Không đoán được đối phương nghĩ gì. Thế nên tôi đành điều chỉnh lại yêu cầu.

“Tôi rất khát,” tôi nói chậm hơn. “Và đầu hơi đau. Vui lòng mang cho tôi nước lọc. Và xem có thuốc giảm đau nào không.”

Lần này cô ta hiểu. “Vâng! Thưa tiểu thư!” Cô ta cúi đầu vội vã. “Nô tỳ sẽ đi lấy nước, và báo cho bác sĩ.”

Người hầu gái nhanh chóng quay lại với một cốc nước bằng bạc. Tôi uống cạn. Chưa kịp đặt cốc xuống, cô ta đã cầm lấy và lui ra, để lại tôi một mình cùng những nghi vấn chưa có lời giải.

Chưa đầy năm phút sau, cửa lại mở.

Lần này, người hầu gái bước vào trước, theo sau là một người phụ nữ mà tôi nhận ra ngay lập tức.

Tiến sĩ Kim?

Nhưng không phải là Tiến sĩ Kim trong ký ức của tôi.

Bà không mặc blouse trắng, cũng không mang theo thiết bị điện tử quen thuộc. Thay vào đó là một bộ áo choàng dài kiểu cổ xưa, màu sẫm, đường may tinh xảo. Mái tóc được búi gọn. Trên tay bà là một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc cầu kỳ.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ giả thuyết về “dinh thự nhà Chủ tịch” sụp đổ.

“Chào bà, Tiến sĩ Kim,” tôi cất tiếng, theo phản xạ. “Tôi không nghĩ sẽ gặp bà ở đây.”

Căn phòng lập tức rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.

Người hầu gái quay phắt sang nhìn tôi, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Rồi cô ta nhìn sang người phụ nữ trước mặt, rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hình như, tôi vừa nói điều gì đó không đúng ngữ cảnh. Trong khi tôi đang phân tích lại, Tiến sĩ Kim phản ứng gần như ngay lập tức.

“Dù sao tôi cũng là một bác sĩ đã khám cho nhiều bệnh nhân mà,” cô nói, giọng trầm và điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. “Tôi cũng không nhớ là mình đã gặp tiểu thư trước đây.”

Anna ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, chấp nhận lời giải thích đó.

Kim tiến lại gần giường, đặt chiếc hộp gỗ lên bàn. Cô mở nắp. Bên trong là một viên đá hổ phách trong suốt, bề mặt khắc đầy những ký hiệu cổ ngữ mà tôi nhận ra ngay là cấu trúc dẫn truyền năng lượng ma thuật.

Cô nâng viên đá lên, lẩm nhẩm vài câu cổ ngữ. Ánh sáng vàng dịu lan tỏa. Khi viên đá được đưa lại gần trán tôi, một luồng năng lượng ấm áp tràn qua, xoa dịu cơn đau đầu và cảm giác nôn nao.

Ma thuật trị liệu cấp thấp?

Rốt cuộc thì, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Có phải là tôi đang mơ không?

## Phần 2

Luồng năng lượng ấm áp từ viên đá hổ phách dần rút đi. Áp lực trong đầu tôi giảm xuống rõ rệt. Tiến sĩ Kim thu viên đá lại, đặt cẩn thận vào chiếc hộp gỗ. Ánh mắt bà vẫn nán lại trên tôi lâu hơn mức cần thiết, như thể đang kiểm tra phản ứng cuối cùng.

Rồi, bà cô gọi tôi bằng một cái tên xa lạ. “Tiểu thư Eleanor. Người cảm thấy thế nào rồi? Còn chỗ nào khó chịu không?”

Tôi cũng thuận theo ý Tiến sĩ. Tôi hít một hơi sâu, sắp xếp lại biểu cảm. Đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, tôi giả vờ như vẫn còn dư âm mệt mỏi. “Ta… ta ổn rồi. Cảm ơn bà. Đầu không còn đau nữa.”

Tôi dừng lại, rồi nhìn sang Anna, cố ý để ánh mắt mình mang theo chút mơ hồ. “Chỉ là… ta không nhớ được chuyện gì đã xảy ra trước đó. Vì sao ta lại bất tỉnh?”

Anna lập tức bước lên một bước, vẻ lo lắng hiện rõ. “Tiểu thư! Người không nhớ thật sao?” Giọng cô run lên. “Trời đất, người làm mọi người sợ chết khiếp!”

Cô hầu gái bắt đầu kể, lời nói dồn dập vì cảm xúc chưa kịp lắng xuống. “Một tuần trước, người đột nhiên biến mất khỏi phòng mà không để lại lời nhắn. Chúng tôi đã tìm khắp nơi suốt cả ngày! Khu vườn, nhà bếp, cả nhà kho. Vậy mà người không có đâu cả!”

Cô hầu gái hít một hơi, rồi nói tiếp, giọng nhỏ hơn. “Cuối cùng, ngài Công tước đã ra lệnh phá niêm phong phòng nghiên cứu ma thuật cũ ở cánh Tây. Và… và mọi người tìm thấy người ở đó. Người nằm bất tỉnh giữa một vòng tròn ma pháp vẽ dở trên sàn. Có lẽ… có lẽ người đã gặp sự cố khi tự mình nghiên cứu.”

Một tuần. Tôi nhanh chóng quy đổi. Thời gian đó tương đương khoảng một giờ bốn mươi phút trong thế giới ảo. Sai số chấp nhận được cho một quá trình upload ý thức cưỡng bức.

Không còn nghi ngờ gì nữa. Tôi đang bị kéo vào một nhiệm vụ gián điệp.

Nhưng mà, tại sao? Tại sao lại là tôi? Tại sao lại là lúc này? Chẳng phải tôi buộc phải ở trong thế giới ảo để ngăn chặn việc Soul Core của tôi mất kiểm soát một lần nữa sao.

Cô hầu gái tiếp tục, giọng đã dịu xuống. “Ngài Công tước rất lo lắng. Ngài ấy đã gác lại mọi việc ở Hội đồng Hoàng gia để túc trực bên giường người mấy ngày liền. Đến hôm qua, vì nhà vua thúc giục quá gấp, ngài ấy mới buộc phải quay lại Hoàng cung. Ngài ấy dặn chúng tôi phải báo ngay khi người tỉnh lại.”

Tôi khẽ gật đầu, tỏ ra như đang tiếp nhận thông tin từng chút một. Cấu trúc quyền lực ở đây mang dáng dấp xã hội phong kiến. Cha của Eleanor không chỉ là quý tộc, mà còn là nhân vật có trọng lượng chính trị.

Vậy nhiệm vụ của tôi là giả làm con gái của một chính trị gia. Mục đích có thể là moi móc thông tin quan trọng từ vị chính trị gia này.

Mặc dù vẫn còn hơi sốc, nhưng vì đã nắm bắt nhiệm vụ, tôi quyết định sẽ cố hết sức.

Tôi quay sang Tiến sĩ Kim, ra ám hiệu rằng tôi đã hiểu tình hình. “Tôi đã hiểu tình hình rồi,” tôi nói, giọng nhẹ nhưng rõ ràng. “Cảm ơn ngài bác sĩ.”

Rồi tôi nhìn sang cô hầu gái. “Tiện thể, ta cảm thấy hơi đói. Ngươi có thể ra lệnh cho đầu bếp làm món gì được không?”

“Thần hiểu rồi. Thần sẽ đi ngay,” cô vội đáp, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

Tôi đợi thêm vài giây. Khi chắc chắn rằng tiếng bước chân đã khuất hẳn, Tiến sĩ lên tiếng. Bà không còn giữ dáng vẻ “bác sĩ quý tộc” nữa, bỏ hẳn sự vòng vo. “Không tệ. Cô nhập vai nhanh hơn tôi dự đoán.”

“Ít nhất Tiến sĩ nên liên lạc với tôi trước để tôi có thời gian sắp xếp công việc chứ,” tôi nói.

"Không phải với mình cô. Tôi cũng chưa thông báo điều này với cấp trên. Vì cơ hội tốt đột nhiên xuất hiện nên tôi đành tiền trảm hậu tấu."

“Giải thích đi,” tôi nói. “Tôi đang ở đâu?”

Kim bước lại gần hơn, giọng cô trầm xuống. "Cô biết được bao nhiêu rồi?"

Tôi không trả lời ngay. Trong đầu, các mốc dữ liệu bắt đầu tự động ghép nối.

“Lần cuối tôi gặp cô.” tôi nói chậm rãi, “là sau trận chiến đó.” Tôi dừng lại một nhịp. “Trong thế giới ảo, đã năm năm trôi qua. Nếu lấy tỷ lệ quy đổi ban đầu thì ở thế giới thật… đã khoảng năm trăm năm.”

Kim gật đầu. Một cái gật rất nhẹ. “Chính xác,” cô nói. “Năm trăm hai mươi ba năm, nếu tính đến thời điểm hiện tại.”

“Sau trận chiến đó,” Kim nói tiếp, “chúng ta thắng. Nhưng cục diện thì không.”

Cô quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Typhon bị tiêu diệt. Một mối đe dọa mang tính biểu tượng bị xóa sổ. Nhưng hệ thống ma thuật, thứ tạo ra Typhon, vẫn tồn tại. Các thế lực đứng sau nó không hề biến mất.”

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng đều đều. “Chúng tôi đánh giá rằng nếu tiếp tục chiến dịch, rất có khả năng sẽ lại phải đối đầu với một con Typhon khác. Vì vậy, chúng tôi xây dựng một vở kịch rối, nơi mà tên bạn trai của Charlotte thậm chí còn không biết mình là nhân vật chính.”

"Ý là để hắn tin rằng bản thân đã đánh bại Quỷ Vương?"

"Ừ. Một vở kịch hoành tráng. Người anh hùng đâm lưỡi kiếm vào tim của quỷ vương. Mô-típ cũ rích nhưng hiệu quả. Bọn chúng tin sái cổ."

"Các người ban cho chúng một hòa bình giả tạo. Để chúng lơ là."

“Chính xác,” Kim đáp. “Chúng tôi giải tán cấu trúc cũ, phân tán nhân sự, xóa dấu vết. Trong năm trăm năm qua, phần lớn tài nguyên được dồn vào hai việc.”

Tiến sĩ giơ hai ngón tay. “Thứ nhất: điều tra nguồn gốc và cơ chế vận hành của ma thuật. Thứ hai: nghiên cứu phương pháp vô hiệu hóa nó.”

"Thế còn tài nguyên mà chúng ta đã tái tạo?"

“Đành chịu chứ sao. Chỉ là không ai ngờ trong năm trăm năm, chúng đã đi xa đến vậy. Những vùng đất mà trước đây chúng ta từng cải tạo, nay được chúng tự gọi là ‘khai hóa’. Chúng xây dựng quốc gia, đế chế, tôn giáo. Lịch sử bị viết lại. Tên gọi cũng thay đổi.”

Tiến sĩ nhìn thẳng vào tôi. “Lục địa Aerthos,” Kim nói. “Cô biết nó là gì?”

“Bắc Mỹ,” tôi đáp.

“Và Đế Quốc Aurelius,” Kim tiếp lời, “là đế chế vừa mới hình thành trên phần trung tâm và phía đông của nó. Là nơi mà chúng ta đang ở.”

Tôi im lặng vài giây.

"Nghe như thể Trái Đất đã càng lúc rời xa khỏi tầm với của chúng ta," tôi nói.

"Tạm thời thôi. Sau năm trăm năm nữa, khi các nghiên cứu hoàn tất, khi Quỷ Vương tiếp theo lên ngôi, Trái Đất sẽ một lần nữa trở về tay chủ nhân thật sự của nó." Tiến sĩ Kim mỉm cười.

Điều đó nghe không khác gì một ván cược cả. Nếu không có áp lực từ chiến tranh, sự phát triển quân sự của bọn chúng sẽ chậm lại đáng kể. Nhưng không có nghĩa là trong một nghìn năm, bọn chúng sẽ không mạnh lên. Nếu tốc độ phát triển của phe ta không vượt qua được bọn chúng, việc thất bại là tất yếu.

Chúng tôi phải cố gắng hết mức có thể. Không còn cách nào khác.

“Vậy còn Eleanor này là sao?” tôi hỏi. “Việc ám sát một tiểu thư quý tộc rồi thay thế tôi vào nghe không ổn lắm.”

Kim khẽ lắc đầu.

“Là một biến số,” cô nói. “Cobley Eleanor, con gái duy nhất của một gia tộc quyền lực. Không tham gia chính trị trực tiếp. Không có dấu ấn xã hội rõ rệt. Có hứng thú với ma thuật, dù bị ngăn cấm. Và quan trọng nhất là vừa vô tình tìm ra và kích hoạt một Anima Transfer Device bị thất lạc. Phải nói là thiên thời địa lợi nhân hòa.”

Vậy là họ không ám sát. Chỉ là linh hồn của cô gái này vô tình bị đưa vào thế giới ảo. Linh hồn của cô gái vẫn còn giữ được liên kết với cơ thể, thế nên có thể tạo ra một dạng thần giao cách cảm. Tuy nhiên, chỉ có mình tôi là đủ khả năng để có thể truy cập vào ký ức của cô gái bất cứ khi nào.

“Được rồi,” tôi nói. “Vậy thì câu hỏi tiếp theo là…” Tôi nhìn thẳng vào Tiến sĩ Kim. “…bà cần tôi làm gì?”

## Phần 3

Lại là cảm giác này. Sự uể oải lan khắp tứ chi vào buổi sáng sớm, khiến tôi không muốn nhấc chân ra khỏi giường. Cơ thể này dường như mang theo một nhịp điệu rất khác, chậm rãi và mềm mại hơn so với những gì tôi quen thuộc. Một cảm giác ung dung thư thái, gần như được thiết kế để buộc người ta tiếp tục nằm yên và chấp nhận nó.

Với một ý thức đã quen vận hành trong kỷ luật tuyệt đối như tôi, cảm giác ấy không mang tính dễ chịu, mà giống một lực cản. Việc bị đánh thức bởi ánh nắng chiếu qua khe cửa là một sự lãng phí thời gian không cần thiết. Dù một phần trong tôi vẫn ghi nhận sự thoải mái hiếm hoi này, lý trí nhanh chóng giành lại quyền kiểm soát. Tôi gạt phắt sự lười biếng sang một bên, đặt chân xuống sàn đá lạnh.

Nếu tiếp tục tồn tại trong cơ thể này, tôi buộc phải trở thành Cobley Eleanor, một tiểu thư quý tộc sinh ra trong đầy đủ, được chăm sóc đến mức gần như không cần tự mình làm bất cứ điều gì. Một mô hình sống hoàn toàn khác với những gì tôi từng biết. Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rõ: Eleanor hiện tại không còn tồn tại. Thứ tôi cần trở thành là một phiên bản Eleanor có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Cơ thể vẫn còn uể oải, nhưng dạ dày lại không hề phát tín hiệu đói. Điều đó cho thấy, theo thói quen cũ, Eleanor hẳn vẫn còn ngủ thêm khá lâu trước khi bị đánh thức. Tôi không đánh giá thói quen này. Tốt hay xấu đều không quan trọng. Tôi tận dụng khoảng thời gian trống đó để kiểm tra giới hạn thể chất.

Giống như khi lần đầu làm quen với cơ thể của Charlotte, tôi bắt đầu bằng những động tác duỗi cơ đơn giản. Chuyển động chậm, có kiểm soát. Tôi lắng nghe phản hồi từ từng nhóm cơ, từng khớp xương. Cơ thể Eleanor mềm mại, ít cơ bắp, nhưng không yếu. Dưới lớp vẻ ngoài mong manh đó vẫn tồn tại một mức dẻo dai nhất định. Sau khoảng nửa giờ, khi mồ hôi bắt đầu thấm nhẹ sau gáy, tôi dừng lại.

Tôi trở lại giường, chỉnh váy ngủ cho ngay ngắn rồi kéo sợi dây chuông đỏ. Tiếng chuông vang lên.

Cánh cửa mở ra, Anna bước vào. Khi thấy tôi đã ngồi thẳng trên giường, cô thoáng sững lại, rồi lập tức trở nên lúng túng.

“Tiểu thư! Người… người đã dậy rồi ạ?” Giọng cô có phần gấp gáp. “Thần xin lỗi, thần vẫn chưa kịp chuẩn bị nước ấm...”

“Khoan đã, Anna,” tôi cắt lời.

Cô dừng lại ngay lập tức.

“Ngoài ngươi ra,” tôi hỏi, giữ giọng trung tính, “buổi sáng thường còn những ai phụ trách?”

“Dạ, còn Clara và Sophie ạ,” Anna đáp nhanh. “Ba chúng thần cùng nhau chuẩn bị cho tiểu thư.”

Tôi ghi nhận thông tin đó. Đồng thời, tôi cũng nhận ra ánh mắt Anna đã thay đổi. Cô hiểu.

Tôi gật đầu. “Gọi họ vào.”

Quy trình buổi sáng bắt đầu.

Clara mang nước ấm, Sophie chuẩn bị dụng cụ. Mọi động tác đều thuần thục, chính xác, không thừa cũng không thiếu. Tôi ngồi yên để họ làm việc, nhưng cảm giác lại rất khác so với khi được chăm sóc trong môi trường y tế hay phục hồi chức năng. Ở đây, sự phục vụ không nhằm mục đích hồi phục hay hiệu quả.

Khi chiếc khăn ấm chạm vào da, mùi thảo mộc dịu nhẹ lan ra. Tôi ghi nhận cảm giác đó, nhưng không thể gọi tên nó là dễ chịu.

Việc vệ sinh răng miệng, tắm rửa, chăm sóc tóc, trang điểm,... tất cả diễn ra nối tiếp nhau. Tôi chỉ ngồi yên, để mặc họ xoay sở, trong khi ý thức của tôi liên tục tính toán lượng thời gian bị tiêu hao.

Hai tiếng.

Hai tiếng chỉ để chuẩn bị cho việc bắt đầu một ngày.

Khi chiếc gương lớn được xoay lại phía tôi, tôi nhìn thấy Cobley Eleanor một cách trọn vẹn lần đầu tiên.

Một vẻ đẹp được bảo vệ quá mức. Không vết chai, không dấu hiệu lao động, không một sai lệch nào trên làn da. Đôi mắt xanh trong veo, mái tóc hạt dẻ được chải chuốt cẩn thận.

Tôi nhìn hình ảnh đó thêm vài giây. Rồi, một câu hỏi xuất hiện.

Vì sao cô ấy lại sẵn sàng từ bỏ tất cả những thứ này?

Dù biết rõ mục đích của cuộc hoán đổi này, Eleanor không hề tuyệt vọng mà đã tự nguyện.

Một người sống trong sự đầy đủ đến mức này… lại chọn biến mất khỏi thế giới thật, để tồn tại trong một không gian ảo. Tôi không tìm thấy đáp án ngay lập tức. Nhưng tôi biết, câu hỏi đó rất quan trọng.

Toàn bộ quá trình chuẩn bị kết thúc. Váy áo hoàn chỉnh. Ngoại hình không có sai sót. Một “Cobley Eleanor” đúng chuẩn đang đứng trước gương.

Nếu là tôi trước kia, tất cả những việc này chỉ mất chưa đầy ba mươi phút.

Tôi cần tìm một lý do hợp lý. Không phải để tiết kiệm thời gian, mà để không đánh mất chính mình trong sự nuông chiều này.

Khi Clara, Sophie và những người hầu khác đã hoàn tất công việc và lần lượt cúi chào lui ra, căn phòng chỉ còn lại tôi và Anna.

Anna tiến lại gần hơn, giọng nói dịu đi thấy rõ. "Thưa tiểu thư, lịch trình hôm nay của người hoàn toàn trống. Ngài Công tước dặn người cứ thong thả nghỉ ngơi, dưỡng bệnh cho thật tốt.”

Cô dừng một chút, rồi nói tiếp, có phần dè dặt. “Tuy nhiên, khoảng ba mươi phút nữa, xin mời tiểu thư xuống phòng ăn dùng bữa sáng cùng ngài Công tước. Ngài ấy… muốn được nhìn thấy người.”

Tôi khẽ hít vào một hơi.

Đoạn khó nhất đã đến.

Tôi nhớ lại lời của Tiến sĩ.

"Cha của cô là một chính trị gia đấy. Mặc dù ngoài mặt có thể lạnh nhạt với cô, tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người. Nhưng bên trong thì rất quan tâm. Cái cách ông ấy thể hiện tình cảm có thể khác thường, nhưng nó vẫn ở đó. Thế nên, từng đường đi nước bước của cô đều phải cẩn trọng."

Lời của Tiến sĩ khiến tôi có chút áp lực.

"Thế... Tôi phải diễn thế nào?" Tôi hỏi.

Tiến sĩ nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi nói một câu khó hiểu. "Chỉ cần xem như ông ta không tồn tại là được."

"Hả?" Tôi thốt lên, không thể tin vào tai mình. Đó là một lời khuyên, hay một câu nói đùa vậy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!