Tập 2 Remake

Chương 5: Huệ Trắng rực cháy trong đêm

Chương 5: Huệ Trắng rực cháy trong đêm

Lý do ma văn được khắc trực tiếp lên da người là vì vật chất có thể giúp ma lực lưu chuyển hiệu quả nhất chính là cơ thể con người.

Ít nhất đối với các ma thuật sĩ của thời đại hiện nay, khi nói đến môi giới để thi triển ma thuật, họ vẫn chưa biết có thứ gì phù hợp hơn chính cơ thể của bản thân.

Các ma thuật sĩ dùng ý chí của mình để khiến ma lực lưu chuyển trên những ma văn được khắc lên cơ thể.

Những dòng chảy ấy vẽ nên một hình dạng — và hình dạng đó chính là vòng tròn ma thuật, thứ cho phép sức mạnh như phép màu hiển hiện trên thế gian này.

Thế nhưng…

Một loại hợp kim có thể thay thế cơ thể con người để trở thành môi giới tạo ra ma thuật đã được phát minh.

Và phát minh đó đã âm thầm nhưng nhanh chóng lan rộng.

Người phát triển ra nó chính là kỹ sư trưởng của Nhà máy số Ba thuộc quân đội Ahmad — Quique Abiol.

Mặc dù là một kẻ lập dị, nhưng đồng thời hắn cũng đích thực là một thiên tài.

Đối với một chính trị gia điều hành cả một quốc gia, kiến thức cần phải vừa rộng vừa sâu.

Vô số sách được cất giữ trong thư phòng này không chỉ là nền tảng nâng đỡ sự nghiệp chính trị của ông, mà còn giống như một minh chứng cho con đường ấy.

Dù Karin từng đọc qua rất nhiều tư liệu để trở thành Dominus, nhưng nếu xét riêng về số lượng sách cá nhân thì bộ sưu tập của nhà Rudbeck vẫn không thể sánh với nhà Valiente.

Những kệ sách mà khi còn nhỏ cô từng ngước nhìn với lòng kính phục và ngưỡng mộ… Giờ đây, từ góc nhìn cao hơn, cô vẫn nhìn chúng bằng cảm xúc gần như y hệt.

Đúng lúc ấy, tiếng cửa khép lại vang lên sau lưng, khiến Karin lập tức quay người.

“...Để cô đợi lâu rồi, Karin.”

Vừa bước vào phòng, Dante vừa dùng ngón tay nghịch những lọn tóc đỏ xoăn của mình. Trên người hắn là bộ pháp y màu đỏ thẫm – biểu tượng cho địa vị hiện tại của hắn.

“Xin lỗi. Tôi biết anh rất bận mà còn—”

“Không sao đâu.”

“Trước khi trở về nước, tôi muốn tìm một cơ hội để hai chúng ta nói chuyện riêng một chút...”

“Trở về nước? Đã phải về rồi sao?”

Dante mở to mắt đầy ngạc nhiên.

“Cô mới đến có ba ngày thôi mà. Trước đây mỗi lần tới, cô thường ở nửa tháng hoặc cả tháng cơ.”

“Bây giờ không còn giống lúc nhỏ nữa. Cũng như anh đang mang danh Phó Tể tướng, còn tôi giờ cũng mang danh Dominus.”

“Chuyện đó thì tôi biết… nhưng tôi không muốn cứ thế tiễn cô về.”

Dante dựa người vào chiếc bàn quen thuộc, khoanh tay trước ngực.

Karin thầm nghĩ: mọi cử động của hắn thật sự khoa trương, cứ như đang diễn kịch vậy.

“—Chuyện trước đây tôi nói với cô không phải là đùa đâu.”

“Xin lỗi, anh đang nói đến chuyện nào?”

“Chuyện tôi muốn cưới cô làm vợ chứ còn chuyện gì nữa. Cô vẫn giỏi giả vờ ngốc như trước nhỉ.”

“...Giờ thì tôi nhớ rồi.”

“Vậy thì tốt.”

“Tôi đã nói rồi mà, đó không phải là chuyện có thể trả lời ngay lập tức.”

“Karin, cô có thể nghe tôi nói trước đã được không?”

Dante kéo ngăn bàn ra, lấy một tập tài liệu viết kín chữ nhỏ li ti.

“...Đây là gì?”

“Bản dự thảo tấu trình mà gần đây tôi định dâng lên quốc vương.”

Nói xong, hắn đưa cho Karin.

“...Tôi có thể xem sao? Tôi vẫn là người của Ahmad đấy.”

“Không sao. Thậm chí phải cho cô xem thì tôi mới nói tiếp được.”

Nếu đó là đề xuất mà Dante muốn trình lên quốc vương Villanova, chắc chắn nó có liên quan sâu sắc đến lợi ích quốc gia. Karin làm theo lời hắn, lướt mắt đọc qua nội dung.

“...Cơ sở đào tạo ma thuật sĩ...?”

“Đúng vậy.”

Bản tấu chương đề xuất rằng Villanova nên thành lập một cơ quan giống như Học viện Ma thuật của Ahmad.

Từ dự toán ngân sách cần thiết cho đến kế hoạch thời gian để thực sự đào tạo được ma thuật sĩ, tất cả đều được ghi chép chi tiết.

“—Nguồn gốc của Liên Minh Thần Thánh là mười hai ma thuật sĩ đã hỗ trợ Redentra phong ấn ‘Maroudo’, từ đó các quốc gia hình thành quanh khu vực hiện nay gọi là Đồi Phong Ấn.”

Đối với một Dominus như cô thì chuyện này chắc không cần nói lại nhỉ— Dante nói vậy rồi tiếp tục:

“Sau khi Redentra chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, những người sau này trở thành quốc vương đã canh giữ phong ấn để nó không bị giải mở. Đồng thời, để phòng khi bất trắc xảy ra và cần phong ấn ‘Maroudo’ lần nữa, mỗi quốc gia trong số mười hai nước đều bố trí một Dominus, tổng cộng là mười hai người.”

“Kể từ đó, dù thỉnh thoảng có lúc khuyết vị, nhưng về cơ bản số lượng Dominus vẫn giữ nguyên cho đến ngày nay.”

“...Đúng vậy. Trước đây từng có vài lần phải gấp rút tìm người thay thế do tai nạn hoặc bệnh tật, nhưng theo trí nhớ của tôi thì chưa từng có lúc thiếu quá ba người cùng lúc.”

“Nhưng còn số lượng quốc gia trong liên minh thì sao?”

“…………”

Karin dừng tay lật trang giấy cao cấp, ngước mắt nhìn Dante.

“Hiện nay chỉ còn bảy quốc gia thuộc liên minh — Ahmad, Dirma, Hydlota, Mirza, Bito, Picabia và Galmany. Còn năm quốc gia kia đã ra sao… chắc cô cũng biết rồi.”

“...Villanova hiện vẫn tồn tại với tư cách quốc gia bán thành viên.”

“Đúng vậy. Dù chỉ là bán thành viên, nhưng xét về việc vẫn giữ được hình dạng của một quốc gia thì cũng đã khá lắm rồi. Dù là đối với Villanova hay đối với Beldo.”

Ánh mắt Dante lướt về phía khung tranh treo ở góc tường.

Trong chiếc khung tinh xảo ấy không phải là bức tranh phù hợp với phong cách nhà Valiente, mà là một bản đồ vẽ tay lấy Villanova làm trung tâm.

“—Nhưng Romaric, Yemeliri, và Barhagal thì đã không còn tồn tại nữa.”

“Thậm chí Romaric và Barhagal còn biến mất khỏi bản đồ sau khi bị Ahmad và Hydrota thôn tính.”

“Xin lỗi... nhưng bây giờ tôi chỉ có thể hỏi lại: thì sao chứ?

“Tôi không định chỉ trích hành động của quê hương cô. Tôi chỉ muốn xác nhận lại rằng tình hình hiện nay đã khác xa so với hình thái ban đầu của liên minh.”

Dante vừa nói vừa bước tới tấm bản đồ.

Trên bản đồ, Villanova trông nhỏ bé đến đáng thương, bị Ahmad và Dirma kẹp từ hai phía đông tây, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị nghiền nát.

“—Chỉ riêng Ahmad và Dirma đã nắm gần một nửa lãnh thổ của toàn bộ liên minh, đồng thời sở hữu tới năm Dominus. Cô không nghĩ đó là một sự cân bằng nguy hiểm sao?”

“Nếu trạng thái đó vẫn giữ được ổn định, chẳng phải đó chính là cân bằng sao?”

“Tôi cho rằng việc Dominus tập trung ở một nơi như vậy là không tốt.”

“Ahmad sẽ ngày càng mạnh hơn. Vì vậy tôi hy vọng những quốc gia nhỏ như Villanova cũng có Dominus giống như trước đây.”

“Và tôi cũng muốn Ahmad cùng Dirma thừa nhận điều đó.”

“Vậy nên anh muốn tôi giúp?”

“Không phải bây giờ cũng được.”

Dante cất bản dự thảo Karin trả lại vào ngăn bàn.

“Kể cả sau khi cô kết thúc nhiệm vụ Dominus cũng được. Hãy đến Villanova và kết hôn với tôi.”

“Sau đó, tôi muốn cô hướng dẫn thế hệ sau tại cơ sở đào tạo ma thuật sĩ mà tôi thành lập.”

“...Anh tìm nhầm người rồi.”

Dù Karin và Dante là họ hàng có quan hệ huyết thống, nhưng rốt cuộc cô vẫn là người của Ahmad.

Từ bỏ Ahmad để sống vì Villanova— Điều đó đồng nghĩa với việc từ bỏ cả gia đình mình.

“...Tôi vừa là Dominus, vừa là giám sát cấp cao của Ahmad, đồng thời cũng là người thừa kế nhà Rudbeck.”

“Đúng vậy. Vì thế lần trước tôi mới nói rồi mà? Chỉ cần cô sinh hai đứa con thì mọi chuyện sẽ có cách giải quyết.”

“...Xin lỗi, tôi nói thẳng nhé.”

Karin kéo cao chiếc khăn choàng, nhìn thẳng vào Dante.

“Tôi không nghĩ mình sẽ muốn sinh con cho anh.”

“Không phải bây giờ, mà chín năm nữa cũng vậy.”

“Thật là—câu đó nghe cũng khá tổn thương đấy.”

Nghe Karin nói vậy, Dante mở to mắt, gạt lọn tóc mái bướng bỉnh sang một bên, hít sâu rồi nhún vai.

“Tôi thật không ngờ lại bị cô ghét đến thế.”

“Tôi không ghét anh. Chỉ là tôi sẽ không chọn anh làm chồng.”

“Vậy còn làm cộng sự thì sao?”

“Đối với một người sinh ra và lớn lên ở Ahmad như tôi, chẳng có lý do gì để làm việc cho Villanova cả. Hơn nữa—”

Nếu chỉ là ma thuật sĩ bình thường thì còn dễ nói.

Nhưng để đào tạo ra những thiên tài có thể trở thành Dominus, cần phải có cơ sở giáo dục chuyên biệt, tuyển chọn nhân tài từ vô số ứng viên và huấn luyện họ từ khi còn rất nhỏ.

Ngân sách đặc biệt hằng năm mà Ahmad dùng cho việc đào tạo Dominus thậm chí còn vượt quá chi phí quân sự của một quốc gia nhỏ.

Huống hồ với một đất nước như Villanova, nơi phải bắt đầu đào tạo ma thuật sĩ từ con số không, chi phí còn lớn hơn nữa.

“...Hiện tại Villanova có đủ quốc lực để dốc một khoản ngân sách khổng lồ vào giáo dục ma thuật sao?”

“Quốc gia này đúng là giàu có về kinh tế. Nhưng nếu dân chúng nghe rằng chi phí quân sự sẽ đột ngột tăng lên gấp ba lần hiện nay, họ vẫn sẽ ủng hộ anh chứ?”

“Hoàng gia thì sao?”

“Tôi có cách xoay được tiền.”

“Có lẽ cũng sẽ khiến dân chúng hiểu được.”

“Còn nếu không được… thì cũng có thể ép sự phản đối của họ chìm xuống dưới mặt nước.”

“...Xin lỗi, câu đó có nghĩa là gì?”

“Nếu nói tiếp thì sẽ liên quan đến bí mật quốc gia của Villanova.”

“Nhưng nếu cô chấp nhận đề nghị của tôi… tôi rất sẵn lòng giải thích rõ ràng.”

Dante ngừng nghịch tóc mái, nở nụ cười rồi bỗng trở nên nghiêm túc.

“—Thực ra cô rất muốn biết tôi đang nghĩ gì đúng không?”

“Chẳng phải vì điều đó mà cô đã đích thân từ Ahmad đến đây sao?”

“…………”

Karin nheo mắt lại, siết chặt đầu ngón tay đang mang găng dài ở tay phải.

Ma lực lặng lẽ chảy vào ma văn ẩn dưới lớp găng.

Ngay lúc đó—

Karin lần đầu tiên trong đời nghe thấy tiếng hét thất thanh của Petra, khiến cô hít mạnh một hơi.

Biệt thự của Dante vốn nằm ở nơi xa trung tâm Bruan, chỉ cần mặt trời lặn là cả khu vực liền chìm vào tĩnh lặng. Nhưng vùng biệt quán của nhà Valiente này còn hoang vắng hơn thế.

Xung quanh không có ánh đèn nhà dân. Thỉnh thoảng chỉ vang lên tiếng cú mèo kêu, hoàn toàn không có bóng người.

Giữa đêm khuya lén rời khỏi dinh thự, bị Bettina vác đến đây, Valeria đứng dưới rìa khu rừng nhìn lên đỉnh đồi, khẽ nhíu mày.

“...Nếu tiếp cận từ đây, cho tới lúc tới được biệt quán kia thì hoàn toàn lộ diện đấy.”

“Cô cũng bắt đầu biết dùng đầu óc rồi nhỉ.”

Dimitar đang thay băng đạn trên lưng Bettina, buông một câu châm chọc.

Nhìn biểu cảm của hắn thì thật ra không có ý coi thường Valeria. Có lẽ hắn chỉ đơn giản nói ra sự thật.

Nhưng dù vậy cô vẫn bực mình.

“…………”

Valeria khẽ ho một tiếng để dập cơn tức đang dâng lên, rồi lại nhìn về tòa biệt quán nằm trên đỉnh đồi.

Từ xa nhìn lại, nó giống như một bóng đen khổng lồ đang chống đỡ bầu trời đầy sao. So với dinh thự chính thì nhỏ hơn nhiều, nhưng nếu chỉ để một ông lão dưỡng già thì có thể nói là cực kỳ xa hoa.

Theo lời Karin, nếu đi vòng quanh khu đất dọc theo bức tường bao, phụ nữ cũng phải mất khoảng hai mươi phút. Chứng tỏ bên trong có khu vườn rất rộng.

“...Nếu có người ở thì giờ này cũng ngủ rồi nhỉ?”

“Nghe nói bình thường chỉ có một cặp vợ chồng làm người hầu sống ở đó thôi, nhưng không biết có thật không.”

Thay xong băng đạn, Dimitar xoa cổ rồi thở dài.

“Ý anh là còn người khác?”

“Không có chứng cứ, nhưng chắc là có.”

“Ai cơ?”

“Cô có gặp lại gã to con đã ra đón chúng ta ngày đầu không?”

“Eh?”

“Gã lực lưỡng tên Salomon Puyol ấy. Nghe nói hắn bị điều đi làm nhiệm vụ cảnh vệ gì đó.”

“À... nói vậy thì đúng là không thấy hắn nữa.”

“Ban ngày tôi còn thấy hai ba lần. Nhưng sau khi mặt trời lặn thì chưa từng gặp.”

“Thì sao?”

“Gã đó chắc từng là quân nhân hoặc lính đánh thuê ở đâu đó. Trông khá lão luyện.”

“Th... thật à?”

“Nhìn một cái là biết. Cô nghĩ có thể dễ dàng trốn khỏi một căn nhà được canh bởi loại người đó sao? Lúc tôi với điện hạ Rudbeck điều tra thiết bị quân đội cũng vậy. Ra vào dễ đến mức chẳng có cảm giác căng thẳng. Tại sao lại như vậy?”

“Bởi vì—”

Tại sao? Bị hỏi vậy nhưng Valeria chỉ có thể nghĩ:

“Chúng ta vẫn trốn ra được đây thôi, tức là làm được mà.”

Nhưng ngay khi định nói vậy—

Dimitar bóp mạnh mũi cô.

“Ump!”

“Có ba khả năng. Một là gã đó lười biếng, không làm tốt nhiệm vụ canh gác. Hai là ngay từ đầu hắn đã không ở trong nhà—”

“Còn cái thứ ba?”

“Cô ở đây chờ.”

Dimitar không nói ra khả năng thứ ba, chỉ xắn tay áo phải lên.

“—Nếu xảy ra chuyện gì bất trắc, nhiệm vụ của cô là vác điện hạ mà chạy.”

“Cái đó... tôi hơi—”

“Nhu cầu sinh lý thì cố nhịn đi.”

“Đ... đừng nói vậy chứ...!”

“Đi thôi, điện hạ”

Dimitar lạnh lùng bỏ lại Bettina—có lẽ đang muốn khóc dưới chiếc mũ giáp—rồi bước đi trước.

“Đừng có tự tiện chỉ huy! Tôi đã nói bao lần rồi, cấp trên là—”

“Đừng lề mề, cấp trên.”

“Đáng ghét thật...!”

“Ồn quá.”

Chẳng bao lâu rừng cây kết thúc, trước mắt họ là sườn đồi thoai thoải.

Cả ngọn đồi phủ đầy cỏ ba lá trắng. Những bông hoa trắng điểm xuyết trên thảm cỏ xanh, ngay cả dưới ánh trăng yếu ớt vẫn nhìn thấy rõ. Ngoài ra gần như không có cây cối, đúng là khi xảy ra chuyện sẽ không có chỗ ẩn nấp.

“—Này.”

Valeria khẽ hỏi Dimitar.

“Lúc nãy anh nói có ba khả năng. Giải thích nốt cái cuối đi.”

“...Cô không biết à?”

“Eh?”

Dimitar đang nheo mắt nhìn biệt quán liền quay đầu nhìn Valeria thấp hơn mình.

“Cô thật sự không biết?”

“Anh—”

Valeria suýt hét lên: Lại coi thường mình nữa rồi!

Nhưng tình huống không cho phép, hơn nữa cô thật sự không biết, nên đành cố nuốt cơn tức.

“...Vì mục đích tham khảo, ngài Richternac có thể giải thích chi tiết được không?”

“Hừ.”

Dimitar tháo chốt kim loại trên bao kiếm rồi rút kiếm ra.

“—Khả năng thứ ba là hắn đã phát hiện hành động của chúng ta nhưng cố ý để mặc.”

“Để mặc chúng ta...?”

“Theo lẽ thường, loại người đó không thể bỏ bê công việc, nên khả năng một bị loại. Người phụ trách cảnh vệ rời khỏi nhà cũng vô nghĩa, nên khả năng hai cũng không đúng. Không lười biếng, cũng không vắng mặt, nhưng hắn vẫn không canh gác. Nghĩa là cố tình tạo ra sơ hở cho chúng ta hành động.”

“Eh...? Vậy chẳng lẽ Dante đã biết chúng ta định ra tay rồi...?”

“Đương nhiên.”

Dimitar đáp như chuyện hiển nhiên.

“—Nếu chỉ có điện hạ Rudbeck và Petra thì còn đỡ, vì họ vốn là họ hàng. Nhưng còn cô, tôi, và cô nàng giáp hồng nữa. Gã đàn ông đầu óc có vấn đề đó chắc chắn phải nhận ra chúng ta không chỉ đến tham quan. Cho nên hắn cố ý để chúng ta tự do hành động.”

“Cho... cho chúng ta hành động... vậy tức là anh đã nhận ra từ trước rồi!”

“điện hạ Rudbeck và ngài Rudbeck chắc cũng biết rồi. Chỉ có cô với cô giáp hồng là không nhận ra.”

Valeria khó mà giữ bình tĩnh.

Nếu suy đoán của Dimitar đúng—

Nếu Dante đã nhận ra tất cả—

Thì Karin và Petra ở lại dinh thự sẽ gặp nguy hiểm.

Không quốc gia nào khoan dung với gián điệp nước khác.

“Biết vậy sao anh không nói với tôi!”

“Chính điện hạ Rudbeck nói sẽ ở lại trong nhà. Nghĩa là bà ấy nghĩ để chúng ta làm nhiệm vụ này tốt hơn. Dù bị bắt thì hai người đó chắc cũng không bị giết.”

“Nhưng—”

“Họ đâu phải hạng vô dụng đến mức bị bắt ngay... Với tiền đề đó thì chúng ta chỉ còn cách hành động. Nếu cô còn muốn lải nhải thì quay về với cô giáp hồng đi. Tôi đi một mình.”

“T... tôi đâu có nói không đi! Với lại, không thể để anh đi một mình—sáng nay chính anh nói vậy mà!”

“Vậy thì đi nhanh lên.”

Dimitar khoác chiếc áo choàng của mình lên người Valeria rồi vác cô lên lưng.

“Á!”

“Đừng có hét nữa, phiền chết đi được.”

Dimitar chạy khỏi khu rừng, cõng theo Valeria.

Nhờ ma thuật cường hóa thể năng, tốc độ của Dimitar còn nhanh hơn bất kỳ con ngựa nào. Trong đêm tối, với tốc độ đó—lại còn khoác áo choàng đen—gần như không ai có thể nhìn thấy họ.

Chỉ trong chớp mắt họ đã lên tới đỉnh đồi.

Dựa sát vào bức tường bao quanh biệt quán, Dimitar bình tĩnh nói:

“...Bức tường này cao một cách kỳ lạ. Thật sự là nhà dưỡng già cho bà lão sao?”

“Có chuyện thì đóng cửa cố thủ cũng hợp nhỉ. Lại còn xây trên đỉnh đồi, nhìn được mọi hướng.”

“Ngay cả nếu nói họ xây ở đây vì tính toán điều đó... nếu là gã đàn ông kia thì cũng chẳng lạ.”

Dimitar quay sang Valeria.

“Này, thử đứng lên vai tôi xem. Xem có nhìn được vào bên trong không.”

“Eh, làm vậy được sao?”

“Chính tôi bảo mà.”

“...Cứ nói vì nhiệm vụ là cái gì cũng chịu được, nghe thật bực mình...”

“Đừng kiếm cớ vớ vẩn.”

“Biết rồi biết rồi... tuyệt đối không được nhìn lên đấy!”

“Yên tâm đi. Dù cô có cởi đồ leo lên vai tôi thì tôi cũng chẳng hứng thú với mông hay chỗ giữa hai chân của con nhóc chưa phát triển đâu.”

“Anh nói cái gì vậy hả!”

Valeria bước lên vai Dimitar, run rẩy đứng dậy.

“Ư...”

Cuối cùng cũng nhô được đầu qua tường, cô nheo mắt nhìn quanh.

“...Sao rồi?”

“Có ánh đèn...”

“Có người à? Chưa ngủ sao?”

“Không... có nhiều ánh đèn đang di chuyển...”

“Chắc là lính gác. Quả nhiên không giống lời đồn.”

Valeria nhảy nhẹ xuống khỏi vai Dimitar, thở dài.

“—Nhà Valiente đúng là nhà tư bản thật đấy. Chắc họ xây kiểu biệt thự này khắp nơi. Làm Phó Tể tướng kiếm được nhiều tiền vậy sao?”

“Ai biết. Nhưng nhà Valiente là danh gia lâu đời, không chỉ có đất ở Villanova mà còn ở Ahmad và Dima. Nếu quản lý tốt thì duy trì mức này cũng không lạ.”

“Tại sao quý tộc Villanova lại có đất ở Ahmad?”

“Nghe nói khi Villanova nhượng lãnh thổ cho Ahmad, đất tư nhân không bị tịch thu. Vì vậy đất của nhà Valiente vẫn nằm trong Ahmad, giống như lãnh địa cô lập.”

“Ồ... Dù là họ hàng nhưng khác hẳn nhà Karin nhỉ.”

Valeria vuốt mái tóc vàng hơi ánh cam ra sau rồi thở dài.

“—Ông nội Karin là người tiêu tiền vô tội vạ lại còn mê sở thích. Chỉ trong chớp mắt đã khiến nhà Rudbeck suy sụp. Karin vất vả lắm mới vực dậy gia tộc. Tất nhiên tôi cũng vậy.”

“Vậy à.”

“Lần đầu gặp cô ấy... nói sao nhỉ, tính cách Karin vốn như thế nên lúc đầu bọn tôi rất ghét nhau. Hơn nữa xung quanh toàn đối thủ nhắm tới vị trí Dominus—”

“Ê.”

Dimitar bịt miệng Valeria lại.

“...Những gì cô đang nói chỉ là chuyện riêng của cô thôi đúng không?”

“Eh?”

“Tôi tưởng cô sắp nói thông tin hữu ích cho việc điều tra căn nhà này nên mới nghe. Nếu chỉ là tán nhảm thì im ngay.”

“Chuyện này có gì đâu!”

“Ai quan tâm đời tư của cô. Cũng giống như cô chẳng quan tâm đời tư của tôi thôi.”

“Cái đó là sao chứ!”

Dù Dimitar nói vậy, thật ra Valeria có chút tò mò về đời tư của hắn.

Không hẳn là đời tư—mà là chuyện thời thơ ấu.

Sau nhiệm vụ đầu tiên ở Seriba, Lucius từng nói với cô:

Dimitar khi còn nhỏ suýt bị chính mẹ ruột giết.

Tin đồn mà cha cô tự thu thập được nói rằng mẹ hắn định tự sát cùng con trai. Ngôi nhà họ ở bị thiêu rụi hoàn toàn, và chỉ có Dimitar sống sót.

Sau đó hắn được Orvieto nhận nuôi, rồi lớn lên cùng Lucius như anh em.

Có thể nói chỉ là tò mò, nhưng Valeria rất muốn biết chuyện đó.

Tuy nhiên trong tình huống này thì không thể hỏi. Mà dù có hỏi cũng chỉ nhận lại im lặng. Còn cúi đầu năn nỉ Dimitar nói thì lại càng khó chịu.

“Thật là!”

Valeria hất mạnh mái tóc vàng cam lên, lộ vẻ bực bội.

“——Còn không phải vì ngài Lucius đã nhờ tôi chăm sóc anh cho tử tế sao, nên tôi mới đặc biệt muốn cố gắng hòa hợp với anh đấy!”

“Đừng bận tâm Lucius đã nói gì. Tên đó chỉ là thích xen vào chuyện người khác thôi.”

“Đừng có lúc nào cũng ra lệnh cho tôi! Với lại, không được gọi ngài Lucius là ‘tên đó’!”

“Tôi gọi hắn thế nào là quyền của tôi. Hơn nữa giữa tôi với cô cũng chẳng cần phải cố gắng hòa hợp làm gì. Chỉ cần mỗi người làm tốt phần việc của mình là đủ.”

Dimitar thản nhiên gạt cơn giận của Valieria sang một bên, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên bức tường bao.

“——Đi thôi.”

“Aa—!”

Anh vác Valieria lên vai, nhảy qua bức tường rồi hạ thấp người sát xuống mặt đất.

Phần lớn các căn phòng đều không thắp đèn, vì thế bóng tối dày đặc của màn đêm chiếm trọn khu vườn rộng lớn. Dù nhờ ánh trăng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy xung quanh, nhưng nếu cúi thấp người và nín thở như thế này thì chắc cũng chẳng ai phát hiện ra.

Nhìn ngọn đèn lay động trong bóng tối, Dimitar thấp giọng nói:

“…Chúng ta không biết ở đây có bao nhiêu lính canh. Đột phá trực diện là phương án cuối cùng. Giống lần trước, vào từ phía trên.”

“T-tôi biết rồi.”

Valieria gật đầu, khom người đi theo sau Dimitar.

“…Rộng thật đấy.”

Bản thân tòa nhà không quá lớn, nhưng khu vườn thì lại vô cùng rộng. Dù hiện tại không còn người dưỡng bệnh ở đây, nhưng để chăm sóc khu vườn, dường như thỉnh thoảng vẫn có người làm vườn tới. Từ đâu đó trong không khí thoang thoảng mùi hoa nồng nàn.

Khi ánh sáng từ chiếc đèn lồng không còn nhìn thấy nữa, Dimitar đột ngột dừng bước, lại vác Valieria lên vai rồi nhảy một cái.

“…Nhanh tìm ra chứng cứ rồi quay về thôi.”

Anh giẫm lên đầu bức tượng thiếu nữ trang trí giữa hồ nước lớn, nhảy vọt lên cao hơn, đáp xuống ban công tầng hai. Sau đó lấy con dao nhỏ ra, nhẹ nhàng cạy mở khóa cửa sổ.

“Anh—”

“Tôi nói rồi mà, tôi chưa từng làm trộm. Không biết cô hay Đức ngài Rudbeck nghĩ gì, nhưng chẳng lẽ thần vu các người có thói quen cứ thấy ai khéo tay là cho là kẻ trộm à?”

“Karin cũng nói vậy sao?”

“Ừ. Nhưng nói khá nhẹ nhàng.”

Sau khi lẻn vào căn phòng tối mờ, Dimitar liếc nhìn xung quanh rồi tạm thời tra kiếm vào vỏ.

Căn phòng này có ban công nhìn thẳng ra ngoài, chắc hẳn trước kia là phòng của bà lão từng dưỡng bệnh tại đây. Sau khi bà qua đời, nơi này dường như được dùng làm phòng nghỉ cho Dante mỗi khi anh ta ở lại.

Ngoài chiếc giường ra còn có một chiếc bàn chắc chắn và một tủ rượu bày đầy chai. Tất cả đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

“…Kiểm tra hết mấy cái ngăn kéo đó đi.”

“Hả? Nơi kiểu này sao lại cất vũ khí được chứ!”

“Không chỉ tìm cái đó. Còn phải tìm manh mối về tung tích Nereda… xem có thư từ gì không. Tôi muốn tìm tài liệu chứng minh Dante và Nereda có liên hệ.”

“Haiz… anh thật sự nghĩ sẽ tìm được chứng cứ tiện lợi như vậy à?”

“Chúng ta nghĩ thế nào không quan trọng. Mau tìm đi. Đó là công việc của chúng ta.”

Valieria vừa mở từng ngăn kéo vừa thở dài.

“…Khó khăn lắm tôi mới trở thành thần vu, vậy mà công việc giao tới tay lại toàn kiểu gián điệp hay trộm cắp thế này.”

“Không hài lòng à?”

“Đừng có nói kiểu ‘không hài lòng thì đừng làm’ nhé. Tôi đâu có nói là không hài lòng.”

“Vậy cô muốn nói gì?”

“Chỉ là… thực tế khác xa những gì tôi tưởng tượng thôi—”

“Nói đơn giản là, giống mấy cậu ấm dự tiệc hôm đó, cô nghĩ thần vu chỉ cần cả ngày cầu nguyện với Redentra là đủ sao?”

Dimitar, lúc này đang dùng vỏ kiếm thăm dò dưới gầm giường, nở nụ cười trêu chọc rồi đứng dậy.

“…Cô vừa là thần vu, vừa là thượng cấp giám sát quan của Ahmad. Còn tôi là Hiera Glaphicos chuyên trách của cô, đồng thời cũng là giám sát quan. Cho nên mệnh lệnh từ cấp trên thì cứ im lặng mà làm theo. Phục vụ hoàng gia vốn dĩ là như vậy.”

“Giám sát quan thì tôi không rõ lắm… công việc đó là làm gì?”

“Đi điều tra trong và ngoài nước.”

“Điều tra? Cụ thể là gì?”

“Không có quy định cụ thể. Nói chung mọi thứ liên quan tới lợi ích quốc gia của Ahmad đều là đối tượng điều tra… nên phạm vi có thể mở rộng vô hạn.”

“…Nói cách khác là làm việc vặt à?”

“Nói dễ hiểu thì đúng là vậy. Nhưng người có quyền ra lệnh cho thượng cấp giám sát quan chỉ có quốc vương hoặc người đại diện của ngài. Về cơ bản không cần nghe chỉ thị của bất kỳ ai khác. Thượng cấp giám sát quan được trao quyền lực lớn như thế, cô cũng nên ý thức điều đó khi hành động.”

Nói thì nói vậy, nhưng chính Dimitar lại liên tục ra lệnh cho Valieria, thậm chí thỉnh thoảng còn đá vào mông cô.

Valieria rất muốn hỏi rốt cuộc ai mới là người không ý thức điều đó, nhưng cô biết nếu nói ra thì chắc chắn sẽ bị phản bác một cách lý lẽ, nên đành im lặng.

“…Kỳ lạ nhỉ?”

Sau khi mở hết các ngăn kéo và xác nhận chẳng có gì, ánh mắt Valieria dừng lại ở con dao nhỏ đặt trên bàn cạnh lọ mực và bút lông.

Thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng cô vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

“…À, ra là vậy.”

“Gì thế?”

Dimitar đóng cửa tủ rượu rồi quay đầu lại.

“Con dao này—”

Valieria dùng hai ngón tay nhấc con dao lên cho anh xem.

“Trông rất bình thường, cảm giác cũng chẳng có gì đặc biệt… nhưng…”

“…Chính vì vậy nên mới kỳ lạ.”

“Ừ. Vì là đồ của ông Dante, tôi cứ nghĩ nó phải hoa lệ hơn một chút…”

“Ít nhất cũng phải là thứ phù hợp với địa vị của anh ta.”

Quả thực, những món đồ nội thất và văn phòng phẩm trong phòng đều xa hoa đúng với thân phận quý tộc danh môn. Ngay cả cây bút lông cũng được làm từ lông đuôi của chim secretary và chim công đực quý hiếm.

So với những thứ đó, con dao này…

Nói dễ nghe thì là mộc mạc chắc chắn, nói khó nghe thì là hoàn toàn không có trang trí gì cả. Đối với đồ vật của một quý tộc, điều này khá kỳ quặc.

“…………”

Valieria nhẹ nhàng rút con dao ra, chăm chú nhìn lưỡi dao.

“Đây là… ma văn?”

Cô lẩm bẩm khi nhận ra trên lưỡi dao có những đường nét phức tạp rất khó thấy.

“Đưa tôi xem.”

Dimitar nhận con dao từ tay cô, nắm trong lòng bàn tay.

Có lẽ vì anh truyền ma lực vào, ma văn khắc trên thân dao bắt đầu phát ra ánh sáng dịu nhẹ, còn ở đầu dao thì bùng lên một ngọn lửa nhỏ.

“…Xem ra có thể dùng để châm lửa lò sưởi.”

Dimitar thổi tắt ngọn lửa rồi bật cười.

“Chỉ là thứ rất cơ bản thôi… nhưng có lẽ Nereda đã dùng nó khi bán hàng cho Dante. Dù sao trong ma pháp công học, cách dễ hiểu nhất để chứng minh có thể làm được gì chính là cho xem sản phẩm thật. Chắc cô ta đã nói kiểu như: ‘Chỉ cần ngài chịu tài trợ, còn làm được nhiều thứ tốt hơn thế này nữa.’”

“Nhưng—”

“Nhưng chỉ dựa vào cái này thì làm chứng cứ vẫn quá yếu, đúng không?”

“…Đi kiểm tra tầng hầm đi.”

Dimitar tra dao vào vỏ rồi ném trả lại cho Valieria, sau đó nhẹ nhàng mở cánh cửa thông ra hành lang.

“Nếu muốn cất giữ vũ khí, thì phải ở tầng hầm. Không thì là tầng một.”

“Tại sao?”

“Cô thử nghĩ đến trọng lượng xem.”

Vừa di chuyển không gây tiếng động trên hành lang vắng người, vừa đi xuống cầu thang, Dimitar nói:

“—Dù là áo giáp hay kiếm thì nói cho cùng cũng chỉ là kim loại. Nếu cất số lượng lớn trong phòng, trọng lượng sẽ làm sập sàn. Vì vậy cần một căn phòng lớn được xây cực kỳ chắc chắn, sàn, tường và trần đều bằng đá.”

“Vậy thì—”

Tầng một gồm đại sảnh, vài phòng khách và phòng sinh hoạt kiêm phòng ăn. Nhưng nhìn qua thì chỉ thấy vài bộ áo giáp và thanh kiếm được trưng bày như tác phẩm nghệ thuật.

“…Nhà tôi ở tầng hầm cũng có kho chứa thực phẩm.”

“Tôi đoán vậy.”

Bên cạnh nhà bếp có một cầu thang dẫn xuống tầng hầm.

Nhưng kỳ lạ là trong khi cả dinh thự đều sạch sẽ, riêng nơi này lại phủ đầy bụi. Nhờ vậy có thể thấy vài dấu chân mờ nhạt trên mặt sàn.

“Xem ra phía dưới là nơi ngay cả người hầu cũng bị cấm đến gần.”

“…Vậy phải làm sao?”

“Đã tới đây rồi, có kẻ ngu nào lại quay về mà không kiểm tra chứ?”

“Chuyện đó thì tôi biết! Ý tôi là—”

“Ồn quá.”

Dimitar ngắt lời Valieria đang lỡ nói lớn, rồi nhìn dọc hành lang.

Cầu thang xuống tầng hầm có lẽ chỉ có chỗ này.

Nếu bị lính canh phát hiện khi đang ở dưới đó, họ sẽ hoàn toàn trở thành cá trong chậu. Chỉ cần chặn lối vào rồi đốt lửa, khói sẽ khiến họ không thở nổi, chẳng mấy chốc sẽ bị đưa sang thế giới bên kia.

Dù không muốn thừa nhận, Valieria cũng nhận ra điều đó. Dimitar càng không thể không nhận ra.

Thường ngày anh luôn quyết định rất nhanh, vậy mà lần này phát hiện cầu thang nhưng không lập tức đi xuống. Có lẽ chính vì anh vẫn chưa thể hoàn toàn gạt bỏ những khả năng nguy hiểm đó.

Valieria rút con dao vừa tìm được ra, châm lên ngọn lửa nhỏ rồi bước xuống cầu thang trước.

“Này.”

“Đâu còn thời gian mà do dự nữa? Hơn nữa còn phía Karin đang chờ. Giải quyết nhanh không phải tốt hơn sao?”

“…Cũng đúng. Ít ra còn hơn lãng phí thời gian vì chần chừ.”

Dimitar như đang tự thuyết phục mình, lẩm bẩm một câu rồi đi theo sau Valieria xuống tầng hầm.

Nếu căn nhà này ban đầu chỉ được xây để một ông lão dưỡng bệnh, rồi sau đó mới lén cải tạo thành nơi dùng để âm mưu bí mật, thì tầng hầm ở đây hẳn vốn được thiết kế như một kho chứa thực phẩm và rượu vang.

Nếu là nhà nằm gần vùng ngoại ô Bruan, cho dù dự trữ thực phẩm có cạn cũng có thể lập tức ra chợ mua bổ sung. Nhưng căn nhà nằm xa khu dân cư này thì khó mà làm vậy. Chính vì để phòng khi cần tích trữ lượng lớn lương thực, nên kho chứa ở đây chắc hẳn phải rất rộng.

Quả đúng như dự đoán của Dimitar, cầu thang bằng đá được xây khá rộng, đủ để một người đàn ông cao lớn ôm thùng rượu hoặc bao lúa mì đi qua.

“—Ngài Richternac.”

Valeria, người đi xuống cầu thang trước, bỗng lộ vẻ căng thẳng khó hiểu rồi ngẩng đầu nhìn Dimitar.

Trước mặt cô là một cánh cửa được gia cố bằng các thanh sắt và đinh sắt. Trông có vẻ không khóa, nhưng ở tầm ngang mắt có một ô cửa nhỏ bịt lưới sắt.

“…………”

Có lẽ Valeria đã nhớ lại chuyện xảy ra ở Seriba. Ở đó, ma văn trên người cô bị xóa bỏ, cô bị bắt giữ, thậm chí suýt nữa còn bị cướp mất trinh tiết. Nỗi sợ mà cô trải qua trong kho hàng tối tăm ấy, đến giờ vẫn còn đọng lại như một khối u trong lòng — điều đó cũng không có gì lạ.

“Nếu thấy khó chịu thì quay lên trên canh gác đi.”

“Ơ?”

“Vết thương trong lòng là thứ rất phiền phức. Nghe nói có không ít người cố gắng ép mình vượt qua rồi lại thất bại.”

“…Ý anh là sao?”

“Cô sợ xuống tầng hầm vì nhớ lại chuyện ở Seriba, đúng không?”

Có lẽ lời của Dimitar đã nói trúng tim đen, Valeria cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi môi khẽ run lên.

“…Tôi là đàn ông, nên cảm giác của cô khi trải qua chuyện đó rồi phải dừng bước lại… cùng lắm tôi chỉ có thể tưởng tượng thôi. Nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Tôi nghĩ cảm giác như vậy là rất bình thường.”

“…Tôi đâu có nhờ anh thương hại.”

“Tôi cũng đâu có thương hại cô. Chỉ là mang theo một kẻ không thể phát huy tác dụng thì chỉ khiến tôi thêm gánh nặng. Như vậy thà tôi hành động một mình còn đỡ phiền hơn.”

“Cấm anh hành động một mình! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi!”

“Vậy thì đừng có bày ra cái mặt như sắp khóc vậy.”

“Tôi… tôi đâu có sắp khóc!”

Mặt Valeria đỏ bừng. Cô dùng nắm đấm nhỏ đấm nhẹ vào vai Dimitar.

Đánh người để che giấu sự xấu hổ như vậy có đúng không? Nhưng nhờ thế mà đôi chân vốn đứng chôn tại chỗ của cô cũng bước về phía trước, nên cũng chẳng phải chuyện xấu.

“Đấm bằng nắm tay có thể làm gãy xương đấy. Nếu nhất định muốn đánh thì dùng tát đi.”

Dimitar cố tình khiêu khích, nhẹ nhàng phủi vai rồi nắm lấy vòng sắt trên cửa và đẩy cửa ra.

“…Xem ra bên trong không có ai.”

Đúng như Dimitar nghĩ, bên trong là một không gian rất rộng. Chỉ có điều gần một nửa diện tích bị những thùng gỗ xếp ngay ngắn chiếm hết.

Phía gần cửa đặt một bàn làm việc lớn, một chiếc bàn dài và một giá sách cao chạm trần — những thứ hoàn toàn không hợp với một kho thực phẩm.

Valeria bước vào với tâm trạng dè chừng, thắp sáng ngọn đèn treo trên tường, rồi như nhận ra điều gì đó mà khẽ nhíu mày.

“Những cái khiên này—”

Giống như một bức tranh trang trí lộng lẫy trong phòng khách của giới quý tộc, tường của kho hàng được treo đầy những chiếc khiên sắp xếp đều nhau. Những chiếc khiên phản chiếu ánh đèn, tỏa ra ánh bạc dịu nhẹ. Dù kích thước hơi nhỏ, trên bề mặt vẫn khắc những hoa văn quen thuộc.

Dimitar khẽ cười, gõ nhẹ lên mặt khiên.

“Tuy đơn giản, nhưng rõ ràng là ma văn… hơn nữa số lượng còn khá nhiều.”

“Những cái thùng kia là gì?”

“Chắc là kiếm hoặc giáp. Tôi qua kiểm tra bàn bên kia.”

Giao việc kiểm tra thùng gỗ cho Valeria, Dimitar bắt đầu lục soát bàn và giá sách.

Trong chiếc bình hoa nhỏ trên bàn chỉ còn lại xác hoa khô, nước gần như đã bốc hơi hết. Tuy vậy bàn và ghế lại không hề bám nhiều bụi.

Tổng hợp lại những điều đó, có thể suy ra kho này bị bỏ không nhiều nhất cũng chỉ khoảng một tháng.

Dimitar lật qua vài cuốn sách lấy từ giá rồi hỏi:

“…Có phát hiện gì không?”

“Kiếm với giáo… bên này là áo giáp.”

“Tìm được rồi à.”

“—Như vậy chẳng phải có nghĩa là Nereda đã nghiên cứu ở đây từ rất lâu rồi sao?”

“Ai biết.”

“Ngay cả Ahmad cũng không có nhiều vũ khí và giáp kiểu này đâu nhỉ? Nếu chuẩn bị được nhiều như vậy thì chắc phải mất rất nhiều thời gian?”

“…Cũng phải.”

Dimitar nhún vai rồi quay sang Valeria.

Dưới chân cô gái đang lộ vẻ nghi hoặc là một thanh kiếm ngắn và một chiếc giáp ngực vừa được lấy ra từ thùng. Tất cả đều tỏa ra ánh sáng giống như những chiếc khiên treo trên tường.

“Tôi không phải chuyên gia nên không chắc lắm… nhưng muốn khắc ma văn lên kiếm và khiên thì hình như phải dùng một loại hợp kim đặc biệt, rồi xử lý kiểu như mạ vàng.”

“Mạ vàng?”

“Ừ… giống như khi khắc lên cơ thể con người vậy, có thể vẽ ma văn lên bề mặt hợp kim đó.”

Dimitar rút Jagielka ra một nửa, cho Valeria thấy lưỡi kiếm.

“—Thật ra ma văn của tên này là do tôi giúp kỹ sư trưởng khắc lên. Ở mức độ nào đó còn có thể điều chỉnh ngay tại chỗ.”

“Vậy chỉ cần chuẩn bị loại hợp kim đó là có thể sản xuất hàng loạt?”

“Cũng không đơn giản vậy đâu. Dù sao ma thuật sĩ ở đất nước này quá ít.”

“Ra vậy… nghĩa là công việc khắc ma văn rất phiền phức?”

“Đúng thế. Không có mấy ma thuật sĩ có thể vẽ được ma văn tinh vi. Tôi không nghĩ ở một quốc gia lạc hậu về ma thuật như thế này lại có nhiều nhân tài quý giá như vậy. Chắc là Nereda đã từng chút một làm ra chúng trong thời gian dài… chỉ tiếc là bản thân người đó có vẻ không có ở đây.”

“Ồ~”

Valeria nhảy nhẹ xuống khỏi thùng gỗ rồi cầm một thanh kiếm lên.

“—Nói cách khác, nếu là Ahmad thì chuẩn bị chừng này rất dễ?”

“Đúng… nhưng với điều kiện quân đội cấp đủ ngân sách cho kỹ sư trưởng, và Ma Pháp Viện hỗ trợ toàn diện.”

Sau khi xem qua một chút, ma văn khắc trên những thanh kiếm và áo giáp ở đây đơn giản hơn Jagielka rất nhiều.

Jagielka có ma văn tinh vi và phức tạp, có thể sử dụng nhiều loại ma thuật khác nhau tùy theo ý của Dimitar. Còn vũ khí ở đây mỗi món chỉ dùng được một loại ma thuật.

Nếu Jagielka là món đồ đặt làm riêng, độc nhất vô nhị, thì những thứ ở đây chẳng khác gì hàng sản xuất hàng loạt.

Tiếp tục kiểm tra giá sách, Dimitar tìm thấy một cuộn giấy kẹp giữa các cuốn sách, mắt khẽ nheo lại.

“Không biết có phải Nereda vẽ không… nhưng tôi tìm được bản thiết kế của thứ đó.”

“Bản thiết kế?”

“Bản phác thảo ma văn, bên cạnh còn có chú thích. Chỉ cần mang về cho kỹ sư trưởng xem là biết có phải chữ viết của Nereda hay không—”

Dimitar gấp cuộn giấy lại nhét vào trong áo vest.

Ngay lúc đó, anh nhận ra có thứ gì đó như cát rơi nhẹ xuống. Anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

“…Đi thôi.”

“Hả?”

“Tôi cảm thấy có người vừa chạy qua phía trên.”

“Không thể nào! Bị phát hiện rồi sao?!”

“Có lẽ ánh lửa từ ngọn đèn lọt ra ngoài qua lỗ thông gió. Trước khi cầu thang bị chiếm mất thì rút lui thôi.”

“Nh… nh… nh—”

“Theo sát tôi.”

Dimitar nhặt thanh kiếm và chiếc khiên dưới đất, tiến về phía cầu thang.

“Tìm thấy rồi! Mau bắt chúng!”

Ngay khi vừa lao ra khỏi kho dưới hầm, tiếng hô đó vang lên từ phía trên cầu thang.

Dimitar thậm chí còn chưa kịp nhìn xem đối phương là ai, đã dồn ý thức vào tay phải rồi vung kiếm.

“…Là làm thế này sao?”

Đầu lưỡi kiếm ngắn bùng lên ngọn lửa rực rỡ.

Cùng lúc đó, anh giơ chiếc khiên trong tay trái lên. Từ khiên thổi ra cơn gió mạnh, thổi bùng ngọn lửa thành cơn bão lửa thiêu đốt những lính gác đang lao xuống.

“Ôa!”

“Gaaah!”

“…Phiền thật.”

Dimitar đẩy những lính gác đang hoảng loạn vì bị lửa cuốn vào sang hai bên, giơ khiên che cho mình và Valeria rồi lao thẳng lên cầu thang.

Dù những lính gác đó dường như cũng có kiếm và khiên tương tự, nhưng có lẽ vì sợ làm bị thương đồng đội trong không gian chật hẹp, hoặc đơn giản là không biết dùng — nên họ hoàn toàn không sử dụng ma thuật.

“Thế là lãng phí hết đống bảo vật quý giá rồi.”

Dimitar tiện đà đá ngã tên lính trước mặt rồi lao ra hành lang.

“Dim— Ngài Richternac!”

“…Nếu thấy phiền thì cô không cần gọi tôi kiểu đó đâu.”

“Không phải chuyện đó— phía trước! Phía trước!”

Valeria chỉ tay về phía cuối hành lang. Có thể thấy vài binh sĩ đang giương cung nhắm về phía họ.

“…Đừng dùng ma thuật. Lát nữa sẽ cần đến cô, nên giữ lại ma lực.”

Thì thầm dặn dò Valeria xong, Dimitar giơ cao chiếc khiên.

Trong chớp mắt, cơn gió cuộn lên làm những mũi tên bắn tới lệch hẳn hướng.

“…Quả đúng là thứ cho phép cả người thường cũng dùng được ma thuật. Nhưng muốn sử dụng thành thạo thì vẫn cần tự mình luyện tập.”

Vừa lạnh lùng buông câu đó, Dimitar vừa ném thanh đoản kiếm ra ngoài, rút Jagielka ra khi khoảng cách với đám lính còn chưa kịp bắn mũi tên thứ hai.

Khi Valeria nhặt thanh đoản kiếm lên rồi đuổi theo, thì Dimitar đã hạ gục toàn bộ đám binh sĩ xuống đất.

“…………”

Dù đã trải qua vô số khoảnh khắc sinh tử tại Seliba, nhưng cô vẫn chưa thể quen được với màu đỏ và mùi tanh của máu. Valeria cố gắng tránh nhìn những binh sĩ đang nằm gục dưới đất, rồi đưa thanh kiếm cho Dimitar.

“Cái này… trả anh.”

“Không cần đâu. Cô cứ cầm cái này là được rồi.”

Dimitar vứt bỏ thanh đoản kiếm, nhét chiếc khiên vào tay Valeria rồi kéo tay cô chạy ra khỏi dinh thự.

Bóng tối dày đặc vừa bao trùm khu nhà lúc nãy giờ đã bị những ngọn đuốc và đống lửa trại xua tan gần hết. Bóng đêm dễ dàng bị đẩy lùi, gần như không còn chỗ nào để ẩn thân.

“Thấy rồi!”

Vừa phát hiện hai người chạy ra khỏi dinh thự, đám binh sĩ cầm đuốc lập tức lao tới. Xem ra chúng vẫn được trang bị những thanh kiếm và chiếc khiên giống lúc nãy.

“Rút thôi.”

“Không sao chứ? Còn chứng cứ thì sao?”

Những vũ khí được chế tạo bằng ma thuật công học đúng là đang ở đây. Nhưng chỉ có thế thì vẫn không đủ chứng minh Nereda chính là người phát triển chúng. Cũng không có bằng chứng nào cho thấy cô ta cấu kết với Dante, hay bí mật giúp Hakon gây ra cuộc bạo loạn ở Seriba.

“…Nếu không có chứng cứ cực kỳ chắc chắn, Ahmad sẽ không thể nào xét xử Dante như một tội phạm được. Hơn nữa Dante còn không phải người của Ahmad, mà là người của Villanova, lại còn là tể tướng nữa. Ngay từ khi biết hắn có thể là kẻ đứng sau tất cả, tôi đã hiểu rằng mấy thứ chứng cứ thông thường chẳng thể ép hắn được.”

“Ể—”

Dimitar vác Valeria lên vai trái, để cô quay mặt về phía sau rồi tiếp tục chạy.

“Cô có thể dùng cái khiên đó… Cẩn thận tên đấy.”

“Ngay… ngay cả khi có chứng cứ… cũng vô dụng… anh đã biết từ trước rồi sao?”

“Ý tôi chính là vậy.”

“Thế sao anh còn tới đây làm gì chứ!”

“Tôi nghĩ tuy không thể dùng làm chứng cứ, nhưng nếu mang vật thật ra uy hiếp Dante, có lẽ hắn sẽ đổi ý mà nói ra điều gì đó… Dù sao thì chứng cứ thu thập được sẽ dùng thế nào cũng không phải việc của chúng ta phải nghĩ. Tôi đã nói nhiều lần rồi—nhiệm vụ của chúng ta là thu thập chứng cứ, chứ không phải đến đây để bắt Dante.”

Đúng vậy. Điều cần nghĩ lúc này là cắt đuôi bọn truy binh rồi quay lại dinh thự của Dante để hội hợp với Karin và những người khác.

“—Đừng có cắn phải lưỡi đấy, Costacurta điện hạ.”

Dimitar bình thản cảnh báo, vừa né mũi thương của một lính gác đâm tới vừa đạp mạnh xuống đất.

“Guh—!”

Hắn dẫm lên đầu tên lính rồi bật nhảy lên thân cây cam, sau đó phóng thẳng về phía bức tường. Trong lúc đám lính còn đang kêu lên kinh ngạc trước thân thủ ấy, Valeria và Dimitar đã ở bên kia tường rồi.

“Châm lửa.”

“Ơ? Châm ở đâu?”

“Phải chặn bọn truy binh lại. Chỉ cần châm chút lửa lên con dao đó rồi dùng gió thổi là được.”

“C… có ổn không? Cả khu này có thể biến thành biển lửa đấy!”

“Không sao. Làm đi.”

“…Sao anh lúc nào cũng không chịu nghe người khác nói vậy…?”

“Mau lên.”

“R… rồi.”

Dù mặt vẫn đầy bất mãn, Valeria vẫn rút con dao ra. Ngọn lửa nhỏ xíu ở đầu lưỡi dao được cô rắc xuống thảm cỏ ba lá trắng dưới chân.

Ngẩng đầu lên nhìn, có thể thấy phía căn nhà trên đồi đang có nhiều ánh đèn đuổi tới. Thậm chí còn nghe thấy tiếng ngựa hí—chắc chắn chúng đã huy động không ít người để truy đuổi.

Valeria vội giơ chiếc khiên bạc lên, dùng luồng gió mạnh thổi bùng những tia lửa đang le lói trong màn đêm xanh sẫm.

Liếc nhìn biển lửa bùng lên phía sau lưng, Dimitar lao vào khu rừng nơi Bettina đang chờ sẵn.

“Cô gái áo giáp hồng!”

“Vâng… vâng! Tôi không ngủ đâu, tôi không ngủ đâu!”

Bettina đang ngồi dưới gốc cây sồi, giật mình bật dậy.

“—Còn buồn tiểu không?”

“K… không sao ạ!”

“Vậy thì mau quay về hội hợp với Rudbeck điện hạ và mọi người.”

Dimitar đặt Valeria—vẫn đang bị vác trên vai—lên đầu Bachululus.

“…Tôi không muốn lặp lại lời của cô đâu, nhưng làm mấy việc kiểu trộm cắp này đúng là chán thật.”

Một người phụ nữ mặc áo trắng khẽ đảo mắt nhìn quanh căn phòng tối tăm rồi ung dung ngồi xuống ghế.

Căn phòng được xây hoàn toàn bằng đá, từ sàn nhà cho đến trần nhà. Tuy không khiến người ta cảm thấy bụi bặm tích tụ nhiều, nhưng vẫn có một cảm giác áp bức khó mà xua đi. Tuy vậy, nếu nói rằng chính vì thế mà lại khiến người ta cảm thấy yên tâm, thì ở một khía cạnh nào đó có lẽ cũng là bệnh nghề nghiệp.

Sau khi xem qua các ngăn kéo và giá sách trống rỗng, người phụ nữ kéo vạt áo trắng lên lau chiếc kính một tròng của mình.

“...Tôi muốn cô chuẩn bị những cuốn sách giống như ở phòng nghiên cứu trước đây.”

“Nếu có danh sách sách thì tôi có thể chuẩn bị ngay.”

Người trả lời là một phụ nữ khác, toàn thân ẩn dưới chiếc áo choàng đen và áo choàng trùm đầu.

Một người mặc áo trắng ngồi trên ghế, người còn lại toàn thân đen kịt dựa vào tường. Ánh nhìn của hai người phụ nữ thuộc hai cực đối lập ấy hoàn toàn không giao nhau; họ quay mặt về hai hướng khác nhau nhưng vẫn trò chuyện.

“—Ngoài ra còn cần thứ gì nữa không?”

“Tiền.”

“Tôi đang nói nghiêm túc đấy, kỹ sư trưởng.”

“Tôi cũng nghiêm túc mà.”

Chiếc bút lông ngỗng lướt trên tờ giấy trắng tinh. Người phụ nữ đeo kính một tròng đáp lại bằng giọng thản nhiên. Kỹ sư trưởng—đúng vậy, xét theo vẻ ngoài của cô ta thì gọi như vậy có lẽ cũng hợp.

“—Không có tiền thì không thể làm thí nghiệm. Nếu không tìm ra kim loại có hiệu suất cao hơn, thì sẽ không thể vượt qua Quique Abiol.”

“Cô đã chế tạo ra Solbakken rồi mà.”

“Cái đó gần như là do cô làm ra mà, Medo. Tôi chỉ tạo hình nó thành dạng bao tay thôi. Ma văn quan trọng nhất là do cô nghĩ ra và khắc lên… Nếu người giúp cô là Quique Abiol thì Solbakken chắc còn trở thành thứ có hiệu suất cao hơn nữa.”

Người phụ nữ đeo kính một tròng viết gì đó lên giấy, rồi đưa tờ giấy cho người phụ nữ toàn thân đen—Medo. Sau đó cô lấy từ trong áo ra một chiếc tẩu thuốc. Chỉ cần khẽ vung tay, phần bầu tẩu bằng kim loại đã lờ mờ hiện lên ma văn.

“Nói thật nhé, nghĩ đến việc những thứ để ở Villanova sẽ bị Quique Abiol nhìn thấy, tôi xấu hổ đến mức mặt nóng bừng luôn. Dù chỉ là hàng sản xuất hàng loạt, tôi cũng không muốn bị nghĩ là mình chỉ làm ra được mấy thứ kiểu đó.”

“Nhưng nhờ những thứ đó mà nhà Valiente đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ. Tạm thời không cần lo về kinh phí nghiên cứu nữa rồi… Vậy cái này là gì?”

“Danh sách những cuốn sách tôi cần lúc này. Dù phải ăn trộm cũng phải mang về.”

“Hiểu rồi… còn thứ gì khác muốn có không?”

“...Để tôi nghĩ xem.”

Người phụ nữ đứng dậy khỏi ghế, bước ra giữa căn phòng trống trải rồi chậm rãi thổi một làn khói về phía bức tường.

“Tôi muốn biết gần đây Quique Abiol đã chế tạo ra thứ gì, và mang nó về tay tôi. Nếu có thể thì cả thanh đại kiếm đó—”

Cô chợt ngập ngừng. Medo liền hỏi:

“...Sao vậy?”

“Không có gì… Chỉ là tôi đang nghĩ, thực ra cô đâu cần sự giúp đỡ của tôi.”

“Không phải vậy.”

“Vì cô có thể vẽ ra loại ma văn đó mà… dù có vẻ những người khác vẫn chưa biết.”

“Tiếc là thứ đó không phải do tôi nghĩ ra.”

Medo khẽ nhún vai dưới chiếc mũ trùm.

“Tôi chỉ là… hiện giờ vẫn còn nhớ được đôi chút những điều mà phần lớn mọi người đã quên mất mà thôi.”

“Tôi nghĩ như thế là quá đủ rồi.”

V2_13“Tóm lại, tôi sẽ làm những gì cô giao. Nhưng muốn cướp thanh kiếm từ tay cậu thiếu niên đó sẽ không phải chuyện dễ dàng…”

Medo nói xong liền định rời khỏi phòng. Lúc đó người phụ nữ kia gọi cô lại.

“À, tôi quên mất còn một chuyện!”

“Chuyện gì?”

“Dùng vữa hay thứ gì đó sơn trắng hết chỗ này đi.”

“Ý cô là bức tường à?”

“Viết trên mấy tờ giấy nhỏ phiền lắm. Viết thẳng những ý tưởng nảy ra lên bức tường này sẽ tiện hơn.”

Người phụ nữ chỉ tay vào bức tường, làn khói từ chiếc tẩu chậm rãi bốc lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!