Người Giấy
Xám AI và chị July D Ami
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

VOL 2. KẺ ỦY THÁC

Chương 17: Huyết thệ

0 Bình luận - Độ dài: 3,295 từ - Cập nhật:

YdRrMxxAY2xbT7w5WTnLL5fM

Jiro thoa giọt máu trên ngón tay lên môi tôi. Tôi hít một hơi, trước ánh mắt của mọi người, chỉ có thể ngây ngốc đứng đờ ra trên Vọng tuyết đài. Tôi thấy thứ ánh sáng xanh ngọc của cậu ấy dịu dàng bao bọc lấy tôi. Tôi cũng lấy ngón tay còn tươm máu của mình, đặt lên môi cậu.

Hoàng tử Jiro lúc này mỉm cười, đôi mắt đẹp như ánh trăng, từ từ cúi thấp đầu gắn môi mình lên đôi môi của tôi.

*

**

Suốt một ngày dài, tôi cùng Nhị hoàng tử rong ruổi ở Đô Thành. Có hướng dẫn viên du lịch tiện thật, tôi có thêm một đống chỗ thú vị để ghi vào sổ tay của mình.

Sau khi về hoàng cung, tôi vẫn ở tạm trong cung của Ahmya. Ở phòng nghỉ vẫn được bố trí bằng giường làm từ băng đen. Tôi chỉ yêu cầu ở phòng nào đó ít màu hồng nhất, thế là nó ném tôi vào cái phòng toàn màu đen, có chút xám trắng, bàn đen, giường đen, rèm đen, ôi thôi!

Tối đó tôi ngủ không được, lăn qua lăn lại, tảng băng dưới lưng cứ làm buốt buốt người. Jiro bảo ăn quá nhiều quả Chu Chu sẽ bị mất ngủ. Quả nhiên tôi lăn lộn cả đêm không ngủ được, lòng lo lắng đưa mắt nhìn lễ phục trên giá treo.

Sáng ngày mai là ngày đính hôn. Tôi cố niệm cái lời nhắc này vào đầu để đi ngủ vào lúc 3 giờ sáng.

Sớm tinh mơ, tôi lờ đờ lừ đừ bị Ahmya dựng người dậy gào thét:

- Cục cưng à hôm nay là đại lễ đính hôn đó, sao có thể ngủ nướng!

Tôi có ngủ được bao nhiêu đâu, ngáp một cái to tới nỗi chân voi cũng cho vừa vào miệng, càm ràm:

- Đêm qua chị mất ngủ!

Ahmya mặc kệ tôi không muốn rời giường, nó lôi tôi đi rửa mặt rồi đưa một đống người hầu tới giúp tôi chuẩn bị. Ăn sáng xong, tôi bị vật còn hơn đánh trận, đầu tiên là thanh tẩy người. Nước tắm nằm trong một quả cầu phép thuật trong suốt, lửng lơ như trong vùng chân không, bọc trong nhiều hoa cỏ và thuốc phép. Tắm xong rồi tới lúc trang điểm và mặc đồ đúng thật là ác mộng. Tóc tôi bị đè ra tạo kiểu rất lâu, vương miện cầu kì tinh xảo nặng tới vài kí làm cổ tôi muốn cụp hẳn.

Bộ trang phục thì vừa dày vừa dài như cái giẻ lau sàn đi tới đâu quét sạch cát tới đó. Nói vậy thì hơi chà đạp lễ phục quá, thật ra nó rất đẹp. Cả trường bào lớn màu ngà thêu chỉ vàng sáng chói, đính kim cương lấp lánh, trên người còn có nhiều phụ kiện trang sức quý giá, lại thêm mấy chục kí vải trên người. Tôi hoàn toàn bị quấn thành khúc gỗ, không thể di chuyển linh hoạt được như trước.

Quỷ tộc dù nhan sắc ai ai vốn cũng xuất sắc nhưng tôi vẫn bị tô vẽ khắp mặt một cách tỉ mỉ và trang trọng, môi màu đỏ tươi. Sau một hồi quần quật, tôi nhìn vào chiếc gương kia, suýt không còn nhận ra mình. Làm quen với gương mặt mới đã khó, bây giờ tôi còn bị hóa trang ra thế này, đương nhiên chính tôi nhìn tôi mà còn thấy xa lạ.

Thiếu nữ trong gương da dẻ trắng như tuyết, tóc trắng vấn lên cao, vương miện cao quý đội trên búi tóc trắng như mây trời. Đôi mắt xám hơi ngơ ngác, mi cong vút, ấn kí được vẽ giữa trán tràn ngập linh khí. Cổ áo lễ phục này hở rộng, lộ ra xương quai xanh của tôi. Trên cổ, tôi đeo sợi dây chuyền hôm qua Jiro tặng.

Ahmya giúp tôi đeo thêm nhiều trang sức trên tay, loay hoay đến một lúc tôi nghe tiếng chuông vang rền ở tháp Đông vang lên. Ahmya thúc tôi nhanh chóng bước ra kiệu kín, đó là một kiệu lớn có ghế đen gồm mười người khiêng phủ rèm châu đung đưa. Dàn khiêng kiệu đều có cánh khí màu đỏ. Tôi mới biết màu tượng trưng cho hoàng tộc là đen và đỏ, đi kiệu ghế đen và được khiêng bằng người có cánh khí đỏ chính là một trong những đại lễ không phải ai cũng có.

Tôi ngồi trầm mặc trong kiệu, may mà không bị trùm đầu nhỉ?

Tôi vừa thở phào vậy thôi, tới tháp Đông, Hoàng Hậu đứng đầu dàn đón chào, cầm sẵn tấm voan để trùm đầu tôi lại.

Haizz... không phải linh như vậy chứ!

Thật ra vải voan vẫn thấy mọi người, chỉ là nhìn thần bí hơn thôi. Màu sắc trong đại lễ không u ám mà được pha thêm sắc vàng đồng ở nhiều chi tiết, trông xa hoa, bắt mắt vô cùng. Từng hàng cột để giăng hoa tươi khắp chốn, mang theo hương thơm ngát trời. Nhìn xa xa dưới tháp, các thần dân đang tụ kín để xem sự kiện trọng của hoàng tử đầu tiên trong triều đại của Quỷ vương Naoki đã đến ngày thành gia lập thất. Tính ra ở độ tuổi của Jiro mà đính hôn thì cũng vừa vặn, vì cậu cũng đã hai mươi hai rồi. Do cậu dùng cách xưng hô như thể Hiểu Khiết để đối đãi với tôi, cho nên tôi mới xem cậu nhưng đồng trang phải lứa, chứ Jiro lớn hơn tôi tận năm tuổi, nhìn đã có dáng dấp của đàn ông trưởng thành.

Tôi đã điều tra kĩ rồi, Jiro sống rất nguyên tắc, hoàn toàn không có thị thiếp hầu hạ. Từ nhỏ cậu đã được đưa đến pháp sư hàng đầu Herzlos thuộc tộc Miura để học pháp thuật. Thuở thiếu niên đã bước vào trường quân đội, danh tiếng của cậu trong quân ngũ cũng rất có quyền uy. Ahmya còn bảo Jiro chỉ thường tiếp xúc thân thiết với con bé và tôi là chính, các Công chúa còn lại trong gia đình cậu cũng không thân thiết mấy.

Một Hoàng tử có lí lịch rất trong sạch, ưu tú, vẻ ngoài xuất chúng như vậy tự nhiên bị ép phải cưới tôi. Haiz, tôi nghĩ mà còn ấm ức thay cho Jiro.

Bây giờ tôi mới biết cái nữa là ở Herzlos vốn có một loại sóng phép thuật tựa như wifi, vì vậy đại lễ đính hôn của tôi hôm nay đang được phát trực tiếp để Quảng trường ở Đô Thành cũng như các nước thuộc địa.

Lễ đính hôn đầu tiên của Hoàng tử trong hoàng tộc trong vòng mười mấy năm qua, đương nhiên ai ai cũng chờ mong. Jiro hôm nay đẹp vô cùng, áo choàng trắng ngà dài kiêu hãnh, vương miện cao quý làm khí chất vương tử của cậu càng thêm nổi bật, thần sắc của cậu còn tốt hơn hôm qua. Cậu đón lấy tay tôi, ân cần dìu từng bước, còn thả nhẹ vào đầu tôi một câu:

"Nặng lắm đúng không?"

Huhu! Còn phải nói, trang phục nặng tới nỗi tôi lết từng bước luôn.

Tôi thấy ánh mắt nâu vàng của Jiro ngưng lại trên mặt mình, cậu dừng lại, làm tôi cũng phải dừng bước. Đôi cánh đen pha sắc xanh ngọc của cậu bung ra, cậu siết lấy eo tôi, rồi bế cả người tôi, bay lên.

Mọi người ồ lên khe khẽ, các Công chúa và Hoàng tử tung hoa tưng bừng.

"Cậu đeo sợi dây chuyền rất đẹp nên tôi bế cậu đi một đoạn cho đỡ nặng!"

Jiro tủm tỉm cười, bế tôi bay lên Vọng tuyết đài. Tôi sợ ngã nên phải bám lấy cổ cậu. Lúc tôi nhìn nghiêng bỗng thấy yêu nghiệt Jiro có xương hàm thật đẹp, mũi cũng thật cao.

Lên tới đài, người chủ trì đại lễ là Đại quốc sư, tay ông bê một chậu nước tỏa khói mờ nghi ngút màu trắng bạc, mỉm cười đôn hậu.

- Mời Trưởng công chúa và Hoàng tử cắt lấy một giọt máu linh hồn.

Người đứng cạnh đưa một khay lên, trong đó có hai viên thuốc tròn tròn màu trắng và một con dao lưỡi ngắn sắc nhọn. Jiro và tôi phải uống viên thuốc đó trước. Nó là thuốc đan dược phục hồi sức lực cực nhanh, giúp cho việc lấy máu linh hồn không làm ảnh hưởng nhiều tới thể lực.

Uống xong, hai chúng tôi lần lượt cầm mũi dao cắt lấy một vết trên ngón tay, tách lấy máu linh hồn, thả vào chậu nước.

Máu của Jiro màu xanh ngọc, của tôi lại là màu đen. Màu xanh ngọc của máu Jiro nhanh chóng bị sắc đen của máu tôi nuốt lấy, trở thành một vết máu tụ màu đen mờ ảo sương khói.

Lão Quốc sư rất hài lòng với kết quả này, dâng chậu nước lên Quỷ vương rồi hô to:

- Hòa hợp toàn toàn! Nhân duyên hoàn hảo!

Lúc đó cả Vọng tuyết đài đều vang lên tiếng vỗ tay réo rắc. Tôi đưa mắt Jiro, thấy cậu cười nhạt, rồi khẽ nói lòng đầu tôi:

"Không hợp mới lạ, họ chọn tôi bao nhiêu năm rồi mà!"

Tôi gật đầu tỏ ra đồng cảm. Hai chúng tôi đứng trên đài cao. Tuyết trắng bay bay bị lớp kết giới chặn bên ngoài, trở thành một quang cảnh cực đẹp. Chân trời lúc đó còn thấp thoáng cực quang, phủ lên dãy núi tuyết xa xăm. Lão Quốc sư đọc rất nhiều thứ, rườm rà hết sức. Tôi cố gắng không được ngáp.

Tới hồi ông lão buông ra một câu chốt, não tôi mới rục rịch khởi động trở lại:

- Mời hai vị thành lập huyết thệ!

Chúng tôi xoay người đối diện nhau, Jiro đưa tay vén khăn voan của tôi lên. Mọi cử động hay hành động trong nghi lễ Jiro đều khéo léo truyền âm nhắc nhở trong đầu nên tôi làm rất thông thạo không chút thiếu sót nào. Lúc này đây hai chúng tôi đứng nhìn nhau, tự nhiên tôi cảm thấy có chút hồi hộp.

Jiro thoa giọt máu trên ngón tay lên môi tôi. Tôi hít một hơi, trước ánh mắt của mọi người, chỉ có thể ngây ngốc đứng đờ ra trên Vọng tuyết đài. Tôi thấy thứ ánh sáng xanh ngọc của cậu ấy dịu dàng bao bọc lấy tôi. Tôi cũng lấy ngón tay còn tươm máu của mình, đặt lên môi cậu.

Hoàng tử Jiro lúc này mỉm cười, đôi mắt đẹp như ánh trăng, từ từ cúi thấp đầu gắn môi mình lên đôi môi của tôi.

*

* *

Một ngày bận rộn trôi qua, tôi bị Ahmya đóng gói tư trang, ném qua cung của Jiro kèm theo lời nhắc nhở: bây giờ tôi là vị hôn thê của Jiro. Hai người phải ở cùng một nơi. Tôi từ Độc viện chuyển sang tháp Đông ngay ngày hôm đó, may thay chưa bị ép ngủ cùng phòng với yêu nghiệt kia luôn. Lúc tôi và Jiro mệt mỏi lếch thếch về cung, từ đâu lăn tới một cục bông màu cam rực nhào vào lòng ma đầu, khiến cậu vội vàng chụp lấy cục bông cam đó, nhẹ nhàng dỗ dành:

- Yumie, em sao lại khóc đến tèm nhem mặt mũi rồi?

Cục bông màu cam ngẩng mặt, mang đôi mắt ầng ậc nước, bàn tay nhỏ xíu tức giận đấm vào đùi Jiro, òa lên:

- Anh lừa đảo! Anh hứa đợi Yumie lớn sẽ cưới Yumie mà! Sao anh lại cưới chị này! Anh lừa em!

Tôi nhìn Công chúa Yumie khóc đến mắt môi sưng mọng, Công chúa nhỏ quay sang dùng bàn tay nhỏ xíu dính đầy nước mũi ra sức chà lên bộ lễ phục của tôi, khóc nấc:

- Em không chịu đâu! Anh Jiro là của em!

Lúc ban ngày quá bận rộn nhưng tôi có đếm sơ qua số lượng Hoàng tử và Công chúa tung hoa, đúng là thiếu mất một Công chúa, nhưng mà tôi chưa gặp Yumie bao giờ, hóa ra con bé trốn trong cung khóc lóc cả ngày hôm nay, bộ dạng vô cùng đáng thương.

Tôi mủi lòng, đưa tay lau đi nước mắt lem nhem trên mặt cô bé, Yumie vùng vằng kéo tay tôi, giọng đầy vẻ nũng nịu:

- Em không làm chính thất cũng được, chị cho anh Jiro lập em làm thiếp thất đi!

Jiro dở khóc dở cười, cậu quỳ một chân xuống thấp, vuốt vuốt búi tóc tròn tròn trên đầu nó ra vẻ tội nghiệp, nhưng lời nói lại vô cùng đả kích Yumie đáng thương:

- Biết làm sao bây giờ! - Yêu nghiệt lại vờ áy náy - Anh đã lỡ lập "Lời thề thủy chung" với Trưởng công chúa mất rồi!

Yumie nghe xong quả nhiên lảo đảo ngã phịch xuống đất câm nín một hơi. Tôi đau đầu nhớ lại nghi thức huyết thệ, hồi mấy hôm trước Jiro đã từng nói do tôi không hiểu huyết thệ là gì nên mới thản nhiên đồng ý hôn sự. Sau hôm nay tôi mới biết chú thuật này thật ra rất đáng sợ, nó mang tên là "Lời thề thủy chung". Đó là một chú thuật ràng buộc giữa các cặp đôi, bằng nghi thức trao máu linh hồn và một nụ hôn sâu, tưởng chừng đơn giản nhưng từ đó giữa hai người sẽ có một mối ràng buộc vô hình, không thể phản bội nhau, nếu một người có va chạm xác thịt với kẻ khác thì chú thuật này sẽ gây ra cơn đau đến chết cho bản thân. Nếu một người trong mối quan hệ này chết đi, người kia sẽ cô độc suốt một đời, không thể yêu thêm ai khác.

Tôi đưa cổ tay trái của mình lên, trên những nét chỉ tay, hiện lên một đường chỉ tay đỏ sáng lấp lánh, giống như dây tơ hồng, trên cổ tay Jiro cũng có. Đó là dấu hiệu của "Lời thề thủy chung", ở gần nhau, dấu hiệu này sẽ tự động nổi lên. Jiro bảo nếu nó chuyển đen, có nghĩa là một trong hai người đã phản bội.

Tôi chưa từng nghĩ có một lời huyết thệ khắc khe đến thế, nhưng Jiro nói những đứa con sinh ra từ những cặp đôi lập huyết thệ này đều có sức khỏe tốt hơn và thông minh hơn người bình thường. Jiro kể ông nội của chúng tôi cùng bà nội là một cặp song sinh, họ lại lập huyết thệ, sinh ra ba người con là Quỷ vương Katsuo, cha của Jiro cùng mẹ của Ahmya. Cả ba người đó đều thông minh tuyệt đỉnh, mạnh mẽ nhất chính là Chiến thần Katsuo, đưa Quỷ tộc hưng thịnh cho đến ngày hôm nay.

Ahmya cũng là đứa trẻ sinh ra bằng lời thề này, mẹ của Ahmya là Công chúa Himari cùng Phò mã cùng học chung Đại học, họ yêu nhau thắm thiết và quyết định cưới nhau. Tôi công nhận trong dàn Hoàng tử, Công chúa thì Ahmya thông minh vượt trội, nhưng con bé chỉ có đam mê duy nhất là luyện chế độc dược.

Chú tôi là một Quỷ vương không lập huyết thệ, tôi thấy các Hoàng tử, Công chúa đều sáng láng nhưng đúng là mỗi người đều có khiếm khuyết nhỏ, không ai quá mức chói lọi. Reo tuyệt sắc dù có lập bao nhiêu công lao thì tư chất pháp thuật không được đánh giá cao. Jiro thông minh, điềm đạm nhưng là người giỏi dùng mưu hơn dùng sức. Mấy đứa con khác của chú tôi có gặp qua, đa dạng tính cách nhưng không thấy ai nổi bật bằng mấy đứa con do Hoàng Hậu nuôi dưỡng.

Yumie trước mặt xinh xắn, trắng trẻo, lại bướng bỉnh vô cùng, con bé nghe xong lời Jiro nói ngây người ra, sau đó còn khóc nháo ầm ĩ hơn:

- Em không biết đâu! Chị mau giải lời thề đi! Em muốn gả cho anh Jiro thôi!

Tôi nhìn cục bông cam cam bò lăn ra sàn nhà, rất muốn cúi xuống dỗ nhưng búi tóc nặng quá tôi sợ gãy cổ nên không dám cúi. Jiro bảo tôi cứ mặc con bé, hai chúng tôi đứng nhìn nó lăn qua lộn lại, không quá lâu Thục phi Runa cũng chạy tới, ngượng ngùng bế Công chúa dậy, mặt bà ửng đỏ, cất lời:

- Làm phiền Trưởng công chúa và Hoàng tử rồi! Yumie còn nhỏ không hiểu chuyện, gây rắc rối cho hai người rồi! Xin Trưởng công chúa và Hoàng tử bỏ qua!

Jiro mỉm cười, đôi mắt nâu vàng tỏa ra tia sáng ấm áp, vỗ cái đầu có hai búi tóc bánh bao của con bé, nhẹ nhàng nói:

- Chắc đau buồn đến mức bỏ ăn rồi!

Yumie hờn dỗi ụp mặt vào ngực mẹ của mình, nói rằng từ nay không thèm nhìn mặt Jiro nữa, còn hung hăng trừng tôi, trách tôi cướp anh Jiro của nó.

Ôi trời ơi tự nhiên tôi đắc tội với con nhóc đứng tới thắt lưng mình như vậy sao?

Thục phi xấu hổ bế Công chúa đi, trả lại không gian yên bình cho hai đứa tôi. Tôi như đánh trận cả ngày, mệt bở cả hơi tay. Cái cung quỷ quái của Jiro không có thị nữ hầu hạ, mà những người khác thì đang bận dọn dẹp cho buổi lễ, thế là tôi phải nhờ Jiro giúp mình gỡ hết búi tóc cùng mấy lớp trang phục thật rườm rà.

Đến hồi tôi giúp Jiro cởi mấy lớp đồ mới nhận ra đồ của Jiro còn nặng hơn tôi nhiều. Phòng của tôi ở kế bên phòng cậu, cả phòng trang trí nhẹ nhàng đẹp mắt, giường đá vôi được trải hai lớp chăn dày, trông đỡ đau lưng hơn cái giường huyền băng.

Tôi vừa tắm xong đã lăn lên giường đánh ngay một giấc tới hôm sau, bù lại cho hôm trước mất ngủ đến gần sáng. Lúc tôi tỉnh dậy là bị yêu nghiệt đó đánh thức.

- Sâu lười, dậy ăn sáng đi thôi! Hôm qua cậu có ăn gì đâu!

Quả nhiên tôi đói đến xây xẩm mặt mày, đành phải dậy sớm để ăn một chút. Tôi mặc bộ trang phục màu vàng be, họa tiết xám trắng trang nhã, tóc xõa dài tự nhiên. Yêu nghiệt kia lại mặc bộ trang phục đen tuyền gọn gàng, tôi nhìn tới nhìn lui, nhận ra đó là quân phục.

Bàn ăn dọn lên, bữa sáng của chúng tôi có thịt Ma Lộc nướng, sữa bò Kulot có vị béo đến tận óc, trên bàn còn có một ít quả Chu Chu. Bữa ăn này là cách ăn truyền thống của người Herzlos, thịt Ma Lộc vốn được ướp mặn, uống với sữa nhạt béo. Ma Lộc là gia súc được chăn thả rất nhiều trên sông băng, giá thành cũng rất rẻ.

Lúc ăn xong, Jiro đưa cho tôi một túi tiền, trong đó có rất nhiều đồng xu đỏ đồng nho nhỏ, rồi bảo:

- Hôm nay cậu muốn đi chơi ở Đô Thành thì cứ thoải mái, tôi phải đến doanh trại rồi.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận