Đã từ rất lâu kể từ khi những vị Thủy tổ lần lượt tạ thế.
Ta - nữ thần được lựa chọn để kế vị cho Thần giới đời tiếp theo, mang trong mình sức mạnh và niềm kiêu hãnh của Thần giới này. Ta đã từng được dạy dỗ về sức mạnh của mình được Thủy tổ ban phát. Với tư cách một người kế nhiệm, ta phải dùng chính sức mạnh đó bảo vệ cho thế gian. Nhưng ta luôn hoài nghi điều gì đó, hoài nghi chính bản thân mình.
Ta từng được dạy là Thần tộc là một thế hệ hùng mạnh với địa vị của thánh thần, được bách tính trọng vọng và thờ phụng. Thần linh nhận lấy sự tôn sùng đó thì phải bảo hộ cho nhân gian này.
Thần linh phải phụng sự cho con người ư? Con người yếu ớt mong manh đó hễ một chút là cần thần, thỉnh thần, lạy thần - giống như những sinh vật yếu đuối không chút tự chủ. Ta hiểu rằng, chỉ có biến cố, con người mới thực sự đoàn kết lại và tự lập. Chỉ khi từng con người nhỏ bé kia đều mạnh mẽ, họ sẽ không phải dựa vào thần nữa.
Thế nhưng, ngoài những đạo lý giáo điều đó, ta lại thấy Thần tộc này dường như đang lớn mạnh quá thể và đang tranh đoạt tài nguyên sống của những con người yếu đuối vô năng kia. Rốt cuộc họ muốn gì? Là bảo vệ hay cướp đoạt?
Và rồi kể từ khi ta gặp chàng, ta nhận ra, nguồn cội của thế gian này tựa như một bức tranh được tô điểm cho long trọng. Ta nhận ra vị Thủy tổ đáng kính kia đã từng nhuốm biết bao tội ác để gầy dựng nên một thế giới phù hoa giả dối như hiện giờ.
Thánh Quỷ của ta, dáng hình của những linh hồn thượng cổ sẵn sàng gạt đi thù hận để mang những sinh linh cổ tộc của mình quay về với xã hội ảo vọng Thần tộc đang kế thừa.
Họ gọi đó là Quỷ tộc - công dân chính thống của một hành tinh bị chính những kẻ cai trị khinh miệt gọi như vậy sao?
Những linh hồn tàn tạ chấp nhận gạt đi đau đớn tang thương hàng triệu năm bị chôn vùi để trở lại. Đâu đó, trong lục địa này, vẫn còn ai đó không chấp nhận nổi, gầy dựng lên một thứ thế lực âm ỉ, thà sống trong chôn bùi như mạt tro, để chờ một ngày hủy diệt tất cả, mang hành tinh này trở về là của họ.
Ta đã gặp họ - những linh hồn lay lắt hàng triệu năm không siêu thoát. Nỗi nhục nhã là một sản phẩm kế thừa di sản của một kẻ hủy diệt khiến ta cảm thấy ê chề nghe lắng nghe bản án của cả một nền văn minh đang kêu gào sâu thẳm trong lòng đất điêu tàn.
Quá thất vọng! Quá nhục nhã! Thật xấu hổ để gọi mình là Thần tộc!
Ta sẽ thu hồi toàn bộ sức mạnh thánh thần của thế gian này, trao trả cho hành tinh này dáng hình đáng lẽ nó nên có. Ta sẽ mang những tộc nhân chết thảm trong cơn tận thế hàng triệu năm của Đức ngài Thủy tổ kia quay trở về. Ta để lại Sa bàn cho họ, để họ tự định lấy chủ quyền của chính họ.
Còn ta thì... chẳng phải thứ thần linh cao quý gì, mà chỉ là tác phẩm của một hệ thống kiến tạo từ tàn bạo và cuồng loạn. Đức tin của ta ư? Không! Ta không có đức tin nào cả!
Ta chỉ có chàng, nhưng chàng cũng chẳng còn nữa, vậy thì hà cớ gì ta phải chịu đựng nữa chứ?
Rốt cuộc ta cũng có thể giải thoát cho số kiếp của những kẻ "Giả Thần". Gặp "Thần" ở đâu, ta diệt ở đó! Đến khi nào thế gian này không còn một ai mang huyết thống của Thủy tổ nữa, nó sẽ trở về là chính nó - Ethelion đã ngủ yên triệu năm trong giấc mộng hão huyền.


0 Bình luận