Chương 03
Tôi dẫn Clara dọc theo hành lang chính của trụ sở Night Watch. Ánh sáng từ những ngọn đèn pha lê phản chiếu trên nền đá hoa cương, tạo nên một vẻ huyền bí và lạnh lẽo. Mỗi bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như thể nơi đây đang giữ kín vô số bí mật.
Clara bước bên cạnh tôi, ánh mắt lấp lánh sự ngỡ ngàng xen lẫn cảnh giác. Cô quan sát từng bức tường, từng cánh cửa như thể chờ đợi một điều gì đó bất ngờ ập đến.
"Đây là đâu?" cô hỏi, giọng khẽ run.
"Trụ sở Night Watch. Nơi này là trung tâm điều hành các hoạt động bảo vệ thế giới khỏi sinh vật bóng đêm. Và cũng là nơi em sẽ biết sự thật."
Cô im lặng, đôi bàn tay siết chặt vào nhau để lộ sự căng thẳng. Tôi dừng lại trước cánh cửa lớn dẫn vào văn phòng Gerath. Sau khi gõ cửa và nghe giọng nói trầm quen thuộc vang lên, tôi bước vào, đưa Clara đi cùng.
Căn phòng của Gerath toát lên vẻ cổ kính và trang nghiêm. Những giá sách cao chạm trần xếp đầy các cuốn sách cổ, nhiều trong số đó ghi chép về những cuộc chiến chống lại bóng tối từ hàng thế kỷ trước. Gerath đứng sau bàn làm việc, dáng người cao lớn, mái tóc bạc càng khiến ông thêm phần uy quyền.
-Logan, cô bé đây rồi,
Gerath cất giọng, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy bao dung hướng về Clara.
Cô khẽ lùi lại, cảm giác như bị ép vào góc tường bởi khí chất mạnh mẽ của ông.
-Chào mừng cháu, Clara. Ta là Gerath. Ta biết đây có lẽ là một ngày quá sức với cháu, nhưng những gì cháu nghe hôm nay sẽ giúp cháu hiểu rõ hơn về chính mình."
Clara không nói gì, ánh mắt lộ vẻ ngờ vực và hoảng loạn.
Gerath tiến lên một bước, giọng ông trầm ấm nhưng vẫn mang sự uy nghi không thể chối cãi.
-Clara, cháu không chỉ là một cô gái bình thường. Cháu là con gái của Peter Grimm và Linda Grimm—hai trong số những chiến binh vĩ đại nhất của Night Watch. Hơn thế nữa, cháu là hậu duệ của một trong bảy người sáng lập tổ chức này. Cha mẹ cháu đã hy sinh không phải vì một tai nạn, mà vì họ đã chiến đấu để bảo vệ cháu khỏi một mối nguy hiểm khủng khiếp.
Clara sững người, đôi mắt mở lớn, từng lời của Gerath như những nhát búa giáng xuống thực tại mà cô vẫn luôn tin tưởng.
-Không... không thể nào...
Giọng cô run rẩy, đầu khẽ lắc như muốn xua đi sự thật đang dần bóp nghẹt lý trí.
-Bố mẹ tôi đã chết trong một vụ cháy cách đây mười năm. Đó chỉ là một tai nạn... Ai cũng nói như vậy.
Gerath im lặng trong thoáng chốc, đôi mắt ông trầm xuống, ánh nhìn chứa đựng một nỗi xót xa khó diễn tả. Ông biết, khoảnh khắc này sẽ đến—khoảnh khắc Clara buộc phải đối diện với sự thật, dù nó có tàn nhẫn đến mức nào.
-Đúng, vụ cháy đó đã được ngụy tạo thành một tai nạn. Nhưng sự thật không phải vậy. Đó là một cuộc tấn công có chủ đích của những sinh vật bóng đêm nhằm vào gia đình cháu.
Clara như đông cứng.
-Không... không thể nào! Chúng tôi chỉ là một gia đình bình thường. Tại sao chúng lại nhắm vào tôi?
-Vì gia đình cháu không bình thường, Clara!
Gerath nói, ánh mắt đầy thương cảm.
-Cả cha và mẹ cháu đều là những thành viên cấp cao của tổ chức. Kẻ thù của chúng ta muốn xóa sổ dòng dõi của họ. Cha mẹ cháu đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ cháu, và họ đã thành công. Nhưng cái giá phải trả là tính mạng của họ.
Clara đứng bật dậy, toàn thân run rẩy.
-Không! Ông nói dối! Họ không phải chiến binh! Tôi không phải người mà các ông tìm kiếm!.
Gerath không ngạc nhiên trước phản ứng của cô. Ông quay sang tôi, ánh mắt như muốn nhắn nhủ rằng tôi nên tiếp tục thuyết phục cô.
Tôi bước tới gần, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
-Clara, tôi biết sự thật này rất khó chấp nhận. Nhưng em phải hiểu rằng điều này không chỉ liên quan đến em mà còn đến những người em yêu thương. Nếu em không đối mặt với nó, những kẻ săn đuổi em sẽ không chỉ làm hại em mà còn cả bố mẹ nuôi của em.
Clara quay sang tôi, đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt.
-Tôi không quan tâm! Tôi không muốn liên quan đến bất kỳ chuyện nào các người nói. Tôi chỉ muốn trở về nhà, sống một cuộc sống bình thường!
Tôi thở dài, cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng.
-Được rồi, tôi sẽ không ép em. Nhưng có một điều em phải hứa: giữ bí mật về tất cả những gì em đã nghe và thấy hôm nay. Không được nói với bất kỳ ai, kể cả bố mẹ nuôi của em. Hiểu chứ?
Clara im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu, giọng nghẹn ngào.
-Tôi hứa. Nhưng xin hãy để tôi đi.
Trên đường đưa Clara về, bầu không khí trong xe đặc quánh một sự im lặng khó chịu. Chỉ có tiếng động cơ đều đặn và ánh đèn đường lướt qua cửa kính, hắt lên khuôn mặt cô những vệt sáng mờ nhạt. Clara ngồi yên lặng, đôi tay siết nhẹ lấy vạt áo, ánh mắt dõi theo những con phố vụt qua như thể đang tìm kiếm một điều gì đó—một lối thoát, một câu trả lời, hoặc có lẽ chỉ là chút cảm giác quen thuộc giữa mớ hỗn độn đang bủa vây.
Tôi liếc nhìn cô, rồi nhẹ giọng nói:
-Em vẫn còn giữ danh thiếp của tôi chứ?
Cô khẽ giật mình, như thể bị kéo khỏi dòng suy nghĩ.
-Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra
Tôi tiếp tục, giọng kiên định.
-Hãy gọi cho tôi ngay lập tức. Tôi sẽ đến ngay.
Clara khẽ gật đầu, nhưng không nói gì. Khi xe dừng lại trước nhà, cô mở cửa, bước xuống. Dừng lại trong giây lát trước bậc thềm, cô hơi xoay đầu, như thể muốn nói điều gì đó—nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, cô chỉ lặng lẽ đẩy cửa bước vào, không quay đầu lại.
Tôi ngồi yên trong xe thêm một lúc, dõi theo cánh cửa vừa khép lại, lòng trĩu nặng một nỗi bất an mơ hồ.
Tôi trở về trụ sở, gặp lại Gerath trong văn phòng của ông.
Ông ngồi sau bàn làm việc, đôi mắt sắc bén nhưng vẫn ánh lên sự trầm tư quen thuộc.
-Cô bé không muốn chấp nhận sự thật.
Tôi lên tiếng, giọng pha chút thất vọng. Ngón tay vô thức siết chặt lại thành nắm đấm.
-Nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi e rằng những người xung quanh cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.
Gerath im lặng trong giây lát, ánh nhìn xa xăm như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, ông chậm rãi gật đầu.
-Ta hiểu! ông nói, giọng trầm ổn. "Ta sẽ lo chuyện này. Không thể ép buộc một người chấp nhận sự thật ngay lập tức, nhưng ta sẽ tìm cách để cô bé dần dần đối mặt với nó."
Ông ngả người ra sau ghế, tay gõ nhẹ lên mặt bàn bằng gỗ gụ, rồi tiếp tục:
-Còn cậu, Logan, hãy tập trung vào nhiệm vụ của mình. Tên người sói Alpha vẫn đang lẩn trốn ngoài kia, và mỗi phút trôi qua, hắn có thể lại gây thêm tội ác. Chúng ta không thể để điều đó tiếp diễn.
Tôi gật đầu, biết rằng Gerath luôn có kế hoạch.
Rời khỏi trụ sở, tôi lái xe thẳng đến sở cảnh sát Ravenwood. Dù đã làm việc ở đây một thời gian, cảm giác lạc lõng giữa những khuôn mặt xa lạ vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Vừa bước qua cửa, tôi bắt gặp ánh mắt quen thuộc của Evelyn, cộng sự của tôi. Cô là người đầu tiên nhận ra tôi, nhanh chóng tiến lại gần với vẻ quan tâm.
-Logan, anh ổn chứ? Cô hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
-Tôi ổn, chỉ cần hoàn thành nốt báo cáo.
Tôi đáp, cố gắng giữ vẻ bình thản.
-Thật khó tin. Anh chỉ vừa đến đây, đã phải đối mặt với một vụ án khó như vậy. Nếu là tôi, chắc tôi sẽ phát điên mất,
Cô nói, giọng đầy cảm thông.
-Vẫn phải làm thôi. Công việc mà,
Tôi đáp, nở một nụ cười nhẹ.
Cô không nói gì thêm, nhưng ánh mắt dõi theo tôi khi tôi bước về phía bàn làm việc. Tôi có thể cảm nhận được sự đồng cảm và cả chút tò mò trong cách cô quan sát.
Trong lúc tôi đang chỉnh sửa hồ sơ, một số đồng nghiệp khác cũng ghé qua.
-Logan, tôi nghe Evelyn kể về vụ rừng hôm qua. Ai mà ngờ được tên sát nhân đó lại từng là lính đặc chủng kia chứ. Cậu đúng là gặp xui rồi
Một viên cảnh sát trẻ tên Rick nói, gương mặt thoáng chút hóm hỉnh nhưng giọng điệu không giấu được sự đồng cảm.
-Ừ, không phải vụ đầu tiên khó nhằn như vậy đâu
Tôi trả lời, cố làm dịu bầu không khí.
Rick bật cười.
-Chào mừng đến Ravenwood. Hy vọng mấy vụ sau sẽ dễ thở hơn.
Linda, nhân viên pháp chứng, cũng ghé qua với một cốc cà phê trên tay.
-Logan, cậu cần nghỉ ngơi nhiều hơn. Trông cậu như vừa chiến đấu với cả một đàn sói ấy.
-Đoán đúng rồi đấy,
Tôi đáp, nửa đùa nửa thật, khiến cô phá lên cười.
-Đừng lo, mọi người ở đây sẽ hỗ trợ cậu hết mình. Dù sao thì, chúng tôi không muốn mất một thám tử giỏi như cậu,
Cô nói, đặt cốc cà phê lên bàn tôi trước khi rời đi
Khi hoàn thành bản báo cáo, tôi đem nộp lên đại úy Thomas. Ông đọc qua cẩn thận, từng dòng chữ như được soi xét dưới một chiếc kính lúp vô hình.
-Logan, tôi phải nói rằng cậu làm tốt hơn tôi mong đợi. Nhưng nhớ là đừng mạo hiểm quá. Chúng ta cần người như cậu ở đây lâu dài,
Ông nói, giọng trầm nhưng đầy uy nghi.
-Rõ, thưa đại úy. Tôi sẽ chú ý hơn.
Evelyn chờ tôi bên ngoài văn phòng. Khi tôi bước ra, cô chợt lên tiếng:
-Logan, tôi biết anh giỏi, nhưng cũng đừng quá cố gắng. Nếu cần gì, cứ nói với tôi. Dù sao thì, chúng ta cũng là đồng đội mà.
Tôi dừng lại một chút, nhìn cô với sự chân thành.
-Cảm ơn cô, Evelyn. Tôi sẽ nhớ điều đó.
Trở về nhà, tôi thả mình xuống ghế sofa, cảm giác mệt mỏi đè nặng lên từng thớ cơ.
Dù nhắm mắt, tâm trí tôi vẫn không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ rối ren. Đây có phải chỉ là khởi đầu cho một thảm kịch lớn hơn? Clara có chấp nhận sự thật không, hay điều đó sẽ đẩy cô ấy vào nguy hiểm nhiều hơn?
Những câu hỏi không lời giải đáp cứ luẩn quẩn trong đầu, như những bóng ma lẩn khuất trong màn đêm. Tôi cố gắng gạt bỏ mọi thứ, nhưng nỗi bất an vẫn len lỏi trong từng nhịp thở. Cuối cùng, cơn mệt mỏi chiến thắng, kéo tôi vào giấc ngủ chập chờn, nơi những cơn ác mộng chực chờ ở phía trước.


0 Bình luận