• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 06: khởi đầu mới

2 Bình luận - Độ dài: 2,712 từ - Cập nhật:

Tôi bám theo sau Ayase để cố gắng cản cô ấy lại. Nếu như cơ thể tôi ở trong trạng thái bình thường thì có lẽ tôi đã có thể bắt kịp.

Tuy nhiên, capsaicin từ bình xịt hơi cay mà tôi đã hít phải đang hành hạ phổi của tôi khiến việc hô hấp trở nên khó khăn hơn nhiều.

"Ayase dừng lại chút đi! nghe mình nói đã!"

Tôi cố gắng gọi cô ấy nhưng bị bơ đẹp, thậm chí cô ấy còn chạy nhanh hơn trước.

'Mong rằng Akira và Fumiko đã về kịp.' tôi thầm nghĩ. Dù sao lúc này trời cũng đã muộn.

Thế nhưng cuộc sống một lần nữa phản bội lại kì vọng của tôi. Sau một hồi rượt đuổi, tôi đã có thể thấy bóng dáng của hai người họ đứng trò chuyện trong lúc đang chờ để sang đường.

"Á á, có biến thái, cứu tôi!" Ayase kêu lên.

'huh?'

Có tên biến thái nào sao?

Nhưng tôi là người duy nhất bám theo cô ấy từ nãy đến giờ mà.

Khoan đã...

Ý cô ấy không phải là tôi đâu nhỉ?

"Này! Cậu kia dừng lại một chút đã, tại sao cậu lại đuổi theo cô gái đó vậy hả?"

Một người đàn ông đưa tay ra cản tôi lại, không chỉ thế những người qua đường xung quanh cũng tới vây quanh tôi ngày một nhiều.

Sao tôi lại không nhận ra cơ chứ. Cảnh một cô gái xinh đẹp như Ayase đang bị đuổi theo  bởi một tên con trai thì đương nhiên những người xung quanh sẽ nghĩ như vậy rồi.

Nhưng chỉ như này mà muốn cản tôi là thì còn lâu!

Bằng một vài chuyển động chân cơ bản, tôi nhanh chóng lách ra khỏi vòng vây của những người qua đường và tiếp tục cuộc rượt đuổi bỏ lại đằng sau hàng loạt những tiếng la hét thất thanh.

Khoảng cách giữa tôi và Ayase càng ngày càng thu hẹp.

Thế nhưng tôi đã chậm một bước.

Ayase đưa tay lên và xô ngã Akira cùng Fumiko đứng khiến cả hai người họ ngã ra trước mũi một chiếc xe tải đang lao tới.

'không ổn!'

Nguyền rủa tại sao số phận lại sắp xếp cho một chiếc xe tải xuất hiện như thể mở đầu của một câu truyện isekai như vậy. Tôi nhanh chóng xông tới và nắm lấy tay hai người.

'Nhân vật chính thì đừng có chết lãng xẹt như vậy chứ!'

"hây da!"

Dồn sức vào hai tay. Tôi kéo cả hai người bọn họ về lại phía vỉa hè.

Tuy nhiên hai chân tôi lại không thể chịu nổi lực quán tính sinh ra.

'Thôi toang rồi.'

Chấn động cực lớn va vào bên trái của tôi.

Tất cả không khí trong lồng ngực tôi bị ép ra ngoài.

Khoảng khắc tiếp theo, tôi nhận ra bản thân mình đang bay trên không trung và va đập mạnh xuống nền xi măng lạnh lẽo.

Thật kì diệu khi tôi đã không mất đi nhận thức của bản thân.

Lúc ấy cảnh vật xung quanh đối với tôi trở nên thật mở ảo như thể một màn sương mù đỏ đang bao quanh tầm nhìn của bản thân.

Tai tôi nghe thấy những tiếng ù như một chiếc loa bị hỏng.

Toàn bộ cơ thể mất đi cảm giác. Tôi cố gắng đưa tay lên và đập vào mắt tôi chỉ là một bàn tay đầy máu.

Hít sâu và thở ra để điều hòa hơi thở, ngay sau đó tôi cố gắng gượng dậy để có thể kiểm tra tình trạng của bản thân nhưng cơ thể tôi không còn tuân theo. Vị tanh nồng của sắt đang tràn vào trong khoang miệng tôi.

Từ đăng xa, tôi có thể nghe thấy lờ mờ những tiếng xôn xao bàn tán cùng một vài hình bóng đang chạy lại phía này.

'Vậy ra đây là kết thúc của mình sao?'

Mí mắt tôi nặng trịu và một cơn buồn ngủ khủng khiếp kéo đến bao phủ lên toàn bộ tâm trí tôi.

Một chút hi vọng nhỏ nhoi trong tôi mong rằng mình có thể sẽ được cứu sống, nên tôi đã cố gắng giữ tỉnh táo cho đến phút cuối cùng.

Những hồi ức xưa cũ ùa về trong tâm trí tôi như thể một thước phim quay chậm.

Ra đây chính là hiệu ứng đèn kéo quân trong truyền thuyết.

Đến khi tận khi được trải nghiệm tôi mới thấy điều này không hề đẹp đẽ như con người ta vẫn nghĩ. Nó chỉ là sự chối bỏ cuối cùng của con người với cái chết mà thôi.

Một cảm giác dễ chịu chưa từng có bao phủ lên khắp cơ thể tôi.

...

'Ế cơ thể mình? Nhẹ quá!'

Toàn bộ cảm giác đau đớn đột nhiên không cánh mà bay.

Và đó là lúc tôi nhân ra cơ thể mình vẫn hoàn toàn ổn!

Tôi từ từ đứng dậy và kiểm tra, tuy cả người tôi dính máu nhưng không có bất kì vết thương nào rõ ràng.

Điều này thật quá đỗi kì lạ!

Chẳng lẽ tôi sở hữu thuộc tính bất tử của nhân vật chính à.

Tôi ngẩng mặt lên và thấy Akira đang chạy về phía tôi với khuôn mặt lo lắng.

"Không sao đâu mình vẫn ổn!"

Tôi vẫn tay về phía cậu ta mà nói. Tuy nhiên, Akira chỉ đơn giản là chạy qua tôi.

Không nếu nói là chạy qua thì không đúng mà phải là...

'Xuyên qua!?'

Tôi vội vàng quay lưng lại và thấy một tôi khác đang nằm trên mặt đất.

Tay trái và chân trái của tôi bị bẻ gập theo hướng kì lạ, không nhưng thế ở bụng của tôi còn có một vết cắt lớn với rất nhiều máu đang chảy ra nhuộm đỏ cả vỉa hè... Khuôn mặt... thôi bỏ đi. Mong ai đó nhặt cái mắt trái đang lăn lóc kia của tôi về đúng nơi của nó.

Thực tại tàn khốc vậy đấy.

Nếu như trong phim, khi bị xe đâm ta chỉ thấy các nhân vật chảy máu là cùng, nhưng đây mới là sự thật khi bạn bị một chiếc xe tải đâm trúng.

Khi nhìn thấy cảnh đó tôi đã nhận ra mọi thứ đã quá muộn. Cho dù xe cứu thương có đến kịp thì tôi cũng sẽ chết vì mất máu trên xe mà thôi.

'Cậu phải sống thật tốt cuộc đời nhân vật chính của mình đấy Akira'

Đó là những suy nghĩ cuối cùng trước khi nhận thức của tôi biến mất.

***

"Mình đang ở đâu đây?"

Chỉ mới vừa nãy tôi còn đang hấp hối khi bị chiếc xe tải tông phải, vậy mà giờ đây tôi thấy bản thân đang trôi nổi trong một khoảng không gian màu trắng vô định.

'Vậy ra đây là khung cảnh sau khi chết.'

Vừa nghĩ như vậy tôi liền nhìn xuống cơ thể mình. Vẫn là bộ đồng phục của tôi hồi sáng, tuy nhiên toàn bộ thương tích cùng những vết máu đã biến mất.

'Oa, mình có thể cho tay xuyên qua cơ thể luôn này!'

Vậy là, cứ thế sinh mạng của tôi trên trái đất chấm dứt.

Tôi cảm thấy có chút tội lỗi khi đã bỏ lại bố mẹ và em gái của mình mà ra đi như này. Họ có lẽ đang buồn lắm.

Chẳng những vậy giấc mơ trở thành nhân vật phụ của tôi cũng đã vĩnh viễn khép lại.

Khẽ thở dài trong nuối tiếc tôi đưa ánh mắt ra xung quanh.

Đột nhiên, cảnh vật xung quanh tôi bị cuốn đi với tốc độ chóng mặt.

Đến khi kịp định thần lại, tôi đã thấy bản thân đang đứng trong một hàng người.

Dưới chân tôi là những bậc thang trôi nổi được tạo bởi những đám mây bồng bềnh, nhưng kì lạ thay lại đủ chắc chắn để bước lên. Quang cảnh xung quanh cũng hoàn toàn được bao bọc bởi hằng hà sa số những đám mây trắng toát.

'Tất cả bọn họ đều là người đã khuất hay sao?' Tôi tự hỏi khi nhìn vào hàng người dài vô tận.

Mỗi người đều mang trên mình những kiểu trang phục khác nhau. Có lẽ đó là trang phục mà họ mặc trước khi mất.

Nhưng lạ thật, ngoài tôi ra, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt trống rỗng, lặng lẽ tiến về phía trước như những con rối vô hồn.

Tôi đã cố gắng nói truyện với một nữ sinh đứng đằng trước tôi vài lần nhưng vô dụng. Thậm chí người đàn ông trong bộ đồ công sở phía sau tôi còn bị tôi chọc tay vào mũi nhưng cũng không có phản ứng gì.

Từ bỏ việc bắt chuyện, tôi ngó đầu về phía trước và thấy hàng người đang tiến về một chiếc cổng Torii[note70107] khổng lồ.

Để miêu tả quang cảnh lúc này thì hẳn sẽ giống như viếng chùa đầu năm vậy.

Nhưng bầu không khí trang nghiêm kì lạ đã khiến tôi bất giác mà giữ im lặng.

Đi một đoạn nữa, tôi bỗng thấy bên ngoài hàng người, rất nhiều miko đeo mặt nạ cáo trắng tinh xảo đang đứng lặng lẽ quan sát tất cả. 

"Anou... cho hỏi đây là đâu vậy ạ?"

Tôi lên tiếng hỏi một miko đang đứng ở gần đó. Không biết tai sao nhưng cô ấy có vẻ rất bất ngờ khi nhận được câu hỏi từ tôi.

"Cậu đang được chờ thể thực hiện Omikuji[note70108]."

Giọng nói của cô ấy trong trẻo, thanh thoát như một khúc nhạc du dương khiến tâm trí tôi tan chảy. Nhưng rất nhanh chóng tôi đã lấy lại nhận thức của mình.

"Ý chị là rút quẻ đầu năm ấy ạ?"

"..."

Một sự im lặng đầy ngại ngùng. Mặc cho đang đeo mặt nạ, tôi có thể cảm nhận được một ánh nhìn khó hiểu từ cô ấy.

"Anou?"

"Đúng vậy, và tùy vào què của cậu rút ra số phận của cậu trong kiếp sau sẽ được quyệt định."

'Ra là vậy... không ngờ kiếp sau của mình lại được định đoạt bằng cách gacha.'

Tôi thầm cầu nguyện với vị thần số phận - người vẫn luôn trêu đùa tôi từ trước đến giờ, mong cho kiếp sau của tôi có thể tốt đẹp hơn. Sau đó, tôi cảm ơn vị Miko rồi hòa vào dòng người, lặng lẽ tiến về phía trước. Chẳng mấy chốc, tôi đã đứng trước cổng torii.

Đằng sau chiếc cổng là một luồng sáng chói lòa toả ra khiến tôi không thể bất kì thứ gì ở bên kia của cánh cổng.

Nuốt nước bọt để lấy dũng khí tôi bước về phía trước.

Đi qua chiếc cổng, không gian xung quanh bỗng chốc thay đổi. Giờ đây tôi đang đứng trong một khoảng sân rộng lớn của một ngôi đền cổ kính. Những thân cây cao lớn thẳng tắp. Mỗi cái cây đều cao đến nỗi tôi phải ngẩng đầu lên mới thấy được ngọn cây. Bầu không khí xung quanh đem lại cho tôi một cảm giác tĩnh lặng, trang nghiêm nhưng cũng không kém phần thư thái.

Kích cỡ của ngôi đền to lớn này phải sánh ngang với đại đền.

Có lẽ đây là ngôi đền của một vị thần nổi tiếng nào đó.

Một nữ miko đến và chỉ tôi tới bể nước Temizuya[note70109]. Sau khi rửa tay và súc miệng theo đúng nghi lễ tôi được đưa đến chính điện và đứng trước một hòm Saisen[note70111] bằng gỗ.

Bình thường ta sẽ phải bỏ một đồng xu vào để biểu hiện cho lòng biết ơn của bạn đối với vị thần của ngôi đền và rung chuông để có thể thu hút sự chú ý của vị thần.

Nhưng quan trọng là linh hồn cũng có tiền sao?

Lục lọi khắp người tôi không thể tìm thấy một đồng xu nào để có thể bỏ vào hòm Saisen.

Trong lúc tôi còn đang bối rối, miko đó đi đến bên cạnh tôi rồi sau đó chỉ tay vào ngực tôi.

'Cô ấy muốn nói gì đó sao?'

Làm theo hướng dẫn của cô ấy, tôi đưa tay lại gần ngực của bản thân.

Đột nhiên tôi cảm thấy có một thứ gì đó đang được kéo ra khỏi cơ thể của mình.

Đó là một cảm giác khá lạ lẫm. Cảm giác giống như chất lỏng từ khắp nơi trên cơ thể tôi đang tập trung tại ngực của mình và bị kéo ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, một đồng xu trong suốt như thể được tạo nên thủy tinh với kích cỡ của một đồng 500 yên đã nằm gọn trong lòng bàn tay của tôi.

"Đây là thứ mà em sẽ thả vào phải không ạ?"

Tôi bất giác dùng kính ngữ hỏi vị miko. Từ cô ấy tỏa ra một cảm giác thần thánh vô cùng lạ lẫm đối với tôi.

Đáp lại câu hỏi của tôi vị miko chỉ khẽ gật đầu.

Tôi thả đồng xu kỳ lạ vào hòm, rồi rung chuông. Âm thanh trong trẻo, lanh lảnh vang lên, tựa như đang thanh tẩy tâm hồn tôi.

Cúi hai lần, vỗ tay hai lần rồi cúi một lần. Đó là tục lệ thăm đền mà bất cứ người Nhật nào cũng biết. Tuy nhiên, cũng sẽ có một số ngôi đền có tục lệ riêng biệt. Có thể lấy ví dụ như đại đền Izumo.

Ngôi đền này rõ ràng là một đại đền, nhưng tôi không biết nó thờ vị thần nào. Vì vậy, tôi quyết định thực hiện nghi lễ tám lần vỗ tay - một nghi thức có hiệu nghiệm trong cả những lễ hội lớn.

Sau khi hành lễ xong, tôi đi theo vị miko nọ đến trước nơi rút quẻ. Cầm vào hộp đựng quẻ tôi xóc chiếc hộp vài lần thì một quẻ gỗ đã rơi ra.

Hồi hộp nhắt chiếc quẻ gỗ vừa rơi xuống tuy nhiên kết quả tôi  nhận được lại vô cùng khó hiểu.

'Vô cát?'

Trong bất kì lần đi chùa đầu năm nào, tất cả các lần rút quẻ của tôi đều cho ra quẻ mạt cát. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi rút ra một quẻ khác ngoài mạt cát... thậm chí đến giờ tôi mới biết có tồn tại thẻ vô cát.

'biết sao giờ, có còn hơn không, mình không trúng phải quẻ hung là ổn rồi'

Thông thường sau khi rút được quẻ mệnh nào thì ta sẽ tới nơi rút lời dự đoán dựa theo thẻ mệnh đó. Những mảnh giấy dự đoán sẽ được đựng trong những chiếc hộp nhỏ như chiếc hộp dùng để bốc thăm vậy.

Tuy nhiên, khi tôi thò tay vào hộp dành cho quẻ vô cát, dù có mò mẫm bao nhiêu lần, tôi cũng chỉ tìm thấy một mảnh giấy duy nhất

'mình thậm chí còn không được chọn luôn à.'

Thở dài một hơi tôi rút tờ giấy ra khỏi chiếc hòm. Đó là một tờ giấy cũ kĩ và đã ngả vàng như thể nó đã nằm ở trong chiếc hòm đằng đó từ rất lâu rồi vậy.

Nội dung của tờ giấy chỉ đơn giản gói gọn trong vài dòng:

"Giải nạn, tế nguy,

Khuông phù đại chúng, vậy thì mới hay.[note70113]

Xin đừng dở dói, múa may,

Theo nề nếp cũ, dựng gầy cơ ngơi.[note70114]

Tinh hoa xưa, chẳng bỏ rời,

Ấy là may mắn, ấy thôi tốt lành.[note70116]

Nếu còn việc phải thi hành,

Thời nên làm gấp, cho nhanh, cho rồi."[note70117]

'Chà, nội dung không quá tệ nhỉ?' Tôi thầm nghĩ.

"Chúc cậu có một chuyến hành trình vui vẻ." Vị miko đứng đằng sau tôi khẽ cúi xuống vào chào tạm biệt.

"Ý chị là sa-"

Chưa kịp nói dứt lời, cơ thể tôi đã tan biến dần thành như hạt ánh sáng. Nhận thức của tôi lại một lần nữa chìm vào trong bóng tối.

Ghi chú

[Lên trên]
Cổng torii là một cổng truyền thống của Nhật Bản, thường được tìm thấy ở lối vào hoặc trong các đền thờ Thần Đạo. Nó được coi là ranh giới giữa thế giới trần tục và cõi linh thiêng.
Cổng torii là một cổng truyền thống của Nhật Bản, thường được tìm thấy ở lối vào hoặc trong các đền thờ Thần Đạo. Nó được coi là ranh giới giữa thế giới trần tục và cõi linh thiêng.
[Lên trên]
Omikuji là những lá bùa thường được mua ở các đền và miếu ở Nhật Bản, được sử dụng để bói vận mệnh, đặc biệt là về tiền tài của cá nhân. Người ta thường rút Omikuji để xem bói vào dịp đầu năm mới.
Omikuji là những lá bùa thường được mua ở các đền và miếu ở Nhật Bản, được sử dụng để bói vận mệnh, đặc biệt là về tiền tài của cá nhân. Người ta thường rút Omikuji để xem bói vào dịp đầu năm mới.
[Lên trên]
Bể nước Temizuya là nơi mọi người rửa tay và miệng để thanh lọc cơ thể trước khi vào đền. Nước được lấy từ bể chứa, bên trong khuôn viên đền thờ.
Bể nước Temizuya là nơi mọi người rửa tay và miệng để thanh lọc cơ thể trước khi vào đền. Nước được lấy từ bể chứa, bên trong khuôn viên đền thờ.
[Lên trên]
Hòm saisen trong các đền thờ tại Nhật Bản là một phần quan trọng trong nghi thức cầu nguyện. Đây là chiếc hòm gỗ lớn đặt trước chính điện (honden), nơi người viếng đền sẽ thả tiền vào trước khi cầu nguyện.
Hòm saisen trong các đền thờ tại Nhật Bản là một phần quan trọng trong nghi thức cầu nguyện. Đây là chiếc hòm gỗ lớn đặt trước chính điện (honden), nơi người viếng đền sẽ thả tiền vào trước khi cầu nguyện.
[Lên trên]
Hai câu này nhấn mạnh rằng người nhận quẻ có thể hoặc nên đóng vai trò trong việc giải quyết khó khăn, hỗ trợ người khác. "Giải nạn, tế nguy" ám chỉ việc giúp đỡ những ai đang gặp hoạn nạn, trong khi "Khuông phù đại chúng" nói về việc hỗ trợ cộng đồng, tập thể. Nếu làm được điều đó, thì sẽ là một điều tốt đẹp và đáng quý.
Hai câu này nhấn mạnh rằng người nhận quẻ có thể hoặc nên đóng vai trò trong việc giải quyết khó khăn, hỗ trợ người khác. "Giải nạn, tế nguy" ám chỉ việc giúp đỡ những ai đang gặp hoạn nạn, trong khi "Khuông phù đại chúng" nói về việc hỗ trợ cộng đồng, tập thể. Nếu làm được điều đó, thì sẽ là một điều tốt đẹp và đáng quý.
[Lên trên]
không nên hành động bốc đồng, phô trương hay làm những việc thiếu suy nghĩ ("dở dói, múa may"). Thay vào đó, hãy đi theo quy củ, giữ vững nền tảng đã có để gây dựng sự nghiệp, cuộc sống ("Theo nề nếp cũ, dựng gầy cơ ngơi"). Điều này cho thấy quẻ mang hàm ý bảo thủ nhưng an toàn, khuyên người rút quẻ kiên trì với con đường truyền thống.
không nên hành động bốc đồng, phô trương hay làm những việc thiếu suy nghĩ ("dở dói, múa may"). Thay vào đó, hãy đi theo quy củ, giữ vững nền tảng đã có để gây dựng sự nghiệp, cuộc sống ("Theo nề nếp cũ, dựng gầy cơ ngơi"). Điều này cho thấy quẻ mang hàm ý bảo thủ nhưng an toàn, khuyên người rút quẻ kiên trì với con đường truyền thống.
[Lên trên]
Hai câu này củng cố ý trên, nhấn mạnh rằng giữ gìn những giá trị cũ, không vứt bỏ tinh hoa của quá khứ, chính là điều mang lại may mắn và sự tốt lành. Đây là một lời nhắc nhở về việc trân trọng kinh nghiệm, di sản và cách sống
Hai câu này củng cố ý trên, nhấn mạnh rằng giữ gìn những giá trị cũ, không vứt bỏ tinh hoa của quá khứ, chính là điều mang lại may mắn và sự tốt lành. Đây là một lời nhắc nhở về việc trân trọng kinh nghiệm, di sản và cách sống
[Lên trên]
Đoạn cuối nhấn mạnh yếu tố hành động. Nếu có việc quan trọng chưa hoàn thành, hãy nhanh chóng thực hiện ngay. Chần chừ, trì hoãn có thể gây ra những hậu quả không mong muốn.
Đoạn cuối nhấn mạnh yếu tố hành động. Nếu có việc quan trọng chưa hoàn thành, hãy nhanh chóng thực hiện ngay. Chần chừ, trì hoãn có thể gây ra những hậu quả không mong muốn.
Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

BgK
AUTHOR
TRANS
Like!
Xem thêm