Biển hóa non dâu.
Đời người như giấc mộng...
*
**
Vùng đất này thật kì lạ, từ lúc tỉnh dậy đến bây giờ, tôi đã đi rất lâu, chỉ thấy cỏ cây chen chúc, ngay cả lối mòn cũng không có. Ngoài tiếng lá va vào nhau và tiếng kêu của loài chim nào đó không ngừng ríu rít bên tai thì hoàn toàn chẳng có dấu hiệu của sự sống nào. Tôi đã đi rất lâu. Mặc dù là đi bộ hơn nửa ngày đường, nhưng không một giọt mồ hôi nào đổ ra, cũng không cảm thấy chút mệt mỏi nào. Hiếm hoi lắm, xa thật xa, tôi mới thấy một bóng hình ai đó trong không gian rừng cây này. Cảm giác tìm được sự sống khiến tôi năng nổ nhanh chân đi nhanh hơn. Chốc chốc, tôi quay lại phía sau nhìn một lượt, thở dài một cái rồi lại nhanh chóng đi về hướng thấp thoáng bóng người phía xa.
Trông như vậy mà hóa ra không gần tí nào, dáng người mặc chiếc áo màu đỏ gạch len lỏi giữa rừng cây đúng là có phần nổi bật.
Tôi không rành về thực vật, nhưng đủ nhận ra mình chưa từng thấy những cái cây này bao giờ. Chúng cao đến ngút ngàn, thân cây trơn nhẵn màu xanh tím, cứ như màu của lá tía tô. Lá mọc thưa thớt ở trên cao, nhỏ như cánh bướm, mặt dưới đỏ rực như màu huyết dụ.
Tôi đưa tay chạm thử vào những chiếc lá, chỉ thấy tay mình xuyên thấu qua thân cây. Cơn kinh hoàng khiếp đảm này làm tôi cảm thấy tựa như mình đang đứng giữa một chiếc máy chiếu khổng lồ. Dày vò một hồi cũng không thế thay đổi được gì, tôi len lỏi trong khu rừng đầy những "cây hồ điệp" cao chọc trời đó, thầm mong có gì khác chuyển biến.
- Đừng có kinh ngạc, chỗ này quái dị lắm. Cứ hiểu nó như là một ma trận máy tính đi, thời gian, không gian của nó đôi lúc chồng chéo lên nhau. Có thể là người ở thời gian A, nhưng bối cảnh đang của khoảng thời gian B. Chuyện không chạm được gì đó là bình thường thôi!
Kẻ đi phía sau thủng thẳng nói bằng cái giọng kênh kênh thấy ghét.
Đó, hoàng tử cổ tích mộng mơ đó, mở mồm ra là nguyên bầu trời công nghệ luôn. Xạo ke từ đầu mùa tới cuối mùa, tới giờ hắn lộ mặt rồi đó!
Tôi bực mình, ngó lơ kẻ đó một hơi, bỏ đi trước.
Ánh nắng rất dịu, như là không thể xuyên qua những tán cây dày đặc. Tôi đến càng lúc càng gần dáng người mặc áo màu đỏ gạch kia, ở khoảng cách này đã thấy rõ đó là tầm vóc của một thiếu niên cao tầm 1m70, hơi gầy gò, da dẻ rất trắng, người đó đang cắm cúi làm gì đó tôi không thấy.
Một đợt thổi qua, từng chiếc lá trên cây hồ điệp lại rơi lả tả, trông chẳng khác gì một đàn bướm đỏ tía bay loạn giữa rừng. Mặt đất bên dưới gần như không còn thấy màu đất nữa, mà bị phủ kín bởi những lớp lá rơi chồng chất. Những chiếc lá xuyên qua dáng hình của tôi, tựa như tôi chỉ là một hình chiếu nhạt nhòa. Tôi bận đuổi theo người lạ kia, không còn để tâm sự kì quái này nữa.
Tôi rảo chân đi nhanh hơn, tới gần, thấy người đó thì ra đang hái nấm cho vào cái gùi để trên mặt đất. Loài nấm người đó hái cũng thật kì lạ, nó nhìn chẳng khác gì những cây dù trong suốt tí hon cắm trên một thân cây ẩm ướt. Trên phiến nấm còn có những sợi mỏng như tua rua. Cả một thân cây gãy mọc toàn là loài nấm đó. Trang phục kẻ đó mặc cũng thật lạ lùng. Đó là loại áo vạt dài qua gối, cổ áo đứng có viền một lớp lông mềm màu sậm hơn chiếc áo.
Tôi cất tiếng chào:
- Này, đằng ấy ơi!
Bàn tay đang chăm chỉ hái nấm của người đó khẽ khựng lại, rồi đầu của cậu thiếu niên đó chầm chậm quay qua. Tôi thốt thầm trong bụng, trời ơi người này đẹp quá thể. Khuôn mặt trái xoan, cằm nhọn, đôi mắt to tròn hơi xếch lên, chiếc mũi nho nhỏ thon gọn, đồng tử mắt to với màu vàng nâu, giữa đồng tử có sắc đen đậm. Đó là đôi mắt lạ lùng và xinh đẹp đến nỗi tôi nghĩ đó là một nhân vật trong phim hoạt hình.
Người đó ngẩn người nhìn tôi, bước chân lùi lại, đầy đề phòng, tay cậu ta nắm lấy cái gùi, dường như sắp bỏ chạy.
Ơ, có phải là người đó không hiểu tôi nói gì không?
Trong lúc tôi đang lúng túng thì cái kẻ lề mề phía sau đã bắt kịp tôi, cậu ta đi lên mấy bước, nghiêng đầu nhìn người thiếu niên kia, có chút thất thần, rồi cất tiếng nói:
- Chúng tôi đi lạc, xin hỏi đây là đâu?
Thứ quái lạ là cậu ấy đang hỏi bằng một ngôn ngữ rất lạ lùng, nhưng đối với cái lạ lùng này tôi lại hiểu được hết thảy ý nghĩa.
Cậu thiếu niên không hề nhìn qua chúng tôi, lại cứ dáo dác nhìn đâu đó rồi réo lớn:
- Ran à! Về thôi! - Thứ cậu ấy nói cũng là thứ ngôn ngữ lạ lùng kia.
Nghe tới đây, chân mày của kẻ bên cạnh tôi khẽ cau lại, cậu ta lầm bầm:
- Quả nhiên!
Phía xa có một cô bé tầm 10 tuổi bới tóc cao, có khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt to long lanh vô cùng đáng yêu ôm một cái gùi nhỏ với toàn những bông hoa có nhìn như những ngôi sao màu hồng.
- Anh xem em hái được nhiều chưa này!
Chàng trai trẻ kia khoác gùi lên vai, xoa đầu cô bé, có vẻ như họ là hai anh em. Mà kì lạ là họ dường như không hề quan tâm đến sự tồn tại của chúng tôi. Điều khiến tôi hết hồn đến trợn cả mắt đó chính là chàng trai đó dùng một cái kèn nhỏ treo trên cổ thổi một cái, lập tức có một sinh vật to lớn từ trên không đáp xuống, ngoan ngoãn cúi đầu cho cậu ta bước lên, kế đó cậu bế cô bé tên Ran cùng lên.
Cái con vật tôi nhìn thấy phải diễn tả sao đây nhỉ? À, nó to, có cánh như loài chim, đi bằng hai chân có vuốt sắc, nhưng lại mang mặt của loài vật có đầu tròn, hai chiếc sừng oai vệ trên đầu, đôi mắt vàng bích kiêu hãnh, chiếc cổ dài như cổ của ngựa, trông vẻ mặt ngốc nghếch khá đáng yêu, toàn thân phủ màu lông vũ vàng nâu đẹp đẽ. Trong nháy mắt, con vật nhún chân bay lên không, đôi cánh vĩ đại cuốn theo hàng ngàn chiếc lá "cây hồ điệp" bay lả tả, đưa hai người kia đi mất hút.
- Đó... đó là thứ gì vậy? - Tôi lắp bắp hỏi.
- Chỉ là một con thú cổ. - Cậu ấy nhún vai - Và hai người kia có thể gọi là tổ tiên của tôi.
- Này, rốt cuộc chúng ta đang ở đâu vậy?
Đôi mắt tím nhìn tôi trong vài giây, có chút xúc động, nói khẽ:
- Đây là quê hương của tôi.
- Quê hương của cậu? - Tôi trợn mắt không thể tin được, hỏi lại một lần - Ý cậu nói chính là Vương quốc Baridi trong truyện tranh của cậu?
Cậu ấy lắc đầu, chán nản đến mức nằm ngả lên thảm lá bạt ngàn, đưa tay gối lên đầu, nhắm mắt:
- Không phải!
Tôi gần mất hết kiên nhẫn, bàn tay vo lại thành nắm đấm, rất muốn nhào tới xốc cổ áo cậu ta để gặng hỏi:
- Rốt cuộc ý cậu là sao?
- Có hai điều không phải. - Cậu vẫn nhắm mắt, đáp - Thứ nhất, Baridi là một vương quốc tồn tại thực sự, không phải ở trong truyện tranh gì cả. Thứ hai, đây đúng là Baridi, nhưng không phải Baridi của thời mà tôi đang sống mà là thời điểm cổ xưa của hơn ngàn năm trước, lúc cả lục địa rộng lớn này vẫn chưa bị băng tuyết bao phủ hoàn toàn.
Hờ, giờ là tới tôi bị dịch chuyển thật à? Sao vậy? Tôi không cam tâm! Tôi đang sống yên lành ở hành tinh của mình, tự nhiên lại bị đẩy về một nơi thế này. Tin động trời hơn là hành tinh này có thật chứ không phải ở truyện tranh nữa cơ! Ai tin cho nổi chứ!
- Hệ thống đâu? Chưa thấy cái gì lạ hết á! Không tin! - Càng nghe tôi càng mù mịt, tôi ngồi bẹp xuống đất, bất lực nhìn cậu ấy.
Saito Ken ngồi dậy, nhích người lại cạnh tôi, nén một tiếng thở dài ngao ngán vì cậu ấy đã nói quá nhiều nhưng tôi vẫn cứ lì. Tôi chỉ là không muốn tiếp nhận thôi! Tôi không muốn tự nhiên bị đẩy về một nơi mình không thuộc về đâu!
- Tới giờ còn chấp niệm với cái hệ thống thật á hả?
Tôi lườm cậu. Quỷ ranh ma này lừa tôi. Tôi đã nghi mà, hệ thống cái khỉ ho gì! Cậu tá có phép, lại có nguyên tủ truyện nhà tôi, ngồi đó đọc vu vơ rồi tự lấy lửa đốt mình, xạo ke thành nguyên câu chuyện isekai li kì. Nhưng càng lúc càng thấy sai, vì mục tiêu một trăm ngày nhiệm vụ của người đó khó nhằng như vậy mà ông ta cứ là chàng trai thư giãn, không thấy có chút gấp rút cày nhiệm vụ tí nào.
- Cậu còn một đống nợ với tôi đó nha!
- Trời ơi, cô nên mừng là cái áo trữ quân là đồ thật 100%, muốn thì sau này tôi chuyển cho cô, cô có gan giữ hay không thôi!
Tôi thở một hơi, nén giận. Đây không phải là lúc tôi nghĩ được làm sao có thể lấy được món đồ đó nữa, tôi cần thoát khỏi đây cơ!
Cái tên Ken đó ngoẻo đầu nhìn tôi, nói nhỏ hơn:
- Mà nếu cô về hành tinh này thật thì cũng không còn quan tâm cái áo đó nữa đâu, Công chúa ạ!
Gì? Công chúa gì?
- Cái vai công chúa Kami trong truyện cô đọc chính là chủ nhân của cơ thể này đó! Chẳng qua nó không phải tên Kami thôi. Nhưng nhấn mạnh là giữa tôi và Kami không có cái quan hệ yêu đương gì hết, còn chưa gặp nhau bao giờ! - Ken nhún vai, vẻ mặt vô cùng bất lực.
- Không quan tâm. - Tôi kiên quyết lắc đầu. - Điều tôi cần bây giờ là làm sao để trở về trường học như cũ thôi, dẹp hết mấy cái chuyện khác qua một bên, tập trung một vấn đề thôi.
Cậu lắc đầu, có vẻ như cam chịu với tôi rồi:
- Vô ích thôi, vì vốn dĩ cơ thể chúng ta không hề ở đây, rõ ràng là sự dịch chuyển của "máu linh hồn" xâm nhập vào một không gian và thời gian ngẫu nhiên.
Nói rồi cậu ngồi dậy, mái tóc nâu hơi rối nhẹ, gương mặt tuyệt mỹ trầm tĩnh chăm chú nhìn tôi, chậm chạp mở miệng:
- Rất có thể... cô cũng đã chết, giống như tôi.
Gì chứ? Cái tên này đúng là điên rồ! Lúc không nói được thì hành động quái lạ, lúc có thể mở mồm thì luôn mồm nói những thứ không thể hiểu được, bây giờ có ngồi đó trù ẻo tôi sớm quy tiên. Tôi vẫn còn đủ hai tay, hai chân, ý thức và tinh thần tỉnh táo như thế này, vậy mà dám nói rằng tôi đã chết? Chết cái đầu cậu ấy!
Khoan, cậu ta nói cậu ta chết rồi?
Tôi nhìn Ken lần nữa, cậu ấy cong môi nhìn tôi cười đáp trả.
- Chuyện cậu không còn sống nữa nghe khả thi hơn cái hệ thống quỷ ma của cậu rồi đó. Là trong truyện lúc cậu nhảy vực là cậu chết thật á hả?
Ken gật đầu, không hề giấu gì tôi. Vậy đêm đó tôi khóc một đêm vì đau khổ cho nhân vật Saito Ken, hoàn toàn là thật hết cả rồi!
Tất cả mọi chuyện đều được tóm gọn trong cuốn truyện "Thế giới song song", ngoại trừ mối quan hệ của cậu và Công chúa Kami. Vậy thì đảo chính, sự chèn ép của quý tộc và cả nỗi đau của một trữ vương luôn lặng lẽ chờ đợi một ngày lật đổ quân quyền... đều là thật?
Một câu chuyện chỉ còn có chiến tranh và chính trị.
- Tôi chết trận, không chết vì tình nha! - Cậu vẫn cố chấp đính chính tới cùng.
Hiểu rồi! Đừng có cay cú nữa! Rồi cậu nói chủ nhân cơ thể này là Kami, chính là tôi đang chuyển sinh nhập xác mới hay gì? Cái gì đây trời?
- Giờ tôi mới là nữ chính của truyện isekai hả? - Tôi chỉ vào tôi rồi tự hỏi.
Chiếc cằm kiêu ngạo kia nhếch lên tỏ thái độ với tôi, hai tay cậu chống trên nền lá khô, làn môi mỏng hé lời:
- Tôi nói từ nửa ngày trước đến giờ cô vẫn chưa chịu hiểu?
Tôi rụt cổ, hết sức rối loạn, tôi nắm bàn tay lại, cố hết sức giữ bình tĩnh. Tôi sợ nhất chính là điều cậu ấy vừa nói xong: Tôi đã chết, vì tôi là linh hồn nên họ không nhìn thấy tôi! Rồi tôi đang tồn tại trong một thân xác khác sao?
Hàng mi của đối phương cụp xuống trầm tư. Cậu ấy đưa tay ra giữ lấy cằm của tôi, rồi nghiêng mặt tôi qua lại để quan sát.
- Chúng ta nên tìm một con suối hoặc cái hồ nào đó để cô trông thấy được bộ dạng của cô lúc này! - Saito Ken đứng dậy bước đi, không hề nhìn tôi thêm lần nào. Tôi chỉ biết lủi thủi đi theo cậu.
Saito Ken dựa theo âm thanh nghe thấy, định vị được hướng của dòng suối, cả hai chúng tôi cùng đi tới đó. Dòng suối chảy quanh co, nước suối mang màu sắc của kim loại bạc, lấp lánh đầy quái đản. Gần đó, nước tụ thành một hồ nước nông với màu nước bạc phẳng lặng như tráng gương. Tôi trông thấy nước nhưng không dám đưa tay xuống mặt nước cũng bởi vì màu sắc lạ lùng của nó.
Cả mặt hồ như một tấm gương khổng lồ, in rõ bóng hình hai chúng tôi dưới nước. Tôi nhìn thấy tôi trong mặt nước, hết sức băn khoăn.
- Nếu như không lầm, đây là dòng suối Palsu. - Cậu bổ sung thêm - Tương truyền thời đại cổ xưa, khi con suối Palsu còn chảy, mọi ước vọng hay mơ tưởng của con người, cả những thứ không thể nói là hiện thực đều có thể bị mặt nước ở đây soi tỏ. Khi sau này, cả lục địa giá lạnh hơn cả, dòng chảy của Palsu không còn nữa, cho nên, không ai tìm thấy nó nữa. Thực chất khi xưa dòng chảy của dòng suối này rất rộng lớn, dẫn đến một con thác vĩ đại, tên là Harapan, nghe nói chỉ cần lúc cầu vồng đơn sắc bắc qua con thác, con người đi xuyên qua con thác vào thời điểm ấy thì tất thảy mọi ước muốn đều thành hiện thực.
Tôi săm soi con suối nhỏ, nghe cậu kể như truyện cổ tích, nhưng giọng thì lại nghiêm túc một cách kỳ lạ.
- Cầu vồng đơn sắc? Cậu giỡn à? Muốn thấy cầu vồng đã khó, lấy đâu ra cầu vồng đơn sắc?
Ken nhún vai, cười:
- Tôi đã nói là truyền thuyết mà, thật ra tôi lớn tới ngần này, may mắn thay đã từng thấy cầu vồng đơn sắc một lần, màu tím chàm, bắc qua bầu trời như nửa cái mặt trăng, lạnh lẽo và u ám, cũng rất đẹp.
Tôi nghiêng đầu tò mò:
- Cậu nhìn thấy ở đâu mà hay thế?
Nụ cười của Ken thu lại, ánh mắt xa xăm như đang cố nhớ điều gì đó. Cậu chầm chậm nói tiếp:
- Ngay ở một con vực sâu, khi tôi nhảy xuống đó, lúc ngửa mặt nhìn lên bầu trời tôi đã trông thấy, đó cũng là hình ảnh cuối cùng tôi trông thấy trước khi chết.
Tôi cảm thấy rùng mình. Những hình ảnh của truyện tranh hiện về trong mắt tôi, trong phần cuối truyện, hoàng tử Saito Ken đã tuẫn tiết vì bị dồn đến đường cùng. Cảnh tượng bi thương đó đã khiến tôi xúc động đến mức rơi lệ, thành thử mới có chuyện vô tình mở ra cánh cổng không gian để cậu ấy bước ra. Saito Ken nói rằng, khi cậu chết, linh hồn đã bị pháp sư hắc ám nhốt vào một quyển sách, chính tôi đã mở phong ấn cho cậu. Nhưng quy tắc để giữ cho bản thân không bị tan biến đó chính là cậu không thể mở lời giao tiếp với con người.
Lúc tôi tỉnh dậy, tôi đã thấy mình nằm trong khung cảnh của bức tranh mà chính tay tôi vẽ ra. Lúc đó, cảm giác hoang mang và sợ hãi khiến tôi vô cùng hoảng loạn. Tôi cứ ngỡ chỉ có một mình bản thân bị nhốt ở trong bức tranh, nào ngờ có cả Saito Ken, cậu ta đã tỉnh từ lâu, ngồi trên chiếc xích đu bằng dây thừng tôi đã vẽ nên, thư thả đong đưa chân. Khi tôi tỉnh lại đã gọi tên cậu, cậu ấy liền đáp lời: "Tôi đây!". Tôi không nghĩ là cậu ta có thể nói được, nhưng Ken lại mỉm môi cười, nói rằng: "Rốt cục cô đã bước vào thế giới của tôi, bây giờ tôi có thể nói với cô rồi!"
Kể từ giây phút đó, tôi lại thiết nghĩ giá như Ken không mở lời thì tốt hơn. Bình thường ổng có ghi chép thôi mà đã hỗn tới vậy rồi, giờ hết bị "mute", ổng càng đanh đá hơn nữa. Nhưng mà không hiểu sao tôi cảm thấy giọng nói của cậu có chút quen thuộc, dường như đã từng nghe qua, nhưng cũng không hẳn vậy. Tôi cứ có ảo giác như việc cậu ấy có nói chuyện hay không nói đều bình thường như nhau. Giống như mỗi lần đọc những con chữ của ổng gõ hoặc viết ra, tôi cũng đã từng va chạm với giọng nói từ nội tâm của Ken. Vì thế, tôi không có cảm thấy quá khác biệt giữa việc Ken yên lặng hay cất lời.
Saito Ken đẩy vai tôi một cái, tôi rụt người lại, có hơi đau. Rõ ràng là khi tôi và cậu tiếp xúc với nhau, tôi vẫn thấy đau như thường. Tôi bước thêm hai bước chân, cúi đầu nhìn con suối. Thật lạ kì, mặt nước như tấm gương đó lại phản chiếu được bóng hình của tôi.
Ken tháo búi tóc đang búi cao của tôi ra, mái tóc tuôn ào xuống như một dòng thác.
Nhưng mà...
Tôi hoảng hồn, vội vàng kéo đuôi tóc nhìn một lượt, tóc tôi đã hóa thành màu trắng từ bao giờ.
- Còn gì lạ không? - Saito Ken nghiêng mặt soi trên mặt nước, hỏi tôi.
- Mắt của tôi... - Tôi nhìn lại gương mặt mình trong gương, hốt hoảng đến kinh sợ. Dòng nước xao động, làm gương mặt tôi khi mờ khi rõ, nhưng màu mắt thì không thể nhầm được.
Mắt tôi vốn dĩ có màu nâu đen, sao bây giờ nó lại là màu xám tro như thế?
Tôi hoàn toàn không dùng kính áp tròng, vậy mà vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ hết sức rõ ràng.
Tôi hít một hơi thật sâu, trấn áp nỗi hoảng sợ, cố gắng nhìn kĩ mình một lần nữa trong dòng suối.
Đây là...
Trông giống tôi, nhưng cũng chẳng giống tôi! Có gì đó quen thuộc, cũng có chút xa lạ. Tôi cảm giác rằng, tôi thực ra chỉ là một linh hồn náu trong thân xác xa lạ này thôi!
Gương mặt tôi khác với bình thường rất nhiều, từng đường nét dậy thì non nớt đã không còn, đó là kiểu đẹp đẽ đến từng đường nét như tượng tạc. Làn da trắng trẻo, đôi môi đỏ hồng, đôi mắt xám tro hơi ngơ ngác nhưng như toát ra sự huyền bí xa lạ. Mái tóc trắng dài quá lưng, xoăn nhẹ, từng sợi như tơ. Dáng vóc cũng cao lớn hơn một chút, lúc trước tôi chỉ đứng ngang vai Ken, nhưng bây giờ đầu của tôi đã chạm được đến mép tai dưới của cậu. Bàn tay tôi vốn nhỏ bé, giờ lại thon dài và mềm mại.
Không! Đích thị thân xác này không phải tôi!
Kết luận này khiến người tôi như mất hết sức lực, rệu rã ngồi phịch trên mặt đất.
Ken nhìn tôi đầy ý vị, cậu ngồi xuống, vén tóc tôi ra sau vành tai, bàn tay to lớn nâng cằm tôi lên, ánh mắt bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
- Cô có biết, bộ dạng của cô, nếu ở thời đại của tôi, người dân Đế Đô sẽ gọi cô là gì cô biết không?
Tôi ngẩng mặt nhìn vào đôi mắt tím của cậu ấy, mông lung lắc đầu.
- Quỷ tộc! - Lời cậu vừa nhả ra, tôi đã cảm thấy cằm của mình hơi đau vì cậu ta dùng sức bóp lấy cằm tôi, sau đó lại buông tay, thế nhưng, tôi cảm nhận được ngữ điệu lạnh lùng lẫn uất hận của cậu, cả ánh mắt thù địch mơ hồ mà cậu dành cho tôi.
- Sao? Tôi trông giống Quỷ tộc à?
- Phải! - Saito Ken đáp - Mái tóc trắng và làn môi đỏ, dung nhan đẹp như yêu mị, lương tâm tàn độc không ai bằng. Quỷ tộc được mệnh danh là sinh vật có dung mạo đẹp đẽ và mang linh hồn của quỷ dữ, sở thích của chúng là ăn tim của tộc chúng tôi, uống máu linh hồn của chúng tôi để trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Nghe tới đây, tôi bỗng thấy rùng mình. Sao trên đời lại tồn tại một giống loài khát máu đến vậy?
Tôi vỗ tay một cái, dường như tìm ra được lí giải hợp lí nhất cho tình trạng của mình.
- Đúng rồi! Là xuyên không rồi hoán đổi thân xác! Đúng rồi! Tôi đã bị hoán đổi thân xác!
Tôi đã bị mắc kẹt trong thân xác yêu mị xinh đẹp này, chỉ mong rằng cô gái này không phải Quỷ tộc mà Saito Ken căm ghét.
- Nếu như tôi đoán không lầm, vùng đất chúng ta đang có mặt chính là Baridi thuở nguyên sơ, vẫn chưa hóa thành vùng đất quanh năm giá lạnh. Đó là một câu chuyện rất dài của một đất nước bất hạnh, lịch sử của Baridi chứa đựng những lời nguyền kinh khủng mà chưa từng có pháp sư vĩ đại nào có thể hóa giải. Nếu để kể hết thì dài lắm, tôi sẽ từ từ kể cho cô biết. - Ken nói với tôi, ánh mắt vẫn không thoát khỏi gương mặt tôi mà như đang cố soi tỏ điều gì.
Tôi dừng lại thử đưa tay bắt lấy mấy chiếc lá trong bất lực, thật ra tai vẫn để tâm đến chuyện ông hoàng tử kia nói. Chủ yếu là tôi chưa có cam tâm chấp nhận được việc cuốn truyện tranh và hoàng tử Ken ban đầu lại hoàn toàn là sự thật. Haiz, tam quan của tôi từ ngày gặp ông thần này từng chút vỡ nát luôn đó trời.
- Dừng lại kể chuyện xíu đi, tôi nghe nè! - Tôi không có ý chống đối sự thật mà cậu đã nói nữa, chỉ là đang nghe cậu ấy nói lở dở mà ngừng nên tôi bị tò mò.
Saito Ken cũng không phản đối, kiểu vẻ mặt hiện lên vẻ là "Ờ, thích nghe thì tao chiều." của cậu rất rõ ràng. Tôi đứng ngay ngắn hơn để tôn trọng người kể chuyện. Ken thấy thái độ của tôi hợp tác nên giọng mềm mỏng hơn nhiều.
Cậu đã ngồi kể lại cho tôi một mạch.
- Cô chỉ cần hiểu đơn giản là: Ở thời đại của tôi, Baridi đã trở thành một vùng đất băng tuyết lạnh lẽo. Con người còn lại rất ít, chủ yếu thuộc ba bộ tộc lớn cai trị ba vùng đất khác nhau và thường xuyên tranh chấp lãnh thổ. Tộc của tôi được gọi là Đế Đô, cư dân sống ngay trên Cố Đô cũ của quốc gia cổ xưa, cũng là nơi có nhiệt độ và điều kiện sống tương đối hài hòa nhất. Lúc đó Đế Đô có dung nạp một số chủng tộc khác để đùm bọc nhau lúc khí hậu khắc nghiệt nhất, bọn người đó lại có dã tâm đã giết chết đồng loại của mình để sinh tồn nên bị chính người Đế Đô khai trừ, nhóm người đó lại tách thành hai tộc lớn cơ bản: một nhóm có cánh khí, một nhóm có đuôi cá, đại diện tiêu biểu là Herzlos và Elurra. [note71051]
Tôi xoa cằm mình, ngồi nghĩ theo lời kể, đột nhiên, không nghe huynh đài đó kể nữa, đành quay lại giục.
- Ủa? Kể tiếp đi! Có cánh rồi có đuôi rồi sao? Tự nhiên ngừng?
- Đang biên tập! - Ken khịt mũi, còn lèm bèm. - Sợ infodump cô nghe không hiểu! Chờ xíu!
- Thôi khỏi nha! Với kinh nghiệm đọc truyện cả chục năm của tôi thì cậu cứ bắn rap lẹ lên, bây giờ là lúc tôi cần biết rõ thông tin để còn về nhà mà!
Tôi sầu não vò đầu theo cậu, giờ này còn sợ không hiểu hả? Giờ tôi là cái dạng gì tôi còn không biết, ở đó sợ tôi rối loạn thông tin!
Tôi phát điên từ lúc mở mắt ra rồi nha!
Ngẫm lại có hơn tháng hơn với tôi mà ông Ken nói ngoại ngữ giỏi dữ. Cơ bản tại học ở An Đằng cũng nhiễm tiếng Anh sẵn rồi, mà hoàng tử Saito Ken nhà tôi có phải sinh vật bình thường đâu. Cậu ta là một con quái vật cắn nuốt thông tin, lúc nào cũng phải ôm gì đó say sưa đọc. Cho nên, chờ khi tôi nhận ra thì cậu ta đã đọc được ít nhất bốn cuốn từ điển Anh - Việt và một chồng tài liệu ôn thi IELTS của tôi rồi.
- Đại ca biên tập xong chưa? Kể lẹ! - Tôi vừa hối vừa kéo tay áo của Ken mè nheo cho bằng được.
Con mèo điên đó rụt tay lại, không cho tôi chạm nữa, giữ gìn danh giá tới cùng. Cậu vò vò mái tóc nâu mềm, nhìn lên bầu trời rồi hạ mắt xuống nền đất, sau cùng nói:
- Tôi mang quốc tịch Baridi.
- Dạ biết!
- Cô là người Herzlos.
- Dạ… - Tôi ngẩng đầu. - Gì?
Tôi nuốt khan. Tim đập mạnh hơn một nhịp.
- Vậy đó! - Vị hoàng tử nhếch môi cười. - Tôi nói đúng theo đặc điểm thôi nha. Người Quỷ tộc có ngoại hình y như cô vậy đó. Người ta đồn rằng, Quỷ tộc có vẻ đẹp kỳ dị là vì năm đại họa xảy ra, họ chết rất nhiều, từ đó về sau các hôn nhân cận huyết diễn ra như cơm bữa. Có cả những cặp anh em ruột sinh con – chuyện đó với họ là bình thường. Sau này họ đánh chiếm được nhiều vùng đất có núi non trùng điệp, phát triển dân số đến lớn mạnh, rồi tiến về sát cận biên giới với Baridi. Hai nước cứ tranh mấy vùng bình nguyên ở gần dãy Halcyon. Nói chung giờ hai quốc gia đang đánh chiến liên miên. Còn bên Ngư tộc, loài có đuôi cá, họ thấy bên nào mà bán được nhiều hàng hơn thì họ chơi, với mặt băng mà họ quản lý rộng đến bạt ngàn, quản còn không hết, hơi đâu đi tranh.
Tôi nghe xong, ù ù cạc cạc cả tai, khịt mũi nói:
- Ê nói thật, cái trình độ kể chuyện của cậu quả thật là không hiểu gì thật á!
Hoàng tử cười mỉa, phủi tay đứng dậy, không kể nữa. Rồi, bắt đầu chiến tranh trong im lặng nữa rồi. Thôi được, nín luôn đi!
Tôi ghét cậu rồi, tự ngồi khoanh chân, đào nát ký ức của mình về cuốn truyện tranh “Thế giới song song” để tìm kiếm manh mối. Cái tên quỷ đó không nhờ được gì cả!
Theo như tôi nhớ trong truyện, người của Baridi, còn gọi là Đế Đô giỏi nhất là chú thuật và thuần phục thần thú, một số người có một sức mạnh phép thuật đặc biệt hay còn gọi là dị năng, tỉ như Saito Ken đó chính là sức mạnh màu tím - sức mạnh có thể sao chép nhiều đồ vật mà cậu ấy muốn.
Dựa theo thông tin Ken mới kể, tôi ghép được thêm một chuyện là Herzlos từng được Baridi bảo bọc lúc có sự kiện đóng băng thế gian. Sau này họ lại bị trục xuất, rồi dần lớn mạnh, trở thành nước đối địch với Baridi.
- Đại ca ơi, kể tiếp đi, đứt thông tin rồi! - Tôi nghĩ được tới đây, không chịu nổi, quay sang ông Ken đứng nhìn mấy cái nấm ở đằng xa.
Saito Ken ngoắc ngoắc tôi lại trông một khóm nấm mọc thành chùm, có hình ngôi sao, giống mấy cái nấm mà cậu bé vừa rồi hái. Vật thể này cũng không thể chạm vào.
- Đói bụng muốn ăn hả? - Tôi hỏi.
- Không! - Ken thờ ơ đáp. - Nhớ kĩ nó, tôi bị dị ứng với cái nấm này, ăn có thể chết á!
Tôi đang bực nha hoàng tử! Cậu còn thoải mái giới thiệu nấm nữa!
Nói chứ tôi vẫn tia mắt nhìn lại mấy tai nấm một lần nữa, trông nó đáng yêu thế mà Ken không ăn được ư? Đụng ngay đứa thích ăn nấm như tôi thì tôi sẽ xử hết!
- Rồi giờ kể tiếp được chưa anh hai?
Quý nhân đó lắc đầu ngúng nguẩy.
- Không kể đâu! Đừng nghe đối địch kể chuyện, sẽ thành nhồi sọ tẩy não đó!
- Đối địch gì? Mình đang đi chung với nhau mà?
- Không, không kể gì cho tộc Herzlos mấy người cả!
Đối phương nhất quyết từ chối, giọng tuy dịu nhưng lại rất nghiêm túc.
Tôi lặng người. Ken có vẻ ghét Quỷ tộc lắm. Mối huyết hải thâm thù này e rằng trời đất có sụp đổ cũng không thể suy suyển được, hèn gì khi nhìn cơ thể tôi đang mang biểu cảm của Ken lại đáng sợ như vậy. Tôi cảm nhận là người Đế Đô sẽ đáng thương nhất, nếu như Quỷ tộc đã không đội trời chung thì tộc người còn lại có lẽ cũng chẳng tốt đẹp gì hơn vì bọn họ cũng bị Đế Đô chối bỏ, vậy ra sự tồn tại của Đế Đô sẽ là cái gai trong mắt của nhóm người kia.
Nghĩ xong thấy bực mình quá, nhìn đuôi tóc trắng xóa của mình tôi càng cáu bẳn hơn. Tôi quay lưng, nỗi ấm ức vì bị đẩy ra xa khiến bản thân khó lòng chấp nhận nổi. Nô lệ kia đang vạch ranh giới với tôi. Cậu ta một mực nhắc nhở tôi là người Herzlos, đến tay cũng không cho tôi bám nữa.
Người Baridi cao quý quá ha? Mắc gì kỳ thị tôi? Bộ tôi muốn mang hình dáng này sao?
Tôi cứ bị ánh mắt bài xích đó làm bản thân lạc lõng mà bùng nổ, ngồi thụp xuống, khóc nấc lên:
- Ghét cậu quá! Saito Ken chết bầm! Tự nhiên ghét tôi! Tôi có làm gì sai đâu? Bây giờ cậu còn không nói rõ cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì cơ!
Đối phương bị tràng nước mắt của tôi làm cho chết lặng. Cậu trân mắt nhìn tôi, lần nào mà tôi khóc thì cậu hoàng tử kia cũng giở cái biểu cảm khó xử như vậy. Tính ra tôi có khóc nhiều lắm đâu, mà bao nhiêu lần gần nhất khóc toàn là do ông ta gây ra hết đó!
Hoàng tử cao quý đưa tay lau mặt tôi, nhẹ giọng dỗ:
- Rồi, tôi nói, ngoan, nín nào!
Tôi cố lau nước mắt tèm lem trên mặt. Cơn đau tức ngực làm tôi nghẹn lại. Hít tận mấy luồng hơi thở mới khiến mũi bớt nghẹt, tôi thút thít nhỏ hơn, dần lấy lại bình tĩnh, chờ nghe.
- Tôi là Saito Ken, người của hành tinh Ethelion, mang quốc tịch Baridi. Tôi mất vào năm hai mươi tuổi. Năm nay tôi hai mươi hai tôi. Sau khi chết, tôi được một ai đó đưa đến Trái Đất. Baridi hoàn toàn có thật, tôi có thật, quyển truyện tranh là giả. Thế giới trong truyện được phục dựng lại một phần từ thế giới của Ethelion, nhưng chỉ có một phần thông tin về tôi là thật. Bây giờ, chúng ta đang ở một vùng hỗn tạp của thời không, nơi mà cội nguồn của mọi linh hồn thuộc hành tinh Ethelion sẽ tự động quay về khi vong mạng.
Tôi dịu mắt mình, sau đó xoa đến tai để xác nhận thông tin mình nghe thấy không phải một trò đùa.
- Vậy theo cậu tôi cũng là cư dân của Eth…
- Ethelion. - Cậu lặp lại.
- Ờ, rồi, vậy tôi là cư dân Ethelion, mang quốc tịch Herzlos, tên là Kami á hả?
Tôi tạm chấp nhận cho xong chuyện cái đã. Giờ không có nhiều thời gian suy xét thực hư. Cậu ta có cho là tôi chuyển sinh hay gì cũng được hết ấy! Miễn là Saito Ken nhận ra tôi là Châu Hạ Anh là được rồi!
Lần này, đôi mắt tím đó lướt qua tôi, nâng ngón tay xoa hết lấm lem trên mặt của tôi, vừa nói bằng giọng nhẹ nhàng:
- Không, cô tên là Miyuki - người con của Herzlos và Baridi. Nhưng mà đừng quan tâm chuyện đó nữa, bởi bây giờ kinh khủng hơn là chúng ta đang bị giam ở một khoảng thời gian của quá khứ hàng ngàn năm trước nè.
Chuyện kinh hoàng quả nhiên không hề ít, chuyện tôi mất đi hình dáng đã quá đủ rồi. Tên hoàng tử đó còn nói cả hai đang bị giam giữ nữa chứ!
- Làm sao có thể thoát khỏi đây? - Tôi hoang mang chụp lấy bàn tay đang lau nước mắt cho mình, run rẩy hỏi.
- Người chết rồi thì không thoát được đâu. Nhưng mà… có lẽ cô chưa chết hẳn đâu, tôi cảm nhận được điều này!
Tôi đảo mắt qua không gian, rồi lại nhìn tới bàn tay mình. Nỗi sợ hay trào dâng trong lòng. Tôi rốt cuộc là ai? Tôi còn sống hay đã chết? Vì sao tôi lại rơi vào tình cảnh này?
Người con trai đó đưa tay lên đặt trên đầu tôi, xoa nhẹ, rồi dặn dò bằng giọng điềm tĩnh.
- Đừng có khóc nữa, sẽ có cách thôi!


0 Bình luận