Nightwatch
trthesloth
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

vol 1: khởi đầu

Chương 1: Sinh nhật tuổi 18 điên rồ

0 Bình luận - Độ dài: 2,009 từ - Cập nhật:

Chương 1

Tôi thức dậy trong ánh nắng vàng nhàn nhạt xuyên qua rèm cửa. Hôm nay là sinh nhật lần thứ 18 của tôi. Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, tôi bỗng thấy một cảm giác lạ kỳ trào dâng trong lòng – vừa háo hức, vừa bâng khuâng.

-Chúc mừng sinh nhật, Clara!

 Giọng mẹ vang lên từ dưới nhà, khiến tôi nở một nụ cười nhẹ.

Bước xuống cầu thang, tôi thấy mẹ đứng bên bàn ăn, nơi có một chiếc bánh nhỏ với số 18 được viết bằng sô-cô-la.

-Cảm ơn mẹ.

Tôi nói, hít sâu để cảm nhận mùi thơm của bánh ngọt hòa quyện với hương cà phê buổi sáng.

Sau khi ăn xong, tôi vội vã rời nhà để đến trường. Trên đường đi, tôi nhận thấy mọi thứ xung quanh dường như sáng sủa hơn thường ngày. Những cành cây bên đường khẽ đung đưa trong làn gió nhẹ, như đang chúc mừng tôi.

Khi bước vào lớp, một tiếng reo lớn vang lên:

-Chúc mừng sinh nhật, Clara!

Tôi không kịp phản ứng vì bị Ellie – người bạn thân nhất của tôi – ôm chầm lấy. Cô ấy cười rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh.

-Tối nay chúng ta sẽ tổ chức sinh nhật, Heaven Gate nhé! Cậu không được từ chối đâu!”

-Cậu nghĩ mình sẽ từ chối sao?

Tôi bật cười, nhưng không giấu được chút lo lắng. Heaven Gate là một quán rượu nổi tiếng, và tôi chưa từng uống rượu trước đây.

Ellie nắm lấy tay tôi, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

-Tin mình đi, tối nay sẽ rất vui.

Buổi tối, tôi khoác lên mình chiếc váy trắng đơn giản mà tôi yêu thích. Ellie và nhóm bạn đã chờ sẵn bên ngoài.

Khi đến Heaven Gate, tôi cảm thấy bầu không khí có chút lạ lẫm. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn vàng khiến không gian vừa ấm cúng, vừa bí ẩn. Tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng âm nhạc nhẹ nhàng, tạo nên một cảm giác rất riêng.

Ellie kéo tôi vào bàn, nơi mọi người đã gọi đồ uống. Khi cầm ly rượu đầu tiên lên, tôi hơi ngập ngừng.

-Nào, Clara! Đây là lần đầu tiên cậu thực sự trưởng thành!”

Ellie cười lớn và nâng ly.

Tôi nhấp một ngụm nhỏ, vị cay nồng khiến tôi nhăn mặt. Nhưng Ellie chỉ phá lên cười.

 -Cậu rồi sẽ quen thôi!

Bữa tiệc kéo dài với những câu chuyện cười và những kỷ niệm được chia sẻ. Chỉ sau vài ly, đầu tôi đã bắt đầu quay cuồng.

Khi tiệc kết thúc, tôi và Ellie dìu nhau ra cửa. Tôi vịn chặt tay Ellie, cố giữ thăng bằng.

Ngay khi chúng tôi bước ra ngoài, tôi vô tình va phải một người đàn ông.

-Xin lỗi... Tôi lí nhí, ngẩng đầu lên.

Anh ta cao lớn với mái tóc đen ngắn và gương mặt sắc sảo. Nhưng đôi mắt anh – một màu xanh lạnh lẽo như băng giá nhưng ẩn trong đó là vẻ đượm buồn – khiến tôi cảm thấy rùng mình.

-Không sao

 anh ta nói, giọng trầm ấm nhưng đầy quyền uy.

Tôi bối rối lùi lại một bước. Anh không giống bất kỳ ai mà tôi từng gặp, với dáng vẻ mạnh mẽ và phong thái tự tin đến kỳ lạ.

Tôi chú ý đến một vệt ánh sáng bạc lóe lên khi anh di chuyển, và theo bản năng tôi nhìn xuống tay anh.

Trong thoáng chốc, tôi nghĩ rằng anh cầm một vật gì đó bằng bạc, nhưng khi nhìn kỹ, không có gì ở đó cả.

-Đi thôi, Clara!

Ellie kéo tay tôi, khiến tôi tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Trên đường về, tôi và Ellie trò chuyện về bữa tiệc. Nhưng khi đi ngang qua một người đàn ông lạ, tôi bất giác rùng mình. Khuôn mặt ông ta... thoáng chốc, tôi nghĩ mình nhìn thấy một khuôn mặt sói với đôi mắt vàng sáng và bộ răng sắc nhọn.

Tôi dừng lại, tim đập mạnh.

-Cậu sao thế?

 Ellie hỏi.

-Không... không có gì,”

 tôi lắc đầu, tự nhủ rằng có lẽ do rượu làm tôi hoa mắt.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với cơn đau đầu nhẹ. Tôi quyết định ra ngoài để tìm một chút yên tĩnh và đi đến hiệu sách Raven’s Nest.

Hiệu sách nằm trong một góc phố yên tĩnh, với cánh cửa kính cũ kỹ và tấm biển gỗ treo lơ lửng. Bên trong, không gian nhỏ nhưng ấm áp với những kệ sách gỗ cao và mùi giấy cũ dễ chịu.

Tôi lướt qua các kệ sách và phát hiện một cuốn sách cũ với bìa da đen: “Đêm của Máu và Bạc”.

Khi lật những trang đầu tiên, tôi thấy một bức tranh minh họa một chiến binh cầm thanh kiếm bạc và đeo chiếc dây chuyền giống hệt của tôi – di vật duy nhất từ cha mẹ ruột.

Tôi chăm chú đọc cuốn sách, hoàn toàn quên mất thời gian. Khi tôi hoàn thành cuốn sách cũng là lúc mặt trời đã lặn. tôi tam biệt chủ hiệu sách và trở về nhà. Đường về nhà hôm nay yên lặng một cách kì lạ. Trên đường về, tôi cảm giác như có ai đó theo  dõi mình.

Khi về đến nhà, tôi đóng chặt cửa, lòng vẫn đầy lo lắng. Đêm đó, tôi mơ thấy mình chạy giữa khu rừng Whispering Woods, bị một sinh vật khổng lồ đuổi theo.

Tôi hét lên và choàng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Sáng hôm sau, tôi nghe thấy âm thanh ở phòng khách xuống đến nơi tôi bắt gặp bố mẹ của mình đang nói chuyện với cảnh sát. Khi nhìn thấy tôi chọ chạy đến ôm chầm lấy tôi họ thông báo cho tôi về việc Ellie bị sát hại vào đêm hôm qua. tin Ellie bị sát hại khiến tôi như chết lặng một vài giây. Những giọt nước mắt của tôi không ngừng rời. Một viên cảnh sát từ từ bước tới chỗ tôi.

-Chào, Clara. Tôi là Logan, điều tra viên phụ trách vụ án này,”

 anh nói, giọng trầm ấm nhưng cứng rắn.

Tôi nhận ra anh ta đó là người tôi đã gặp ở quán rượu tối hôm sinh nhật.

-tôi biết hiện giờ em đang rất buồn. Nhưng tôi cần em trả lời một vài câu hỏi, điều này có thể giúp chúng tôi rất nhiều trong việc tìm kiếm hung thủ.”

Tôi kể lại mọi chuyện, vào ngày sinh nhật tối hôm đó . Logan nghe rất chăm chú, đôi mắt ánh lên một tia suy tư.

-Cảm ơn.”

Logan đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

 “Nếu nhớ thêm điều gì, hãy báo với tôi,” anh nói, rồi rời đi.

Những ngày tiếp theo, tôi luôn có cảm giác như  có người theo dõi tôi. Đôi lúc, tôi lại thoáng thấy khuôn mặt một vài người bị biến đổi. phải chăng tôi đã suy nghĩ quá nhiều dẫn đến ảo giác.

Vài ngày sau, tôi đến thăm mộ Ellie.

Dưới bầu trời xám xịt, tôi lặng lẽ quỳ xuống trước bia mộ của Ellie. Gió lạnh buốt lùa qua mái tóc, mang theo mùi hương của cỏ khô và đất ẩm. Những dòng chữ khắc trên đá mộ như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cô ấy thực sự đã rời xa thế giới này.

Tôi đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của tấm bia, trái tim thắt lại khi nhớ về những khoảnh khắc chúng tôi đã chia sẻ. Ellie luôn là người mang đến ánh sáng cho tôi—cô ấy là người đầu tiên kết bạn với tôi khi tôi chuyển đến thị trấn này, người luôn kéo tôi ra khỏi vỏ bọc của mình, người có nụ cười rạng rỡ như mặt trời.

"Cậu nhớ không, Ellie? Chúng ta đã từng hứa sẽ cùng nhau đi du lịch khi có đủ tiền. Cậu đã nói rằng mình muốn nhìn thấy tháp Eiffel vào một ngày nào đó. Vậy mà... giờ đây cậu lại bỏ tớ lại một mình."

Giọng tôi nghẹn lại. Tôi siết chặt vạt áo, cố ngăn những giọt nước mắt đang trào ra. Nhưng không thể. Nước mắt cứ thế rơi xuống, từng giọt lặng lẽ thấm vào nền đất lạnh.

Bên cạnh tôi, những bông hoa trắng mà ai đó đã đặt xuống đung đưa trong làn gió nhẹ. Ai đã đến đây trước tôi? Gia đình Ellie ư? Hay còn ai khác quan tâm đến cô ấy? Một cảm giác khó tả len lỏi trong lòng tôi.

Tôi ngồi rất lâu, mặc cho thời gian trôi qua. Không gian nghĩa trang yên ắng đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Nhưng rồi, cảm giác yên bình đó dần bị xáo trộn.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Tôi có cảm giác như đang bị quan sát.

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh. Nghĩa trang vắng vẻ, chỉ có những hàng bia mộ xếp san sát nhau dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần. Nhưng tôi không thể rũ bỏ cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng.

Và rồi... ở rìa nghĩa trang, nơi ánh sáng không thể chạm tới, tôi thoáng thấy một bóng người. Đứng yên. Quan sát tôi. hắn ta tiến lại gần. Nhưng cơ thể hắn bắt đầu biến đổi – cơ bắp phình to, bộ lông đen mọc đầy, và đôi mắt vàng rực sáng.

Hắn gầm lên, tiếng rống vang vọng giữa màn đêm, và tôi quay người bỏ chạy vào khu rừng Whispering Woods.

Cành lá quất vào mặt, đôi chân tôi lảo đảo trên nền đất gồ ghề, nhưng tôi không dám dừng lại. Hơi thở dồn dập, lồng ngực như muốn vỡ tung. Sau lưng, tiếng bước chân nặng nề của con quái vật mỗi lúc một gần hơn.

Khi tôi kiệt sức, đôi chân như muốn khuỵu xuống, một tiếng động xé gió vang lên. Hắn lao tới—nhưng trước khi có thể chạm vào tôi, một bóng người bất ngờ xuất hiện.

“Đứng sau tôi, Clara.”

Giọng nói trầm thấp và mạnh mẽ vang lên. Trong ánh sáng mờ ảo, Logan đứng đó, đôi mắt xanh ánh lên vẻ sắc lạnh. Thanh kiếm bạc trong tay anh phản chiếu ánh trăng, tỏa ra một thứ hào quang chết chóc.

Con quái thú gầm lên, nhưng Logan không nao núng. Anh bước tới một cách bình thản, cơ thể căng tràn sức mạnh, như một chiến binh đã quá quen thuộc với bóng tối và những cơn ác mộng. Logan xoay người với những đường kiếm sắc bén, ánh sáng bạc lóe lên trong từng cú chém chuẩn xác. Người sói gầm lên đau đớn khi lưỡi kiếm bạc chạm vào da thịt hắn, để lại những vết cháy sém trên lớp lông dày.

Logan chiến đấu như thể anh đã làm điều này cả đời. Những bước di chuyển của anh vừa nhanh nhẹn vừa mạnh mẽ, mỗi cú ra đòn đều mang theo một sự quyết đoán. tôi nhận ra anh không phải người bình thường. Nhưng đó là câu trả lời cho một ngày khác.

 Tôi dần trở trên mất ý thức mọi thứ trở nên tối đen chỉ có đó là thiết gầm của con quái thú. Đến khi tôi mở mắt ra đã thấy mình ở trong một căn phòng trắng với nhiều thiết bị y tế xung quanh. Cánh cửa sắt mở ra người bước vào là Logan.

- Em cảm thấy thế nào rồi? anh hỏi với sự ân cần

-Đây là đâu vậy ? tôi ngơ ngác nhì anh.

Logan cười anh đưa cánh tay của mình ra

 -Có một vài thứ em cần phải biết về thế giới này đấy, đi theo tôi nào.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận