Chương 1
Trời Wallachia đêm ấy âm u, những đám mây đen cuồn cuộn che khuất ánh trăng lạnh lẽo. Từ trên ngọn tháp cao nhất của tòa lâu đài, Vlad Tempes — người đời hay gọi là Vlad Dracula — đứng trầm ngâm nhìn xuống đội quân loài người đang tiến vào. Ánh đuốc của họ như một dòng sông lửa kéo dài bất tận, nhưng ánh mắt Vlad vẫn lạnh băng, chẳng hề lay động. Dưới chiếc áo giáp đẫm máu, cơ thể ông đầy những vết thương, nhưng lòng thù hận trong ông thì vẫn sục sôi như những dòng dung nham.
Phía sau Vlad, giọng nói của một sinh vật vang lên, thấp và khàn đặc.
-Thưa chủ nhân, thời gian không còn nhiều. Họ đã đến cổng chính. Ngài phải rời đi.
Đó là Gargoyle — đầy tớ trung thành của Vlad. Đôi cánh đá của hắn đập mạnh trong không gian tĩnh lặng, từng đường nét gồ ghề của cơ thể hắn phản chiếu sự đáng sợ. Trong đôi tay của hắn, một bọc vải lớn được giữ chặt — bên trong là con trai của Vlad và Lisa, một đứa trẻ mang dòng máu nửa người nửa ma cà rồng, vẫn đang say ngủ.
Vlad quay lại, ánh mắt ông dịu đi khi nhìn thấy bọc vải. Gương mặt ông, dù đầy những vết sẹo và đau thương, vẫn toát lên một vẻ u buồn sâu thẳm.
-Gargoyle, ngươi hãy mang đứa trẻ đi. Bảo vệ nó bằng mọi giá. Nó là hy vọng duy nhất của ta... của Lisa.”
Gargoyle gật đầu, đôi mắt đỏ rực của hắn ánh lên vẻ kiên định.
-Ngài yên tâm. Ta sẽ đưa nó đến nơi an toàn.
Vlad đặt tay lên bọc vải, cảm nhận hơi ấm của đứa trẻ lần cuối. Một ký ức chợt ùa về: hình ảnh Lisa mỉm cười trong ánh nắng, mái tóc vàng óng ánh và đôi mắt dịu dàng. Nhưng ký ức ấy nhanh chóng tan biến, thay vào đó là cảnh tượng nàng bị thiêu cháy bởi chính những con người mà nàng đã cố cứu giúp.
-Ta không thể để con trai ta gặp kết cục như nàng,
Vlad nói, giọng nói ông khàn đặc.
-Hãy đưa nó rời khỏi nơi này.
Gargoyle nhìn chủ nhân mình một lần cuối, rồi vỗ cánh bay lên, mang theo đứa trẻ biến mất vào màn đêm.
Khi bóng dáng của Gargoyle khuất xa, Vlad quay trở lại đại sảnh chính của tòa lâu đài. Trên đường đi, những suy nghĩ và nỗi đau tràn ngập trong tâm trí ông. Khi đến đại sảnh, ông dừng lại trước một bức tường đá lạnh lẽo, nơi treo bức tranh chân dung của Lisa, người vợ yêu dấu của ông. Gương mặt nàng trong tranh rạng rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt dịu dàng như thì thầm những lời yêu thương bất tận.
Vlad bước đến gần, ánh mắt tràn đầy nỗi nhớ nhung và đau đớn. Ông đưa tay chạm nhẹ vào bức tranh, như thể có thể cảm nhận được hơi ấm của nàng qua lớp vải.
-:Lisa
Ông thì thầm, giọng nói đứt quãng.
Ta đã không thể bảo vệ nàng. Nhưng ta sẽ bảo vệ con của chúng ta. Ta hứa.
Ông đứng đó một lúc lâu, như thể thời gian đã ngừng trôi. Trong ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu, Vlad trông không còn là một chiến binh khát máu hay một kẻ thù đáng sợ. Ông chỉ là một người chồng, một người cha, đang gánh chịu nỗi đau mất mát không gì bù đắp được.
Những ký ức ùa về như dòng nước lũ: lần đầu tiên gặp Lisa, tiếng cười của nàng khi ngồi bên bờ suối, và cả ánh mắt nàng khi nhìn ông trong những thời khắc hạnh phúc. Nhưng rồi những hình ảnh đẹp đẽ ấy bị che mờ bởi tiếng hét đau đớn của Lisa trong ngọn lửa bập bùng, bởi sự phản bội từ những con người mà nàng đã tin tưởng.
-Những sinh vật ngu ngốc và đầy sự sợ hãi,
Vlad lẩm bẩm, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự căm phẫn.
-Ta đã cố gắng đối xử tốt với chúng, đã tin rằng lòng nhân từ có thể xoa dịu nỗi sợ hãi của chúng. Nhưng chúng chỉ đáp lại bằng phản bội. Chúng đã cướp đi nàng, Lisa. Chúng đã cướp đi tất cả.
Cuối cùng, Vlad hít một hơi thật sâu, ánh mắt ông trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Ông cúi đầu trước bức tranh, như một lời chào từ biệt.
Hãy đợi ta, Lisa. Ta sẽ sớm gặp lại nàng.
Ông quay lưng lại với bức tranh, rút thanh kiếm của mình ra. Cơ thể ông đầy sự mệt mỏi và đau đớn, những vết thương cũ âm ỉ nhắc nhở về những trận chiến đã qua. Nhưng ánh mắt ông vẫn sắc bén, sẵn sàng đối đầu với bất cứ điều gì đang chờ đợi bên ngoài.
Ở phía dưới, đội quân loài người đã áp sát tòa lâu đài. Tiếng trống trận dồn dập như những nhịp tim hối hả, tiếng hò hét vang vọng cả một góc trời. Chúng là những chiến binh tinh nhuệ nhất, được tập hợp từ khắp các vùng đất với mục tiêu duy nhất: tiêu diệt Dracula, kẻ mà chúng coi là hiện thân của quỷ dữ.
Cổng lâu đài bật mở. Vlad bước ra, một mình đối mặt với cả biển người. Ánh mắt ông quét qua từng gương mặt, từng ánh đuốc, từng thanh kiếm sáng loáng. Sự sợ hãi lướt qua trong mắt những chiến binh khi họ nhận ra khí chất đáng sợ của người đàn ông đứng trước mặt mình.
-Các ngươi muốn mạng ta?”
Vlad cất giọng, âm thanh vang lên như tiếng gió lạnh lùa qua nghĩa địa.
-Vậy hãy đến mà lấy.
Và trận chiến bắt đầu.
Vlad lao vào đội quân loài người như một cơn bão. Thanh kiếm của ông vung lên, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, tước đoạt mạng sống của hàng chục chiến binh trong một lần vung. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả đất trời. Tiếng gào thét, tiếng kim loại va chạm, và tiếng kêu khóc của những kẻ hấp hối hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc.
Nhưng Vlad không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất. Ông sử dụng cả quyền năng của một ma cà rồng. Những đàn dơi từ đâu bay tới, lao vào đội quân loài người, xé nát từng mảnh áo giáp và da thịt. Mặt đất rung chuyển khi Vlad giẫm mạnh, những cột lửa bất ngờ bùng lên, thiêu rụi mọi thứ trên đường đi.
Dù vậy, đội quân loài người không hề nao núng. Họ tiến lên từng bước, những chiến binh dày dạn kinh nghiệm nhất lao vào cận chiến với Vlad. Họ biết rằng để tiêu diệt được Dracula, họ phải trả giá đắt. Và họ sẵn sàng làm điều đó.
Một chiến binh lực lưỡng, mang theo thanh búa lớn, lao vào Vlad. Hắn hét lên, giáng mạnh đòn đánh xuống. Vlad tránh sang một bên, nhưng tốc độ của hắn khiến ông phải giật mình. Đòn búa làm nứt toác mặt đất. Vlad phản đòn, chém một nhát chí mạng, nhưng hắn vẫn cố gắng tấn công thêm một lần nữa trước khi gục ngã.
Càng về sau, đội quân loài người càng áp đảo. Dù Vlad mạnh mẽ đến đâu, ông không thể chống lại số lượng quá đông. Hơi thở của ông ngày càng nặng nhọc, các vết thương chồng chất khiến cơ thể ông dần kiệt sức. Nhưng ánh mắt ông vẫn rực cháy, không chút nao núng.
Trận chiến kéo dài suốt đêm. Bầu trời Wallachia chuyển dần từ đen kịt sang xám xịt khi bình minh bắt đầu ló dạng. Vlad vẫn đứng vững, nhưng cơ thể ông đã bị thương nặng. Máu chảy ròng ròng từ những vết chém sâu hoắm, hơi thở của ông nặng nhọc và đứt quãng. Nhưng ánh mắt ông vẫn bừng cháy một ngọn lửa không thể dập tắt.
Khi những tia sáng đầu tiên của mặt trời chiếu xuống, Vlad biết rằng thời khắc của mình đã đến. Ông nhìn về phía chân trời, nơi mà Gargoyle đã mang theo đứa con của mình trốn thoát. Một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt ông — nụ cười đầy kiêu hãnh và mãn nguyện.
-Lisa, ta đến gặp nàng ngay đây.
Vlad giơ thanh kiếm lên lần cuối, đối mặt với những kẻ thù cuối cùng. Dưới ánh sáng của bình minh, ông lao vào đội quân loài người, mang theo tất cả sức mạnh và lòng thù hận còn sót lại. Và rồi, ông gục ngã.
Khi trận chiến kết thúc, đội quân trăm nghìn người giờ chỉ còn sót lại vài nghìn chiến binh. Họ đứng lặng trước thân xác bất động của Dracula, một biểu tượng của sự kiên cường và sức mạnh vô song. Nhưng trong lòng họ, một nỗi sợ hãi âm thầm len lỏi — bởi họ biết rằng huyền thoại về Vlad Dracula sẽ không bao giờ lụi tàn.
Trên bầu trời, tiếng quạ kêu vang vọng, phủ lên không gian một bầu không khí tang tóc và rợn ngợp. Những người sống sót về sau thường nhắc đến nó đầy ám ảnh với cái tên "Đêm của Máu và Bạc."


0 Bình luận